Huyết tâm lệnh - Chương 38
Chương 38: Những Dòng Máu
Hận
Trên
đời không một ai mà không có lúc giông giống bùn lầy. Bước chân của người dẫm
lên, đất cứng ngang nhiên phản kháng nhưng bùn lầy thì không.
Nó
chỉ cam tâm, nhẫn nại để cho người dẫm lún, càng lúc nó càng mềm. Trên đời này
nếu có vật mềm thì trước nhất phải kể đến bùn lầy.
Lý
Tầm Hoan tự ví mình như thế và hắn rất thích như thế.
Vòng
tường của Hưng Vân trang hình như mới được tô vôi lại, dầu ban đêm cũng vẫn
thấy huy hoàng.
Thế
mà bảng hiệu của quán lão Tôn Gù đã rơi đổ không biết tự bao giờ.
Ông
ta đã giải ghệ rồi chăng?
Từ
con đường ẩm thấp bên ngoài, khó lòng thấy được bóng người trong trang viện.
Bây
giờ trời đã sáng rồi, tự nhiên không bao giờ thấy ánh đèn “cứ mỗi tối, trên
ngôi lâu đài nhỏ phía sau một ánh đèn leo lét...”
Hơn
hai năm qua, đêm nào cũng thế.
Lý
Tầm Hoan chợt nhớ tới những chuyện mà hắn không muốn nhớ.
Trong
vòng hai năm nay, hắn đã thường trực bên khung cửa nơi quán lão Tôn Gù để nhìn
ánh đèn, hắn cứ trông cho trời mau tối, hắn lại muốn cho trời cứ tối mãi.
Hai
năm dài đằng đẵng, chừng nhớ lại hắn cảm thấy như mới ngày hôm qua.
Lão
Tôn Gù vẫn kề cận bầu bạn cùng với hắn, lão không hề mở miệng.
Tôn
Tiểu Bạch vụt thở dài:
-
Bây giờ còn chưa đến giờ cơm tối, thực khách hãy còn chần chờ, không biết Nhị
thúc tôi đang làm gì? Phải chăng cũng đang lau bàn ghế?
Thực
khách không bao giờ đến nữa.
Vì
Lão Tôn Gù đã đi rồi.
Không
một ai để han hỏi, mà nếu có, chắc không một ai biết lão đi đâu.
Mọt
con người suốt mười ba năm dài ẩn nhẫn lau bàn dọn rượu mà không ai nhìn ra
tông tích như thế, nếu khi cần đi thì nhất định cũng như lúc ở, nghĩa là rất
khó có ai biết được.
Quả
thật, Lão Tôn Gù không còn trong quán.
Trên
những chiếc bàn cũ kỹ, bụi đã đóng đầy.
Lý
Tầm Hoan dẫn Tôn Tiểu Bạch đi thẳng ra sau.
Gian
phòng của hắn vẫn còn, trống rỗng, mạng nhện giăng bốn phía.
Gian
phòng của Lão Tôn Gù cũng không còn một vật gì.
Nhưng
Lý Tầm Hoan vùng dừng lại.
Hắn
nhìn chăm chú vào khung cửa sổ, nơi cạnh giường ngủ của Lão Tôn Gù.
Dưới
khung cửa sổ nho nhỏ có một mũi tên bằng dấu mực.
Khung
cửa lâu ngày đã biến màu đen xạm, dấu mực cũng đen.
Chỉ
khi nào chú tâm thì mới nhìn thấy.
Người
chú tâm chỉ là người mật thiết Lão Tôn Gù.
Chỉ
có những người thâm lắm mới biết đó là phòng dành riêng cho lão.
Những
kẻ đến đây tạm chú năm ba ngày, nửa tháng, không kẻ nào chú ý.
Chính
Tôn Tiểu Bạch cùng đi với Lý Tầm Hoan nhưng nàng không nhìn thấy, nàng chỉ thấy
nhờ đôi mắt chầm chập nhìn vào đó của Lý Tầm Hoan.
