Bất tử thần long - Hồi 01 phần 1

Hồi 1 - Giữa Sống Và Chết

Gió núi gào thét, sương mây mịt mù,
Hoa Sơn Thương Long Lĩnh ngút ngàn, dài những ba dặm, hai bên là vực thẳng sâu
hàng vạn trượng, nhìn từ xa hệt như một lưỡi dao sáng nghiêng nghiêng cắm trên
trời xanh, xuyên thủng mây trắng.

Nắng ban mai dần vén mớ mây mù, nơi
bên cùng Thương Long Lĩnh là bia đề thư của Hàn Văn Công, một thiếu nữ tuyệt
sắc có vóc dáng mảnh mai yêu kiều đang đứng, một tay vén làn tóc mây, tay kia
mân mê tà áo, mày liễu khẽ chau, mắt đăm đăm nhìn về phía con đường trước mặt.

Trên con đường đá hiểm trở xuất
hiện vài bóng người, thiếu nữ tuyệt sắc khẽ nhướng mày buông tiếng cười nhẹ,
tiếng cười đầy sắc lạnh lẫn oán độc, khó thể tin được phát ra từ miệng một
thiếu nữ diễm lệ thế này.

Tiếng cười vừa dứt thì những bóng
người ở lưng núi bỗng tung mình bay vút lên như cánh chim, chớp nhoáng đã đến
trước mặt thiếu nữ tuyệt sắc.

Thiếu nữ tuyệt sắc tròn mắt, lạnh
lùng nói:

- Hãy theo ta!

Đoạn khẽ nhún mình, vút cái đã lướt
ra sau vài trượng, không còn ngó ngàng đến những người kia nữa, sau mười mấy
cái nhún mình đã vọt lên trên đỉnh núi phía Nam.

Trên lưng núi Thương Long Lĩnh,
trong sương mù có năm bóng người, một đại hán áo đen râu ria xồm xoàm, mày rậm
mắt to, vận võ phục và lưng đeo kiếm, quay sang một thiếu phụ áo huyền đứng bên
cạnh bật cười ha hả rồi nói:

- Tiểu cô nương cuồng ngạo thật,
chỉ e nàng ta còn hơn Hà muội khi xưa đấy.

Thiếu phụ áo huyền ngẩng lên mỉm
cười:

- Thật ư?

Đại hán râu xồm bật cười:

- Tất nhiên là thật, ai mà cưới
nàng ta làm vợ cam đoan là còn bị kềm kẹp hơn Long Phi này nữa.

Tiếng cười vang dội, giọng điệu tuy
có vẻ chua xót, song tiếng cười lại ngập đầy đắc ý.

Thiếu phụ áo huyền bật cười khúc
khích, nép vào lòng đại hán râu xồm, làn gió thoảng qua hất tung chòm tóc mây
quyện vào hàm râu xồm xoàm của y, và cũng hòa hợp tiếng cười hào sảng của y với
tiếng cười nũng nịu của nàng.

Một thiếu niên áo huyền mảnh khảnh
buông thõng hai tay nghiêm trang đứng sau lưng họ, bỗng đằng hắng rồi nói:

- Sư phụ đã đến.

Đại hán râu xồm bỗng ngưng cười,
thiếu phụ áo huyền cũng vội đứng lại ngay ngắn, những thấy một đại nhân cầm
phục sãi bước đi lên, che mặt bởi một vuông lụa đen, mỗi bước đi vuông lụa và
cẩm bào tung bay, đã vượt qua hàng trượng xa, theo sau là hai đại hán vạm vỡ
cũng toàn thân võ phục màu đen và lưng đeo trường kiếm, bốn cánh tay chắc nịch
giơ cao lên không một vật dài chừng một trượng, rộng độ ba thước, hình chữ nhật
khối, song được phủ kín bởi một lớp vải năm màu nên chẳng rõ đó là vật gì.

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com – gác nhỏ cho người yêu sách.]

Đại hán râu xồm, thiếu phụ áo huyền
và thiếu niên mảnh khảnh trông thấy lão nhân cẩm phục đều lập tức ra chiều
nghiêm trang.

