Sáng, Trưa, Đêm - Chương 26 - 27 - 28
Chương 26 -
Kendall không thể quên được câu chuyện với cô em dâu Peggy
dường như không thể chịu đựng được tình trạng đó một mình - Woody đã rất cố
gắng…
- Ôi! Tôi yêu anh ấy nhiều lắm.
Cậu ấy cần giúp đỡ nhiều - Kendall nghĩ - Mình phải làm gì đó.
Cậu ấy là em trai mình. Mình phải
nói chuyện với cậu ấy.
Kendall đi tìm
Clark.
- Ông Woodrow có nhà không?
- Có, thưa bà. Tôi nghĩ rằng ông ấy đang ở phòng riêng.
- Cám ơn.
Nàng nghĩ đến cảnh diễn ra bên bàn ăn và khuôn mặt bầm tím của
Peggy.
Chuyện gì vậy? Tôi va phải cửa ra vào. Lần nầy cô ấy sẽ chịu
đựng mọi chuyện như thế nào đây?
Kendall lên gác, gõ cửa phòng Woody. Không có tiếng trả lời.
- Woody?
Nàng mở cửa, bước vào. Mùi hạnh nhân đắng tràn ngập phòng.
Kendall đứng đó một lát rồi đi về phía buồng tắm. Nàng nhìn thấy Woody qua cánh
cửa khép hờ. Cậu ta đang đun heroin trên một miếng nhôm. Khi nó đã nóng chảy
ra, nàng thấy Woody hít hơi khói xông lên bằng một chiếc ống ngậm ở miệng.
Kendall bước vào.
- Woody?
Gã quay ra cười ngoác miệng:
- Chào, bà chị thân yêu!
Rồi lại cúi đầu hít tiếp.
- Vì Chúa! Em dừng lại đi.
- Hey, hãy thư giãn đi. Chị có biết cái nầy gọi là gì không -
Đuôi rồng. Chị có nhìn thấy con rồng khói đang bay lên nầy không? - Gã mỉm cười
sung sướng.
- Woody, để chị nói đã.
- Tất nhiên rồi, bà chị. Em có thể giúp gì cho chị được? Em
biết vấn đề không phải là tiền. Chúng mình đều là các tỉ phú mà! Sao hôm nay
trông chị ủ dột vậy? Mặt trời đã lên và sẽ là một ngảy đẹp trời? - Mắt gã sáng
lên.
Kendall đứng đó, nhìn em trai, lòng đầy xót xa.
- Woody, chị đã nói chuyện với Peggy. Cô ấy đã kể cho chị nghe
em bị nhiễm thuốc ở bệnh viện như thế nào.
Gã gật đầu:
- Ừ! Đó là điều tuyệt diệu nhất đã xảy ra với em.
- Không. Đó là điều tệ hại nhất thì đúng hơn. Em có biết mình
đang làm gì với cuộc sống của mình không?
- Biết chứ. Cái đó gọi là sống lên tiên đấy mà, bà chị.
Nàng nắm tay gã nói nhiệt thành.
- Em cần được giúp đỡ.
- Em ấy à? Em không cần giúp gì cả. Em vẫn khoẻ.
- Không, em không khoẻ. Hãy nghe nầy, Woody. Đây mới là cuộc
sống của em, và không chỉ là của riêng em đâu. Hãy nghĩ đến Peggy. Bao năm nay
em đã đẩy cô ấy xuống địa ngục, và cô ấy chịu được cũng chỉ do đã yêu em rất
nhiều. Không phải là em chỉ đang phá hoại cuộc sống của chính em mà cả cuộc
sống của cô ấy nữa. Bây giờ em phải làm gì đi, trước khi quá muộn. Việc em lần
đầu bị nghiện như thế nào thì không quan trọng. Quan trọng là em từ bỏ nó ra
sao?
Nụ cười của Woody tắt dần. Gã nhìn vào mắt Kendall và chực
nói, nhưng rồi lại thôi.
- Kendall…
- Sao?
Gã liếm môi.
- Em… em biết chị nói đúng. Em muốn dừng. Em đã cố… Chỉ có
Chúa mới biết em đã cố như thế nào. Nhưng em không thể.
