Duyên hề - Chương 26
Chương 26
Nghe thấy đề tài đấu là múa, Thủy
Dạng Hề bất giác khẽ nhắm mắt, trong lòng xao động. Múa, nàng chưa bao giờ học
qua, cũng không từng nếm thử quá. Mà hạng mục đấu trong trận đầu nàng không am
hiểu, tựa hồ, có chút xuất sư bất lợi.
Theo thói quen nàng nhẹ nhíu mài,
nhìn về phía Thịnh Hạ quốc công chúa, đã thấy nàng ta mặt lộ vẻ đắc ý, mắt mang
tính khiêu khích, cằm hơi hơi ngước lên, giống như đã chắc chắc nàng ta thắng
là không thể nghi ngờ. Thủy Dạng Hề hơi suy nghĩ một chút, trong lòng như đã
hiểu ra, nghĩ đến múa, không phải là của sở trường nàng, cho nên trận này, sợ
là phần thắng không lớn. Nhưng, trận đầu tiên, dù như thế nào, đều không thể
thua được.
Trong nháy mắt, đã suy nghĩ trăm
ngàn lần, trải qua một lúc, đôi mài liền giãn ra mở ra, lộ ra một chút giống
như ý cười, cao giọng đối Thục phi nói: “Nương nương, nếu đã quyết định, Hề Nhi
tự nhiên vâng theo. Chính là, Hề Nhi là chủ, công chúa là khách, người chủ phải
thuận theo khách. Mà công chúa tự nhiên phong lưu thần thái, nói như vậy kỹ
thuật múa chắc là không tầm thường, cũng không giống Hề Nhi, chỉ là hiểu biết
đôi chút. Bởi vậy, Hề Nhi cả gan, xin mời nương nương chấp thuận cho công chúa
thi trước, để cho Hề Nhi có một thời nửa khắc để chuẩn bị, vạn lần mong nương
nương thành toàn.” Vì để kế hoạch thành công, cũng chỉ trước hướng đối phương
làm vẻ yếu thế, làm nàng ta lơi lỏng cảnh giác, mới có thời gian chuẩn bị. Nếu
như muốn thắng được trần này, chỉ có cách tạo ra sự mới lạ.
Thục phi hướng hoàng hậu ném qua
một chút ý cười thắng lợi, sau đó dừng lại ở trên người Thủy Dạng Hề đang đứng
trong sân, cố gắng dằng nén sự miệt thị cùng chán ghét hiện lên trong mắt, rõ
ràng là tư thái cúi đầu, nhưng sao nàng ta toàn thân vẫn lộ ra khí chất thanh
vận lạnh lùng làm cho nàng thấy ẩn ẩn bộ dạng cao ngạo như bóng với hình. Chuyển
tầm mắt, nhìn qua công chúa, có chút đè nén mở miệng: “Nếu tam hoàng tử phi đã
thấy chính mình tài không bằng người, như vậy thì công chúa bắt đầu trước đi.”
Thủy Dạng Hề nghe như thế, liền
thối lui đến chỗ ngồi của mình, hướng về Nam Cung Ngự Cảnh nói nhỏ vài câu,
liền cùng hắn nhìn vũ đạo trên sân của công chúa.
Chỉ thấy công chúa đi tiến lên đài,
xinh đẹp nhẹ nhàng cỡi bỏ dây lưng áo choàng, áo choàng kia liền giống như mất
đi sinh mệnh, mệt mỏi nằm trên mặt đất. Nhất thời, toàn yến hội thanh âm hít
không khí vào liên tiếp. Nguyên lai là công chúa chỉ mặc một kiện sa y đỏ thẫm
sắc bó sát người, nếu nói chỉ là một kiện y phục thì quả thật không thoả đáng.
Chỉ vì, trên thân cũng có nét giống như áo dạ hộ khoả ngực hiện đại, phía dưới
lại mặc một thân váy dài của Thái tộc, toàn bộ thắt lưng eo đều lõa lồ ở bên
ngoài, uốn éo chuyển động, làm người ta mơ màng. Váy đỏ, chân, cánh tay, trên
cổ, trước ngực đều treo đầy vật phẩm trang sức của dân tộc, nghĩ đến nàng ta
cũng phục sức giống như đám người kia. Chỉ là, hình như có chút quá lộ liễu.
