Huyết tâm lệnh - Chương 08 phần 1

Chương 8: Sinh Tử Đường Tơ

Đêm đã phủ màu đen.

Bên ngoài thành bóng đêm hình
như càng đậm sâu hơn thành nội.

Bốn bên phẳng lặng như tờ,
tiếng gió đưa giọng côn trùng não ruột.

Bước đi của Tôn Tiểu Bạch
thật nhẹ, y như là cô ta đi không biết mệt bao giờ.

Hình như đối với bất cứ việc
nào cô ta cũng đều hứng thú.

Phải nói rằng nàng là một
người con người yêu sống, yêu đời, đối với chuyện thế nhân, nàng rất nhiệt
thành sốt sắng.

Có lẽ tâm tình của nàng như
thế mà cũng có lẽ nhờ vào tuổi trẻ đang lên.

Đi bên cạnh nàng, Lý Tầm Hoan
cảm thấy vô cùng ái mộ cô gái, ái mộ đến mức gần như sinh đố kỵ mãi cho đến lúc
phát hiện ra cái đố kỵ của mình thì hắn mới buộc miệng thở ra:

- Chẳng lẽ tôi đã già thật
rồi ư?

Bởi vì hắn biết chỉ có tuổi
già mới dễ sinh lòng đố kỵ, khi thấy vẻ nhiệt thành phát lộ ở lứa tuổi đang
lên.

Hắn lại cười, giọng cười như
tự chế diễu mình:

- Nếu là ở vào mười năm trước
đây thì nhất định tôi sẽ không đi gần với cô như thế.

Tôn Tiểu Bạch hỏi:

- Tại sao vậy?

Lý Tầm Hoan nói giọng bùi ngùi:

- Bời vì trên giang hồ ai
cũng nhận tôi là một lãng tử mà một cô gái trẻ như cô cùng đi song song với tôi
thì thiên hạ sẽ truyền ngôn bậy bạ ngay.

Hắn cười và nói tiếp:

- Cũng may bây giờ thì tôi đã
già rồi, người khác nhìn vào chắc chắn họ sẽ nói tôi là cha của cô.

Tôn Tiểu Bạch nhảy dựng lên:

- Cha của tôi à? Hứ, Thám hoa
tưởng Thám hoa già thật đấy à?

Lý Tầm Hoan:

- Tự nhiên.

Tôn Tiểu Bạch cười hăng hắc.

Lý Tầm Hoan hỏi:

- Tại sao cô lại cười?

Tôn Tiểu Bạch nói:

- Tôi cười Thám hoa đấy.

Lý Tầm Hoan cau mặt:

- Tại sao lại cười tôi?

Tôn Tiểu Bạch nói:

- Bởi vì tôi biết Thám hoa
rất sợ tôi.

Lý Tầm Hoan nhướng mắt:

- Tôi sợ cô?

Ánh mắt của Tôn Tiểu Bạch
sáng rực lên như hai vì sao.

Nàng cười như nắc nẻ:

- Bởi vì sợ tôi nên Thám hoa
mới nói như thế, bởi vì Thám hoa sợ sẽ đối xử “tốt” với tôi nên tự nhận trước
là mình đã già, có phải thế không?

Lý Tầm Hoan đành phải cười
trừ.

Tôn Tiểu Bạch điểm điểm ngón
tay:

- Nói thật nhé, nếu Thám hoa
thật là một “lão ông” thì tôi nhất định cũng là một “lão bà”!

Nàng vụt ngừng bước lại và
ngẩng nhìn thẳng vào mặt Lý Tầm Hoan:

- Chỉ có người nào tự cảm
thấy là mình đã già mới thật là già, ông nội tôi từ trước tới nay không bao giờ
tự nhận là mình già cả, huống chi Thám hoa hãy còn tương đối nhỏ? Tôi yêu cầu
từ nay về sau đừng bao giờ Thám hoa nói mình già nữa được không?

Bóng tối quá dày nên không
thấy rõ mặt nàng trong lúc đó chỉ thấy ánh mắt ngời ngời sau câu nói của Lý Tầm
Hoan.

Ánh mắt nói lên cả một thứ
tình cảm êm dịu... thuần bởi một tình cảm đậm đà.

Chỉ có người thiếu nữ đúng
nghĩa của nó mới có thứ tình cảm chân thuần như thế.

