Lời hẹn ước mùa giáng sinh (A Christmas Promise) - Chương 02 - Phần 1

Chương 2

“Cậu đã say quá rồi, Randolph”, Albert Hagley
dừng lại, cười toe toét tiếp lời. “Tốt hơn cả là để tớ đưa cậu về, ông bạn.”


tước Falloden lắc cặn của ly brandy đang cầm, nhưng không thể lắng chúng xuống
được. Đúng, chàng đã từng say- lần đầu tiên kể từ khi nào chàng cũng chẳng nhớ
nữa. Chàng đã không đủ để trả cho bất cứ loại rượu nào trong những ngày này,
ngoại trừ nước trắng. Nhưng điều đáng tiếc là chàng cũng say không đủ để quên
tất cả. Hiện giờ chỉ có mỗi việc đi đứng của chàng là bị ảnh hưởng của rượu.
Chàng cẩn thận đặt ly rượu của mình xuống cái bàn ở phía trước và tự chúc mừng
vì mình đã đặt cái ly xuống mà không vỡ. Đầu óc chàng vẫn tỉnh táo như khi
chàng mới đến câu lạc bộ White vài giờ trước đây mà thôi.

“Đi nào.” Một người nào đó đã kéo mạnh khuỷu
tay chàng, và chàng đã đi theo với những bước chân lắc lư.

“Vậy cậu sẽ làm gì, Bertie?” Chàng hỏi ít phút
sau đó. Chàng không thể nhớ là làm cách nào mà chàng đã rời khỏi câu lạc bộ và
vào xe ngựa của bạn chàng được. Nhưng chàng đã làm thế, và bằng chứng là đôi
giày của chàng đang nằm ở chỗ ngồi đối diện. Thật là không phải khi đặt đôi
giày ống của mình trên nệm ghế xe ngựa của người khác. Chàng nấc một cái và đưa
chân chỉ có vớ ngang phía trước.

“À”,
Albert thở hắt ra một hơi, “Tớ sẽ làm gì ư? Cưới một cô nàng mảnh dẻ, tớ giả sử
thế. Tớ thấy là cậu không có nhiều sự lựa chọn.”

“Đó cũng là điều ông ta đã nói”, chàng nghĩ ly
rượu của mình đã bị tràn ra một giọt, có một vết mờ trên đôi giày bóng loáng
của chàng. Chàng đã kể cho Bertie toàn bộ câu chuyện chưa? Chàng giả thiết,
chàng đã có kể hết. Và chàng đã có nói với ai khác nữa không? Chàng hy vọng là
mình đã không làm trò hề cho mọi người ở Câu lạc Bộ White bằng câu chuyện thêu
dệt của mình.

“Tớ chưa bao giờ biết cô ta,” chàng nói, “và
tớ giả thiết rằng tớ sẽ cưới cô ta trong tháng này. Tớ có nói cho cậu biết ông
ta là một phó thường dân không? Một người bán than? Cậu có nghĩ là tớ nên mang
theo súng và nhằm vào thái dương của mình để kết thúc tất cả không?”

“Cho lần thứ mười hai, là không”, bạn chàng
nói một cách vội vàng, “tớ thật sự nghĩ rằng, tốt hơn là tớ nên ở lại với cậu
tối nay thôi, Randolph. Tớ chưa từng thấy cậu uống nhiều như thế này. Không
biết là cậu sẽ làm những gì nữa. Tại sao không nói đến việc bán Grenfell Park?
Cậu có thể bán đi một vài thứ trong các thứ bị cầm cố, và sau đó cậu có thể trả
hết tất cả các khoản nợ đáng ghét kia, tuy nhiên, tớ không hiểu sao cậu cần
phải kết thúc như cậu nói. Và sau đó cậu sẽ được tự do như đã từng là một
Randolph Pierce giản dị trước đây. Đó là điều mà cậu nên làm”.


tước nhìn chằm chằm vào đôi giày của mình một lúc lâu, rồi nói: “Tuy nhiên, đó
là nơi gia đình tớ đã sống hơn hai trăm năm, nó đã được truyền lại từ đời ông
nội tớ. Tớ đã lớn lên ở đó, tớ rất yêu quý nơi đó.”

