Tối Chân Tâm (Tập 2) - Phần 4 - Chương 120 - 121
Chương 120: Sao xấu chiếu
mạng
“Con đã nói Lê Trừng thẩm thẩm sẽ xui xẻo mà.” Khuynh Thành lè lè lưỡi, rồi
lại nhìn nhìn tấm biển, đột nhiên cười, quay đầu gọi: “Mang bút mực lại đây”.
Lập tức có người vâng lệnh đi ngay.
Các vị A ca đều mù mờ không hiểu.
Khi người hầu bưng bút mực tới, chỉ thấy Khuynh Thành cầm bút lên, cười hi
hi điền một nét, sau đó quay đầu nhìn Khang Hy: “Thế này được rồi, Hòa ng gia
gia”.
“Quỷ ranh mãnh.” Khang Hy nói. Tấm biển vốn để rằng “Các quan nam nhân xin
dừng bước.” Nay được sửa thành “Các quan nam nhân xin mời bước”[1].
[1] Trong câu này Khuynh Thành đã viết
thêm một nét lên đầu chữ “Chi.” sửa cụm từ “Chi bộ.” Có nghĩa là dừng bước,
thành “Chinh bộ” tức là khẳng định có thể tiếp tục đi.
“Hòa ng gia gia, mời.” Khuynh Thành
cười hi hi nói. Không nhìn thấy ông nội và đám thúc thúc của mình đang lắc đầu.
“Thôi, nếu người ta đã phòng, chúng
ta cũng không nên vào nữa.” Khang Hy lên tiếng. Nhan Tử La rõ ràng là đề phòng
họ, họ không thể cũng chơi trò sửa chữ như nha đầu Khuynh Thành được, đúng
không? Họ đều là những người có thân phận cả.
“Hòa ng gia gia?” Khuynh Thành
nghiêng nghiêng đầu.
“Đi thôi!” Khang Hy định quay
người. Một giọng lao xao từ cửa vọng vào.
“Trời ơi, Tứ ca, cuối cùng huynh
cũng về rồi, huynh nói xem, đệ có chỗ nào đắc tội với Nhan tẩu, đây rõ ràng là
nhằm vào đệ mà? Chẳng qua đệ cũng chỉ ăn mấy quả dưa chuột, mấy trái cà chua.”
lời chưa nói xong, khi nhìn thấy cha và đám huynh đệ của mình thì tự động câm
tịt, “Hòa ng a ma cát tường!”.
“Ừm!” Khang Hy gật đầu, liếc xéo
Dận Tường, xem ra cuộc sống của lão Thập tam rất ổn, còn có tâm trạng mà làm
hại đám dưa chuột, cà chua được Nhan Tử La coi như bảo bối kia nữa. Xem ra Nhan
Tử La là phòng lão Thập tam.
Dận Tường nhìn những chữ trên tấm
biển thì toét miệng cười, sau đó nhìn Khuynh Thành, “Bảo nha đầu, sao con lại
về sớm thế? Sửa hay lắm, sửa hay lắm!” sau đó cúi đầu quay sang nói với Khang
Hy: “Hòa ng a ma, mời!”.
“Thập tam thúc, Hòa ng gia gia nói
không vào nữa.” Khuynh Thành đáp thay, thật uổng công nó phải suy nghĩ tìm cách
sửa. Lãng phí!
“Ồ?” Dận Tường thóa ng kinh ngạc
rồi sau đó mỉm cười, “Tại sao?”.
“Thập tam thúc, Hòa ng gia gia là Hòa
ng đế anh minh vĩ đại, sao có thể giống như tiểu nha đầu con chơi trò sửa chữ nhắng
nhít vớ vẩn được.” Khuynh Thành cười hi hi đáp, thuận tiện nịnh nọt Hòa ng gia
gia một câu, tránh ngày nào đó ông nội nghĩ ra lại tìm nó tính sổ.
Khang Hy vờ ho một tiếng, cảm thấy
những lời nói của tiểu nha đầu này hình như có vấn đề.
“Hòa ng a ma, nếu đã đến rồi, thì
để nhi thần được mời người chén rượu nhạt, đa tạ Hòa ng a ma đã đích thân ngự
giá.” Dận Chân vẫn đứng im từ nãy, giờ mới lên tiếng.
