Thứ nữ - Chương 062 phần 1

Chương 62

Tam phu nhân đi rồi, Cẩm Nương đứng ở đằng sau xe lăn
của Lãnh Hoa Đình, không biết nên theo ai, đây là lần đầu tiên nhìn thấy mâu
thuẫn sau khi xuất giá tới đây, xem sắc mặt Vương phi rất là khó coi, nàng cũng
không biết có nên khuyên hay không, dù sao đây là chuyện của các trưởng bối,
không phải là chuyện con dâu mới vào nhà nên nói.

Trên mặt Lãnh Hoa Đình cũng lộ ra một chút không kiên
nhẫn, quay đầu kéo kéo ống tay áo Cẩm Nương, Cẩm Nương cúi người khó hiểu nhìn
hắn, hắn liền hướng về phía Vương phi liếc mắt, Cẩm Nương liền nhíu mi, hắn
muốn mình đi khuyên sao? Nhưng mà trong chuyện này nàng cũng không biết rõ chân
tướng, khuyên như thế nào? Không khỏi lắc lắc đầu, Lãnh Hoa Đình thấy liền đối
với nàng mắt trợn trắng.

Dung nhan diễm lệ, sóng mắt lưu chuyển gian mị ý mọc
lan tràn, lại câu hồn đoạt phách, quả thực chính là phong tình vạn chủng, Cẩm
Nương thực vô dụng lại bị sắc đẹp của hắn mê hoặc tiếp, tim đập loạn nhịp, con
ngươi trong suốt lại ngây ra, Lãnh Hoa Đình không khỏi cắn răng, đưa tay nhéo
cái mũi của nàng, mắng một tiếng: “Ngu ngốc.”

Vợ chồng son không coi ai ra gì hi hi ha ha đùa với
nhau, đã dời đi lực chú ý của Vương phi, nàng không khỏi nở nụ cười, hiếm khi
thấy Tiểu Đình nói chuyện mà không có tính trẻ con, Cẩm Nương cũng rất thật thà
chất phác đáng yêu, “Đình Nhi, các ngươi đến là có việc gì thế?”

Cẩm Nương đang lấy mắt trừng Lãnh Hoa Đình, trong giây
lát nghe xong lời nó của Vương phi, bận rộn thu lại ánh mắt, trên mặt nặn ra
một nụ cười, cũng không đợi Lãnh Hoa Đình mở miệng nhân tiện nói luôn: “Tướng
công chỉ là muốn đến thăm người, không có việc gì đâu, nương, nếu người có
việc, vậy chúng con đi về trước.”

Nàng không muốn mới vào phủ mà dính vào mấy chuyện xấu
trong phủ, có thể trốn bao xa liền trốn bao xa, người nơi này không phải ai
nàng cũng đắc tội được, nàng chỉ quan tâm cuộc sống với tướng công thôi.

Vương phi nghe xong liền cười nói: “Khó được các ngươi
một mảnh hiếu tâm, cơm chiều ở lại dùng đi, Vương gia hôm nay không chừng sẽ
không đến dùng cơm, một mình nương ăn quá buồn tẻ.”

Cẩm Nương nghe xong vừa muốn chối từ, thì chợt nghe
Lãnh Hoa Đình nói: “Con muốn ăn vịt chiên giòn sốt rượu.”

Vương phi nghe xong nhãn tình sáng lên, liên thanh
nói: “Ừ, nương cho người ta đi chuẩn bị, nguyên lai Đình Nhi còn nhớ rõ món ăn
này.”

Trong đôi mắt phượng xinh đẹp của Lãnh Hoa Đình một
tia đau xót chợt lóe lên, chỉ mấp máy miệng nói: “Người khác làm không bằng
nương làm.”

Vương phi nghe xong đôi mắt liền đỏ, vội hỏi: “Vậy con
chờ chút, chờ mẫu thân tự đi làm.”

