Lời hẹn ước mùa giáng sinh (A Christmas Promise) - Chương 07 - Phần 1

Chương 7

Anh
ta đã đúng, nàng nghĩ, khi ngồi trên cạnh giường, rùng mình dưới tác động của
khí lạnh bên ngoài lớp chăn mà nàng đang cuộn mình như cái kén, và chăm chú
nhìn những vệt sáng lạ chiếu qua rèm cửa sổ.Ồ, anh ta đã đúng. Nàng chợt quên
đi cái lạnh giá của căn phòng, vì ngọn lửa mới nhóm trong lò chưa tỏa đều hơi
ấm, và đi tới cửa sổ, quỳ trên chiếc ghế rồi vén tấm rèm sang một bên.

Đôi
mắt nàng mở to. Nàng đã biết- họ đều đã biết trước điều này- đó là tuyết đã rơi
vào buổi tối, nhưng nàng cũng đã mong đợi như mọi khi, tuyết sẽ chuyển thành
cơn mưa vào một thời điểm trong đêm. Nàng đã chẳng hi vọng vào điều gì ngoại
trừ một phong cảnh bùn lầy và ngập tuyết để làm hỏng chuyến đi săn tìm cây
thông giáng sinh.

Nhưng
những gì mà nàng nhìn thấy khiến nàng lại muốn chạy nhảy tung tăng với niềm hân
hoan vui thích của một cô gái nhỏ. Tuyết ngập tràn khắp nơi, dầy như một tấm
chăn phủ lên khắp chốn, hoàn toàn phủ kín và xóa sạch dấu vết mọi con đường. Tuyết
nặng trĩu trên khắp các cành cây và chất đống đến hàng in sơ bên ngoài cửa sổ.
Tuyết lấp lánh dưới ánh sáng nhẹ nhàng yếu ớt của buổi đêm giống như là dưới
tác động của một phép thuật diệu kì nào đó, như đang rải rắc những viên ngọc
trên đường.

“Ồ” nàng nói trong căn phòng trống trải. “Ồ”
nàng tụt xuống chiếc ghế và quả thực đã bước một vài bước đến phòng thay quần
áo trước khi kịp nhận ra mình đang đi đâu. Nàng đã định vội vã băng qua phòng
anh ta để chia sẻ sự ngạc nhiên vui thích của mình với anh.

Ý
nghĩ đó đã quá đủ để làm đầy tràn sắc đỏ trên gò má nàng. Cái gì trên thế giới
này đã ám ảnh nàng vậy? Nàng đã cãi vã với anh ta một ngày trước đây chỉ vì
nàng đã sợ rằng anh ta sẽ xấu hổ khi phải gặp gia đình nàng, và anh ta đã nhìn
nàng cay độc khi nhắc nhở về nghề nghiệp của bác Sam và bác Ben. Nhưng chính là
nàng đã bắt đầu trước. Nàng đã lo sợ anh ta sẽ chẳng cảm thấy gì ngoài sự khinh
rẻ, coi thường toàn thể gia đình nàng.

Nhưng
tại sao nàng lại phải lo sợ một điều như thế? Nàng đã tự hỏi bản thân hàng chục
lần. Tại sao điều đó lại quan trọng với nàng? Lý do chính nhất khi nàng chủ tâm
mời tất cả bọn họ, là nàng muốn thách thức anh ta bởi vì anh ta đã có một cô
nhân tình tao nhã.

Nàng
nhìn xuống đôi tay và cảm thấy sự đe dọa đối với tâm trạng mình đã giảm bớt khi
nhận ra nàng chẳng quan tâm anh ta nghĩ gì. Anh ta là chồng nàng, xét cho cùng,
bất chấp bản thân, nàng đã cảm thấy tự hào vào buổi tối khi tìm kiếm anh trong
phòng khách và biết rằng anh là của nàng. Bất chấp thực tế rằng Wilfred vẫn sán
lại gần nàng khi anh ta có thể. Nàng đã không cố gắng để lưu ý anh ta và bây
giờ thì cố gắng để không nghĩ đến anh ta nữa.