“Rượu nhạt?” Khang Hy nhìn nhìn Dận
Chân, rồi lại chỉ chỉ vào hai câu đối hai bên cống nguyệt lượng: “Chuẩn bị theo
như nội dung đó”.
Dận Chân vội vâng một tiếng rồi cho
người đi chuẩn bị, Dận Tường đứng bên cạnh cười thầm.
“Hòa ng a ma, người hãy xem bức hòa
nh phi.” Dận Trinh chỉ. Gà và kê, rượu đục thì dễ chuẩn bị rồi, nhưng lợn béo
đầy chuồng thì hơi khó, lợn béo cũng dễ, nhưng số lượng đầy chuồng... ăn không
nổi đâu.
Khang Hy ngẩng đầu nhìn, sau đó
cười: “Không hiểu”.
Tiếng cười vui vẻ bên trong càng
rộn ràng hơn, tiếng chiêng trống, còn cả tiếng tre trúc gõ vào nhau, thỉnh
thoảng lại vang lên một hai tiếng hét, rồi cả, “Cố lên!” “Nhảy nhanh lên.” “Ngốc.”
Những lời tập thể đại loại như thế, muôn màu muôn vẻ.
Khang Hy đưa người quay ra, Khuynh
Thành giật giật tay áo ông, “Hòa ng gia gia, hay là... con vào nhìn cho người
nhé?”.
“Mượn tiếng công để kiếm lợi tư!”
Khang Hy mặc dù nói thế nhưng vẫn khóa t khóa t tay. Khuynh Thành cười hi hi
nhảy chân sáo, dưới ánh mắt của bao nhiêu người, vượt qua tường mà vào. Khang
Hy lắc đầu, “Nha đầu này càng ngày càng không giống con gái nữa rồi”.
Dận Chân cúi đầu vờ không nghe
thấy. Ông già nói Khuynh Thành không giống con gái, vậy mẹ con bé đã không
giống phụ nữ từ lâu rồi.
Sau khi Khuynh Thành vào, thấy
ngạch nương mình và các Thập tam thẩm, các đệ đệ muội muội cùng bọn a hòa n của
hai phủ đang vây quanh đống lửa nhảy múa, bước nhảy không đồng đều, nhìn giống
như lũ yêu ma múa may quay cuồng. Bọn a hòa n trong phủ Thập tam thúc chưa từng
thấy phúc tấn mình... hiếu động như thế, vì vậy có chút vô phép vô tắc, động
tác cũng không phải được linh hoạt cho lắm, nếu đem ra so sánh, thì bọn a hòa n
của phủ Tứ gia nhảy tự nhiên hoạt bát hơn.
“Cách cách, người về rồi!” Bách Hợp
đi ra đón, cười hi hi thỉnh an Khuynh Thành.
“Vâng. Chơi vui thế này sao có thể
thiếu con được!” Khuynh Thành cười rồi chạy tới bên cạnh mẹ mình. Ngạch nương
nhìn thấy nó thì chớp chớp mắt, “Ta biết ngay con sẽ lén chạy về mà!”.
“Ngạch nương, giờ con lại thấy nghi
ngờ liệu có phải do người cố ý không”. Khuynh Thành khóa c tay ngạch nương,
cũng bắt đầu nhảy loạn cào cào.
“Con tự về?” Nhan Tử La hỏi.
“Cái này... đương nhiên rồi!”
Khuynh Thành cười đáp. Nếu nói cho ngạch nương nghe bên ngoài có một đám nhân
vật quyền lực đầy mình họ Ái Tân Giác La đang chuẩn bị ăn uống linh đình ở nhà
mình, ngạch nương nhất định sẽ cảm thấy không tự nhiên, sau đó thì, bữa tiệc
này của họ sẽ trở nên vô cùng nhạt nhẽo, như thế công lao vất vả tìm mọi cách
để quay về đây của nó sẽ trở nên vô nghĩa. “Ngạch nương, con ngửi thấy mùi thịt
nướng”.
Nhan Tử La dừng chân, có chút thở
dốc. “Cái mũi nhỏ của con cũng thính gớm, nào nào nào, xem chúng ta chuẩn bị
những gì?”.
