Ma Đao - Hồi 16 - Phần 1
Hồi
16: Xương khô cốt trắng
Bọn Thẩm Thăng Y không biết gì về những tao ngộ của Ma
Vương, suốt đường đi họ chẳng gặp phải ai tập kích, yên ổn tới tận phủ đệ của
Bạch Ngọc Lâu.
Bạch Ngọc Lâu vừa nghe báo, lập tức ra đón, ông ta với Thẩm
Thăng Y không chỉ là bạn thân, mà còn từng cùng nhau ra sống vào chết, chia sẻ
hoạn nạn.
Bạch Ngọc Lâu cũng từng nói rằng những việc đắc ý nhất trong
đời ông ta không phải là liên tiếp đậu cả văn võ Trạng Nguyên, mà là có một đứa
con gái như Bạch Băng và một người bạn như Thẩm Thăng Y. Bạch Băng trời cho đẹp
đẽ, người ta tôn là trên đời không hai, không những nết na mà còn hiếu thuận,
Thẩm Thăng Y thì tay kiếm nổi danh thiên hạ, nghĩa khí xung thiên, cũng là bậc kì
nam tử có một không hai trên đời.
Thẩm Thăng Y bôn tẩu hành hiệp khắp giang hồ, còn Bạch Ngọc
Lâu tuy không muốn làm quan nhưng vì thân phận quá đặc biệt nên có rất nhiều
việc không thể đích thân đi làm.
Dĩ nhiên họ rất ít có dịp được gặp nhau, lần nào chia tay
Bạch Ngọc Lâu cũng dặn đi dặn lại là Thẩm Thăng Y nếu có lúc nào rảnh thì tới
thăm ông ta.
Bạch Băng thì lần nào cũng nằng nặc đòi theo Thẩm Thăng Y
rong ruổi giang hồ, dĩ nhiên lần nào cũng bị cự tuyệt.
Tuy nàng đã được Bạch Ngọc Lâu dạy cho một thân võ công,
nhưng giang hồ hung hiểm, ngay cả Thẩm Thăng Y cũng không dám chắc rằng sẽ bảo
vệ nàng được an toàn.
Mãi đến mùa xuân năm rồi, Thẩm Thăng Y, Bạch Ngọc Lâu mới bị
nàng thuyết phục, cho nàng đi cùng một chuyến xuống Giang Nam, lại gặp phải tên
đại đạo hái hoa nổi tiếng nhất thiên hạ Hồng Mai đạo, suýt nữa cả tính mạng của
nàng cũng không giữ được, tuy chỉ là có sợ không nguy, nhưng qua lần ấy rồi,
Bạch Ngọc Lâu lại không dám cho nàng rời nhà nữa.
Nhưng nỗi thích thú của nàng vẫn không giảm sút, mà lại tăng
thêm, nên đã dặn trước đám gia nhân, nếu có tin tức gì về Thẩm Thăng Y thì phải
bào cho nàng biết đầu tiên. Cũng vì vậy mà tuy Bạch Ngọc Lâu vội vàng ra đón,
vẫn là Bạch Băng gặp Thẩm Thăng Y trước.
Thẩm Thăng Y ngồi ở đại sảnh, Bạch Băng như một con bướm
chấp chới bay vào, nàng không tô điểm trang sức gì, nhưng bằng vào sắc đẹp rực
rỡ của nàng, chẳng cần gì vàng ngọc son phấn cũng đã đủ làm người ta hoa mắt.
- Thẩm đại ca...
Người còn ở ngoài cửa, Thẩm Thăng Y đã nghe giọng Bạch Băng
như tiếng chuông bạc thánh thót ngân lên, vừa đưa mắt nhìn lại, Bạch Băng đã
đứng trước mặt.
Bạch Băng đến lúc ấy mới nhận ra rằng ngoài Thẩm Thăng Y,
còn có hai ông già, một đại hán ở đó.
Nàng định lấy chiếc khăc tay bịt mắt Thẩm Thăng Y, nhưng
nhìn thấy có ba người lạ mặt đang sửng sốt nhìn mình, bất giác dừng lại.
Thẩm Thăng Y lập tức cười nói:
- Băng nhi, cô khỏe không?
Bạch Băng xoay xoay chung quanh Thẩm Thăng Y, khom người hỏi
khẽ:
- Thẩm đại ca, họ là ai thế?