Nhạc bắt đầu vang, cũng không giống
như suy đoán của mọi người là sẽ tấu lên khúc nhạc phong cách khác, mà từng
trận tiếng đàn hoà quyện không ngừng, miêu tả ra một bức tranh trời xanh, mây
trắng, núi cao, suối chảy yên tĩnh mà thâm thúy, có lẽ đây chính là quê hương
của nàng. Từ lúc tiếng nhạc bắt đầu vang lên, nữ tử mũi chân điểm nhẹ, vật phẩm
trang sức trên người lại va chạm vào nhau phát ra tiếng động leng keng, như
tiếng ngọc bội vang nhỏ, như nước suối róc rách. Đôi tay nhẹ nhàng, thắt lưng
mềm mại, tiếng nhạc thanh linh điệu múa càng thêm quyến rũ. Trong chốc lát như
rắn đang di chuyển, trong chốc lát tươi đẹp tà mị, trong chốc lát lại như mặt
nước oánh nhuận. Thật không hổ danh là cao thủ vũ đạo, các động tác múa điều
hướng tới hoà quyện cùng tiếng nhạc, như sao băng tô lên màn nền trời màn đêm u
tĩnh; hoặc cùng tiếng nhạc tạo khoản cách xa gần, hoặc đi ngược lại cho nhạc
trở thành nền để điệu vũ thêm nổi bậc; hoặc thành một trường phái riêng. Nhưng
vô luận như thế nào, thì đều rất hài hòa, và nên làm thế nào để kỹ thuật vũ có
thể đạt tới đăng phong tạo cực vũ kĩ? Thủy Dạng Hề thật là vì kĩ thuật múa của
nàng mà khiếp sợ, trong lòng là tràn đầy bội phục. Bất quá, vô luận như thế
nào, trận này nàng không thể không thắng.
Khi tiếng nhạc chấm dứt, thì điệu
múa của Thịnh Hạ quốc công chúa cũng đến hồi kết thúc. Kỹ thuật nhảy hoàn mỹ cùng
nhạc khúc dung hợp trở nên thiên y vô phùng, không thể không sợ. Chỉ nghe tiếng
vỗ tay nổi lên bốn phía, từng trận âm thanh hỗn loạn trầm trồ khen ngợi, ngay
cả hoàng đế đang kiêng dè tâm tư đều quên không còn một mảnh. Quả nhiên là mĩ
luân chi cực.
Quả là một trận đấu hay, trên yến
hội rốt cục cũng từ từ an tĩnh lại, Thủy Dạng Hề nghe được thanh âm Thục phi có
chút khẩn cấp: “Tam hoàng tử phi, hiện nay, đến lượt ngươi.”
Thủy Dạng Hề đi lên sân khấu, trong
lòng còn là có chút trống rỗng, liền quay lại đối diện với Nam Cung Ngự Cảnh gật
đầu, chỉ thấy hắn một tay đưa lên, liền có người đem ra năm cái trống cổ so với
người cao hơn một chút ra giữa sân, đứng xung quanh thành một cái vòng tròn.
Mọi người thấy vậy, trong lòng kinh ngạc không thôi, đều không hiểu rõ ý gì.
Thủy Dạng Hề khom người nói: “Phụ
hoàng, mẫu hậu, nương nương, Hề Nhi kế tiếp sẽ múa một điệu gọi là Lam Phượng
vũ, thì có một người dùng đá để kích trống, đánh trúng cái trống nào, thì dãy
lụa trong tay Hề Nhi sẽ gặp ở đánh vào nơi đá rơi lên trống, và đồng thời dùng
kỹ thuật nhảy để đánh về phía trống. Mà tiết tấu kích trống phải làm theo tốc
độ của nền nhạc. Vì để công bình phục chúng, người này vẫn nên do Thục phi
nương nương quyết định đi.”
Mà mọi người nghe qua lời giải
thích về điệu múa này, trong lòng nữa chờ nữa đợi còn lại là hồ nghi, người nào
tính nhẫn nại kém một chút, cõi lòng liền không yên, mà người khôn khéo thì lại
mang bộ dáng xem kịch vui.
Thục phi có chút đùa cợt mở miệng
nói: “Nếu như thế, bản cung...”
“Mẫu phi, để cho nhi thần đến làm
người kích trống đi,” Nam Cung Ngự Vũ đứng dậy đánh gãy lời nói của Thục phi,
vẻ mặt mang ý cười khó hiểu nhìn Thủy Dạng Hề, hắn đối phương thức vũ đạo mới
mẻ này phi thường hứng thú...
