Sáng, Trưa, Đêm - Chương 21 - 22 - 23

Chương 21 -

Tyler Stanford vừa ký xong các giấy tờ để hoàn tất thủ tục
giam Margo Posner vào bệnh viện tâm thần Reed. Theo quy định, phải có chữ ký
của ba chuyên gia tâm thần học nữa, nhưng Tyler biết rằng nếu như y đứng ra lo
mọi thủ tục thì sẽ dễ dàng cả thôi.

Y ôn lại toàn bộ sự việc đã thực hiện từ phút đầu và kết luận
rằng không có sai sót nào trong kế hoạch của mình. Dmitri đã biến sang Úc và
Margo Posner cũng đã ở đúng vị trí của ả. Chỉ còn lại Hal Baker, nhưng về con
bài nầy thì không phải lo gì. Mỗi người đều có cái gót chân Asin, mà gót chân
Asin của Baker chính là gia đình hắn. Không, Baker sẽ không bao giờ kể ra bởi
vì bắn sẽ không thể chịu được ý nghĩ phải sống cả đời trong tù, cách xa những
người thân yêu trong gia đình.

Mọi thứ đều hoàn hảo.

Ngay khi di chúc được thi hành, ta sẽ quay về Chicago và đón
Lee. Có thể, hai ta sẽ mua nhà ở St.
Tropez.

Y bắt đầu hứng lên
với những suy nghĩ của mình.

Chúng ta sẽ đi du
lịch vòng quanh thế giới, trên con tàu của ta. Từ lâu ta vẫn ước ao được tới
thăm Venice… rồi Positano… rồi Capri… Chúng ta sẽ đi săn ở Kenya, rồi cùng ngắm
cung điện Taj Mahal dưới ánh trăng. Nhờ ơn ai ta có tất cả những thứ đó? Nhờ
cha. Cha già thân yêu. Mày là một thằng lại cái, Tyler, và mãi mãi cũng chỉ là
một thằng như thế mà thôi. Tao không thể hiểu được sao lại nảy nòi ra một thứ
như mày từ huyết thống của tao".

Ồ thưa cha, vậy ai
là người cười sau cùng đây?

Tyler xuống nhà ăn
trưa với các anh chị em. Y lại thấy đói.

Thật đáng tiếc là
Julia phải đi sớm quá - Kendall nói - Em rất muốn được trò chuyện với cô ấy
nhiều hơn.

- Chắc là xong việc
cô ấy sẽ về ngay thôi, - Marc trả lời phỏng chừng.

- Ừ đúng đấy, -
Tyler nghĩ. Y thừa hiểu cô ta sẽ không bao giở quay lại nữa.

Câu chuyện hướng về
tương lai.

Peggy nói, ngượng
ngùng:

- Woody sắp mua một
đàn ngựa chơi polo đấy.

- Không phải là một
đàn! - Woody cướp lời. - Mà là một đội ngựa polo

- Em xin lỗi, anh
yêu. Em chỉ…

- Thôi - quên đi!

Tyler hỏi Kendall

- Còn kế hoạch của
em là gì?

"Chúng tôi tin
tưởng vào sự đóng góp hơn nữa của bà… Chúng tôi sẽ vô cùng biết ơn nếu quí bà
gửi một triệu đô la… trong vòng mười ngày tới"

- Kendall?

- Ôi, em sẽ… em sẽ
mở rộng qui mô kinh doanh của mình. Em sẽ mở thêm các cửa hàng ở London, ở
Paris.

- Nghe hay quá. - Peggy nói.

- Hai tuần nữa em sẽ có buổi trình diễn mốt ở New York. Em
phải xuống đó để chuẩn bị.

Kendall nhìn sang Tyler.

- Thế còn kế hoạch của anh là gì?

Tyler lên giọng đạo đức giả.

- Từ thiện thôi, chủ yếu dành cho việc đó. Hiện nay còn quá
nhiều tồ chức từ thiện cần được giúp nhất là về tài chính.

Y chỉ để ý nửa vời đến cuộc trò chuyện bên bàn ăn. Y nhìn
quanh đám anh chị em. Nếu không có ta, thì các người cũng sẽ chẳng có gì. Chẳng
có gì hết!

