Huyết tâm lệnh - Chương 12 phần 1

Chương 12: Dở Khóc Dở Cười

Trong
tủ quần áo vừa tối vừa bực hơi, giá như toàn đồ không sạch thì có lẽ không tài
nào chịu nổi nhưng nhờ đó là tủ áo đàn bà.

Kể
cũng hay, đàn bà cũng có chỗ hay, dù gì quần áo của họ cũng có phần dễ thở.


giá mà người khác thì cho dầu có mùi thơm đó cũng không làm sao chịu nổi vì
không khí trong tủ quá ít nhưng đối với Lý Tầm Hoan thì khác, hắn có thừa sức
chịu đựng.

Kẻ
đến hình như có vẻ ngạc nhiên, họ nhất định không có ý lành bởi vì nếu là người
tốt thì không khi nào họ có thái độ lỗ mãng như thế ấy.

Bây
giờ Lý Tầm Hoan cảm thấy bình tĩnh hơn bao giờ hết.

Gặp
phải chuyện mà không còn cách nào khác được thì luôn luôn họ có cách duy nhất
là giữ cho mình thật hết sức bình tĩnh bởi vì kinh nghiệm cho hắn biết rằng cho
dầu có hoảng hốt cho đến phát điên cũng không giả quyết được gì, ngược lại nếu
có thể giữ được bình tĩnh thì vấn đề lại có khi đổi khác, có khi lại xoay được
tình thế một cách bất ngờ.

Nhưng
nói thì nghe dễ như thế, nếu không có chuyện xảy ra thì có thể ai cũng nói được
cả nhưng đến khi đụng chuyện, đụng phải chuyện nguy hiểm đến tính mạng của
chính mình thì trong một trăm người chưa chắc có được một làm cho tinh thần ổn
định.

Bây
giờ thì Linh Linh lên tiếng, giọng nàng có vẻ cự nự:

-
Các ngươi làm gì thế? Bộ muốn cướp của nhà này sao chứ?

Thiếu
chút nữa Lý Tầm Hoan đã bật cười thành tiếng.

Hắn
nhớ hôm hắn mới đến, Linh Linh cũng với cái giọng đó, cũng bảo hắn là cường
đạo, thật cô bé này bản lãnh thì không có mà chỉ chuyện học cái lối “làm bộ,
giả đò” thì y hệt Lâm Tiên Nhi.

Nhưng
hai kẻ đến thì hình như không thèm nghe lời cô bé, họ đi vòng còng trong phòng
và hình như họ cố tìm dấu vết và cuối cùng đi về phía Linh Linh.

Linh
Linh cũng bước về phía họ và nói lớn:

-
Đây là khuê phòng của tiểu thư tôi, các người không phải muốn xục xạo tự do là
được đâu nhé.

Tự
nhiên đến bây giờ thì kẻ mới đến phải mở lời.

Chính
Lý Tầm Hoan cũng ước mong như thế.

Chỉ
vì có tiếng họ thì hắn mới có thể đoán được người.

-
Chính chúng ta đến tìm tiểu thư của ngươi đây.

À,
tiếng của đàn bà.

Giọng
nói thật dịu, thật dễ nghe và hình như trong lúc nói người ấy có cười.


Tầm Hoan có vẻ như ngoài ý nghĩ của mình, hắn không ngờ những kẻ mới đến, những
kẻ mà hắn định họ sẽ hành hung ấy lại là đàn bà.

Thảo
nào lúc mở cửa Linh Linh lặng thinh một lúc khá lâu, có lẽ nàng cũng đã cảm
thấy ngoài ý nghĩ.

Linh
Linh hỏi lại:

-
Các ngươi đến tìm tiểu thư tôi à? Các ngươi có quen với tiểu thư tôi sao?

Người
đàn bà nói:

-
Tự nhiên là quen chứ sao không? Chẳng những quen mà còn là bằng hữu nữa kia.

Linh
Linh cười:

-
Như vậy mà nhị vị không chịu nói sớm, báo hại tôi tưởng đâu là ăn cướp.

Người
đàn bà cũng cười:

-
Bộ dáng bọn này giống ăn cướp lắm à?