Thẩm Thăng Y hỏi lại:
- Cô nói là ai nào?
- Là bậc trưởng bối của anh à? Trông không giống. - Chưa dứt
lời, nàng đã hoảng sợ cười phá lên, trông càng yêu kiều.
Trương Thiên Hộ, Tần Độc Hạc nghe thấy, nhìn nhau cười một
tiếng, Thẩm Thăng Y lắc lắc đầu:
- Đã lớn thêm một tuổi rồi, mà vẫn cứ như thế.
Bạch Băng bất mãn giật giật tay áo Thẩm Thăng Y:
- Vừa thấy mặt đã lên giọng dạy bảo người ta rồi.
Một giọng nói sang sảng từ ngoài cửa vang vào:
- Xem đó đủ biết thường ngày nó phá phách thế nào.
Câu nói chưa dứt, một người mặc áo gấm để râu ba chòm bước
mau vào, tuy đã đứng tuổi nhưng toàn thân đầy sức sống, phong thái thung dung,
chắc cũng không mấy trai tráng bì kịp.
Mặt ông ta đầy vẻ hớn hở, nhưng nhìn thấy Trương Thiên Hộ,
Tần Độc Hạc, trong mắt không giấu được vẻ ngạc nhiên.
Bạch Băng nũng nịu:
- Cha, cha cũng nói là con phá phách.
Người mặc áo gấm chính là Bạch Ngọc Lâu, ông ta cười nói
ngay:
- Cha là người rất công bằng... - Ngừng một thoáng rồi nhìn
qua Thẩm Thăng Y. - Lão đệ, cơn gió nào thổi ngươi đên đây vậy?
- Gió đông... - Thẩm Thăng Y cười khì. - Mấy hôm nay toàn là
gió đông mà.
Chàng vẫn ngồi yên, nhưng ba người bọn Trương Thiên Hộ đã
bất giác đứng cả dậy.
Bạch Ngọc Lâu đưa mắt qua:
- Ba vị này...
Thẩm Thăng Y nói:
- Là Giang Nam Tứ Hữu, Trương lão...
Bạch Ngọc Lâu ngắt lời:
- Tinh đả tế toán Trương lão tiền bối, thất lễ quá... - Ánh
mắt dừng lại trên mặt Tần Độc Hạc. - Còn vị này chắc là Tần lão tiền bối rồi.
Tần Độc Hạc sửng sốt:
- Bạch đại nhân quá lời.
Trương Thiên Hộ nói ngay:
- Chúng ta dường như chưa được gặp Bạch đại nhân lần nào.
Bạch Ngọc Lâu cười nói ngay:
- Chỉ vì trong bốn vị có một vị mang ngoại hiệu giống hệt
vãn bối.
- Thư kiếm song tuyệt... - Trương Thiên Hộ và Tần Độc Hạc
lại kêu lên cùng một lúc.
Bạch Ngọc Lâu nhìn thẳng vào Trương Thiên Hộ nói:
- Lúc còn trẻ, vãn bối đã nhiều lần muốn tìm tới Liễu lão
tiền bối trò chuyện về thư và kiếm để so cao thấp, mà vẫn không có dịp.
Bạch Băng nói chen vào:
- Té ra lúc ấy cha cũng hung hăng thích đấu đá lắm.
Bạch Ngọc Lâu cười cười nói:
- Nhưng không có phá phách như cô.
Bạch Băng giãy nảy giậm chân, Bạch Ngọc Lâu nói luôn:
- Con gái của ta được nuông chiều từ nhỏ nên hư, có chỗ nào
thất lễ xin các vị đừng để bụng.
Trương Thiên Hộ, Tần Độc Hạc cùng lắc đầu, Trương Thiên Hộ
nói ngay:
- Anh em chúng ta xưa nay không quen bị câu thúc, mà lệnh ái
cũng chẳng có gì là thất lễ.
- Vậy thì vãn bối thất lễ rồi, tới giờ vẫn còn để hai vị
tiền bối phải đứng. - Bạch Ngọc Lâu lập tức vái một cái. - Xin mời ngồi...
Trương Thiên Hộ và Tần Độc Hạc cả đời không mấy khi vào nhà
quan, thêm khí thế trong phủ đệ của Bạch Ngọc Lâu quả cũng làm người ta e dè,
lại thấy Bạch Ngọc Lâu đi như sông dài đứng như núi cao, cao thâm khôn lường,
nên bất giác thấy ngại ngùng. Giờ đây nói qua mấy câu, thấy rõ Bạch Ngọc Lâu
không có chút gì là khệnh khạng kiểu quan dạng, cũng bớt đi một phần e ngại,
cười nụ ngồi xuống.