- Tất nhiên là em sẽ làm được, nàng nói quyết liệt. Em có thể
làm được. Chúng ta sẽ cùng làm. Peggy và chị sẽ hỗ trợ phía sau. Woody, ai cung
cấp cho em heroin?
Woody đứng đó, nhìn nàng đầy kinh ngạc.
- Chúa ơi? Chị không biết sao?
Kendall lắc đầu:
- Không!
- Peggy đấy.
Chương 27 -
Simon Fitzgerald ngắm nghĩa chiếc mặt dây chuyền vàng một lúc
lâu.
- Tôi đã từng biết mẹ của cô, Julia ạ, và tôi yêu quí bà ấy.
Đối với bọn trẻ Stanford, bà ấy là một người tuyệt vời và bọn chúng rất yêu quí
bà.
- Bà cũng rất yêu quí họ. - Julia nói - Bà thường xuyên kể cho
tôi nghe về các anh chị tôi.
Chuyện xảy ra với mẹ cô thật khủng khiếp. Cô không thể tưởng
tượng là nó đã gây ra một vụ scandal lớn tới mức nào. Boston chỉ là một thành
phố nhỏ. Harry Stanford đã cư xử rất không đẹp. Mẹ của cô buộc phải ra đi, mà
chẳng có sự lựa chọn nào. - ông lắc đầu. - Cuộc sống của hai mẹ con cô hẳn đã
rất cực nhọc?
- Mẹ tôi đã phải vượt qua một thời gian rất khó khăn. Điều
khủng khiếp là, theo tôi, mẹ vẫn còn yêu Harry Stanford, bất chấp tất cả. -
Nàng đưa mắt nhìn Steve. - Tôi không hiểu cái gì đang xảy ra. Tại sao gia đình
tôi lại không muốn nhìn nhận tôi?
Hai người đàn ông đưa mắt nhìn nhau.
- Hãy để tôi giải thích. - Steve nói - Anh ngập ngừng, có gắng
lựa chọn từ ngữ một cách cẩn thận. - Cách đây không lâu, một phụ nữ đã xuất
hiện, tự xưng là Julia Stanford.
- Không thể thế được. Tôi là…
Steve giơ một tay lên ra dấu:
- Tôi biết. Gia đình đã thuê một thám tử tư điều tra để đảm
bảo cô ta đúng là Julia.
- Và họ đã thấy cô ta không phải là Julia?
- Không. Họ đã thấy cô ta chính là Julia.
Julia nhìn anh vẻ lúng túng.
- Cái gì?
Viên thám tử nầy nói rằng ông ta đã tìm thấy các dấu vân tay
của Julia khi cô ta lấy bằng lái xe ở San Francisco, năm mười bảy tuổi, và
chúng khớp với dấu vân tay của người phụ nữ tự xưng là Julia Stanford.
Julia trở nên lúng túng hơn bao giờ hết.
- Nhưng tôi tôi chưa bao giờ đến Indiana.
Fitzgerald nói:
- Julia, có thể có một âm mưu nào đó đang được thực hiện nhằm
chiếm đoạt một phần tài sản của gia đình Stanford. Tôi sợ rằng cô đã rơi vào âm
mưu đó!
- Tôi không tin!
- Bất cứ ai đứng đằng sau âm mưu nầy cũng đều không muốn có
hai Julia cùng một lúc.
Steve nói thêm.
- Cách duy nhất để kế hoạch có thể thành công là loại trừ cô.
Khi anh nói "loại trừ…" - Nàng dừng lại, cố nhớ một
cái gì đó.
- Ôi, không?
- Cái gì vậy? - Fitzgerald nói.
- Cách đây hai hôm tôi có nói chuyện điện thoại với cô bạn
cùng phòng, và cô ta đã sợ hãi tới mức cuồng loạn. Cô ta nói rằng, một người
đàn ông đã đến căn hộ của chúng tôi với một con dao và cố tình tấn công cô ấy.
Hắn ta tưởng cô ấy là tôi! - Phải khó khăn lắm Julia mới nói được thành lời. -
Ai… ai đang làm việc nầy?
