Bần cũng dã nương tử - Chương 01 phần 1

Tiết tử:

Nguyên bản, Đông Phương Thế
Gia cùng Tây Môn bảo là láng giềng đã giao hảo với nhau qua nhiều thế hệ.

Đông Phương Thế Gia kinh
doanh mà Tây Môn Bảo lại kiếm sống bằng săn bắt, nuôi ngựa. Đông Phương Gia là
dòng dõi thư hương mà Tây Môn Bảo lại dũng cảm, trượng nghĩa. Một văn một võ
nhân khi tâm tình vui vẻ mà ký kết liên minh, đã nhiều năm qua, hai nhà vẫn hợp
tác khắng khít, trở thành thế lực to lớn ở phương bắc.

[Chúc bạn đọc
sách vui vẻ tại www. Gacsach. Com - gác nhỏ cho người yêu sách.]

Nhưng từ khi có sự kiện phát
hiện mỏ vàng năm ấy, mối quan hệ hữu nghị đã có thay đổi.

Miệng mỏ vàng vốn là thuộc đạ
phận của Tây Môn Bảo nhưng mạch khoáng lại xuyên qua ranh giới hai nhà, mà phần
lớn sản lượng lại nằm trên vùng đất thuộc về Đông Phương Gia.

Tây Môn Bảo kiên trì nói
miệng mỏ vàng nằm trên đất của mình nên mỏ vàng phải thuộc về Tây Môn Bảo.

Đông Phương Gia lại cho rằng,
mạch khoáng nằm trên đất nhà mình đương nhiên mỏ vàng phải thuộc về Đông Phương
Gia.

Hai bên đã nhiều lần trao đổi
nhưng do không ai chịu nhường ai, một lần lại một lần nảy sinh xung đột. Từ đó
về sau Đông Phương Gia cùng Tây Môn Bảo như nước với lửa, không tiếp xúc, không
nói chuyện, không quan hệ với nhau.

Nhờ khai thác mỏ vàng, Đông
Phương Gia chỉ trong mấy năm ngắn ngủi đã phát triển sinh ý không ngừng, trở
thành thương gia số một, số hai trong thiên hạ.

Trái lại, Tây Môn Bảo vì gặp
hạn liên tiếp mấy năm, không sắn được con mồi cũng không nuôi được ngựa, cả
trang viên nuôi ngựa to lớn đành bỏ hoang. Vì kế sinh nhai, Tây Môn Bảo bắt đầu
trở thành thổ phỉ, cướp bóc các vùng chung quanh đó.

Chủ nhân Đông Phương Gia một
lần được hoàng thượng triệu kiến, vì được lòng mà được hoàng thượng tứ hôn với
Từ Vân quận chúa ôn nhu, trí tuệ.

Chủ nhân Tây Môn Bảo cùng
người nhà đi cướp bóc, bị quan binh truy đuổi, nhưng vì người Tây Môn Bảo anh
dũng thiện chiến, lại đoàn kết một lòng nên tấn công lâu cũng không có kết quả
đành phải bỏ qua.

Chủ nhân Đông Phương gia tạ
thế, tang lễ cực kỳ trang trọng, ngay cả thái tử cũng đến thắp hương thăm hỏi.

Chủ nhân Tây Môn Bảo trong
chuyến cướp bóc, vì quá tham, một mình bên năm đầu dê lên ngựa, không trọng tâm
mà té rớt xuống sơn cốc.

Đông Phương Thế Gia giỏi về
kinh thương, càng ngày càng phát triển, phồn thịnh không suy.

Tây Môn Bảo liên tục cướp bóc
chung quanh, ác danh càng ngày càng lớn.

Bọn họ là láng giềng mà cũng
là cừu nhân của nhau, cho đến hơn mười năm sau đột nhiên xảy ra tình huống
ngoài ý muốn làm cho mọi việc thay đổi…

Chương 1:

Ban đêm trời không trăng
không sao, đúng là thời cơ tốt để đi cướp a.