Lão nhân cẩm phục dừng bước, đôi
mắt sáng ngời lộ ra ngoài vuông lụa đen quét nhìn bốn phía, đoạn trầm giọng
nói:

- Đâu rồi?

Đại hán râu xồm cung kính:

- Đã lên trên rồi.

Lão nhân cẩm phục buông tiếng cười
khảy:

- Đi!

Đoạn sải bước đi lên núi, gió núi
thổi tung chiếc áo dài bằng cẩm đoạn của ông, lộ ra một chuôi kiếm màu xanh
đen.

Thiếp phụ áo huyền buông tiếng thở
dài ảo não:

- Hôm nay cha...

Đôi môi đào nhấp nháy bỏ dở câu
nói.

Thiếu niên mảnh khảnh chầm chậm
quay lại, đưa mắt nhìn đôi thiếu niên nam nữ đứng sóng vai nhau sau lưng, ngơ
ngẩn hồi lâu mới thở dài rồi nói:

- Tứ muội, ngũ đệ, hai người nên ở
lại dưới núi thì hơn.

Đoạn phi thân theo sau đại hán râu
xồm và thiếu phụ áo huyền lên núi. Đôi thiếu niên nam nữ đưa mắt nhìn nhau, hồi
lâu vẫn không một ai lên tiếng.

Qua khỏi cầu treo là đến Nam Phong,
mây trắng lâng đăng, gió núi hắt hiu, nơi đây xưa nay rất ít có bóng người.
Song giờ đây dưới ánh ban mai, trên ngọn núi chính hiểm tuyệt thiên hạ của phái
Hoa Sơn đã thấy bóng người lố nhố, bốn người đàn bà trung niên tóc hoa râm vận
áo xanh, tay áo bó chặt, sóng vai nhau đứng dưới một ngọn cổ tùng, người nào
cũng mặt sắc lạnh.

Thiếu nữ tuyệt sắc lướt tới trước
mặt họ, thấp giọng nói:

- Đã đến rồi!

Vừa dứt tiếng bên dưới đã có tiếng
người vọng lên:

- Cuộc hẹn mười năm, Long Bố Thi
không hề lãng quên, Thực Trúc Nữ Sử sao không xuống đón tiếp cố nhân?

Tiếng nói tuy không lớn, song từng
tiếng một vọng lên hết sức rõ ràng.

Bốn người đàn bà áo xanh cũng đưa
mắt nhìn nhau, song vẫn đứng yên bất động.

Thiếu nữ tuyệt sắc buông tiếng cười
khảy, ngồi xuống một tảng đá xanh cạnh cội tùng, tiếng cuối cùng vừa dứt nơi
lưng núi, trên đỉnh núi đã xuất hiện một lão nhân cẩm phục cao to uy mãnh, ánh
mắt sáng ngời chầm chậm quét nhìn năm người dưới cội tùng đoạn trầm giọng nói:

- Đây phải chăng là đỉnh Hoa Sơn?
Các người phải chăng là môn hạ của Đơn Phụng?

Thiếu nữ tuyệt sắc đăm chiêu nhìn
áng mây lơ lững trên vòng cây, lạnh lùng đáp:

- Không sai!

Lão nhân cẩm phục một bước đến
trước mặt tảng đá xanh, trầm giọng nói:

- “Đơn Phụng” Diệp Thu Bạch đâu?

Thiếu nữ tuyệt sắc khẽ rướn người,
chậm rãi đứng lên, ngắm nhìn lão nhân cẩm phục từ trên xuống dưới mấy lượt,
đoạn lạnh lùng nói:

- Tôn giá chính là “Bất tử Thần
Long” Long Bố Thi ư?

Lão nhân cẩm phục thoáng ngẩn
người, bỗng ngửa mặt buông tiếng cười dài, đoạn với giọng rổn rảng nói:

- Hay lắm! Hay lắm! Thật không ngờ
ngày hôm nay trên chốn giang hồ lại có người dám hỏi thẳng danh hiệu của lão
phu trước mặt lão phu.

Thiếu nữ tuyệt sắc buông tiếng cười
lạnh lùng, ngước mặt nhìn trời và nói:

- Khá lắm! Khá lắm! Thật không ngờ
ngày hôm nay trên chốn giang hồ lại có người dám gọi thẳng danh hiệu của gia sư
ở trước mặt bổn cô nương.