Nhưng
tuyết vẫn rơi ngoài kia, nàng tự nhắc mình, nhìn qua cửa sổ một lần nữa với đôi
mắt sáng rực. Và có tất cả anh chị em họ để cùng chia sẻ với nàng điều đó. Nàng
rung chuông gọi người hầu và vội vã bước đến phòng thay quần áo.


rồi nàng chỉ mất một lúc để trở lại phòng mình, mặc trên người một chiếc váy
len ấm, và mặc dù nàng đã gấp rút và vội vã, nàng vẫn không phải là người đầu
tiên xuống dưới nhà. Nàng nghe thấy một tiếng cười ngặt nghẽo khi băng đến ô
cửa sổ, nàng nhìn thấy đã có bốn người bên ngoài trời tuyết. Ồ, nàng đã bỏ lỡ
cuộc vui mất rồi, nàng nghĩ vậy và chạy vội lại phòng thay đồ tìm kiếm và khoác
vội một chiếc áo choàng có mũ trùm đầu và găng tay. Nàng lao nhanh xuống cầu
thang trong vài khắc sau và băng qua cửa, vào lúc một người hầu đang cười toe
toét đã mở sẵn cho nàng. Nàng thậm chí còn không kịp suy nghĩ để nhận ra nụ
cười không đúng lúc của anh ta, nàng cười lại với anh ta và bước vội ra ngoài.

Davie
và Jenny đã ở bên ngoài, đang chạy nhảy và lao mạnh người cũng như úp mặt trên
nền tuyết dày mịn đang chất đống trên nền vòi phun nước. Tôm và ngài Charles
đang ném những quả bóng tuyết vào Muriel và Susan - hai người đã kịp xuống khi
nàng còn nhìn qua cửa sổ trên phòng.

Nhưng
việc dừng lại ở ngay những bước chân cuối cùng mang lại ý thức đúng lúc cho
Eleanor. Trời ơi, nàng là Nữ bá tước Falloden và nàng đang định nô đùa ầm ĩ như
một đứa trẻ với các anh chị họ của mình để cho cả thế giới chứng kiến- đặc biệt
là những người hầu. Sự thật là nàng nhỏ hơn hai mươi tuổi và thực tế cũng là
nàng còn trẻ hơn bất cứ ai trong số bốn người lớn đang bận rộn trong cuộc chiến
với những quả bóng tuyết ngoài kia. Nhưng nàng đã là một phu nhân có chồng và
đã cưới một bá tước mới gần đây.

một
quả bóng tuyết đáp xuống vai nàng với một tiếng uỵch và ngài Charles, đang đứng
cười với nàng toe toét. Cùng lúc đó nhiều người kéo qua cửa ở đằng sau nàng.

“Tôi nghĩ là chúng ta tốt hơn hết nên giúp đỡ
những cô gái, Harve à.” George nói. “Họ trông như đang ở trong một hoàn cảnh
đáng sợ vậy. Sao em lại đứng đây không làm gì thế, Ellie?”

“Em lại nghĩ em sẽ tham gia về phe những người
đàn ông.” Rachel nói. “Tôm đang bị tấn công đến chết kìa. Em sẽ đứng về phía
anh ấy. Em có tham gia không, Ellie?”


trước khi Eleanor kịp nhận ra hoàn toàn việc gì đang diễn ra và kịp suy nghĩ xa
hơn về thái độ và vẻ nghiêm trang của mình, nàng cảm thấy cả hai tay đều bị ném
trúng, một bởi George và một bởi người khác, người mà khi nàng nhìn lại đang
cười toe toét là ngài tử tước Sotherby, thế là nàng vội vàng tham gia vào trận
chiến.

“Đừng lo lắng, phu nhân Falloden,” ngài tử
tước nói. “Tôi sẽ chiến đấu bên cạnh phu nhân.”

Nàng
mất một lúc để tìm kiếm vị trí bọn họ. Việc này tiêu tốn khoảng mười phút hay
nửa giờ trong khi những quả bóng tuyết bay vèo vèo trong không trung và đàn ông
thì la hét còn những cô gái thì cười ngặt nghẽo và tất cả mọi người đều thở hổn
hển, hét vang và cười khúc khích khi ném mạnh những quả bóng tuyết về phía “kẻ
thù không đội trời chung” Nhiều người nữa bước ra. Bác Sam xuất hiện, chiến đấu
bên kia chiến tuyến và Willfred ở bên nàng. Nàng cười thật nhanh với anh ta
trước khi lại tiếp tục trận đánh và hét lên với bác Sam rằng như vậy là phá
luật khi ném nhiều hơn một quả bóng tuyết trong một lúc.