Nếu tôi buộc phải đoán, tôi sẽ nói đó là một thành viên trong
gia đình. - Steve nói với nàng.
- Nhưng… tại sao…?
- Một gia tài kếch sù đang bị đe doạ, và bản di chúc sẽ được
công bố trong vài ngày tới.
- Điều ấy thì ảnh hưởng gì tới tôi? Cha tôi chưa bao giờ công
nhận tôi. Ông ta sẽ chẳng để lại cho tôi một chút gì.
Fitzgerald nói:
- Thực ra, nếu chứng minh được nguồn gốc của cô thì phần thừa
kế dành cho cô so với tổng giá trị tài sản sẽ là trên một tỉ đô la.
Nàng ngồi đó, thẫn thờ. Mãi sau mới thốt lên.
- Một tỉ đô la à?
- Đúng thế. Nhưng
có một ai đó đang theo đuổi số tiền nầy. Chính vì vậy mà cô gặp nguy hiểm.
- Tôi hiểu, - Nàng
lặng lẽ nhìn họ, cảm thấy một nỗi hoảng sợ đang dâng lên. - Tôi sẽ làm gì bây
giờ?
- Tôi sẽ bảo cô
những việc cô sẽ không làm - Steve nói với nàng. - Cô sẽ không tới khách sạn.
Tôi muốn cô ở khuất một nơi nào đó cho đến khi chúng tôi phát hiện được cái gì
đang diễn ra.
- Tôi có thể quay
trở lại Kạnsas cho tới khi…
Fitzgerald nói:
- Tôi nghĩ, tốt hơn
hết, cô nên ở lại đây, Julia. Chúng tôi sẽ tìm một nơi nào đó đế che giấu cô,
bảo vệ cô.
- Cô có thể ở nhà
tôi. - Steve gợi ý. - Sẽ không có ai nghĩ tới việc tìm kiếm cô ta ở đó.
Hai người đàn ông
quay nhìn Julia.
Nàng lưỡng lự.
- Ồ, vâng. Thế cũng
được. Nếu… không phiền ông…
- Tốt!
Julia nói một cách
chậm chạp.
- Sẽ chẳng có những
chuyện nầy xảy ra, nếu cha tôi không bị ngã thuyền.
- Ồ tôi không nghĩ
là ông ấy ngã. - Steve nói với nàng. - Tôi cho rằng ông ấy bị đẩy.
Họ đi thang máy
xuống nhà để xe rồi lên xe của Steve.
- Tôi không muốn
bất cứ một ai nhìn thấy cô. - Steve nói. - Trong vài ngày tới, chúng tôi sẽ
phải giữ không cho ai gặp cô, thậm chí chỉ nhìn thấy cô.
Anh lái xe xuôi về
phố State.
- Có lẽ chúng ta sẽ
ăn trưa?
Julia ngước nhìn
anh và mỉm cưởi.
- Có vẻ như anh
đang vỗ béo tôi.
- Tôi biết một nhà
hàng cách xa đường chính. Đó là một ngôi nhà cổ nằm trên phố Gloucester. Tôi
không nghĩ là một ai đó sẽ gặp cô ở đấy.
L Espalier là một
toà nhà trang nhã được xây theo kiến trúc thế kỷ mười chín, là một trong những
nơi có tầm nhìn đẹp nhất Boston. Vừa bước vào, Steve và Julia đã được người
quản lý nhà hàng đón tiếp.
- Xin chào ông. -
Ông ta nói. - Mời quí vị đi đường nầy! Tôi dành riêng cho hai người một cái bàn
rất đẹp cạnh cửa sổ.
- Nếu ông không
thấy phiền. - Steve nói, - chúng tôi muốn được ngồi cạnh tường.
Người quản lý nháy
mắt.
- Cạnh tường?
- Vâng! Chúng tôi
muốn được riêng tư.
Tất nhiên! - Ông ta
dẫn họ tới một cái bàn trong góc. - Tôi sẽ cử phục vụ đến ngay. - Ông ta nhìn
chằm chằm vào Julia, và đột nhiên gương mặt ông bừng sáng.
- A? Cô Stanford!