Y quay sang nhìn Woody. Em trai y đã trở thành một kẻ nghiện
ma túy, huỷ hoại cả cuộc đời mình. Tiền bạc cũng sẽ chẳng giúp gì được cho nó.
- Tyler nghĩ. - Sẽ chỉ khiến nó mua ma túy nhiều hơn mà thôi. Y tự hỏi không
biết Woody sa vào nghiện ngập từ đâu Tyler quay sang em gái. Kendall trông sáng
sủa và thành công, nó đã phấn đấu hết khả năng.

Marc ngồi bên em gái y, đang kể một giai thoại vui về ai đó
cho Peggy nghe. Tay nầy thật hấp dẫn, quyến rũ. Nhưng tiếc rằng đã có vợ.

Và rồi đến Peggy. Y nghĩ đến cô em dâu với cái tên Peggy đáng
thương. Sao cô ấy có thể chịu đựng được Woody thì đến y cũng không thể hiểu
nổi. Chắc hẳn cô ấy phải yêu Woody lắm. Thực sự là cô ấy chẳng thu được lợi lộc
gì từ cuộc hôn nhân nầy. Y tự hỏi không biết những khuôn mặt kia sẽ ra sao nếu
bây giờ y đứng lên tuyên bố rằng: Tôi là người kiểm soát hãng Stanford. Tôi đã
giết cha, đã đào xác ông lên, và tôi đã thuê người đóng giả cô em gái cùng cha
khác mẹ của chúng ta.

Y mỉm cười với ý nghĩ đó. Thật khó mà giữ được một bí mật ngọt
ngào như cái bí mật mà y đang cất giữ.

Sau bữa trưa, Tyler đi về phòng và gọi điện lần nửa cho Lee.
Không có tiếng trả lời. - Nó lại đi với ai rồi. - Tyler nghĩ, lòng đầy thất
vọng - Nó không tin câu chuyện về cái du thuyền của ta. Được, ta sẽ chứng minh
cho nó thấy. Khi nào thì cái di chúc chết tiệt đó được thi hành nhỉ? Ta phải
gọi điện hỏi Fitzgerald, hoặc hỏi cái tay luật sư trẻ Steve Sloane ấy xem sao.

Có tiếng gõ cửa. Đó là Clark:

- Xin lỗi, thưa thẩm phán Stanford. Ngài có thư.

Chắc là của Keith Perey chúc mừng mình đây.

- Cám ơn, Clark!

Y nhận chiếc phong
bì. Nó đề nơi gửi là thành phố Kansas. Y nhìn bì thư một lúc, hơi bối rối, rồi
mở ra đọc.

"Thưa thẩm
phán Stanford,

Tôi nghĩ là ông cần
biết rằng ông còn có một người em gái cùng cha khác mẹ. Cô ấy là con của
Rosemary Nelson với cha ông. Cô ấy sống ớ đây, thành phố Kansas nầy. Địa chỉ
của cô ấy là 1425 Đại lộ Melcalf phòng 3B, thành phố Kansas, bang Kansas. Tôi
chắc là Julia sẽ rất vui nếu nhận được tin tức của ông

Rất chân thành

Một người bạn"

Tyler nhìn chằm
chằm vào lá thư, không tin nổi mắt mình, và cảm thấy ớn lạnh.

- Không! - Y hét to – Không! Tôi không có! Không phải là lúc nầy. Có thể cô ta là kẻ giả mạo.

Nhưng y lại có một
cảm giác tệ hại rằng Julia nầy mới chính là thứ thiệt. Và giờ đây con chó đẻ
bắt đầu đến đòi phần thừa kế của nó! Không, của mình. Tyler tự sửa. Phần tài
sản đó không thuộc về nó. Ta không thể để nó tới đây. Nó sẽ phá hóng mọi việc.
Ta sẽ phải giải thích thế nào về Julia kia… Y quyết tâm. - Không! Ta phải cho
người "chăm sóc" nó mới được. Phải lẹ lên!

Y với tay lấy điện
thoại và quay số của Hal Baker.

Chương 22 -

Bác sĩ da liễu lắc
đầu.

