Thứ nữ - Chương 063 phần 1

Chương 63

Cẩm Nương nghe xong thì sửng sốt, nhìn về phía Vương
phi, nói về những việc trong Vương phủ, nếu Vương phi muốn tìm người tiếp nhận
chưởng gia, đương nhiên Thế tử phi là lựa chọn tốt nhất, dù thế nào thì tương
lai Thế tử cũng thừa kế vương vị, cả Vương phủ đều là thừa kế của Thế tử, tương
lai Thế tử phi là Vương phi, thì tất nhiên cũng là chủ mẫu tương lai. Nên không
có đường nào để cho Cẩm Nương trưởng gia được, thật ra Vương phi cũng chỉ trả
lời như thế thôi, hơn nữa nàng ấy còn trẻ, đâu có nghĩ xa như vậy, chẳng qua là
cảm thấy Cẩm Nương còn nhỏ, cũng nên học hỏi thêm chút ít chuyện mà thôi.

Nhưng Thượng Quan Mai phản ứng quá lớn, làm cho chân
mày Vương phi cau lại, Đình Nhi là ruột thịt của mình, Thế tử là con của thứ
xuất, chiếm được vương vị Thế tử là đã được lợi lắm rồi, coi như mình giao việc
chưởng gia cho Cẩm Nương thì thế nào? Hai huynh đệ có cần phải phân chia rõ
ràng như vậy sao.

Vương phi cười lạnh: “Chỉ muốn để cho nàng đi theo học
một ít, sau này sẽ có chỗ dùng.”

Lời này nói ra xong ai muốn hiểu như thế nào cũng
được, cũng không nói đến chuyện sau này để cho Cẩm Nương chưởng gia, cũng nói
sau này sẽ không, Thượng Quan Mai nghe xong liền có chút bực mình, nhưng không
tiện phát tác, miệng liền nói vòng vo, chỉ vào cuốn sách: “Việc chưởng gia này
cũng lấy ra cho đệ muội xem? Vậy không bằng mẫu phi cũng dạy luôn cả ta đi, một
hồi cũng để cho ta cùng xem một chút quyển sách này được không?”

Vương phi nghe xong thì ngẩn ra, giương mắt nghiêm túc
nhìn thẳng Thượng Quan Mai, mỉm cười nói: “Hai cuốn này là ghi chép việc trong
viện, lấy ra chủ yếu chỉ để cho Cẩm Nương làm quen một chút, nếu ngươi thật sự
muốn học tập thì một hồi để Vương ma ma dắt ngươi đi xem sổ sách chính thức,
vừa lúc cũng để cho ngươi hiểu rõ quy chế cùng chi phí, nếu Tam thúc cùng Tam
thẩm tới náo loạn, ngươi hãy giúp ta ứng phó lại, Lão phu nhân trước giờ thương
ngươi, ngươi đi khuyên, trong lòng hiểu rõ mọi chuyện thì có căn cứ để nói
hơn.”

Thượng Quan Mai vừa nghe được xem sổ sách chính thức,
trong lòng vui mừng, nàng đã sớm muốn xem sổ sách chính thức rồi, chỉ là không
được phép của Vương phi nàng cũng thể mở miệng muốn đi xem được, hiện tại nhờ
phúc của Cẩm Nương đã cho nàng thỏa mãn tâm ý, trong lòng tự nhiên vui vẻ,
chẳng qua nàng đối với sổ sách trong tay Vương ma ma càng thêm tò mò, bất quá,
Vương phi đã nói như vậy, tất nhiên là không để cho mình xem, cũng tốt, hôm nay
rốt cuộc có thu hoạch, chờ lúc nào rảnh rỗi sẽ tìm Cẩm Nương nói một tí, hoặc
là…

“Vậy cũng tốt, sáng mai Vương ma ma rảnh rỗi dắt ta đi
xem một chút, bất quá nếu có chỗ nào không hiểu, thì mẫu phi, người không thể
thiên vị, cũng phải dạy ta như dạy đệ muội.” Thượng Quan Mai mặt hớn hở nói,
trong giọng nói mang theo mùi vị làm nũng.

