Bần cũng dã nương tử - Chương 03 phần 2
Bởi vậy, nàng muốn hung hăng đánh hắn đến khóc kêu cha gọi mẹ, để coi hắn lần sau gặp lại nàng có còn dám nói lôi thôi dài dòng nữa không.
“Cho nên?” Nàng đây là đang ám chỉ hắn lại tự rước họa vào mình?
“Cho nên, ngươi chỉ có thể thuận theo vận mệnh an bài, tiếp tục làm người xấu số” Tây Môn Nguyên Bảo cười đến rực rỡ, đôi mắt đẹp long lanh nhưng trong lòng lại âm thầm tính kế.
Đã có phòng bị nên Đông Phương Dực cũng không bị dung mạo tuyệt mỹ cùng nụ cười sáng lạn của nàng lừa gạt, nha đầu kia càng cười đến vô tội là lại càng có vấn đề. Đang lúc hắn tính rời khỏi nàng thì đột nhiên nghe tiếng một số đông người, ngựa đang đi về hướng này. Là Tây Môn gia sao? Bọn họ đã sớm an bài mọi thứ tốt lắm?
Tây Môn Nguyên Bảo đang xoa xoa tay, chuẩn bị động thủ, đột nhiên thấy hắn có vẻ bất an cùng lo lắng nàng liền không tự chủ mà thu tay về, không chơi trò cũ dùng một quyền mà đánh hắn bất tỉnh.
“Ngươi dẫn theo bao nhiêu nhân mã?” Đông Phương Dực cau mày hỏi.
“Người nào, ngựa nào? Ta chỉ có một mình, không mang theo bất cứ ai a.” Tây Môn Nguyên Bảo lên tiếng nói rõ ràng.
Nếu không phải là người ngựa của Tây Môn gia, vậy người sắp đến là ai? Là thương đội ngẫu nhiên đi qua sao? Đông Phương Dực hai mắt như chim ưng nhìn xuyên qua đám cát bụi mù mịt phía trước, muốn nhìn xem người đến là ai. Kết quả là thấy một đám hắc y nhân che mặt, không cần đối phương báo danh, hắn cũng biết được bọn chúng đến đây là vì cái gì.
“Đáng chết! Lên ngựa!” Đông Phương Dực thấp giọng mắng, cánh tay phải vươn ra nắm lấy Tây Môn Nguyên Bảo còn đang đứng sững sờ phía trước lên ngựa.
“Cái gì?” Tây Môn Nguyên Bảo còn chưa nghĩ được cái gì đã bị hắn kéo lên ngựa, ngồi ở phía trước hắn, nàng còn chưa kịp phản ứng thì hắn đã giục ngựa chạy như điên.
Đông Phương Dực không kịp cùng Tây Môn Nguyên Bảo giải thích nguyên nhân, hắn là có thể một mình một người chạy trốn, nhưng hắn không thể thấy nàng lâm vào nguy hiểm mà không rat ay giúp đỡ, cho dù đã từng đối với hắn bất nhân thì hắn cũng không đối với nàng bất nghĩa.
“Uy, Hồ Thổ, ngươi điên rồi phải không? Kéo ta lên ngựa làm gì?” Rõ ràng là nàng muốn cướp hắn như thế nào lại thành hắn cướp nàng, mà lại là cướp người của nàng? Hồ Thổ ngốc rõ ràng không phải là cường đạo thổ phỉ a! Cho dù là hủ nho nghèo kiết xác cũng không nên học nàng đi cướp nha. Không phải Hồ Thổ là một thủ lĩnh thổ phỉ ở vùng núi khác đến cướp nàng về làm áp trại phu nhân chứ?
“Ngồi cho vững, nếu ngươi ngã xuống, ta sẽ không cứu ngươi.” Đông Phương Dực hô to, cực lực tìm cách thoát khỏi truy binh phía sau.
“Đừng nói chuyện nực cười đó, ta làm sao sẽ té xuống ngựa, huống hồ ta khi nào thì cần ngươi cứu.” Nghe vậy, Tây Môn Nguyên Bảo cười nhạt. Ngồi trước người hắn có thể cảm nhân toàn thân hắn đều căng cứng giống như là đang cảm thấy nguy hiểm gần kề, nhưng nói đến nguy hiểm ở chỗ này còn có ai nguy hiểm hơn nàng sao?