- Tôi đã từng gặp
nhiều ca gần giống như của anh, nhưng nghiêm trọng đến mức nầy thì chưa bao
giở.

Hal Baker gãi tay rồi gật gật.

- Ông Baker nầy, chúng tôi phán đoán có ba khả năng. Chỗ ngứa
của ông có thể do một loạt nấm gây ra, cũng có thể do dị ứng, và cũng có thể do
viêm dây thần kinh. Quan sát phần tế bào cạo ra ở tay ông, dưới kính hiền vi,
cho thấy đó không phải do nấm. Mà ông đã nói rằng công việc của ông không phải
tiếp xúc với hoá chất…

- Đúng thế.

- Vì thế, chúng tôi khu trú nguồn gốc căn bệnh lại thì thấy đó
là bệnh viêm dây thần kinh khu vực…

- Nghe ghê quá. Các bác sĩ có thể giúp gì cho tôi được không
ạ?

- Rất may là có thể.

Bác sĩ lấy ra một túyp thuốc trong chiếc tủ thuốc đặt ở góc
phòng khám, và mở ra.

- Tay anh còn ngứa không?

Hal Baker lại gãi.

- Thưa còn ạ. Có cảm giác râm ran như đặt tay trên đống lửa ạ.

- Anh thử xoa kem nầy lên chỗ ngứa xem sao.

Hal Baker bóp ra một ít kem và xoa lên bàn tay.

- Nó như thần dược vậy. Hết ngứa ngay! - Baker thốt lên.

- Tốt. Anh hãy đem về dùng đi, sẽ thấy đỡ thôi.

- Cám ơn bác sĩ! Tôi không biết phải nói gì hơn, nó sẽ làm cho
tôi đỡ phiền toái đi rất nhiều đấy ạ.

- Tôi sẽ kê đơn thuốc cho anh. Anh có thể giữ luôn ống thuốc
nầy.

- Cám ơn bác sĩ.

Trên đường lái xe về nhà, Hal Baker miệng hát nghêu ngao. Đây
là lần đầu tiên kể từ lần gặp thẩm phán Tyler Stanford, tay hắn mới hết ngứa.
Cảm giác sung sướng như vừa được trả tự do vậy. Vừa huýt sáo, hắn vừa cho xe
vào ga-ra, rồi đi vào bếp.

Helen đang chờ hắn.

- Anh có điện thoại đấy. - Cô nói. - Một ông Jones nào đó. Ông
ấy bảo là có việc gấp.

Tay hắn lại bắt đầu ngứa râm ran.

Hắn đã từng làm đau lòng một số người, nhưng hắn buộc phải làm
thế chỉ vì tình yêu của hắn đối với các con. Hắn đã phạm một số tội nhưng cũng
chỉ vì gia đình.

Hal Baker không cho rằng mình thực sự có tội.

Nhưng lần nầy thì khác. Lần nầy là một vụ giết người.

Khi gọi lại cho người kia. Hắn đã thử phản đối:

- Tôi không thể làm được việc đó, thưa ngài thẩm phán. Ngài
phải tìm người khác thôi.

Im lặng một lát rồi tiếp đến là câu:

- Gia đình anh lúc nầy thế nào?

***

Chuyến bay tới thành phố Kansas thật không thanh thản. Thẩm
phán Stanford đã ra chỉ thị chi tiết cho hắn.

"Tên cô ấy là
Julia Stanford. Anh đã có địa chỉ của cô ta rồi. Cô ấy không hề biết là anh sẽ
xuất hiện. Tất cả những gì anh cần phải làm là tìm gặp và xử lý cô ta
thôi".

Hắn đáp taxi xuống
khu vực trung tâm của thành phố Kansas.

- Hôm nay trời đẹp
quá!. - Anh tài xế nói.

- Vâng!

- Anh từ đâu đến?

- Từ New York. Tôi sống ở đó.

- Sống ở New York thì nhất rồi.

- Vâng. Tôi phải sửa nhà. Anh lảm ơn cho tôi ghé đến một cửa
hàng bán dụng cụ sửa chữa nhé.

- Vâng.

Năm phút sau, Hal Baker đã ở trong cửa hâng và nói với người
bán hàng.

