Nhiệm vụ cứu yêu - Chương 02 phần 1
Chương 2
Chuyện tới quá đột nhiên!
Kha Bá Ấp ngay cả cơ hội phản ứng cũng không có, phía trước xe đột nhiên
bốc cháy, ngay cả máy móc trên đó cũng cháy lên
Năm phút trước, anh đi thang máy xuống lầu, ngồi trên xe thể thao mình yêu
thích, sau đó chạy ra khỏi bãi đỗ xe, nhưng không lâu sau anh liền cảm thấy
điều hòa trong xe có vấn đề, gió thổi ra không phải lạnh mà là nóng, anh thử hạ
cửa sổ xuống, ai ngờ cửa kính xe chạy bằng điện vào lúc này lại bị hư, anh cảm
thấy khác thường, khi định rẽ xe vào ven đường dừng lại, ngọn lửa liền từ tay
lái phía trước mặt anh bốc lên.
“Chết tiệt! Đây là chuyện gì?” Anh kêu sợ hãi một tiếng, buông tay lái ra,
nhưng chân ga dưới chân đã quên thả lỏng, xe liền phóng về bên phải phía trước,
mắt thấy sẽ đụng vào một hàng xe đậu san sát bên đường nhất, anh vừa sợ hãi lại
lúng túng nhìn mình đang chạy thẳng về cái chết, không kẻ nào có thể cứu được...
Một cột nước từ vòi phòng cháy ở đám cỏ phía trước mặt trong lúc chỉ mành
treo chuông liền bắn về phía Kha Bá Ấp, cột nước trong nháy mắt ngưng kết thành
băng, chặn xe lại, khi Kha Bá Ấp còn chưa rõ việc gì, một bóng người màu đen
nhanh chóng đến bên xe, một cước đá văng cửa xe, hai tay mở ra phun khí lạnh trắng
xoá, không khí trong xe lập tức hạ nhiệt, trong không gian tràn ngập hơi nước,
anh thấy đôi mắt sắc bén như băng của Lãnh Quan.
“Là cô...” Kha Bá Ấp hoảng hồn cố bình tĩnh, nhưng nhất thời không bình ổn
được adrenalin chạy loạn trong cơ thể, chỉ có thể ngơ ngác nhìn cô lôi mình ra
ngoài xe.
Anh không nhìn lầm chứ? Tay cô ấy... Trong lòng bàn tay tản mát ra một cỗ
khí lạnh?
“Không có việc gì chứ?” Lãnh Quan để anh ta dựa vào xe bên đường, lập tức
quay lại chiếc xe cháy nhìn tỉ mỉ từng chỗ một. Xe vô cớ cháy, không phải là
chuyện bình thường!
“Cô... đã cứu tôi...” Hồn bị dọa rớt đã trở lại cơ thể, Kha Bá Ấp nhìn cột
nước kết băng trước xe cùng từng đợt sương lạnh bay ra từ trong xe, lại nhìn
nhìn Lãnh Quan kiểm tra xe, trong lòng anh có một đống nghi vấn đợi giải, nhưng
hỏi không ra miệng. Băng này... Đều là cô ta làm? Cô ta cứu anh?
“Đây chính là kiếp nạn thứ nhất của anh, Kha tiên sinh.” Lãnh Quan quay đầu
đối mặt anh, chuyện này đã chứng thật lời Đạt Đạt nói không phải là đùa.
“Cái gì?” Kha Bá Ấp mở to mắt. “Thứ nhất? Chẳng lẽ còn có thứ hai thứ ba...”
“Tôi đã nói với anh, con trai anh nói anh sẽ gặp ba lần nguy hiểm trí mạng,
cho nên mới ủy thác tôi đến bảo vệ anh.” Nàng nhắc lại.
Chết tiệt! Lại là con!
“Ông trời! Đây đến tột cùng là chuyện gì xảy ra?” Anh bối rối vò vò đầu la
to.