Nhìn thấy trên mấy chiếc bàn không
xa đống lửa trại bày rất nhiều đồ, cái miệng nhỏ của Khuynh Thành há càng lúc
càng to: “Ngạch nương, người đem nướng hết tất cả những thứ chúng ta đã thu
hoạch được sao?” Trừ tơ ra.
“Ăn mừng bội thu mà! Dù sao cũng
chẳng nhiều nhặn gì.” Nhan Tử La
cười đáp.
“Nhưng... những thứ này có thể ăn không?” Khuynh Thành cầm một xiên ớt xanh
lên.
“Ăn được thì ăn, thử đi!” Nhan Tử La cầm xiên ớt xanh trên tay Khuynh Thành
ra nướng.
Đang nướng, những người đã nhảy múa từ lâu kia cũng mệt rồi, vì vậy đều lần
lượt sán lại bên đống lửa. Bọn a hòa n thấy đồ nướng sẵn thì chẳng ai màng,
người nào người nấy đều tay năm tay mười cầm đủ thứ ra chỗ lửa để nướng. Khuynh
Thành kiên nhẫn chờ đợi xiên ớt xanh trên tay ngạch nương mình.
“Được rồi! Có thể ăn rồi!” Nhan Tử La giơ xiên ớt xanh ra trước mặt con gái
lắc lắc.
“Ngạch nương, người chắc chắn chứ?” Khuynh Thành trề trề môi, thứ này nhìn
đen sì sì rồi, giống như miếng vải bị cháy.
“Phải có tinh thần dám thử, con gái!” Nhan Tử La cười hi hi đưa xiên ớt
nướng tới sát miệng con, Khuynh Thành cắn cắn môi, rồi cắn một miếng ớt, bộ
dạng giống như ăn gan khổng tước vậy.
“Cũng... được đấy!” sau khi giải quyết xong hai viên ớt xanh Khuynh Thành
mới bình luận, sau đó nheo mắt nhìn đống đồ bên cạnh, chạy ra cầm một xiên hành
tây, một xiên nấm, một xiên đậu, một xiên bắp cải, một xiên cà, một xiên cà
chua tới, nướng từng xiên từng xiên một.
Khang Hy ngồi xuống bên bàn, nhìn khắp khu vườn một lượt.
“Ngồi cả đi!” Khang Hy nói xong, đám con trai ông mới theo trật tự ngồi
xuống. Bọn người hầu rón rén tay chân, thận trọng mang đồ dùng và thức ăn chuẩn
bị xong lên. Vì đám a hòa n đều đã chạy đi tham gia đêm lửa trại, nên ở bên ngoài
này chỉ còn tòa n đàn ông.
“Mùi gì thế?” Dận Ngã hít một hơi thật sâu, thơm quá!
“Bẩm Thập gia, đây là Nhan chủ nhân và các vị chủ nhân đang nướng đồ ăn.”
đứa hầu nhỏ cung kính thưa.
“Nướng? Nướng thịt?” Dận Ngã hỏi. Việc Nhan Tử La ăn thịt nướng rất nổi
tiếng, các phủ khác đều đã từng “nhìn mèo mà vẽ hổ”[2].
[2] Ý là bắt chước.
“Bẩm Thập gia, không phải thịt, mà là các loại rau quả, mấy hôm trước Nhan
chủ nhân căn dặn chuẩn bị sẵn.” đứa hầu nhỏ lại nói.
Đám đàn ông nhà Ái Tân Giác La quay sang nhìn nhau, nướng rau quả? Hết
nướng thịt, giờ lại tới nướng rau quả, tiếp theo nàng ta còn định nướng gì để
ăn nữa?
“Nếu nông phu đều sống thế này, thì có ngày chẳng còn cơm mà ăn.” Khang Hy
lên tiếng. Ông sớm đã biết người phụ nữ mang tên Nhan Tử La này có bản lĩnh phá
gia bại sản.
“Hòa ng a ma, việc này...” Dận Chân có chút ngượng ngùng, nông phu này là
vợ chàng.