Linh
Linh nói:

-
Như vậy thì nhị vị không biết rồi, ăn cướp bây giờ không phải như hồi xưa nữa
đâu, hồi đó hễ nói đến cướp thì người ta hình dung ngay một tên đàn ông hung
hãn, râu ria lồng ngực gân cốt đầy mình, còn bây giờ thì khác xa rồi, ăn cướp
bây giờ có thể là thư sinh, có thể là con người ấy có tướng mạo phong lưu công
tử, không ai thấy họ có dáng gì là ăn cướp cả, có thế mới lầm cho chứ.

Đúng
là cô bé tinh ranh, cô ta mắng người mà không ai bắt bẻ được.

Người
đàn bà nãy giờ chưa trả lời thì người đàn bà thứ hai lên tiếng:

-
Tiểu thư của cô đi đâu, xin mời cho diện kiến.

Người
này giọng nói rất thấp, giọng nói hình như hơi khan, nói rất khó nghe nhưng Lý
Tầm Hoan chợt cảm nhận như là giọng nói có hơi quen, hắn tức mình không nghĩ
được người đó là ai.

Linh
Linh lại cười:

-
Nhị vị đến đây thật không may, tiểu thư tôi có việc đi khỏi mấy hôm nay, trong
nhà này bây giờ chỉ có mỗi một mình tôi, vậy nhị vị có gì dặn bảo cho biết để
về nói lại.

Người
đàn bà nói:

-
Bao giờ tiểu thư cô mới về?

Linh
Linh nói:

-
Cái đó thì tôi không biết. Tiểu thư tôi không nói mà tôi cũng không dám hỏi.

Người
đàn bà bật cười lanh lảnh:

-
Chúng ta đến thì nàng lại đi, chúng ta không đến thì ngày nào cũng có ở nhà,
chẳng lẽ nàng biết chúng ta đến nàng lánh mặt. Hay là đã trốn đâu đây?

Giọng
nói tuy không hằn học nhưng không khách khí chút nào, tự nhiên bằng giọng nói
đó đủ thấy họ đến đây cốt để mà gây sự.

Chẳng
lẽ họ đến đây để đánh ghen? Chẳng lẽ họ mất chồng và biết nơi đây có người đàn
bà chuyên môn “câu khách”?

Linh
Linh vẫn cười:

-
Nhị vị đã là bằng hữu của tiểu thư tôi, nếu tiểu thư tôi biết nhị vị đến đây
thì có bận chuyện gì cũng sẽ ở nhà hầu tiếp mừng không hết cớ sao lại trốn?

Người
đàn bà cũng cười:

-
Có nhiều người không dám thấy nhiều việc, kể cả bằng hữu họ cũng không dám
thấy, cô bé nghĩ có kỳ cục không?

Người
đàn bà thứ hai giọng nói chợt có vẻ lạnh lùng:

-
Cũng có thể vì đối bằng hữu đã có điều không phải, không phải quá nhiều.

Linh
Linh cười:

-
Hai vị thật hay quá đùa quá, ở đây nhà đất nhỏ hẹp, trốn đi đâu nữa cũng không
biết phải trốn đâu.

Người
đàn bà nói:

-
Ừ, thật thế à? Nơi đây tuy lạ đối với ta nhưng nếu ta muốn trốn thì cũng chưa
chắc ai đã tìm ra đâu nhé.

Linh
Linh nói:

-
Nếu thế thì trừ phi cô nương trốn trong tủ áo quần.

Nàng
cười hăng hắc và nói tiếp:

-
Nhưng một con người mà trốn trong tủ áo quần này thì nhất định sẽ bị ngộp thở
mà chết, không ai có thể chịu nổi cả.

Người
đàn bà cũng cười:

-
Đúng lắm, tiểu thư nhà cô là kim chi ngọc diệp thì nhất định không khi nào chịu
trốn trong cái tủ áo quần này đâu.

Cả
hai người cũng nói cùng cười, rất là cởi mở, hình như họ cũng cảm thấy câu
chyện thật đáng buồn cười.


khi họ dứt tiếng cười, người đàn bà nói tiếp:

-
Nhưng tuy tiểu thư của cô không có trốn trong tủ này, vậy thì trong chiếc tủ
bây giờ có ai trốn trong ấy chứ?

Linh
Linh hỏi:

-
Ai? Trong tủ có người à? Ủa, thế sao mà tôi lại không hay biết?

