Con Cái Chúng Ta Giỏi Thật - Chương 04

con cái chúng ta giỏi thật, Bức thư thứ 4

Istanbun 23.11.1963

Zeynep thân mến,

Tôi rất mừng khi nhận được lá thư của bạn viết ngày
19/11. Bây giờ tôi phải báo ngay cho bạn một tin không lấy gì làm vui cho lắm.
Cô giáo cũ của chúng ta đã từ biệt chúng tôi rồi. Cô ấy bị chuyển đi dạy ở một
tỉnh khác. Đang quen với cô giáo, thậm chí thuộc cả tính tình và cách giảng bài
của cô, bây giờ cô phải chuyển đi, chúng tôi buồn lắm. Nhiều đứa không cầm được
nước mắt lúc chia tay với cô. Ngay cả tôi, suýt nữa cũng bật khóc... Tôi đã cố
kìm mình để có thể tiễn biệt cô một cách đàng hoàng, song khi cô đã ra khỏi lớp
rồi thì nước mắt tôi cũng trào ra, chảy tràn trên má. Bạn biết không, cô giáo
bị thuyên chuyển đi nơi khác có lẽ vì hôm ông thanh tra đến thăm, lớp tôi đã có
quá nhiều chuyện dở. Sau lần ấy hình như cô giáo có vẻ muốn lánh mặt tôi, không
muốn nói chuyện với tôi. Hôm chia tay cô nói với cả lớp rất cảm động, cô chúc
chúng tôi may mắn trong cuộc sống và học tập giỏi.

- Các em, cô hi vọng một ngày nào đó, chúng ta lại
sẽ được gặp nhau. - Cô nói giọng run run.

Lúc đi ngang qua chỗ tôi, cô xoa đầu tôi một cách âu
yếm, nhẹ nhàng...

Bây giờ chúng tôi có một thầy giáo mới. Ngay giờ đầu
vào lớp, thầy đã muốn biết người ta dạy dỗ chúng tôi những kiến thức gì. Thầy
hỏi và nghe trả lời chăm chú, tất cả chúng tôi lần lượt từng đứa một bị thầy
gọi lên bảng. Thế nhưng, rất là lạ hình như ông giáo mới này không hề vừa lòng
với một câu trả lời nào của chúng tôi:

- Đáng tiếc! Rất đáng tiếc!... Các em không được dạy
dỗ cẩn thận lắm... - Ông lắc đầu, lẩm bẩm vẻ không hài lòng chút nào.

Bạn biết Đemir chứ nhỉ, niềm tự hào của lớp ta ấy
mà, bạn tưởng tượng mà xem, thầy giáo mới cũng không thích các câu trả lời của
nó. Còn sau khi tôi trả lời xong, ông ấy kêu lên "Trời ơi là trời...
" rồi ôm đầu vẻ thất vọng. Một lúc sau ông hỏi vẻ giận dữ:

- Sao, các em nói xem, cô giáo trước không dạy các
em cái gì à? Các bài học bay đi đâu hết cả rồi? Từng ấy thời giờ các em để làm
gì, hả?

Chúng tôi làm gì, chúng tôi học trong sách chớ còn
làm gì, chả lẽ sách lại sai? Biết chắc chắn là mình trả lời đúng như sách, tôi
bèn rụt rè hỏi thầy:

- Thưa thầy... em đã trả lời không đúng ạ?

- Hừm, em trả lời đúng, chính xác, nhưng... - Dừng
lại một chút rồi ông tiếp - Nhưng rất hời hợt! Các em khác cũng vậy, các câu
trả lời rất hời hợt, nông cạn...

Tôi chẳng còn hiểu ra sao nữa và cũng hơi buồn bực.
Chỉ có một số đứa hay bị cô giáo cũ cho điểm kém vì lười học là thích thú, mắt
chúng sáng lên khi nghe thầy giáo mới chỉ trích cô giáo cũ. Đemir sốt ruột quá,
nó đánh bạo hỏi:

- Nhưng thưa thầy, cô giáo cũ của chúng em cũng đã
đòi hỏi cả lớp phải luôn luôn chăm chỉ và... học tốt nữa!

Thầy giáo mới có lẽ khá tự phụ, cho mình là giỏi
giang lắm, vội trả lời có vẻ mỉa mai:

- Rõ rồi, ai chả thấy, qua các câu hỏi và trả lời
"sâu sắc" của các em vừa rồi!