Thủy Dạng Hề chỉ lạnh như băng liếc
mắt nhìn hắn, thản nhiên nói: “Làm phiền.” Liền đi vào chính giữa vòng tròn,
tay nâng lên một trận tiếng tỳ bà cũng bắt đầu dang, đúng là khúc nhạc của thế
kỷ hai mươi mốt khúc thập diện mai phục (*), dùng để hoà hợp tiếng động kích
trống, thì tựa như dệt hoa trên gấm, không còn gì thích hợp hơn nữa.
(*)
Đây là một bộ phi của đạo diện Trương Nghệ Mưu, điệu múa này là do Chương Tử Di
múa và Kim Thành Vũ kích trống.
Khúc dần dần từ tán nhập vào nhau,
mà Nam Cung Ngự Vũ cũng bắt đầu cầm hòn đá lên, từng bước từng bước hướng về
phía trống ném ra. Đứng bên trong vòng trống Thủy Dạng Hề nghiêng người một
cái, tay phải vung lên một điệu múa, đoạn vải lụa bắt đầu bay về phía trống cổ,
Một tiếng trống vang lên, khi hòn đá còn chưa kịp rơi xuống, thì nàng đã vững
vàng đánh vào trống đó, hòn đá va chạm phát ra âm thanh càng nhanh, thì sự mềm
dẻo kéo của nàng càng tăng. Dừng múa, sau đó là một điệu múa toàn thân, tay áo
phải nhẹ bay lên, thì tay trái đã kéo xuống, trong phút chốc bay về phía sau
trống cổ. Nam Cung Ngự Vũ sau khi ném hai hòn đá một lượt, liền có chút sợ run,
hắn không nghĩ tới Thủy Dạng Hề thật sự có thể trước khi hòn rơi xuống đất, đã
dùng vải lụa kích trống. Hơn nữa, tư thế lại vô cùng tuyệt đẹp, thanh lịch, kỳ
ảo. Quần áo màu xanh lam, ở trong vòng tròn trống cổ, hoặc di chuyển, hoặc một
cái ngửa người, một cái xoay người, một cái xoay tròn, liền có thể đem đoạn vải
lụa kia múa rất sống động, tựa như bản thân nó cũng có linh hồn, lúc này cảnh
này, thật đúng là ứng với tên điệu múa của nàng lam phượng vũ cổ. Nàng quả thật
giống như con lam phượng hoàng thủy tinh ngạo mạn và đầy thần thánh.
Tiếng tỳ bà boong boong vội vàng,
như rừng rậm im lặng, buộc chặt mà quỷ dị, đây là sự yên lặng trước khi bão táp.
Thủy Dạng Hề nhẹ vung tơ lụa, dáng người uyển chuyển, mắt mang vẻ khiêu khích
nhìn qua Nam Cung Ngự Vũ, theo tiếng nhạc, lâng lâng, khẽ vuốt vào mặt trống,
không mang theo một chút tiếng vang. Đột nhiên, tiếng nhạc thanh thót vừa đổi,
như thanh âm của cơn mưa lớn trút xuống, sự quyết đoán sát phạt trong đó làm
lòng người ta cứng lại, Nam Cung Ngự Vũ lấy lại tinh thần, trong mắt hiện lên
vẻ hứng thú, nhạc khúc như vậy, quả thật cũng chỉ có nàng mới xứng múa, bốp bốp
hai tiếng, hai cục đá đồng loạt bắn ra, đánh lên trên mặt trống cổ, mà ở nơi
vừa bắn trúng, lại phát ra thêm ba hòn đá nữa, giống như không cho Thủy Dạng Hề
có lấy cơ hội để thở dốc, năm cục đá nhất tề bắn về phía trống cổ. Thủy Dạng Hề
thấy thế, khẽ cười, chỉ thấy nàng xoay người khom lưng một cái, hai tay đã bắt
đầu chuyển động, mọi người liền bắt gặp hai vệt sáng màu lam đồng thời bắn ra,
bay về phía trống cổ bị đá đánh trúng, chỉ thấy hai ánh sáng màu lam xuyên qua
màu đỏ ngang trời xuất thế, đợi cho tiếng vang vừa dứt mọi người nhìn lại, thì
dây lụa một lần nữa đã bay về phía trống cổ, lần này không phải chỉ đánh một