Mũi
tên chỉ thẳng phía sau.
Phía
sau có một ngõ hẹp mà là ngõ cụt. Tận đầu ngõ có một khung cửa, khung cửa bằng
cây roi mòi cũng đã mục rồi. Đây là một vấn đề mới mặc dầu cánh cửa mục đã lâu
rồi.
Vì
chỉ khi vào phòng của Lão Tôn Gù, mở cửa sổ của lão thì mới nhìn thấy ngõ cụt
ấy.
Mũi
tên dành cho người thân của lão.
Người
thân không có nghĩa là ruột thịt vì người ruột thịt trừ hai ông cháu của Tôn
lão Tiên sinh, không một ai bén mảng vào đây. Hai ông cháu của Tôn Tiểu Bạch
tuy có vào đây nhưng không có ở lại đây, vậy thì người thân ấy là Lý Tầm Hoan.
Mũi
tên chỉ cho Lý Tầm Hoan, nhất định phải là chuyện có liên quan tới hắn.
Lý
Tầm Hoan dẫn Tôn Tiểu Bạch đi ra ngõ cụt.
Nàng
tỏ thái độ e dè:
-
Hay là Thượng Quan Kim Hồng đánh bẫy?
Lý
Tầm Hoan không nói, hắn chỉ mỉm cười bước lần đi. Thượng Quan Kim Hồng không hề
biết chuyện liên quan mật thiết giữa Lão Tôn Gù và hắn, mũi tên này nhất định
là mũi tên của Lão Tôn Gù dành cho hắn mà thôi.
Tôn
Tiểu Bạch nói:
-
Anh không nên đi, nếu cần là tôi đi.
Lý
Tầm Hoan hỏi:
-
Tại sao?
Tôn
Tiểu Bạch đáp:
-
Thượng Quan Kim Hồng muốn giết anh chứ không phải là tôi.
Lý
Tầm Hoan hỏi:
-
Vì thế nên cô nhất quyết theo vào?
Tôn
Tiểu Bạch nói:
-
Không đi thì không khám phá được ý nghĩ của mũi tên.
Lý
Tầm Hoan nói:
-
Như vậy thì cô hiểu tôi không bằng Thượng Quan Kim Hồng.
Tôn
Tiểu Bạch hỏi:
-
Sao vậy?
Lý
Tầm Hoan nói:
-
Nếu quả Thượng Quan Kim Hồng giăng cái bẫy nàng, hắn đã hiểu chắc rằng tôi nhất
định sẽ vô, dầu bò đi bằng đầu gối, tôi cũng vẫn phải vô.
Tôn
Tiểu Bạch nhìn hắn trân trân, nước mắt nàng tuôn chảy. Nàng vụt lao vào lòng
hắn, ôm chặt lấy hắn, nước mắt đẫm lên ngực hắn. Nàng úp mặt nàng vào mặt hắn,
nàng muốn dùng nước mắt của nàng để xóa bớt vẻ tiều tụy bởi tháng năm chồng
chất khổ đau. Chiếc thân cứng như đá của Lý Tầm Hoan mềm lần, hắn quàng tay ôm
chặt lấy nàng.
Hai
người ôm nhau rất chặt.
Họ
ôm nhau lần đầu, họ cảm tưởng đây là lần cuối.
Đi
vào ngõ cụt, nếu là bẫy của Thượng Quan Kim Hồng thì không một ai đoán chắc, Lý
Tầm Hoan cũng không dám chắc rằng mình sẽ có ngày trở ra.
Càng
nghĩ như thế nhiều hơn là Tôn Tiểu Bạch.
Nhưng
chỉ thoáng qua, lòng tự tin của nàng động mạnh, nàng nói một câu quả quyết:
-
Không, nhất định anh phải trở ra vì.
Nàng
không nói hết câu nhưng Lý Tầm Hoan đã hiểu.
Nàng
muốn nói nhất định hắn phải trở ra vì nơi đây đã có nàng chờ đợi.
