Diễm tình Tam Quốc - Chương 04

Chương 4

“Luyến ái tựa như bão táp!”

Bạn tốt Doãn Thủy Hử đột nhiên đến đây thốt lên một câu như vậy, làm cho
Quản Tam Quốc khẳng định hắn bị ngốc.

“A?” Hắn chỉ có thể đáp lại như thế.

“Ngươi không phải muốn hỏi vì sao ta đối với Thi Thi cô nương lại say mê
như vậy sao?” Đưa tay cầm lấy bầu rượu, vẻ mặt của Doãn Thủy Hử lại rất bình tĩnh.

Mặt trăng trên trời so với bát mì thịt bò còn lớn hơn, Quản Tam Quốc cũng
không lên tiếng.

Hắn quả thật là không rõ, ái mộ không được đối tượng đáp lại thế sao Thủy
Hử vẫn cứ lưu luyến, si mê? Là có điểm nào để hắn sinh ra loại cảm tình này, làm
cho hắn từ nay về sau say mê cuồng dại, nghĩa vô phản cố mà rơi vào vòng tình
cảm?

“Tam Quốc, ngươi có từng gặp qua có người vào ngày mùa hè, trong buổi trưa
lại có bão táp mưa to?” Doãn Thủy Hử vẫn ung dung nói.

Vừa nghe thấy, Quản Tam Quốc đột nhiên hiểu được cảm giác Diễm Quan Nhân
cho hắn.

Khi mới gặp nàng, cảm giác ban đầu cũng chính là mưa rền gió dữ.

Không có lý do gì, nói không nên lời, làm cho người ta không có sức chống
cự, như mưa to làm cho toàn thân hắn ẩm ướt, làm cho trong mắt hắn, trong lòng
hắn đều tràn đầy hình ảnh của nàng.

Tiên nữ, nàng quả thực là tiên nữ trong cảm nhận của hắn, nhưng...

“Tam Quốc, chuyện này thật ra cũng không phải không thể giải thích,” Doãn
Thủy Hử rõ ràng đang ở trước mắt nhưng không biết tại sao thanh âm trở nên có
chút mơ hồ.

Quản Tam Quốc hoang mang nhìn bạn tốt.

“Vậy như là cảm mạo.” Doãn Thủy Hử đối hắn cười khẽ, cảm khái nói. “Bão táp
qua đi, toàn thân ẩm ướt sẽ luôn làm người ta bị cảm mạo, nhưng qua một thời
gian thì sẽ khỏe lại, giống như ta, thời gian qua đi không cần uống thuốc cũng
hết, ngươi cũng là... cũng là giống như vậy.”

Trước mắt Doãn Thủy Hử là ai?

Không phải ảo giác, Quản Tam Quốc đột nhiên thấy trong lòng hoảng hốt khi
không rõ lắm diện mạo của đối phương, mặt trăng thật to, ánh trăng chiếu sáng
khắp nơi cũng không liên quan, bạn tốt trước mắt giống như bị bóng ma bao trùm,
hiện tượng quỷ dị như vậy là người ta kinh sợ.

“Cho nên thương thế của ngươi cũng tốt sao?”

Thanh âm phát ra từ người trước mắt nhưng không phải là thanh âm của người
Quản Tam Quốc đã nghe rất quen, hắn xác định người trước mắt không phải là Doãn
Thủy Hử, như vậy là ai?

Bóng đen đến gần hắn, Quản Tam Quốc theo bản năng lui từng bước, từng bước,
lại từng bước...

“Này không phải rất tốt sao?” Thanh âm từng bước tới gần, nghe trong trẻo
nhưng lạnh lùng nói với hắn: “Doãn Thủy Hử mất một thời gian mới từ bỏ được sự
si mê của mình, ngươi thật ra rất thuận lợi, chỉ một vấn đề tuổi tác đã khiến
ngươi tỉnh mộng...”

Tấm màn đen ám ảnh giống như theo thanh âm tới gần mà tán đi, cho đến khi
âm thanh gần ngay trước mắt, lộ ra gương mặt làm hắn tâm hồn hắn mơ mộng nhưng
lúc này lại biến lớn đến kinh dị.

