Tối Chân Tâm (Tập 2) - Ngoại truyện 07 phần 1
Ngoại truyện 7: Khuynh Thành tự truyện
Tôi tên là Ái Tân Giác La Khuynh
Thành, tôi đến thế giới này vào giờ quỷ khóc sói hú nào đó ở một vùng ngoại ô
hoang vắng, tuyết bay đầy trời, trên băng dưới tuyết. Khi đó tôi đã khóc rồi...
bởi vì vừa lạnh vừa đói. Nghe nói ngạch nương tôi đã ngất xỉu vì đau đớn, do
vậy người đầu tiên tôi gặp khi tới thế giới này không phải ngạch nương, mà là
một bà già có bộ dạng rất khủng bố. Làm thế nào để hình dung về độ khủng bố của
bà ta đây, nói thế này đi, khi tôi mở mắt và nhìn thấy bà ta tôi còn tưởng mình
đầu thai thất bại và bị bắt quay lại địa ngục kìa, nỗi kinh hãi đó cùng với cái
lạnh, cái đói đã khiến tôi khóc ré lên.
Tôi rất tủi thân! Bởi vì hình như
mọi người không hoan nghênh sự có mặt của tôi cho lắm! Bà vú cho tôi bú sữa
nói: “Một nha đầu thì có ích gì, chẳng phải chỉ là thứ hàng phải các thêm tiền
hay sao”. Thế là tôi tức tối cắn đầu vú của bà ta một cái, nếu tôi đã mọc răng,
nhất định tôi sẽ cắn đứt nó, đáng tiếc tôi chưa có, vì vậy lực cắn không đủ
mạnh, bà vú lại tưởng tôi vẫn đói nên ra sức để nặn sữa... IQ kiểu gì không
biết? Phải mấy ngày sau tôi mới được gặp ngạch nương trong truyền thuyết của
mình. Khi ấy tôi vừa ăn no, đang nằm trong chiếc chăn ấm áp ngủ ngon lành, mấy
tiểu quỷ quen từ khi còn ở địa ngục chạy tới thăm, chúc mừng tôi vì đã được
sinh vào hòa ng gia. Tôi đang hi hi ha ha cười đùa với họ, thì bị một tiếng
thét thảm thiết làm cho giật mình tỉnh dậy. Tôi thề, đây là âm thanh khủng bố
nhất mà tôi nghe được trong cuộc đời mình, còn đáng sợ hơn cả tiếng thét của những
kẻ bị moi tim móc phổi dưới địa ngục. Vì vậy nhất thời tôi không trấn tĩnh
được, khóc ré lên. Không lâu sau tôi được ôm đến trước một cái đống màu đỏ. Tôi
càng khóc to hơn, trời ơi, lẽ nào đây là ngạch nương của tôi?
Bà vú nhìn cái đống màu đỏ đó và khen
tôi mũm mĩm trắng trẻo, khen tôi có phúc tướng, tôi còn đang sung sướng thưởng
thức, thì một đầu người tóc tai rũ rượi ló ra từ cái đống màu đỏ kia. Vẫn may
vẫn may, ngạch nương tôi dù nói thế nào cũng vẫn là con người, mặc dù nhìn
không xinh đẹp lắm. Nhưng khi tôi còn đang tự an ủi mình, thì người lại nói, “Đây
là do ta sinh sao? Sao trông giống con khỉ quá vậy?”.
Thật quá đáng, tôi còn chưa chê
người xấu, mà người đã chê tôi rồi. Hừ! Nếu không phải bị đẩy một cái, thì tôi
đã không thèm làm con gái người. Cũng may, mĩ nữ xinh đẹp bên cạnh nói giúp
tôi, nói một hồi tôi đã biến thành tiểu mĩ nữ. Nhìn nhìn bộ dạng hoài nghi của
ngạch nương, tôi thật sự muốn chết đi để đầu thai lại.
Nhưng, nghe nói đầu thai vào hòa ng
gia là cơ hội vô cùng hiếm có, vì vậy tôi nhịn.
Thêm hai ngày nữa trôi qua, ngạch
nương lại chạy tới thăm tôi, đừng nhắc nhiều kẻo mất mặt lắm. Một người lớn như
thế lại có thể bị vấp ngã bởi bậc cửa, còn đánh thức tôi dậy nữa chứ. Ngạch
nương lại lừa mình lừa người, vờ như tất cả đều không nghe thấy, nhưng người ta
đang chơi với đám tiểu quỷ rất vui vẻ, chúng bị ngạch nương dọa cho sợ bỏ chạy
hết rồi, đương nhiên người ta không vui, vì vậy mới khóc thét lên không ngừng.