Nàng
muốn nói đến sức mạnh của tình yêu.
Chỉ
có tình yêu, tình yêu là sức mạnh vạn năng.
Bằng
vào nó, người ta sẽ xô ngã tường thành, bằng vào nó người ta sẽ vượt qua tất cả
những gì nguy hiểm.
Tình
yêu đã tạo cho người một niềm tin tuyệt đối.
Ánh
sáng gần như không lọt được vào con đường hẹp.
Bước
vào lòng đường, người ta có cảm tưởng như đang đi vào địa đạo.
Con
đường ẩm thấp và âm u.
Cánh
cửa cũ đã mục và chỉ khép lại.
Cánh
cửa được xô bật ra, người đứng ngoài nhất định sẽ buồn nôn.
Máu,
một mùi tanh tưởi.
Tiếp
liền theo là nghe hơi thở ồ ồ, thứ hơi thở của dã thú mang thương.
Bên
trong cánh cửa là một gian hầm rộng lớn.
Có
lẽ nơi đó dùng để làm hầm chứa rượu.
Nhưng
bây giờ không nghe mùi rượu, chỉ có một mùi tanh.
Dưới
hầm có cả thảy mười mấy người.
Miệng
họ ngậm câm.
Đó
là một cuộc ác chiến, cuộc ác chiến chậm chạp, họ đã mỏi mệt, họ đang gầm gừ xả
từng nhát một.
Hình
như sức lực đã mỏi dần nhưng họ quyết không ngưng.
Họ
nhất định không lên tiếng, đao xả vào da thịt, họ cũng ngậm miệng chống lại chứ
không kêu rú.
Tất
cả vốn có hai mươi bảy người, hiện tại đã có chín người nằm yên dưới đất.
Còn
lại mười tám người chi ra hai phía, một bên đông một bên ít.
Một
bên gồm mười ba người, họ mặc áo vàng, họ có nón rộng vành nhưng bây giờ thì
nón đã tả tơi.
Binh
khí của họ cũng có nhiều thứ: đao, kiếm, chuỳ, có cả người dùng bàn toán sắt.
Một
bên đáng lý là chín người nhưng bây giờ chỉ còn năm, trong đó có một người mù.
Chỉ
cần thấy người này thôi, Lý Tầm Hoan biết họ là ai.
Trung
Nguyên bát nghĩa.
Những
người anh em của Thiết Giáp Kim Cương nhưng từ ngày người anh cả bị chết thì
Thiết Giáp Kim Cương trốn đi, hắn ra vùng quan ngoại và gặp Lý Tầm Hoan.
Hắn
cảm ân tri ngộ, hắn bằng lòng làm nghĩa bộc cho Lý Tầm Hoan nhưng họ Lý chỉ xem
hắn là người bạn.
Lý
Tầm Hoan không hỏi hắn và hắn cũng không nói một tiếng nào về lai lịch hắn
nhưng sau này Lý Tầm Hoan biết sau khi người anh cả của Trung Nguyên bát nghĩa
bị chết, những người còn lại quả quyết là do Thiết Giáp Kim Cương đã bán đứng
bạn mình. Họ đã khổ công lùng kiếm Thiết Giáp Kim Cương để trả thù.
Thiết
Giáp Kim Cương không chịu nói nhưng Lý Tầm Hoan trở lại Trung Nguyên, vì cảm ân
tri ngộ, không muốn cho Lý Tầm Hoan phải lặn lội về mình mà cũng vì nhớ quê cha
đất tổ, Thiết Giáp Kim Cương theo về.
Hắn
bị bọn Trung Nguyên bát nghĩa bắt đi được, đã bị bọn họ lập bàn tế để mổ bụng
lấy gan Thiết Giáp Kim Cương nếu không có Tiểu Phi cứu kịp thì hắn đã chết rồi
thế nhưng hắn không hề kêu oan mặc dầu hắn không hề nhìn nhận mình có tội.