Tây Môn Nguyên Bảo không hiểu được hắn vì sao lại căng thẳng như vậy, trong lòng lại nảy sinh chủ ý khác, nếu bây giờ nàng hất hắn xuống ngựa thì chẳng phải con ngựa này sẽ là của nàng sao?
“Hắc hắc hắc! Hồ Thổ a Hồ Thổ, ngươi muốn trách thì trách bản thân ngươi không may, gặp phải thổ phủ lợi hại nhất a.”
Nàng còn đang suy nghĩ làm thế nào để cho hắn té ngựa thì phía sau truyền đến tiếng “ hưu, hưu…”, còn có vật cắt gió lao tới, nàng cảm thấy buồn bực, còn chưa kịp lý giải thì đã thấy một tràng tên bắn tới làm nàng sợ trắng mặt.
Rất nhiều tên bắn tới.
Rất nhiều nhân mã thét to đuổi theo.
Hồ Thổ giục ngựa chạy như điên!
Chuyện này là sao? Trong đầu Tây Môn Nguyên Bảo đã có đáp án, đó là bọn họ đang bị đuổi giết.
Không! Không đúng! Nghiêm khắc nói đến, người bị đuổi giết là Hồ Thổ mới đúng. Nàng chính là không may mà dính vào, kết quả là bị đối phương gom lại một chỗ với hắn mà giết luôn.
“Thật sự là quá đáng mà.” Tây Môn Nguyên Bảo giận đến toàn thân phát run, không ngừng mắng ra tiếng. Ban đầu còn nói Hồ Thổ là một kẻ không may mắn, không ngờ cái miệng quạ đen của nàng lại nói trúng, hắn xác thực là bị ôn thần đeo bám, mà nàng là vô tội bị liên lụy, khó giữ được cái mạng nhỏ.
Ô… Nàng làm sao có thể không may mắn như vậy, sớm biết sẽ gặp phải chuyện không hay ho, nàng liền ngoan ngoãn ở nhà đâu cần quan tâm Hồ Thổ có trở thành một đống xương trắng hay không. Hiện tại thì lần trước Hồ Thổ không chết, lúc này lại có nàng đi theo chon cùng, thật sự là tiện nghi cho tiểu tử này a!
“Đừng để bọn họ chạy thoát, mau đuổi theo.” Truy binh phía sau kêu to.
Đông Phương Dực một câu cũng không nói, bình tĩnh rút ra trường kiếm bình tĩnh đánh rớt tên từ sau bắn tới, đồng thời cũng đá giục ngựa chạy mau. Hắn biết đối phương không rành địa hình nơi này bởi vậy cố ý tận dụng lợi thế để tìm cơ hội thoát thân.
“Hồ Thổ, bọn họ vì sao muốn giết ngươi?” Tây Môn Nguyên Bảo sợ tới mức không dám nhìn về phía sau, sợ sẽ thấy thiên quân vạn mã đuổi giết bọn họ, càng sợ sẽ thấy một cây đao hướng cổ nàng chém tới. Chỉ cần không quay đầu lại, ít nhất có thể lừa gạt chính mình là bọn họ còn cách rất xa, hơn nữa là không thể đuổi theo kịp.
“Không biết.” Đông Phương Dực gọn gàng đánh bạt mũi tên phía sau, cũng gọn gàng trả lời nàng.
“Cái gì? Ngươi thế nhưng không biết vì sao bị người đuổi giết? Ngươi không phải là đã từng làm nhiều chuyện khiến người ta chán ghét chứ?” Có lẽ hắn so với nàng càng tệ hơn, là một người ác đi, bằng không người ta không có việc gì làm hay sao mà phái cả một đống người lãng phí thời gian đến đây đuổi giết hắn?
Hừ, thiếu chút nữa bị hắn đánh lừa. Vốn tưởng hắn là một tên hủ nho nghèo kiết xác lại yêu đuối, vô lực, không nghĩ tới hắn cũng có bản lĩnh làm chuyện xấu, là nàng quá coi thường hắn.
“người ghét ta quả thật không ít.” Đông Phương Dực không phủ nhận.