Albert
nói: “Thôi được, cậu sẽ cưới cô gái đó, cho dù là phó thường dân hay không. Tuy
nhiên, tớ phải thú nhận là thật đáng xấu hổ. Cậu sẽ phải nghe giọng địa phương
ở bữa ăn sáng trong cuộc đời của mình đó, Randolph? Nhưng cậu sẽ không phải
sống chung với cô ta chứ? Cuộc sống của cậu có thể sẽ tốt hơn hay xấu đi thì
không biết, ngoại trừ việc sẽ có tiền để sống sung sướng. Và cậu vẫn còn Alice
bên cạnh.”

“Và tên phó thường dân đáng ghét kia là cha
vợ”, bá tước nhăn mặt, nói “Và cô gái đáng nguyền rủa là vợ mình. Cha cô ta nói
cô ta xinh đẹp”.

Albert
nói: “Ông ta đã nói thế?”


tước trả lời: “Cô ta học cùng trường với các con gái của Ngài Hutchins, là bạn
của cô gái nào nhỉ?”

“Cô
ấy bao nhiêu tuổi?” Albert hỏi

“Chết
tiệt nếu tớ biết” - bá tước cau mày suy nghĩ – “chưa đến hai mươi. Ông ta nói
thế, tôi chắc vậy. Ít nhất là cô ấy không phải là gái già, Bertie.”

“Đó
sẽ là Pamela, Albert nói, cô con gái thứ ba. Hutchins đã nhắm tôi cho cô ấy
cách đây vài năm, nhưng cô ấy quá khác với sở thích của tôi. Tôi đã thoát khỏi
bữa tiệc buồn tẻ cả tháng trời ở thôn quê đó. Chờ một chút” - anh ta nhìn chàng
sắc bén – “tên cô ta là gì?”

“Ôi
trời!” Xe ngựa đang chạy làm cho chàng nôn nao cả người. “Đừng hỏi tôi.
Transome gì đó, Aggy, Addy, Ellie hay Emmy, đại loại như vậy.”

“Thế
đúng là cô gái mà Pamela đưa về nhà bất chấp sự không đồng ý của mẹ mình rồi.” Albert
nói. “Thưa ngài, cô ta rất là bối rối, và rất tầm thường khi đến. Giọng địa
phương, cười lớn tiếng. Cô ta đã được ra mắt để kiếm một tấm chồng quý tộc
trong những ngày đó. Đáng tiếc cho cô ta, là chẳng có ai thích cô ta cả. Tớ
chắc là tên cô ấy đại loại giống như thế, tuy nhiên chúng tớ luôn gọi cô ấy là
dân thường. Hutchins đã trông giống như một đám mây giông chết tiệt lúc đó.”


tước tư lự và ngáp, nói:

“Grenfell
có thể là của tớ tất cả, tớ có thể giữ được biệt thự và điền trang, sửa sang
lại các nhà ở thôn quê và đổi mới được nhiều tiện nghi như quản gia của tớ từng
nói. Nếu tự bắn vào đầu mình, tớ sẽ không thể thực hiện được điều đó, phải
không Bertie?”

“Không!”
Albert trả lời. “Đừng có mà ngủ Randolph, chàng trai à. Không có gì tệ hơn việc
phải khiêng một anh chàng say rượu từ xe vào nhà đâu.”


tước tỳ cằm một cách thoải mái, và nói: “Như cậu nói, tớ sẽ không phải sống với
cô ta chứ Bertie?”

“Không,
cậu không cần,” Albert trả lời. “Đừng ngủ anh bạn, không còn xa nữa đâu.”

“Ngoại
trừ việc cô ta sẽ sinh đứa con thừa kế của tôi trong tương lai.” Bá tước nói

“Cậu
còn rất nhiều thời gian,” Bertie trả lời. “cậu chưa đến ba mươi nữa mà.”