Sau khi đi đi lại lại trên bục một hồi, bỗng ông cất
cao giọng nói với chúng tôi:

- Các em, như vậy chúng ta phải quên hết những gì
các em đã học cho đến ngày hôm qua. Thầy sẽ dạy lại các em từ đầu tất cả. Các
em có hiểu không? Thế là rõ chứ?

Đemir có vẻ chưa rõ, nó giơ cao tay xin hỏi:

- Thưa... thưa thầy... Như thế là thế nào ạ, chúng
em cũng đã chỉ học bài trong sách giáo khoa thôi mà...

- Nhưng tôi khuyên các em như thế đấy! Các em phải
nghe lời tôi và hãy quên hết những gì các em đã học, rõ chưa?

Giờ học đầu tiên với thầy giáo mới đã trôi qua như
vậy. Ra chơi, lớp tôi chia thành hai phe, một bên bênh cô giáo cũ, bên kia cãi
cho thầy giáo mới. Tôi chẳng về phe nào vì phân vân không hiểu tại sao lại như
vậy.

Tôi có kể chuyện xảy ra ở lớp cho một số đứa bên lớp
5 nghe, bọn nó chẳng lạ gì chuyện đó. Hồi đầu năm, lớp học cũng có sự thay đổi
giáo viên. Và lạ chưa, ông thầy giáo mới đến, ngay giờ học đầu tiên đã yêu cầu
học sinh "Các em hãy quên tất cả những gì các em đã học..."

Cố gắng của thầy giáo mới được các học sinh kém và lười
biếng đặc biệt ủng hộ. Mỗi khi chúng nó trả lời sai một câu hỏi nào đó, câu bào
chữa lập tức là "Cô giáo cũ dạy chúng em thế ạ..." Lúc đó thầy giáo
lại la lên "Tôi đã bảo các em rồi cơ mà, hãy quên tất cả những điều các em
đã học đi".

Nói ra thì dễ chứ làm thì đâu có dễ như vậy. Thật là
khó có thể quên một lúc tất cả những gì cô giáo cũ dạy cho chúng tôi. Có lẽ chỉ
có một mình Đemir, cậu bé thông minh chăm chỉ nhất lớp ta, thành công trong
việc quên quái gở này. Có một hôm trong giờ lịch sử, ông hiệu trưởng đã đến dự
lớp tôi. Chắc muốn biết chúng tôi học hành ra sao, ông bèn gọi Đemir và kiểm
tra tại chỗ:

- Em hãy nói xem thời đại văn minh có nghĩa là gì?

Đemir im lặng không nói gì. Thầy hiệu trưởng bèn hỏi
câu khác:

- Ai là người sáng chế ra kỹ thuật in?

Đemir tiếp tục im lặng. Ông hiệu trưởng có vẻ ngạc
nhiên vì biết Đemir học giỏi nhất lớp. Ông bảo nó:

- Tại sao em không trả lời tôi?

Đemir liếc nhìn thầy giáo mới và trả lời rắn rỏi:

- Thưa thầy hiệu trưởng, em quên rồi ạ...

- Em hãy nói cho tôi biết về sự khám phá ra châu Mỹ.

- Em quên mất rồi ạ...

Ông hiệu trưởng nổi cáu:

- Này em đã quên hết rồi thì hãy thử nói xem em biết
gì... Hãy nói về một điều gì đó em còn nhớ...

Đemir cố gắng giải thích:

- Thưa, em quên hết rồi ạ. Em cố gắng và cuối cùng
đã quên được tất cả những gì em đã học từ đầu năm đến nay...

- Vì sao vậy? - Ông hiệu trưởng ngạc nhiên quá hỏi
lại.

- Thầy giáo mới yêu cầu chúng em như thế ạ. Thầy đã
nói với chúng em: "Hãy quên đi tất cả những gì các em đã học với cô giáo
cũ".

Ông hiệu trưởng chưa tin hẳn, gọi tiếp tôi và hỏi:

- Em hãy nói xem ai đã tìm ra con đường biển để đi
đến Ấn Độ?

Mặc dù bình thường tôi rất nhớ tên ông này, nhưng
lúc đó tôi không hiểu vì sao lại ngây ra như tượng ấy. Đemir nói "Em quên
rồi ạ" là do nó cố tình làm vậy, còn tôi đúng là không tài nào nhớ ra nữa:

- Thưa thầy em quên rồi ạ... - Tôi ấp úng trả lời.

