Thứ nữ - Chương 031 - 032

Chương 31

Sau khi ăn cơm xong, Tôn mụ mụ đã mang tất cả mọi
người ở Hà Hương viện đến, bao gồm cả bà vú, cộng thêm người gác viện, nha hoàn
vẩy nước quét nhà, cùng bà tử làm việc thô nặng đều cùng nhau đến, tổng cộng
mười người, toàn bộ đứng thành một hàng ở phòng ngoài chờ.

Lão thái thái để cho Hồng Tụ cùng Cẩm Nương dìu đi ra
khỏi đang phòng, ngồi vào chiếc ghế ở phòng ngoài, ánh mắt sắc bén quét qua
mười mấy người kia một lần, Lão gia cũng ngồi ở bên dưới của Lão thái thái,
thần sắc lạnh lùng, cả người lộ ra vẻ giận dữ bị đè nén trầm trọng.

Mười mấy người đâu có bao giờ chứng kiến trận chiến
như thế này, hai nha đầu vẩy nước quét nhà nhát gan bị làm cho sợ đến bắp chân
chuột rút, chân mềm nhũn phịch một tiếng quỳ xuống, những người khác thấy hai
người các nàng quỳ xuống, cũng quỳ đi theo, Lão thái thái còn chưa mở miệng,
các nàng đã đổ mồ hôi dầm dề rồi.

Tứ di nương thân thể không tốt, tuy vừa bị kinh sợ,
nhưng Lão thái thái lại không để cho nàng đi nghỉ ngơi, nhưng cũng bảo người ta
đem băng ghế thêu để cho nàng ngồi ở một bên.

Hài lòng khi thấy trên mặt mười người kia đều kinh
hoàng, Lão thái thái rốt cục đã mở miệng, nhưng chỉ nhìn Lão gia nói,
"Ngươi bảo Trường Trung đi mời Lão thái gia, lúc này Lão thái gia cũng sớm
hạ triều trở về, thân thể của ta xương nhỏ không quá tốt, hãy để cho Lão thái
gia trấn giữ phán xét đi."

Đứng ở phía sau Lão thái thái Cẩm Nương nghe được thì
vui mừng quá đỗi, nàng trăm phương ngàn kế chỉ vì muốn Lão thái gia đến đây, để
cho hắn chính tai nghe một chút quá trình thẩm tra, cũng để cho Lão thái gia
nhìn thấy rõ Đại phu nhân hiểm ác sắc bén, vậy thì khả năng Tứ di nương thăng
sẽ càng lớn hơn.

Lão gia nghe được liền ngây ngốc, chỉ khẽ nhếch đầu
nói: "Nương, không cần náo loạn đến ông già vậy đâu..."

Lão thái thái liền chìm mặt, đứa con trai này vốn là
như vậy, đến thời khắc mấu chốt thì có chút rụt rè, hắn vẫn còn có chút bận
lòng với Đại phu nhân, chẳng qua là nếu cứ như vậy mềm yếu đi xuống, hắn còn
muốn cứu nhi tử của hắn nữa hay không, Lão thái thái thật có chút chỉ tiếc rèn
sắt không thành thép, cũng may nhi tử lúc thống lĩnh quân đội thì rất lanh lẹ
quyết đoán, nếu thái độ cũng giống như đối với lão bà hắn, thì thật đúng là khó
mà đánh thắng trận trở về.

"Ngươi chỉ để ý cho Trường Trung đi làm là được
rồi, vẫn còn có ta ở đây." Lão thái thái trợn mắt nhìn Lão gia một cái,
quả thật rất bất đắc dĩ.

Lão gia bị Lão thái thái quát, cũng không dám nói gì nữa,
gọi tiểu nha đầu đến đi ra ngoài truyền lời.

Cẩm Nương đã nhìn thấy trong mười người, thì Linh Nhi
quỳ gối ở trong góc, núp ở phía sau một bà tử hơi mập thô, một đôi mắt to tròn
không ngừng xoay chuyển, bộ dạng rất không an lòng, trên cái trán trắng noãn mồ
hôi đã thấm dầy đặc, Cẩm Nương trong lòng giật thót một cái, nha đầu này vẻ mặt
không được bình thường a.