- Tôi cần một con dao săn.

- Chúng tôỉ có ngay. Mời ông đi theo lối nầy.

Con dao rất đẹp, dài sáu inch, có đầu nhọn và hai cạnh răng
cưa.

- Con nầy được chưa?

- Chắc được rồi. - Hal Baker trả lời.

- Ông sẽ trả bằng tiền mặt hay séc.

- Tiền mặt.

Tiếp đó, hắn đến cửa hàng văn phòng phẩm.

Hal Baker quan sát toà nhà số 1425 Đại lộ Metcalf trong năm
phút, xem xét lối ra, lối vào. Sau đó hắn bỏ đi rồi quay lại vào lúc tám giờ
tối. Hắn muốn ăn chắc, dù Julia có đi làm thì giờ nầy hẳn đã ở nhà rồi. Hắn
biết rằng khu nhà nầy không có người gác cổng. Có thang máy, nhưng hắn đi cầu
thang. Vì sẽ là không khôn ngoan nếu nhốt mình trong cái hộp sắt chật hẹp đó.
Những nơi như thế giống như nhữug cái bẫy. Hắn lên đến tầng ba. Phòng 3B ở cuối
hành lang về bên tay trái. Con dao giắt trong túi áo bên trong của chiếc áo
khác ngoải. Hắn ấn chuông. Một lát sau, cửa mở, và hắn thấy mình đối diện với
một phụ nữ trông khá hấp dẫn.

- Chào anh! - Cô ta mỉm cười rất dễ thương. - Tôi có thể giúp
gì?

Cô ta trẻ hơn hắn tưởng tượng, và thoáng qua trong đầu hắn sự
phân vân, không hiểu sao ngài thẩm phán Stanford lại muốn giết cô ta. Ô, nhưng
đó không phải việc của mình. Hắn lấy ra tấm danh thiếp và đưa cho cô gái.

- Tôi làm việc cho công ty A.C. Nielsen, - hắn nói trôi chảy.
Chúng tôi đang tìm người cho công ty. Không biết ở đây có ai quan tâm không?

Cô gái lắc đầu:

- Không, cám ơn. - Cô đã chuẩn bị đóng cửa.

- Chúng tôi trả một trăm đô la một tuần.

Cánh cửa nửa khép nửa mở.

- Một trăm đô la
một tuần?

- Vâng, thưa cô.

Cửa mở hẳn ra.

- Tất cả những gì
cần làm chỉ là ghi lại toàn bộ các chương trình truyền hình mà cô theo dõi.
Chúng tôi có hợp đồng một năm cho công việc nầy. Năm nghìn đô la!

- Mời anh vào nhà.
- Cô nói.

Hắn đi vào.

- Mời ngồi.

- Tôi là Allen. Jim
Allen.

- Tại sao anh lại
chọn tôi?

- Công ty chúng tôi
chọn người thường không theo dự định trước. Chúng tôi muốn chọn người chưa bao
giờ làm gì liên quan đến truyền hình, để đảm bảo độ khách quan cho những điều
tra của chúng tôi.

Cô cũng chưa bao
giờ có liên quan gì đến các chương trình hay kênh truyền hình nào chứ?

Cô ta cười phá lên:

- Chưa, chưa. Thế
chính xác thì tôi phải làm gì?

- Rất đơn giản
thôi. Chúng tôi sẽ đưa cho cô một biểu ghi các chương trình truyền hình, và cô
chỉ việc đánh dấu vào mỗi khi cô xem một chương trình. Nhờ thế, máy tính của
chúng tôi sẽ thống kê được có bao nhiêu người xem mỗi chương trình đó. Người
của công ty Nielsen rải khắp nước Mỹ nên chúng tôi sẽ có được một bức tranh rõ
ràng về chương trình nào có nhiều khán giả nhất ở vùng nào và với đối tượng
nào. Cô có tham gia được không?

- Ồ được thôi.

Hal Baker rút ra
vài tờ biểu in sẵn và một chiếc bút.

- Mỗi ngày cô xem
vô tuyến mấy tiếng?

- Không nhiều lắm.
Tôi phải đi làm suốt ngày.

- Nhưng cô vẫn xem
chứ?