Kể
ra thì lối ứng đáp của cô ta cũng khá là bình tĩnh nhưng người đàn bà đã chặn
ngang:

-
Nếu trong tủ ấy không có người tại sao lại có phản ứng chàn ràn như sợ có người
tới mở cửa ra như thế? Chẳng lẽ cô sợ bọn này cướp quần áo của tiểu thư cô sao?

Linh
Linh nói:

-
Đâu có chuyện như thế. Tôi làm gì lại có ý muốn đứng chận ngang đâu?

Người
đàn bà nói bằng một giọng thật dịu dàng:

-
Cô em bé, cô tuy khá thông minh, nói năng cũng khá vững chãi nhưng dầu gì tuổi
cũng còn nhỏ quá, nếu muốn qua mặt hai kẻ rành đời này thì sợ hãy còn lâu.


Tầm Hoan tuy không nhìn thấy gương mặt của Linh Linh nhưng hắn độ chừng vẻ mặt
của cô ta bây giờ vô cùng thảm hại và đột nhiên hắn cũng thấy lòng mình khổ sở
vô cùng.

Một
người đàn ông một khi bị người khác phát hiện đang trốn trong tủ áo, nhất là tủ
áo đàn bà thì quả là một chuyện không sao nói được.

Trên
đời này, nếu cần phải nói đến hai tiếng “ê mặt” thì có lẽ đây là một chuyện ê
mặt vượt bực hơn cả cái tiếng “ê” nào hết, có lẽ phải nói là cái mặt mà liệng
cho chó ăn thì đúng hơn.


Tầm Hoan không biết hai người đàn bà này đến đây căn bản để làm gì?

Nhưng
hắn không thể suy nghĩ nhiều hơn nữa, lòng hắn đang khổ sở, không phải khổ sở
cho chính sự “ê mặt” của mình mà hắn đang khổ sở thế cho Linh Linh.

Thật
đúng như thế, một con người đang làm một chuyện “giấu đút” bỗng nhiên bị người
khám phá với ý nói chuyện “giấu đút” ấy quá trẻ con thì không biết trong lòng
khốn khổ đến mức nào.

Người
đàn bà bên ngoài cũng thật là lạ, giọng nói của nàng rất dịu dàng nhưng mỗi câu
nàng nói ra hình như mang theo cả một núi gai nhọn, chứng tỏ nàng là một con
người thâm hiểm vô cùng, nhất định nàng phải là một nhân vật cực kỳ lợi hại.


tiếng người đàn bà vốn ít nói mà giọng hơi quen kia thì lại khó hiểu hơn. Mỗi
câu nói của nàng gần như tỏ rõ tìm Lâm Tiên Nhi để mà thanh toán nhưng họ là
ai?

Cứ
theo tiếng bước chân mà đoán, võ công của họ không phải là tầm thường, nhất
định không thấp hơn Lâm Tiên Nhi.


Tầm Hoan bỗng có một ý nghĩ lạ lùng, hắn muốn người trốn trong chiếc tủ này
không phải là hắn mà là Lâm Tiên Nhi, hắn muốn xem tận mắt bàn lĩnh của nàng.

Bản
lĩnh của nàng đối với đàn ông tự nhiên là lợi hại như thế, muốn xem nàng đối
phó làm sao.

Chỉ
hiềm vì trốn trong tủ bây giờ không phải là Lâm Tiên Nhi mà lại là hắn, hình
như trời bắt luôn luôn phải thay Lâm Tiên Nhi mỗi khi có nguy hiểm đến cho
nàng.

Tiếng
kêu thảng thốt của Linh Linh lại phát ra cũng một lúc cánh cửa tủ bị mở banh.


Tầm Hoan nhắm mắt, hắn mong hai người đàn bà ấy đều xa lạ, không người nào nhìn
ra mặt hắn.

Hình
như hai người cũng không ngờ trong tủ không phải là Lâm Tiên Nhi mà là một
người khác, một gã đàn ông, vì thế họ cũng đâm sửng sốt.

Sửng
sốt một hồi, người đàn bà vụt bật cười:

-
Tiểu muội muội, người này là ai thế? Hắn đang ngủ đấy à?

Linh
Linh ngập ngừng:

-
Hắn... hắn là biểu ca của tôi.