Hắn
cam tâm chịu chết chứ hắn không chị nói một lời nào về cái chết của người anh
cả trong Trung Nguyên bát nghĩa.
Bây
giờ trước nhất, trong gian hầm này, Lý Tầm Hoan thấy rõ bốn người còn sống của
Trung Nguyên bát nghĩa: người đàn bà chột mắt Ông Đại Nương, Âm Dương Quái Thủ
Công Tôn Vũ, thêm hai người nữa mà Lý Tầm Hoan chỉ biết mặt chứ không biết tên,
đó là gã thầy bói mù và tên bán rượu.
Sau
đó thì Lý Tầm Hoan thấy Thiết Giáp Kim Cương.
Thiết
Giáp Kim Cương mình trần trùi trụi, hắn đứng giữa hai phe.
Hắn
chống lại áo vàng Kim Tiền bang để che chở cho phía Trung Nguyên bát nghĩa
nhưng do dồng thời hắn cũng bị phe Trung Nguyên bát nghĩa tấn công.
Chỉ
thoáng nhìn qua, Lý Tầm Hoan có thể đoán ra cơ sự.
Tuy
không chắc lắm nhưng hắn biết ngay rằng phe Trung Nguyên bát nghĩa vẫn cố theo
dõi Thiết Giáp Kim Cương, có thể họ vừa bắt gặp Thiết Giáp Kim Cương thì lại
đụng đầu ngay với bọn Kim Tiền bang và mặc dầu trong lúc nguy ngập, Thiết Giáp
Kim Cương vẫn cố che chở cho Trung Nguyên bát nghĩa.
Nhưng
tại sao họ gặp tại nơi này?
Vấn
đề đó tuy khó hiểu nhưng Lý Tầm Hoan vẫn đoán được phần nào.
Có
thể vì không tìm ra tung tích cho nên bọn Trung Nguyên bát nghĩa lẩn quẩn Hưng
Vân trang vì họ nghĩ rằng giữa Thiết Giáp Kim Cương và Lý Tầm Hoan hãy còn liên
lạc nên Lý Tầm Hoan bất thần có thể trở lại Hưng Vân trang, vì thế họ cứ bám
lấy nơi này nhất định có ngày gặp được Thiết Giáp Kim Cương.
Riêng
phần Thiết Giáp Kim Cương, có thể vì không được tin tức của Lý Tầm Hoan nên hắn
về đây dò la tin tức và gặp ngay bọn Kim Tiền bang.
Lý
Tầm Hoan bước vào nhưng không một ai hay.
Một
phần vì hắn đứng bên trên, còn đám người đánh nhau ở tụt dưới hầm, một phần họ
đang khổ chiến đến mức rã rời, họ không còn nghe thấy bên ngoài, nhất là Lý Tầm
Hoan bước vào thật nhẹ.
Thiết
Giáp Kim Cương mình trần trùng trục, đúng với cái danh hiệu mà hắn đang mang,
vóc thân cao lớn và rắn chắc y như tượng đá.
Ánh
thép nhoáng lên, một lưỡi câu liêm quắm mạnh vào thân cây, Thiết Giáp Kim Cương
vẫn trơ trơ.
Gã
áo vàng vận dụng tận lực giật một cái thật mạnh, một miếng thịt từ bả vai Thiết
Giáp Kim Cương văng ra, máu chảy đầm đìa.
Không
một cái nhăn mặt, Thiết Giáp Kim Cương vung tay đấm mạnh.
Bình!
Gã
áo vàng cầm câu liêm văng bổng lên không, đụng vào trần nhà, bụi đất đổ xuống
ào ào và gã nằm nín thở.
Quay
mặt về phía Trung Nguyên bát nghĩa, Thiết Giáp Kim Cương la lên:
-
Các anh hãy rút đi, để mình tôi đoạn hậu, rút nhanh đi.
Ông
Đại Nương rống lên:
-
Không đi, có chết bọn ta cũng mang ngươi theo cùng chết.