Tây Môn Nguyên Bảo cùng Tây
Môn Bảo Đệ đang mai phục, cây cối rậm rạp chung quanh đã giúp các nàng ẩn nấp
thật tốt. Hai người nín thở ngưng thần lắng nghe, trừ bỏ tiếng côn trùng kêu
cũng không có âm thanh nào khác. Các nàng ở nơi này đợi đến nửa đêm, bị muỗi
cắn khắp người mà vẫn chưa thu hoạch được gì.

“Nguyên Bảo, chúng ta trở về
đi.” Tây Môn Bảo Đệ đã mất hết kiên nhẫn lên tiếng yêu cầu, vừa nói tay vừa bận
rộn tháo bỏ áo giáp.

“Ngươi nhỏ tiếng chút đi, la
lớn tiếng như vậy không sợ người khác biết được chúng ta đang trốn ở chỗ này
sao?” Tây Môn Nguyên Bảo nhe răng trợn mắt gầm nhẹ, có giả vờ đánh đầu Tây Môn
Bảo Đệ. Đêm nay các nàng thừa dịp mọi người không để ý liền chuồn êm ra ngoài,
nói thế nào cũng không thể để hai tay trống trơn mà về.

“Đừng nói là người, ngay cả
quỷ cũng không có, ta mệt mỏi quá, Nguyên Bảo, chúng ta về đi.” Tây Môn Bảo Đệ
bĩu môi

“Đừng có oán giận nữa, tin
tưởng ta, cho dù không người để chúng ta cướp thì ít nhất cũng sẽ trâu rừng hay
lợn rừng đi qua. Chẳng lẽ ngươi không muốn ăn thịt trâu rừng hay lợn rừng sao,
đúng là mĩ vị nha.” Tây Môn Nguyên Bảo ra sức dụ dỗ Tây Môn Bảo Đệ ở lại cùng
nàng.

“Muốn! Muốn! Muốn!” Tây Môn
Bảo Đệ hai mắt xinh đẹp sáng rực lên, miệng nuốt nước miếng không ngừng.

“Nếu muốn, liền ngoan ngoãn
theo ta ở tại chỗ này đừng kêu la.”

“Hảo!” Tây Môn Bảo Đệ gật đầu
như đảo tỏi, ngoan ngoãn như con mèo nhỏ nép vào bên người Tây Môn Nguyên Bảo.

Các nàng trong lúc hưng phấn
đã không chịu suy nghĩ, toàn bộ trâu rừng, lợn rừng ở khu vực chung quanh đều
bị các trưởng bối trong tộc các nàng bắt giết hết rồi còn đâu, ngay cả những
con nhỏ xíu cũng không tha, làm gì còn để cho các nàng có thu hoạch chứ.

“Chờ khi chúng ta bắt được
trâu rừng hay lợn rừng, ta sẽ để cho các ca trợn to mắt mà nhìn, Tây Môn Nguyên
Bảo ta không phải là không bằng họ.” Tây Môn Nguyên Bảo khí thế bừng bừng, hùng
hồn nói.

“Nguyên Bảo, cho tới giờ ta
cũng không thấy ngươi thua kém bọn họ a. Bọn họ ăn năm chén cơm lớn, ngươi cũng
ăn năm chén lớn. Bọn họ nói chuyện lớn tiếng tới mức có thể đem nóc nhà dỡ
xuống, ngươi cũng vậy. Quan trọng nhất là khí lực của bọn họ so với ngươi yếu
hơn nhiều. Nguyên Bảo, thực ra ngươi so với bọn họ còn giỏi hơn.” Tây Môn Bảo
Đệ đếm ngón tay tính sở trường của Nguyên Bảo. Cho tới bây giờ cũng không cảm
thấy đường tỷ bằng tuổi Nguyên Bảo này thua kém, hơn nữa nàng còn có khí lực
không ai bằng a.