Quản Tam Quốc dù kiến thức rộng rãi, đối với gương mặt lớn hơn so với đầu
người bình thường gấp năm lần cũng đổ rút một ngụm khí lạnh, cả người bừng
tỉnh.

Mộng!

Thì ra là mộng... vừa mới hiểu vừa rồi là ác mộng, còn chưa kịp thở lấy hơi
lại đột nhiên phát hiện đầu người giống y như trong mộng xuất hiện trước mặt.

Trong đầu hắn xuất hiện một mảnh trống rỗng, nhịp tim đập lớn như là đánh
trống trận, còn chưa phân rõ là thật hay là mơ.

Quản Tam Quốc không hề biết rằng vẻ mặt tràn đầy kinh hách, làn da trắng
nõn phiếm hồng, ánh mắt trừng lớn mang theo một chút hoang mang ở trong mắt
người khác lại cực kỳ đáng yêu.

Ngón tay ngọc trắng xanh có chút lành lạnh khẽ vuốt lên khuôn mặt còn chưa
hoàn hồn của hắn, sau đó không chút do dự mà nhéo mạnh một cái, còn ác ý xoay
xoay làm cho hắn không thể không hoàn hồn.

“Diễm... Diễm... Diễm... Cung
chủ?” Quản Tam Quốc cố gắng duy trì ngữ điệu bình tĩnh, làm như không có người
nhéo mặt hắn...

“Chi!” Mỹ nhân không nói gì, nhưng
tiểu tuyết cầu trên vai mỹ nhân thì lêu lên một tiếng.

“Cái kia... Cung chủ có việc
gì xin cứ nói, nếu không xin đợi một chút,” Quản Tam Quốc cảm thấy lúc này
không thích hợp để nói chuyện.

Nhìn thấy tuyệt thế giai nhân
vẫn lạnh lùng như không tính đáp lời hắn, Quản Tam Quốc cố gắng cứu vãn tình
thế: “Ít nhất, thỉnh cung chủ trước hết bỏ mặt ta ra.”

Bởi vì câu này, bàn tay đang
nhéo hai má của Quản Tam Quốc cuối cùng cũng bỏ ra, đồng thời còn làm cho người
ta ngoài ý muốn nghe được giai nhân lên tiếng: “Ngươi đang ngủ?”

“Thực xin lỗi.” Quản Tam Quốc
theo thói quen lên tiếng, lập tức giật mình, buồn bực chính mình.

“Ngươi có biết như vậy sẽ dễ
dàng bị mất mạng,” Diễm Quan Nhân lạnh lùng nói.

Quản Tam Quốc cũng biết tắm
suối nước nóng nếu ngủ quên quả thật rất nguy hiểm, nếu là bình thường thì việc
này nhất định không xảy ra, có thể thấy được lần này tổn thương do giá rét đã
làm ảnh hưởng đến nguyên khí của hắn.

Nhưng lúc này cũng không phải
là lúc chỉ chú ý đến việc tắm suối nước nóng.

Hắn cũng không có thói quen
toàn thân trống trơn nói chuyện với người khác, cho dù thân mình ngâm trong
nước người ta cũng không nhìn thấy được.

“Diễm cung chủ tìm ta, có
chuyện gì quan trọng sao?” Đi thẳng vào trọng tâm, Quản Tam Quốc muốn tốc chiến
tốc thắn, nhanh chóng chấm dứt tình trạng xấu hổ này.

Hắn tự nhận khí thế mười phần,
lại hồn nhiên không biết gương mặt trẻ con phiếm hồng của hắn hoàn toàn bán
đứng hắn... Mà cho dù hắn biết cũng sẽ kiên quyết không thừa nhận khuôn mặt đỏ
bừng cùng thân thể trần truồng của hắn có quan hệ gì, đó chẳng qua là do ngâm
nước nóng, nhất định là như vậy.

Diễm Quan Nhân nghe hắn hỏi, cũng
chỉ liếc nhìn một cái, sau đó làm như không nghe thấy mà rời đi.

Quản Tam Quốc ngẩn người.

Tình huống này là sao?