“Ê” Bác ấy rống lên lại với nàng, che một bên
tai. “Ta đã bị điếc một cách kì lạ vào sáng nay rồi Ellie ạ. Chắc phải là do
tuyết thôi. Đỡ một cú nữa này!” Và một cục tuyết mềm, ướt đụng vào ngực nàng.


rồi một hình dáng yên lặng đang sải bước tiến về phía ngôi nhà từ hướng chuồng
ngựa và ngập ngừng ở những bước cuối cùng, áo choàng và mũ của anh ta không có
tì vết gì và hoàn toàn không bị dính chút tuyết nào. Sự lúng túng, cảm giác tội
lỗi và khi nhận thức được trở lại, nàng biết rằng nàng không có quyền làm việc
nàng đang làm. Nhưng với sự thách thức bướng bỉnh nàng thường có và chợt nhớ
rằng nàng không quan tâm đến việc anh ta nghĩ gì hay những bài giảng lạnh lùng
anh ta đã nói với nàng sau đó, nàng liền hất đầu ra sau, cuời ngặt nghẽo rồi
cúi xuống nặn một quả bóng tuyết mới.

Tuyết
rơi trúng vào quai hàm anh ta ở khoảng giữa cằm và tai. Đó là nơi hạ cánh dễ sợ
nhất cho mọi quả bóng tuyết, bởi vì không thể phủi sạch được tuyết hoàn toàn mà
không bị mắc lại một chút ít, cái mà sau đó sẽ dễ dàng tan chảy thành một dòng
nước nhỏ lạnh giá rồi tìm đường xuống cổ. Nàng nhìn anh ta rồi cười vang và lại
cúi xuống nặn một quả bóng tuyết khác, đôi mắt nhắm tới bác Sam, người đã ghi
được một cú ném trúng vào khuỷu tay nàng một vài giây trước.

Rồi bỗng
nhiên nàng cảm thấy chân mình đang lơ lửng trên mặt đất và nàng cười ngặt nghẽo
rồi đá lung tung trong không khí. Chắc là Willfred, nàng căm phẫn nghĩ cho đến
khi nàng nhìn lên người đang giữ chặt nàng trong đôi tay và sải những bước dài
ra khỏi trận chiến. Anh ta trông dữ tợn và không gì lay chuyển được. Trời ơi,
nàng nghĩ, bây giờ thì nàng đã làm được rồi. Nàng đã bị tổn thương bởi tính tự
phụ kiêu kì thuộc giai cấp quý tộc của anh ta. Nàng cười khúc khích.

Nhưng
anh ta hoàn toàn không tiến về hướng ngôi nhà. Đột nhiên và hoàn toàn không báo
trước, anh ta xoay người nàng lại rồi quẳng nàng lên khiến nàng hét váng lên và
đôi tay cũng như chân nàng vùng vẫy một cách vô dụng khi nàng bay trong không
khí. Nàng hạ cánh ngập sâu vào bờ tuyết mịn giờ đã trở thành một sân chơi đầu
mùa cho trẻ em. Và dĩ nhiên nàng đáp xuống khi miệng còn đang mở ra và nàng
liền thổi phì phì và cựa quậy trong tuyết một cách vô ích cố gắng tìm lại đôi
chân mình trong tuyết. Tuyết quá dầy và quá mềm mại.

“Cho phép tôi, phu nhân của tôi” Giọng anh ta
lạnh lẽo, nhưng đôi tay đang hướng về phía nàng lại hoàn toàn vững chắc và đáng
tin cậy làm sao, và những tia sáng lấp lánh trong đôi mắt anh ta chắc chắn phải
là cái gì khác hơn là sự giận dữ phải chiến thắng trong trò vui này. Nàng với
tới đôi tay cẩn trọng của anh ta rồi đặt bàn tay mình vào đó.

Nàng
vội vàng đứng dậy trên đôi chân thật nhanh và chỉ dừng lại cho đến khi người
dựa vào bức tường rắn chắc trên ngực anh ta. Nàng ngước nhìn gương
mặt anh ta.