Vương phi đương nhiên gật đầu, nhưng lại nói: “Mấy
quyển sổ kia ngươi xem ở trướng phòng được rồi, không nên đem về viện của mình
xem, không để cho những kẻ có ý xấu tìm được cơ hội để nói, ngươi vốn chỉ đi
học, nếu trở thành đề tài để người ta bàn tán, thì sẽ học không xong".

Lời này là lời thật lòng, sổ sách trong trướng phòng
(phòng thu chi) trừ chủ mẫu ra, thì không cho phép ai đem ra ngoài, chỉ xem ở
trong trướng phòng, hôm nay sổ sách đều là riêng lẻ, e rằng có người thu chi
không rõ, thừa dịp Thế tử phi cầm sổ sách ra ngoài, cố ý làm giả sổ sách, ngược
lại sẽ nói Thế tử phi đã đổi, như vậy sẽ khó mà nói rõ được.

Thượng Quan Mai tất nhiên là hiểu được, trước kia ở
nhà cha mẹ ruột, mẫu thân cũng đã dạy nàng cùng Thái tử phi không ít cách quản
lý trong nhà, sổ sách cũng xem không ít, khi đó, mẫu thân cũng đem một ít sổ
sách cá nhân cho nàng xem.

“Dạ mẫu phi, ta ở trong trướng phòng xem, gặp chỗ
không hiểu vẫn có thể hỏi người tại trướng phòng.” Thượng Quan Mai thật biết
điều, nhanh chóng nói.

Vừa lúc mọi người ăn cơm xong, Vương phi đứng dậy đi
vào sương phòng, Cẩm Nương đẩy Lãnh Hoa Đình đi, Thượng Quan Mai cũng đi theo
phía sau, Vương ma ma cầm lấy sổ sách không biết làm sao, cùng đi cũng không
được, không cùng đi… Thật cũng không được, nên không thể làm gì khác là lặng lẽ
theo sau, đứng trong góc nhỏ.

Ngọc Bích dâng trà lên, Vương phi cùng hai vợ chồng
nói chút chuyện ngày thường, Lãnh Hoa Đình hiếm khi có ánh mắt lấp lánh, không
có tia không kiên nhẫn, rất nhàn nhã nghe ba nữ nhân nói chuyện phiếm, thỉnh
thoảng còn chen vào hai ba câu, đôi mắt phượng khẽ chuyển, tựa như tiểu hài tử
nghe chuyện không hiểu, bộ dáng kia muốn bao nhiêu dễ thương liền bấy nhiêu dễ
thương.

Ngay cả Thượng Quan Mai nhìn cũng không khỏi ngây
ngẩn, nghĩ thầm, nếu hắn không bị tàn tật mình không phải sẽ gả cho hắn sao,
trong đầu lập tức hiện ra bộ dáng phong thái ưu nhã của Lãnh Hoa Đường, trong
lòng thầm chửi mình, ý nghĩ loạn đi đâu rồi, tướng công không phải cũng rất anh
tuấn sao? Còn rất thiện lương dễ dàng tha thứ nữa, bằng không nhị tiểu thư Tôn
gia cũng không ngại vu cáo để được làm thiếp của tướng công.

Mấy người đang nói chuyện, thì bên ngoài có nha đầu
báo lại, nói là Lưu di nương tới, hơn nữa còn đem theo hai nha đầu xinh đẹp.

Vương phi nghe xong, khuôn mặt liền trầm xuống, thật
đúng là tham gia vào náo nhiệt mà, làm sao mấy chuyện khác không thấy nàng
nhiệt tình như vậy.

Để cho Cẩm Nương đi ra nghênh đón, Cẩm Nương vừa nghe
nói có đem theo người đến, trong lòng cũng không khỏi tức giận, còn chưa hết
sao? Nếu dứt khoát đem mấy người đó đổi thành bạc thì có bao nhiêu mình sẽ thu
bấy nhiêu, bà nội của ta ơi, làm sao mà không chịu để cho mình sống yên ổn đây.

Cẩm Nương mỉm cười đi ra ngoài đón, Thượng Quan Mai
thì đứng yên bất động không có nhúc nhích, tựa như người kia cùng nàng không có
chút quan hệ nào.