- Vâng, tất nhiên.
Tôi xem chương trình thời sự vào các tối đôi khi xem một bộ phim cũ. Tôi thích
diễn viên Larry King.

Hắn ghi chú vảo tờ
biểu.

- Cô có xem chương
trình giáo dục nhiều không?

- Tôi xem kênh PHS
vào các chủ nhật.

- Nhân tiện xin
hỏi, cô sống một mình à?

- Tôi sống cùng một
người bạn nữa. Nhưng cô ấy đi vắng.

- Ra cô ta không ở
đây một mình.

Tay hắn hắn lại bắt
đầu ngứa. Đang định thọc tay vào túi áo lấy dao thì nghe thấy tiếng chân người
đi ngoài hành lang, hắn dừng lại.

- Có phải anh bảo
tôi sẽ được trả năm nghìn đô la một năm chỉ để làm mỗi việc đó?

- Đúng. Ôi, tôi
quên chưa nói, chúng tôi còn biếu cô một chiếc vô tuyến màu nữa kia.

- Tuyệt quá!

Tiếng chân đã đi
xa. Hắn lại cho tay vào túi áo, đã sờ thấy cán dao.

- Cô làm ơn cho xin
cốc nước, tôi đi cả ngày mệt quá.

- Vâng.

Hắn nhìn theo cô
đứng dậy đi đến chiếc bàn nhỏ ở góc phòng, rút dao ra và đi theo tới sau cô ta.

Cô vẫn tiếp tục
nói:

- Cô bạn tôi xem
chương trình PHS nhiều hơn tôi.

Hắn giơ dao lên,
chuẩn bị đâm.

- Nhưng Julia thông minh hơn tôi nhiều.

Tay Baker cứng lại giữa chừng.

- Julia?

- Cô bạn cùng phòng của tôi ấy mà. Đúng ra là trước đây thì
cùng ở với tôi. Còn bây giờ cô ấy đã bỏ đi. Lúc tôi về nhà thì thấy Julia để
lại một tờ giấy báo là đã ra đi và chẳng nói khi nào sẽ…

Cô quay lại, tay cầm cốc nước, và trông thấy con dao đang giơ
lên trong tay hắn:

- Cái gì?

Cô hét lên.

Hal Baker quay đi và chuồn thẳng.

Hal Baker gọi điện cho Tyler Stanford

- Tôi đã đến thành phố Kansas, nhưng cô ta đã đi rồi.

- Anh nói gì, đi
rồi à?

Cô bạn cùng phòng
với cô ta nói thế.

Tyler im lặng giây
lát rồi nói.

- Tôi có cảm giác
rằng cô ấy đang đến Boston. Tôi muốn anh quay về đây ngay.

- Vâng, thưa ngài.

Tyler Stanford đập
mạnh điện thoại, đi đi lại lại bồn chồn. Mọi việc dường như đã rất hoàn hào
rồi, thế mà…

Phải tìm bằng được
con nhỏ và thủ tiêu ngay. Nó như một quả bom nổ chậm. Cho dù y có chiếm được
hết số tài sản đó, thì Tyler biết rằng y vẫn không thể sống yên được chừng nào
cô ta còn sống. Ta phải tìm được nó, Tyler nghĩ. Ta phải tìm bằng được, nhưng
biết ở đâu đây!

Clark đi vào thưa.

- Xin lỗi, thưa
ngài Stanford. Có cô Julia Stanford đến gặp ngài.

Chương 23 -

Chính vì Kendall mà Julia quyết định đến Boston.

Một hôm, trên đường đi ăn trưa về, Julia tạt qua một cửa hàng
thời trang đắt tiền và thấy trên cửa kính có bày một bộ váy áo do chính Kendall
thiết kế. Julia ngắm chiếc váy một lúc lâu và nghĩ. Đó là chị gái mình. Mình
không thể trách chị ấy về nhưng gì đã xảy ra cho mẹ mình. Và mình cũng không
thể trách các anh của mình. Và bỗng dưng nàng thấy tràn ngập một khao khát được
gặp họ, được nhìn thấy họ, được nói chuyện với họ, được có một gia đình.

