Ba nụ hôn đổi lấy một đời chồng - Chương 05 phần 1
Chương 5: Con người càng trưởng thành càng cô đơn
1
Mạch Khiết ngồi ở trong căn
phòng khép kín sang trọng của khách sạn Hải Thiên. Mới sáng sớm, bên ngoài đã
chật kín đủ mọi kiểu người đến để xin dự tuyển.
Hôm nay thời tiết xấu, ngoài
trời đổ mưa phùn lất phất, sương mù sà xuống, sắc trời âm u. Mặc dù căn phòng
khép kín rất rộng rãi, nhưng vì người qua người lại đông đúc, nên không khí có
vẻ khó lưu thông. Mạch Khiết khẽ ho húng hắng, cổ họng thấy hơi khó chịu. Lý
Mộng Long đưa cho cô một cốc trà nóng, còn cả một túi kẹo ngậm thông họng.
Mạch Khiết nhớ đến một chuyên
mục M Beautiful đã từng làm trong một số, thảo luận xem người đàn ông như thế
nào là sát thủ chí mạng của nữ giới. Chú ý từng chi tiết nhỏ, chu đáo tỉ mỉ,
tuấn tú thoáng đạt, có thể nói những điều hay lẽ phải, anh chàng trước mặt đây
gần như thứ nào cũng có đầy đủ cả, thảo nào anh ta gần như được lòng tất cả
những đồng nghiệp nữ chưa kết hôn – không bao gồm cô.
Anh ta khẽ nói:
- Cô nhìn tôi đầy âu yếm như
thế làm gì chứ?
Mạch Khiết bực bội nói:
- Đứng sang bên đi, ở đây
không có việc cho nhân viên quèn như anh.
Anh ta làu bàu:
- Cô lúc nào cũng nhấn mạnh
thân phận nhân viên quèn của tôi, để thể hiện rõ được thân phận tổng biên tập
của cô.
Anh ngồi xuống bên cạnh Mạch
Khiết giúp cô sắp xếp lại tài liệu của những người đến xin tuyển dụng.
- Những người đến toàn là
những kiểu người gì chứ?
Một chú bốn mươi tuổi nói:
- Cô có cần nhân viên khuân
vác không?
Rõ ràng trên mục đăng tin
tuyển dụng dùng bút màu viết rõ mấy chữ thật lớn: Biên tập viên, Thiết kế mỹ
thuật... cơ mà.
Còn nữa:
Nhân vật A:
- Mặc dù tôi chỉ có học lực
tốt nghiệp cấp 3 nhưng trường cấp 3 tôi học là trường điểm của huyện...
- Ồ, vậy thì tôi khuyên bạn
nên quay về huyện của các bạn xin việc.
Nhân vật B:
- Ở chỗ các bạn tiền lương cơ
bản có được ba vạn tệ không? Có cung cấp nhà ở và xe hơi không? Có được đi du
lịch nước ngoài không? Không cần ngồi ở văn phòng chứ...
- Nếu có vị trí nào tốt như
vậy, phiền bạn hãy tiện thể giới thiệu cho tôi luôn nhé!
Nhân vật C:
- Tôi không đến để xin tuyển
dụng, tôi đến để hỏi các vị có cần người như tôi để làm người mẫu tạp chí
không?
Mạch Khiết liếc mắt nhìn cô
ta, giật nảy mình bởi quầng mắt thâm sì của cô ta:
- Người mẫu bìa của chúng tôi
thường là mời những ngôi sao nổi tiếng.
Nhưng nếu sau này định mời
gấu trúc làm ảnh bìa thì có thể suy xét đến việc đề nghị cô ta tham gia.
Nhân vật D:
- Tôi thấy các bài viết của M
Beautiful rất tệ, toàn bộ tạp chí nên đăng thơ của tôi, thơ của tôi nếu như
được phát hiện chắc chắn có thể khiến cho Cố Thành từ trong quan tài tức giận
nhảy ra ngoài, cái gì mà “đêm đen cho tôi đôi mắt màu đen”, đó đúng là câu thơ
dở hơi không ra gì, xem thơ của tôi đây mới là thơ “tôi là một con cá, một con
cá không có đuôi”... Cái gì, các bạn không đăng thơ à? Sao các bạn lại không có
trình độ văn hóa đến thế, văn đàn Trung Quốc chính là bị hủy hoại ở trong tay
đám người như các bạn...