Tôn mụ mụ đưa lên cho Lão thái thái hai cái chén, nói:
"Hồi Lão thái thái, một chén này là cháo buổi sáng Tứ di nương đã từng
dùng qua, còn lại một ít nước, một... chén khác là tổ yến mà phòng bếp chưng
riêng cho Tứ di nương, nói đây là Tứ cô nương hiếu kính, nô tỳ cũng đem một ít
nước trà Tứ di nương thường uống về, để cho Lưu đại nhân kiểm tra thực
hư."

Lão thái thái gật đầu, lúc trước Lưu thái y sau khi kê
xong phương thuốc đã muốn ra về, nhưng nàng lại không đồng ý, y thuật cùng nhân
phẩm Lưu thái y Lão thái thái rất là tin tưởng, nếu đã đụng phải chuyện này,
tất nhiên cần phải giữ hắn lại để giúp đỡ nghiệm độc.

"Mang cho Lưu thái y xem đi, xin hắn giúp đỡ kiểm
nghiệm."

Tôn mụ mụ tiện tay đưa cho tiểu nha đầu bên cạnh.
Không bao lâu, thì Lưu thái y từ trong phòng đi ra, đối với Lão thái thái nói:
"Những thứ thức ăn này cũng không có vấn đề gì, chẳng qua là ở trong nước
trà của Tứ di nương phát hiện một chút đồ khác thường."

Lão thái thái nghe xong thì ánh mắt sáng lên, hỏi:
"Có biết là vật gì không?"

Lưu thái y khẽ nhíu mày, trầm ngâm chốc lát mới lên
tiếng: "Vật này cũng không phải là vật của Đại Cẩm, hình như là vật truyền
đến từ Tây Lương, cũng là chỉ có chút ít tác dụng như thuốc mê, không mang độc
tính quá lớn."

Cẩm Nương nghe xong liền thầm nghĩ, chẳng lẽ là cây
thuốc phiện hoặc các loại ma túy được bỏ ở trong nước trà? Nhưng nàng ở kiếp
trước cũng không có nhìn thấy qua cây thuốc phiện cùng ma túy, chẳng qua chỉ
biết kia nguyên liệu chế luyện ma túy có hai loại, nhưng dù vậy, có đem nó đặt
ở trước mặt của nàng thì cũng không phân biệt ra được.

Lão thái thái nghe xong thì lâm vào trầm tư, Tôn mụ mụ
lại để cho người mang lên huân hương trong nhà Tứ di nương, Lưu thái y ngửi
ngửi xong, liền nói: "Cũng chỉ là hương liệu bình thường, không có chỗ nào
đặc biệt."

Vậy thì Tứ di nương làm thế nào trúng độc? Nàng thường
ngày ăn cơm cũng ăn cùng với Đông Nhi, nếu như hạ ở trong thức ăn, hai thiếp
thân nha hoàn Đông Nhi cùng Linh Nhi nhất định cũng sẽ trúng độc, nhưng hai
người các nàng rõ ràng không dị trạng gì, vậy thì chỉ có thể là hạ ở bên trong
thức ăn chỉ có Tứ di nương mới có thể ăn.

Trong nhà nhất thời im lặng, bọn nô tỳ quỳ trên mặt
đất ngay cả thở mạnh cũng không dám ra, hi vọng Lão thái thái cái gì cũng tra
không ra, để nhanh chóng thả các nàng trở về là tốt rồi.

Lưu thái y đang cau mày suy nghĩ, mạch tượng của Tứ di
nương rõ ràng là trúng độc, hơn nữa, độc kia ít nhất đã tích tụ ở trong thân thể
có hơn một tháng rồi, như vậy nhất định không phải chỉ một lần, mà là mỗi ngày
từng chút từng chút một truyền vào trong thân thể của Tứ di nương, cho nên, Tứ
di nương bề ngoài biểu hiện là ho khan của bệnh thương hàn, chuyện này... Nếu
như tra không ra nguyên nhân hạ độc, cũng rất ảnh hưởng đến tên tuổi y thuật
của hắn a.