Mọi chuyện tựa hồ từ khi người phụ nữ này xuất hiện trước mặt anh liền bắt
đầu còn có chút bất thường.
Lãnh Quan nhìn đám đông bốn phía dần dần tụ tập chỉ trỏ, không nói hai lời,
lôi anh rời khỏi hiện trường tai nạn, ngăn một chiếc tắc xi lại, đẩy mạnh anh
vào, bản thân cũng ngồi vào.
“Về trước nhà anh, nhưng anh tốt nhất nên gọi điện thoại báo cửa hàng xe
cùng công ty bảo hiểm thay ngươi giải quyết hậu quả.” Cô trầm giọng dặn dò.
Kha Bá Ấp trong lúc rối rắm làm theo lời cô, nhưng trong lòng vẫn rung động
như sấm, từ quỷ môn quan vòng trở về, cảm giác sợ hãi này thật đúng là không
phải người thường có thể chịu được.
Ba mươi phút sau, bọn họ trở lại nhà anh ở Thiên Mẫu, vừa xuống xe, anh
chật vật không chịu nổi liền vọt vào cửa, nhanh chóng xuyên qua sân, đi vào
phòng khách, bảo quản gia cùng người giúp việc đang ngạc nhiên ra ngoài, quyết
định cùng người lai lịch không rõ miệng nói hươu nói vượn này từ từ nói chuyện.
“Hiện tại, cô nên có thể đem mọi chuyện nói từ đầu tới đuôi cho tôi biết
chưa?” Anh quay đầu trừng cô, cổ tay áo sơmi bị đốt trọi, tay cũng nổi bọt
nước, tóc trên trán bị cháy sạch quăn lên, cả người thoạt nhìn tựa như xiên
thịt người vừa bị nướng qua trong phim Kannen.
“Anh không rửa mặt chải đầu, băng bó miệng vết thương trước sao?” Lãnh Quan
hai tay khoanh trước ngực hỏi lại.
“Không, hiện tại ta muốn cô nói rõ ràng.” Anh ngồi xuống sô pha, châm một
điếu thuốc hút.
“Tôi đã nói, là con anh trước đó nhắc nhở tôi anh sẽ xảy ra chuyện, tôi mới
đến kịp cứu anh, nếu không anh sớm đã chết.” Cô nói không mang theo chút cảm
tình.
“Cô là nói, tôi...‘con’ tôi đã sớm đoán trước tôi sẽ có tai nạn?” Anh rít
mạnh điếu thuốc.
“Đúng vậy.”
“Nó nói tôi còn hai lần chịu tội, cho nên muốn cô tới cứu tôi?” Anh sắp
phát điên, chuyện như vậy ai sẽ tin tưởng?
“Phải.”
“Vậy xin hỏi tôi có thể trông thấy vị tiểu thần thông tự xưng là con tôi
kia không?” Anh nhe răng trợn mắt nói.
“Nó không muốn gặp anh.” Đây là phỏng đoán của cô, Đạt Đạt tựa hồ không
muốn gặp Kha Bá Ấp.
“Nghe đây, tiểu thư...” Anh vươn ngón trỏ chỉ vào cô.
“Tôi là Lãnh Quan.”
“Lãnh tiểu thư, chuyện này có lẽ chỉ là trùng hợp, tuy rằng tôi không biết
xe tôi vì sao lại đột nhiên cháy, nhưng cô đừng nghĩ như vậy tôi sẽ tin cô.”
Anh nghiêng đầu trừng cô, tâm tình vừa hỗn tạp vừa rối loạn. Kỳ thật nội tâm
anh có một bộ phân cảm thấy việc kỳ quái, nhưng một bộ phận khác lại liều mạng
thuyết phục anh đừng tin tưởng lời nói vô căn cứ này.