Sau khi mặc quần áo vào, Quản
Tam Quốc mất một phen công phu mới tìm ra được tung tích của Diễm Quan Nhân.
Đây cũng không phải là chuyện dễ dàng gì.

Trong Ngự Hoa cung rộng lớn, hắn
chỉ gặp được vài người, chỉ cần nghe hắn hỏi tới cung chủ địa vị cao quý thì
các nàng đều có phản ứng giống nhau

“Hiện tại là thời gian cung
chủ luyện công, tốt nhất đừng làm phiền nàng.”

Sau khi cho hắn đáp án giống
nhau như đúc, lại cùng tươi cười xin lỗi, sau đó tự động bỏ qua vấn đề của hắn,
nói là có việc cần làm liền chạy đi.

Đương nhiên cũng không thực
sự chạy đi, nhưng cái kiểu bỏ đi vội vàng kia đối với Quản Tam Quốc mà nói
chẳng khác gì bỏ của chạy lấy người.

Dù vậy, cũng không làm khó
được hắn.

Có cái gọi là núi không dời
thì đường chuyển, đối với người cuối cùng gặp được, hắn liền đổi nội dung câu
hỏi thành Diễm Quan Nhân ngày thường luyện công ở chỗ nào, đáp án cuối cùng như
hắn muốn.

Cung chủ luyện công tại cái
sân trống ở phía tây Ngự Hoa cung.

“Tam Quốc đệ đệ, ngươi hỏi
chỗ cung chủ luyện công để làm gì?” Tiểu Thọ trả lời xong mới nghĩ tới vấn đề
này.

Năng lực học tập, bắt chước
của Quản Tam Quốc rất cao.

“Không có gì.” Hắn yên lặng
rời đi, giống ý như phong cách của người ở Ngự Hoa cung, chỉ để lại mấy câu. “Ta
tính dành ít thời gian để luyện công cho nên thuận miệng hỏi thôi, không có
chuyện gì quan trọng.”

Đang đi về phía tây, Quản Tam
Quốc đột nhiên dừng bước.

Sau khi biết được địa điểm, vui
mừng qua đi Quản Tam Quốc giờ mới tự hỏi, hắn rốt cuộc muốn làm cái gì.

Tuy rằng vừa rồi ở suối nước
nóng có xảy ra chuyện, nhưng cũng chỉ là chuyện không đầu không đuôi, nếu muốn
nói thì đã sớm nói chứ đâu cần hắn chạy đến hỏi. “Hắc, cung chủ, vừa rồi trong
lúc ta còn lõa thể, ngươi rốt cuộc muốn nói với ta chuyện gì?”

Chỉ nghĩ tới, Quản Tam Quốc
cũng thất cực kỳ vớ vẩn, nhịn không được dùng sức xoa hai má của mình, một lần
nữa tự động viên bản thân.

Bình tĩnh một chút!

Đối phương là cung chủ của
Ngự Hoa cung, còn có thể là tiền bối bốn mươi, năm mươi hoặc thậm chí là sáu, bảy
mươi tuổi.

Mặc dù địa vị của tiên nữ
trong cảm nhận của hắn vẫn vững như bàn thạch, nhưng Quản Tam Quốc cũng đủ lý
trí để hiểu rằng mình đối với cung chủ không phải là loại tình cảm nam nữ mà
chính là thưởng thức, chỉ là như vậy.

Đúng vậy! Chính là như vậy!

Đối phương là tiên nữ không
nhiễm bụi trần, chỉ có thể ngắm nhìn từ xa, hắn đối với nàng chỉ là sự thưởng
thức từ tận đáy lòng, cũng chỉ là như vậy, không có ý gì khác.

Quản Tam Quốc cố gắng ổn định
tâm lý, cuối cùng cũng đi về phía tây.

Vốn là thanh niên say mê
nghiên cứu võ học, tiến vào được Ngự Hoa cung lại đúng lúc cung chủ đang luyện
công, nếu hắn không đến xem để mở rộng kiến thức thì mới chân chính là trong
lòng có quỷ.