Cẩm Nương đứng ở phía sau Lão thái thái, vẫn chú ý đến
vẻ mặt của Linh Nhi, Linh Nhi sau khi nghe Lưu thái y nói mấy thứ thức ăn cùng
hương liệu đều không có vấn đề, rõ ràng đã thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt không
ngừng dao động rốt cũng ngừng lại, rất trấn tĩnh nhìn chằm chằm phiến đá trước
mặt, ngay cả thân thể đang quỳ cũng mềm nhũn chút ít, không còn cứng còng nữa,
nàng ta... nhất định là có mờ ám.

Cẩm Nương rốt cục không nhịn được nữa, đi tới bên cạnh
Lão thái thái, cúi người thi lễ xong, mới nói: "Lão thái thái, Cẩm Nương
có mấy câu nói không biết có nên nói hay không."

Lão thái thái ngước mắt nhìn nàng, đứa cháu gái này
vẫn biểu hiện bộ dạng thành thật đôn hậu, nhưng từ cái lần Giản Thân Vương
Vương phi tới chơi, nàng mới phát hiện đứa cháu gái này rất có nét đẹp nội tâm
và thông tuệ, trong sự nghiêm khắc của Đại phu nhân vẫn học xong cầm kỳ thư
họa, để làm được thì bản thân nàng phải có nhiều nghị lực, thầy của nàng là ai
đây? Đến nay Lão thái thái còn có chút không tin chuyện ngày đó mình tận mắt
nhìn thấy là thực, lúc trước nàng vì Tứ di nương mà khuyên mình, trong lời nói
cũng nói rất có trật tự, đạo lý rõ ràng, làm cho chính mình phải vì tương lai
của Hiên ca nhi mà phải suy nghĩ muốn cùng Đại phu nhân đối nghịch.

"Có lời gì cứ nói không ngại, cho dù sai lầm rồi,
ta cũng vậy sẽ không trách ngươi." Lão thái thái đột nhiên có một loại cảm
giác, biết đâu nha đầu này có thể tìm ra chỗ hạ độc, cho nên trong giọng nói
cũng mang theo mấy phần mong đợi.

Nghe lời nói của Lão thái thái, trong lòng Cẩm Nương
càng có thêm mấy phần lá gan, liền xoay người đối với Lưu thái y nói: "Y
chánh đại nhân! Cẩm Nương có một yêu cầu quá đáng."

Lưu thái y đang minh tư khổ tưởng (vắt óc suy nghĩ),
vừa nghe Cẩm Nương nói, thì ngây ngốc, theo bản năng nói: "Tứ cô nương xin
nói."

Cẩm Nương chậm rãi nói: "Nghe lời ngài mới vừa
nói, trong trà của Tứ di nương có chứa đựng một chút dược vật có thể làm cho
người ta tê dại đúng không?"

Lưu thái y gật đầu, nhưng lập tức nói: "Nhưng
chẳng qua là có tác dụng an thần, cũng không có độc tính quá lớn."

Cẩm Nương nghe xong chỉ khẽ mỉm cười: "Không sai,
ngài là thái y, đối với tập tính của các loại dược vật đích thị là vô cùng rõ
ràng, nhưng mà, nếu như vật này cùng một loại hương liệu khác trộn lẫn thì sao
đây? Có thể sinh ra một độc tính phát tán ra mà ngài không lường trước hay
không?"

Lưu thái y nghe được ánh mắt liền sáng lên, lập tức
cầm trà cùng huân hương Tứ di nương thường dùng đi vào trong nhà, ngay cả việc
chào hỏi cùng Lão thái thái và Lão gia cũng không luôn, thì có thể nhìn ra được
tâm tình của hắn rất là nóng vội.

Cẩm Nương khóe miệng vừa câu lên vẻ mỉm cười, nàng có
thể chắc chắc, trà cùng hương liệu kia đích thị là có vấn đề, bởi vì hôm nay
nàng đi qua viện của Tứ di nương hai lần, thấy Tứ di nương có một thói quen
uống Hồng Trà, hơn nữa còn là trà nóng pha để sẵn, Đông Nhi luôn luôn rót một
bình trà đặt ở trên tủ đầu giường, để Tứ di nương lúc nào cũng có thể uống
được, cho nên, vì vậy trà trong nhà của Tứ di nương thì những người khác sẽ
không uống, chỉ có Tứ di nương một mình uống.