“Ta biết, ngươi nói, có phải ngươi bắt cóc khuê nữ hay nương tử hay là vợ bé của nhà phú quý nào đó, cho nên người ta mới phái nhiều người đuổi giết ngươi?” Đây là lý do duy nhất nàng có thể nghĩ đến.
“Cũng, không, có!” Đông Phương Dực bị phỏng đoán của nàng làm cho nổi giận, nghiến răng nói từng chữ một là muốn nàng hiểu được hắn không trộm khuê nữ hay nương tử hay di thái thái của bất kỳ ai, ngay cả nha đầu của bọn họ, hắn cũng chưa từng nghĩ tới, như vậy chắc nàng vừa lòng?
“Đều không có? Như vậy khẳng định là ngươi trộm lương thực, gia súc nên bọn họ mới nổi giận đùng đùng phái người đuổi giết. Ngươi phải biết trộm lương thực, gia súc đối với nhiều người mà nói là thù không đội trời chung a! So với việc ngươi trộm khuê nử, nương tử hay di thái thái của người ta còn nghiêm trọng hơn.” Tây Môn Nguyên Bảo nghiêm túc cảnh cáo hắn, nhìn vẻ mặt hắn ngây ngốc như vậy khẳng định không hiểu được tính chất nghiêm trọng của việc trộm lương thực, gia súc. Nếu kẻ nào dám trộm lương thực, gia súc của nàng thì cho dù hắn có chạy đến chân trời góc biển, nàng cũng sẽ tìm bắt cho bằng được, lại hung hăng tát cho vài cái để xả mối hận trong lòng. Bất quá muốn lầy trộm lương thực của nàng cũng không phải là chuyện dễ dàng, bởi vì bình thường có thứ gì ăn được nàng đều lập tức nhét vào mồm, làm sao còn cái gì để họ có thể ăn trộm?
“Ta cũng không có trộm lương thực, gia súc của người khác. Ta cái gì cũng không có trộm.” Hắn không phải họ Tây Môn, làm sao có thể làm loại chuyện làm nhục thân phận, làm nhục gia môn như thế.
“Cái gì cũng chưa trộm, còn có thể bị đuổi giết, vậy ngươi thật đúng là không may mắn a.” Nàng vạn phần đồng tình với hắn.
Đông Phương Dực thở dài như xác thực nàng nói đúng, hắn thật là một kẻ không may mắn, đã bị người đuổi giết còn phải mang theo một tiểu cô nương không ngừng nghi ngờ nhân phẩm của hắn, lại đã từng đánh hắn bất tỉnh. Hiện tại hắn cảm thấy bất đắc dĩ vô cùng.
Tây Môn Nguyên Bảo không hiểu được tâm tư của hắn, đồng tình hắn rất nhiều cũng không có nghĩa là không trách cứ hắn, nếu không phải hắn, nàng căn bản không có chuyện gì đây đến nỗi như bây giờ cái mạng nhỏ cũng khó giữ được.
Truy binh phía sau cũng không từ bỏ, vẫn gắt gao đuổi theo, tên bắn ra như mưa đều hướng chỗ bọn họ mà tới.
Đông Phương Dực không hoảng hốt bất loạn, một mặt trốn một mặt lấy kiếm đánh rớt.
A di đà phật! Quan Thế Âm Bồ Tát phù hộ. Nàng không muốn bị vạn tiễn xuyên tâm. Nàng tự nhân tuy không phải là người tốt nhưng cũng không đến nỗi phải bị chết thê thảm như thế.
Tây Môn Nguyên Bảo một bên hướng về phía trước thành kính khẩn cầu, một bên mắng Hồ Thổ ở phía sau. Nếu không phải hắn nàng làm sao bị chật vật như vậy? Nàng hoài nghi hắn nói dối, làm sao bị người ta đuổi giết mà lại không biết nguyên nhân chứ?
Còn có, Hồ Thổ thế nhưng biết đánh kiếm, làm cho nàng thấy ngoài ý muốn, hắn quả nhiên không phải là hủ nho nghèo kiết xác như nàng đoán trước đây.