Người
đàn bà cười hăng hắc:

-
Thú vị vô cùng, thật là thú vị vô cùng. Lúc hồi nhỏ, ta cũng thường mang tình
nhân vô phòng hú hí, có một lần ta bị người bắt gặp, ta bảo hắn là “biểu ca”
của ta, ha ha..

Nàng
cười và nói tiếp:

-
Không hiểu tại sao, tại làm sao những người con gái trên thế gian này cứ hay
bảo tình nhân của mình là “biểu ca”, thết rồi ta cứ nghe nói “đó là biểu ca của
tôi” thì hiểu ngay đó là “tình nhân” của người ấy.

Linh
Linh ngập ngừng như xấu hổ:

-
Tại vì... vì đây là lần thứ nhất... của tôi, nếu sau này bị bắt gặp như thế nữa
thì... thì nhất định sẽ thay... danh từ khác.

Người
đàn bà cười:

-
Cô em bé này tuổi chừng quá nhỏ nhưng tình nhân thì lại lớn sớm hơn ai hết, có
lẽ ta cũng khó mà theo kịp cô em trong việc ôm ấp biểu ca này, người ta bảo
“hậu sinh khả úy” là trúng phóc, mà nè, sao hắn ngủ gà gật thế? Chắc cô em xài
dữ lắm phải không?

Linh
Linh đỏ mặt làm thinh.

Cũng
may, ngay lúc đó thì người đàn bà thứ hai vội nói:

-
Thôi, không có Lâm Tiên Nhi thì mình đi vậy.

Người
đàn bà kia nói:

-
Gấp gì dữ vậy, đến thì ngồi chơi chút chứ.

Từ
lúc tủ áo bị mở, Lý Tầm Hoan đã nghe mùi hương sực nức, bây giờ thì mùi hương
đó càng như sát bên mũi hắn, chắc người đàn bà kia bước lại gần.

Qua
một lúc nghe nàng cười nói:

-
Tiểu muội muội, cô em tuổi mà chọn người hú hí thì quả là rành nghề.

Tự
nhiên Linh Linh cũng phải cười:

-
Vùng này đàn ông ít lắm, những kẻ dễ coi thì bị tiểu thư nhà tôi hớt cả rồi,
tôi chỉ còn có cách là quơ đại thế thôi.

Người
đàn bà lại hỏi:

-
Người đàn ông như thế này mà cô còn chưa vừa ý hay sao? Cô thấy hắn không không
“vừa” hả? Hừ, con người roi roi như thế là nhất hạng đấy nhé.

Linh
Linh nói:

-
Kể ra hắn cũng không đến nỗi tệ chỉ có một điều hắn ngủ quá nhiều, cứ hả nằm
xuống mà cho đến ngồi cũng thế, có chỗ dựa là hắn ngủ say và mỗi lần ngủ thì
trời gầm hắn cũng không nhúc nhích.

Người
đàn bà cười hăng hắc:

-
Không, người như thế thì không đời nào ham ngủ đâu, ta có kinh nghiệm hơn cô
mà, cái thứ roi roi như vậy là không bao giờ biết mệt nhưng sở dĩ hắn lừ đừ như
thế là tại cô em đấy, phải biết cách xài và xài vừa vừa thôi chứ, suốt ngày
suốt đêm thì bảo hắn không sụm sớm.

Linh
Linh cười bằng giọng thẹn “chín người”:

-
Với lại tuổi của hắn cũng có hơi lớn quá.

Người
đàn cười:

-
Ừ, ừ, hắn cũng có lớn thật, đáng lý phải ta mới vừa.


ta cười hăng hắc và nói tiếp:

-
Tiểu muội muội, nếu cô em không được ưng ý lắm thì “để” hắn lại cho chị đi,
chừng hai hôm nữa, chị sẽ kiếm cho em một gã thanh niên xứng đôi vừa lứa với
em.

Cách
nói của người đàn bà này có vẻ ôn nhu, khá “văn nhã” nhưng khi thấy đàn ông thì
hình như cô ta không còn giữ được bình tĩnh nữa, nói xong là lập tức bước lại
ôm xốc Lý Tầm Hoan.

Cho
đến bây giờ thì Lý Tầm Hoan phải mở mắt ra.