cái, mà liên tục đánh vào ba cái trống cổ, mọi người đều khiếp sợ chi cực. Mà
lúc này, tiếng nhạc thanh đã đến trạng thái gấp gúc khẩn cấp, mà Thủy Dạng Hề ở
bên trong vòng tròn trống cổ, cũng đã phát huy động tác nhanh đến đáng sợ. Toàn
bộ người ở giữa sân, sắc mặt đều đại biến, một bên nhìn thấy Thủy Dạng Hề tài
nghệ múa cao siêu như thế, một bên thì Nam Cung Ngự Vũ thế tới rào rạt gắt gao
bắn vô số hòn đá, lần sau so với lần trước còn lợi hại hơn, lúc này, mọi người
trong mắt trừ bỏ khiếp sợ cũng không còn gì khác, ở tình huống như vậy, sợ là
không có mấy người còn bình tĩnh suy nghĩ gì nữa, chỉ tại trong lòng đang nghi
hoặc, năm trống, làm sao có khả năng? Đã thấy dãy lụa màu lam vừa đánh vào ba
mặt trống phía sau, phút chốc bay trở về trong tay Thủy Dạng Hề, mà nàng thì
đứng ở giữa vòng tròn, trên mặt vẫn nụ cười yếu ớt bất diệt, tay phải đã nhẹ
nhàng bắn về phía trước, mà lam thân ảnh bay về phía năm cái trống cổ, trong
nháy mắt tựa như đoá thuỷ tiên bắt đầu nở ra trong nước, lại như chim phượng
rực rỡ bay qua, chói mắt làm cho người ta không dời tầm mắt được. Nhất thời,
nhạc dừng, trống vang, lam phượng múa cổ thuận lợi chấm dứt.
Một điệu múa nhảy xong, tuy rằng
mất đi không ít thể lực, nhưng, nhìn tình huống toàn trường, trận thứ nhất nàng
đã thắng.
Thật lâu, trong sảnh mới khôi phục
lại, đều là những ánh mắt bất khả tư nghị nhìn Thủy Dạng Hề, giống như đang
nhìn một người ngoài hành tinh vậy.
Thủy Dạng Hề có chút kinh ngạc, đây
là biểu tình gì? Đang suy nghĩ thì đã thấy thân ảnh trước mắt nhoáng lên một
cái, bàn tay đã chặt chẽ bắt được cổ tay của nàng, Nam Cung Ngự Vũ khẽ cười
nói: “Tam Hoàng phi nội lực thật thâm hậu, quả khiến cho người ta mở rộng tầm
mắt, trò đùa giỡn vừa rồi quả là...” Tiếng nói còn chưa dứt, thì mặt cũng biến
sắc, như thế nào lại vậy?
Thủy Dạng Hề bị hắn lây sửng sốt
luôn, đối với sự đụng chạm của hắn, nàng thập phần ghê tởm, nhưng cũng không có
quá bằng phản ứng cực kỳ của nàng, lúc này ở trước mặt nhoáng lên một cái xuất
hiện hai thân ảnh, trong nháy mắt, nàng đã tựa vào lòng của Nam Cung Ngự Cảnh.
Một tay hắn ôm thắt lưng, một tay nắm lấy tay nàng. Chỉ nghe âm thanh lạnh lùng
trên đỉnh đầu truyền xuống: “Nhị hoàng huynh tựa hồ đã quên, Hề Nhi là phi tử
của hoàng đệ.”
Mà khác một thân ảnh cũng mở miệng
nói: “Nhị hoàng tử nếu như muốn tỷ tỷ của ta, còn phải hỏi xem ta có đáp ứng
hay không?” Thanh âm này là của Thủy Giác Hiên, nhưng mà trong thanh âm lại
chứa đựng sự tàn khốc, so với trước đây đúng là cách biệt một trời một vực.
Mà Nam Cung Ngự Vũ chỉ thoải mái
một chút: “Tam Hoàng đệ làm gì khẩn trương như thế, bổn hoàng tử chính là tò mò
mà thôi,” hắn phớt lờ đi bàn tay của Nam Cung Ngự Cảnh đang nắm cổ tay của Thủy
Dạng Hề đắc ý cười, “Chẳng lẽ Tam Hoàng đệ không hiếu kỳ sao?” Nói xong, liền
lui trở lại chỗ ngồi của mình, sau đó nhìn chằm chằm Thủy Dạng Hề, trong mắt
lóe lên ánh sáng bất đắc dĩ.