“Anh có thể không tin, tôi đồng ý với con anh phải bảo vệ anh, một trăm vạn
nguyên tôi có thể đợi cho việc thành mới lấy cùng với vĩ khoản, bắt đầu từ giờ,
mỗi ngày tôi sẽ đi theo anh, thẳng đến khi anh vượt qua hai nguy cơ khác.” Cô
không khách khí ngồi xuống sô pha đối diện anh.
“Còn có vĩ khoản? Cái gì vĩ khoản?” Anh giận kêu.
“Đây là quy định của câu lạc bộ linh lực, phàm là người tới cửa mua hy vọng
ngoại trừ phí dụng, sau khi nhiệm vụ hoàn thành tôi có thể tùy ý lấy một thứ gì
đó của anh, không thể cự tuyệt, tơi hy vọng đến lúc đó anh có thể trả được.”
Lần đầu tiên ở trước mặt người xa lạ cô nói nhiều như vậy.
“Đùa cái gì hả? Nói cho cô biết, tôi chẳng những không trả tiền, ngay cả vĩ
khoản chết tiệt gì đó cũng sẽ không cho cô, cô muốn đi theo tôi như thế nào thì
tùy cô, chỉ cần cô không sợ ta ngày nào đó tôi đầu óc mơ hồ cường bạo cô lên
giường, cô thích bao lâu thì bao lâu...” Anh giận dữ đe dọa cô.
Phút chốc, một cơn gió lạnh đánh thẳng vào mặt anh, anh chỉ cảm thấy hơi
thở có cảm giác mát, vươn tay sờ, không ngờ môi đã kết một tầng băng, không mở
miệng được.
“Anh rất ồn ào.” Cô lạnh lùng nhìn anh.
Kha Bá Ấp bị chuyện xảy ra trước mắt làm sợ hãi đến nghẹn họng nhìn trân
trối, rõ ràng anh chỉ nhìn thấy cô ta thoáng nhìn qua, miệng liền kết băng.
Ông trời! Người phụ nữ này... biết ma thuật? Hay là... siêu năng lực?
“Đây là một chút giáo huấn nho nhỏ cho anh, Kha tiên sinh.” Cô cong môi, bị
dáng vẻ ngu ngốc của anh làm nở nụ cười.
Kha Bá Ấp đầu óc đang hỗn loạn, lại bị nụ cười động lòng người của cô đoạt
đi ý thức.
Cô cười lên quả thực đạp đến ngây người.
Ấn tượng của Lãnh Quan đối với Kha Bá Ấp rất không tốt, anh ta là người đàn
ông tự đại mù quáng nhất cô từng gặp qua, cô không rõ người không có đầu óc
giống anh ta sao có thể sinh ra đứa nhỏ thông minh như Đạt Đạt?
Nhất định là di truyền từ mẹ! Cô khẳng định.
“A...” Anh mở không nổi miệng, vội vàng vọt tới phòng bếp rót ly nước ấm
làm băng trên môi tan ra.
Lãnh Quan thừa cơ ngẩng đầu nhìn bốn phía, căn nhà này có chút cũ kĩ, nhưng
giữ gìn thật sự sạch sẽ, có thể thấy người giúp việc đã làm tròn bổn phận, nếu
không giống Kha Bá Ấp người suốt ngày lưu luyến bên ngoài làm sao có thể đi chú
ý mọi việc trong nhà?
“Cô học ở đâu yêu thuật chỉnh người này?” Kha Bá Ấp trở lại phòng khách,
đến bên cạnh cô chất vấn.
“Đây không phải yêu thuật, đây là linh lực.” Cô còn đang nhìn một số ảnh
chụp trên tường lò sưởi, đây đều là người trong dòng họ Kha gia.
“Linh lực?” Anh ngẩn ngơ.
“Đúng vậy.” Ánh mắt cô bị bức ảnh chụp bé trai thu hút, bé trai trong ảnh
chừng chín tuổi, nhưng hiển nhiên chính là phiên bản của Đạt Đạt.