Cẩm Nương liền biết phía sau lưng món vịt chiên sốt
rượu này nhất định có một cậu chuyện, trước mặt Vương phi, nàng cũng không dám
hỏi, nhưng cảm thấy Vương phi tự mình xuống bếp, thật sự là cảm động, Vương phi
đối với Lãnh Hoa Đình thật đúng là không gì để nói, chiều đến tận cùng, nhưng
hắn thì lại đối với Vương phi lãnh đạm, nàng cũng không biết giữa mẫu tử bọn họ
đã từng có bao nhiêu khúc mắc, bất quá, cũng may tựa hồ khúc mắc đã nhạt đi,
như vậy rất tốt, dù sao vợ chồng son bọn họ ở trong phủ quá mức yếu thế, Lãnh
Hoa Đình chân có tật, lại mất tước vị Thế tử, nhà mẹ đẻ của mình cũng không
phải đáng tin, nay có khả năng để các nàng dựa vào, chính là sự sủng ái của
Vương gia cùng Vương phi, nàng đã nghĩ ra ý kiến hay, nếu muốn địa vị đi lên,
trừ phi chân Lãnh Hoa Đình tốt lại, có thể đứng lên, tương lai cho dù lấy không
được Thế tử vị trở về, cũng có thể đi thi khoa cử, tựa như Nhị lão gia như vậy.

Nhưng mà đây là việc tương lai, chân của hắn đã tàn
phế hết sáu năm, lấy quyền thế của Giản Thân Vương, e là danh y khắp thiên hạ
đều đã tìm hết, các loại phương pháp đều thử qua vô số lần, nến có thể trị đã
sớm trị, cho nên, nàng liền không hy vọng về chuyện này nữa, vì vậy kế duy nhất
hiện nay là làm niềm vui của Vương gia Vương phi, kiếm nhiều khoản tiền tài cho
bản thân đó mới là quan trọng, kia mới là hàng đầu, làm quan cũng tốt, làm tước
cũng thế, chung quy củng vì tiền tài, chỉ cần trong tay các nàng nắm giữ gia
tài bạc triệu, cho dù về sau Vương gia Vương phi có mất, thì bọn họ cũng có thể
chia phủ mà sống cuộc sống an nhàn.

Nhìn Vương phi bị kích động đi xuống bếp, Cẩm Nương
cảm thấy chính mình ngồi chờ ăn quả thật không tốt, liền đối với Vương phi nói:
“Nương, con theo giúp người, vừa vặn có thể học hỏi việc bếp núc từ người, xem
bộ dáng của tướng công, thì tay nghề của người tất nhiên là tốt, con học xong,
về sau có thể ở trong viện làm cho tướng công ăn.”

Vương phi nghe xong đôi mắt đầy ý cười, dừng bước lại
nói: “Con còn nhỏ nhưng thật hiểu chuyện, vậy mau tới đi, một hồi ta sẽ chỉ
giáo cho con.”

Cẩm Nương liền nhìn Lãnh Hoa Đình liếc mắt một cái,
thấy trong mắt hắn có tia bỡn cợt cùng ý cười, lập tức hiểu được chính mình lại
trúng kế của hắn, rõ ràng hắn muốn chính mình đi cùng Vương phi để lôi kéo quan
hệ, thằng nhãi này không biết lại muốn đánh chủ ý gì đây, quên đi, trước theo
Vương phi đã, trở về sẽ nghĩ biện pháp trừng trị hắn.

Vương phi ở trong viện của mình có một phòng bếp nhỏ,
nói là phòng bếp nhỏ, nhưng thật sự thì quá lớn, trang hoàng cũng rất là tráng
lệ, mấy cái nồi cái chảo, dao thớt, ngay cả một vật trang trí nhỏ nhất cũng đều
dùng vật liệu tốt, nên làm ra rất tinh xảo, đừng nói là một phòng bếp, ngay cả
nhà vệ sinh cũng đều là đồ quý giá.

Quản sự phòng bếp thấy Vương phi đột nhiên mang theo
Nhị thiếu phu nhân đi vào, liền bước lên phía trước hành lễ, vài đầu bếp nữ
đang thái rau, chặt thịt gà, làm cá, cũng ồn ào đến gần.