- Cám ơn lời khen ngợi của
anh! Người tiếp theo...
Nhân vật E:
- Tôi biết tôi không đạt tiêu
chuẩn, tôi chỉ muốn đến để tận mắt chứng kiến phong cách làm việc của nhân viên
M Beautiful, xin lỗi tôi có thể chụp ảnh chung với cô được không? A! Không được
à! Vậy làm người ta thất vọng quá đi! Vậy có thể kí tặng được không? Tôi cảm
thấy cô và tôi trông rất giống hai chị em đấy...
Mạch Khiết không thể không
thô lỗ cắt ngang lời nói thao thao bất tuyệt của cô ta:
- Người tiếp theo!
Nhân vật E lập tức chuyển
hướng mục tiêu sang Lý Mộng Long:
- Trời ơi, anh đẹp trai quá,
anh giống như Ngô Tôn[1] đấy.
[1] Người mẫu kiêm ca sỹ Đài Loan rất nổi tiếng.
Cô ta vừa nói vậy quả nhiên
vang lên một loạt những tiếng trầm trồ khen ngợi, tiếp đó liền có mấy cuốn sổ
được đưa tới mời anh ta kí tên.
Buổi tuyển dụng đã trở thành
buổi kí tặng rồi. Mạch Khiết hoa mày chóng mặt, chỉ muốn ngất xỉu.
Có một cô gái mặc áo phông
trắng và quần bò, đeo một đôi kính có viền rộng, trông rất nho nhã thanh tú.
Cô ta đưa ra một bản sơ yếu
lý lịch rất rõ ràng, Mạch Khiết vừa nhìn thấy trường tốt nghiệp, liền nảy sinh
một thứ cảm giác thân thiết, chính là trường của cô, thì ra cô gái này chính là
tiểu sư muội của cô. Cô ta nói:
- Em biết chị! – Giọng nói
thoáng run rẩy.
Mạch Khiết ngẩn người, cô
không phải người nổi tiếng, sao cô gái này lại biết được cô nhỉ? Hơn nữa, trong
đôi mắt trong veo đó quả nhiên còn thể hiện rõ sự sùng bái.
- Lễ kỉ niệm 60 năm thành lập
trường chị đã quay lại trường, còn có một buổi diễn giảng ở lễ đường đã làm
chấn động cả khoa Trung văn, em đã đi đến phòng tài liệu của trường tìm về chị,
chị tên là Mạch Khiết, đã đến làm việc tại M Beautiful, là trưởng ban, là tài
nữ.
Mạch Khiết cảm thấy hơi
ngượng ngùng. Nhưng những lời nịnh nọt khen ngợi ai cũng đều thích nghe cả.
Lý Mộng Long chợt nói xen
vào:
- Gì, đừng gọi người ta là
trưởng ban, người ta bây giờ đã là tổng biên tập rồi, thăng chức rồi đấy! Cô
gọi hạ chức người ta xuống thì người ta sẽ không vui đâu.
Mạch Khiết lườm Lý Mộng Long
một cái, nghĩ thầm trong lòng, tôi tầm thường giống như anh sao? Cô cúi đầu
xuống lướt nhanh qua hồ sơ của tiểu sư muội, Lâm Mạnh, 22 tuổi, sinh viên sắp
tốt nghiệp đại học, chưa có kinh nghiệm làm việc nhưng đã được đăng khá nhiều
tác phẩm.
Dựa vào năng lực của em, muốn
vào M Beautiful thì hơi khó khăn.
Mạch Khiết suy nghĩ cân nhắc
câu từ, ánh mắt cô gái tỏ rõ sự thất vọng, nhưng vẫn giữ được sự trấn tĩnh:
- Không sao đâu ạ, cứ coi như
em được trải nghiệm một lần.