Lão nhân cẩm phục Long Bố Thi nín
cười liền, vài chiếc lá tùng từ trên ngọn rơi xuống vai áo, ông tiện tay phất
nhẹ, quay người đi đến trước mặt bốn người đàn bà áo xanh, đưa tay chỉ thiếu nữ
tuyệt sắc, trầm giọng nói:

- Vị cô nương ấy là đồ đệ của Diệp
Thu Bạch ư?

Bốn người đàn bà áo xanh chằm chặp
nhìn vào Long Bố Thi, đồng thanh đáp:

- Không sai!

Long Bố Thi vụt quay người, tức
giận nói:

- Lệnh sư đã có hẹn với lão phu tại
đây hồi mười năm trước, sao giờ này mà còn chưa có mặt, lại để cô nương vô lễ
với bậc tiền bối ư?

Thiếu nữ tuyệt sắc lạnh lùng:

- Dẫu có cuộc hẹn bằng trời thì gia
sư cũng không thể nào đến được.

Long Bố Thi giận dữ quát:

- Sao vậy?

Thiếu nữ tuyệt sắc chậm rãi:

- Gia sư đã qui tiên hồi ba tháng
trước, lúc lâm chung đã bảo tôi đến đây phó ước, chứ không hề cho biết ông là
tiền bối gì của chúng tôi cả.

Lời lẽ chậm chạp, giọng nói lạnh
lùng, không hề có chút vẻ khích động, đâu giống như đệ tử báo tin chết của sư
phụ.

Long Bố Thi ngẩn người, vuông lụa
che mặt bỗng rung động mạnh, hàm râu bạc dưới cằm cũng không ngớt run rẩy.

Bốn người đàn bà áo xanh lại cũng
đưa mắt nhìn nhau, song chung qui vẫn không lên tiếng.

Nhóm đại hán râu xồm tổng cộng bảy
người, lúc này đã lần lượt lên đến đỉnh núi.

Hai đại hán áo đen khẽ khàng đặt
vật khiêng xuống đất, thõng tay lui sang một bên.

Đại hán râu xồm Long Phi lướt đến
bên cạnh Long Bố Thi, chau mày khẽ nói:

- Thưa cha, thế nào?

Long Bố Thi thừ ra hồi lâu, bỗng
buông tiếng thở dài, chậm rãi nói:

- Diệp Thu Bạch đã chết rồi.

Ánh mắt đăm chiêu nhìn về cõi xa
xăm, chầm chậm đi xuống núi.

Đôi mắt lạnh lùng của thiếu nữ
tuyệt sắc chợt vút qua một tia sáng kỳ dị, ngước mặt buông một chuỗi cười lạnh
tanh, đoạn chậm rãi nói:

- Thật đáng tiếc, không ngờ đệ nhất
dũng sĩ theo theo lời đồn trong giới giang hồ “Bất Tử Thần Long” chẳng qua chỉ
có vậy thôi.

Long Bố Thi vụt chững bước, Long
Phi nhướng mày giận dữ quát:

- Cô nương nói gì hả?

Thiếu nữ tuyệt sắc lạnh lùng:

- Bổn cô nương nói gì chẳng liên
quan gì đến tôn giá cả, ở đây tôn giá không đủ tư cách lên tiếng.

Long Phi trừng mắt, bộ râu xồm tỏ
ra. Long Bố Thi chầm chậm quay lại, trầm giọng nói:

- Cô nương nói sao?

Thiếu nữ tuyệt sắc thong thả nói:

- Mười năm trước, cuộc hẹn sinh tử
giữa gia sư với ông như thế nào?

Ánh mắt Long Bố Thi chợt tối sầm,
trầm giọng:

- Kẻ thắng mãi mãi xưng bá giang
hồ, kẻ bại... Ôi, Diệp Thu Bạch đã chết, Long Bố Thi dẫu xưng bá giang hồ
thì...

Thiếu nữ tuyệt sắc tiếp lời:

- Gia sư tuy đã qui tiên, cũng chưa
chắc ông có thể xưng bá giang hồ mãi mãi.

Long Bố Thi trầm giọng:

- Chẳng lẽ cô nương định so tài với
lão phu ư?

