Bần cũng dã nương tử - Chương 08 phần 1
Chương 8:
Sáng sớm hôm sau, Y Thư Ngọc đã mặt sắc mặt không tốt ngồi chờ con dâu mới
dâng trà, thỉnh an. Chỉ nghĩ đến chuyện dã nhà đầu Tây Môn gia đã thật sự gả
vào Đông Phương gia là nàng lại bực mình, hận không thể la to “ cuộc hôn nhân
này không tính.”
Nhưng nàng không thể không nghĩ tới thể diện của Đông Phương gia, nàng cũng
không thể ở trước mặt bạn bè thân hữu mà tự làm mất mặt mình được nên mặc kệ
trong lòng có bao nhiêu không vui, đều cố mà tươi cười nhận lời chúc mừng của
mọi người. Nghĩ đến những người đó đang chờ xem kịch vui, lại thì thầm to nhỏ
với nhau là nàng lại muốn bốc hỏa. Có người chờ xem kịch vui, có người không
ủng hộ Tây Môn Nguyên Bảo trở thành vợ của Đông Phương Dực cho nên trong hỉ yến
đêm qua, mỗi người đều mang một sắc mặt âm trầm khác nhau mà dùng bữa, ngoài
trừ chú rễ, có lẽ những người thực sự vui mừng không có mấy ai. Chỉ cần nghĩ
tới những chuyện này, nàng liền cảm thấy ủy khuất. Nếu Dực nhi của nàng cưới vợ
thì hỉ yến đêm qua phải náo nhiệt đến tận trờ, làm sao lại giống như đám tang,
ngườ người mặt mày đều cau có, thâm trầm chứ.
Bất quá trong lòng nàng hiểu rõ là con bảo vệ cho dã nha đầu Tây Môn gia
kia, vì không muốn tình mẫu tử bị rạn nứt, cho nên ở trước mặt Dực nhi nàng tận
lực không bày tỏ sự bất mãn đối với dã nha đầu kia.
Rất nhanh, Đông Phương Dực mang theo Tây Môn Nguyên Bảo tiến đến hướng Y
Thư Ngọc phụng trà thỉnh an.
Hai vợ chồng rất ân ái, ai cũng nhìn ra được là Đông Phương Dực rất quan
tâm tiểu thê tử của hắn, điều này làm cho Y Thư Ngọc càng thêm không vui.
Nàng cố nén giận, tươi cười nhận thỉnh an của Tây Môn Nguyên Bảo, sau khi
Đông Phương Dực rời đi để lo việc ở tiệm châu báu, tươi cười giả dối của nàng
cũng lập tức đi theo hắn.
“Xem ra ngươi cùng Dực nhi cảm tình thật tốt.” Y Thư Ngọc lạnh nhạt hỏi.
“Dạ”, Tây Môn Nguyên Bảo ngoan ngoãn trả lời, vợ chồng bọn họ ân ái là
chuyện tốt, không có gì phải giấy diếm.
Trước khi diện kiến Y Thư Ngọc, Nguyên Bảo đã cố gắng học bợ dáng của các
tiểu thư khuê các, nương nói nàng trăm ngàn lần đừng để người Đông Phương gia
phát hiện sức ăn cùng khí lực của nàng rất lớn, để tránh vừa mới xuất giá đã
phải chịu khổ. Để tránh bị bọn họ xem thường, nói chuyện cũng không được lớn
tiếng quá, gặp chuyện vui cũng phải che miệng cười khẽ, không được cười to.
Nàng không muốn sống không thật với bản chất của mình, nhưng nương nói nếu nàng
không muốn để nhà mẹ đẻ bị chê cười, không muốn bị trả trở về thì phải ngoan
ngoãn nghe theo. Vì không muốn Tây Môn gia bị người khác xem thường, trở thành
đề tài đàm tiếu trong lúc trà dư tửu hậu, cũng không muốn bị trả về, cùng Đông
Phương Dực xa cách hai nơi, nàng chỉ có thể làm theo lời nương nói. Bởi vì sợ
không cẩn thận sẽ tiết lộ bí mật, nên đối với câu hỏi của người khác, nàng chỉ
trả lời thật ngắn gọn.