“Thật biết cách tự tìm niềm vui!” Khang Hy nhấp một ngụm trà, nói tiếp. Xem
ra loại người như Nhan Tử La có vứt tới nơi nào cũng đều sống tốt, bản lĩnh tự
tìm niềm vui này đúng là không ai bì kịp. Trong một trang trại tít nơi ngoại ô
hoang vắng như vậy, nếu là một phúc tấn bình thường thì sớm đã tim lạnh ý nguội
rồi. Còn nàng ta thì ngược lại, không những biết tự tìm niềm vui cho mình, còn
có thể lây cả niềm vui đó sang người khác. Cứ nhìn lão Thập tam là biết ngay,
Dận Nhưng cũng bị giam, nhưng không có tâm trạng chạy về nơi thôn quê xây nhà
sống qua ngày như lão Thập tam.
Các vị A ca bất giác đều giật giật khóe miệng.
Uống chút rượu, ăn qua loa vài miếng hoa quả, Khang Hy đứng dậy, các vị A
ca vội vàng đứng dậy theo.
“Đây là hoa gì?” Khang Hy đi ra hành lang, trên chiếc ghế dài bày hai chậu
hoa.
Các vị A ca cũng đi ra theo... chưa từng nhìn thấy.
“Bẩm Hòa ng a ma, đây là hoa mã lan, mọc ở ngoài đồng. Mấy hôm trước Nhan
tẩu đào về trồng ở đây.” Dận Tường giải thích.
“Hoa dại?” Khang Hy nhìn nhìn Dận Chân, “Nhổ hoa trong hoa viên để đi trồng
hoa dại, con để mặc cho nha đầu đó muốn làm gì thì làm á?”.
“Hòa ng a ma, nhi thần biết sai”. Dận Chân miệng thì nói thế, nhưng giọng
nói chẳng có chút thành ý nào.
“Ừm!” Khang Hy phát ra một âm mũi không nặng chẳng nhẹ, để mặc con trai
mình phải mò mẫm suy đóa n.
Khang Hy lại đưa theo đám con trai đẹp ngời ngời của mình vào trong phòng,
quan sát qua phòng khách nhà người ta một lượt. Vừa ngồi xuống liền nghe thấy
tiếng cười nói hi hi ha ha vọng từ vườn vào, sau đó là những tiếng cáo biệt
chào hỏi.
Khang Hy nhìn lão Tứ và lão Thập tam, hai nhà này sống rất là vui vẻ.
Đến khi những tiếng ồn ào đó lắng xuống, trong viện tử truyền đến giọng hai
mẹ con.
“Ngạch nương, người nói với Lê Trừng những gì mà thẩm ấy hét to như thế.” Giọng
Khuynh Thành nghi hoặc.
“Không có gì, ta bảo muội ấy hát cho Thập tam thúc một khúc”. Nhan Tử La
cười khan, đáp.
“Hả? Ngạch nương, Thập tam thúc được nghe hát thì sẽ không tới tìm người
gây phiền phức nữa ư?” Khuynh Thành vẫn rất nghi hoặc hỏi.
“Con gái, thế thì còn phải xem là hát gì? Hiểu không hả?” Nhan Tử La cười.
“Ngạch nương, người bảo Lê thẩm hát gì?” Khuynh Thành dài giọng.
“Muốn biết không?” Nhan Tử La hỏi.
“Có ạ”. Khuynh Thành ra sức gật đầu.
“Muốn biết, đến nhà Thập tam thúc con mà đợi!” Nhan Tử La cười đáp.
“Ngạch nương...” Khuynh Thành dài giọng, “Nói cho con nghe đi, con sẽ nói
với người một việc”.
“Nói ra nghe xem”. Nhan Tử La kéo con gái ngồi xuống.
“Người phải nói cho con biết trước.” Khuynh Thành ra điều kiện.
“Thôi được! Chính là bài Đừng hái hoa dại bên đường[3].” Nhan Tử La cười hi
hi đáp, “Con muốn nói với ta chuyện gì, con gái?”.
[3]
Do ca sĩ Đặng Lệ Quân hát. Hoa dại ở đây chỉ thói trăng hoa.
“Ngạch nương, nếu con đóa n không
nhầm thì, giờ Thập tam thúc đang ở trong phòng!” giọng Khuynh Thành đầy đắc
thắng vì âm mưu thành công.