Thiếu nữ tuyệt sắc cười nhạt:

- Dẫu tôi có ý định ấy, chỉ e ông
cũng khinh thường không chịu động thủ đấy chứ?

Long Bố Thi nghiêm giọng:

- Đúng vậy!

- Trong mấy mươi năm qua, ông với
gia sư so tài động thủ được bao nhiêu lần?

- Rất nhiều, không kể xiết.

- Ông có thắng được một chiêu nửa
thức chăng?

- Nhưng cũng chưa từng bại bao giờ.

- Chưa phân thắng bại mà ông đã
muốn xưng bá giang hồ mãi mãi, trên cõi đời làm gì có chuyện dễ dàng như vậy.

Long Bố Thi ngớ người:

- Diệp Thu Bạch đã chết, chả lẽ lão
phu còn có thể đi tìm người chết động thủ hay sao?

- Gia sư tuy đã chết, song có để
lại một pho kiếm pháp, nếu ông không thắng được pho kiếm pháp ấy thì xin ông
hãy lập tức tự tuyệt trên đỉnh Hoa Sơn này, và môn nhân đệ tử của Chỉ Giao Sơn
Trang kể từ đây không được bước chân vào chốn giang hồ nữa.

Đại hán râu xồm Long Phi bỗng ngửa
cổ cười vang rồi nói:

- Nếu như gia phụ thắng thì sao?

Thiếu nữ tuyệt sắc chẳng thèm đếm
xỉa đến y, tảng lờ như không hề nghe thấy.

Long Phi cười rộ nói tiếp:

- Nếu gia phụ bại thì sẽ lập tức tự
tuyệt, còn như gia phụ thắng, chẳng lẽ phải bảo “Đơn Phụng” Diệp Thu Bạch chết
một lần nữa hay sao? Huống hồ cô nương đã biết rõ gia phụ không muốn động thủ
với hàng hậu bối, Diệp Thu Bạch dẫu để lại kiếm pháp thì có ích gì?

Nào ngờ Long Bố Thi bỗng quát lớn:

- Im ngay!

Đoạn đi đến trước thiếu nữ tuyệt
sắc trầm giọng nói:

- Trong mười năm qua bà ấy lại sáng
chế ra một pho kiếm pháp mới nữa ư?

Thiếu nữ tuyệt sắc gật đầu:

- Đúng vậy!

Long Bố Thi ánh mắt rực lên, bỗng
lại thở dài:

- Dẫu có kiếm pháp tuyệt thế mà
không có người võ công tuyệt thế sử dụng thì làm sao thắng được lão phu?

Đoạn chầm chậm cúi đầu xuống, ra
chiều hết sức ảo não.

Thiếu nữ tuyệt sắc lạnh lùng nói:

- Hồi mười năm trước, phải chăng
công lực của ông và gia sư tương đương nhau?

Long Bố Thi thành thật:

- Dẫu có sai biệt cũng chỉ mảy may
không đáng kể.

- Trong mười năm qua gia sư luôn
ghi nhớ ước hẹn sinh tử với ông, ngày đêm gắng công luyện tập.

Long Bố Thi thở dài:

- Lão phu thì cũng vậy thôi.

- Như vậy, mười năm trước công lực
của gia sư tương đương với ông, phải chăng mười năm sau cũng chẳng có gì khác
biệt?

Long Bố Thi gật đầu:

- Trừ phi trong mười năm qua bà ấy
có được linh đơn diệu dược giúp cho công lực tăng tiến, bằng không tuyệt đối
chẳng thể nào thắng được lão phu.

Bỗng buông tiếng thở dài, quay lại
nói:

- Long Phi, ngươi nên biết sự tăng
tiến của công lực chẳng khác nào như chim xây tổ, người cất nhà phải tiến hành
một cách tuần tự, một chút miễn cưỡng cũng chẳng được, tối kỵ hấp tấp cẩu thả,
căn cơ thiếu vững chắc thì khó thể đạt đến tuyệt đỉnh võ học. Những linh đơn diệu
dược có thể giúp công lực tăng tiến rất khó tìm gặp, điều lạ lùng là giới võ
lâm lại có rất nhiều người tin tưởng, vì vậy đã xảy ra biết bao là chuyện ly
kỳ.