Trên bàn để rất nhiều nguyên liệu nấu ăn, tuy nói
phong phú, nhưng nhìn cũng có chút lộn xộn, nhiều nhất có giá nhất chính hoa
quả khô, chúng được xếp chồng chất thành từng đống nhỏ, Cẩm Nương đến gần, lấy
tay tùy ý bắt chút vào trong tay, thế nhưng phát hiện có một ít hoa quả khô bị
ẩm ướt đã bị mốc, nàng không khỏi ngạc nhiên, Giản Thân Vương phủ là nơi tôn
quý, làm sao có thể dùng hoa quả khô bị mốc làm nguyên liệu nấu ăn chứ?

Bà tử quản lý phòng biết nhìn thấy Nhị thiếu phu nhân
ở trong phòng bếp đi lại, một hồi nhìn xem cái này, một hồi nhìn xem cái kia,
sắc mặt của nàng liền có chút khó coi, trong mắt lộ ra bối rối cùng khẩn
trương, cũng may Thiếu phu nhân chỉ xem, chứ không nói cái gì, trong lòng
thoáng nhẹ nhàng thở ra, có lẽ, vị này cũng giống như Vương phi, là một người
hồ đồ không biết quản lý mọi việc, ngược lại, về sau khi Vương phi buông tay,
thì mọi chuyện sẽ do vị này tiếp nhận, thì những người như các nàng chỉ cần làm
giống như trước là có thể sống sung sướng tiếp.

Cẩm Nương hợp với nhìn vài cái khác, đến xem thịt tươi
dự trữ, thì phát hiện cũng là từng tảng từng tảng thịt lớn, chỉ thịt gà thịt
vịt thôi cũng đã mấy chục cân, nơi này đều không có cung cấp thức ăn cho người
ở bếp phòng, chỉ cung ứng riêng cho Vương phi cùng Vương gia hai người dùng, mà
chuẩn bị nhiều nguyên liệu nấu ăn thế, có thể ăn cho hết sao?

Việc quản lý ở đây cũng quá hỗn loạn đi, ở nơi này chỉ
cần tinh mắt là có thể nhìn ra, ngoài ra còn có những thứ chưa nhìn thấy thì
sao? Sợ là so với mấy thứ đặt ở trước mặt nhiều gấp mấy lần, một ngày mà chuẩn
bị nhiều nguyên liệu nấu ăn như vậy, không chỉ là người trong phòng bếp có vấn
đề, ngay cả chủ quản chọn mua nguyên liệu cũng có vấn đề, hơn nữa đồ phẩm chất
kém ở đây cũng nhiều, sợ là mua thứ phẩm nhưng lại kê giá cao.

Cẩm Nương không khỏi giương mắt nhìn Vương phi, chỉ
thấy Vương phi đang bị kích động cầm tạp dề đeo ở thắt lưng, đang chuẩn bị
nguyên liệu để nấu, còn những thứ vô độ ở trong phòng bếp thì có bộ dáng hoàn
toàn không để ý, trong lòng Cẩm Nương thở dài, Vương phi đến tột cùng là người
dạng gì a, hạ nhân rõ ràng tham lam bỏ túi riêng như thế, sao nàng ấy lại một
chút phản ứng cũng không có?

Lúc này nàng mới có chút hiểu được dụng ý của Lãnh Hoa
Đình khi làm cho nàng đi theo Vương phi đến phòng bếp, trừ bỏ cùng Vương phi
kéo gần quan hệ, quan trọng nhất là làm cho nàng tận mắt thấy chuyện ô bẩn
trong phủ, nếu ở Tây phủ Tam lão gia từng chút một ở bên ngoài phá tan gia
nghiệp của Vương phủ, mà bên trong, hạ nhân dưới tay của Vương phi từng người
đều tham lam, như tằm ăn từng chút một tiền bạc trong phủ, thì dù núi vàng núi
bạc cũng sẽ bị vét sạch.

Đến lúc đó Vương gia cùng Vương phi cho dù muốn để lại
chút sản nghiệp cho bọn nàng, thì có thể để lại cái gì chứ? Người ta nói 'kim
câu thủ khước nhất kim đấu tử', thì sẽ biết được ai giàu nghèo, ý tứ chính là
có người kiếm tiền thì phải có người ở nhà giữ tiền, như vậy, tài phú mới có
thể tích lũy được.