Bình!
Một
tên áo vàng vung mạnh cây thiết trượng, Ông Đại Nương bật ngửa ra sau nhưng mụ
ta gượng dậy ngay thét lớn:
-
Tên Thiết Giáp Kim Cương này là của chúng ta, ngoài chúng ta ra, không ai được
động vào hắn nếu không.
Ánh
thép nhoáng lên, thanh đại đao của một tên áo vàng đã phạt mạnh, Thiết Giáp Kim
Cương lật đật trầm qua nhưng đã trễ rồi.
Ông
Đại Nương gập mình xuống như thân cây đốn gốc rồi bật ngửa ra sau, con mắt của
mụ ta trừng trừng nhìn Thiết Giáp Kim Cương.
Một
cái chết không đau đớn và mang theo cả một nỗi oán hờn.
Thiết
Giáp Kim Cương nghiến răng, hắn đã bị thêm một đao nữa nhưng hắn vẫn trơ trơ,
hắn quắc mắt nhìn Công Tôn Vũ:
-
Các anh còn chưa chịu đi sao? Các anh đã thấy máu hay chưa? Nếu các anh chết
hết thì ai là người mang tôi đi theo?
Tên
thầy bói mù cười sằng sặc:
-
Bọn ta dầu có chết đi nhất định oan hồn cũng lôi kéo ngươi đi.
Võ
công của tên thấy bói tuy đáng sợ nhưng dầu có giỏi, có luyện được đôi tai rất
thính nhưng cũng vẫn là người mù, nhất là trong một trận khổ chiến kéo dài như
thế này, sự thính tai của hắn cũng lần lần giảm sút.
Hắn
vừa nói dứt câu thì ngọn câu liêm thứ hai đã quặt sâu vào bụng gã.
Đối
phương giật mạnh, Thiết Giáp Kim Cương vùng nhắm mắt.
Da
bụng của gã thầy bói banh ra, ruột gan theo máu đổ ào ra nền đất. Thiết Giáp
Kim Cương thét lên:
-
Tại sao các anh chưa chịu bỏ đi? Chỉ cần các anh còn sống thì tôi sẽ đến tận
nơi nạp mạng.
Tên
mặt rỗ nghiến răng:
-
Không, ngươi phải đền tội ngay hôm nay.
Thiết
Giáp Kim Cương nhìn hắn chăm chăm và vụt hỏi:
-
Nếu tôi chết thì các anh có đi không chứ?
Công
Tôn Vũ cười gằn:
-
Bọn ta đến đây chỉ vì ngươi, còn thì đi hay không cũng không quan hệ.
Thiết
Giáp Kim Cương nhìn sững thanh Âm Dương đao của Công Tôn Vũ thình lình lao tới
thật nhanh.
Cả
vóc thân như hòn non bộ của Thiết Giáp Kim Cương tạo hành trớn mang không ai
cản nổi, cả vóc thân như tế lao thẳng vào mũi Âm Dương đao nhọn lếu.
Bựt!
Mũi
đao lún vào ngực hắn, mũi đao ló tới phía sau lưng, Công Tôn Vũ rống lên một
tiếng rồi rút mạnh thanh đao, một vòi máu từ nơi ngực Thiết Giáp Kim Cương xối
vào mặt hắn.
Thiết
Giáp Kim Cương từ từ ngã xuống.
Công
Tôn Vũ nhào xuống ôm chầm Thiết Giáp Kim Cương nhưng ngay khi ấy thì lưng hắn
cũng vừa bị ba nhọn đoản thương cắm lút.
Thiết
Giáp Kim Cương la lên đứt quãng:
-
Nợ tôi đã trả rồi... các... các anh hãy đi đi...
Công
Tôn Vũ rống lên:
-
Chúng ta đã lầm... chúng ta đã... hắn không phải... không phải...
Tiếng
la của hắn đứt đoạn, máu từ lưng hắn bực ra chảy xối lên mặt đất.