Xem ra, người hạ độc này nhất định là vô cùng hiểu rõ
thói quen này của Tứ di nương, những bà tử làm việc nặng đại khái là bị loại
bỏ, có thể bỏ thuốc cho Tứ di nương cũng chỉ có Đông Nhi, Linh Nhi và bà vú ba
người, chỉ có ba người này mới có thể đến gần bên người Tứ di nương, nhưng Đông
Nhi thì không thể nào hại di nương, tuy trước sau chỉ tiếp xúc hai lần, nhưng
Cẩm Nương nhìn ra được nha đầu Đông Nhi kia đối với Tứ di nương là rất trung
thành, nếu không, cũng sẽ không cố ý suy nghĩ biện pháp đem hoàn cảnh cùng quẫn
của Tứ di nương bày ra trước mặt Lão gia.

Chương 32

Cẩm Nương vừa giương mắt nhìn kỹ Linh Nhi, thì thấy
nàng hai tay nắm chặt thành quyền, đầu cúi xuống rất thấp, một bộ dáng sợ người
khác chú ý tới nàng, hai bên tóc mai lúc này mồ hôi đã bắt đầu chảy dọc xuống
cổ, nàng khẩn trương như thế, là bởi vì nghe được lời nói của mình sao?

Thừa dịp Lưu thái y đi kiểm nghiệm chuyện này, Cẩm
Nương ra vẻ kinh ngạc đối với Lão thái thái nói: "Nha, Lão thái thái,
người xem Linh Nhi nàng không phải là bị bệnh chứ, khí trời cũng không phải rất
nóng, sao nàng lại chảy nhiều mồ hôi như vậy a, không bằng ngài đừng để nàng
quỳ nữa."

Lưu thái thái là người khôn khéo đến mức nào, vừa nghe
thấy lời này xong liền cười, đối với Linh Nhi nói: "Linh Nhi, là ngươi hạ
độc ở trong trà cùng huân hương của Tứ di nương?"

Linh Nhi đang khẩn trương muốn chết, nghe thấy lời Lão
thái thái hù dọa cả người như trúng một kích, bò lên vị trí phía trước, lạy:
"Lão thái thái tha mạng, Lão thái thái tha mạng, nô tỳ... nô tỳ chẳng qua
là hạ độc phấn ở trong trà, nhưng không có hạ độc ở trong huân hương."

Cẩm Nương thật không nghĩ tới Linh Nhi nha đầu này
không có tiền đồ như vậy, chỉ hù dọa một cái đã khai nhận hết.

Lão thái thái nghe được cũng ngẩn ra, sau đó mặt liền
chìm xuống, quát lên: "Cẩu nô tài, nói mau, là ai bảo ngươi hạ độc?"

Linh Nhi lúc này bị làm cho sợ đến ba hồn đã mất hai
hồn, nên hướng về phía sàn nhà đá xanh mãnh liệt dập đầu, "Lão thái thái
tha mạng a, nô tỳ không biết đó là độc dược trí mạng, chỉ nói là sẽ làm Tứ di
nương suy yếu mà thôi, đây là... là Đại phu nhân bảo nô tỳ chiều nào cũng bỏ
vào trong nước trà để Tứ di nương uống, nô tỳ cũng không có cách nào khác, lời
nói của Đại phu nhân, nô tỳ không dám không làm a."

Quả nhiên là nàng, dù đã sớm có dự liệu, nhưng trong
lòng Lão gia vẫn có một trận co rút đau đớn, hơn mười năm vợ chồng, trước kia
hắn chẳng qua là nghe nói, không có tận mắt nhìn thấy, nàng... nàng làm như thế
thật quá đáng, lòng dạ như rắn độc a, hắn sẽ không bao giờ... nhịn nữa, nghĩ
vậy liền quay đầu lại quát lên một tiếng: "Trường Trung ở đâu!"

Trường Trung đang mời Lão thái gia đến, nghe Lão gia
lớn tiếng rống hắn như thế, bị làm cho sợ đến quýnh quáng chạy tới đây, Lão
thái gia nghe thấy liền nhíu lông mày mắng: "Ban ngày ban mặt ngươi gào
thét cái gì!"