“Ái Tân Giác La Khuynh Thành!”
Giọng Nhan Tử La phải chân thành tới hai mươi vạn phần, “Con có biết việc xui
xẻo nhất trong cuộc đời này của ta là gì không? Xui xẻo nhất không phải là được
gả cho a ma con, mà là sinh ra một đứa nha đầu thối ăn cây táo rào cây sung như
con”.
“Ngạch nương, đây là điều không thể
thay đổi được. Người đã nói làm người phải chấp nhận số mệnh mà? Con khuyên
người vẫn nên chấp nhận số mệnh đi.” Khuynh Thành cười đáp, vỗ vỗ vai ngạch
nương mình, “Ngạch nương, người yên tâm, số lần con ăn cây táo rào cây sung rất
ít. Người yên tâm!”.
“Hừ hừ!” Nhan Tử La gạt phắt tay
con gái ra, đứng dậy định đi vào phòng, đột nhiên vô thức nhìn thấy chiếc bàn
lớn trong vườn. Đi tới ngó, “Trời ơi! Thập tam thúc con không phải kẻ keo kiệt
tới mức thế chứ? Mời người khác đến nhà chúng ta ăn uống mở tiệc?”.
“Ngạch nương. Còn một chuyện nữa”.
Khuynh Thành đứng dậy, “Thực ra vừa rồi Hòa ng gia gia, Tam bá, Thất thúc, Bát
thúc, Cửu thúc, Thập thúc, Thập nhị thúc, Thập tứ thúc có đến đây”.
“Ý con là... Hòa ng gia gia con
đích thân giá đáo?” Nhan Tử La hỏi.
Khuynh Thành gật gật đầu.
Nhan Tử La vỗ vỗ ngực, “Vẫn may vẫn
may! Vẫn may ta sớm có biện pháp phòng ngừa”.
“Ngạch nương, ý của người là, tấm
biển người treo ngoài cửa là thực lòng?” Khuynh Thành cười hỏi, “Người biết Hòa
ng gia gia sẽ đến?”.
“Không biết! Nhưng ngạch nương con
luôn luôn bị sao xấu chiếu mạng, chỉ cần ta muốn vui vẻ một hôm là nhất định
gặp xui xẻo lớn, vì vậy, vẫn nên đề phòng.” Nhan Tử La nói, “Cuối cùng thì cũng
qua được một lần”.
“E là người vui mừng hơi sớm đấy,
ngạch nương.” Khuynh Thành đáp, lúc này nó đang đứng ở cửa phòng khách, cười
hời hợt.
“Con nói gì?” Nhan Tử La ngừng bặt,
bởi vì trên cửa sổ phòng khách nhà nàng đột nhiên có mấy bóng người. Còn có một
kẻ nhảy vọt ra cửa nhìn nàng cười: “Nhan tẩu sao không vào?”.
“Hóng gió!” Nhan Tử La đáp. Lão
Thập tam này cười thật giống hồ ly.
“Đêm lạnh như nước, Nhan tẩu vẫn
nên vào trong uống chén trà nóng đã!” Dận Tường vẫn cười hi hi, chẳng có cảm
giác xấu hổ vì tự coi mình là chủ nhà gì cả.
“Vậy thì đa tạ Thập tam gia quá”
Nhan Tử La nghiến răng nghiến lợi, lão Thập tam, tên nhỏ mọn, bệnh di truyền
gia tộc!
Chương 121: Tặng Khang Hy một chậu hoa
Vừa nghĩ vừa bước lên thềm nhà mình
với bộ dạng như là bước lên đoạn đầu đài, Nhan Tử La vào trong, một phòng tòa n
người nhà Ái Tân Giác La đang nhìn nàng với vẻ mặt kì quái, khác nhau.
“Nô tỳ thỉnh an Hòa ng thượng.” Nhan
Tử La quỳ xuống hành lễ. sao xấu chiếu mạng… đính chính, nàng khẳng định mình
chính là do một thiên thạch biến thành. Nếu không sao đời nàng lại xui xẻo như
thế?
“Miễn.” Khang Hy cho nàng một từ.
“Tạ ơn Hòa ng thượng!” Nhan Tử La cúi đầu.