“Ta nghĩ ngươi hẳn là rất rõ ràng, nếu đã gả vào Đông Phương gia, là vợ của
Dực nhi thì phải theo quy củ của Đông Phương gia. Đông Phương gia cũng không
phải là gia đình bình thường, tổ tiên chúng ta từng được Hoàng Thượng tứ hôn
cho lấy quận chúa, đây là chuyện vinh quang đến cỡ nào. Tin tưởng ngươi đã rất
rõ ràng, cho nên tất cả các lễ nghi, quy củ, phép tắc…đều phải tuân theo, không
được qua loa. Ta mặc kệ ngươi cùng Dực nhi trong phòng cảm tình tốt thế nào,
nhưng ra bên ngoài có rất nhiều ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào các ngươi. Dực
nhi thân là trưởng tộc của Đông Phương gia, hắn cần có uy nghiêm của mình nên
ngươi là thê tử của hắn thì cũng phải giữ thể diện, giúp cho trượng phu của
mình tăng thêm uy tín trước mặt các tộc nhân, chứ không phải làm hủy thanh danh
của hắn, ngươi hiểu chưa?”
Y Thư Ngọc đối với nàng bộc lộ bất mãn đến cực điểm, vì vậy ngữ khí lạnh
như băng, bắt đầu giáo huấn Nguyên Bảo cũng muốn cho Nguyên Bảo biết nếu đã gả
vào Đông Phương gia thì cần phải nhìn mặt mũi của bà bà là nàng đây, Nguyên Bảo
đừng mơ tưởng làm hỏng quy củ càng không thể vọng tưởng thay thế địa vị của
nàng được.
“Dạ”, Tây Môn Nguyên Bảo vẻ mặt mờ mịt, không hiểu Y Thư Ngọc đối với nàng
nói một tràng dài như vậy là ý gì, chỉ hiểu là Y Thư Ngọc nhắc tới một đống lớn
quy củ. Ai, nếu không hiểu, nàng liền làm theo lời nương dạy – mặc kệ người
khác nói gì, nàng chỉ cần “ dạ” là được.
“Ngươi đã đã rõ ràng sáng tỏ, ta đây sẽ không nhiều lời nữa.” Nghe được trả
lời của Nguyên Bảo, Y Thư Ngọc nghĩ nàng đã hiểu cũng đã thuận theo lời của
mình, cho nên cũng cảm thấy hài lòng. Nhưng nghĩ tới cảnh ngày nào cũng đối mắt
với Nguyên Bảo thì nàng lại cảm thấy bất mãn, hơn nữa bất luận là làm thế nào
cũng thấy bất mãn.
Nguyên Bảo bộ dạng cũng không tệ lắm, lại xinh đẹp, cũng khó trách Dực nhi
bị nàng làm mê mẩn cả đầu óc, không thể không cưới nàng. Bất quá theo ánh mắt
của nàng đánh giá thì Nguey6n Bảo vẫn còn kém một chút, không xứng với đứa con
bảo bối của nàng. Còn nữa, Nguyên Bảo xuất thân từ Tây Môn gia, khẳng định
nhiễm không ít thói quen của Tây Môn gia, nếu ngày nào đó bỗng nhiên đi ra
ngoài đánh cướp thì phải làm thế nào bây giờ?
Nói tóm lại, nàng chính là không có cách nào thích Tây Môn Nguyên Bảo!
“Dạ”, Tây Môn Nguyên Bảo lại dạ, nhưng trong lòng rất hi vọng có thể nhanh
chóng rời khỏi nơi này, ra ngoài đi dạo, nhìn xem Đông Phương gia có gì thú vị,
mới mẻ không.
“Kỳ thật ta cũng không phải là một bà bà khó tính, chỉ cần làm đúng ý ta,
chúng ta tự nhiên có thể ở chung vui vẻ với nhau.” cái gọi là “ đúng theo ý ta.”