Ông hiệu trưởng nhìn thầy giáo mới một lúc lâu qua
cặp kính rồi bỏ đi không nói thêm lời nào. Còn thầy giáo tôi thì tiếp tục bài
giảng như chẳng có gì xảy ra:

- Chúng ta trở lại thời đại vua Sélin, như thế là...

Ra chơi, mấy đứa bạn bảo tôi và Đemir: "Chúng
mày làm thế là đúng, thầy chẳng bảo chúng ta thế là gì". Nhưng tôi thì rõ
ràng là không cố ý, mà quên tên người đó thật.

Chưa hết đâu, bạn ơi, tôi còn khổ vì chuyện này.

Trường tôi, ít lâu sau, có đêm liên hoan văn nghệ
với cha mẹ học sinh. Trong chương trình có tiết mục ngâm thơ của tôi, bài thơ
do chính tôi làm. Cô giáo cũ nhân một bài giảng về khoa học thường thức, đã chỉ
cho tôi thấy ích lợi của con cừu: nó cho sữa, cho mỡ, thịt ăn rất ngon, lông
làm len, da thuộc làm áo, đóng giày, cả xương cũng để bón phân được,...

Sau bài học đó, tôi cảm hứng viết bài thơ như sau:

Con cừu

Cho mỡ đằng đuôi

Cho sữ vú

Có len tuyệt diệu

Để làm áo Đông

Sừng làm tay cầm

Thịt ăn ngon, bổ

Da để đóng giầy

Xương làm phân bón

Con vật hiền lành

Với em xí xọn

Đó là chú cừu

Thật nhiều ích lợi...

Cô giáo cũ rất thích bài thơ của tôi, cô bảo:

- Em cứ mạnh dạn đọc bài thơ này cho các bậc phụ
huynh nghe, chắc mọi người thích lắm, nó tự nhiên, ngây thơ, chẳng gò bó, rất
hợp với lứa tuổi các em.

Sao mà tự hào và hạnh phúc như thế, tôi vênh mặt
lên. Cả ngày tôi đã học thuộc bài thơ "Con cừu" yêu quý của tôi. Tôi
chẳng muốn có một lỗi nhỏ nào lúc ngâm bài thơ đó, vì chính nó do tôi làm ra cơ
mà. Chính trong những ngày đó, cô giáo cũ bị thuyên chuyển.

Thầy giáo mới khi biết được tôi sẽ ngâm thơ trong
đêm hội, vội kiểm tra ngay. Sau khi nghe tôi đọc xong, ông nhăn mặt kêu:

- Thế mà gọi là thơ à? Tôi đã bảo em bao nhiêu lần
là hãy quên tất cả đi là gì. Tôi sẽ cho em một bài thơ để em học cho thuộc và
sẽ ngâm trong đêm hội.

Và thầy bắt tôi học bài thơ "Đất nước em"
trong sách tập đọc. Thầy bảo tôi:

- Em phải học thuộc lòng bài thơ này, đọc sao cho
trơn như cháo chảy nghe không?

Nhưng tôi làm sao còn đủ thì giờ để học cho thuộc
một bài thơ vừa dài vừa khó như thế. Chỉ còn có hai ngày và một đêm là đã đến tối
văn nghệ rồi. Bạn cứ giở sách ra mà xem bài thơ ấy đại loại như thế này:

Hây, nông dân trên đồng, ơi những con người cần cù,
chăm chỉ

Hây, những bông lúa vàng, ôi những vụ mùa bội thư.

Hây, đất nước như thơ như mộng, sông dài núi cao.

...

Hây, đất nước ông bà, tổ quốc mẹ cha... Hây hây!

Bài thơ bắt đầu bằng "Hây" và kết thúc
cũng bằng "Hây" này rất khó đọc. Tôi học mãi mà vẫn không thuộc được.
Sở dĩ tôi phải cố gắng vì sợ thầy giáo mới cho là tôi bướng bỉnh, không chịu
nghe thầy. Nhưng thời giờ còn quá ít, tôi không làm sao nhồi nhér hết bài thơ
đó vào đầu. Đến ngày thứ hai, mới sáng, thầy đã đón tôi ở cửa lớp và bảo:

- Tốt nhất là chúng ta hãy duyệt lại tiết mục trước
khi trình diễn. Trước khi lên sân khấu, em nên tập trình bày bài thơ thật diễn
cảm. Nào em thử ngâm lên coi!