Khi Julia về văn phòng, nàng bảo với Max Tolkin rằng mình muốn
đi nghỉ vài ngày. Nàng dụt dè đề nghị.

- Tôi muốn lĩnh lương trước có được không?

Tolkin mỉm cười.

- Được chứ. Cô sắp đi nghỉ. Đây tiền của cô. Chúc cô vui vẻ!

Không biết mình có được vui vẻ không? - Julia phân vân - Hay
là mình đang phạm phải một sai lầm lớn?

Julia về nhà, Sally vẫn chưa thấy đâu. Mình không thể đợi cô
ấy về - Julia quyết định. Nếu không đi ngay, thì mình sẽ không bao giờ đi được
nữa. Nàng đóng gói đồ rồi viết mấy chữ để lại cho Sally.

Trên đường ra xe buýt, Julia lại nghĩ: Mình đang làm gì thế
nầy? Tại sao mình lại quyết định ngay như vậy? Nhưng rồi nàng lại quyết tâm -
Vội vàng ư? Không, phải mất mười bốn năm rồi mình mới có ngày hôm nay. Thế là
lòng nàng lại tràn ngập sự phấn khích. Không biết gia đình nàng thế nào? Nàng
biết một trong hai anh của mình là thẩm phán, người anh kia là một cầu thủ polo
có tiếng, còn chị gái nàng cũng nổi tiếng là một nhà tạo mốt độc đáo.

Đó là một gia đình thành đạt, Julia nghĩ, còn ta là ai? Hy
vọng rằng mọi người sẽ không khinh rẻ mình.

Chỉ nghĩ đến những gì đang đợi mình ở phía trước cũng khiến
cho tim Julia đập gấp. Nàng đáp chuyến xe buýt Greyhound và thế là đã ở trên
đường đi Boston rồi.

Khi xe đến bến xe phía Nam ở Boston, Julia gọi taxi.

- Đi đâu thưa cô? - Tài xế hỏi.

Và Julia bỗng mất hết tinh thần. Nàng định nói là về Rose
Hill, thì nói:

- Tôi không biết.

Người lái xe quay lại nhìn nàng:

- Xì tôi cũng không biết.

- Anh có thể cho tôi đi vòng vòng được không? Tôi chưa bao giờ
đến Boston cả.

Anh ta gật đầu.

- Được thôi Họ đi về phía tây, dọc phố Mùa Hạ cho tới khi đến
công viên Common Boston.

Người lái xe nói.

- Đây là công viên cổ nhất nước Mỹ đấy. Xưa lia người ta hường
dùng nơi nầy làm pháp trường treo cổ phạm nhân.

Và Julia tưởng như đang nghe thấy tiếng mẹ vọng về Mẹ thường
dẫn các con ra công viên Common vào mùa đông để trượt tuyết. Woody là một vận
động viên bẩm sinh đấy. Julia, mẹ ước gì con gặp anh ấy. Anh ấy là một cậu bé
rất đẹp trai. Mẹ vẫn thường nghĩ rằng anh ấy sẽ là người thành đạt nhất trong
gia đình. Dường như mẹ đang ở bên cô, chia sẻ phút giây khó khăn nầy.

Họ đi đến phố Charles, tới cánh cồng đi vào Công viên Public.
Người lái xe nói.

- Hãy nhìn những chú vịt con bằng đồng kỳa! Tin hay không cũng
được, chúng đều có tên riêng đấy.

Mẹ thường đưa bọn trẻ đi picnic ở công viên Public. Ở cổng vào
có tượng những con vịt con bằng đồng rất ngộ nghĩnh. Chúng có tên là Jack,
Kack, Lack, Mack, Nack, Ouack, Pack và Quack.

Julia vẫn từng rất thích những cái tên nầy nên thường bắt mẹ
kề đi kể lại không biết bao nhiêu lần.

Nàng nhìn vảo đồng hồ đo đường. Đi thế nầy tốn kém quá.

- Anh có thể chỉ cho tôi một khách sạn nào rẻ tiền không?

- Được ngay. Đến khách sạn Copley Square nhé?

- Vâng, hãy đưa tôi đến đó đi.

- Vâng.

Năm phút sau, họ đã ở trước cửa khách sạn.