Mạch Khiết nhìn đồng hồ đeo
tay:
- Nếu như em có thể chấp nhận
một người cấp trên nghiêm khắc và tính cách thay đổi hơi thất thường, hơn nữa
làm việc có hiệu quả và rất tỉ mỉ thì có thể xem xét để em làm trợ lý đặc biệt.
Đương nhiên, tạm thời vẫn là mang tính chất kiến tập.
Mắt cô gái chợt bừng sáng:
- Ý chị là?
- Không vội, nếu như trong 10
phút em có thể mua được một cốc Starbucks không đường, cháo trứng Kỳ Ký, và phô
tô số tài liệu này thì mới qua được cửa đầu tiên.
Cô gái đón lấy tài liệu, quay
người chạy đi luôn.
Mạch Khiết mỉm cười nhìn cô
gái chạy ra khỏi tầm nhìn của mình, cô gái thật giống như Mạch Khiết năm đó!
Mặc dù chỉ lớn hơn cô ta hai tuổi nhưng tự cảm thấy ánh mắt nhìn cô ta đã tràn
ngập tình yêu nhân từ của bà ngoại, Mạch Khiết tưởng như tâm thái mình đã nhanh
chóng già nua trở thành bà ngoại rồi.
Từ lúc nào, sự trẻ trung đó,
mặc chiếc áo phông màu trắng Li Ning cũng đều cảm thấy mình rất đẹp, nhìn thấy
cậu thanh niên điển trai thì hàng lông mi run rẩy suốt cả ngày, cùng các bạn
ban ngày thì cầm chậu rửa mặt đánh nhau, buổi tối lại ngủ chung một chiếc gối,
những năm tháng đó giờ đây đã một đi không trở lại, giống như nước sông Trường
Giang cuồn cuộn chảy xiết.
Lúc đang còn trẻ tưởng rằng
cả thế giới này sẽ chuyển động theo mình, mình là người chủ quyền lực nhất trên
thế giới này, bây giờ mới hiểu được quan điểm đó thật trẻ con và buồn cười làm
sao, người hùng mạnh hơn nữa thì chẳng qua cũng chỉ là một đinh ốc nhỏ bé ở
trong một chiếc bánh xe khổng lồ, sẽ nhanh chóng bị người khác lãng quên trong
vòng ánh sáng vận chuyển với tốc độ chóng mặt... Nhưng Mạch Khiết hiểu, những
người hiểu được đạo lý này cũng có nghĩa người đó đã già, cây cối biến đổi từ
tốt tươi mơn mởn sang già cỗi úa tàn, đây là một vòng tuần hoàn vĩnh hằng mà
mọi vật mới cũ luôn hoán đổi vị trí cho nhau.
8 phút sau, cô gái tên gọi
Lâm Mạnh này đã hoàn thành nhiệm vụ một cách viên mãn, Mạch Khiết đưa cho Lý
Mộng Long tài liệu của cô ta, dặn dò anh ta cất vào túi hồ sơ.
Có hơi phá lệ một chút, nhưng
cô tin vào con mắt của mình.
2
Lâm Đại đi đôi giày cao gót 8
cm, yểu điệu bước vào văn phòng làm việc của Mạch Khiết, trước đây cô ta là
khách thường xuyên ở chỗ Mạch Khiết, từ khi hai người bọn họ đều được thăng
chức, cô ta gần như không đến chốn này nữa.
Bây giờ, cô ta mặc một chiếc
váy hãng Luis Vuitton màu café của Hàn Quốc sản xuất, trông vô cùng kiều diễm
xuất hiện trước mặt Mạch Khiết, Mạch Khiết lạnh lùng liếc nhìn cô ta, rất muốn
chế giễu cô ta ăn mặc giống như bà ngoại của búp bê Babie.
Lâm Đại thoáng chút đố kỵ khi
liếc nhìn mặc chiếc váy lụa tơ tằm màu phấn hồng của Chloé[2], làn da Mạch
Khiết trắng hơn cô ta, cho nên rất thích hợp với những màu sáng, cô ta ganh
ghét đố kỵ với tất cả những phụ nữ có làn da trắng hơn cô ta.