Rất hân hạnh được cô đến đây. Tôi thấy ảnh cô trên báo.
Julia nhìn Steve,
không biết phải nói gì.
Steve kêu lên:
- Chúa ơi! Chúng tôi để lũ trẻ trong xe. Hãy đi đón chúng đi?
- Và quay sang nói với ông ta. - Chúng tôi muốn hai ly Martini không pha. Hãy
giữ những quả ôliu nầy cho tôi nhé. Chúng tôi quay lại ngay.
- Vâng, thưa ngài.
Ông ta nhìn theo hai người hối hả đi ra khỏi khách sạn.
- Chúng ta đang làm gì thế nầy? - Julia hỏi.
- Ra khỏi đây. Những gì ông ta sẽ làm chỉ là gọi báo chí đến. Chúng ta sang quán khác đi.
Họ tìm được một nhà
hàng nhỏ ở phố Dalton và gọi bữa trưa.
Steve ngồi đó, quan sát Julia.
- Làm người nổi tiếng có cảm giác như thế nào? - Anh hỏi.
- Xin đừng đùa cợt chuyện đó. Tôi cảm thấy kinh khủng.
- Tôi biết. - Anh nói ân hận. - Tôi xin lỗi.
- Anh nhận thấy nói chuyện với Julia thật dễ chịu.
- Anh nhớ lần đầu tiên gặp nhau anh đã tỏ ra thô lỗ như thế
nào.
- Anh… ông có thực sự nghĩ rằng tôi đang bị nguy hiểm không,
thưa ông Sloane?
- Hãy gọi tôi là Steve thôi. Có. Tôi e rằng mình nghĩ như thế
thật. Nhưng chỉ trong thời gian ngắn thôi. Khi di chúc được xử lí xong, chúng
tôi sẽ biết ai đứng sau vụ nầy. Trong khi chờ đợi, tôi muốn thấy cô được an
toàn.
- Cám ơn anh. Tôi… tôi rất biết ơn.
Hai người chăm chú nhìn nhau, nên khi người bồi bàn mang thức
ăn lại, thấy thế bèn quyết định không cắt ngang.
Trên xe, Steve hỏi:
- Đây là lần đầu cô tới Boston à?
- Vâng.
- Đó là một thành phố rất dễ thương.
Họ đi qua toà nhà John Hancock cổ kính. Steve chỉ vào chiếc
tháp và hỏi:
- Cô có thấy chiếc đèn kia không?
- Có
Nó thông báo thời tiết đấy.
- Một chiếc đèn thì làm sao?
- Tôi rất vui vì cô hỏi. Khi đèn màu xanh bình thường, nó có
nghĩa là thời tiết trong trẻo. Nếu nó xanh nhấp nháy có nghĩa là có thể có mây.
Màu đỏ thường có nghĩa là sắp có mưa, và đỏ nhấp nháy là sẽ có tuyết!
Julia cười phá lên.
Họ đến cầu Harvard. Steve đi chậm lại.
- Đây là cây cầu nối Boston với Cambridge. Chính xác nó dài ba
trăm, sáu mươi tư phẩy Smoots và…
Julia quay sang nhìn anh chằm chằm:
- Cái gì cơ?
Steve cười.
- Thật đấy.
- Smoot là gì?
- Một Smoot là một
thước đo dựa trên chiều dài của Oliver Reed Smoot, người chỉ cao có năm bộ bẩy
(1 m 82). Lúc đầu chỉ để cười đùa, nhưng khi thành phố xây dựng lại cầu thì họ
giữ nguyên. Thế là Smoot trở thành đơn vị đo chiều dài vào năm 1958.
Nàng cười phá lên.
- Thật không thể
tin được.
Khi họ đi ngang qua
tượng đài Bunker Hill, Julia thốt lên:
- Ôi? Đó là nơi
diễn ra trận đồi Bunker, phải không?
- Không! - Steve nói.
- Anh nói gì?
- Trận đánh đồi Buker diễn ra trên đồi Breed s cơ.
***
Ngôi nhà nhỏ của Steve nằm trong khu phố Newbury của Boston.