Như trong lời Y Thư Ngọc nói cũng không phải là chuyện đơn giản, không chỉ muốn
phải tinh thông cầm kỳ thư họa, còn phải ra được phòng khách, vào được phòng
bếp, quan trọng nhất là giúp ích được cho Đông Phương gia, mà không được trở
thành nỗi sỉ nhục của Đông Phương gia.
“Dạ”, nương nói thật đúng, chỉ cần “ dạ” là được rồi, nàng cứ vâng vâng dạ
dạ, bà bà sẽ không nói một tràng dài những từ mà nàng nghe không hiểu nữa.
“Ngươi có thể hiểu được sẽ thấy mọi việc rất dễ, ta thấy hôm nay thời tiết
khá đẹp, chi bằng chúng tar a hoa viên ngắm hoa đi.” nói xong, Y Thư Ngọc liền
đứng dậy, ung dung đi về hướng hoa viên.
Tây Môn Nguyên Bảo sửng sốt một lát rồi lập tức đuổi theo. Nữ nhân Đông
Phương gia đều sống như vậy sao? Sau khi nói một tràng dài làm người ta không
hiểu được thì sẽ đến hoa viên ngắm hoa sao? Nàng thấy hoa cũng chẳng có gì đẹp,
nếu có thể ăn thì còn có thể suy nghĩ lại. Bất quá nàng mới được gả vào, trước
mắt cũng không có việc gì làm, không bằng bồi bà bà đi ngắm hoa cũng tốt.
Theo sau hai người là một đám nha hoàn bưng trà cùng điểm tâm, Tây Môn Bảo
Đệ cũng có trong nhóm này, thấy các nha hoàn khác đang bưng trà bánh liền sáp
tới gần, ý đồ muốn nếm thử.
“Lục Nhi, ngươi đến phòng ta mang Nguyệt Nha cầm đến đây.” Y Thư Ngọc cười
lạnh, sai bảo nha hoàn bên người.
“Dạ, phu nhân.” Lục Nhi lập tức đi lấy Nguyệt Nha cầm.
Tây Môn Nguyên Bảo bồi Y Thư Ngọc đi vào Phong Nguyệt đình trong hoa viên,
hai người liền ngồi xuống. Bọn nha hoàn liền nhanh chóng đem huân hương, trà,
bánh xếp ra bàn, sau đó lui ra phía sau, chờ Y Thư Ngọc sai bảo.
Nhìn các món điểm tâm không biết tên trên bàn, Nguyên Bảo lại thấy đói
bụng. Đông Phương gia quả đúng như nàng nghĩ, ăn mặc đều tốt hơn nhà các nàng
nhiều lắm, chỉ đi ngắm hoa mà cũng có cái này cái nọ để ăn, thật sự là không
sai.
“Nguyên Bảo, ngươi nhìn xem hoa cúc nở rộ rất xinh đẹp, trong thời điểm này
ngươi đàn cho ta nghe một bản thì hay biết mấy.” Biết rõ Tây Môn Nguyên Bảo
tuyệt đối không thể đánh đàn, Y Thư Ngọc còn cố tình làm khó dễ nàng, làm cho
nàng hiểu được chính mình cùng Đông Phương gia có chênh lệch lớn thế nào.
“Dạ”, Nguyên Bảo chưa kịp suy nghĩ gì, mà chỉ dạ theo quán tính, đợi khi
nàng hiểu ra ý Y Thư Ngọc muốn nói gì thì không còn kịp rồi. Nàng ngạc nhiên
nhìn bà bà đang tao nhã cười.
“Ngươi nguyện ý đàn cho ta nghe một bản thật là tốt quá, Lục Nhi cũng vừa
kịp lúc đem Nguyệt Nha cầm đến.” Ban đầu, Y Thư Ngọc nghĩ Nguyên Bảo sẽ trực
tiếp phản đối, nói không, không ngờ được nàng thế nhưng lại đồng ý. Tốt lắm,
nàng muốn nhìn xem Tây Môn Nguyên Bảo tài nghệ đánh đàn đến cỡ nào.