Ngạch nương vỗ vỗ mặt tôi, ừm, cũng rất dễ chịu. Để người chịu vỗ thêm mấy cái,
tôi tiếp tục khóc, ai ngờ người lại nói rằng tôi khóc khó nghe như tiếng ếch
kêu vậy, còn dọa tôi đừng tưởng thế là hay, nếu không nhờ cái bụng người thì
liệu tôi có thể đến được thế giới này không? Tôi khi đó đã nghĩ, đây là mẹ đẻ
mình sao? Giống mẹ kế hơn thì có.
Càng nghĩ lại càng tủi thân, khó
khăn lắm mới được đầu thai vào gia đình phú quý, thế mà lại có một bà mẹ như
thế này, số khổ... Đang định khóc đến tối tăm trời đất, mắt nhắm tịt lại, thì
người lại ghé sát vào tôi làm mặt quỷ. Tôi ngẩn người ra, đến làm mặt quỷ mà
người cũng làm xấu như thế, thật buồn cười, thế là tôi liền toét miệng ra cười,
người còn tưởng trò đó của mình thành công, cũng hi hi ha ha cười theo tôi. Ừm,
thực ra ngạch nương của tôi khi cười cũng không xấu lắm, khiến tôi nhìn cũng
muốn cười theo, thế là hai mẹ con tôi liền mắt to nhìn mắt nhỏ cùng cười.
Nhưng cười cũng thật mệt, mà tôi
cảm thấy ngạch nương mình hình như cười nhiều tới mức da mặt đã bắt đầu co giật
rồi. Tôi quyết định nghỉ ngơi một lát, thế là tôi liền òa lên khóc để nói với
họ rằng tôi đã đói. Trong lúc ăn, tôi liếc mắt thấy ngạch nương cũng đang nhìn
mình với ánh mắt sáng ngời, chắc là ngưỡng mộ tôi lắm nhỉ? Đến khi ăn no rồi,
thấy người vẫn đang nhìn mình, tôi cũng nhìn lại, nhưng cứ nhìn mãi thế rất mỏi
mắt, vì vậy thỉnh thoảng tôi chớp chớp. Không ngờ, ánh mắt của ngạch nương lập
tức thay đổi, bộ dạng rất... thèm thuồng, người nói nếu tôi còn ép người, người
sẽ thơm tôi. Xì, ai sợ ai chứ, thơm đi, tôi cũng sẽ thơm lại! Người vụng về bế
tôi, mắt cũng chớp chớp, xong rồi, đúng là muốn thơm thật! Ừm, môi của ngạch
nương mềm mềm, thơm lên má khiến tôi có cảm giác buồn buồn rất dễ chịu. Hơn nữa
trong vòng tay người cũng rất thoải mái, thích hơn được vú nuôi ôm. Hình như
tôi bắt đầu thấy lưu luyến không muốn rời người nữa...
Bế một lúc thì người mệt và muốn
trả tôi cho vú nuôi, nhưng tôi lại là đứa cá tính, tôi thích người bế, chỉ muốn
người bế, hơn nữa người là ngạch nương của tôi bế tôi là điều đương nhiên! Vì
vậy tôi khóc ré lên. Haizz, nhưng nhanh chóng tôi đã bị ngạch nương đánh bại,
người không biết vì tôi muốn được người bế nên mới khóc, còn ngây ngốc nói với
vú nuôi rằng: “Ta không cấu nó”. Nghe xong, thật sự muốn khóc mãi luôn. Nhưng
cũng may, người vẫn tiếp tục bế tôi. Tôi thả lỏng, khoan khoái để người bế,
cười nhìn ngạch nương nghĩ cách chọc cho mình vui. Tới lúc thấy người đã mệt
rồi, tôi mới quyết định tha cho người, tôi phải ngủ một giấc trước đã. Nhưng
người lại định bỏ tôi xuống, tôi đành bài cũ soạn lại... Chiêu lừa đảo cũ rích
ấy thực hiện mấy lần mà không bị người phát hiện, thật ngốc!