“Đúng vậy! Ta so với các ca
cac không thua kém, nhưng Bảo Đệ, ngươi cũng thấy bọn hắn từ sau khi đoạt được
đồ của Đông Phương Gia thì bộ dáng rất đắc ý, giống như là bọn họ đang cười
nhạo ta: Nguyên Bảo, dù ngươi có sức mạnh hơn chúng ta, dù ngươi ăn cơm nhiều
bằng chúng ta nhưng ngươi chung quy cũng là nữ nhân. Chúng ta có thể đánh cho
Đông Phương Gia khóc kêu cha gọi mẹ, còn ngươi đâu? Nữ nhân, hừ bọn họ dám cười
nhạo ta là nữ nhân.” Tây Môn Nguyên Bảo rất tức giận các ca ca so sánh nàng
giống như các cô nương yểu điệu, nhu nhược khác.

“Nhưng mà Nguyên Bảo, ngươi
thực sự là nữ nhân mà.” Tây Môn Bảo Đệ nhịn không được cãi lại. Mặc kệ Nguyên
Bảo ra sức phủ nhận cũng không thay đổi được sự thật nàng là thân nữ nhi.

“Bảo Đệ, ngươi hiện tại là
giúp ta hay giúp ca ca ta?Nói thế nào ta cũng không cam lòng. Ta tuyệt đối muốn
cho ca ca ta biết Tây Môn Nguyên Bảo ta không phải là vô dụng. Bọn họ có thể
cướp được của Đông Phương Gia chẳng lẽ ta không được sao? Từ đứa nhỏ cho tới
lão nhân của Tây Môn Bảo đều đã cướp qua đồ của Đông Phương Gia, cho dù chỉ là
xâu kẹo hồ lô cũng chứng minh được bọn họ có giá trị mà Tây Mông Nguyên Bảo đến
giờ cũng không thấy mình có gì thua kém các nam nhân trong tộc, cho nên dêm nay
nàng nhất định phải dùng hành động để chứng minh, để cho các ca ca im miệng và
thu hồi ý nghĩ nữ nhân nhu nhược kia đi.”

“Nguyên Bảo, với cảm tình của
chúng ta, ta đương nhiên là giúp ngươi, bất quá… Ngươi làm sao xác định được
người của Đông Phương Gia đêm nay sẽ đi qua đây?” Nghe Nguyên Bảo nói một hồi
Bảo Đệ cảm thấy choáng váng liền đưa ra nghi vấn tồn tại đã lâu

“… Dù sao ta chính là biết,
này ngươi cũng đừng hỏi nhiều!” Tây Môn Nguyên Bảo chột dạ, không dám nhìn
thẳng khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tràn đầy tín nhiệm của Bảo Đệ. Thực ra nàng
cái gì cũng không biết, chỉ là thuận miệng nói bừa thôi.

Lão thiên gia a! Nếu không
muốn nàng bị ba ca ca ức hiếp thì ban cho nàng một tên hỗ tướng Đông Phương Gia
đi. Cho dù chỉ là một gã sai vặt, cho dù chỉ cướp được của hắn một cái khăn
trùm đầu, nàng cũng thành tâm cảm tạ lão thiên gia.

“Nha!” Tây Môn Bảo Đệ đoán
rằng, có lẽ Nguyên Bảo ngoại trừ khí lực cùng sức ăn rất lớn còn có tài đoán
trước, chẳng qua là trước giờ nàng không thể hiện ra mà thôi.

Thoải mái hù quá Bảo Đệ, Tây
Môn Nguyên Bảo trong lòng cuối cùng nhẹ nhàng thở ra, rất sợ Bảo Đệ tiếp tục
hỏi thì chắc không thể nào giấu giếm được nữa.

Hai người giống như hai con
ếch đang ngồi chồm hổm sau lùm cây, Tây Môn Nguyên Bảo thì cố nén cái ngáp, Tây
Môn Bảo Đệ thì mắt đã díp lại, sắp ngã xuống đất mà ngủ.

Tối nay, thật đúng là không
bình thường, không thú vị a!