Vì muốn chứng minh nội tâm an
tĩnh, chứng minh tâm tư hắn trong sáng, cũng đã vứt bỏ sự si tâm vọng tưởng
không thích hợp, hắn đương nhiên phải đi chuyến này.

Nhưng không nghĩ tới... trong
sân không một bóng người.

Đang tính giả đò vì lơ đãng
mà đi tới nơi này, sau đó không cẩn thận mà nhìn xem một chút, nhưng kế hoạch
của hắn hoàn toàn thay đổi, Quản Tam Quốc hồ nghi kiểm tra một lượt, đúng là
không có người.

Người đâu?

“Chi!”

Âm thanh này Quản Tam Quốc
cũng không xa lạ, là của tiểu tuyết cầu lúc nào cũng bám trên vai tiên nữ, nhưng
âm thanh đây còn hình ảnh đâu?

Không lên tiếng, điểm mũi
chân một cái, Quản Tam Quốc nhảy lên nóc ngôi nhà chứa vũ khí, đan dược, nghe
được âm thanh truyền tới từ hậu viện.

Không biết một cái nhìn này
làm vận mệnh của hắn không thể quay đầu...

Một hồ một điêu, mắt to mắt
nhỏ trừng trừng nhìn nhau, răng nanh lộ ra, giằng co...

Tình hình đang hết sức căng
thẳng, nhưng nháy mắt, một bàn tay trắng nõn vung lên một cái, hai con vật kia
đều bị nhấc lên.

Tiên nữ dung nhan vẫn lạnh
lùng như trước nhưng ánh mắt cũng hơi thở đã bớt băng giá, đưa tay giáo huấn
tiểu hồ ly một cái: “Ăn cơm, đừng đùa.”

Nàng đem tiểu hồ cầu đặt
trước cái bát, còn tiểu tuyết cầu thông minh vội bám lấy cổ tay của chủ nhân, rồi
theo đó mà trèo lên chỗ hõm vai của nàng, ngoan ngoãn ngồi ở đó.

An trí xong, Diễm Quan Nhân
quay sang vỗ lên cái đầu nho nhỏ chỗ đầu vai kia, tức giận nói: “Nếu nó lớn hơn
một chút, liệu ngươi có dám khiêu khích hay không?”

Mao bảo chi một tiếng, giống
như kháng nghị.

Đối mặt với âm thanh kháng
nghị này, Diễm Quan Nhân nhẹ nhàng nói: “Nó còn nhỏ, cũng giống như đại cầu, nhị
cầu, tiểu cầu, cùng nhau lớn lên, chỉ là đùa giỡn, không có lá gan ăn chúng nó.”

Liền cho tiểu tuyết hồ lớn, tiểu
tuyết hồ nhỏ một cây củ cải, còn tiểu tuyết hồ bé không lớn hơn so với củ cải
bao nhiên cũng đang nhào vô gặm củ cải.

Diễm Quan Nhân nhìn lại thấy
tuyến hồ cục cưng cùng tuyết thỏ cục cưng đều đang ăn cơm, hai sinh vật lông xù
đứng ở hai bên, bộ sáng vô cùng khôi hài cũng rất đáng yêu.

Nhưng trong mắt Quản Tam Quốc
người lẽ ra giờ này đang luyện công lại đứng ở đây nhìn mấy sinh vật kia ăn cơm
mới thực sự đáng yêu, làm người ta mềm lòng.

Nếu không tận mắt nhìn thấy, ai
có thể tưởng tượng được bên dưới khuôn mặt lạnh lùng như băng kia lại là một
trái tim ấm áp, biết yêu thương động vật?

Quản Tam Quốc thật cảm thấy
hoa mắt tâm mê, cũng đột nhiên nhớ tới chuyện mới vừa rồi xảy ra ở suối nước
nóng...

Nàng phát hiện hắn ngâm nước
suối rồi ngủ mê là ngẫu nhiên hay nàng có chú ý đến động tĩnh của hắn, bởi vậy
mới cố tình cảnh báo hắn tỉnh lại?

Nghĩ đến nàng có khả năng đem
hắn để ở trong lòng mà chú ý, nội tâm của Quản Tam Quốc run sợ không thôi, lý
trí có chút bài trừ.