Bạch Ngọc Lâu nhìn qua Hàn Kỳ:
- Còn vị này...
- Là Hàn Kỳ, cháu gọi ta bằng cậu.
Hàn Kỳ vội ôm quyền:
- Xin ra mắt Bạch đại nhân.
Bạch Ngọc Lâu cười cười:
- Sao còn chưa ngồi vậy?
Hàn Kỳ ấp úng:
- Tại hạ đứng cũng được mà.
- Bước vào nhà đều là khách cả, có lí nào lại để cho khách
đứng bao giờ? - Bạch Ngọc Lâu cười nói tiếp. - Ngươi mà còn không chịu ngồi,
thì ta cũng chỉ còn có cách đứng mà thôi.
Hàn Kỳ vội rối rít nói:
- Không dám, không dám. - Rồi cũng vội vàng ngồi xuống.
Trương Thiên Hộ lập tức nói:
- Suốt đường đi, Thẩm lão đệ nói Bạch đại nhân là...
Bạch Ngọc Lâu vừa ngồi xuống vừa nói:
- Y nói xấu gì ta, hai vị tiền bối cứ nói thẳng ra đừng
ngại, để ta dễ tính sổ với y.
- Đều là nói tốt cả. - Trương Thiên Hộ ánh mắt
lướt qua. - Đáng tiếc là ta đã già rồi, nếu không nhất định sẽ xin làm môn hạ của Bạch
đại nhân, làm một người giữ cửa cũng vinh dự.
- Câu này mới đúng là thật lòng thật ruột đây. - Thẩm Thăng
Y cười một tiếng. - Nhưng quả đúng thế thật, ông ta tuổi cũng có hơi lớn, tính
ra thì ta hợp hơn.
Bạch Ngọc Lâu cười cười nhìn qua Bạch Băng:
- Băng nhi, con nghe rõ chưa nào.
Bạch Băng lập tức nhảy lên:
- Thẩm đại ca, câu mới rồi là anh nói đấy nhé.
- Chết tôi rồi. - Thẩm Thăng Y chép miệng.
Bạch Băng lập tức nói ngay:
- Ta không cần anh giữ cửa, chỉ cần anh bảo tiêu cho ta thôi.
Thẩm Thăng Y nói:
- Quanh đây còn có ai dám đắc tội với đại tiểu thư nhà cô?
Bạch Băng nói:
- Là ta nói... muốn anh bảo vệ ta đi khắp thiên hạ.
Thẩm Thăng Y lắc đầu:
- Thứ lỗi cho tại hạ không đủ năng lực.
Bạch Băng giẫm chân:
- Đại trượng phu một lời như chín vạc, đó là anh nói mà.
Thẩm Thăng Y nháy mắt:
- May mà Bạch đại nhân chưa đồng ý, bây giờ ta rút câu ấy
lại cũng vẫn còn kịp.
Bạch Băng tru lên:
- Cha...
Bạch Ngọc Lâu xòe hai tay ra:
- Y đã rút lời nói lại, cha cũng phải chờ dịp khác thôi.
Bạch Băng chẩu chẩu môi, không nói gì, Bạch Ngọc Lâu nhìn
nhìn Thẩm Thăng Y nói:
- Ngươi nên thuyết phục nó, đừng để nó lẵng nhẵng theo quấy
rầy ta, phiền nhiễu lắm.
Thẩm Thăng Y đưa mắt nhìn Bạch Băng, Bạch Băng quay mặt đi,
nhưng mắt cứ liếc liếc Thẩm Thăng Y.
Thẩm Thăng Y cười cười:
- Băng nhi là một cô bé ngoan, sao lại giận dỗi?
Bạch Băng lập tức nói:
- Ta không phải là cô bé, mà hiện ta cũng không giận dỗi gì
cả.
Bạch Ngọc Lâu làm ra vẻ sợ hãi co rúm người lại, rồi đưa mắt
nhìn Trương Thiên Hộ:
- Bốn vị lão tiền bối chỉ có hai vị tới, còn hai vị tới sau
à?