Tôi nín thở đọc bài thơ một mạch.

- Ồ, không, không thể đọc bài thơ như vậy được!

Tôi ngâm lại bài thơ một lần nữa và chú ý diễn cảm.
Nhưng thầy giáo vẫn không vừa ý với cố gắng mới của tôi.

- Này em, một bài thơ người ta không thể đọc lầm bầm
như hỏi thăm đường đâu. Phải đọc khác kia, thế mới gọi là ngâm thơ. Nghĩa là
từng lúc, từng câu phải đọc thật rung cảm, phải thể hiện cái tình của bài thơ,
của tác giả chứ! Có lúc phải đọc trầm xuống, thầm thì, ngọt ngào,... Lại có câu
phải gào lên như hổ báo trong rừng ấy. Những đoạn anh hùng ca, em hãy chống tay
vào hông một cách oai vệ, giơ một tay lên trời. Trong bài thơ này, ở mỗi câu
khi kêu gọi "Hây" em phải giậm chân thật mạnh. Thầy sẽ ngâm thử cho
em làm mẫu, sau khi em hiểu rồi em hãy tự làm lấy.

Thế là thầy giáo mới của tôi đã làm đúng như lời
nói. Khi đọc đến "Hây", ông nhấc một chân lên như chuẩn bị nhảy rồi
bất thình lình giậm chân thật nhanh và mạnh gót chân xuống sàn.

- Hãy trông tôi làm đây này. Phải giậm thật mạnh để
khán giả có thể tưởng tượng dưới gót chân em, kẻ thù sẽ bị giày xéo tan nát. Em
rõ chưa?

Tôi đã cố gắng hết sức mình để làm như thầy nói.
Nhưng khổ nỗi một tay phải chống hông, tay kia giơ lên cao, rồi chân lại phải
giậm cho kêu, thành ra tôi cứ đọc nhầm lẫn lung tung. Bạn nghĩ mà xem, tôi ở
trong tình thế khó khăn như thế nào. Nếu tôi được tự do đọc bài theo ý muốn
thì làm gì đến nỗi! Lại còn thế này nữa chứ: Tập chán chê đến khi ông thầy đã
hơi vừa ý cách đọc thơ của tôi thì lại không vừa ý cách tôi giậm chân xuống
sàn. Mỗi khi tôi gào lên "Hây" và giậm chân thì ông ấy lại ra lệnh:

- Nào, mạnh lên, mạnh lên nữa! Phải giậm sao cho sàn
sân khấu rung lên để người ta có thể nghe tiếng cơ.

Mặc dù tôi đã ráng sức giậm chân, thầy giáo tôi vẫn
chưa vừa ý. Cuối cùng ông cáu lên bảo tôi ra xa mà nhìn ông:

- Xem đây này! - Ông la lên "Hây" đồng
thời giậm gót xuống sàn mạnh đến nỗi các cửa sổ lớp rung lên như có động đất. -
Đấy, em thấy chưa, phải làm như vậy cơ mà. Khi giậm chân, em phải làm sao cho
đất dưới chân rung chuyển, hiểu chưa?

Tôi đỏ mặt tía tai, mồ hôi mồ kê toát ra đầy người
vì cố gắng quá sức. Sau cùng tôi đánh bạo nói:

- Thưa thầy... Thầy nặng gần một trăm kí lô, còn em
thì cân nặng chưa tới 30 kg, làm sao em giậm mạnh được như thầy ạ?

Thầy giáo không muốn nghe, tôi làm thế nào ông cũng
không thích. Ông nổi giận thật sự, nhưng rồi lại nén giận và tiếp tục chỉ cho
tôi cách thể hiện tình cảm bài thơ. Thầy phải hét lên càng ngày càng to và giậm
chân mỗi lúc một mạnh mẽ hơn. Đến một lúc tự nhiên tôi bỗng nghe ông thét lên:

- Ối trời ơi!...

Lúc đầu tôi chưa hiểu có việc gì. Sau đó tôi nhìn
xuống thì... Bạn biết không, sàn lớp làm bằng gỗ xấu, đã cũ mà chân thầy lại cứ
giẫm lên mỗi lúc một mạnh đến nỗi nó vỡ ra một mảng, thế là chân thầy thụt ngay
xuống chỗ đó. Tôi vội vàng nhảy tới phụ giúp thầy. Vất vả lắm tôi mới rút được
chân thầy ra khỏi cái lỗ tai hại ấy. Có mấy thầy giáo ở lớp bên nghe tiếng động
hốt hoảng chạy đến hỏi:

- Sao, có việc gì thế?