“Tớ
sẽ để cô ta lại đây lúc Giáng sinh. Cô ta sẽ muốn ở gần cha mình và bạn bè nữa.
Tôi sẽ đi Grenfell. Đi với tớ nhé Bertie? Chúng ta sẽ cùng đi săn. Tớ sẽ mời
thêm một số bạn bè nữa.”

“Cậu
đã mời rồi, ít nhất là nửa tá bọn họ.” Albert nói.

“Tôi
đã sắp xếp rồi ư? Cho Giáng Sinh? Tất cả đã được sắp đặt. Và có lẽ Dorothea
cũng sẽ đến nữa.”

“Điều
đó thì không thích hợp đâu bạn à.” Albert nói, và sau đó anh quan sát kĩ bạn
mình, nhưng anh không muốn cái mà anh nhìn thấy, đó là nhịp thở đều đặn cùng
tiếng ngáy hiển nhiên của bá tước trong xe. Albert nguyền rủa.

Ông
Joseph Transome đã được mời ngồi, khác hẳn với buổi sáng hôm trước khi ông đến
nhà Bá tước. Nhưng bá tước Falloden thì đứng trước lò sưởi, hai tay chắp phía
sau lưng, không cảm nhận cả sức nóng phía sau lưng mình. Đầu chàng đau nhức và
bụng thì cứ như không yên ổn được. Và chàng phải chấp nhận những lo lắng tất
nhiên của mình, điều này làm cho đầu óc chàng bận rộn hơn.

Ông
Transome chà hai bàn tay mình với nhau, và nói:

“Tôi
rất vui sướng khi ngài đã có những quyết định hợp lý, thưa Đức ông. Tôi chắc
chắn là ông cũng có những đề nghị ngược lại.”

“Tôi
tin rằng thời điểm tốt nhất để làm đám cưới là vào mùa xuân.” Bá tước trả lời
một cách khó nhọc. “Tôi đã mời một số khách, tất cả là đàn ông, đến biệt thự
Grenfell Park, vào lúc Giáng Sinh.”

“Tôi
rất tiếc, xin ông thứ lỗi, Đức ông.” Ông Transome nói. “Nhưng lễ cưới phải được
tiến hành trong tháng này. Thực sự là tuần này. Bằng giấy phép đặc biệt. Tôi sẽ
thu xếp tất cả.”

“Bằng
giấy phép đặc biệt, thưa ông?” Bá tước nhướn chân mày hỏi.

“Tôi
muốn thấy cuộc sống Ellie của tôi sẽ được xếp đặt tốt đẹp,” người khách nói. “Điều
đó phải được tiến hành sớm, thưa Đức ông. Tôi không có nhiều thời gian.” Ông
mỉm cười.

Bá tước
nhìn chằm chằm vào ông ta không hiểu nỗi, và một lần nữa nhận thấy rằng bộ đồ
ông đang mặc quá rộng với thân hình gầy gò, gò má hõm sâu và mắt trũng sâu, tái
nhợt.

Ông
Transome nói tiếp:

“Tôi
không chắc mình sẽ đón Giáng Sinh. Rất đáng ngờ, ngay cả cơ hội để tôi có thể
thấy tháng 12 nữa, thưa Đức ông,” ông mỉm cười một mình. “Bác sĩ nói với ý chí
ngoan cường này tôi chỉ có thể đón tháng 11 mà thôi.”


tước không nói gì, chỉ cảm thấy lo lắng khi đứng trước một cái chết sắp đến.

Ông
Transome tiếp:

“Tôi
phải sắp đặt mọi việc. Điều này đã giữ tôi còn sống đến hôm nay, thưa Đức ông.
Chúng ta sẽ ký vào bản thỏa thuận hôn nhân sáng nay, nếu ngài đồng ý. Luật sư
của tôi cùng các giấy tờ cần thiết đang chờ ông ở phía ngoài. Tôi biết ngài là
một quý ông, thưa Đức ông, và ngài sẽ giữ lời một khi thỏa thuận đã được ký.
Nhưng tôi vẫn ao ước là tự mình sẽ thu xếp cho cuộc sống của Ellie. Tôi biết
con gái tôi sẽ hạnh phúc khi tôi thấy nó trở thành bá tước phu nhân Falloden.”


tước mím chặt môi.