Trương Thiên Hộ lắc đầu, Bạch Ngọc Lâu nói tiếp:
- Nếu Liễu lão tiền bối đang ở gần đây, vãn bối tới bái
phỏng cũng được mà.
Trương Thiên Hộ hỏi:
- Bạch đại nhân còn muốn so sánh với y xem ai đúng là Thư
kiếm song tuyệt sao?
Bạch Ngọc Lâu đáp:
- So sánh hay không cũng chẳng quan trọng, chỉ cần được
chiêm ngưỡng phong thái của bậc tiền bối cũng đã là một chuyện hay rồi.
Trương Thiên Hộ nói:
- Về kiếm thì không dám nói, chứ về thư thì chắc chắn Bạch
đại nhân hơn y.
- Lão tiền bối dựa vào đâu mà nói chắc như thế? - Bạch Ngọc
Lâu có vẻ lạ lùng.
Trương Thiên Hộ nói.
- Linh khí là chủ của việc viết chữ đọc sách, nhưng ta xem
ra vài năm nay sợ y không còn chút linh khí nào.
Bạch Ngọc Lâu nghe tới đó, lại vẫn chưa rõ Liễu Thanh Phong
gặp phải chuyện gì, hỏi ngay:
- Liễu lão tiền bối đến nay vẫn khỏe chứ?
Trương Thiên Hộ đáp:
- Không giấu gì Bạch đại nhân, y đã chết rồi.
Bạch Ngọc Lâu khẽ “ủa” lên một tiếng, đưa mẳt nhìn Thẩm
Thăng Y, Thẩm Thăng Y lập tức nói:
- Chúng ta nên bàn vào chuyện chính thôi.
- Có chuyện gì vậy? - Bạch Ngọc Lâu hỏi. - Có dính líu gì
đến ta không?
Không chờ Thẩm Thăng Y trả lời, ông ta lại nói tiếp:
- Từ khi ngươi và ta chia tay đến nay, ta vẫn hoàn toàn yên
ổn.
Thẩm Thăng Y nói:
- Chuyện này có dính líu gì đến ngươi không, thì trước mắt
đây ta không dám nói chắc.
Bạch Ngọc Lâu kinh ngạc hỏi:
- Nhưng ngươi lại vội vàng tới đây cơ mà?
Thẩm Thăng Y chép miệng:
- Vì Tiểu Ngải cho rằng có hai đại nhân vật, một là ta, hai
là ngươi.
- Tiểu Ngải à? - Bạch Ngọc Lâu nhướng mày. - Ngải Phi Vũ à?
Y gặp chuyện gì vậy?
Thẩm Thăng Y xòe hai bàn tay ra, Bạch Ngọc Lâu biến sắc:
- Y chết rồi sao? Ai giết y, ta với ngươi sẽ lập tức trả thù
cho Tiểu Ngải.
Nói tới câu đó, ông ta lập tức mang đầy dáng vẻ khách giang
hồ, hoàn toàn không có chút gì là bậc quý nhân trong triều đình.
Thẩm Thăng Y lắc đầu:
- Trả thù là chuyện nhỏ, hiện tại việc chúng ta phải giải
quyết là tìm hiểu xem người kia rốt lại muốn gì.
- Người kia à? Người nào vậy? - Bạch Ngọc Lâu hỏi dồn.
- Y tự xưng là Ma Vương.
Bạch Ngọc Lâu cười lớn:
- Cái danh hiệu ấy thật đáng sợ, mà cũng rất rẻ tiền, người
này chắc trong đầu óc có chuyện gì không ổn.
Thẩm Thăng Y nói:
- Nhưng trong tay y có một thanh đao vô cùng lợi hai.
- Lợi hại như thế nào? - Bạch Ngọc Lâu tỏ ý ngờ vực.
- Nghe nói trên thanh đao có lời nguyền của Thiên ma, là một
thanh Ma Đao. - Thẩm Thăng Y nói nghe ra rất rõ ràng.
Bạch Ngọc Lâu lại cười ngất:
- Như thế mà ngươi cũng tin sao?
- Trên thanh đao có lời nguyền của Thiên ma hay không thì ta
không dám nói chắc, nhưng chắc chắn đó là một thanh đao không tầm thường.
- Không tuốt ra khỏi vỏ cũng giết người được à?
- Giết người là chuyện lặt vặt, cái lạ là có thể biến ra hai
người giống hệt nhau, mới là đáng sợ.