Nhưng
giá mà đừng mở mắt còn hơn vì khi mở mắt ra, khi nhìn thấy người đàn bà, tim
hắn gần như đứng lại.

Người
đàn bà ôm Lý Tầm Hoan tuổi không lớn lắm, nhiều nhất cũng chỉ chừng hai mươi
lăm, hai mươi sáu tuổi thôi nhưng vóc dáng của cô ta thì thật là quá sức tưởng
tượng.

Da
mặt cô ta trắng như trứng gà bóc vỏ, hai con mắt đen láy, cái miệng nhỏ và vành
môi trên hình cong trái tim, mỗi khi cười hai má lúm đồng tiền, trông vào khuôn
mặt không thôi, cô quả là cô gái đẹp.

Giá
mà cắt cái mặt đó để riêng ra, cho dầu ai khó tính cũng không làm sao chê nổi,
chỉ có điều ngoài gương mặt ra, cô ta còn có những thứ khác, chính những thứ ấy
làm cho thiên hạ phải hết hồn hết vía.

Thật
không dè một con người có giọng dịu dàng như thế mà lại có một thân hình như
thế, cái mập của cô ta là cái mập mà nhìn vào, bất cứ đàn ông nào cũng phát
run.

Đã
từng thấy rất nhiều loại đàn bà, mập ốm có nhưng Lý Tầm Hoan chưa bao giờ trông
thấy một người đàn bà nào như thế, người đàn ông nào tốt phúc được cô ta “yêu”
có lẽ nên đâm đầu nhào xuóng sông là hay hơn hết.

Nhưng
cái làm cho Lý Tầm Hoan kinh ngạc hơn nữa là cô gái thứ hai.


này thật đẹp, eo lưng của cô ta thắt lại như sợi chỉ buộc ngang.


ta tuy đứng yên không động đậy nhưng vì những đường nét quá rõ ràng cho nên dù
không uốn éo vẫn thừa quyến rũ.


gái ấy chính là cô gái mà Lý Tầm Hoan đánh gãy một tay: Lam Yết Tử.


Tầm Hoan thở hắt một hơi dài, hắn biết bữa nay quả là tới số rồi.

Mặt
nàng không lộ chút gì, thậm chí nàng cũng không liếc nhìn qua mặt hắn.

Người
đàn bà vẫn cứ cười, mỗi tiếng cười của cô ta là từng khối thịt rung theo, cứ
mỗi bận nàng cười là Lý Tầm Hoan nghe chừng như động đất.

Linh
Linh thì đã phát hoảng lên rồi, nàng nói thật thấp:

-
Ấy ấy, người ấy dơ dáy lắm, luôn cả tháng trời hắn không tắm rửa đấy. Cô nương
đừng có đụng vào người hắn, trong mình hắn chẳng những đầy rận mà lại còn nhiều
rệp nữa.

Người
đàn bà mập cười:

-
Dơ à? Ai bảo hắn dơ? Mà cho dầu hắn có rệp nhiều đi nữa thì cái mùi rệp ấy vẫn
là cái mùi của đàn ông mà ta thì đang cần cái mùi của đàn ông lắm.


ả cười cười nói tiếp:

-
Chỉ cần thứ gì có mùi da thịt đàn ông thì ta đã thích rồi.

Linh
Linh càng hoảng hơn lên:

-
Nhưng... nhưng chẳng những hắn dơ mà... mà còn là con sâu rượu nữa.

Người
đàn bà mập nói:

-
Càng hay, người đàn ông nào càng uống rượu nhiều thì ngườiấy còn đầy đủ tính chất
đàn ông hơn nữa.

Rồi
chừng như quá thích thú, cô ả đưa tay xoa xoa mặt Lý Tầm Hoan, vừa xoa xoa mặt
Lý Tầm Hoan, vừa xoa nàng vừa cười hăng hắc:

-
Nếu chàng thích rượu thì thiếp sẽ cùng với chàng uống rượu, có những việc làm
mà sau khi uống rượu vô rồi nó càng bền bỉ dẻo dai!

Linh
Linh thật không cười được nữa, nàng nói trong sợ sệt:

-
Có nhiều người đàn ông mà lúc bình thời tướng mạo rất ngang nhiên, rất đàng
hoàng nhưng một khi gặp đàn bà thì hình như không còn nhớ đến tuổi của chính
mình, người ta gọi hạng đàn ông ấy là con ma háo sắc nhưng không biết người đàn
bà mang chứng bệnh như thế thì gọi bằng gì nhỉ?