Bà tử quản sự phòng bếp lúc này đang ở bên người Vương
phi, ân cần giúp Vương phi một tay nhổ lông con vịt, nàng ấy nói tự tay làm,
chính là Vương phi tự mình xuống bếp, nhiều lắm cũng chính là Vương phi đứng
giám sát, còn những người khác thì động thủ, Vương phi chỉ đứng nói chuyện và
chỉ huy mà thôi, Cẩm Nương nhìn bà tử quản sự mang vẻ mặt lấy lòng cười, mà
trên mặt Vương phi cũng mang ý cười, một bộ dáng rất hưởng thụ, thì lòng nàng
liền trầm xuống, chậm rãi đi đến bên người Vương phi.

“Nương, mấy ngày tới ngài định ở trong việc mở tiệc
chiêu đãi sao?” Cẩm Nương thản nhiên nhìn quản sự nương tử liếc mắt một cái,
làm bộ như tò mò hỏi Vương phi.

Quản sự kia nghe xong thì ngẩn ra, ánh mắt liền bối
rối nhìn Cẩm Nương một cái, rồi cúi thấp đầu tiếp tục làm việc.

Vương phi đầu cũng không quay lại, đang chuẩn bị ướp
gia vị, ôn nhu nói: “Không có mở tiệc chiêu đãi a, sao con lại hỏi vậy? Có phải
cảm thấy ở trong viện buồn chán, muốn tìm vài tiểu thư đến tụ hội không? Chỗ
này của nương nguyên liệu nấu ăn rất nhiều, nếu con thật sự muốn mời, thì có
thể ở chỗ nương làm mấy bàn tiệc.”

Cẩm Nương nghe xong liền ngây ra, nàng làm gì có bạn
thân a, tổng cộng hết lại cũng có vài người, cho dù muốn mời, cũng không biết
mời ai, trước kia cũng có đến Trữ Vương phủ, nhưng vì chuyện của Tôn Ngọc Nương
nên không có kết giao bao nhiêu.

Cho nên nhanh chóng đáp: “Không đâu, Cẩm Nương mới vào
phủ vài ngày a, cũng không có tâm trạng đi mời người đến, trong phủ này các
thúc bá tỷ muội con còn chưa có biết hết mà, cám ơn nương a, con chỉ thấy ở nơi
này của ngài có nhiều nguyên liệu nấu ăn, tưởng là ngài muốn mở đại tiệc mời
khách.”

Bà tử quản sự vừa nghe thấy, cây dao đưa lên mém chút
cắt trúng tay, ánh mắt khẽ tránh, trên khuôn mặt béo tròn lộ ra vẻ trắng bệch,
càng cúi đầu thấp xuống, không dám nhìn Cẩm Nương liếc mắt một cái, làm bộ như
không quan tâm tiếp tục làm việc.

Vương phi nghe xong liền kinh ngạc quay đầu nhìn mọi
thứ bừa bãi tại phòng bếp, sau đó thản nhiên quay đầu đi, tiếp tục việc trong
tay: “Nhiều sao? Có thể là thời gian trước, hôn sự của ngươi cùng Đình Nhi kết
thúc, cả ngày đều có người tới thăm, tất nhiên sẽ giữ họ lại dùng cơm, như vậy
thì nhiều cũng đúng. Bất quá, dù là như ngày thường cũng không ít thứ.”

“A nha nha, đừng nói trong phủ so với nhà mẹ đẻ của
con giàu có hơn a, người cùng Vương gia, mỗi ngày có thể ăn hai mươi con gà,
hai mươi con vịt, mấy chục con cá sao? Còn có nhiều mộc nhĩ, ốc khô, bào ngư
như vậy, nương, người ăn hết sao?” Cẩm Nương liền ngạc nhiên kêu lên, bộ dáng
giống như người dân nông thôn mới vào thành thị, chưa nhìn thấy qua cái gì, một
đôi mắt trong trẻo chuyển động.

Vương phi rốt cục cũng buông xuống việc trong tay,
nhìn Cẩm Nương một cái, trong mắt lộ ra chút nghi hoặc, “Con... khi ở nhà mẹ
đẻ, bị không ít khổ đi, bất quá, trong viện của ta cũng có khoản mười người,
cũng không phải chỉ ta cùng Vương gia hai người ăn nha, nếu là hai người, tự
nhiên sẽ không ăn được nhiều như vậy.”