Ông
Transome tiếp tục:

“Về
thỏa thuận tài chính mà tôi đã nói đến vào ngày hôm qua, thưa Đức ông, luật sư
tôi sẽ thảo luận chi tiết hơn với ngài một chút nữa. Nhưng có hai vấn đề không
có ghi ra trên bản thỏa thuận, nhưng rất quan trọng với tôi. Tôi sẽ có lời hứa
của ngài như một nhà Quý tộc chứ?”

“Và hai vấn đề đó là gì?” Bá tước hỏi lặng lẽ. Dòng máu đập
mạnh trong thái dương chàng nghe như có ai đặt một cái đồng hồ ở đó vậy.

“Hôn
nhân phải thật sự trải qua đêm tân hôn,” ông Transome trả lời, cười một cách
hối tiếc. “Vào đêm tân hôn của ngài, thưa Đức ông. Tôi muốn khi chết đi tôi sẽ
không có sự lo ngại nào trong trường hợp có thể xảy ra những nguyên cớ làm cho
anh có thể từ bỏ cuộc hôn nhân của mình.”

“Hợp
đồng là những thỏa thuận phải thực hiện.” Bá tước nói. “Tôi sẽ không để điều gì
sai khác xảy ra, thưa ông.”

Ông
Transome tiếp tục mỉm cười:

“Tuy
thế, tôi sẽ nhận được lời hứa từ Ngài chứ, thưa Đức ông.”

“Con
gái ông sẽ trở thành vợ tôi đúng theo nghĩa của nó trong đêm tân hôn,” Bá tước
sẵng giọng. “Và vấn đề gì nữa?”

“Anh
phải sống chung nhà với con gái tôi ít nhất là năm đầu tiên sau khi cưới. Tôi
sẽ không còn sống để bắt anh phải giữ lời, thưa Đức ông, nhưng tôi biết danh dự
của một nhà Quý tộc là đáng giá như thế nào. Tôi biết anh sẽ giữ lời một khi
anh đã hứa điều đó.”

Im lặng
một lúc lâu, cuối cùng Bá tước nói một cách yên lặng:

“Ông
có lời hứa của tôi. Ông có sao không?”

“Chỉ
là một cơn đau.” Ông Transome đưa một tay lên trong khi một tay còn lại ôm
ngang bụng. “Nếu anh sẵn lòng thì hãy cho luật sư của tôi vào, Đức ông, anh ta
sẽ kiểm tra từng chi tiết với anh trong khi tôi ngồi đây. Nó không mất quá
nhiều thời gian đâu.”


tước đi đến và rung chuông cho người hầu mở cửa.

Ông
Transome nói:

“Anh
đã giúp tôi trở thành một người hạnh phúc.”


tước không nói gì chỉ gật đầu với người hầu mới bước vào, là đồng ý cho người
đang chờ ở phòng đợi đến gặp chàng.

Khoảng
nửa giờ sau, tất cả mọi việc đã xong. Bá tước Falloden đã ký tên mình vào bản
thỏa thuận hôn nhân sau một vài chú ý đến những sự giải thích của viên luật sư.
Nếu nó đã được ký, thì nó cũng sẽ được thực hiện, và thật là các chi tiết quỷ
quái, chàng nghĩ. Các điều khoản thật kỹ lưỡng khó chịu cho chàng. Chỉ có một
điều làm cho chàng chú ý là của cải của ông Transome, mà khi chàng nhận được
phân nửa từ cuộc hôn nhân với cô Eleanor Transome, lớn hơn gấp nhiều lần mà
chàng mơ ước. Ngay cả khi chỉ với phân nửa mà chàng sẽ có được, chàng cũng trở
thành nhà quý tộc giàu có nhất ở nước Anh này.