Lục nhi thật cẩn thận đem Nguyệt Nha cầm tới, mà Tây Môn Nguyên Bảo thì sắc
mặt tái nhợt nhìn cổ cầm được chạm trổ tinh mỹ.
Bảo Đệ cũng đồng dạng trừng lồi mắt, nếu Nguyên Bảo biết đánh đàn thì heo
cũng có thể bay, cá này nên làm thến nào cho phải?
“Nương…” Tây Môn Nguyên Bảo cười gượng nhìn về phía Y Thư Ngọc.
“Yên tâm, nương sẽ không làm khó dễ ngươi, không yêu cầu ngươi phản đàn
khúc “Quảng Lăng Tán.” ngươi cứ theo cảnh trí trong hoa viên, tùy ý mà đàn một
khúc đi.” Thấy nàng do dự khó xử, tâm tình của Y Thư Ngọc liền cảm thấy tốt,
nhàn nhã uống trà.
Tây Môn Nguyên Bảo cảm thấy như muốn say, muốn lập tức thừa nhận nàng căn
bản không biết đàn nhưng nhìn thấy bà bà nhất định sẽ không bỏ qua, nàng đành
kiên trì ngồi xuống trước Nguyệt Nha cầm. Nhìn mười sợi dây đàn, tâm tình nàng
nặng tựa như Tôn Ngộ Không bị chặn bởi năm ngón tay của Như Lai Phật Tổ.
Y Thư Ngọc lạnh lùng liếc nàng một cái, chờ xem nàng bị xấu hổ trước mặt hạ
nhân để tiêu trừ lửa giận trong lòng.
“Như thế nào, cảm thấy Nguyệt Nha cầm không tốt?” Y Thư Ngọc nhíu mày, lạnh
nhạt hỏi. Nguyệt Nha cầm là danh cầm, không phải người nào cũng có thể tùy tiện
sử dụng.
“Không, ta sẽ đàn.” Tây Môn Nguyên Bảo thở dài, bà bà cố ý làm khó dễ, nàng
chỉ có thể lấy ngựa chết là ngựa sống mà thôi.
Thấy nàng không biết sống chết đáp lại, Y Thư Ngọc cười đến càng thêm khinh
miệt. Nếu Tây Môn Nguyên Bảo biết đánh đàn, nàng nguyện ý đem cái chuôi này
nuốt vào bụng a!
Tây Môn Nguyên Bảo lo sợ bất an, mười ngón khẽ run đặt lên huyền cầm, hàm
răng cắn vào môi dưới, lại dùng lực hít sâu một cái lấy hết dũng khí dùng lực,
ý đồ muốn đánh ra một bản đàn thật hay để che miệng Y Thư Ngọc.
Đông Phương Dực không đơn giản là ở thư phòng xử lý việc tiệm châu báu vận
chuyển, mua bán mà còn bắt tay vào xử lý chuyện bị người đuổi giết. Hắn đã ủy
thác cho Vạn Sự Thông chuyên cung cấp thông tin, chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng
nắm trong tay, tra xem rốt cuộc kẻ chủ mưu đằng sau là ai, là kẻ nào muốn dồn
hắn vào chỗ chết.
Hôm nay đã có tin tức hồi báo đang chờ hắn xem.
Khi chưa có kết quả, hắn không muốn phỏng đoán quá nhiều, tất cả phải dựa
vào chứng cớ. Dù rằng đã có người để hoài nghi nhưng vẫn cứ âm thầm hi vọng
không phải là người nọ.
Nếu đúng kẻ chủ mưu là Đông Phương Kiệt như hắn dự đoán, như vậy việc này
đối với hắn rất tàn nhẫn. Hắn thực sự không muốn người đó là Đông Phương Kiêu,
bở vì nếu thực sự là Đông Phương Kiêu thì sẽ có nhiều người bị tổn thương, bản
thân hắn cũng không vui vẻ gì. Cho nên từ đầu đến cuối hắn luôn hi vọng rằng
mình đoán sai, rằng mình lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, Đông Phương Kiêu là
vô tội.