Nhìn đôi mắt ấy, Lý Tầm Hoan
chợt nhớ đến Lâm Thi Âm hồi mười năm về trước.

Lúc bấy giờ ánh mắt của Lâm
Thi Âm cũng chân thuần như thế. Nhưng còn bây giờ thì sao?

Lý Tầm Hoan thở dài một cách
âm thầm và tránh tia mắt của Tôn Tiểu Bạch.

Hắn chợt cười trong khi ánh
mắt hướng về phía xa xa.

Hắn nhìn Tôn Tiểu Bạch và nói
thật nhỏ:

- Cô xem kìa, trước mắt chúng
ta thấy dạng Trường Đình, mình hãy đi nhanh lên một chút đừng để ông nội cô
phải đợi lâu.

Không trăng không sao mà cũng
không thấy một đốm lửa nào.

Trong đêm tối trầm trầm, chỉ
trong Trường Đình có một ánh lửa thật nhỏ lập lòe.

Khi ánh sáng chớp lên, mắt
nhanh lắm mới thấy một bóng người và Tôn Tiểu Bạch hỏi Lý Tầm Hoan:

- Thám hoa có thấy đốm lửa ấy
không?

Lý Tầm Hoan gật đầu:

- Thấy chứ.

Tôn Tiểu Bạch cười:

- Thám hoa đoán xem đó là ánh
lửa gì? Đoán trúng là tôi phục lăn đấy.

Lý Tầm Hoan cười:

- Ông nội cô đang hút thuốc.

Tôn Tiểu Bạch vỗ tay:

- Hay, đúng là một thần đồng,
tôi phục thật rồi đấy nhé.

Lý Tầm Hoan cũng bật cười
theo.

Cũng không hiểu tại sao, khi
gần những cô gái trẻ thì cái cười của Lý Tầm Hoan thì có lẽ nhiều hơi mà cái ho
lại giảm.

Tôn Tiểu Bạch nói:

- Không biết Thượng Quan Kim
Hồng đã có đến đây chưa và không biết nội tôi dã đưa hắn đi rồi hay còn chờ
đợi.

Bây giờ thì mặt nàng có vẻ
không vui, nàng nói bằng một giọng tỏ ra lo lắng:

- Chúng ta hãy đi mau một
chút xem sao.

Nàng nói chưa dứt thì Lý Tầm
Hoan vụt nắm tay nàng.

Tôn Tiểu Bạch cảm nghe tim
mình đập lên loạn xạ và mặt nóng bừng bừng.

Nàng len lén liếc Lý Tầm
Hoan, nàng mới nhận ra mặt hắn hơi trầm trọng, đôi mắt ngời ngời của hắn chiếu
thẳng về phía xa xa.

Theo tia mắt hắn, Tôn Tiểu
Bạch bắt gặp hai ánh sáng bập bùng: hai ngọn đền lồng.

Hai ngọn đền lồng được đưa
lên khá cao.

Ngọn đèn lồng được phất bằng
thứ giấy vàng óng ánh và cả hai ngọn đèn đều được đưa lên cao bằng hai nhánh
trúc.

Dưới ánh đèn vàng rực rỡ, có
thể nhìn thấy tà áo vàng chói lọi của kẻ cầm đèn, có thể thấy cả mặt họ nhưng
vì ánh của màu đèn nên da mặt họ trở thành nhợt nhạt.

Vẻ nhợt nhạt ấy không phải
mét mà là vàng, một thứ nước da vàng dễ sợ.

Thân ảnh của Lý Tầm Hoan
nhoáng lên, hắn kéo Tôn Tiểu Bạch nép vào một gốc cây thật lớn ở phía xa vệ
đường.

Tôn Tiểu Bạch thấp giọng:

- Kim Tiền bang.

Lý Tầm Hoan nhẹ gật đầu.

Tôn Tiểu Bạch nói khẽ:

- Thì ra Thượng Quan Kim Hồng
bây giờ mới đến hay là dọc đường hắn gặp chuyện bất ngờ?

Lý Tầm Hoan chậm rãi:

- Cũng có thể vì hắn chỉ có
hai chân nên hắn không thể chạy nhanh như ngựa.

Tôn Tiểu Bạch định cười vì
câu nói đó nhưng cô tay chỉ hé môi rồi ngưng lại ngay vì chợt nhận ra phía sau
hai ngọn đền lồng ấy có thêm hai ngọn nữa.