Lưu di nương một thân quần áo màu hồng cánh sen, phía
dưới có thêu một vài đóa hoa mai ngay eo để che phủ chiếc eo đẫy đà, cả người
lộ ra vẻ kiều mị động lòng người, so với Vương phi thanh lệ thoát tục, thì bà
ta là một mỹ nhân kiều diễm, Vương gia thật là có diễm phúc, trong nhà có hai
phi tử sắc đẹp khuynh quốc, trách không được Lãnh Hoa Đình thấy ai cũng chê
xấu, ngày thường người ta nhìn đều là tuyệt sắc gia nhân, người bình thường làm
sao để vào mắt?

Chẳng qua nụ cười của Lưu di nương sao có phần âm hiểm
như vậy, vừa thấy Cẩm Nương đi đến, liền kéo lại tay Cẩm Nương nói: “Ai nha!
Cẩm Nương, di nương đã tới trễ, Tứ thẩm của ngươi vừa nói cho ta biết, ta liền
nhanh chóng chọn hai người tốt nhất đến đấy, ngươi xem có vừa ý không?”

Cẩm Nương gượng cười, vừa không để cho di nương cầm
tay, bước trước vào trong sương phòng, Vương phi đang ngồi uống trà, Lưu thị
thấy liền tiến lên hành lễ, nhếch mắt lên, liền thấy con dâu của mình đang ngồi
ở đó, sắc mặt liền biến hóa, mình tới mà Thượng Quan Mai đến cả mí mắt cũng
không nhìn, liền không khỏi giận đỏ mặt, nhưng trước mặt Vương phi cùng Cẩm
Nương nàng cũng không tiện phát tác, không thể làm gì khác hơn là tức giận ngồi
ở phía dưới Vương phi, khuôn mặt lạnh lùng cũng giả bộ không nhìn thấy Thượng
Quan Mai.

Vương phi bảo Ngọc Bích dâng trà cho Lưu thị, còn chưa
mở miệng đã nghe một chuỗi xin lỗi: “Muội muội mới biết trong viện Đình Nhi
thiếu người, nha, ta sợ mình là người cuối cùng được biết đấy, tỷ tỷ chớ có để
ý, nhìn xem một chút, hai người này là ta chọn sẽ không có chuyện gì.” Vừa nói
vừa nắm tay hai nha đầu kéo lên phía trước đứng, để cho Vương phi có thể thấy
rõ.

Vương phi nhấm nháp trà từ từ, liếc mắt nhìn hai nha
đầu, khoan hãy nói cái gì, hai nha đầu Lưu thị đem đến bộ dạng thật đoan chính,
lớn lên thân hình đầy đủ, ánh mắt sóng nước lưu chuyển kiều mị, rất xinh đẹp,
khí chất cùng Lưu thị có vài phần tương tự, người như vậy vừa nhìn là biết
không yên phận với chủ tử, nếu vào viện của Đình Nhi, còn không náo loạn đến gà
chó không yên sao? Lưu thị quả thật cố tình tính toán mà.

Hai nha đầu kia đang ngạo nghễ nhìn Cẩm Nương, nhìn
thấy Cẩm Nương mặc dù thanh tú nhưng tướng mạo cũng bình thường, lo lắng liền
lập tức biến mất, ánh mắt nhìn người cũng có chút xoi mói, tựa hồ Cẩm Nương
không phải là đối thủ của các nàng, vừa quay đầu, nhìn thấy Nhị thiếu gia ngồi
ở trên xe lăn thì lập tức hồn phách đều bị mất hết, con mắt mở to tựa như dính
ở trên người hắn, muốn dời đều dời không được.

Lãnh Hoa Đình nghe xong lời của Lưu di nương cũng rất
buồn bực, nãy giờ bị nữ quỷ nhìn ngó chằm chằm, không khỏi bốc hỏa, đưa tay lên
đoạt ly trà trong tay Cẩm Nương, nhắm ngay trán của nàng kia, ném qua.

Vương phi đang cùng Lưu di nương đánh thái cực (ý nói
đẩy qua đẩy lại), bỗng nghe một tiếng kêu thảm thiết, hai người nhìn sang, chỉ
thấy nha đầu có thân hình như rắn của Lưu di nương đem tới, trước chán đầy máu
tươi, che đầu hét lên.