[2] Là một công ty thời trang được Gaby Aghion thành
lập vào năm 1952. Trụ sở của nó hiện nằm ở Paris.
Lâm Đại ngồi xuống đối diện
trước mặt Mạch Khiết, tỏ thái độ rất chuyên nghiệp, nghiêm giọng hỏi:
- Về bữa tiệc mời đồng
nghiệp, cô đã nghĩ ra nên sắp xếp như thế nào chưa?
Mạch Khiết so vai:
- Cô cứ quyết định đi, tôi
góp một nửa tiền là OK rồi.
- Vậy thì chọn một ngày nào
đó trong tháng này đi thẳng đến khu Resort u Mật nhé, hát karaoke, ăn cơm, bơi
lội, đánh golf, tôi có bạn làm quản lý cao cấp ở đó, tính theo đầu người, cuối
cùng còn được giảm 20%.
Mạch Khiết nghĩ đến số tiền
tiết kiệm của mình đã bị tiêu hết, còn cả số tiền nợ Lý Mộng Long, bỏ ra số
tiền lớn để mời mọi người như vậy, cô sao có thể trả nợ được chứ? Nhưng bất
luận thế nào cũng không thể mở miệng ra đề nghị đi ăn KFC cho xong chuyện được.
Lý Mộng Long đưa tài liệu
bước vào, nghe nói đi đến khu resort:
- u Mật được đấy, tổng biên
tập Lâm, cô thật là rộng rãi...
Lâm Đại được khen ngợi, lông
mày nhướng cao vẻ kiêu hãnh, liếc nhìn tập tài liệu anh ta cầm trong tay, nói
vẻ rất xót xa:
- Nhân tài như anh sao lại
làm việc này, đúng là đã lãng phí nhân tài!
Mạch Khiết giễu cợt nói:
- Đúng vậy, đưa đến tổ của cô
nhiệm vụ của anh ta chính là đưa cô đi dạo mua sắm và ăn uống, như vậy mới đúng
là tận dụng hết năng lực của người tài.
Sau khi Lâm Đại rời khỏi đó,
Mạch Khiết nhìn chằm chằm vào Lý Mộng Long vẻ đầy thù hận:
- Tôi cũng phải bỏ tiền ra
một nửa, anh muốn nói cô ta hào phóng còn tôi keo kiệt sao?
Anh ta cười vẻ xấu xa:
- Tôi thấy trên mặt cô rõ
ràng là viết hai chữ “oan uổng”, nếu như tôi nhớ không nhầm thì cô còn nợ tiền
tôi cơ mà, cô có tiền để mời mọi người sao?
Mạch Khiết thở dài, nếu như
không phải tên khốn Trần Hạo đó thì mình đâu có thê thảm đến mức như này.
Thấy sắc mặt cô rầu rầu, anh
ta bước tới gần Mạch Khiết nói thầm:
- Yên tâm đi, việc mời mọi
người cứ để tôi lo liệu, ông chủ của u Mật là bạn tôi, tất cả miễn phí, còn
giúp cô làm một việc tiện thể giúp người.
Mạch Khiết không tin:
- Anh là một nhân vật tiểu
tốt, người ta dựa vào đâu mà để lỗ vốn miễn phí tất cả, lại để cho anh ta lỗ
vốn chết mất à.
Anh ta cười ha ha:
- Nhân vật tiểu tốt thì không
có vài người anh em sao? Anh ta là fan hâm mộ cuồng nhiệt của Kha Đậu, có thể
được gặp Kha Đậu một lần là đã mãn nguyện lắm rồi, mời Kha Đậu nhé, có anh ta ở
đó, nói gì cũng được. Cô còn có thể mời cả cô cháu họ Mạch Tiểu Lạc đáng yêu
của cô nữa, nói thật, gặp cô bé có một lần mà đến giờ tôi không thể nào quên,
người phụ nữ mang thai mà nhún nha nhún nhẩy, tôi quả thật lần đầu tiên nhìn
thấy đấy.