“Nói cho tôi biết đó là năng lực quỷ gì?” Anh bị thái độ của cô chọc giận,
chưa bao giờ có người phụ nữ nào không coi anh vào mắt! Anh tức giận đến vươn
tay bắt lấy cổ tay cô, muốn cô đối mặt với anh.
Lãnh Quan bị chọc giận, trừng mắt, một luồng khí lạnh từ cổ tay cô đông
lạnh tay anh, trong nháy mắt toàn bộ cánh tay anh đã bị đông cứng, rút không
được.
“Linh lực của tôi chính là loại siêu năng lực chuyên đông chết người này,
chưa được tôi cho phép, anh tốt nhất đừng chạm vào tôi. Hiểu không?” Lãnh Quan
ghé sát vào anh, từng tiếng gằn đều mang theo hàn ý làm người ta lạnh run.
Kha Bá Ấp chỉ có thể gật gật đầu. Xem ra, đối mặt với “băng sơn mỹ nhân”
này, anh tốt nhất nên cẩn thận một chút.
Lãnh Quan nói xong, phút chốc thu hồi lãnh khí, băng trên tay Kha Bá Ấp
biến mất, nhưng anh vẫn nhịn không được xoa xoa cánh tay cho ấm.
“Người trong bức ảnh này là anh sao?” Cô chỉ chỉ tấm ảnh kia.
“Phải, đó là tôi lúc tám tuổi.” Kha Bá Ấp không dấu vết đứng cách xa cô một
chút, còn bị đông lạnh thêm lần nữa, anh nhất định sẽ lạnh chết.
“Bé trai ủy thác tôi rất giống anh, Kha tiên sinh, anh chối không được rồi,
tôi có thể cam đoan nó tuyệt đối là con trai anh.”
“Phải không? Sẽ là ai sinh con cho tôi chứ?” Anh không thể không cố gắng
nhớ lại những người phụ nữ từng kết giao qua ai có khả năng thụ thai nhất.
“Phong lưu trước sau gì cũng phải trả giá đắt.” Cô cười lạnh tránh ra.
“Này, từ giờ trở đi cô thật sự muốn đi theo tôi sao?” Anh nhìn cô không
định đi, nhịn không được lại hỏi.
“Nhiệm vụ của tôi còn chưa chấm dứt.”
“Nhưng, nếu căn bản sẽ không có chuyện gì xảy ra? Cô đi theo tôi như vậy sẽ
không gặp phiền phức gì sao? Bạn trai hoặc chồng sẽ không hiểu lầm sao?” Anh cố
ý thăm dò cô.
“Sẽ không.” Cô trả lời đơn giản.
“Cô... cô rốt cuộc là loại người nào?” Anh thật sự tò mò. Cô cho anh một
loại cảm giác không hợp với thế giới thật, lạnh lùng, bất cần, ít nói cười, cô
so sánh cùng oanh oanh yến yến bên người anh thật sự vô vị hơn nhiều, nhưng anh
lại không thể bỏ qua sức hấp dẫn độc đáo phát ra bên ngoài vẻ lạnh như băng của
cô, có lẽ lạnh như khối băng, hơn nữa lại có năng lực kinh người, nhưng anh
chẳng biết từ đâu ra lại có suy nghĩ, cho rằng bề ngoài lạnh như băng của cô đã
chôn giấu một ngọn lửa người khác nhìn không ra, đang đợi được dẫn động, phát
nhiệt.
Có điều, anh cũng sẽ không mạo hiểm nguy cơ bị đông chết đi châm ngọn lửa
của cô, muốn chơi trò tình yêu anh sẽ tìm đối tượng “an toàn” một chút, băng
sơn mỹ nhân này để lại cho dũng sĩ không sợ chết đi chinh phục đi!
“Anh chỉ cần biết rằng tôi tên Lãnh Quan là được.” Cô trở lại sô pha ngồi
xuống, bỗng nhiên nghĩ đến Đạt Đạt, đứa bé này hiện tại đang chạy loạn ở chỗ
nào?