- Chúc cô vui vẻ ở
Boston nhé.

- Cám ơn anh.

Liệu mình có được
thưởng thức Boston không, hay sẽ là một tai hoạ đây? - Julia trả tiền taxi rồi
đi vào khách sạn.

Nàng tiến đến hỏi
người nhân viên đứng sau quầy tiếp đón.

- Xin chào, - anh
ta nói. - Chị cần gì

- Tôi muốn thuê một
phòng.

- Phòng đơn ạ?

- Vâng.

- Chị sẽ ở đây bao
lâu?

Cô lưỡng lự. Một
giờ? Hay mười năm?

- Tôi chưa biết.

- Được ạ Anh ta
kiểm tra nơi đề chìa khoá.

- Tôi có một phòng
đơn xinh xắn cho chị ở tầng bốn.

- Cám ơn!

Nàng ký vào tờ đăng
ký tên: Julia Stanford.

Người nhân viên đưa
cnìa khoá cho nàng:

- Chìa khoá của chị
đây. Chúc chị nghỉ ngơi vui vẻ.

Căn phòng nhỏ nhưng
sạch sẽ, gọn gàng. Ngay khi Julia dỡ đồ xong, nàng gọi cho Sally.

- Julia đấy à? Chúa
ơi! Cậu đang ở đâu vậy?

- Mình đang ở
Boston.

- Cậu ổn không? -
Sally hét lên do không kìm được.

- Ổn. Sao cơ?

- Có người đến đây
tìm cậu, và mình nghĩ rằng hắn ta muốn giết cậu.

- Cậu nói gì thế?

- Hắn cầm dao và…
cậu phải thấy mặt hắn lúc đó cơ? - Sally dừng lại để thở. - Khi hắn biết mình
không phải là cậu, liền chuồn ngay.

- Mình không tin
được!

Hắn ta nói là người
của công ty A.C Nielsen, nhưng khi mình gọi điện hỏi thì họ nói rằng chưa bao
giờ họ nghe cái tên ấy! Cậu có biết ai định hại mình không?

- Tất nhiên là
không mà, Sally! Đừng có ngớ ngẩn! Thế cậu có báo cảnh sát không?

- Mình báo rồi.
Nhưng họ chẳng làm được gì nhiều ngoài việc dặn mình cẩn thận hơn.

- Ừ mình vẫn khoẻ,
đừng lo cho mình.

Cô nghe thấy Sally thở phào.

- Được! Chừng nào cậu còn được yên ổn. Julia ơi?

- Gì thế?

- Cậu phải thận trọng nhé.

- Tất nhiên rồi.

Sally lại tưởng tượng rồi! Ai thèm giết mình chứ.

- Cậu định bao giờ thì trở về?

Vẫn câu hỏi giống người nhân viên đã hỏi:

- Chưa biết.

- Cậu đến đó để gặp gia đình phải không?

- Ừ!

- Chúc may mắn nhé.

- Cám ơn, Sally. Chúng mình sẽ gọi điện cho nhau nhé.

Julia dập máy. Nàng đứng đó, phân vân không biết nên làm gì
tiếp theo. Nếu tỉnh táo, thì nên đáp xe trở về nhà. Mình đã đợi bao lâu nay.
Chẳng lẽ đến Boston chỉ để ngắm cảnh. Không. Mình đến đây để gặp gia đình. Mình
có nên đi gặp họ không? Không. Có…

Nàng ngồi ở mép giường, đầu óc rối mù. Thế nếu họ ghét mình
thì sao? Mình không được nghĩ đến điều đó. Họ sẽ yêu thương mình và mình cũng
sẽ yêu thương họ.

Nàng nhìn vào máy điện thoại và nghĩ … Có lẽ mình nên gọi điện
thoại cho họ. Không. Làm thế biết đâu họ lại sẽ không muốn gặp mình nữa. Nàng
đi đến bên tủ quần áo và chọn một bộ đẹp nhất. - Nếu bây giờ không làm thì sẽ
không bao giờ làm được nữa - Julia quyết định.

Ba mươi phút sau, nàng đã ngồi trên taxi tới Rose Hill để gặp
gia đình.

Báo cáo nội dung xấu