Cẩm Nương nghe được chân liền mềm nhũn, nha nha, xem
ra chuyện mình ở nhà mẹ đẻ bị ngược đãi, sợ là toàn bộ Vương phủ đều biết rồi,
có phải lời nói mới vừa rồi của mình diễn quá thật, khiến cho Vương phi nghe
không hiểu ý tứ của nàng, còn trở nên đồng tình với nàng nữa.

Cẩm Nương hít một hơi thật sâu, vững vàng lấy lại tinh
thần tiếp tục nói: “Nương, những người hầu hạ ở đây, không phải đều ở trong
phòng bếp dùng cơm sao? Như thế nào lại muốn ở phòng bếp của người dùng? Hơn
nữa, các cấp bậc nha hoàn bà tử không phải đều có định chế hết sao? Đại a đầu
ăn mấy phần cơm mấy phần thức ăn, quản sự ma ma ăn thức ăn gì, gạo gì, đều đã
có quy định ra rồi, ở trong viện của ngài cho dù có bốn mươi người, cũng dùng
không hết nhiều nguyên liệu nấu ăn này, đây không phải là đang lãng phí hay
sao?”

Cẩm Nương sẽ không bao giờ vòng vèo nữa, trước khi
Vương phi gả đến đây, ở nhà mẹ đẻ sợ là một thiên kim đại tiểu thư không hỏi
thế sự đi, tại sao một chuyện đơn giản rõ ràng như vậy cũng cần chính mình phải
nói trắng ra như thế, quả là khiến nàng muốn phát điên.

Quả nhiên trong mắt Vương phi lộ ra ngạc nhiên, mê
hoặc nhìn Cẩm Nương nói: “Thật không? Nghe con nói quả thật rất có lý.” Rồi
quay đầu nhìn bà tử quản sự, lạnh mặt nói: “Lời nói của Thiếu phu nhân ngươi
nghe thấy được chứ? Ngươi vốn là người theo ta từ nhà mẹ đẻ sang đây, ta tin
ngươi, mới đem phòng bếp này giao cho ngươi, nay ngươi giải thích với Thiếu phu
nhân đi, nếu như nói không rõ ràng, vậy ngươi cũng đừng trách ta.”

Nói xong, cũng không có tâm tình nấu thức ăn nữa,
buông tay, quay sang Cẩm Nương nói: “Chúng ta đi ra ngoài trước, việc này, ta
phải hỏi Vương ma ma một chút, xem ra, hai năm nay, ta một lòng lo cho Đình
Nhi, nên đã đem chuyện trong viện của chính mình bỏ phế, những người này vốn
là... người mà ta tín nhiệm mà còn như thế, xem ra phải dọn dẹp sửa chữa lại.”

Vương ma ma lúc trước không đi theo Vương phi đến
phòng bếp, mà ở bên ngoài cùng Lãnh Hoa Đình, thấy sắc mặt Vương phi lạnh lùng
mang theo Thiếu phu nhân đi ra, thì không khỏi kinh ngạc, chẳng lẽ, tại phòng
bếp không có nguyên liệu nấu ăn.

Ngước mắt, nhìn thấy tia tức giận trong mắt Cẩm Nương,
đột nhiên trong lòng hiểu ra, thầm nghĩ: Không tốt, sợ là đã xảy ra chuyện.

Từ khi Cẩm Nương đi vào phòng bếp, Lãnh Hoa Đình đang
chán chết nên đẩy xe đi vòng vòng trong viện, Vương ma ma đang cùng hắn trò
chuyện, hắn cũng không trả lời, vẻ mặt thản nhiên, Vương ma ma cũng đã quen
thái độ hắn như vậy, liền cười cười, nhìn thấy Vương phi đi ra, vốn đang vui
vẻ, vì rốt cục có thể không cần đối với vị Nhị thiếu gia mặt lạnh không thú vị
này, nhưng bà cũng không nghĩ đến, sắc mặt của Vương phi trở nên rất nghiêm
trọng.