Đang lúc Tây Môn Nguyên Bảo
chuẩn bị buông tay ra về thì đột nhiên nghe tiếng vó ngựa, nàng vội vàng lôi
khéo Bảo Đệ đang ngủ gật

“Cái gì? Phải về nhà sao?”
Tây Môn Bảo Đệ còn đang mơ ngủ, không rõ chuyện gì đang xảy ra, lòng chỉ mong
mau chóng được về nhà, nằm lên chiếc giường êm ái mà đánh một giấc.

“Nhỏ tiếng một chút, có người
đến.” Tây Môn Nguyên Bảo đưa tay muốn che miệng của Bảo Đệ lại, sợ nàng lớn
tiếng làm hỏng chuyện tốt của mình.

Tây Môn Bảo Đệ trừng lớn mắt,
không thể tin được thật sự có người đi qua đây. Nàng càng ngày càng sùng bái
Nguyên Bảo.

“Nhớ kỹ, làm theo kế hoạch
chúng ta đã bàn trước đây, trước tiên ta sẽ nhảy ra chặn ngựa lại, còn ngươi
thì cầm đao đi theo sau ta. Nhớ là phải cầm đao đi ra chứ đừng một cước nhảy bổ
tới trên người ta. Hiểu chưa?” Nàng cũng không muốn ở trong lúc phải tỏ rõ uy
phong thì bị Bảo Đệ đánh chết.

“Đã biết. Ta… Ta nhất định sẽ
cầm chắc bảo đao, sẽ không làm cho nó bổ tới trên người ngươi.” Bảo Đệ cam
đoan, tay nắm chặt đao. Đao này rất nặng, nếu khi nhảy ra nàng không cẩn thận
có thể làm rơi xuống chân, nàng sẽ tận lực để đao không bổ về phía đầu Nguyên
Bảo.

Vì để không cho người khác
phát hiện ra, nên hai nàng mặc y phục cũ của huynh trưởng, dù hơi rộng so với
vóc dáng nhưng cũng không gây trở ngại cho động tác của các nàng. Dù sao các
nàng cũng là người của Tây Môn Gia, luôn có tác phong gọn gang, quả thật là
trời sinh ra để làm cường đạo chặn đường cướp bóc a.

Tiếng vó ngựa ngày càng gần,
hai người nhanh chóng bịt mặt, khẩn trương liếc nhìn nhau một cái thành công
hay thất bại chỉ trông chờ vào lần này.

Trên lưng ngựa Đông Phương
Dực cảm thấy mờ mịt, bị nội thương hắn giờ phút này đang vội vã chạy về nhà.
Hắn không biết nguyên nhân vì sao mình bị đánh lén. Theo hắn biết kết thù lớn
nhất cùng Đông Phương Gia chỉ có Tây Môn Gia, nhưng người Tây Môn gia rất thô
kệch, hơn nữa thường chỉ cướp tài vật chứ chưa từng ép người vào chỗ chết như
tối nay. Hơn nữa, quan trọng nhất là đám người Tây Môn Gia rất ngu ngốc, không
thể nào nghĩ ra được kế hoạch giết hắn chu toàn đến vậy, hắn dám chắc việc này
là do người khác gây nên.

Thời gian càng lâu, thể lực
của Đông Phương Dực càng bị nội thương trên người làm tiêu hao nhanh hơn, truy
binh phía sau cũng chẳng biết đã đi đâu, người trong tộc gặp nguy hiểm, là tộc
trưởng hắn càng phải quan tâm, cho nên hắn cần trở về nhà trong thời gian ngắn
nhất.

Đến đây! Tây Môn Nguyên Bảo
hai tròng mắt rạng rỡ tỏa sáng, hưng phấn đồng thời không quên cảm kích lão
thiên gia chiếu cố cho nàng, đã đưa con mồi đến trước mặt nàng.

Chính là hiện tại!

Ngay khi tuấn mã màu đen chạy
đến chỗ Nguyên Bảo ẩn thân, nàng lập tức tay chân gọn gàng từ trong lùm cây
nhảy ra, tay phải vung lên đánh một quyền vào bụng ngựa.

Con ngựa cường tráng cũng
không chịu nổi trọng kích, hai chân vung lên, thân hình nâng lên đem chủ nhân
trên lưng hất ngã xuống đất, sau đó nó cũng không chịu nổi đau nhức mà thống
khổ ngã xuống.