“Hồ Thổ, ngươi nói thật đi, có phải ngươi gạt tiền của người ta không?” chậc chậc, Hồ Thổ này nhìn bề ngoài cương trực công chính không ngờ thực ra lại là kẻ xấu, chuyên làm các việc cướp của giết người hay lừa đảo…mới rước phải họa sát thân.
“Không có! Ta không có trộm thê tử hay tiền tài của ai, ta không phải kẻ lừa đảo cũng không phải là cười đạo. Ta chính là một thương nhân.” Đông Phương Dực tức giận thanh minh một tràng, thật muốn bóp cổ của nàng, làm cho nàng trợn to mắt lên mà nhìn cho rõ, Đông Phương Dực hắn không phải là kẻ làm những chuyện vô sỉ như vậy.
“Kia thật đúng là đáng tiếc. Nói thực ra, ta cảm thấy ngươi tuy rằng thân thủ kém một chút, cũng có chút yếu đuối nhưng chỉ cần huấn luyện thêm là có thể trở thành tên trộm lợi hại hoặc là thổ phỉ cường đạo, hoặc làm kẻ lừa đảo đều tốt.” Tây Môn Nguyên Bảo còn tính toán, xem ra tài đánh kiếm của hắn cũng khá, nếu hắn gia nhập vào Tây Môn gia, khẳng định có thể cướp cho Đông Phương gia khóc hết nước mắt một phen.
Hắn muốn bóp chết nàng, hung hăng bóp chết nàng! Miễn cho nàng lại trương cái miệng nhỏ nhắn chọc giận hắn. Quả đúng là miệng chó không mọc được ngà voi mà, nếu Tây Môn Nguyên Bảo có thể nói ra được lời vàng ngọc thì khẳng định mặt trời sẽ mọc ở hướng tây.
Mặc kệ nàng! Không cần lo cho nàng! Trước mắt cần phải thoát khỏi đám sát thủ này. Con ngựa vì chạy trốn gấp mà đã thở hổn hển như trâu, hắn cùng Tây Môn Nguyên Bảo dựa vào thanh kiếm mà tránh thoát mưa tên nhưng con ngựa thân hình lại quá lớn, mông bị trúng tên, đau đến mức lồng lên, đem hai ngựa trên lưng quăng xuống đất.
Hai người bay lên không, Đông Phương Dực không suy nghĩ gì vội ôm chặt lấy Tây Môn Nguyên Bảo, tránh không cho nàng bị thương.
Có Hồ Thổ làm đệm thịt, Tây Môn Nguyên Bảo đương nhiên là lông tóc vô thương, nàng chỉ cảm thấy Hồ Thổ đang ôm chặt nàng đột nhiên cơ bắp toàn thân buộc chặt, thét lớn một tiếng. Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, không hiểu đã xảy ra chuyện gì. Là hắn bị gãy xương hay bị ngựa đáp trúng, hay là đầu bị phá hư?
“Hừ, cho dù ngươi là Tôn Ngộ Không có bảy mươi hai phép thần thông cũng không trốn khỏi bàn tay Phật của ta. Ta khuyên ngươi đừng chống cự vô ích nữa, ngoan ngoãn chịu chết đi.” Một đám hắc y nhân vừa đến, khát máu nhìn một nam một nữ đang nằm trên đất.
Thì ra khi té ngựa, Đông Phương Dực vì bảo hộ cho Tây Môn Nguyên Bảo mà chân bị trúng tên, nhưng hắn vẫn bất chấp đem nàng ra phía sau người, lấy mũi kiếm chỉa vào kẻ địch, không cho chúng đả thương nàng.
Tây Môn Nguyên Bảo núp sau lưng hắn, vụng trộm dò xét bọn người đuổi giết họ, nhìn khí thế bọn họ như muốn ăn tươi nuốt sống hai người. Đột nhiên nàng chợt nhìn thấy mũi tên vẫn còn cắm trên đùi Hồ Thổ. Ông trời ơi, hắn bị thương. Nàng hoảng sợ đến quên cả hô hấp.
“Đông Phương Dực, đừng trách chúng ta tâm ngoan thủ lạt, muốn trách chỉ có thể trách ngươi đường phát tài của người khác!” Sát thủ lãnh khốc nhìn hai người bọn họ.