“Vương ma ma, phòng bếp của ta từ trước đến giờ đều là
ngươi chưởng quản, ta đối với ngươi như thế nào, trong lòng ngươi hẳn là rõ
ràng.” Vương phi ngồi ở chính vị, bưng chung trà trên bàn đã sớm lạnh uống một
ngụm, lại nói tiếp: “Đúng là bởi vì tin ngươi nêm mới đem chuyện bên người đều
giao ngươi quản lý, ngươi xem xem, ngươi quản lý như vậy sao?”

Trong nhà Ngọc Bích cùng Thanh Thạch đều ở đó, thỉnh
thoảng cũng còn có vài nha hoàn dâng trà lên, nhưng Vương phi cứ như vậy mà nói
Vương ma ma, khiến trên mặt Vương ma ma có chút không nén được giận, nàng là
người thân cận nhất của Vương phi, cũng xem như là người có uy tín danh dự, cho
dù Vương phi là chủ tử, muốn nói nàng, cũng phải để cho bọn họ lui ra ngoài, ở
trong phòng nói riêng với mình, tại sao lại không nói tình cảm mà trách cứ nàng
như thế, Vương phi lần đầu tiên làm như vậy, quan trọng nhất, còn ở trước mặt
của Nhị thiếu gia cùng Nhị thiếu phu nhân nữa.

“Vương phi, ngài nói lời này lão nô không hiểu a, hình
như... có chuyện gì sao?” Vương ma ma làm bộ giả ngu, dù sao Vương phi ngày
thường đối với việc tính toán sổ sách đều không hiểu rõ ràng, trong mắt Vương
phi trừ bỏ người kia, chính là Vương gia cùng Nhị thiếu gia ra, thì nàng giống
như tiên nhân không ăn khói lửa của nhân gian, thường không hỏi đến chuyện vặt
trong viện mình, hôm nay làm sao lại hỏi đến chuyện này.

“Bảo Lưu thị ở phòng bếp ra đây, một hồi ta sẽ không
hỏi, để cho Cẩm Nương tới hỏi mới tốt, nếu trả lời hợp tình hợp lý, ta đây tất
nhiên sẽ mặc kệ, tiếp tục để Lưu thị quản lý phòng bếp, nếu trả lời không xong,
vậy thì cũng đừng trách ta không nói tình nghĩa lâu năm, ngươi cũng biết, ta
kiêng kị nhất là cái gì?” Vương phi đem chén trà nhẹ nhàng mà đặt lên bàn, đôi
mắt phượng xinh đẹp hiện lên băng sương, lạnh lùng nhìn Vương ma ma, rồi thản
nhiên nói, rõ ràng tất cả những lời này đều ẩn chứa dao găm, nhưng nàng lại
dùng ngữ khí thực ôn hòa nói ra, tuy nhiên khi Vương ma ma nghe xong vẻ mặt
liền trắng bệch, nhìn Ngọc Bích một cái ý bảo Ngọc Bích đi gọi người.

Tại phòng bếp, Lưu ma ma nghe nói Vương phi thật sự
muốn triệu nàng đi ra tra hỏi, lập tức sợ tới mức run run, bất quá, nàng là chị
dâu của Vương ma ma, mà Vương ma ma lại là nha hoàn hồi môn của Vương phi, nàng
nghĩ Vương phi ngày thường ôn hòa, cho dù là phạm sai lầm gì, cũng sẽ không làm
quá đối với các nàng, nghĩ thế nên cước bộ dần dần bình tĩnh đi ra ngoài.

Vương ma ma thấy nàng vẻ mặt trấn định, nên âm thầm
thở dài nhẹ nhõm một hơi, nghĩ lại, trong lòng nàng liền hiểu, hẳn là không có
có chuyện lớn lao gì.

Lưu ma ma thấp đầu hành lễ hỏi: “Vương phi, ngài kêu
nô tỳ?”

Vương phi liếc nàng liếc mắt một cái, nói: “Mới vừa
rồi như đã ngươi nói ở phòng bếp, ngươi hãy cho Thiếu phu nhân một lời giải
thích rõ ràng đi, Thiếu phu nhân hỏi gì ngươi phải thành thật trả lời.”