Máu
đọng thành từng vũng.
Hai
mươi bảy người đã hết mười sáu người ngã xuống.
Cuộc
chiến tuy có chậm nhưng vẫn không ngưng.
Bọn
Trung Nguyên bát nghĩa chỉ còn lại ba người.
Họ
lui vào một góc quyết tâm tử chiến.
Tên
tiều phu vung ngọn búa phạt ngang phạt dọc và lớn tiếng:
-
Nhị ca, có rút hay không?
Gã
mặt rỗ rít lên:
-
Rút? Trung Nguyên bát nghĩa có chết thì hãy cùng chết với nhau, kẻ nào nói rút
kẻ đó như không còn trong hàng ngũ Trung Nguyên bát nghĩa.
Tên
áo vàng cười sằng sặc:
-
Tốt, các ngươi nói nghĩa khí, ta sẽ cho tròn nghĩa khí.
Thanh
đao của hắn lại nhấc lên.
Nhưng
chỉ mới nửa chừng, hắn buông xuôi tay xuống, hai mắt trợn trừng.
Một
ngọn đao nhỏ ghim đúng vào yết hầu của hắn.
Máu
phún ra mọt vìu dài, hai tay hắn run run bịt vào cổ hắn.
Không
khí đột nhiên ngưng đọng, không còn ai lên tiếng, hơi thở cũng gần như không
còn nghe nữa.
Tiểu
Lý Phi Đao!
Tất
cả những động tác giết người đều ngưng lại một lượt như cái máy.
Bao
nhiêu cặp mắt dồn về nhìn trân trối ngọn đao.
Không
biết ngọn đao từ đâu bay tới nhưng họ cũng biết rằng người đó là ai.
Chỗ
tam cấp xuống hầm nằm ngay trong góc, Lý Tầm Hoan đứng im nơi đó.
Tất
cả những người dưới hầm đều biết nhưng không một ai dám ngẩng mặt, họ làm như
mũi đao đang nhìn dáo dác, cứ hễ bắt gặp đôi mắt của ai là bay thẳng vào yết
hầu kẻ đó.
Họ
sợ con mắt của ngọn đao.
Vì
thế, không ai bảo ai, người nào cũng nhìn ngay xuống chân mình.
Họ
là những kẻ ưu tú của Kim Tiền bang mà những kẻ cao hạng của Thượng Quan Kim
Hồng là những kẻ không hề sợ chết nhưng bây giờ cuộc chiến dằng dai khốc liệt
đã làm cho họ mệt nhừ.
Dưới
chân họ là những xác chết.
Có
người mới đây, thanh đao trong tay gần như còn loang loáng thế mà chỉ một cái
nháy mắt đã nằm im.
Cái
chết thật còn dễ dàng hơn cái sống.
Sinh
mạng bây giờ chỉ còn giá trị trong một cái vẫy tay giá trị về thời gian.
Họ
mệt mỏi thể xác nhưng điều làm cho họ uể oải là cái đờ đẫn tinh thần.
Chính
sự bải hoải tinh thần đó mới làm cho họ bắt đầu sợ cái chết mà trong đời họ có
lẽ họ chưa từng nghĩ tới, chưa từng nói một câu nào.
Tiểu
Lý Phi Đao bây giờ đồng nghĩa cùng với tiếng “chết”.
Gã
tiều phu vụt nói:
-
Tiểu Lý Phi Đao.
Lý
Tầm Hoan đáp thật nhẹ:
-
Vâng, tôi đây.
Gã
tiều phu thở phào từ từ ngồi xuống.
Gã
bán rượu và người mặt rỗ cũng ngồi theo.
Sự
mệt nhọc bây giờ mới chính thức đến với họ.
Lý
Tầm Hoan chầm chậm bước vào lại trước mặt của những tên áo vàng.
Hai
tay hắn không có đao.
Nhưng
dưới sự tưởng tượng của những tên áo vàng, ngọn đao của Lý Tầm Hoan đang ở
trong mắt hắn.