Long Phi cúi đầu vâng dạ.

Thiếu nữ tuyệt sắc lại nói:

- Vậy là công lực giữa ông với gia
sư không có chỗ hơn thua nhau, chỉ hơn nhau về sự biến hóa linh diệu của chiêu
thúc phải không?

Long Bố Thi nghiêm giọng:

- Cao thủ tương tranh, thiên thời
địa lợi và nhân hòa đều là những yếu tố quan trọng.

- Nếu như gia sư sáng chế ra được
một pho kiếm pháp không hề có chút sơ hở, phải chăng có thể thắng ông?

- Trên cõi đời không thể có môn
công phu không có sơ hở, chỉ cần điểm sơ hở trong kiếm pháp của lệnh sư khiến
lão phu không tìm ra được, hoặc một chiêu thế công khiến lão phu không hóa giải
được, như vậy là đã thắng.

- Cuột hẹn sinh tử của ông với gia
sư chưa thực hiện, thắng bại chưa phân thì gia sư đã qui tiên, lão nhân gia ấy
thực chết không nhắm mắt.

Long Bố Thi buông tiếng hừ lạnh:

- Dễ thường lão phu không rất lấy
làm đáng tiếc?

Thiếu nữ tuyệt sắc ngước mặt nhìn
trời:

- Gia sư lúc lâm chung đã bảo trong
mười năm qua hẳn ông cũng sáng chế ra một số võ công để đối phó với lão nhân
gia ấy.

Long Bố Thi ngửa cổ cười:

- Diệp Thu Bạch quả là tri kỷ bình
sanh của lão phu.

Tiếng cười của ông ngập đầy khích
động lẫn bi thương.

Thiếu nữ tuyệt sắc buông tiếng cười
lạnh lùng:

- Nhưng ông khỏi phải lo võ công đã
sáng chế của mình không có chỗ sử dụng, gia sư khi lâm chung đã giúp ông nghĩ
ra được một cái để phân thắng bại.

Long Bố Thi vụt nín cười, ánh mắt
rực lên.

Thiếu nữ tuyệt sắc vờ như không
thấy, chậm rãi nói:

- Nếu ông có thể cho tôi điểm vào
ba huyệt đạo Khuyết Bồn trên vai, Thần Tàng sau lưng, và Dương Quan dưới xương
sống, mỗi nơi một cái, phong tỏa hai mạch Nhâm Đốc, vậy thì với công lực của
ông quyết không nguy hiểm đến tính mạng, song nội lực sẽ bị giảm mất bảy phần,
trở nên tương đương với tôi. Sau đó thì sử dụng kiếm pháp do gia sư để giao đấu
với ông, vậy chẳng phải cũng như chính gia sư động thủ với ông hay sao?

Nàng nói vòng vo tự nãy giờ, cuối
cùng cùng thì lại có dụng ý như vậy, Long Bố Thi bất giác sững sờ, lại nghe
Thiếu nữ tuyệt sắc thở dài nói tiếp:

- Đành rằng cách ấy là do gia sư
nói ra lúc lâm chung, song nếu ông không bằng lòng thì tôi cũng chẳng biết làm
sao hơn.

Long Phi chau mày, trầm giọng nói:

- Điều ấy nghe ra thật như trò đùa,
tuyệt đối chẳng thể thực hiện được, khá khen cô nương lại thốt được ra miệng.

Thiếu phụ áo huyền đứng cách xa tự
nãy giờ, bỗng lướt tới cười khảy nói:

- Cô nương nói vậy, tôi sử dụng võ
công của gia phụ động thủ với cô nương thì cũng vậy thôi.

Thiếu nữ tuyệt sắc cười nhạt, ngước
mắt thở dài rồi nói:

- Sư phụ hỡi sư phụ, đồ nhi đã nói
là không bao giờ ông ấy bằng lòng, sư phụ không tin, giờ xem ra lão nhân gia đã
lầm rồi.

Đoạn đi đến gần bốn người đàn bà áo
xanh, lạnh lùng nói:

- Chúng ta đi thôi, cứ để cho Chỉ
Giao Sơn Trang xưng bá võ lâm thì có sao đâu.