Hương hoa theo gió bay tới, hang
động này quả thật kỳ tích độc nhất vô nhị do thiên nhiên tạo thành, rõ ràng bên
ngoài là cuồng phong bạo tuyết mà trong hang động không khí lại ấm áp dễ chịu, hoa
nở bốn mùa...

Diễm Quan Nhân một bên nhìn
mấy sinh vật ăn cơm, một bên tự vận công luyện tâm pháp, làm cho đóa hoa vốn
rụng xuống sẽ rơi xuống đất là múa xoay tròn trong không trung.

Mấy con thú ăn uống no đủ
liền bắt đầu đùa giỡn, khi phát hiện ra hiện tượng kỳ lạ liền chạy đuổi theo
bông hoa kia, chỉ có mao bảo vẫn bám trên vai chủ nhân, làm ra bộ dáng duy ngã
độc tôn, coi thường nhóm tiểu thí hài ngây thơ chơi đùa.

Mấy con thú kia chạy tới chạy
lui, quang cảnh rất thú vị, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần mang theo ý cười dung
túng làm cho Quản Tam Quốc trên nóc nhà nhìn thấy, nội tâm như bốc lên ngọn lửa
vô hình.

Cuối cùng, tơ bông cũng rơi
xuống theo sự thu công của Diễm Quan Nhân, một hồ ba thỏ cũng xếp hàng trước
mặt nàng, giống như đang đợi nàng duyệt binh, hình ảnh ngọt ngào đó làm Quản
Tam Quốc quên cả nín thở ngưng thần, không tự giác thở ra một hơi...

Chết!

Diễm Quan Nhân là cao thủ, liền
quay đầu lại, nhìn thấy hắn.

Xấu hổ như vậy nên trong nháy
mắt, Quản Tam Quốc không nghĩ ra đối sách để đối phó, chỉ thấy chân hơn run, lúc
này là run thật, dù sao thì cũng mới dạo một vòng từ Quỷ Môn quan về nên khí
lực chưa phục hồi hoàn toàn.

Đương nhiên từ nóc nhà lăn
xuống thì là chuyện ngu xuẩn đến mức nào, nên Quản Tam Quốc cố gắng tránh né.

Nhưng có người đã ra tay sớm
hơn hắn, khi hắn còn do dự, chưa có cơ hội bày ra năng lực ứng biến thì đôi bàn
tay mềm mại của tiên nữ đã ở giữa không trung tiếp được hắn.

Thế giới trong nháy mắt này
dường như đứng lại.

Quản Tam Quốc chỉ biết nhìn
nàng, nhìn gương mặt lạnh băng tưởng như vô tình kia lại không do dự mà cứu
người, thần thái còn rất chuyên chú, làm hoa mắt mê người như vậy...

Diễm Quan Nhân thuận lợi cứu
được người, thấy Quản Tam Quốc gương mặt giống trẻ con còn mang theo một đôi
mắt to sáng lại ngập nước nhìn nàng, làm nàng không tự giác mà quay sang nhìn
mấy con thú kia.

Bị ánh mắt đánh giá của Quản
Tam Quốc quấy rối, nàng hơi nhíu mày.

Hắn rốt cuộc là làm sao vậy?

Người này, thật sự là cực kỳ
giống như một con thú mới sinh, giống như vừa rồi nàng ngoài ý muốn cứu được
một thằng nhãi con...

Nhịn không được lại đánh giá,
nhìn gần mới phát hiện tuy rằng gương mặt trẻ con, bộ tính cũng trẻ con cần
được người ta bảo hộ nhưng thật ra hắn còn cao hơn nàng.

Như vậy, rốt cuộc là nguyên
nhân gì hắn khiến người ta có cảm giác như vậy?

Là do lúc trước bị thương vì
giá lạnh, làm cho thân hình suy yếu nên mới vậy sao?

Diễm Quan Nhân đưa tay nhéo
hai gò má nhiễm hồng của hắn, một lần lại một lần.

Đối với đôi bàn tay trắng nõn
lỗ mãng kia, Quản Tam Quốc trừng mắt nhìn, lại trừng mắt nhìn...