Theo
họ, hắn nhìn vào đâu là ngọn đao sẽ ghim đúng vào nơi đó.
Lý
Tầm Hoan nhìn thẳng vào mặt tên áo vàng cầm đao quắm:
-
Thượng Quan Kim Hồng đã cho các vị giăng một cái bẫy nơi đây?
Tên
áo vàng gật đầu.
Lý
Tầm Hoan nói:
-
Các vị hãy cho tôi biết thêm những cái bẫy khác.
Tên
áo vàng nói:
-
Chúng tôi là người của Kim Tiền bang.
Lý
Tầm Hoan gật đầu:
-
Tôi biết.
Tên
áo vàng nói:
-
Người của Kim Tiền bang trong một trường hợp nào đó có thể cho đối phương biết
những chuyện đã qua.
Lý
Tầm Hoan nhìn hắn.
Tên
áo vàng nói:
-
Bây giờ các hạ muốn chúng tôi nói chuyện chưa xảy đến?
Lý
Tầm Hoan không nói, tia mắt đăm đăm.
Tên
áo vàng nói:
-
Chúng tôi chỉ có thể trả lời bằng cách.
Cánh
tay hắn hất mạnh lên, ngọn đao hắn quắm bổ vào trán hắn.
Bụp!
Y
như người ta bổ một trái dừa khô, chỉ nghe một tiếng dội khô khan, óc và máu
vọt ra, thây người ngã xuống.
Dưới
gian hầm im phăng phắc.
Thật
lâu, Lý Tầm Hoan nói:
-
Tôi không bức các vị, tôi cũng mong các vị đừng có bức tôi.
Hắn
quay lại phía những người của Trung Nguyên bát nghĩa.
Ngay
khi ấy, Thiết Giáp Kim Cương cựa mình kêu khe khẽ:
-
Dịch Minh Hồ... Nhị ca...
Tên
tiều phu lên tiếng:
-
Dịch Minh Hồ có đây.
Thiết
Giáp Kim Cương hỏi bằng giọng yếu ớt:
-
Nợ của tôi đã trả xong rồi chứ?
Dịch
Minh Hồ nói:
-
Xong, ngươi có thể yên lòng.
Thiết
Giáp Kim Cương nói:
-
Nhưng tôi còn một chuyện cần phải nói.
Dịch
Minh Hồ lạnh lùng:
-
Nói đi.
Thiết
Giáp Kim Cương nói:
-
Tuy tôi có lỗi với Ông đại ca nhưng không hề bán đứng anh ấy.
Dịch
Minh Hồ ngắt ngang:
-
Ngươi không cần nói, điều đó ta biết.
Quả
thật hắn biết mà bây giờ ai cũng có thể biết.
Một
con người nếu có dã tâm bán đứng anh em thì khi đã đến mức chết sống chỉ còn
trong đường tơ kẽ tóc như trường hợp này không bao giờ có thể vì anh em mà chịu
chết.
Ai
cũng biết, sở dĩ hắn có cái tên Thiết Giáp Kim Cương vì không một ai có thể
đánh ngã hắn, chỉ trừ vật bén nhọn, còn thì dầu cho chùy sắt cũng không làm gì
hắn được.
Võ
công hắn không cao nhưng sức hắn thật kinh hồn, chỉ cần hắn bằng lòng chạy thì
cho dù bao nhiêu người vây chặt, hắn vẫn càng chạy như không, một vài vết
thương đối với hắn không ăn nhằm gì cả.
Thế
nhưng bây giờ hắn lại không chịu chạy, hắn chỉ chống đỡ cho anh em hắn chạy.
Người
như thế không khi nào là người bán đứng anh em.
Lý
Tầm Hoan quỳ xuống kêu nho nhỏ:
-
Thiết Giáp Kim Cương... Thiết Giáp Kim Cương.