Cẩm Nương thấy Lãnh Hoa Đình đoạt ly trà đánh người,
chỉ trong nháy mắt cũng không kịp phản ứng, nha đầu kia máu chảy đầy mặt, nàng
thở dài thương hại, cố gắng nhịn xuống nụ cười, bận rộn quay đầu nhìn giả vờ
nói: “Ai nha, đây là làm sao, mọi người tới giúp đem người đưa xuống đi, ai
nha, tướng công người cũng thiệt là, ta đưa chàng ly trà, sao chàng lại tức
giận rồi. Nếu không thích, chàng cứ uống ly của ta, ta chỉ mới uống có hai ngụm
thôi, còn nóng đó". Vừa nói vừa đem ly trà trong tay đưa cho Lãnh Hoa Đình.

Thượng Quan Mai thật là không nhịn được nữa, phù một
tiếng bật cười: “Không trách được tướng công nói Nhị đệ hồn nhiên dễ thương,
thật thế, cô gái yêu mị như vậy mà cũng dùng chén trà đập được.”

Nghe nói như vậy trên mặt Lưu thị lúc đỏ lúc trắng,
trợn mắt nhìn Thượng Quan Mai, cười lạnh: “Phải không? Xem ra các nàng không
vừa mắt Cẩm Nương rồi, sớm biết thế ta tuyển thêm người đẹp nhiều hơn một chút
để đem tới cho Đường Nhi, lâu rồi trong phủ cũng nên có mấy chuyện vui, làm sao
mà trứng cũng không thấy một cái nào, xem ra cũng nên chuẩn bị vài người, sáng
mai qua Tôn gia xem một chút, nhanh chóng đem Ngọc Nương vào phủ, nghe nói nhị
tiểu thư Tôn gia xinh đẹp như hoa, còn là một tài nữ, cũng giống như Nhị đệ
muội vậy, đều có khí chất ưu nhã.”

Thượng Quan Mai nghe xong đứng lên cười lạnh: “Di
nương nói chuyện nên chú ý một chút, cái gì gọi là trứng cũng không có một cái?
Người đem tướng công so với cái gì thế? Lại đem người so thành cái gì? Gà biết
đẻ trứng sao?"

Lưu thị không nghĩ tới con dâu lại ở trước mặt Vương
phi cùng mình trở mặt, đôi mắt tức giận đến đỏ lên, cũng đứng lên: “Ngươi…
ngươi… còn biết chút gì là tôn ti trưởng bối không? Ta là chính là mẹ chồng
ngươi, nào có ai lại bất kính như thế đối với mẹ chồng? Ngươi thật quá đáng, ỷ
vào mình là Quận chúa thì không biết trời cao đất rộng. Không coi ai ra gì,
ngươi mà như thế nữa ta nói Đường Nhi bỏ ngươi.”

Thượng Quan Mai khinh miệt nhìn nàng, rồi nhàn nhã
ngồi xuống, cười lạnh: “Đừng có tự dát vàng trên mặt mình, mẹ chồng của ta
chính là người ngồi ở chính vị, cũng không biết tự nhìn xem xuất thân của mình
là gì, cũng có mặt mũi lớn tiếng nói với ta, di nương, người không học qua quy
củ của nữ giới sao, hay là để ta đem mấy quyển đến cho người xem a.” Vừa nói
vừa vươn tay đặt trên tay của Vương phi: “Mẫu phi thật là ngại quá, vừa rồi Mai
Nhi đã làm ầm ĩ đến người.” Giọng nói đặc biệt cung kính, cùng với giọng điệu
vừa nói cùng Lưu thị tựa như hai người vậy.

Lưu thị giận đến phất tay ra, bỏ lại hai nha đầu đi ra
bên ngoài, vừa đi vừa nói: “Tốt, tốt, ngươi có bản lãnh, ngươi không nhìn đến
ta, ta đây tự tìm người nhìn, hỏi hắn xem làm thế nào mà dạy bảo con dâu như
ngươi.”