“Được rồi, Lãnh Quan, tôi hy vọng chúng ta có thể đạt thành hiệp nghị, nếu
trong một tháng mà không có việc gì xảy ra, tôi sẽ không trả phí cho cô, xin cô
tự động rời đi; Nếu đúng như lời cô nói, tôi lại bị tai nạn bất ngờ gì đó...”
Anh dừng lại. Nếu cô ta nói là sự thật, vậy dùng một trăm vạn mua bình an kỳ
thật cũng rất có lời.
“Anh sẽ có chuyện, cho nên sớm chuẩn bị tốt một trăm vạn nguyên tiền thanh
toán đi!” Cô phát hiện trên người anh ta có dòng khí nào đó không ổn định, đó
không phải là hiện tượng tốt. Nói khó nghe một chút, cô đã nhìn thấy rất nhiều
người sắp “nghẻo” cũng giống như anh ta dương khí trên người mất dần, tùy thời
sẽ bị thượng đế triệu về.
“Cái gì?”
“Nếu tôi là anh, tôi sẽ bắt đầu nghĩ xem ai muốn đẩy tôi vào chỗ chết, mà
sẽ không ở trong này nhiều lời vô nghĩa.” Cô lạnh lùng nhắc nhở anh.
Thân là chủ tịch xí nghiệp, bên người Kha Bá Ấp xuất hiện nguy cơ nhất định
không đơn thuần, Lãnh Quan tin tưởng việc “ngoài ý muốn” này sau lưng nhất định
có người thao túng, hơn nữa người kia cũng không phải nhân vật đơn giản.
Xe vô cớ cháy, chuyện này là kiệt tác của người có siêu năng lực sao?
Vẻ mặt Lãnh Quan trầm xuống.
Kha Bá Ấp bị lời của cô làm chấn động. Chuyện hôm nay chẳng lẽ không phải
ngoài ý muốn? Chẳng lẽ kế tiếp thật sự sẽ có hai lần nguy hiểm giống hôm nay
đang chờ anh sao?
Trời ơi! Anh bỗng nhiên không khỏi cảm thấy sống lưng thoáng lạnh.
***
Mới đầu, người trong nhà đối với việc bên người Kha Bá Ấp có thêm một người
vừa đẹp trai lại vừa xinh đẹp khiến mọi người cảm thấy vô cùng tốt, bọn họ đều
muốn biết Kha gia đại thiếu chỉ dính với phụ nữ “bạn tình” lúc này đây rốt cuộc
là nam hay nữ. Anh ta sẽ không vui đùa với phụ nữ tới chán rồi, muốn đổi khẩu
vị chứ?
Thời gian này Lãnh Quan một tấc cũng không rời anh, mặc kệ đến công ty hay
là chốn thanh sắc, cô cũng không xa anh. Kha Bá Ấp chưa bao giờ giới thiệu cô
với người khác, anh đối với sự tồn tại của cô vẫn thấy khó chịu, mỗi khi thấy
cô anh sẽ nghĩ đến còn hai lần nguy hiểm khiến người ta bủn rủn cả người đang
chờ anh, đó cũng giống như báo trước cái chết của anh vậy, làm người ta phiền
muộn nghi ngờ.
Có điều, ngoại trừ ngày đầu tiên, Lãnh Quan đã có năm ngày ngay cả một chữ
cũng chưa nói, chỉ lẳng lặng ở bên cạnh anh làm chuyện cô nên làm. có khi Kha
Bá Ấp thật phục công lực “trầm mặc” của cô, cô cùng đám phụ nữ lưỡi dài anh
quen thực sự cách biệt một trời.
Hôm nay, sáng Kha Bá Ấp chơi tennis, đi bơi, về nhà ngã đầu liền ngủ, vừa
đến chạng vạng, đồng hồ sinh lý đúng giờ đánh thức anh đi đêm, anh tinh thần
sáng láng thay một bộ âu phục màu xám, phía trong là áo sơmi trắng, chuẩn bị ra
ngoài săn diễm.