Nàng
sợ sệt nhưng hình như nàng đang tức tối trước thái độ dâm loạn trắng trợn của
người đàn bà mập, tức tối đến làm cho nàng không còn thấy sợ.

Người
đàn bà mập đã không giận mà còn cười hỉ hỉ:

-
Không biết à? Hạng đàn bà như thế thì người ta gọi là háo sắc nhưng không “con
ma” mà là “ma tinh”, biết không? “Tinh” cao hơn “Ma” một bậc.

Linh
Linh cười nhạt:

-
Cô nói cô đấy chứ? Nhưng không biết đàn ông họ thấy cô, họ có động lòng như cô
thấy họ không nhỉ?

Người
đàn bà mập háy háy mắt:

-
Ta đấy à? Ta thì khỏi nói rồi.

Linh
Linh vụt cười khan, nàng ôm bụng mà cười.

Người
đàn bà mập trừng mắt:

-
Ngươi cười cái gì đấy?

Linh
Linh nói:

-
Ta nghĩ ngươi quả thật là người đàn bà xứng đáng với cái danh “con quỷ dâm
dục”, ngươi “háo” đến mức trước mặt mọi người mà dám dùng lời khêu gợi người
đàn ông ấy.

Người
đàn bà mập nói:

-
Sao lại không dám?

Linh
Linh hỏi:

-
Ngươi có biết người ấy là ai không?

Người
đàn bà mập gặng lại:

-
Ngươi có biết ta là ai không?

Linh
Linh bĩu môi:

-
Ngươi là “con quỷ dâm dục” nhưng ngươi không làm gì được người ấy đâu.

Người
đàn bà mập rùn vai:

-
Hắn là Phật đấy à?

Linh
Linh vẫn cố làm cứng:

-
Chẳng lẽ ngươi không muốn biết hắn là ai à?

Chí
Tôn Bửu lạnh lùng:

-
Khi cần muốn biết hắn là đàn ông, đàn ông có đủ thứ của đàn ông là đủ rồi.


ả Chí Tôn Bửu ngó Lam Yết Tử cười và nói tiếp:

-
Nhờ cô một chút nhé, cô làm ơn tống con bé này ra ngoài và giữ chặt dùm nó một
chút.

Toàn
thân Lý Tầm Hoan tê như khúc củi, hắn muốn mửa cũng không mửa được mà muốn chết
cũng không chết được, hắn mong Lam Yết Tử sớm cho hắn một đao.

Nhưng
khốn nỗi hình như Lam Yết Tử lại không nhìn ra hắn, cô ta cứ lặng thinh đến
lạnh lùng, cô ta từ trước đến sau không hề liếc vào mặt hắn một cái nào.

Nhưng
bây giờ nàng thình lình vụt nói:

-
Ta cũng cần người đàn ông ấy lắm.

Giọng
nói từng tiếng một của Lam Yết Tử làm cho Chí Tôn Bửu giật mình, đôi mắt của cô
ta bộc lộ hung quang:

-
Cô dám phỏng tay trên tôi đấy à?

Lam
Yết Tử cũng nhìn lại bằng đôi mắt lạnh băng băng:

-
Tự nhiên.

Chí
Tôn Bửu xạm mặt nhưng cô ta lại cười:

-
Nếu quả thật cô cũng cần đến hắn thì chị em mình chia giờ với nhau cũng được
mà.

Lam
Yết Tử nói gằn gằn:

-
Ta không cần con người của hắn, ta chỉ cần cái mạng của hắn thôi.

Chí
Tôn Bửu vẫn cười:

-
Như thế lại càng dễ với nhau hơn nữa, cứ đợi tôi “dùng” con người của hắn một
chút rồi thì cô lấy mạng hắn chứ có sao?

Lam
Yết Tử vẫn lạnh lùng:

-
Không, hãy để tôi cần cái mạng của hắn rồi cô muốn gì nơi con người của hắn thì
cứ tự do.

Lam
Yết Tử nói:

-
Nhưng bấy giờ thì hắn cũng như người chết chứ có khác gì đâu?

Báo cáo nội dung xấu