Anh ta vừa nhắc đến Kha Đậu,
Mạch Khiết đã tự động bỏ qua sự giễu cợt của anh ta đối với Mạch Tiểu Lạc, dồn
trọng điểm vào việc kí kết hợp đồng, thúc giục vào công việc, việc chuyên đề
anh cần phải gấp rút thời gian để hoàn thành.
Anh ta lững thững bước ra
ngoài, buông lại một câu:
- Cô cứ chuẩn bị hợp đồng
trước đi!
Con người này, luôn luôn tự
bỏ đi trong lúc vừa mới thu hút sự chú ý của bạn, Mạch Khiết nghĩ chắc đây cũng
là thái độ của anh ta với tình yêu, sau khi làm cho người phụ nữ chờ đợi thật
lâu, sẽ rút lui, giống như sát thủ bóng hình, lặng lẽ tiếp cận bạn và bất ngờ
đâm cho bạn một nhát dao, đợi đến khi máu của bạn chảy mãi và đau lòng khôn tả
thì hắn ta cũng lặn biến mất tăm mất dạng rồi.
Lý Mộng Long bước ra khỏi văn
phòng của Mạch Khiết, gặp Lâm Mạnh vừa mới mua café Starbuck không cho đường về
cho Mạch Khiết, anh ta hỏi vẻ hiếu kỳ:
- Có nhổ nước bọt vào trong
cốc café không?
Lâm Mạnh mặt lạnh tanh nói:
- Xin anh hãy tôn trọng thần
tượng của tôi một chút!
Lý Mộng Long so so vai nói:
- Nhớ là đòi tiền bo của thần
tượng cô đấy!
Trước khi Kha Đậu đến, Mạch
Khiết yêu cầu tất cả nhân viên đều phải hành động, tiến hành khử độc dọn dẹp
sạch sẽ tất cả văn phòng và phòng họp.
Mạch Khiết vỗ vỗ tay:
- Xin mọi người chú ý, hãy
cất toàn bộ những thứ có xu hướng thiên về nữ giới.
- Tờ tạp chí dành cho nam
giới có bìa là Nicole Mary Kidman[3] thì sao?
[3] Nicole Mary Kidman: một nữ diễn viên người Úc đã
từng đoạt giải thưởng danh giá Oscar vào năm 2003. Bên cạnh giải Oscar, cô cũng
đã 3 lần được trao tặng giải Quả Cầu Vàng cho danh hiệu nữ diễn viên chính xuất
sắc nhất.
- Cất đi!
- Cặp cốc trà đôi Mickey
Minnie thì sao?
- Mickey thì để Minnie cất
đi!
- Thế đôi bốt một bên chân là
hình phụ nữ, một bên chân là hình nam giới thì sao?
- Vậy thì đi chân đất!
Mạch Khiết vẫy tay gọi Lâm
Mạnh đến:
- Bắt đầu từ khoảnh khắc Kha
Đậu bước vào cửa, em nhất định phải chú ý theo dõi từng chỗ anh ta bước qua,
ngồi từng chiếc ghế, từng nơi anh ta sờ tới, đợi sau khi anh ta đi khỏi thì
phải tiến hành khử độc bằng nhiệt độ cao.
Lâm Mạnh trả lời một cách
kiên định giống như người máy:
- Vâng! – Cô chưa bao giờ hỏi
một câu vì sao.
Còn người máy biến dị Lý Mộng
Long thì lại nhiều lời nói chêm vào:
- Sao mà tôi cứ cảm thấy cô
đang đề phòng vi-rút gây ra cái chết đang được phát tán vậy?
Mạch Khiết xua xua tay:
- Anh nói đúng đấy. Anh ta đã
qua lại với vô số những người phụ nữ không sạch sẽ, ai biết trên người anh ta
mang bao nhiêu loại vi-rút biết tên và không biết tên chứ? Những loại vi-rút
này, sau khi trộn lẫn với nước bọt và mồ hôi của anh ta không biết liệu có biến
hóa ra hàng nghìn hàng vạn loại vi-rút mới nữa thì sao?
Mạch Khiết là cô gái có tính
sạch sẽ thái quá, bất luận là trên cơ thể hay trên tinh thần đều có tính ưa
sạch sẽ, Kha Đậu thuộc về loại đàn ông mà cô luôn có thái độ kính nhi viễn chi
trong cuộc sống hiện thực.