“Xem ra trang trại này rất vui vẻ.” đồng chí Khang Hy nhàn nhã nói.
“Nô tỳ tạ ơn Hòa ng thượng ban nhà.” Nhan Tử La cung kính nói, lòng thầm
nghĩ ông già Khang Hy này không thực lòng, đã cho người ta rồi còn nhắc nhở
người ta phải cảm ơn mình. Đối với ông ta mà nói đây chẳng qua chỉ như là hạt
muối bỏ bể mà thôi.
“Không uổng công trẫm thưởng ngươi.” Ông già Khang Hy nói.
Nhan Tử La đảo đảo mắt, lời người
xưa nói quả nhiên không sai, đúng là “Không có bữa trưa miễn phí, chỗ ở miễn
phí”. Chỉ là không biết ông già Khang Hy này định làm gì ở đây? “Xin Hòa ng
thượng chỉ rõ” Nhan Tử La nói.
“Việc này… ngươi không cần phải
biết.” Khang Hy cười.
Vớ vẩn!
Không cần biết ông còn nói làm gì,
vì sao mèo lại chết vì tính tò mò? Chính là vì những người như ông già Khang Hy
này quá nhiều, gợi mở trí tò mò của người ta xong lại làm bộ “không nói cho
ngươi biết đấy.” khiến mèo phải vắt óc suy nghĩ mà mệt tới chết!
“Vâng!” Lòng thầm miệt thị, nhưng
ngoài miệng, giọng nói vẫn rất cung kính.
Khang Hy chỉ cười không đáp.
“Hai năm không gặp, Nhan tẩu vẫn
phong thái ấy!” Người nói là Dận
Chinh. Lời vừa thốt ra, đám đàn ông họ Ái Tân Giác La đều lén liếc về phía Nhan
Tử La một cái.
“Vốn chẳng có phong thái gì cả, hai năm nay già hơn nhiều, Thập tứ gia quá
lời rồi. Chỉ có Thập tứ gia, hai năm không gặp, ăn nói lanh lợi hơn thôi.” Nhan
Tử La cười đáp. Vẫn phong thái ấy? Tưởng nàng không nghe ra ý hắn muốn châm
chích nàng ưa bày trò hay sao?
“Nhan tẩu quá khen rồi.” Dân Trinh
cười, đáp.
“Thập tứ gia khiêm tốn.” Nhan Tử La
cũng cười. Bệnh nói nhiều của lão Thập tam đã lây sang Lão thập tứ rồi sao?
Đương nhiên rồi, bọn họ cốt nhục tương thông mà, vốn đã có gene giống nhau, chỉ
là lão Thập tam gene trội, còn lão Thập tứ mang gene lặn, thỉnh thoảng mới bộc
phát một lần, giống như vết đen mặt trời[1]
[1]
Vết đen mặt trời là các khu vực tối trên bề mặt mặt trời. Độ sáng bề mặt của
vết đen vào khoảng ¼ độ sáng của những vùng xung quanh (độ sáng này là rất nguy
hiểm đối với mắt người. Chu trình xuất hiện vết đen là khoảng 11 năm.
“Được rồi, không còn sớm nữa, hồi
cung thôi!” Đồng chí Khang Hy đứng dậy, khi bước ra cửa còn quay đầu liếc mắt
nhìn chậu hoa mã lan một cái, sau đó đứng hẳn lại: “Nếu là đồ mọc ngoài đồng
rộng hoang vu không đáng tiền, thì tặng trẫm một chậu đi”.
“Nếu người thích, hai chậu này tặng
cho Hòa ng thượng cả ạ.” Nhan Tử La cố nhịn cười nói.
“Không cần, một chậu là đủ rồi.”
Khang Hy nói xong liền tiếp tục bước đi, sớm đã có tiểu thái giám nhanh chân
bước tới bưng chậu hoa đang nở rực rỡ chạy mất.
Nhìn đám người đã đi xa, lúc này
Nhan Tử La mới dám cười thành tiếng, Dận Chân và Dận Tường nhìn nàng, lắc đầu.