Đông Phương Dực? Ai? Tây Môn Nguyên Bảo trong đầu toàn là một mảnh hồ đồ, không hiểu sát thủ nói gì nhưng nàng biết nàng cùng Hồ Thổ rất nhanh sẽ bị đưa đi gặp Diêm Vương gia.
Không! Nàng không muốn chết! Huống chi nàng là do bị Hồ Thổ liên lụy.
“Các ngươi là vì ta mà đến, muốn giết cứ giết nhưng chuyện này không liên quan đến cô nương ở phía sau ta, các ngươi hãy để cho nàng đi.” Đông Phương Dực cùng đối phương ra điều kiện, hắn không cam lòng chết không rõ ràng, bởi vậy muốn nhân lúc đàm phán mà quan sát tình hình chung quanh, cố gắng tìm đường sống trong chỗ chết.
Tây Môn Nguyên Bảo không ngờ Hồ Thổ lại nghĩa khí như vậy. Nàng đã từng đánh cướp hắn, tuy rằng hắn không biết nhưng hắn lại muốn cứu nàng. Tây Môn Nguyên Bảo nàng thề, nếu bọn họ có cơ hội chạy thoát, sau này gặp lại, nàng sẽ đối xử tốt với hắn, ít nhất là sẽ không đánh hắn.
“Yêu cầu của ngươi thật cảm động, đáng tiếc lại không cảm động được chúng ta, các người liền cùng nhau đến địa phủ làm đôi uyên ương số khổ đi.” sát thủ cười quái dị cũng không chịu buông tha.
Đông Phương Dực đã sớm hiểu được bọn họ sẽ không thủ hạ lưu tình, sở dĩ mở miệng yêu cầu, vì là kéo dài thời gian, mắt thấy không còn chỗ nào để trốn, đùi hắn lại trúng tên, căn bản không thể chạy. Huống hồ gì chạy chỉ làm thêm nhục nhã, một khi đã vậy không bằng…
Hắn mím môi nhìn vách núi, hạ quyết tâm hít sâu một hơi, tay trái lặng lẽ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tây Môn Nguyên Bảo phía sau.
Tây Môn Nguyên Bảo kinh ngạc nhìn bàn tay to ngăm đen của hắn nắm lấy tay mình. Hai người bọn họ sắp chết, hắn như thế nào còn thoải mái, nhàn hạ nắm tay nàng?
“Đông Phương Dực, chịu chết đi!” hắc y nhân bịt mặt dương kiếm hét lớn.
Không đợi đối phương đánh kiếm tới, Đông Phương Dực đã dùng sức bắn kiếm trong tay về ngực hắn, lại nhanh chóng ôm Tây Môn Nguyên Bảo hướng vách núi nhảy xuống.
Không có tiếng kinh hô, cũng không có sự chần chờ, hai người liền song song rơi xuống vực, không để lại bóng dáng.
Hắc y nhân muốn giết Đông Phương Dực lại không nghĩ được cuối cùng mình lại chết dưới kiếm của hắn.
“Đáng chết!” một hắc y nhân bị mặt khác lớn tiếng mắng, Đông Phương Dực lựa chọn nhảy xuống vách núi thật ngoài dự tính của hắn
“Quên đi, nơi này cao như vậy, bọn họ khẳng định là chết không toàn thây.” Một hắc y nhân khác sau khi nhìn độ cao của vách núi mà kết luận như vậy. Đáng tiếc bọn họ cũng có người chết, nhưng mà một xác đổi hai mạng thì tính ra bọn họ cũng có lời.
“Không sai! Trừ phi Đông Phương Dực có tài thông thiên độn thổ, nếu không không thể nào sống được. Chúng ta đi.” Cuối cùng thì cũng đại công cáo thành.
Trước khi đi bọn họ hắc y nhân còn đem dấu chân ngựa cùng thi thể đồng bọn và các mũi tên xóa sạch, không lưu lại chút dấu vết nào, miễn cho người khác có thể ra tra manh mối.
Sở hữu che mặt hắc y nhân lưu loát đem dấu chân cùng phân tán tên toàn bộ rửa sạch không còn một mảnh, miễn cho lưu lại manh mối làm cho người ta truy tra đến.