Nam Cung Ngự Cảnh xoay người đối
Nam Cung Liệt nói: “Phụ hoàng, nếu trận thứ nhất đã so xong rồi, vẫn là nhanh
chóng tuyên bố kết quả đi.”
Thủy Dạng Hề nhìn về phía ba người
trên cao, chỉ thấy Nam Cung liệt vẻ mặt suy nghĩ sâu xa nhìn nàng, trong mắt
hoàng hậu cũng lóe vẻ kinh dị khó hiểu, mà trong mắt Thục phi thì dấu không
được phẫn hận nồng đậm. Thủy Dạng Hề chỉ ở trong lòng cười trừ. Nam Cung Liệt
tuyên vũ sư trong cung đến đây, mà vũ sư lại nói: “Công chúa cùng Tam Hoàng phi
kỹ thuật múa, mỗi người mỗi vẻ, thật khó kết luận.”
Thủy Dạng Hề cả kinh, sao lại có
khả năng như thế? Nàng ngưng mắt nhìn về phía vũ sư kia, chỉ thấy ánh mắt hắn
lóe ra một cái, hai chân có chút run lên rất nhỏ, vừa thấy liền biết là nói dối
không thể nghi ngờ. Nàng đối với Nam Cung Liệt thi lễ rồi nói: “Phụ hoàng, nhi
thần có biện pháp rất tốt để phân rõ thắng bại, không biết phụ hoàng có nguyện
ý cho Hề Nhi thử một lần không?”
Thủy Dạng Hề đợi sau một lúc lâu,
cuối cùng cũng nghe được hắn nói: “Nếu như thế, ngươi liền thử xem đi. Bất quá
nếu vẫn không thể phân ra thắng bại, như vậy sẽ không đấu nữa, mà trực tiếp đưa
công chúa về phủ đi.” Thủy Dạng Hề nghe ra sự uy hiếp trong lời nói của hắn.
Nàng khẽ gật đầu, xoay mặt đối diện
mọi người nói: “Nếu ai cảm thấy vũ đạo của công chúa còn hơn bản phi xin giơ
tay lên.” Dứt lời, thì thấy cả yến hội cũng có người nhiều rảnh để giơ lên như
vậy. Thủy Dạng Hề cũng không nhớ rõ bao nhiêu, nên lại nói tiếp. “Tán thành vũ
đạo công chúa thắng không nổi bản phi thì không cần giơ tay.” Thanh âm kia
trong trẻo giống như dòng suối trong núi, nhưng cũng mang theo một cổ lãnh liệt.
Dứt lời, cả yến hội không một người nào nhấc tay, Thủy Dạng Hề hé miệng cười,
xoay người đối mặt với Nam Cung Liệt nói: “Phụ hoàng, đây không phải đã thực rõ
ràng sao? Trận này là Hề Nhi thắng lợi.” Nam Cung Ngự Cảnh cùng Thủy Giác Hiên
nghẹn cười, cũng chỉ có nàng mới nghĩ ra loại phương pháp thông minh cổ quái
này thôi.
Cuối cùng, Thục phi cũng chỉ có thể
nghiến răng nghiến lợi tuyên bố nói: “Đấu vũ, tam hoàng tử phi Thủy Dạng Hề
thắng lợi,” mâu quang lợi hại của nàng nghênh lên, nhìn Thủy Dạng Hề, nói, “Trận
tiếp theo họa.”
“Họa?” Thủy Dạng Hề không khỏi kêu
ra tiếng, việc này nàng là vạn vạn lần không thể làm được. Cổ đại họa, không
chỉ có một bức họa đơn giản mà thôi. Chân chính ý nghĩa của từ họa, trừ bỏ có
tranh vẽ, ít nhất còn phải thơ, con dấu, và cả thư pháp nữa. Nói trắng ra, là
ngay cả thư pháp cũng nhất tịnh phải dung nạp vào bức tranh. Thục phi chiêu
này, thật là độc. Đừng nói nàng hội hoạ không biết, cho dù có thể vẽ ra bức
tranh, thì chữ viết bút lông cũng không thể nào để cho người ta xem vào mắt. Trận
này nàng thua không thể nghi ngờ. Nàng lắc lắc đầu nói: “Trận này ta bỏ quyền.”