Nhưng anh vừa mới xuống lầu, Lãnh Quan đã đứng ở sô pha chờ anh, cũng không
mở miệng hỏi anh nơi đi, tựa hồ mặc kệ mục đích anh đi nơi nào cô đều quyết định
theo anh.
“Cô... Tôi xin cô, lần này cô đừng theo, được không?“Kha Bá Ấp nhịn không
được trợn mắt, người này không ngủ nghỉ sao? Vô luận lúc nào, chỉ cần anh mở
mắt cô nhất định cũng tỉnh, vài lần anh hoài nghi cô có phải người máy hay
không, tuyệt không ngại mệt đi đông đi tây.
Lãnh Quan không nói gì, nhưng vẻ mặt của cô viết rõ: Không được!
“Cô ở nhà tôi nghỉ ngơi một đêm sẽ chết à? Nơi tôi sắp đi quán bar tư nhân
không cho phụ nữ vào, nơi đó ngoại trừ kỹ nữ cao cấp tất cả đều là đàn ông, cô
dám đi nơi đó sao?” Anh tức giận chất vấn cô, nhịn không được vươn tay vuốt lại
tóc trên trán, hôm nay anh xác định chắc chắc sẽ không cho cô theo.
Lãnh Quan lấy áo khoác của mình, dùng hành động để chứng minh sự kiên trì
của cô.
Nếu không phải nề tình Đạt Đạt, Kha Bá Ấp muốn tìm chết cô mới mặc kệ! Mấy
ngày nay, Kha Bá Ấp ở trong mắt cô căn bản chính là một tên nhà giàu ăn chơi
mười phần, mỗi lần đến công ty đều ở không đến nửa giờ, chỉ có ở câu lạc bộ đêm
cùng khách sạn là có thể chơi bời cả một đêm, cùng một đống phụ nữ trêu đùa,
đàn ông như vậy chết là xứng!
“Này! Lãnh tiểu thư, cô... cô thật sự muốn đi sao!” Kha Bá Ấp giận dữ, tiến
lên muốn giữ tay cô, nhưng vội vàng nghĩ đến sau một lần lỗ mãng bị thương do
giá rét giáo huấn, lại đành phải thu tay lại.
Mẹ nó! Người này không thể chạm vào! Anh vội vàng cảnh cáo mình.
Cô gật gật đầu, dẫn đầu đi vào gara.
Kha Bá Ấp oán hận đi về phía chiếc xe Benz vừa mua, đêm nay anh nhất định
phải làm cho họ Lãnh nếm mùi đau khổ, anh muốn cô ta biết, phụ nữ ở trước mặt
Kha Bá Ấp anh chỉ có thể làm nũng, không thể kiêu ngạo!
Xe vào bãi đỗ xe dưới tầng ngầm của khu cao ốc hiện đại náo nhiệt nhất, Kha
Bá Ấp dừng xe lại liền tự mở cửa đi về phía thang máy. Lãnh Quan nhanh nhẹn im
lặng theo sau anh, vào thang máy, Kha Bá Ấp lại một lần nữa nói với cô: “Hiện
tại trở về còn kịp.”
Lãnh Quan giương mắt nhìn Kha Bá Ấp cao hơn cô một cái đầu, không định trở
về.
“Vậy lát nữa có thấy chuyện gì làm phụ nữ khó chịu hoặc giật mình, cũng
đừng trách tôi không nhắc cô trước.” Anh xấu xa cười, không quên đánh giá bộ
quần áo đen cô mặc đẹp hơn đàn ông. Người phụ nữ này nhất định là đầu thai nhầm
rồi, xem dáng vẻ cao gầy lại nửa ngày không nói một câu của cô, cô hẳn phải
sinh ra là đàn ông mới đúng.