“Đôi khi” anh ta nói”việc này có hiệu quả hơn
hẳn là ném đối thủ bằng những quả bóng tuyết. Đặc biệt là khi kẻ địch đó lại
không đủ khôn ngoan khi cười vang sau một cú ném trúng đích.”

Nàng
cắn môi, không biết là nên cười hay tỏ ra hối hận, và đôi mắt anh ta lấp lánh
nhìn xuống cử chỉ đó của nàng. Thiên đường hay là niềm hạnh phúc thần tiên...,
nàng nghĩ, nàng vẫn đang dựa vào ngực anh ta. Chỉ bởi vì dường như nàng đang
trở nên bất lực trong việc đứng trên đôi chân của chính mình. Có lẽ bởi như
vậy.

Rồi
âm thanh những tiếng cười vang vọng lại từ phía các anh chị em họ của nàng và
nàng nhận ra rằng lúc này tất cả mọi người đều đang cười một lúc. Trận chiến đã
ngừng lại, và tất cả mọi người đều chứng kiến cảnh nàng bay trên tuyết. Hầu hết
tất cả các đấu sĩ đang phủi tuyết khỏi người, rũ áo choàng và áo khoác và đập
những chiếc găng tay vào với nhau.

“Cách
hay đấy, chàng trai” Bác Sam lớn tiếng hét. “Phải dạy dỗ những nàng ngựa hoang
bằng cách đó. Họ thích được đối xử như vậy.”

“Ồ, Bác Sam!” một dàn hợp xướng căm phẫn từ
những chị em họ ngay lập tức vang lên phản đối. Tất cả mọi người đều biết rằng
Bác Sam luôn luôn đối xử với cô Irina như thể cô là một nữ thần trong truyện cổ
Hi lạp, bố nàng đã luôn diễn tả vậy.

Eleanor
đẩy mình ra khỏi tay chồng, hoàn toàn không thoải mái, và bắt đầu phủi sạch áo
choàng của mình, hiện đang bám đầy tuyết. Giây phút thần tiên.., trong một
khoảnh khắc nàng đã nghĩ rằng anh ta sẽ hôn nàng. Nàng cảm thấy một sức nóng
đang bùng cháy mặc dầu thực tế là tuyết đang bám khắp trên áo quẩn nàng cả ở
ngoài lẫn bên trong. Và rồi một bàn tay rộng, vững chắc đang phủi tuyết sau
lưng áo choàng của nàng và nàng lại cảm thấy nóng bừng một lần nữa.

“Tôi nghĩ rằng, thưa phu nhân của tôi” anh ta
nói”Chúng ta tốt hơn hết nên mời các vị khách của chúng ta vào nhà ăn bữa sáng
nếu như còn muốn đi tìm một cây thông Giáng sinh vào sáng hôm nay.”

“Vâng” nàng nói, khoác vào cánh tay anh ta
đang đưa sẵn cho nàng. Những đứa trẻ, nàng nhìn thấy, đang chơi trò nặn người
tuyết. Mọi người dường như đang chuyện trò cùng một lúc - một đặc tính riêng
của gia đình nàng.

***

Từ
lúc đó đến giờ đã hoàn toàn ngừng chiến, và gần đến trưa thì mọi người đều đã
sẵn sàng để chuẩn bị đi tìm cây thông Giáng sinh, bá tước Falloden đã quyết
định ra ngoài sớm hơn để điều khiển một số công việc cần thiết phù hợp. Chàng
trở về nhà với mong đợi tìm được trong phòng ăn sáng, một người khỏe mạnh chịu
được rét trong số các vị khách để cùng đốn cây.

Thay
vào đó, chàng khám phá ra một cảnh tượng chàng chưa bao giờ thấy cũng như chưa
từng mơ tới ở Grenfell Park trước đây. Tất cả các vị khách, không trừ một ai,
đều đang ở trên sân đang bận rộn tham chiến trong một cuộc chiến ném tuyết ồn
ào và sôi nổi. Thậm chí ngay cả ba người bạn của chàng cũng trong số đó, chàng
nhìn thấy khi tiến lại gần. Và cả vợ chàng nữa.