Đó là một toà nhà hai tầng với nhiều đồ đạc tiện nghi, và tranh ảnh màu mè treo
khắp các bức tường.
- Anh sống ở đây một mình à? - Julia hỏi.
- Ừ! - Tôi có một quản gia. Bà ấy vẫn đến đây hai tuần một
lần. Tôi sẽ bảo bà ấy nghỉ đợt nầy. Tôi không muốn bất cứ một ai biết là cô
đang ở đây.
Julia nhìn Steve và nói một cách ấm áp.
- Tôi muốn anh biết rằng tôi thực sự biết ơn những gì anh đang
làm cho tôi.
- Đó là niềm vui
của tôi. Thôi nào, tôi sẽ chỉ phòng riêng cho cô.
Anh dẫn nàng lên
gác tới phòng dành cho khách.
- Hy vọng là cô sẽ
thoải mái ở đây, trong căn phòng nầy.
- Ồ, tất nhiên rồi.
Nó dễ thương quá. - Julia nói.
- Tôi sẽ mua một ít
đồ ăn khô. Tôi thường ăn ở hiệu.
- Tôi có thể… -
nàng dừng lại. - Mà tôi nghĩ lại rồi, tôi không nên nấu ăn. Cô bạn cùng phòng
nói rằng tài nấu ăn của tôi có thể làm chết người.
- Tôi nghĩ là tôi
nấu ăn cũng tạm. - Steve nói. - Tôi sẽ nấu nướng chút gì đó cho cả hai chúng
ta. - Anh nhìn nàng và nói một cách chậm rãi. - Đã lâu rồi tôi chưa có ai để
nấu ăn cho.
Sai lầm, anh tự
nhủ. Mày sai lầm rồi. Mày không thể cứ bao bọc cô ấy mãi.
- Tôi muốn cô cứ tự
nhiên như ở nhà. Ở đây, cô sẽ cực kỳ an toàn.
Nàng nhìn anh một
lúc lâu rồi mỉm cười.
- Cám ơn!
Họ xuống thang.
Steve chỉ tay vào các vật dụng giải trí Tivi, đầu video, đài,
đĩa CD… cô sẽ thấy rất tiện nghi.
- Thật tuyệt vời. - Nàng còn muốn nói. - như cảm giác có anh ở
bên
- Vâng, nếu không còn gì nữa, - anh nói một cách vụng về.
Julia tặng anh một nụ cười ấm áp.
- Tôi không thể nghĩ ra cái gì khác nữa.
- Vậy thì tôi phải trở lại văn phòng. Tôi còn rất nhiều câu
hỏi chưa có lời giải đáp.
Nàng nhìn anh đi về phía eửa ra vào.
- Steve?
- Anh quay lại:
Chuyện gì vậy?
- Tôi có thể gọi điện cho cô bạn cùng phòng không? Cô ấy sẽ
rất lo lắng về tôi.
Anh lắc đầu.
- Chắc chắn là không. Tôi không muốn cô gọi điện cho bất cứ
một ai hoặc bước ra khỏi ngôi nhà nầy với bất cứ lý do gì. Cuộc sống của cô phụ
thuộc vào điều đó.
Chương 28 -
- Tôi là bác sĩ
Westin. Cô có hiểu là cuộc nói chuyện nầy sẽ bị ghi âm không?
- Có thưa bác sĩ.
- Bây giờ cô đã
thấy bình tĩnh hơn chưa?
- Tôi bình tĩnh,
nhưng tôi giận dữ.
- Cô giận dữ về cái
gì?
- Không thể nhốt
tôi ở đây. Tôi không điên. Tôi đã bị ghép tội một cách oan uổng.
- Ồ? Ai ghép tội
cô?
- Tyler Stanford.
- Thẩm phán Tyler Stanford?
- Đúng vậy!
- Tại sao ông ta lại muốn làm như vậy?
- Vì tiền.
- Cô có tiền à?
- Không. Tôi muốn
nói là, vâng… thế nầy… lẽ ra tôi đã có tiền. Ông ta hứa sẽ cho tôi một tỉ đô
la, một áo khoác lông chồn và nhiều đồ trang sức.