Tình huống này là sao?

Gương mặt cảm thấy hơi đau, hắn
theo trực giác nắm lấy hai tay của nàng.

“Cái kia...” Cố gắng làm bộ
như lơ đãng kéo hạ tay nàng, nhưng lại luyến tiếc buông ra, hắn chỉ có thể ra
vẻ không phát giác, vẻ mặt hảo vô tội nói: “Ta vốn là tưởng cùng Diễm cung chủ
lãnh giáo võ học của Ngự Hoa cung một chút, không ngờ lại nghe thấy âm thanh kỳ
quái, nhất thời tò mò tìm coi là gì, không phải là cố tình rình coi, cho nên...
cho nên...”

Diễm Quan Nhân giống như thực
không phát hiện hành động của hắn khả nghi, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn hắn, thấy
không có vẻ bệnh hoạn mà ngược lại còn trắng hồng đáng yêu, trong lòng cảm thấy
vừa lòng.

Quản Tam Quốc thấy nàng không
có tức giận hay phản ứng gì, liền đánh xà tùy côn, tiếp tục vô sỉ ra vẻ vô tội
hỏi: “Cung chủ vui vẻ như vậy, ở hậu viện còn nuôi dưỡng sủng vật?”

Khi Diễm Quan Nhân phi thân
cứu người, mao bảo cũng rất thông minh mà bay lên chạc cây, đang kêu xèo xèo
hai tiếng, tựa hồ như tức giận với hai từ sủng vật của hắn.

“Đó là do tình cờ nhặt được,”
Diễm Quan Nhân nhìn mấy con thú trả lời. “Đợi chúng lớn hơn một chút sẽ thả
chúng về lại với núi rừng.”

Không nghĩ dừng lại câu
chuyện, Quản Tam Quốc liền nói tiếp: “Vậy khi cung chủ không có trong cung thì
bọn chúng phải làm sao?”

Diễm Quan Nhân trầm mặc, coi
như tự hỏi vấn đề này.

“Phồn Hoa lệnh dù sao cũng
liên quan tới sự tình trọng đại, nếu cung chủ không phản đối, tại hạ hi vọng
nhanh chóng cử người thực hiện,” Quản Tam Quốc nhắc nhở.

Kỳ thật trong lòng cả hai đều
biết, mấy ngày nay trì hoãn là vì lo lắng thương thế của hắn không chịu nổi
đường xa lặn lội, nhưng hắn tĩnh dưỡng hai ngày thể lực cũng đã khôi phục bảy, tám
phần, đến lúc đó nhất định có thể lên đường.

Như vậy... mấy sinh vật mà
nàng nuôi dưỡng này nên làm thế nào cho phải?

Quản Tam Quốc hợp lý phỏng
đoán, trước mắt trong Ngự Hoa cung không có người nào biết được cung chủ vĩ đại
của các nàng lại thu lưu mấy sinh vật nhỏ này.

Hành vi đáng yêu cũng không
có ai biết.

Đáy lòng Quản Tam Quốc nổi
lên cảm giác ngọt ngào, đặc biệt lúc này còn nhìn thấy vẻ mặt suy tư thật sự
của nàng, hắn nhịn không được vụng trộm nhìn chỗ bàn tay hai người nắm lấy
nhau.

Hắn cảm thấy không xong, tiên
nữ lạnh lùng lại lộ ra bộ dáng suy tư, làm cho lý trí của hắn hoàn toàn bị đánh
bại, hắn cảm thấy bốn mươi, năm mươi, thậm chí là sáu, bảy mươi tuổi cũng không
là vấn đề.

Hắn là hết thuốc chữa rồi
sao?

“Vấn đề này giao cho ngươi.”
Diễm Quan Nhân đột nhiên nói câu này.

Bởi vì này câu, ánh mắt của
Quản Tam Quốc từ chỗ bàn tay hai người nắm lấy nhau lại chuyển sang gương mặt
xinh đẹp lạnh lùng của nàng.