Từ nhỏ, Đông Phương Kiêu luôn cùng hắn cạnh tranh, thắng bại giữa bọn họ
không tính hết, mà lần tranh đua lớn nhất, gay gắt chính là vị trí tộc trưởng.
Phụ thân Đông Phương Kiêu là đệ đệ của phụ thân Đông Phương Dực, bọn họ là
đường huynh đệ, theo lý thuyết, Đông Phương Kiêu có tư cách cạnh tranh. Nhưng
hắn muốn tranh vị trí tộc trưởng cũng không dễ dàng, bởi vì hắn chỉ là con do
tiểu thiếp sinh ra, mẫu thân của Đông Phương Kiêu bộ dáng xinh đẹp nhưng lại
quá nhu nhược, sức khỏe không tốt mà nhà mẹ đẻ cũng không có thế lực để có thể
dựa vào. Suy tính nhiều mặt, Đông Phương Dực tự nhiên chiến thắng mà ngồi lên
ghế tộc trưởng.
Cũng bởi vậy năm đó tuy Đông Phương Kiêu tuy rằng tươi cười chúc mừng,
nhưng Đông Phương Dực không cho rằng khâm phuc thật sự. Từ sau khi hắn tiếp
nhận vị trí tộc trưởng, mấy năm qua vẫn hòa hợp với Đông Phương Kiêu, nhưng nếu
nói Kiêu luôn âm thầm bồi dưỡng thế lực của mình thì hắn cũng không lấy gì làm
lạ.
Nếu nói Kiêu cuối cùng quyết định không chỉ kéo hắn xuống khỏi vị trí tộc
trưởng mà còn muốn mạng của hắn, hắn không thể không nói sự tình phát triển đến
mức này làm tâm hắn rất đau.
Hắn cho tới bây giờ cũng không muốn cùng Kiêu tranh đấu cho đến mức kẻ còn
người chết, tuyệt đối không.
Đông Phương Dực tâm tình đau đớn mở thư hàm, nhìn mấy chữ viết trên giấy
càng làm cho mi hắn nhíu chặt. Dựa trên mũi tên đã bắn hắn, đầu mũi tên có khắc
hình đầu hổ mà tra được tổ chức giết người thần bí “ Phục Hổ môn.”
“Phục Hổ môn.” Là tổ chức sát thủ, chỉ cần ra giá, bất luận là ai bọn họ
cũng sẽ giết. Lời đồn về Phục Hổ môn hắn cũng có nghe nói đến, chỉ là không
nghĩ tới lại có người muốn hắn chết đến mức tìm đến Phục Hổ môn để mua đầu của
hắn.
Xuyên qua tầng tầng lớp lớp quan hệ để trà trộn vào Phục Hổ môn mới rốt cuộc
tra ra được, người muốn mua đầu của hắn là Giang Vô Nhai.
Giang Vô Nhai mướn sát thủ giết hắn thật ngoài dự liệu của Đông Phương Dực,
hắn vốn vẫn cùng Đông Phương gia hợp tác làm ăn, không chỉ có thế mà từ thời
phụ thân của bọn họ cũng đã có mối quan hệ thân thiết. Giang Vô Nhai mỗi lần
gặp hắn đều là một bộ mặt hiền lành, tươi cười, thì ra là hắn tiếu lí tàng đao.
Ý đồ của Giang Vô Nhai là gì, không cần hỏi cũng đoán được. Mỏ vàng của
Đông Phương gia chính là nguyên nhân, Giang Vô Nhai lại yêu tiền như mạng nên
tự nhiên sẽ muốn cướp đoạt. Nhưng nếu Giang Vô Nhai muốn mỏ vàng thì sao phải
mướn Phục Hổ môn mua mạng của hắn?
Giang Vô Nhai nên biết, cho dù hắn đã chết, Đông Phương gia vẫn là sẽ có
những người khác có thể tiếp nhận vị trí tộc trưởng, như vậy thật ra Giang Vô
Nhai có dụng ý gì? Có phải trong tộc có người cấu kết cùng Giang Vô Nhai, thậm
chí là hứa hẹn sau khi trừ bỏ được hắn xong sẽ cho Giang Vô Nhai nhiều lợi ích?