Lại đột nhiên lọt vào công
kích, Đông Phương Dực không kịp phản ứng, cả người liền bị con ngựa hất xuống,
lại thêm trên người bị nội thương nên càng thêm choáng váng, cũng may trong lúc
đó hắn kịp thời né tránh để không bị ngựa đè, nếu không chắc đã sớm đi đời nhà
ma. Trong thoáng chốc, hắn không biết cái gì đã đánh trúng Hắc Câu (tên con
ngựa í)
, chắc là bị chùy hay là đá đánh trúng mới có thể sùi bọt mép, ngã
xuống đất đến không dậy nổi.

Đông Phương Dực cố nén đau
đớn, kéo thân mình, thở hồng hộc đi đến chỗ Hắc Câu đang đau đớn gào thét,
trong lòng tràn ngập phẫn hận. Đến tột cùng là kẻ nào mà tin bỉ đến vậy, đầu
tiên là ám toán, giết hắn không thành thì lại mai phục. Lần này bọn họ an bài
bao nhiêu người. Cho dù nhiều hay ít thì Đông Phương Dực hắn cũng sẽ không lui
bước. Hắn oán hận trừng vào chỗ bóng tối mà ác đồ đang nấp, chuẩn bị động thân
nghênh địch. Không ngờ chờ đợi hắn không phải là một số đông nhân mã mà chỉ có
một thân hình kiều nhỏ đang dương dương tực đắc, xem hắn như tiểu tử. Hắn đoán
thiên quân vạn mã căn bản là sẽ không xuất hiện.

“Đánh trúng!” Tây Môn Bảo Đệ
hưng phấn kêu to, theo sát sau Nguyên Bảo từ trong lù cây nhảy ra, không cẩn
thận bị vướng chân, may mắn là kịp ổn định lại, không đến nỗi bị té ngã.

Lại xuất hiện thêm một tiểu
ải nhân, Đông Phương Dực hoài nghi không biết tiểu ải nhân thứ hai vừa xuất
hiện có thể sử dụng đại đao trong tay hay không, bởi vì đối phương không phải
cầm mà là tha.

Hai tiểu nữ nhi này rốt cuộc
là từ đâu mà ra? Đông Phương Dực cảm thấy tình hình trước mắt thật vớ vẩn.

Tây Môn Nguyên Bảo uy phong
lẫm lẫm, bễ nghễ cười nhìn một ngựa một ngựa bị nàng đánh bại. Thì ra đán ngã
một con ngựa cũng đơn giản, vậy mà hại nàng lúc trước còn khẩn trương, lo lắng,
chỉ sợ sẽ có sơ xuất, kết quả đều là do nàng nghĩ nhiều quá thôi.

Tây Môn Bảo Đệ khoái hoạt kéo
đại đao chạy đến bên Nguyên Bảo, bắt chước nàng ngạo nghễ nhìn nam nhân dưới
đất.

“Các ngươi là ai? Đến tột
cùng muốn làm cái gì?” Đông Phương Dực mở miệng hỏi. Nếu không phải bị nội
thương, hắn khẳng định sẽ vì tình hình vớ vẩn trước mắt mà cười thật to.

“Ngốc tử, đương nhiên là cướp
đồ của ngươi a! Chẳng lẽ ngươi cho rằng bổn đại gia chặng ngươi lại là muốn
cùng ngươi nói chuyện phiếm sao?” Tây Môn Nguyên Bảo bắt chước ca ca nói, lại
cười thật to chế nhạo nam nhân ngu xuẩn kia.

Cướp bóc? Đáng chết! Lời nói
của nàng chứng tỏ bọn họ cùng bọn người mai phục giết hắn là không cùng phe.
Đông Phương Dực đã mơ hồ đoán được hai tên tiểu ải nhân này trừ bỏ là người của
Tây Môn Gia ngu ngốc thì còn ai vào đây nữa.