Phản
ứng đầu tiên của chàng là một sự không thoải mái. Bà nội chàng sẽ đội mồ sống
dậy mất! Mọi thứ đều đã được điều khiển cho xứng đáng với giá trị của Grenfell
Park trước đây. Và bọn gia nhân sẽ nghĩ gì đây? Đặc biệt là khi chàng nhìn thấy
vợ mình đang cùng với mọi người, cười ngặt nghẽo, hét vang và ném mạnh những
quả bóng tuyết một cách tự do vui thích như bất cứ ai. Nhưng sau đó, khi chàng
tiến gần đến nơi và dừng lại ở những bước cuối cùng hướng về ngôi nhà, chàng
cảm thấy có đôi chút thèm muốn và ghen tị. Ngoại trừ những năm tháng còn học ở
trường, chàng đã lớn lên rất nhanh hoàn toàn trong cô đơn. Ở nhà, với cả bố mẹ
lẫn ông bà nội chàng đều trông mong chàng cư xử phải tuyệt đối trang nghiêm và
lịch thiệp. Thậm chí ngay cả vào lễ Giáng sinh khi mà những lớp tuyết mới mềm
xốp mới như một tấm chăn phủ lên khắp chốn. Chàng chưa bao giờ được khuyến
khích để hành động một cách bộc phát, tự do như vậy.

Chàng
cảm thấy thèm muốn, ghen tị và đã sẵn sàng để tham gia cuộc vui. Kệ xác bất cứ
tên hầu nào không thích chứng kiến cảnh bá tước và nữ bá tước của họ vui đùa
trong tuyết, chàng nghĩ một cách coi thường trong một khoảnh khắc trước khi một
quả bóng tuyết rơi trúng vào quai hàm và sau đó chàng cảm thấy một dòng băng
tuyết đang từ từ chạy xuống cổ chàng. Chàng biết quả bóng tuyết đó bay ra từ
tay vợ chàng thậm chí khi nàng lúc đó đã cười vang và đang cúi xuống gom một
nắm tuyết mới.

Chàng
hành động hoàn toàn theo bản năng- điều mà trước đây chàng chưa bao giờ làm,
nhất là trong suốt chín năm sau cái chết của ông nội chàng. Chàng thậm chí còn
chưa biết chắc mình sẽ định làm gì khi chàng nhấc bổng nàng trên cánh tay, và
sải bước ra khỏi vùng chiến trận với nàng. Nhưng bờ tuyết mịn thật khó mà bỏ
qua, chàng nhận thấy nó ngay lập tức. Chàng không thể nhớ là mình đã vui thích hơn
thế bao giờ chưa khi ném nàng lên tuyết và nhìn nàng bay trên không trung, tay
và chân vùng vẫy trong một dáng điệu vụng về, và đáp xuống sâu trong lớp tuyết
mềm xốp.

Chàng
đã có thể cười vang và sẽ làm như vậy nếu như nàng không ngước nhìn chàng với một
vẻ phẫn nộ như thế. Nếu nàng có thể nhìn thấy mình trong gương vào lúc ấy,
chàng nghĩ, chắc nàng sẽ rùng mình vì hổ thẹn. Đôi má và chiếc mũi nàng đỏ
hồng, mái tóc ướt, lộn xộn một cách tuyệt diệu bên dưới chiếc mũ trùm đầu, và
nàng hoàn toàn bị phủ đầy bởi tuyết. Thậm chí đến hàng lông mi và lông mày của
nàng cũng trắng vì tuyết.


cuối cùng, chàng nhận ra- khi chàng xốc nàng đứng dậy trên đôi chân và để nàng
tựa vào ngực mình – rằng chàng muốn nàng như đã ham muốn vào tất cả mọi lúc từ
khi họ chuyển đến vùng quê này. Mặc dù là vẻ ngoài của nàng ít hoàn thiện hơn
mọi lúc trước đây, nàng vẫn rất đẹp. Và một điều gì đó mà chàng mới khám phá
ra. Phong cảnh thôn quê và việc ghé thăm của gia đình nàng đã làm bộc lộ lòng
nhiệt tình, ấm áp, tính sôi nổi và sự tự do không gò bó của nàng, những phát
hiện đó làm chàng đau đớn trong một khát khao, ham muốn mà chàng chưa từng
biết. Nếu như đó là bản tính thật sự của nàng, chàng nghĩ, nàng không phải là
một bức tượng cẩm thạch trắng mà chàng đã biết ở Luân Đôn… Khi chàng nghĩ như
vậy, không biết điều gì đã làm xáo động hơi thở chàng.

***

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.