- Tại sao thẩm phán
Stanford lại hứa với cô như vậy?
- Hãy để tôi giải
thích từ đầu. Tôi không phải là Julia Stanford. Tên tôi là Margo Posner.
- Khi mới đến đây,
cô khăng khăng nhận rằng cô là Julia Stanford.
- Hãy quên điều đó
đi. Thực tế, tôi không phải.
- Vâng… chuyện thế
nầy. Thẩm phán Tyler thuê tôi giả làm em gái của ông ấy.
- Tại sao ông ta
làm như vậy?
- Để tôi có thể
nhận một phần gia tài của nhà Stanford rồi chuyển giao lại cho ông ta.
- Và để làm việc
nầy, ông ta đã hứa cho cô một tỉ đô la, một áo lông chồn và ít đồ nữ trang?
- Ông không tin
tôi, phải không? Vâng, tôi có thể chứng minh. Ông ta đưa tôi đến đồi Rose. Đó
là nơi ở của gia đình Stanford tại Boston. Tôi có thể miêu tả ngôi nhà nầy cho
ông và có thể kể cho ông nghe về toàn thể gia đình.
- Cô có biết rằng
cô đang đưa ra những lời buộc tội rất nghiêm trọng không?
- Tôi cuộc là tôi
biết. Nhưng tôi cho rằng ông sẽ chẳng làm gì đâu vì Tyler là thẩm phán mà.
- Cô nhầm to rồi.
Tôi đảm bảo với cô rằng tất cả mọi lời buộc tội của cô sẽ được điều tra đầy đủ.
- Tốt! Tôi muốn
được thằng con hoang đó cũng sẽ bị nhốt giống như cách hắn đã nhốt tôi. Tôi
muốn được ra khỏi đây?
- Cô hiểu là ngoài
tôi ra, hai đồng nghiệp của tôi sẽ kiểm tra đánh giá tình trạng thẩn kinh của
cô chứ?
- Cứ để họ làm. Tôi
cũng binh thường như các ông thôi.
- Chiều nay bác sĩ
Gifford sẽ tới đây, và chúng tôi sẽ quyết định nên tiến hành kiểm tra như thế
nào.
- Càng sớm càng
tốt. Tôi không thể chịu đựng cái chỗ chết tiệt nầy nữa.
Khi mang bữa trưa
vào chỏ Margo, nữ y tá trưởng nói:
- Tôi vừa nói
chuyện với bác sĩ Gifford. Một tiếng nữa, ông ta sẽ có mặt.
- Cám ơn. - Margo
đã sẵn sàng đón ông ta. Cô sẵn sàng đón tất cả bọn họ. Cô sẽ kể cho họ nghe mọi
chuyện mà cô biết từ chi tiết đầu tiên. Và khi mình kể xong, Margo nghĩ, họ sẽ
nhốt hắn ta và thả mình ra. Cô hả hê với ý nghĩ nầy. Mình sẽ tự do! Rồi Margo
lại nghĩ, tự do để làm gì. Mình sẽ lại lang thang trên phố. Có lẽ họ sẽ thu bồi
bản cam kết của mình và lại tống mình vào nhà tù thôi.
Cô ta ném khay thức
ăn vào tường. Quân khốn nạn! Chúng không thể đối xử với ta như vậy! Ngày hôm
qua ta còn đáng giá tỉ đô la, vậy mà hôm nay… Hãy đợi đấy! Đợi đấy! Một ý nghĩa
vụt loé lên trong óc Margo, kích động tới mức khiến cô ả ớn lạnh. Chúa ơi! Mình
đang làm gì thế nầy? Mình đã được chứng minh rằng mình chính là Julia Stanford.
Mình có nhân chứng. Cả gia đình đã nghe Frank Timmons tuyên bố rằng các vân tay
đã chứng tỏ mình là Julia Stanford. Cái quái quỉ gì đã khiến mình muốn trở
thành Margo Posner trong khi mình có thể là Julia Stanford? Chẳng có gì ngạc
nhiên khi họ nhốt mình ở đây. Mình loạn trí rồi! Cô ả ấn chuông gọi y tá
trưởng.