Thục phi nghe được nàng nói như
thế, đáy lòng lại lần nữa phát sinh sự khinh miệt hẳn lên, quả thật cái gì cũng
không biết- điên nha đầu, trận mới vừa rồi xem như ngươi gặp may: “Nếu như vậy,
thì hai bên hoà. Vậy một ván cuối cùng định thắng bại đi!” Trong lời nói bao
hàm đắc ý nhè nhẹ.
Thủy Dạng Hề mặt nhăn mày nhíu,
trận thứ ba vô luận như thế nào cũng phải thắng.
Trong chốc lát, chỉ thấy Thục phi
cười quyến rũ nhìn Thủy Dạng Hề, gằn từng chữ: “Trận thứ ba, đấu rượu.”
Thủy Giác Hiên vừa nghe, thân mình
ngẩn ra, nắm chặt hai đấm nhìn Thủy Dạng Hề.
Mà Thủy Dạng Hề ở trong lòng cũng
hoảng sợ, rượu? Thân thể nàng đụng một tí đã say... Rượu? Liếc mắt một cái
thoáng nhìn công chúa kia cũng có vẻ mặt khủng hoảng, xem ra, phải nàng cũng
không phải là loại người giỏi uống rượu, bất quá, thiên hạ cũng có người so với
nàng kém hơn, nhưng vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh hỏi: “Không biết so như thế nào?”
Thục phi nhìn biểu tình bình tĩnh
của Thủy Dạng Hề, có chút do dự nói: “Tam Hoàng phi cùng công chúa hai người có
mười chén rượu, người nào uống xong trước thì tính người đó thắng, người nào
say trước thì tính thua. Bất quá, ta trước tiên nên nói rõ một chút, rượu này
là rượu mạnh tinh khiết, nên hai vị cần phải nắm chắc cơ hội.” Nói xong, gật
đầu một cái, liền có thái giám dọn ra hai cái bàn ngồi, trên mặt bàn mỗi cái đã
thả mười chén rượu.
Thủy Dạng Hề thong dong ngồi xuống,
trên mặt mang theo ý cười khẽ, vẻ mặt vẫn trấn định, coi như mười chén rượu này
căn bản không có gì đáng nói. Mà công chúa cũng đã ngồi vào chỗ, mặc dù cố gắng
trấn định, nhưng vẫn có thể cảm giác được sự khẩn trương của nàng, chỉ một có
một đôi mắt tràn ngập tràn đầy khinh thị cùng quật cường.
Chỉ nghe Thục phi nói một tiếng bắt
đầu. Thủy Dạng Hề đã bưng lên chén rượu, hướng công chúa nói một câu mời, liền
ngửa đầu, uống cạn chén rượu rồi để xuống. Mà công chúa thì tim đập mạnh và
loạn nhịp chưa kịp uống chén đầu, đã thấy Thủy Dạng Hề bưng chén thứ hai đến
bên miệng. Trong lòng lo lắng, cũng bất chấp tất cả, nhanh chóng bưng lên một
chén rượu, nhắm mắt, ngửa đầu; lại thêm một ly, nhắm mắt, ngửa đầu. Cứ lặp lại
như thế, rốt cục nàng khi uống đến chén thứ tám đã hét lên say ngã gục ở trên
bàn, bất tỉnh nhân sự. Thủy Dạng Hề thực hiện được âm mưu nên cười, chén rượu
thứ hai chưa đưa lên miệng đã rơi xuống đất, rượu này thật sự rất mạnh, cho dù
uống ít, chỉ sợ cũng chống đỡ không đến một nén nhang thời gian, nhưng mà thật
quá, quả nhiên không ngoài dự đoán, nàng quả nhiên uống không quá mười chén đã
say. Liền mất đi ý thức.
Mọi người thấy hai cái nữ tử uống
rượu, chỉ biết là, Tam Hoàng phi của bọn họ chỉ nhanh nhẹn uống xong một chén
rượu, sau đó thì đến chén rượu thứ hai chỉ làm bộ dáng uống, mà công chúa kia
trước bộ dáng của Tam Hoàng phi, đã gió cuốn mây tan uống hết tám chén, rốt cục
trước khi uống hết số rượu đã say nằm gục xuống. Thực hiển nhiên, hai người ai
cũng chưa uống xong rượu, nhưng công chúa đã say trước, cho nên công chúa thua.
Nhưng mà Tam Hoàng phi xảy ra chuyện gì, sao chỉ có một ly, đã say bất tỉnh
nhân sự?