Ngạch nương đó của tôi thật ra rất
thú vị, người nhìn thấy tôi ăn ngủ vệ sinh, bộ dạng lại rất vui. Tôi múa cho
người xem, người toét miệng ra cười. Còn nói tôi rất thú vị, thật là! Tôi chỉ
vỗ vỗ vào mặt người một cái để nhắc nhở rằng tôi đang múa, nhưng người lại
trừng mắt lườm tôi. Có lẽ tôi không khống chế được tay mình, nên dùng lực hơi
mạnh, thế là đành vờ vịt, ngốc nghếch cười. Có trời biết cười như thế là một
việc vô cùng mất hình tượng, nhưng thấy người vui, tôi cũng vui theo! Lạ quá!
Ngạch nương tôi còn biết hát để ru
tôi ngủ, khi người gọi tôi là Bảo bối, tôi thật sự rất thích. Nhưng, rõ ràng là
ru cho tôi ngủ, tại sao cuối cùng người lại nằm bò ra bên cạnh tôi ngủ mất chứ?
Hơn nữa tướng ngủ nhìn rất khó coi, còn chảy cả nước miếng.
Cuối cùng ngạch nương cũng nhận ra
tôi là một đứa trẻ vô cùng đáng yêu, ngày nào cũng chơi với tôi! Vì vậy... mặc
dù chưa được gặp cha, nhưng tôi vẫn rất vui vẻ.
Phần tiếp theo tôi sẽ nói qua về
cái tên của mình!
Thực ra tôi cho rằng ngạch nương
gọi tôi là Bảo bối cũng được rồi, cần gì cứ nhất định phải đặt tên cho tôi! Lại
còn là cái tên được nghĩ ra trong lúc ngồi ăn đùi gà nữa chứ. Khi ấy tôi chỉ
quan tâm nhìn chăm chăm vào cái đùi gà mà chảy nước miếng thèm thuồng, nhất
thời không nhận ra người đang nói chuyện với mình, nói gì mà nếu tôi không phản
đối sẽ gọi tôi là Khuynh Thành, tôi rất mơ hồ. Nhưng, Khuynh Thành cũng là cái
tên đẹp, mặc dù tôi cảm thấy gọi Khuynh Quốc sẽ khí thế hơn! Haizz, cứ dùng tạm
vậy, đợi bao giờ lớn sẽ tự mình đổi.
Khi tôi biết bò, vẫn chưa được gặp
cha lần nào, suýt nữa tôi còn tưởng mình không có cha! Cho đến một hôm mĩ nữ
xinh đẹp đó nói với tôi rằng cha tôi sắp đến. Tình hình khi ấy như thế này:
Ngạch nương thỏa mãn ngồi gặm đào, tôi ngồi trong cũi mắt chăm chăm nhìn quả
đào. Hình như ngạch nương rất buồn chán, bế tôi lên nói phải dạy tôi học chữ,
đào tạo tôi thành một tài nữ. Tôi chẳng cần, nhà tôi nhiều tiền như vậy, tôi
còn học mấy thứ đó làm gì? Thế là tôi cào người hai cái thể hiện sự bất mãn của
mình. Nhưng người không hiểu, đặt tôi xuống, lại tiếp tục gặm đào, thứ khiến
tôi thèm muốn.
Nhưng rõ ràng ngạch nương không
giống tôi, tôi còn có chút mong chờ được gặp cha mình, còn ngạch nương vừa nghe
nói cha sắp đến liền giống như sắp phải gặp ma vậy, hại tôi khi đó xém chút nữa
còn tưởng cha tôi khủng bố giống ma cơ. Thế là ngạch nương tìm đủ mọi cách để
ngăn cản lần gặp mặt đầu tiên của cha con tôi.
Nhưng, mặc dù không gặp được cha,
tôi vẫn còn được gặp người vợ cả của ông, một dì xinh đẹp đoan trang dịu dàng
biết bao. Tôi chẳng màng hình tượng mà trèo vào lòng dì ấy, ừm, thơm thơm, trên
đầu còn cài rất nhiều những thứ thú vị, túm lại xem nào... Ngạch nương đứng sau
dì trừng mắt lườm tôi, nói xấu tôi. Nhưng dì xinh đẹp hình như lại rất thích
tôi, tôi đã nói rồi mà, một đứa trẻ đáng yêu như tôi, ai mà không thích chứ?
Tôi mãi vẫn chưa gặp được cha.
Nhưng tôi lại gặp cô của mình. Cô cô cũng rất xinh đẹp, khi tôi thơm cô cô, cô
cô còn xấu hổ, thật là một cô cô đáng yêu. Nhưng, cô cô lại không biết phải
thơm lại tôi, thật uổng công tôi thơm người, ngạch nương vẫn tốt nhất, ngạch
nương luôn thích thơm tôi.