Khi người cô muốn
gọi tới, Margo nói đầy vẻ kích động:
- Tôi muốn gặp bác
sĩ ngay lập tức!
- Tôi biết. Cô sẽ
gặp ông ấy vào…
- Bây giờ. Ngay bây
giờ!
Nữ y tá trưởng ngắm
nhìn vẻ mặt của Margo và nói.
- Bình tĩnh nào.
Tôi sẽ gọi ông ấy.
Mười phút sau, bác
sĩ Franz Gifford bước vào phòng của Margo.
- Cô yêu cầu được
gặp tôi?
- Vâng. - cô ả mỉm
cười, vẻ hối lỗi. - Tôi e rằng tôi đang đùa cợt đôi chút, thưa bác sĩ.
- Thế à?
- Vâng. Thật xấu
hồ. Ông biết đấy, sự thật là tôi rất buồn bực về ông anh trai Tyler và tôi muốn
trừng phạt anh ấy. Nhưng bây giờ tôi nhận ra rằng như vậy là sai trái. Tôi
không còn buồn bực nữa, và tôi muốn trở về nhà ở đồi Rose.
- Tôi đã đọc biên
bản phỏng vấn sáng nay. Cô nói rằng tên của cô là Margo Posner và rằng cô bị
ghép tội oan.
Margo cười phá lên.
- Đó chỉ là trò đùa
tinh quái của tôi thôi. Tôi nói như vậy chỉ để gây phiền hà cho Tyler. Không.
Tôi là Julia Stanford.
Bác sĩ chăm chú
nhìn cô ả.
- Cô có thể chứng
minh điều đó không?
- Đây chính là giây
phút mà Margo đang chờ đón.
- Ồ, có chứ? - Cô ả
nói với vẻ chiến thắng. - Tyler đã tự mình chứng minh điều đó. Anh ấy thuê một
thảm tử tư tên là Frank Timmons, người đã so sánh các vân tay của tôi với các
dấu vân tay khi tôi làm bằng lái xe lúc còn trẻ. Chúng giống nhau. Chẳng còn gì
nghi ngờ nữa.
- Cô nói thám tử
Frank Timmons?
- Đúng thế. Ông ta
làm việc cho văn phòng công tố ở Chicago.
Bác sĩ quan sát cô
ả một lát.
- Nào, cô có chắc
về điều nầy không? Cô không phải là Margo Posner - cô nhận là Julia Stanford?
- Chính thế.
- Và viên thám tử
tư nầy, Frank Timmons, có thể chứng nhận điều nầy chứ?
Cô ả mỉm cười:
- Ông ta đã làm
việc nầy. Tất cả những việc mà ông phải làm là gọi điện cho văn phòng công tố
Chicago và liên lạc với ông ta.
Bác sĩ Gifford gật đầu.
- Thôi được. Tôi sẽ làm.
Mười giờ sáng hôm sau, bác sĩ Gifford, theo sau là nữ y tá
trưởng, quay trở lại phòng của Margo.
- Chào buổi sáng.
- Xin chào bác sĩ. - Cô ả nhìn ông với vẻ hào hứng.
- Ông đã nói chuyện với Frank Timmons chưa?
- Rồi. Tôi muốn xác nhận là tôi đã hiểu đúng điều nầy. Câu
chuyện của cô về việc thẩm phán Stanford lôi kéo cô vào một âm mưu nào đó là
hoàn toàn không đúng sự thật, phải không?
- Đúng rồi! Tôi nói như vậy là bởi vì tôi muốn trừng phạt anh
trai của tôi. Nhưng bây giờ, mọi việc đã ổn thoả. Tôi đã sẵn sàng trở về nhà.
- Phải chăng Frank Timmons có thể chứng minh cô là Julia Stanford?
- Đúng.
Bác sĩ Gifford quay về phía y tá trưởng và gật đầu.
Cô ta ra hiệu cho
một ai đó. Một người đàn ông cao, rắn chắc, da đen bước vào phòng. Ông ta nhìn
Margo và nói:
- Tôi là Frank
Timmons. Tôi có thể giúp gì cho cô?
Đó là một người xa
lạ hoàn toàn.