“Nhan tẩu, tẩu vui thế à?” Dận
Tường đột nhiên nhớ ra một chuyện, bài Đừng hái hoa dại bên đường rút cuộc có ý
gì? Tại sao Lê Trừng nhất định phải hát cho hắn nghe. Hơn nữa, vừa rồi khi Hòa ng
a ma nói muốn chậu hoa này, bộ dạng nàng ta như đang cố nín cười nữa, chắc đây
không phải bài hát hay ho gì!
“Thập tam gia không vui sao? Ngày
mười lăm tháng Tám mà Hòa ng thượng lại đích thân giá đáo! Vinh hạnh quá to lớn.”
Nhan Tử La vừa nói vừa đi vào.
“Nhan tẩu, bài hát mà tẩu bảo Lê
Trừng hát chẳng hay ho gì đâu nhỉ?” Dận Tường hỏi một câu, sau đó quay lại nhìn
Tứ ca một cái.
“Thập tam gia về đợi nghe là biết
mà, đúng không.” Giọng Nhan Tử La từ trong nhà vọng ra, vẫn còn mang theo ý
cười.
“Tứ ca, Nhan tẩu hát cho huynh nghe
bao giờ chưa?” Dận Tường bĩu bĩu môi.
“Về nhà nghe hát đi!” Dận Chân
buông khẽ một câu, sau đó mỉm cười bước vào trong nhà.
“Tứ ca, huynh…” Dận Tường nhìn theo
lưng Tứ ca mình lắc lắc đầu, “Ông già rốt cuộc cũng nói được một câu rất đúng,
huynh dung túng để mặc tẩu gây chuyện.” sau đó bất lực quay gót về nhà nghe
hát.
Khuynh Thành và Khang Hy cưỡi ngựa
đi song song. Nó không muốn hồi cung, nhưng nãi nãi dặn đi dặn lại là phải về,
còn nói quá trình cải tạo mới thực hiện được một nửa. Vì vậy, nó đành phải nửa
đêm “bỏ nhà ra đi”.
Vì ánh trăng rất đẹp, nên cả đòa n
người ngựa chầm chậm nhàn nhã đi.
“Bảo nha đầu, bài Đừng hái hoa dại
bên đường là thế nào? Khang Hy hỏi.
Khuynh Thành chưa trả lời đã cười, “Hòa
ng gia gia, người muốn nghe thật ạ?”.
“Bảo nha đầu, đừng làm bộ làm tịch
nữa.” Thập thúc thúc tính tình nóng nảy của nó đã nói với lên từ phía sau.
“Ừm, à.” Khuynh Thành hắng giọng, “Vậy
con hát nhé. “Tiễn chàng ra tận cửa, có lời này thiếp phải nhắc nhở, dù đang
mùa trăm hoa đua nở, chàng đừng hái hoa dại ven đường.”“.
“Hết rồi?” Dận Đường hỏi. Bài này
nghe như vẫn chưa hát hết.
“Chưa hết ạ, nhưng phần còn lại
Ngạch nương không hát cho con nghe, Cửu thúc.” Khuynh Thành cười.
Có người cười khẽ, là giọng Dận
Trinh.
“Đừng hái hoa dại bên đường, tại
sao ngạch nương con lại đào hoa dại mang về nhà trồng?” Dận Trinh hỏi.
“Thập tứ thúc, hoa dại này không
giống hoa dại trong bài hát! Hoa dại này cũng đâu phải trồng uổng công!” Khuynh
Thành nói.
Đột nhiên Khuynh Thành chỉ về hướng
bóng cây đen đen phía xa, nói: “Hòa ng gia gia, người xem, ở đó có một cây dâu,
chúng con cũng đã hái lá dâu đấy!”
Mọi người nhìn ra, quả nhiên có một
bóng cây to lớn đứng đó.
“Hái lá dâu? Không lẽ ngạch nương
con nuôi tằm?” Khang Hy tiện miệng hỏi.
“Dạ, Hòa ng gia gia, tằm là do con
và Bố Bố phụ trách cho ăn!” Khuynh Thành kiêu ngạo hất đầu.
“Nha đầu lười con mà cũng có lúc
chăm như thế?” Khang Hy liếc mắt sang. Nha đầu này ở trong cung ngoài gây rắc
rối ra thì là chơi, không thấy nó làm gì bao giờ.