Nam Cung Ngự Cảnh thấy Thủy Dạng Hề
sắp ngã xuống, vươn tay một cái, liền đem nàng ôm vào ngực, trong lòng nóng như
lửa đốt, cứ kêu gọi tên nàng nhưng người ở trong lòng không có đáp lại hắn, chỉ
lo ngủ giấc ngủ của nàng. Thấy nàng không có phản ứng, hắn trừng mắt quát Thục
phi: “Rốt cuộc sao lại thế này, ngươi ở rượu đã bỏ cái gì?”
Thủy Giác Hiên lại nở nụ cười, cao
giọng đối với Nam Cung Ngự Cảnh nói: “Tam hoàng tử không cần lo lắng, tỷ tỷ
chính là đang ngủ thôi. Thể chất của nàng chỉ uống một tí rượu liền say. Bất
quá, tỷ tỷ thật là thông minh, thế nhưng biết lợi dụng công chúa vì cầu thắng
mà sốt ruột, để chuyển bại thành thắng,” nhìn người đang nhắm chặt hai mắt ngủ “Tỷ
tỷ nha, ngươi thật sự là làm cho đệ đệ càng ngày càng bội phục đó.”
Mọi người nghe xong, mới bừng tỉnh
đại ngộ, nguyên lai Tam Hoàng phi bọn họ không thể dính rượu. Nhưng mà, dưới
tình huống như vậy, cư nhiên còn thắng được, trong lòng đều bội phục tâm tư
tinh tế của nàng...
Nam Cung Ngự Cảnh vừa nghe, mới yên
lòng, ôm lấy Thủy Dạng Hề, đối với Nam Cung Liệt nói: “Phụ hoàng, nếu thắng bại
đã phân, vậy phụ hoàng nên tuân thủ ước định mới phải. Nay, Hề Nhi đã ngủ rồi,
nhi thần cáo lui trước.” Nói xong, liền sải bước hướng về ngoài cung mà đi.
Mà yến hội này, rốt cục cũng kết
thúc, mọi người đều giải tán. Cuối cùng, Nam Cung Liệt đã đem công chúa tạm
thời an bài ở tại trạm dịch của hoàng gia, qua ngày hôm sau lại tuyên nàng gặp
mặt vậy.
Thủy Dạng Hề một đêm ngủ rất ngon.
Thẳng đến ngày thứ hai mặt trời lên cao mới tỉnh lại. Mở mắt ra, nhìn đỉnh
giường hơn nữa ngày, mới lẩm bẩm nói: “Đây không phải là giường của ta.” Thế
này mới ý thức được vấn đề nghiêm trọng, không là giường của nàng, thì là
giường ai? Sau đó, giọng nói kia còn cao hơn tiếng thét của gà trống gáy lúc
bình minh.
Vu Nhi nghe được tiếng kêu, chạy
nhanh đẩy cửa vào, những người có liên quan bị Nam Cung Ngự Cảnh bắt ở lại bảo
hộ nàng cũng lo lắng vào phòng. Thủy Dạng Hề thấy Vu Nhi, tựa như thấy cây cỏ
cứu mạng, vội vàng hỏi: “Vu Nhi, đây là chỗ nào, ta như thế nào lại ở chỗ này?”
“Tiểu thư, người không sao chứ,
không phải còn tại say rượu chứ?” nói xong, còn sờ sờ cái trán Thủy Dạng Hề. “Đây
là phòng của tam hoàng tử a, tối hôm qua tam hoàng tử đem người từ trong cung
ôm trở về nha.”
Cái gì? “Vậy hắn hiện tại ở đâu
vậy?” Sao có thể tự chủ trương như thế?
Hoa Nhiên thấy vậy liền mở miệng
nói: “Vu Nhi, ngươi đi trước xem bữa sáng Tống Nương có chuẩn bị tốt chưa?”
Chờ Vu Nhi đi ra ngoài, mới nói với
Thủy Dạng Hề: “Gia đi vào cung. Trong cung truyền đến tin tức, nói tối hôm qua
hoàng hậu nương nương trúng độc. Nhắn lại nương nương không cần lo lắng, hắn
biết xử lý.” Hoa Nhiên đối với Thủy Dạng Hề vẫn rất xa cách.
Thủy Dạng Hề cũng không tâm tình
soi mói thái độ nàng, kinh hãi nói: “Cái gì, hoàng hậu trúng độc? Như thế nào
lại trúng độc?”