Ông
Transome đi chầm chậm sau khi cơn đau đã hết. Người ông lại bị gập xuống hơn so
với lúc đến đây vào ngày hôm trước và sáng nay. Ông ta đưa tay ra cho Bá tước.

“Ngài
sẽ không hối tiếc với cuộc thương lượng này đâu, Đức ông. Và ngài sẽ nhận ra
rằng, con gái tôi mới là thứ quý giá nhất trong những cái sẽ thuộc về anh sau
khi đám cưới.”

Sau
khi nhận bản thỏa thuận, Bá tước Falloden đưa tay mình ra bắt tay ông.

Ông
Transome nói:

“Tôi
mong ông đến thăm nhà tôi vào chiều nay, để đưa ra lời cầu hôn chính thức với
con gái tôi, được không?”


tước cúi chào.

Thế
là xong. Sau đó hai phút, chàng ngồi trên sa lông một mình, nhìn chằm chằm vào
bản sao của hợp đồng. Trong tuần này, chàng sẽ cưới cô gái mà chàng chưa hề
biết mặt. Con gái của một phó thường dân. Một kẻ tầm thường, ồn ào như là
Bertie đã nói sao? Và những lý do mới là điều cơ bản nhất. Chàng cưới cô ta vì
tiền của cô ấy, và cô ta cưới chàng vì tước vị và vị trí xã hội của chàng.
Chàng mỉm cười lạnh lùng. Cô ta sẽ thấy là không dễ chút nào khi xen vào giai
cấp quý tộc của chàng. Dù cho cô ta đã không biết trước điều đó. Cô ta hầu như
sẽ bị bầm giập cả người với họ.

Trong
tuần này, chàng sẽ phải ngủ với cô ta, và phải sống chung nhà với cô ta cả năm
sau đó. Chẳng có gì để thực hiện được việc chàng đã dự tính là để cô ta lại đây
trong khi chàng sẽ về lâu đài để vui Giáng sinh với Bertie và các bạn mà chàng
đã mời trong lúc say rượu vào đêm hôm trước. Nhưng, ngay cả không phải vì lời
hứa, chàng cũng không thể vì cô ta sẽ hoàn toàn trông chờ vào sự bảo bọc của
chàng. Cha cô ta sẽ chết.


tước cắn chặt răng và bước nhanh đến cửa cho đến khi chàng nhận ra rằng không
có chỗ nào để chàng có thể trốn chạy bản thỏa thuận vừa ký. Đồ chết tiệt! Ô! Chết
tiệt thật. Và chàng chợt mong rằng giá mà anh họ chàng, Bá tước đời trước, còn
sống, chàng sẽ rất hả dạ để được giết chết anh ta.

Chàng
nghĩ đến Dorothea Lovestone, một Dorothea yêu kiều, thanh lịch, người mà chàng
yêu đã gần cả năm nay. Cô ấy sẽ đến dự tiệc ở nhà Prewetts tối nay. Và chàng
cũng sẽ đến đó - với một thái độ lịch sự nhất để báo cho nàng biết là chàng đã
đính hôn.

Đính
hôn! Ôi trời ơi, chàng lướt qua đồng hồ treo trước mặt lò sưởi, và nghĩ, hai
mươi sáu tiếng trước đây chàng chưa bao nghe đến tên Joseph Transome và Ellie
quý giá của ông ta. Ngày hôm qua chàng chỉ đơn thuần khổ sở vì tình hình tài
chính tuyệt vọng của mình mà thôi. Ngày hôm qua chàng chưa biết những khốn khổ
như vầy.

Nhưng,
bây giờ thì chàng biết. Và thề trước Chúa, cô Eleanor Transome cũng sẽ biết
điều này khi Giáng sinh đến và trôi qua. Có Chúa biết, cô ta sẽ biết nỗi khổ
này. Và lúc này, chàng vừa suy nghĩ, vừa nắm chặt tay lại ở bên hông, để tự
kiềm chế cơn giận dữ của mình cho đúng. Chàng cảm thấy căm phẫn và nhục nhã vô
cùng với hành động của mình. Chàng đã cưới vì tiền.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.