Thượng Quan Mai không nhanh không chậm nói với nàng:
“Di nương đi thong thả, tướng công đang ở trong thư phòng cùng Vương gia, ngài
có thể đến đó khóc lóc để cho bọn họ cùng nhìn thấy.”

Lưu di nương nghe vậy liền đi chậm lại, vẻ mặt thê
lương quay đầu lại, bộ dáng rất thương tâm, Vương phi nhìn thấy nàng như thế
cũng không nhẫn tâm, đây chỉ là chuyện cãi cọ của nữ nhân, cần gì ầm ĩ đến nam
nhân chứ, nên cuối cùng tốt bụng đứng dậy lên tiếng khuyên Lưu thị: “Muội muội
ngươi cũng thiệt là, Mai Nhi là một tiểu hài tử, nói chuyện không biết nặng
nhẹ, ngươi không nên cùng tiểu bối như nàng so đo, huống chi còn là con dâu của
mình, ngồi xuống đi, để ta cho người làm một chút điểm tâm, một hồi ngươi nếm
thử xem.” Vừa nói vừa kéo tay Lưu thị đi vào nhà.

Cẩm Nương là lần đầu tiên thấy Thượng Quan Mai cùng
Lưu di nương ở chung một chỗ, thật đúng là kịch liệt a, không nghĩ tới trong
lòng Thượng Quan Mai lại không chịu thừa nhận địa vị của Lưu di nương, thật ra,
sau khi Lãnh Hoa Đường được phong vị, đã để ý tới thân phận của Lưu di nương,
nên Lưu di nương cũng được phong lên làm trắc phi, cũng thành người của hoàng
gia rồi, nhưng chẳng biết tại sao, trong phủ lại không ai coi trọng nàng, tất
cả vẫn đều gọi nàng là Di nương, ngay cả Lãnh Hoa Đường cũng vậy, vừa rồi nghe Thượng
Quan Mai nói thì tựa hồ thân phận của Di nương không cao, có lẽ do lớn lên xinh
đẹp nên mới được vào Giản Thân Vương phủ.

Thượng Quan Mai thấy Vương phi đã đứng ra hòa giải rồi
nên cũng không nói thâm gì nữa, chỉ hừ mũi với Lưu thị mà thôi, nha đầu bị
thương đã được người kéo xuống, nha đầu còn lại thì bị dọa đến mặt mũi trắng
bệch, Vương phi nhìn thoáng qua muốn cười, rồi hướng đến Lưu thị nói: “Trong
viện của Đình Nhi vốn có thiếu hai người làm việc, Tứ đệ muội cũng thiệt là, tự
mình đã đưa hai người tới là được rồi còn lôi kéo hai người các ngươi đi theo,
thật đúng là làm hư Cẩm Nương.”

Vừa nói vừa cười liếc nhìn nha đầu kia nói: “Ngươi
khoan hãy nói, ngươi chọn người này, bộ dáng cũng được đó, không bằng cho tỷ tỷ
ta đi, trong viện ta đang cần nha đầu nhị phẩm, không biết muội muội thấy được
không.”

Vương phi nói lời này kỳ thật là muốn cho Lưu di nương
một bậc thang để bước xuống, nàng vừa mới mang hai người đến đây, đầu tiên là
bị Lãnh Hoa Đình dùng chén trà đập bể trán một người, đã làm nàng mất mặt rồi,
nhưng ngay sau đó lại bị con dâu của mình lớn tiếng cãi lại, thể diện càng mất
thêm, thật là giận đến hít thở không thông, mà nàng thì cũng không có cái can
đảm bảo Lãnh Hoa Đường bỏ vợ, bất quá chỉ nói cho có, để tiết giận bớt thôi,
lúc này Vương phi đã cho nàng bậc thang, nàng cũng không phải con lừa, nên liền
thu lại sự tức giận trên gương mặt, vừa cười vừa nói: "Làm sao mà lại
không chịu, vốn là định đưa đến trong viện của tỷ tỷ, sắp xếp như thế nào,
đương nhiên sẽ do tỷ tỷ định đoạt."