“Trước khi xuất phát, ngươi
hãy nói với Thược Di là ngươi nhặt được bọn chúng về đi.” Gật gật đầu, Diễm
Quan Nhân cho rằng phương án của nàng rất hoàn mỹ, tuy nhiên đang định đưa tay
vỗ vai hắn để giao nhiệm vụ thì mới phát hiện bàn tay đang bị hắn nắm lấy.

Nhíu nhíu mày, dùng sức rút
tay về, nàng lạnh lùng thốt: “Đến lúc đó ngươi nhờ các nàng thay ngươi chăm sóc
bọn chúng, đợi khi bọn chúng lớn hơn một chút thì thả chúng đi.”

Cho dù Quản Tam Quốc trong
lòng có chút mất mát, nhưng là sẽ không biểu hiện ra ngoài, nhìn nàng ngồi xổm
xuống chơi đùa với mấy sinh vật kia, hắn làm ra vẻ không có gì, cũng ngồi xuống
cùng nàng, thuận tiện hỏi: “Cung chủ sẽ không luyến tiếc sao?”

“Vì sao phải luyến tiếc?”
Diễm Quan Nhân cảm thấy có chút không hiểu.

Mao bảo lại nhảy trở về trên
vai chủ nhân, nhe răng trợn mắt với Quản Tam Quốc, ra sức thị uy.

Diễm Quan Nhân ôm mao bảo
xuống, cũng không nhìn hắn một cái mà chỉ chăm chú vào mấy sinh vật kia, ngữ
khí trong trẻo nhưng lạnh lùng nói: “Chúng nó vốn sống ở núi rừng, lớn lên thì
tự nhiên nên trở về.”

Ý tứ này là... sao?

Vì cầu xác nhận, Quản Tam Quốc cố ý hỏi: “Nhưng sau khi thả về lại núi rừng,
tuyết hồ có thể sẽ ăn thịt tuyết thỏ, chẳng phải uổng phí công nuôi dưỡng của
cung chủ sao?”

“Mạnh được yếu thua, đây là quy luật tự nhiên,” Diễm Quan Nhân nhìn hắn một
cái, nghi hoặc không hiểu sao hắn lại đưa ra vấn đề kỳ quái như vậy. “Ta nhiều
nhất chỉ có thể hỗ trợ chúng nó trữ hàng, nhưng cuối cùng chúng nó vẫn phải dựa
vào chính mình, quy luật sinh tồn nơi núi rừng không nên vì ta mà thay đổi.”

Lạnh lùng thản nhiên, bộ dáng làm như vô tình không để ý nhưng Quản Tam
Quốc phát hiện dù nàng có vẻ lạnh lùng, lại khó gần nhưng thật ra bọn họ là có
hỏi thì có đáp.

Hắn lại phát hiện, nàng tuy lạnh lùng làm người ta cảm thấy khó gần nhưng
thực tế là vì nàng không biết nên đối xử với mọi người thế nào, cho nên mới tạo
ra vẻ lạnh lùng, xa cách.

“Cái kia...” Cố gắng làm ra bộ dáng vô tội cùng tò mò nhất, Quản Tam Quốc
hỏi: “Cung chủ có từng rời khỏi Ngự Hoa cung sao?”

Diễm Quan Nhân quay đầu nhìn hắn một cái.

Đôi mắt to sáng, bộ dáng vô tội, lại thêm tư thế ngồi giống như đại khuyển,
làm Diễm Quan Nhân không tự giác mà vỗ lên đầu hắn hai cái.

Vỗ vỗ.

Quản Tam Quốc chỉ cảm thấy bị vỗ hai cái, sau đó không đáp lại mà bỏ đi.

Nàng cứ như vậy đi rồi.

Quản Tam Quốc biết, đây là Ngự Hoa cung, không muốn trả lời là hình thức.

Nhưng, đã không ngăn cản được hắn.

Tuy rằng lúc này chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng rời đi, nhưng chỉ cần hắn
muốn, dù là nhất thời không muốn trả lời cũng không ngăn cản được hắn hiểu
những gì nàng suy nghĩ trong lòng.

Chỉ cần hắn muốn thì việc hiểu biết nàng chỉ là chuyện sớm muộn.

Thật vậy, vấn đề chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.