- Thuật dịch dung chứ gì?
- Có lẽ... - Thẩm Thăng Y trầm ngâm nói. - Thanh đao này có
lẽ chỉ là một thanh đao bình thường, ma lực của nó là ở chỗ tay người dùng đao.
Bạch Ngọc Lâu nói:
- Ngươi đã thấy qua người mà thanh đao ấy biến ra rồi à?
Thẩm Thăng Y gật đầu:
- Mà không phải là một lần, có hai Ngải Phi Vũ giống hệt
nhau, hai Phương Trực giống hệt nhau, hai Lãnh huyết Âu Dương giống hệt nhau...
- Tiểu Ngải là một kẻ hiệp khách, Phương Trực là một bậc
quân tử, Lãnh huyết Âu Dương là... - Bạch Ngọc Lâu ngẫm nghĩ. - Hình như là một
sát thủ trong hắc đạo thì phải?
Thẩm Thăng Y gật gật đầu. Bạch Ngọc Lâu lạ lùng nói:
- Ba người ấy hoàn toàn không phải là một hạng, tại sao lại
cùng xuất hiện?
Thẩm Thăng Y nói:
- Bởi thế mới kì quái, có lẽ ta phải kể cho ngươi nghe từ
đầu, kể thật rõ ràng mới được.
Bạch Ngọc Lâu nói:
- Ngay ngươi cũng thấy là kì quái, thì chắc chắn là một
chuyện rất kì quái, nói mau đi, nói mau đi.
Bạch Băng cũng đã kéo một cái ghế qua ngồi cạnh Thẩm Thăng Y
ngây người nhìn chàng, nàng rất thích thú nghe những truyền thuyết kì quái lạ
lùng trên giang hồ.
Trước đó Thẩm Thăng Y đã kể rất nhiều chuyện với nàng, nhưng
đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy rất hồi hộp, vì đây là lần đầu tiên nàng nghe
Thẩm Thăng Y nói ra hai chữ “kì quái”.
Thẩm Thăng Y mà cũng cho là chuyện “kì quái”, thì hấp dẫn
biết bao, rùng rợn biết bao?
Thẩm Thăng Y không để nàng thất vọng, tuy không đoán được
kết cục sẽ ra sao, nhưng câu chuyện cũng khiến cho người ta hồn bay phách tán.
Thẩm Thăng Y kể rất tỉ mỉ, Bạch Ngọc Lâu nghe rất chăm chú,
lúc đầu nét mặt ông ta có vẻ rất thích thú, nhưng nghe tới doạn Ngải Phi Vũ
mang bộ mặt của Ma Vương xuất hiện, lại có vẻ rất chú ý, nghe hết đoạn Thẩm
Thăng Y tả diện mạo Ma Vương, nét mặt của ông ta lại liên tiếp thay đổi.
Thay đổi như đang có điều gì suy nghĩ.
Thẩm Thăng Y nhìn thấy, cũng không hỏi, cứ tiếp tục kể tới
hết, lại nói thêm:
- Chuyện này mà có dính líu đến ngươi, thì theo tác phong
hành sự của Ma Vương kia, dường như không thể để chúng ta yên ổn tới đây đâu,
trừ phi y không định ra tay ngay.
Bạch Ngọc Lâu rốt lại cũng cất tiếng, câu đầu tiên là:
- Chuyện này chắc chắn có dính líu rất nhiều tới ta.
Bao nhiêu ánh mắt của những người đang có mặt lập tức đổ dồn
hết vào ông ta, Bạch Băng lập tức hỏi:
- Cha, cha quen biết lão Ma Vương kia à? - Nàng hiện rõ vẻ
hồi hộp, dường như rất mong rằng lão Ma Vương kia có quen biết với cha mình,
hoàn toàn không nghĩ rằng đây là một chuyện rất đáng sợ chứ không phải là đáng
mừng.
Bạch Ngọc Lâu cũng không làm cho nàng thất vọng, gật đầu
nói:
- Nếu đúng là con người này, thì ta với y quá rành về nhau.
Bạch Băng nóng ruột hỏi dồn:
- Y là một Ma Vương thật à?
Bạch Ngọc Lâu nói:
- Có thể nói là phải, cũng có thể nói là không phải.
- Lại có chuyện thế nữa! - Bạch Băng lạ lùng nhìn nhìn Bạch
Ngọc Lâu, những người khác thì đều lắng tai nghe tiếp.