Vương phi liền nói cám ơn, rồi bảo Thanh Thạch đem
người dẫn đi xuống, nha đầu kia vừa nghe được ở lại trong viện của Vương phi
thì vui mừng vô cùng, nàng thấy chỉ cần không ở lại trong viện của Nhị thiếu
gia là được, Nhị thiếu gia có vẻ bề ngoài đẹp như tiên, nhưng một khi cáu giận
thì tựa như ác ma. Nên tốt nhất phải tránh xa một chút.

Thượng Quan Mai thấy Vương phi cùng Lưu thị vừa nói
vừa cười, thì sắc mặt mang theo vẻ châm biếm, rồi nhìn sắc trời, thấy phía
ngoài đèn đã sớm được thắp lên, nên nghĩ đến Lãnh Hoa Đường chắc đã trở về, vì
vậy liền đứng lên cáo từ với Vương phi, Cẩm Nương nhìn thấy vẻ mặt chán ghét
của Lãnh Hoa Đình, nàng đoán chắc hắn cũng không thích Lưu di nương, nên cũng
nhanh chóng cáo từ, đẩy Lãnh Hoa Đình ra cửa.

Lãnh Khiêm đang chờ ở ngoài cửa, thấy Thiếu phu nhân
đẩy Thiếu gia đi ra, vội hỏi: “Để ta đẩy, phía ngoài đường rất tối.”

Cẩm Nương cũng không khiêm nhường, nhân thể đưa xe lăn
cho Lãnh Khiêm, đột nhiên nhớ tới Lãnh Khiêm còn chờ mang bản vẽ của nàng đi
làm việc, nên cười cười, đi theo bên người hắn rồi nói: "Lãnh thị
vệ."

“Thiếu phu nhân, người hãy gọi ta A Khiêm giống như
Thiếu gia đi.” Lãnh Khiêm hiếm khi khẽ cười, dưới ánh đèn, sắc mặt vẫn lạnh
lùng quen thuộc, nhưng nụ cười kia lại như ánh sao sáng tỏa sáng trong bầu trời
đêm, Cẩm Nương nhìn thấy vậy không khỏi cảm thán, hắn vẫn không nên cười
thường, vì nếu hắn cười một tiếng thì toàn bộ nha đầu trong viện sẽ trúng
chiêu, thật là yêu nghiệt a, cùng ở một chỗ với yêu nghiệt nên giờ hắn cũng học
theo yêu nghiệt.

Lãnh Khiêm đưa Lãnh Hoa Đình ra khỏi thềm đá rồi từ từ
đẩy, Cẩm Nương đứng phía bên kia xe lăn, ba người lẳng lặng đi được vài phút,
Lãnh Khiêm đột nhiên hỏi: “Thiếu phu nhân, người đã vẽ xong bản vẽ để đưa cho
ta chưa?"

Cẩm Nương nghe xong liền cười: “Chưa đâu, một lát trở về
ta sẽ vẽ đưa cho ngươi, ngươi đừng gấp, vì ta còn phải suy nghĩ cẩn thận để vẽ
ra rồi mới đưa cho ngươi được, ngoài ra còn một số chi tiết cần phải lưu ý, ta
phải đích thân nói với ngươi mới được."

Trên khuôn mặt lạnh lùng của Lãnh Khiêm lộ ra một nụ
cười xấu hổ, có chút không được tự nhiên: “Tại hạ nhất định nghe Thiếu phu nhân
dạy bảo.”

Chảy mồ hôi, hắn nói dạy bảo cái gì a, cổ nhân thật là
nhiều lễ nghĩa, Cẩm Nương vừa muốn nói vài câu khiêm nhường, thì đã nghe giọng
nói rất không bình thường của Lãnh Hoa Đình vang lên: “Lằng nhằng cái gì, còn
không mau đi.”

Lãnh Khiêm cùng Cẩm Nương hai mắt nhìn nhau, rất lấy
làm khó hiểu mà nhìn người trước mặt, người này thần kinh có gì không bình
thường sao, nơi này chỉ có mấy người bọn họ không cần giả vờ nữa nha.