Lý Mộng Long bĩu môi:
- Cô ghét anh ta đến thế sao?
Mạch Khiết hỏi vặn lại anh
ta:
- Anh có cảm thấy tôi ghét
anh không?
- Hình như chẳng thân thiện
chút nào.
- Không phải là hình như, tôi
rất ghét anh. Mức độ ghét đó giống như tôi ghét thạch sùng và con cóc vậy.
Nhưng, nếu so bọn chúng với Kha Đậu, tôi cảm thấy thạch sùng và cóc là sinh vật
cao cấp thông minh nhất, đáng yêu nhất khiến cho người ta yêu quí nhất trên thế
giới này, tôi thậm chí có thể không chút do dự ôm bọn chúng đi ngủ, lấy chiếc
chăn mềm mại của tôi ôm lấy chúng, dùng đôi môi thuần khiết trắng trong của
mình hôn đôi môi của chúng sau đó dùng gạo thơm nhập khẩu từ Thái bón cho chúng
từng hạt một.
Lý Mộng Long nấc lên một cái,
những cô gái ngành văn nghệ này hình dung thứ gì đó đều hình tượng đến độ khiến
người ta buồn nôn.
Anh ta nói hơi có chút giễu
cợt:
- Tôi thực sự có một thứ cảm
giác tội lỗi, tôi giới thiệu Kha Đậu cho cô thật không ngờ lại khiến cô tự
ngược đãi bản thân như vậy. Vẫn hay nói, đàn ông không hư đàn bà không yêu, sao
gặp cô lại không thực hiện được nhỉ?
Mạch Khiết giơ ngón tay trỏ
đáng yêu ra đung đưa:
- Anh cảm thấy phụ nữ sẽ
thích nuôi lợn sao? Im lặng, tôi nghe thấy tiếng bước chân rồi!
Khuôn mặt vốn lạnh lùng như
băng bỗng chốc trở lên ấm áp như ngày xuân, ánh mắt dịu dàng nhẹ nhàng như cánh
hoa anh đào, bầu không khí ngưng tụ bắt đầu chuyển động trôi nổi từng đóa hoa
tường vi màu phấn hồng rạng rỡ. Cô liếc nhìn Lý Mộng Long, ánh mắt anh nhìn cô
trong khoảnh khắc đó tràn ngập sự sùng bái giống như nhìn Julia Robert – Mạch
Khiết đúng thật là một diễn viên trong cuộc sống có tinh thần kính trọng nghề
nghiệp, có thể thay đổi mọi tư thế theo nhu cầu của công việc cho dù là Pháp
Hải đại sư có công lực thâm sâu cũng phải cảm thán trước sự tài tình của cô.
Cho cô biến thành Pháp Hải đại sư, có khi chính ông cũng không thể nhận ra được
ai là thật, ai là giả nữa kia.
Hai bên cửa kính từ từ mở ra,
tất cả nhân viên đều cúi chào nghiêng một góc 45 độ, dường như đang vái lạy một
bài vị, cảm giác là một vị đại thần đôi khi cũng thực giống bài vị tiên nhân.
Một thanh niên bước vào, mặc
áo phông đen, quần bò màu lam nhạt, đội chéo chiếc mũ phớt, chân đi đôi giày
bóng đá Adidas bẩn thỉu, râu tóc rậm rạp gần như che hết nửa khuôn mặt, vừa
nhìn cứ tưởng là Trương Phi vượt thời gian đến.
Râu tóc rậm rạp có lợi là,
mặc dù tướng mạo bình thường cũng có thể khiến cho người khác nhớ rất kĩ, điều
hại là nếu như có đẹp trai thì mọi người cũng chẳng nhìn thấy.
Kết luận duy nhất sau khi
Mạch Khiết nhìn thẳng anh ta mười giây, râu của anh ta hình như rất lâu không
được rửa, vàng vàng bẩn bẩn.
Vị đại thần vẫn được nhắc đến
như một truyền thuyết đã đến rồi.