Bất luận là sự tình thế nào, cũng phải điều tra cho rõ ràng.
Đông Phương Dực liền viết phong thư cho Liễu Toàn, muốn hắn tiếp tục điều
tra, hơn nữa phải sớm tra ra manh mối. Viết xong thư, lại kèm theo một xấp ngân
phiếu dày để trả thù lao, rồi cất vào một nơi bí mật, một lát nữa Liễu Toàn sẽ
thần không biết quỷ không hay mà tiến vào lấy thư, tiếp tục lo liệu công việc
cho hắn.
Chuyện này tạm thời đã giải quyết, nhưng tâm tình Đông Phương Dực vẫn chưa
được thả lỏng, ngược lại còn không vui. Hắn biết, gần đây Đông Phương Kiêu có
tiếp xúc thân mật với Giang Vô Nhai, nay đã xác nhận Giang Vô Nhai mướn Phục Hổ
môn mua đầu người của hắn, thì một người tâm tư thâm trầm như Đông Phương Kiêu
nếu không hay biết gì, hắn không thể tin được. Tuy nhiên Đông Phương Kiêu có
liên quan bao nhiêu trong chuyện này, cần phải nhờ Liễu Toàn điều tra mớ được.
Tâm tình không vui làm Đông Phương Dực khó mà cười được, nhưng lúc này hắn
lại nhớ đến gương mặt đáng yêu của tiểu thê tử. Nhớ lại bộ dáng kích tình cùng
phản ứng của nàng đêm qua, trong lòng hắn liền cảm thất ngọt ngào nhưng cũng
tràn đầy lo lắng.
Hắn đột nhiên muốn gặp nàng, hôn lên cái miệng nhỏ nhắn, đáng yêu kia.
“Tỷ phu! Tỷ phu! Chuyện không hay rồi.” Tây Môn Bảo Đệ vội vàng chạy đến
thư phòng, miệng la lớn. Nàng thật vất vả hỏi đủ thứ người mới có thể tìm được
nơi này, trong lòng không khỏi oán Đông Phương gia làm chi mà rộng lớn như vậy,
làm nàng chạy xa như vậy, mệt chết đi được mới tới nơi.
“Chuyện gì?”, thấy Bảo Đệ vẻ mặt kinh hoảng, thở hổn ha hổn hển, trong đầu
hắn liền nghĩ rằng Nguyên Bảo đã xảy ra chuyện. Phải chăng có người thừa dịp
hắn chưa chuẩn bị, ra tay tổn thương Nguyên Bảo? Hắn vội vàng nhảy khỏi chiếc
ghế hoa lê, lắc lắc cánh tay Bảo Đệ hỏi tới.
“Nguyên Bảo… Nguyên Bảo nàng gặp rắc rối!” Tây Môn Bảo Đệ hít thở sâu mới
có thể nói hết câu.
“Nàng gây ra chuyện gì?”, nghe vậy thế nhưng Đông Phương Dực lại nhẹ nhàng
thở ra, may mắn là chỉ gặp rắc rối mà không phải là gặp nguy hiểm. Nàng sẽ gặp
rắc rối là chuyện hắn dự đoán được, không có gì phải ngạc nhiên.
“Nàng cùng nương ngươi đang ở tại lương đình trong hoa viên, nàng…” Tây Môn
Bảo Đệ, chỉ chỉ ra bên ngoài, không biết nên nói từ đâu.
“Đáng chết!” Đông Phương Dực thấp giọng rủa, hắn lại nhất thời quên mất
nương hắn có bao nhiêu không thích Nguyên Bảo, chắc chắn sẽ nghĩ biện pháp để
làm khó dễ Nguyên Bảo. Chẳng lẽ Nguyên Bảo giận quá nên đem toàn bộ Phong
Nguyệt đình hủy đi?