Bạch Ngọc Lâu nói:
- Bề ngoài thì trông y chẳng có gì khác với ngươi khác,
nhưng trong thân thể y là một dòng máu ma, lời lẽ cử chỉ đầy vẻ tà khí, hành
động thì càng vô cùng tàn ác.
Bạch Băng lại hỏi:
- Cha với y là bạn bè à?
Không chờ Bạch Ngọc Lâu đáp, nàng nói ngay:
- Sao cha lại có hạng bạn bè như thế?
Bạch Ngọc Lâu lặng lẽ cười một tiếng:
- Buổi đầu ta với y vốn cũng là bạn bè, về sau lại biến
thành kẻ thù không đội trời chung. - Ngừng lại một lúc, nói tiếp. - Ta vốn đã
bị y đưa vào chỗ chết một lần, thật không ngờ lại còn sống trên đời.
Dứt lời chợt thở dài một tiếng:
- Cũng có thể họ không phải là một người, có điều tác phong
hành sự có chỗ giống nhau.
Thẩm Thăng Y nói:
- Bạch huynh...
Bạch Ngọc Lâu rõ ràng vẫn còn có thể nói đùa, ngắt lời nói:
- Ngươi đừng có xưng huynh gọi đệ với ta là hay nhất.
Bọn Trương Thiên Hộ đều cùng sửng sốt, Bạch Băng lập tức
cười khanh khách:
- Phải rồi, nếu không ta phải đổi gọi là Thẩm đại thúc, thì
cũng như gọi anh là ông già.
Thẩm Thăng Y cười gượng, Bạch Ngọc Lâu làm ra vẻ ngênh ngang
nói tiếp:
- Cha con ta đã quyết định lâu rồi, nó nhất định gọi ngươi
là Thẩm đại ca.
Thẩm Thăng Y lắc đầu:
- Băng nhi mà không bị ngươi làm cho hư hỏng mới là kì lạ.
Bạch Ngọc Lâu cười nói:
- So về tuổi tác thì ta lớn hơn ngươi nhiều. - Ngừng một
chút lại nói tiếp. - Đây cũng là chuyện xảy ra nhiều năm rồi.
Ông ta lập tức hỏi Thẩm Thăng Y:
- Lão Ma Vương ấy có một tên thủ hạ tuổi thì già hơn ta
nhưng vóc dáng thì như một thằng trẻ con, tính tình cũng hệt như một thằng trẻ
con không?
Thẩm Thăng Y buột miệng nói:
- Là lão già nhỏ bé...
Thẩm Thăng Y nói luôn:
- Dĩ nhiên y không phải là một thằng trẻ con.
Bạch Ngọc Lâu gật đầu:
- Giống hệt một thằng hề, rất nhiều người coi y như một
thằng trẻ con, kết quả là uổng mạng... - Cười một tiếng lại nói tiếp. - Mà nếu
không coi y là một thằng trẻ con, cũng rất dễ uổng mạng.
Thẩm Thăng Y nói:
- Có lúc trông y rất thật thà, có lúc lại giống hệt như một
thằng ngớ ngẩn.
- Hai loại người ấy rõ ràng đều rất dễ làm người ta coi
thường.
Thẩm Thăng Y hỏi tiếp:
- Ngươi biết thằng hề lùn ấy từ lúc nào?
Bạch Ngọc Lâu ngẫm nghĩ:
- Khoảng hai mươi năm trước.
Thẩm Thăng Y sửng sốt:
- Lâu thế kia à?
- Lúc ấy y tên là Tỳ Bà, chỉ là vì gọi theo tên giống người Tỳ
Bà, không phải là loại đàn tỳ bà.
Thẩm Thăng Y nói:
- Ta lại cứ tưởng đó là giống người “Tỳ Bà”, quả là y người
thì nhỏ mà đầu thì to, trông cũng giống một cây đàn tỳ bà.
Bạch Ngọc Lâu cười cười:
- Có thể hiện tại y đã đổi tên thành “Tỳ Bà”, lúc ấy trông y
cũng giống một cây đàn tỳ bà, thân hình cái gì cũng tròn tròn, mập đến nổi
không thể phân biệt được đâu là bụng đâu là cổ.
- Lúc ấy y đã là thủ hạ của Ma Vương rồi à?
- Cũng có thể nói là một thứ đồ chơi.