Trở lại trong viện, Tú cô đang dạy dỗ hai nha đầu Tứ
thẩm vừa đem tới, Lãnh Khiêm đưa Lãnh Hoa Đình vào phòng xong, thì tự mình rời
đi, Cẩm Nương vừa định gọi hắn lại, thì đã bị Lãnh Hoa Đình níu lại tay áo:
“Sáng mai là có thể thấy rồi, chỉ một đêm mà cũng không chờ được sao?”

Cẩm Nương nghe xong thì ngẩn người, đưa mắt trừng hắn,
cái gì gọi là một đêm cũng chờ không được? Người này nói chuyện sao nghe khó
hiểu thế, nàng đang muốn nổi giận, thì lại thấy hắn hít mũi, kéo xe lăn đi qua
bày ra ánh mắt nai tơ kinh điển miệng nói: “Nương tử, tay của ta đau quá.”

Cẩm Nương nghe xong trong lòng không khỏi đau sót, nhớ
tới bàn tay của hắn có chút bị nứt ra, nên thoáng cái tức giận đã muốn bay hết,
vội vàng đẩy hắn vào trong phòng, kêu Châu Nhi cùng Ngọc Nhi lấy chậu nước
nóng, tự mình sắn ống tay áo của hắn lên, cầm khăn nóng giúp hắn lau.

Phía ngoài Tú cô vẫn còn dạy dỗ hai nha đầu, Cẩm Nương
biết được là nhờ Châu Nhi, hai nha đầu kia một tên là Xuân Đào, người còn lại
tên là Thu Cúc, vốn là ở trong nhà của Tứ thẩm, hai người này tuy không phải là
nha đầu Nhất đẳng, nhưng cũng là Nhị đẳng nha đầu, đã quen sống sung sướng an
nhàn làm sao chịu khổ được, cộng thêm Bình Nhi cố ý muốn chỉnh cả hai nàng, nên
liền đem đồ của nha đầu bà tử của cả viện cho các nàng giặt.

Giặt đến trưa, thì đi ra kiểm tra nói các nàng giặt
quá chậm, nên không cho các nàng ăn cơm, các nàng thật sự là vừa tức, vừa mệt,
vừa đói, chịu không nổi nên liền tìm đến Tú cô lý luận, Tú cô tất nhiên là đứng
về phía Bình Nhi, dù sao cũng cùng là hồi môn của Thiếu phu nhân, người ta nói
bà con xa không bằng láng giềng gần, cho nên vừa quát vừa mắng, mang đạo lý ra
mà dạy các nàng, hai người này tất nhiên là không phục, nhìn thấy Thiếu phu
nhân trở lại, đã muốn xông tới kiện, mà Bình Nhi thì đâu để cho các nàng gặp
Thiếu phu nhân và Thiếu gia được, nên che chắn lại không cho các nàng tới gần
bên người Cẩm Nương.

Trong nhà, Cẩm Nương đang giặt khăn nóng giúp Lãnh Hoa
Đình chườm lên vết thương, cuối cùng đem bàn tay kia ngâm đến mềm nhũn, các vết
chai sần cũng bong tróc, nàng liền lấy tay kéo nó ra, Lãnh Hoa Đình vẫn một mực
lặng yên nhìn nàng.

Bộ dáng nàng bận rộn nhìn thật đẹp, lúc nàng chăm chú,
đôi mắt sẽ rất sáng, giống như trong màn đêm tối tăm ngôi sao nhỏ bỗng phát ra
ánh sáng rực rỡ, cái mũi thanh tú, hai cánh môi mấp máy, trên mép môi còn có
chút mồ hôi, phản chiếu ra ánh sáng, hai bàn tay nhỏ bé trắng mịn nhanh chóng
đưa vào trong nước nóng, rồi lại vội vàng đem cái khăn nóng hổi kia ra, liên
tục mấy lần như vậy, mấy vết chai trên tay hắn đã mềm đi, còn tay nàng thì bị
nóng đến đỏ bừng, trong lòng hắn tựa như mảnh đất hoang khô cằn nhiều năm, bỗng
chốc được dòng suối ngọt ngào tưới lên, làm nó trở nên mềm mại và ẩm ướt, mềm
đến độ không có sức mà cử động, nên cứ yên lặng như thế mà nhìn nàng chăm chú.

Báo cáo nội dung xấu