“Đánh đàn… Sau đó…” Tây Môn Bảo Đệ quýnh lên, lại nói năng lộn xộn.
Đông Phương Dực không hề lưu tâm Bảo Đệ nói gì đó, chạy nhanh đến Phong
Nguyệt đình, nếu là Nguyên Bảo đã hủy đi thì hắn cũng nên đến xem rốt cuộc là
hư hại đến mức nào để còn cho người sửa chữa.
“Tỷ phu, Nguyên Bảo không phải cố ý…” Bảo Đệ chật vật chạy theo sau Đông
Phương Dực, trong cái đầu nhỏ còn cố nghĩ cách giúp Nguyên Bảo thoát nguy.
Đông Phương Dực không để ý tới Bảo Đệ ở phía sau hô to gọi nhỏ cái gì, chỉ
mong nhanh đi tới Phong Nguyệt đình.
“Ta thật sự không thể tin được những gì nhìn thấy, ngươi bất mãn ta chuyện
gì mà lại hủy đi Nguyệt Nha cầm của ta?”, Y Thư Ngọc được Lục Nhi nâng đứng
dậy, tức giận đến mức khó thở, chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, sắp té xỉu. Đây
là danh cầm truyền đời, là bảo bối của nàng, thế nhưng lại bị Nguyên Bảo làm
hỏng. Chỉ cần nghĩ tới Nguyệt Nha cầm bị hỏng, lòng nàng liền đau đến không nói
nên lời.
“Nương, thực xin lỗi!” Tự biết đã gây ra họa, Tây Môn Nguyên Bảo cẩn thận
nói. Nàng thật sự không phải cố ý, nàng cũng không có gì bất mãn với bà bà. Vì
thanh danh của Tây Môn gia, nàng kiên trì muốn đánh đàn để lấy lòng bà bà, nào
biết cái chuôi cầm sẽ không chịu nổi một kích như vậy.
“Ngươi là cố ý cùng ta đối nghịch có phải hay không?” Phàm là có quan hệ
với Tây Môn gia, Y Thư Ngọc đều nghĩ tới phương diện xấu nhất.
“Không có, nương, ta thật sự không phải cố ý!” Tây Môn Nguyên Bảo thiệt
tình làm sáng tỏ hiểu lầm.
“Nếu không phải cố ý, cầm huyền làm sao có thể đứt? Ngươi mau mau nói sự
thật cho ta, ngươi rốt cuộc là như thế nào mà làm đứt dây đàn? Có phải là ngươi
có giấu diếm tiểu đao hay là chủy thủ không?”, Y Thư Ngọc quyết tâm tra ra chân
tướng.
“Ta không có.” Tây Môn Nguyên Bảo xòa hai bàn tay trống không ra cho Y Thư
Ngọc kiểm tra.
“Không có khả năng! Ngươi nhất định là đang nói dối! Nguyệt Nha cầm này ta đã
đàn nhiều năm, không thể dễ dàng bị gãy, khẳng định là ngươi cố ý làm ta khó
chịu, cho nên mới cố ý cắt đứt dây đàn.” Nguyệt Nha cầm bảo bối của nàng a!
Khi Đông Phương Dực chạy tới Nguyệt Phong đình, nghe được mẫu thân đang hổ
hển mắt Nguyên Bảo, mà Nguyên Bảo thì bộ dạng đáng thường hề hề, cũng không
biết trả lời ra sao.
Phong Nguyệt đình không bị đổ, nó vẫn bình yên vô sự đứng sừng sững trong
hoa viên như trước. Từ những lời nghiêm khắc chỉ trích của mẫu thân, hắn đại
khái hiểu chuyện gì đã xảy ra. Nhìn Nguyệt Nha cầm đang nằm trên bàn đá, may
mắn a! Nguyên Bảo gây ra hậu quả không nghiêm trọng lắm, bất quá là mười sợi
dây đàn đều bị đứt, thân đàn không bị hư, nhìn vậy cũng biết Nguyên Bảo đã cẩn
thận đến mức nào, không có một chưởng đem Nguyệt Nha cầm làm thành ba khúc.