Hình như bắt đầu từ khi ấy, tôi mới
nhận ra, ngạch nương tôi đặc biệt thích gây chuyện.
Người rủ tôi và cô cô làm bánh ga
tô, suýt nữa thì đốt cả bếp. Người còn tự ý đưa cô cô ra phố, nhưng lại không
cho tôi theo, thật quá đáng. Có điều coi như nể tình họ vẫn còn nhớ mua đồ chơi
về cho tôi, tôi sẽ tha thứ cho họ.
Từ nhỏ tới lớn, ngạch nương chưa
bao giờ đích thân đút cơm cho tôi, mặc dù tôi đã phản kháng, nhưng người cũng
mặc kệ, còn nói: Thích ăn thì ăn, không ăn chịu đói. Mỗi lần như thế tôi đều hoài
nghi người rốt cuộc có phải là mẹ đẻ tôi không. Có điều tôi cũng là đứa bướng
bỉnh, tự ăn thì tự ăn. Mặc dù thời gian đầu cơm rơi vãi khắp nơi, nhưng ngạch
nương lại khen tôi tiến bộ thần tốc, bởi vì có hôm tôi đã không ăn ngược thìa.
Tôi rất lợi hại nhỉ!
Tới khi tôi đang sốt sắng học nói,
ngạch nương lại nuôi mấy con chó, còn đặt tên cho chúng rất tầm thường, sau này
Hòa ng gia gia có kể lại cho tôi nghe. Cũng phải, Chiêu Tài, Tiến Bảo, Cung Hỉ,
Phát Tài, ngạch nương đúng là chẳng có chút văn hoa gì cả.
Mấy con chó đó khiến chúng tôi vui
vẻ một thời gian, có điều rất nhanh ngạch nương mất hứng, tôi cũng chẳng hứng
thú nữa, chỉ có cô cô là vui vẻ chơi với chúng. Tôi và ngạch nương cá xem cô cô
có thể kiên trì được mấy ngày. Quả nhiên rất nhanh sau đó cô cô cũng chẳng
thích chơi với chúng nữa. Ba chúng tôi liền ngày ngày nằm trong phòng buồn
chán. Bên ngoài giá lạnh, ngạch nương không cho ra, tôi vì không nghe lời trốn
ra ngoài chơi trên băng mà bị ngạch nương nhẫn tâm phạt không cho ăn cơm.
Sau đó ngạch nương nghĩ ra một trò
chơi mới, điêu khắc! Trò này hay, tôi thích, cô cô cũng thích. Đáng tiếc chỉ
mới khắc một lần mà cô cô và ngạch nương đều không chơi tiếp nữa. Nếu tiếp tục,
không chừng tôi còn có thể trở thành một nhà điêu khắc nổi tiếng ấy chứ. Đều
tại ngạch nương hại cả.
Chính vào lần đó tôi đã gặp Thập tứ
thúc! Thập tứ thúc ăn thật giỏi, cái bánh ga tô đó chúng tôi còn chưa ăn mấy mà
thúc ấy giải quyết chỉ trong nháy mắt, tôi có thể nhận ra vẻ mặt buồn bực vô
hạn của cô cô. Nhưng tại sao khi Thập tứ thúc nghe thấy tôi bị gọi là “Khuynh
Thành.” Thúc ấy lại ngẩn người ra như thế? Có phải do tên tôi quá hay không?
Không biết nữa, quên không hỏi.
Thập tứ thúc đi rồi, chẳng bao lâu
sau cô cô cũng đi. Ngạch nương bắt đầu bận rộn, sáng nào cũng ra khỏi nhà cho
tới tận trưa mới về, không biết là làm gì, chẳng có thời gian chơi với tôi,
khiến người ta ngày nào cũng phải chơi trò trèo cây bắt tổ chim... Khó khăn lắm
mới làm được chút đồ ăn, để chứng minh rằng nó ăn được, tôi đã ném cho Chiêu
Tài, kết quả Chiêu Tài đau bụng, ngạch nương chẳng thèm nghe tôi giải thích đã
phạt luôn, quá đáng! Sau này tôi cũng không dám vào bếp nữa.
Ngạch nương bận rộn chưa được bao
lâu, đột nhiên dừng hẳn, không ra ngoài nữa, ngày nào cũng ở nhà chơi với tôi,
tôi rất vui, nhưng ngạch nương thì hình như rất buồn chán.