- Không, không có việc gì đâu! - Thầy giáo tôi nén
đau trả lời như không có gì xảy ra cả.

Vừa khập khiễng đi ra khỏi lớp, thầy còn dặn tôi:

- Em cứ tiếp tục như vậy mà làm. Hãy giậm chân thật
mạnh cho sàn sân khấu phải rung lên, nghe chưa?

Thầy đi ra rồi, tôi thấy khó có thể hoàn thành nhiệm
vụ. Tôi đã chóng cả mặt vì phải gào "Hây" mãi và giậm chân. Thế mà
còn có nhiều thì giờ chuẩn bị nữa đâu, chỉ vẻn vẹn có hai tiếng đồng hồ để
chuẩn bị.

Tôi đã bỏ bao nhiêu thời giờ để diễn đạt bài thơ
"Con cừu" của tôi. Bây giờ tôi cố quên bài thơ đó mà không được.
Miệng đọc bài thơ "Đất nước em" nhưng óc tôi cứ nghĩ đến bài thơ
"Con cừu". Từ ngữ của bài thơ "Con cừu" cứ rình rập ở đầu
luỡi, chỉ chực bật ra. Thật ra thì tôi cũng đã kịp thuộc bài thơ "Đất nước
em" rồi đấy, nhưng vì luôn luôn phải để ý đến việc giậm chân xuống sàn,
giơ tay lên cao, nên từ ngữ nó chạy đi đâu mất ráo cả. Đầu óc cứ loạn lên vì
những cái giậm chân liên tục như vậy.

Thế rồi cái giờ phút phải đến cũng đã đến, các bạn
gọi tôi rối rít:

- Lên sân khấu đi, đến lượt cậu rồi đấy!

Chúng nó đẩy tôi ra giữa sân khấu chan hòa ánh sáng,
trước
khán giả. Hội trường đông nghẹt, các bậc cha mẹ học sinh. Thầy giáo tôi lo lắng
đi đi lại lại ở bên cánh gà để nhắc những câu thơ tôi có thể quên.

Tôi cúi chào khán giả một cách trang trọng. Nhưng lạ
chưa, ngay lúc đó, tôi quên khuấy mất đầu đề bài thơ cần đọc. Nhưng cũng lúc đó
từng lời từng chữ của bài thơ "Con cừu" lại hiện lên trong óc tôi rõ
mồn một. Tôi ngây ra, chẳng còn biết làm gì nữa.

Bạn thử tưởng tượng mà xem, tôi ở trong tình thế
khốn khổ như thế nào. Tôi đứng yên lặng trên sân khấu và nhìn
khán giả, khán giả cũng im lặng ngắm tôi... cứ như thế đến vài chục giây. May
sao thầy giáo tôi nhắc khẽ từ bên cánh gà: "Đất nước em", tôi vội vã
nhắc lại như cái máy "Đất nước em". Nhưng kêu xong mấy chữ đó, tôi
chẳng biết làm gì thêm vì bài thơ đó tự nhiên biến đi đâu mất cả. Chả lẽ đứng
như tượng trên sân khấu mãi, tôi bèn gào tướng lên một lần nữa: "Đất nước
em" với hi vọng là sẽ nhớ ra thêm một câu nào đó. Nhưng vô hiệu, tôi kêu
lên như
thế rồi im luôn. Hội trường ào lên một tràng pháo tay như vũ bão. Tôi ngây ra
chẳng hiểu vì lẽ gì người ta lại vỗ tay khi tôi gào "Đất nước em".