Lão gia vừa quay đầu lại, nhìn thấy Lão thái gia đi
đến, liền nhanh chóng đứng dậy đi vội tới hành lễ với Lão thái gia, vừa bảo Tứ
di nương cùng Cẩm Nương đều đi qua hành lễ, Lão thái gia đến ngồi xuống ở bên
cạnh Lão thái thái, rồi nhìn một đám nô tài đang quỳ trên mặt đất, cũng không
có hỏi cái gì, Hồng Tụ liền dâng trà lên, Lão thái gia liền bưng uống, tuyệt
không kinh ngạc với những chuyện đang xảy ra.

Đúng lúc này Lưu thái y mang bộ dạng hớn hở đi ra,
cũng không để ý việc làm lễ ra mắt lão tướng gia, chỉ quay sang đối với Cẩm
Nương nói: "Tứ cô nương thật là thần kì, lại có thể nghĩ tới đem hai thứ
đồ này hòa chung một chỗ liền có thể sinh ra độc tính, hạ quan đã nghiệm qua,
Tứ di nương do thứ thuốc tê trong trà, cộng với việc ngửi huân hương, mới có
thể trúng độc."

Cẩm Nương cuối cùng đã thở phào nhẹ nhõm, suy đoán là
một việc, nhưng chủ yếu vẫn phải được chứng nhận thì suy đó mới có thể trở
thành sự thật.

Lão thái gia nghe lời nói của Lưu thái y, ánh mắt liếc
nhìn về phía Cẩm Nương thật lâu, thấy Cẩm Nương rất biết lễ phép khiêm nhường
mấy câu, liền khẽ gật đầu tán thành.

Mười mấy người nô tỳ quỳ bên dưới mang sắc mặt khác
nhau, có người hờ hững có người nhìn có chút hả hê, có mặt xám như tro tàn, Lão
thái thái cũng lười từng bước thẩm nữa, trực tiếp đối với các nàng nói,
"Điều tra một chút, nói đi, còn có ai đồng lõa cùng nàng ta? Tự mình đi ra
ngoài thú tội, thì chẳng qua bị đánh năm mươi roi, nếu để cho ta điều tra ra,
vậy cả nhà của người đó mỗi người đều ăn năm mươi roi."

Người ở phía dưới tám chín phần đều là vì sinh tử của
gia đình, khi nghe thấy lời của Lão thái thái nói lập tức bị làm cho sợ đến
toàn bộ cúi thấp đầu, bà vú thấy cuối cùng cũng không tránh khỏi, liền quỳ bò đi
ra ngoài.

Lão thái thái vừa thấy, tức giận tới mức run run
"Ngươi... ngươi là người ta đích thân chọn lựa, không ngờ lại là
ngươi?"

Bà vú bị làm cho sợ đến dập đầu thình thình, nửa câu
cũng không dám nói nhiều.

"Nói đi, là người nào sai khiến ngươi." Lão
thái thái là muốn làm cho các nàng làm trò thừa nhận trước mặt Lão thái gia.

"Là Đại phu nhân, Đại phu nhân uy hiếp nô tỳ, nếu
không làm theo, sẽ đem nhi tử của nô tỳ dìm chết đuối, nô tỳ chỉ có một nam tử
thôi, nên nô tỳ không thể không làm."

Lão thái gia nghe thấy sắc mặt rốt cục chìm xuống,
quay sang Lão gia nói: "Đi gọi lão bà của ngươi tới đây, thường ngày ta
vẫn nói với ngươi, phải chấn phu cương, xem đi, nàng bây giờ đem ngươi cho là
quả hồng mềm rồi, dung túng nhiều năm như vậy, cuối cùng càng ngày càng không
thể tưởng tượng được."

Lão gia nghe thấy gương mặt liền xấu hổ, nhưng cũng
không thể làm gì liền nói: "Cùng lắm thì bỏ nàng?"

Lão thái gia vừa nghe thấy cả giận nói: "Hồ nháo!
Lão thái Sư còn ở đây, em vợ của ngươi cũng không phải là dễ trêu chọc, tương
lai ngươi đi biên quan, hắn sẽ ở sau lưng ngươi thọc cho ngươi một dao, chỉ cần
lương thảo đưa chậm mấy ngày thôi, cũng đủ để ngươi mất mạng, ngươi điên rồi
sao?"