Cho tới tận khi tôi năm tuổi, cuối
cùng tôi cũng được gặp cha, tiện thể gặp luôn Hòa ng gia gia. Ngạch nương nói,
Hòa ng gia gia của tôi là người to nhất trong thiên hạ, ai cũng phải nghe lời
người, đến cha tôi cũng phải nghe. Tôi vẫn luôn muốn gặp Hòa ng gia gia, bởi vì
tôi muốn biết người to nhất trong thiên hạ rốt cuộc trông to thế nào.
Một hôm, ngạch nương tôi gội đầu,
trời lại nóng nên mới ra ngồi trên xích đu dưới tán cây để hong tóc, nhưng bộ
dạng thả tóc của ngạch nương tôi... không đẹp bằng tôi.
Tôi muốn ngạch nương ôm mình ngủ,
nhưng người không chịu, nói nóng quá sẽ mọc rôm. Thế là tôi đành gối lên đùi
người, mặc dù không dễ chịu lắm nhưng cũng tàm tạm. Khi tôi tỉnh dậy, ngạch
nương vẫn đang ngủ rất say, tôi ngán ngẩm, ngạch nương từ trước tới nay vẫn
luôn là sâu ngủ, ngủ từ trưa cho đến giờ cơm tối cũng không phải là chuyện gì
lạ lẫm. Vốn tôi định dậy chơi, nhưng trời nóng quá, nghĩ thế nào lại thôi, tiếp
tục nằm gối lên đùi ngạch nương vờ ngủ. Vì vậy khi đám người đó đi vào, tôi
biết, nhưng nhà tôi lâu nay vẫn không có ai qua lại, nên tôi nghĩ họ chẳng liên
quan gì tới chúng tôi cả.
Có một cô gái rất đáng ghét ăn nói
lung tung, ngạch nương tôi vốn là người nói nhanh hơn nghĩ đã phản kích lại một
câu trong lúc ngái ngủ, sau đó mới từ từ tỉnh táo hơn đôi chút. Tôi ngồi dậy,
nhìn từng người một, nhiều người quá! Ông già kia chắc là ông nội của tôi nhỉ?
Bởi vì ông ấy mặc y phục màu vàng, ngạch nương tôi nói màu đó chỉ có Hòa ng gia
gia và bác Thái tử của tôi mới được mặc. Cô cô cũng đến, nhưng người nào là a
ma của tôi? Tôi muốn hỏi ngạch nương, nhưng ngạch nương vẫn đang ngẩn người ra
như không tin nổi vào mắt mình. Tôi đành phải lay cho người tỉnh, nói với người
sự thật. Ngạch nương vội thỉnh an Hòa ng gia gia, còn quay đầu lườm tôi, tôi nở
nụ cười tươi tắn nhất, đẹp nhất thỉnh an Hòa ng gia gia. Hòa ng gia gia trông
gầy gò, sao lại bảo là người to nhất trong thiên hạ nhỉ?
Hòa ng gia gia hình như rất thích
tôi, cười tít mắt nói chuyện với tôi, vì vậy tôi chẳng sợ người. Ừm, thực sự
thì, ngoài ngạch nương rắn mặt của mình ra, tôi chẳng sợ ai cả. Hòa ng gia gia
hỏi tên tôi, tôi liền nói cho người biết, còn tốt bụng nói với người rằng có
thể gọi tôi là Bảo bối hoặc Khuynh Thành, mặc dù tôi thích mọi người gọi mình
là Bảo bối hơn. Tôi muốn hỏi Hòa ng gia gia ai là cha mình, nhưng tôi còn chưa
hỏi, Hòa ng gia gia đã hỏi tôi trước, tôi đâu có biết chứ? Tôi còn chưa gặp cha
bao giờ mà. Sắc mặt của Hòa ng gia gia lập tức khó đăm đăm, lạ thật? Hòa ng gia
gia còn hỏi tôi có muốn gặp cha mình không? Nói thật, không muốn lắm, nhưng
người ta đều có cha, nếu tôi không có thì chẳng phải rất mất mặt sao. Ngạch
nương đã thường xuyên “dạy dỗ” tôi rồi, nếu a ma tôi cũng là người nghiêm khắc
nữa, liệu tôi còn sống được không? Thế là tôi đành nói thật, tiện thể tố cáo
ngạch nương một trận, không ngoảnh đầu lại nhưng tôi cũng biết ngạch nương đang
rất giận. Hễ người giận là sẽ nghiến răng, tôi thật sự lo rằng người chưa già,
răng đã mòn hết cả rồi.