Chợt tôi bắt kịp tiếng thì thào nhắc vở của thầy
giáo, thế là tôi bắt đầu tuôn ra tràng "Hây" vô tận. Khổ một nỗi, vì
đã gào quá to đến hai lần đầu đề bài thơ nên tôi đã bị mất giọng, đến khi đọc
thơ thì giọng tôi trở nên khàn khàn vịt đực, nghe rất lạ tai. Lại vỗ tay ầm ầm,
lúc này tôi hoàn toàn hoang mang không biết mình đã lạc vào thế giới nào nữa.
Tôi đọc thơ lắp ba lắp bắp, run rẩy, câu nọ xọ câu kia. Đến câu "Hây"
thứ sáu, thứ bảy gì đó thì tôi phải nhảy dựng lên như bị bỏng. Bạn biết sao
không? Vì tập đi tập lại và giậm chân nhiều quá, có một cái đầu đinh đã nhô lên
trong giầy của tôi lúc nào chả biết. Giờ đây, khi tôi hét lên "Hây"
và lấy hết sức mình giậm chân thật mạnh, cái đinh quỷ quái ấy đã đâm thủng gót
chân tôi. Ôi trời, thật buốt lên đến tận óc. Tôi như bị một luỡi dao xẻ thịt
ra. Đau quá, làm tôi quên cả bài thơ đang đọc dở. Khán giả tự nãy giờ đã cười
nhiều vì cách đọc thơ của tôi, nay lại càng buồn cười điệu bộ dở khóc dở mếu
của tôi. Còn tôi thì thực sự khó xử chỉ muốn òa lên khóc. Tôi luôn luôn nhìn về
phía cánh gà để cầu cứu thầy giáo nhắc tiếp đoạn thơ. Thầy giáo biết tình trạng
rối trí của tôi, muốn tôi nghe rõ nên ông bắt đầu đọc to đến nỗi cả hội trường
cũng nghe thấy:

- Hây, đất nước ông bà cha mẹ, nơi chôn nhau
cắt rốn của ta...

Như sắp chết đuối vớ được cọc, tôi vội chụp lấy và
đọc tiếp:

- Nơi ấy cha mẹ ta đã sinh ra và... và...

Nhưng rồi tôi lại quên tít. Hi vọng sẽ nhớ ra câu
tiếp theo, tôi cứ lầm bầm nhắc đi nhắc lại câu thơ đó. Đến chữ "mẹ
ta" tôi nhắc hoài đến nỗi chợt nhớ ra cả bài thơ "Con cừu". Tôi
đọc khá to đoạn thơ đó như để cố nhớ lại những câu trong bài "Đất nước
em":

- Mẹ ta... mẹ ta...

Lấy mỡ từ đuôi

Có dòng sữa trắng

Có len mịn màng

Thầy giáo tôi hốt hoảng nhắc to trong cánh gà:

- Hây, giếng mát sông dài, lâu đài thành
quách...

Tôi máy móc nhắc lại câu thơ đó đọc tiếp bài thơ
"Con cừu" của tôi:

... Lâu đài thành quách

Sừng để làm quai

Thịt ăn rất bổ

Da để làm cặp

Xương bón ruộng đồng, Hây!

Và tôi chạy vội khỏi sân khấu. Hội trường chỉ tí nữa
là sụp xuống vì trận vỗ tay bão táp của khán giả. Đến lúc đó tôi vẫn không hiểu
sao người ta lại vỗ tay.

Thầy giáo tôi đón tôi một cách giận dữ:

- Em đã làm trò gì thế hả?

- Làm thế nào được thưa thầy. Em đã cố quên mà không
sao quên được những gì em đã học. Em biết làm sao bây giờ...

Suýt nữa thì tôi bật khóc. Thầy giáo im lặng và
chúng tôi đi khập khiễng cạnh nhau vì cả hai đều bị đau chân...

Lúc về đến nhà, ba tôi khen rối rít:

- Ái chà chà, cậu cả giỏi thật, mọi người suýt chết
vì cười, con ba khá lắm!

Mẹ tôi thêm, vẻ tự hào:

- Trời, mẹ cười ràn rụa nước mắt. Suýt nữa thì mẹ
ngất đi vì cười nhiều quá!

Thế là thế nào nhỉ? Thì ra khán giả đâu có ngờ là
tôi nhầm lẫn lung tung. Họ nghĩ rằng người ta cố tình làm bài thơ như thế, một
kiểu thơ đùa cợt, chọc cười, vậy là tôi trở thành một nghệ sĩ trình bày thơ
chọc cười có hạng. Thế đấy, Zeynep ạ, những ngày vừa qua rất sôi động làm tất
cả chúng tôi bận tối mắt.

Tưởng khóc dở mếu dở mà lại tức cười, phải không bạn?

Thư trước bạn hỏi ba tôi có đứng đầu lớp không. Tiếc
là ba tôi không xếp đầu lớp vì ông chẳng bao giờ đi học cả. Nếu có đi học chắc
thế nào ba tôi cũng bảo là ông đã đứng thứ nhất như các ông bố khác.

Nóng lòng chờ thư bạn. Chúc bạn học tốt.

Bạn cũ

Acmét

Báo cáo nội dung xấu