Lão gia nghe thấy liền cười khổ, đau lòng khó nhịn,
nhưng cũng không hề nhát gan như lúc trước nữa, cũng rất trực tiếp đối với Lão
thái gia mở miệng nói: "Nhi tử ngày mai vào triều liền hướng Thánh thượng
dâng tấu, nhi tử muốn thăng vị cho Tố Tâm, hôm nay ở trong phủ cũng chỉ có một
mình Hiên ca nhi, nàng đã... ngay cả Hiên ca nhi nàng cũng chịu không được, nếu
còn để cho Tố Tâm làm thiếp, vậy mẫu tử Tố Tâm chỉ có nước bị nàng hại
chết."

Lão thái gia nghe thấy liền thở dài một hơi, đối với
Lão thái thái nói: "Ngươi đồng ý?"

Lão thái thái gật đầu, "Tướng gia, hôm nay quan
trọng nhất là Hiên ca nhi, gia nghiệp lớn hơn nữa, nếu không có con cháu thừa
kế, dù có rực rỡ hơn nữa thì cũng có tác dụng gì đâu?"

Gương mặt Lão thái gia lập tức nghiêm trọng lên:
"Vậy thì theo ý An Nhi đi, chẳng qua là... thân gia nơi đó... sợ là chẳng
dễ ứng phó."

Lão thái thái vừa nghe thấy liền nổi lửa lên, cả giận
nói: "Nàng ta phạm phải sai lầm lớn như thế, Tôn gia cũng không có đem
nàng ta trừng phạt, nếu chuyện này mà căn cứ theo luật xử lý, dù có bỏ nàng
cũng không quá đáng, nàng hạ thủ chính là con nối dõi duy nhất của Tôn
gia."

Lão thái gia liền phất tay một cái, đối với mười mấy
người đang quỳ nói: "Người phạm tội, kéo ra ngoài chịu roi đánh, người
không có phạm tội mỗi người bị khấu trừ một tháng bạc chi tiêu, một hồi để cho
tất cả nô tài tới đây xem hình, người đâu, lôi hai người kia đi xuống."
Nói xong lại nói, "Đúng rồi, đi mời Đại phu nhân cùng đến xem hình."

Linh Nhi cùng bà vú của Hiên ca nhi liền bị bốn bà tử
thô kệch thân thể cường tráng tiến lên kéo xuống, Lão thái thái thân thể không
có tốt lắm, lại bị mệt mỏi lâu như vậy, liền được Hồng Tụ phụng bồi, đi vào bên
trong phòng nghỉ ngơi, Tứ di nương cũng bị dìu đi xuống dùng thuốc.

Những người còn lại, tất cả đều đi đến mảnh đất trống
trong vườn, Cẩm Nương vừa đi vừa suy tư, Lão thái gia vừa tiến đến cũng không
có hỏi là chuyện gì, sau khi nghe thấy lời của bà vú liền hiểu ra chuyện từ đầu
đến cuối, xem ra, Lão thái gia cũng không phải hoàn toàn bất kể chuyện trong
phủ, chẳng qua hắn chỉ mắt nhắm mắt mở mà thôi.

Trong vườn lớn, Linh Nhi cùng bà vú lột bớt y phục, bị
bà tử thô kệch đặt ở trên ghế dài, trong miệng đút một cái khăn vải thối, Đại
phu nhân đã bị người kêu đến, Hồng Mai cùng Tử Anh vẫn đi theo bên người nàng,
lúc trước khi nàng nghe thấy vốn không muốn đến, nhưng sau đó nha hoàn kia nói
là Lão thái gia phân phó, nên phải đến xem.

Lúc ấy Đại phu nhân cũng chỉ nghe nha đầu kia nói là
người trong viện của Tứ di nương phạm lỗi, nên bị đánh nàng cũng có hỏi nguyên
nhân, nhưng nha đầu kia khôn khéo quanh co, một hồi lâu cũng không nói đến
trọng điểm, nên Đại phu nhân cũng không nghĩ tới là bọn người Linh Nhi, nên
mang lòng xem náo nhiệt mà tới, vừa đến nơi này, thì nhìn thấy Lão thái gia
cùng Lão gia đều ở đây, trong lòng có chút nghi ngờ, vừa quay đầu nhìn lại
người bị đặt ở giữa vòng người, sắc mặt nàng cứng lại, hai tay trong ống tay áo
nắm chặt thành quyền, móng tay thật dài bấm vào trong thịt mà không biết.

Báo cáo nội dung xấu