Lưu ma ma nghe xong liền liếc mắt nhìn Cẩm Nương,
thành thật cúi đầu, đối Cẩm Nương nói: “Vậy xin Thiếu phu nhân hỏi đi, lão nô
tuyệt không giấu giếm.”

Cẩm Nương vừa nghe lời này thật đúng là dở khóc dở
cười, nàng không nghĩ tới Vương phi lại nghĩ mọi chuyên đơn giản như thế, tại
phòng bếp, nguyên liệu nấu ăn mỗi ngày đều từ tại phòng bếp viết giấy báo lên,
đưa cho Vương phi xem, Vương phi đóng ấn xong, mới giao cho quản sự bên ngoài
đi chọn mua, hỏi Lưu ma ma, nàng khẳng định sẽ nói như vậy, cho dù các nàng báo
sai, vậy cũng là do Vương phi chính mình đồng ý, chỉ cần cắn chặt điểm này, các
nàng cái gì cũng đều không có sai, nếu có cũng chỉ có thể trách các nàng không
dụng tâm làm việc, chỉ cần đổi người là được, nhưng hiện tại muốn nàng hỏi như
thế nào đây? Hỏi không ra chuyện, e là còn phải chịu sự oán hận của Vương ma ma
và Lưu ma ma, cần gì phải như thế a.

Cẩm Nương liền nâng mắt nhìn Lãnh Hoa Đình, thằng nhãi
này khẳng định đã sớm biết mọi chuyện trong viện, chẳng qua hắn vẫn giả làm
tiểu hài tử, nên cố ý mặc kệ mọi chuyện, hiện giờ lại muốn đẩy cho mình là ý gì
đây?

Đập vào mắt nàng là mắt phượng xinh đẹp của hắn bên
trong chứa tha thiết kỳ vọng, còn có trấn an, Cẩm Nương liền hiểu, hắn hy vọng
chính mình thay đổi.

“Nương, Cẩm Nương vừa mới tiến phủ chỉ có vài ngày,
đối với việc trong phủ cũng là chưa hiểu rõ hết, mới vừa rồi ở phòng bếp, cũng
chỉ cảm thấy đồ vật hơi quá nhiều, hoa quả khô có chút giá trị đều để lung
tung, thật sự là lãng phí a, cho nên, mới nghĩ muốn hỏi, nay mấy thứ này tất
nhiên là đã được lập danh sách xong mới mua về, hỏi lại các nàng thì sợ cũng
không tác dụng gì, không bằng...” Cẩm Nương vừa nói vừa nhìn thần sắc Vương
phi, thấy nàng ấy thật sự chăm chú lắng nghe, trên mặt cũng có kiên nhẫn, nhưng
cuối cùng nàng vẫn lo lắng, chỉ sợ nàng sẽ tự đào hố cho mình rồi, một hồi nếu
mình thực nói ra biện pháp, mà nàng ấy lại cho mình lo bao đồng, chuyện bên
viện của nàng cũng muốn quản, đến lúc đó, thật đúng là có lý mà không thể nói
rõ, bởi vậy, khi nói đến chỗ này, nàng liền dừng một chút, làm như có chút do
dự có nên nói ra hay không.

“Không bằng cái gì?” Thanh âm của Vương phi có chút
vội vàng.

Cẩm Nương nghe như thế mới thả tâm, nói tiếp: “Cẩm
Nương chỉ đề ra biện pháp cho nương, nương xem có được không, nếu cứ hỏi như
vậy, không bằng cầm sổ sách đối chiếu, nhìn xem mỗi ngày chi phí trong viện có
phải hợp quy chế hay không, nếu là hợp, tất nhiên sẽ không có vấn đề gì, những
câu Lưu ma ma nói cũng rõ ràng hơn, không có gì đáng trách, nếu không hợp, số
lượng chênh lệch quá lớn, vậy thì nên điều tra xem là chuyện gì xảy ra, nương
ngài tâm tính thiện lương, thật tâm dùng các nàng, nhưng mà lòng người khó
lường, việc thấy tiền sáng mắt là thường, nên ngài cũng đừng để cho bọn tiểu
nhân có cơ hội lừa mình.”

Báo cáo nội dung xấu