Đôi
mắt trong màng máu và mồ hôi nhầy nhụa hé ra, Thiết Giáp Kim Cương lộ đầy vẻ
mừng vui:
-
Thiếu gia... thiếu gia đã tới rồi... tôi biết.
Hắn
cố gằng ngồi lên nhưng hắn lại té nằm trở xuống.
Lý
Tầm Hoan quỳ xuống bên cạnh hắn, lấy vạt áo lau sạch máu và mồ hôi trên mặt
hắn.
Mặt
hắn không hề nhăn nhó, trái lại thật tươi, mắt hắn nhìn sâu vào mắt của người
bạn thân:
-
Thiếu gia... tôi không tiếc vì đã hành động kịp thời.
Bây
giờ thì Lý Tầm Hoan đã biết cả rồi.
Hắn
biết qua câu nói ấy, hắn biết qua ánh mắt ấy.
Như
vậy thì quá đúng, Thượng Quan Kim Hồng đã đoán đúng.
Hắn
tin chắc rằng trước khi hội ước, nhất định Lý Tầm Hoan sẽ trở lại Hưng Vân
trang, hắn là con người không tình cảm nhưng hắn đoán tình cảm con người khác
rất đúng, nhất là hắn đoán về tình cảm của Lý Tầm Hoan rất đúng.
Hắn
trao thiếp mời hội ước nhưng hắn không chắc thắng, hắn muốn giết trước Lý Tầm
Hoan, hắn bố trí một màng lưới bên cạnh Hưng Vân trang.
Nhưng
làm sao Thiết Giáp Kim Cương lại biết âm mưu đó?
Lý
Tầm Hoan nhìn Thiết Giáp Kim Cương, hơi thở của hắn đã yếu lần nhưng hắn vẫn cố
nói:
-
Lão... Tôn Gù vì chuyện gấp phải ra vùng... quan ngoại.
Thôi,
như thế là đủ rồi.
Vì
việc không dừng được nhưng cũng không tìm gặp Lý Tầm Hoan kịp, Lão Tôn Gù đã
tìm báo cho Thiết Giáp Kim Cương, cẩn thận hơn, lão còn lưu dấu hiệu “mũi tên
đen” lại nơi phòng lão cho Lý Tầm Hoan.
Chính
vì thế mà Thiết Giáp Kim Cương đã đến đây.
Nước
mắt của Lý Tầm Hoan chảy dài theo má.
Hắn
nói với Thiết Giáp Kim Cương:
-
Anh hãy nói đi... còn những gì anh chưa nói.
Thiết
Giáp Kim Cương dùng tàn lực lắc đầu:
-
Không, như thế... đã... đã đủ rồi.
Lý
Tầm Hoan nói:
-
Nhưng còn những chyện rất mập mờ, anh không hại Ông Thiên Kiệt nhưng tại sao
anh chạy trốn? Tại sao anh không chịu biện bạch? Nói đi anh.
Thiết
Giáp Kim Cương nói thật nhỏ, nhỏ đến mức Lý Tầm Hoan phải kề tai xuống:
-
Không... tôi không trốn một ai cả... tôi... tôi muốn trốn chính tôi.
Hắn
nở nụ cười, nụ cười thỏa mãn và hắn ngoẻn đầu.
Nhiều
tiếng nấc nổi lên.
Gã
mặt rỗ vùng nói lớn:
-
Hắn không chịu nói nhưng tôi biết.
Lý
Tầm Hoan quay lại.
Dịch
Minh Hồ cũng quay lại.
Gã
mặt rỗ cúi mặt thở dài.
Hắn
biết, như vậy Trung Nguyên bát nghĩa chỉ một mình hắn biết nhưng tại sao hắn
lại không chịu nói?
Tia
mắt của Dịch Minh Hồ như điện lạnh xoáy vào mắt hắn.
Lý
Tầm Hoan dịu giọng:
-
Các hạ biết sao?
Tên
mặt rỗ ngẩng mặt lên, nước mắt đầm đìa.