Nhưng sao ngạch nương lại có nhiều
tên như thế? Mà hình như rất nhiều người biết ngạch nương, chuyện này là thế
nào? Tôi còn đang nghĩ thì thấy một thúc thúc rất đẹp rất đẹp quỳ xuống trước
mặt Hòa ng gia gia. Kỳ lạ, thúc ấy đã làm sai điều gì? Hỏi Hòa ng gia gia vậy.
Hòa ng gia gia đã cho tôi một câu trả lời hết sức kinh ngạc, người đó chính là
a ma của tôi! Mặc dù có một a ma đẹp trai cũng rất mát mặt, nhưng ánh mắt của a
ma thì thật sự quá đáng sợ, liếc nhìn người một cái thôi đã run rẩy rồi. Thúc
thúc đẹp trai đứng bên kia vẫn tốt hơn, nhìn dịu dàng biết bao, nếu thúc ấy là
a ma của tôi thì thật tuyệt vời, tôi nhất định sẽ rất vui. A ma trước mặt tôi
đây... nếu như động tay đánh chắc chắn sẽ còn đau hơn ngạch nương đánh nhiều.
Không muốn! Hòa ng gia gia thật thông minh, biết tôi có suy nghĩ ấy, nên nói
không cho phép a ma đánh tôi. Hòa ng gia gia thật tốt!
Cô gái đáng ghét kia định đánh
ngạch nương tôi, tôi rất giận, ngạch nương mặc dù đôi khi nghiêm khắc, nhưng
không đến nỗi không có đầu óc như thế. Vì vậy tôi rất ghét cô gái đó, tôi nói
với cô ta rằng nếu còn đến đây tôi sẽ thả chó cho chúng cắn cô ta. Tôi nhớ rõ
ràng là như vậy. Nhưng... tại sao vẻ mặt mọi người lại trở nên bối rối thế kia?
Chẳng mấy khi được thấy cảnh này chứ gì, nhất định họ chưa gặp đứa trẻ nào dũng
cảm như tôi rồi. Quay lại nhìn nhìn ngạch nương, vẻ mặt của ngạch nương... chỉ
có thể dùng một câu để hình dung: Xám xịt như xác chết. Tôi lớn thế này rồi,
lần đầu tiên thấy bộ dạng đó của ngạch nương. Xem ra sự việc rất nghiêm trọng,
nhưng là việc gì chứ? Không biết.
Đấy là cuộc sống của tôi trước lúc
năm tuổi, người tôi gặp nhiều nhất là ngạch nương mình, chưa từng ra khỏi nhà
bao giờ.
Sau năm tuổi, thóa ng cái mọi thứ
thay đổi, tôi được Hòa ng gia gia đón vào cung. Tôi rất vui, bởi vì cuối cùng
tôi đã được thay đổi nơi vui chơi. Bà nội tôi rất xinh đẹp, xinh đẹp hơn ngạch
nương tôi nhiều. Tôi nũng nịu nhõng nhẽo bà thế nào bà cũng chiều theo, còn dễ
lừa hơn cả ngạch nương.
Tôi có về thăm ngạch nương mấy lần,
nhưng Hòa ng gia gia đã thầm nói với nãi nãi rằng sợ ngạch nương làm hư tôi,
nên không cho tôi về thường xuyên. Mỗi lần tôi đều phải mè nheo năn nỉ, cười
tới cứng cả cơ mặt, da miệng gần như bị mài mòn hết mới xin được về, Hòa ng gia
gia quả nhiên là một ông già không dễ nịnh.
Còn may, ngạch nương tôi cũng vào
cung mấy lần. Nhưng tôi có cảm giác ngạch nương không được vui vẻ như ngày
trước. Khi nói chuyện thường xuyên cúi đầu, cũng không phá lên cười thành tiếng
nữa. Tôi không quen với hình ảnh này của ngạch nương, cũng không thích ngạch
nương như thế. Sau này nghe nói di nương tôi vào kinh, tôi cũng đặc biệt quay
về thăm một lần, quả nhiên xinh đẹp hơn ngạch nương, nhưng tôi vẫn thích ngạch
nương hơn. Không lâu sau, Tam di nương cũng vào cung, làm nô tỳ trong cung của
nãi nãi, Tam di nương xinh đẹp hơn Tứ di nương, rất biết cách lấy lòng nãi nãi,
mấy lần trong lúc tôi ngủ, tôi nghe thấy di nương thấp thóa ng nhắc đến a ma
mình, có liên quan gì đến a ma tôi nhỉ?