“Hòa ng gia gia…” Khuynh Thành dài
giọng. “Con chủ động giúp Ngạch nương cho tằm ăn đấy”.
“Thế thì yên tâm rồi!” Khang Hy
đáp. Đám a ca ở phía sau có người cười khẽ.
“Chẳng còn cách nào, Hòa ng gia
gia, người đã từng thấy ai cho tằm ăn giống tiên nữ rắc hoa chưa? Ngạch nương
con vừa nhìn thấy tằm là sợ rúm cả người vào, vì vậy, mỗi lần đều đứng từ xa mà
ném lá dâu, kết quả rơi hết xuống đất, con tốt bụng, vì vậy mới giúp Ngạch
nương cho tằm ăn!” Khuynh Thành giải thích.
“Nghĩ cũng phải.” Khang Hy vẫn
giọng điệu ấy. Khuynh Thành lại dài giọng kháng nghị.
Dận Chân bước vào sân, bọn a hòa n
đều đang thu dọn, chưa kẻ nào về, chỉ thấy một mình Nhan Tử La ngồi trong sân
ngắm trăng.
“Lại nhớ Mẫn Chỉ?” Dận Chân hỏi,
ngồi xuống cạnh nàng.
Nhan Tử La gật đầu, “Chàng nói xem
sau này ai trong chúng ta chết trước thì tốt hơn?”
“Nàng.” Dận Chân không hề do dự,
đáp.
Nhan Tử La nghiêng đầu, nheo mắt
lườm chàng, “Nhìn xem, đuôi hồ ly lộ ra rồi phải không? Thiếp chết trước, sau
đó chàng đi trêu hoa ghẹo bướm? Nói.” vừa nói, tay vừa đặt lên cánh tay chàng.
“Đầu óc vô dụng.” Dận Chân đáp.
“Chàng vẫn dùng câu này như thần
chú nhỉ? Đừng có quanh co, nói ra nghe xem tại sao thiếp phải chết trước?” Nhan
Tử La cười nhìn Dận Chân, sau đó cố ý nũng nịu nói, “Có phải chàng sợ chàng
chết trước rồi thiếp sẽ đau lòng không?”.
“Không phải.” Dận Chân đáp cụt lủn.
“Vậy tại sao?” Nhan Tử La nheo mắt,
dám nói ra những lời khó nghe, sẽ cắn tay chàng.
Dận Chân ngiêng đầu nhìn nàng, nói:
“Ta chết trước nàng sẽ không đau lòng, vì vậy mới chọn nàng chết trước”.
“Bị chàng nhìn thấu rồi.” Nhan Tử La cười.
“Hừ!” Dận Chân theo thói quen hừ mũi một cái.
“Nhưng nếu thiếp chết trước thì thật quá thiệt thòi.” Nhan Tử La nói
Dận Chân nhìn nàng, ra hiệu nói tiếp.
“Chàng già hơn thiếp nhiều như thế, sau đó thiếp lại chết trước chàng, như
vậy xem ra thiếp sống được bao nhiêu năm? Theo quy luật sinh trước tử trước,
thiếp thấy chàng vẫn nên chết trước mới công bằng.” Nhan Tử La kết luận chắc
nịch.
Dận Chân lờ nàng.
Nhan Tử La ngắm trăng, một lúc lâu lại hỏi: “Chàng nói xem, kiếp sau thiếp
sẽ là con gì?”.
“Lợn.” Dận Chân đáp.
“Ừm, thiếp cũng nghĩ như thế. Lợn tốt biết bao, từ khi sinh ra đã có người
hầu hạ, mặc dù ăn uống không ngon lành lắm, nhưng có thể tuỳ thích ăn cho cái
bụng mình tròn vo mà vẫn rất đẹp. Chàng đã nhìn thấy mắt lợn chưa?” Sau đó quan
sát kĩ Dận Chân, “To hơn mắt chàng nhiều”.
“Vô vị!” Dận Chân trừng mắt nhìn nàng.
“Ừm, đúng là rất vô vị!” Nhan Tử La gật gật đầu, lập tức đứng dậy, “Đi
nướng đồ thôi.” Giơ tay kéo Dận Chân ra ngoài.