Đông Phương Dực cố nén cảm
giác muốn mắng người xuống, nếu hắn cùng kẻ ngu chấp nhất vậy không phải hắn
cũng ngu sao? Nhưng mà… lão thiên gia, vì sao ông lại đối xử tàn nhẫn với hắn
như thế? Đầu tiên làm cho hắn bị ác đồ tập kích phải vội vàng chạy trốn, giờ
lại để cho hắn gặp gỡ người của Tây Môn Gia ngu ngốc. Tây Môn Gia đi cướp vì
sao ông trời còn nhảy vô giúp vui?

Hổ lạc đồng bằng bị chó khi
dễ a!

Đông Phương Dực cảm thán lắc
đầu, hối hận trước khi xuất môn đã không xem ngày, nếu không đã tránh được một
kiếp a!

Tây Môn Nguyên Bảo cùng Tây
Môn Bảo Đệ, tay chống nạnh làm ra tư thế hung ác, cất giọng cười lớn, đáy lòng
đều có cảm giác giống nhau – sảng khoái.

Không uổng công các nàng chờ
đến nửa đêm, bị muỗi đốt đến khổ cuối cùng cũng để các nàng thuận lợi gặp gỡ
nam nhân kia, tối nay không hung hăng ra oai, sao có thể tạo lập uy phong?

“Thức thời liền ngoan ngoãn
giao ra ngân lượng, nếu không đừng trách chúng ta không khách khí!” Tây Môn Bảo
Đệ theo Nguyên Bảo cước bộ, cũng ra vẻ ta đây thét to.

Đông Phương Dực nhíu mi lắng
nghe tiếng của hai tiểu ải nhân, ngu ngốc quả nhiên là ngu ngốc mà, đã nữ phẫn
nam trang còn không nhớ cải biến giọng nói. Hắn không khỏi vì cảm thán mà lắc
đầu. Hắn, Đông Phương Dực, tộc trưởng của Đông Phương Gia thế nhưng lại bị hai
nữ nhi của Tây Môn Gia đánh cướp, chuyện này nếu truyền ra ngoài chẳng phải hắn
sẽ trở thành trò cười của đám Tây Môn Gia ngu ngốc kia sao?

… Tuyệt đối, tuyệt đối không
thể để cho các nàng biết thân phận của hắn! Khiến cho các nàng nghĩ lầm hắn là
lữ khách ngẫu nhiên đi qua đây đi!

“Nhanh chút giao ra tài vật
trên người ngươi, bằng không Lão Tử làm thịt ngươi!” Tây Môn Nguyên Bảo giọng
nói đầy uy hiếp đi đến bên người Đông Phương Dực, lớn tiếng rống hắn.

Đông Phương Dực nhìn bộ mặt
ra vẻ hung thần ác sát của hai nàng, trừ bỏ đại đao trên tay tiểu ải nhân phía
sau thì các nàng không có vũ khí nào khác, ngay cả đá lớn cũng không có. Hơn
nữa thoạt nhìn bộ dáng hai người cũng không phải là có võ công cao cường, vậy
vừa rồi các nàng dùng binh khí gì mà đả thương Hắc Câu? Hắn thắc mắc trăm bề mà
không thể giải được.

“Nhìn cái gì vậy? Lại nhìn ta
liền khoét mắt ngươi.” Một chút cũng không hài lòng cách hắn nhìn nàng, cứ như
cho rằng nàng không làm gì được hắn, vì thế nàng cố ý dùng từ ngữ tàn nhẫn để
hù dọa hắn.

“Đúng, chúng ta còn có thể
đem ngươi chém thành tám mảnh.” Tây Môn Bảo Đệ cũng hùa theo, chạy nhanh đến
còn cố sức dùng tay đưa thanh đao lên để trợ uy.

“Ngươi muốn lấy tiền, vậy đem
đi đi.” Đông Phương Dực sảng khoái giao túi tiền trên người ra, lười cùng các
nàng dong dài, việc quan trọng trước mắt là hắn phải làm sao để các nàng không
phát hiện ra thân phận của hắn.

Báo cáo nội dung xấu