Long Bố Thi dằn giọng quát:

- Hãy khoan!

Thiếu nữ tuyệt sắc ngoảnh lại cười
khảy:

- Nếu ông không muốn giữ lời hứa
với người chết thì tôi cũng chẳng thể trách được, cứ như gia sư với ông không
hề có cuộc ước hẹn mười năm trước là xong.

Long Bố Thi bỗng ngước mặt cười
vang, cất giọng nói:

- Mấy mươi năm qua lão phu đã suýt
chết chẳng biết là bao lần, chưa bao giờ bận tâm đến sự sống chết, và cũng chưa
từng thất tín với bất kỳ ai. Diệp Thu Bạch tuy đã chết, song cuộc ước hẹn vẫn
còn, bà ấy đã để lại cách so tài với lão phu thì lão phu đâu thể thất tín được.

Long Phi và thiếu phụ áo huyền cùng
kinh hãi kêu lên:

- Cha...

Long Bố Thi trong lúc cười vang giơ
tay lên, đột nhiên xoay cổ tay tháo bỏ khăn che mặt.

Thiếu nữ tuyệt sắc đưa mắt nhìn,
bất giác rùng mình, những thấy mặt ông vết sẹo ngỗn ngang, dù là trong ban ngày
cũng khiến người kinh tâm khiếp vía.

Long Bố Thi nín cười, trầm giọng
nói:

- Cha ngươi bình sanh đã từng trải
qua hàng trăm cuộc chiến lớn nhỏ, chỉ có thắng chứ không bao giờ bại, những năm
qua dẫu gặp phải đối thủ võ công cao hơn, ta vẫn có thể hạ gục dưới kiếm, đó là
nhờ ta có tấm lòng khoáng đãng, chẳng e sợ bất kỳ điều gì. Nếu như ta có một
lần thất tín thì tấm lòng khoáng đãng ấy đâu còn, vậy thì ta đã chết từ lâu
rồi.

Ánh mắt bỗng trở nên đăm chiêu, như
dần đắm chìm trong suy tư.

Một cơn gió thoảng qua, chiếc cẩm
bào thùng thình của Long Bố Thi lay động, ánh ban mai xuyên qua làn sương mỏng,
soi trên gương mặt chằng chịt vết sẹo của ông, ánh lên lóng lánh.

Long Bố Thi chầm chậm giơ tay lên
vuốt nhẹ lên trán phải, vết kiếm từ trán xuống đến khóe mắt, nếu chệch đi một
chút thì mắt trái đã hỏng rồi.

- Hồi bốn mươi năm trước, trên Ngọc
Lũy Quan đầy mây mù.

Ông khẽ lẩm bẩm, trong óc lướt qua
cảnh tượng kiếm khí ào ạt, bóng người lố nhố trên Ngọc Lũy Quan, đệ nhất cao
thủ phái Nga Mi “Tuyệt Tình Kiếm” Cổ Tiếu Thiên đã với “Thiên tố kinh hồng” để
lại một vết sẹo trên trán ông, giờ đây ông nhẹ nhàng sờ vuốt nó, như thể còn
cảm thấy được niềm kích thích lẫn cơn đau da thịt lúc bấy giờ.

Ông bỗng buông tiếng cười vang,
ngước mắt cất tiếng hú dài, lớn tiếng nói:

- Cổ Tiếu Thiên hỡi Cổ Tiếu Thiên,
chiêu “Thiên tố kinh hồng” của ngươi tuy lão phu không chống đỡ được, song
ngươi cũng đâu thể thoát khỏi đường kiếm của lão phu...

Tiếng cười yếu dần, tiếng nói khẽ
dần, bởi vết kiếm dài ngắn khác nhau trên trán phải lại khơi dậy dĩ vãng của
ông.

Long Bố Thi lại khẽ nói:

- “Ngũ hổ đoạn môn”, “Hồi phong vân
liễu”, “Đăng ma thần sạn”...

Vết sẹo của một đao, một kiếm và
một sạn này tuy đã cũ song trí nhớ vẫn còn mới, ông nhớ lại thuở thiếu thời
xách kiếm ngao du thiên hạ, qua Ba Sơn, viếng Bành Môn, bái Thiếu Lâm, miệng
đao kinh hồn, đáy kiếm động phách, thoát chết dưới đường sạn, lần nào cũng thủ
thắng...

Lão nhân được hiệu xưng là Bất Tử
Thần Long này bất giác lại hồi tưởng lại kỷ niệm ba mươi năm trước, toàn thể võ
lâm đã vì ông mà phát động “Hà Hiệu Đại Điển” (lễ mừng danh hiệu), tổ chức cạnh
Tiên Hà Lỉnh, biết bao là trang trọng rình rang, ông bất giác mỉm miệng cười.

Bàn tay ông tụt xuống hàm râu dài
dưới cằm, sờ trúng một vết sẹo khác, đó là Tam phân thần kiếm của phái Thiên
Sơn, vết sẹo của đường kiếm này nhẹ nhất, song cũng là hung hiểm nhất.

- “Cửu Dực Phi Ưng” Địch Mộng Bình,
y quả là một kẻ cao siêu mà ta bình sanh hiếm thấy.

Ông vừa khẽ lẩm bẩm, ngón tay lại
sờ lên một vết kiếm khác, chia làm ba khúc, vừa như một kiếm, lại như ba mũi
kiếm sắc cùng một lúc rạch trúng.

Ông mỉm cười tự mỉa:

- Đây chính là Tam Hoa Kiếm danh chấn
thiên hạ. “Nhất Kiếm Tam Hoa”, không sai trật một ly, song Tam Hoa Kiếm Khách
ngươi cũng đâu thoát khỏi đường kiếm của lão phu.

Một vết kiếm bên mắt phải sâu đến
thấu xương và dài vào trong tóc, trên rộng dưới hẹp, dường nhu bị người lăng
không một kiếm từ trên bổ xuống, đó chính là kiếm pháp phái Côn Lôn, hung hiểm
tuyệt luân và biến hóa khôn lường.

Trong cơn mưa tuyết mịt mùng, trên
đỉnh núi Côn Lôn chót vót...

Ông chợt rợn người, dĩ vãng kinh
tâm động phách kia hễ mỗi lần nhớ đến là niềm khiếp hãi lại từ đáy lòng dâng
lên, song dẫu sao cũng vẫn bình yên trải qua.

Hãy còn Lưỡng Nghi kiếm pháp của
phái Võ Đang, Cửu Cung thần kiếm, bàn tay ông lại tụt xuống má, cách lớp áp cẩm
bào, ông sờ vào ba vết kiếm dưới mạn sườn.

- Kiếm thủ phái Võ Đang dẫu sao lòng
dạ cũng nhân hậu hơn, không tấn công vào mặt, nên lão phu mới không phóng tay
tàn sát. Vậy mà không ai ngờ tới, võ lâm Tam Lão nhân từ thế mà cũng táng mạng
tại Hoàng Sơn.

Long Bố Thi bất giác buông tiếng
thở dài, tại hội Hoàng Sơn đã khiến toàn thể tinh túy chốn võ lâm thảy đều táng
mạng, song lại không gây cho ông một chút thương tích, đó là lẽ gì?

- Bởi lão phu đã từng nếm trải mọi
tuyệt học trong giới võ lâm, trên cõi đời không còn võ công nào đả thương được
lão phu nữa.

Ông đưa mắt nhìn về cõi xa mịt
mùng, lòng chợt dâng lên một nỗi buồn khó tả, muốn thắng không được, cố nhiên
đáng buồn, muốn bại chẳng xong, càng đau lòng hơn. Bao hào tinh thắng tích thuở
xưa chẳng khác nào áng mây lướt qua đỉnh núi, nhẹ nhàng lướt qua đáy lòng, áng
mây không thể dừng lại trên đỉnh núi, dĩ vãng cũng chẳng thể ở mãi trong đáy
lòng.

Một tiếng ưng kêu từ dưới núi vọng
lên. “Bất Tử Thần Long” Long Bố Thi mắt ánh lên, chợt quay về thực tại. Bầu
không khí trên đỉnh núi như chết lặng, ánh mắt lạnh lùng của thiếu nữ tuyệt sắc
đang chốt chặt vào ông, tựa hồ chờ đợi, tựa hồ kính phục lại tựa hồ miệt khinh.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3