Và khoảng giữa của cặp đèn
trước cặp đèn sau có hai người đi, họ không đi song đôi mà kẻ trước người sau.

Cả hai đều thân hình cao lớn,
họ cũng đều mặc áo vàng.

Người đi trước, áo thật dài,
vạt áo lòa òa tận gót nhưng khi bước đi tà áo vẫn không thụng thệu.

Người đi sau áo rất ngắn,
ngắn vừa chỉ ngồi.

Họ đều đội nón rộng vành khe
khuất mặt, không chỉ che tới ngang mày nhưng chiếc nón rộng vành quá thành thử
tuy ánh đèn có sáng nhưng vẫn không soi rõ mặt.

Người đi sau dắt thanh kiếm
hơi giống thanh kiếm của Tiểu Phi, thanh kiếm không có vỏ.

Chỉ khác hơn là Tiểu Phi dắt
kiếm ngay giữa lưng, đốc kiếm xốc về tay phải, còn người này dắt kiếm không
phải, đốc kiếm xốc về tay trái. Lý Tầm Hoan chú ý vì thanh kiếm không có vỏ
giống Tiểu Phi nhưng hắn hơi cau mày vì đốc kiếm về tay trái. Hắn không thích
gặp đối thủ sử dụng đôi kiếm bằng tay trái.

Người sử dụng đôi kiếm bằng
tay trái, chiêu thức của họ khá nguy hiểm vừa độc mà lại vừa khó lường. Rất khó
đối phó.

Nhất là thanh kiếm không có
vỏ và nhất định khi ra tay thanh kiếm ấy rất nhanh.

Do kinh nghiệm nhiều năm mang
lại, chỉ nhìn qua Lý Tầm Hoan biết ngay đối thủ mạnh khó ăn.

Tôn Tiểu Bạch lại chú ý đến
một việc khác.

Nàng chú ý vào bước đi của
họ, họ đi không nhanh nhưng bước thật dài, điều đặc biệt hơn hết là chân của họ
rất đều và rất chính xác.

Chân phải của người thứ nhất
vừa nhấc lên thì chân phải của người thứ hai vừa đặt xuống đã vừa đúng lúc mà
lại không sai một ly nào.

Trong tình trạng bình thường
mà họ nhịp nhàng như thế, khi cần liên hợp giao đấu với địch nhân, nhất định họ
còn nhịp nhàng và vững vàng hơn nữa.

Trong khi đi thì thật không
có gì lạ nhưng dưới con mắt của Tôn Tiểu Bạch, nàng nhận ngay có chỗ khác
thường phải một lúc thật lâu nàng mới tìm ra chỗ khác thường đó.

Với Tôn Tiểu Bạch thì cách đi
nhịp nhàng như thế trông thật là hay và thật là thích thú nhưng dưới con mắt
của Lý Tầm Hoan thì không chút thích thú chút nào.

Hắn biết họ là hai người
thuần thục, thuần thục trong việc sóng đôi và cứ như thế thì e rằng trong thiên
hạ anh hùng khó có người đối thủ nếu họ cùng đấu lưng trong một trận.

Bằng một Thượng Quan Kim Hồng
không thôi cũng khó lòng chống đỡ, huống chi thêm vào đó một Kinh Vô Mạng.

Lòng của Lý Tầm Hoan chợt như
teo lại.

Hắn nghĩ không ra trên đời
này còn có cách nào phá được thế liên hợp của hai người.

Hắn không tin rằng lão già
đang ngồi trong Trường Đình kia có thể đuổi được hai người ấy.

Từ hoàng hôn trở đi, trên
đường đi không thấy bộ hành.

Trong ngôi Trường Đình lão
già vẫn ngồi hút thuốc, ánh lửa khi bừng khi tắt.

Lý Tầm Hoan bỗng phát giác
cách hút của lão già thật lạ lùng.

Khoảng cách giữa đốm thuốc
khi bừng khi tắt cũng có một nhịp độ chứ không phải bất chợt như những người
hút thuốc thông thường. Ánh lửa khi bùng khi tắt luôn kéo dài hơn khi tắt và
ánh lửa bùng lên quá mức như một ngọn đèn.

Lý Tầm Hoan chưa từng thấy ai
hút thuốc, nhất là hút bằng ống điếu mà ánh lửa bừng lên mà lại tỏ như ngọn đèn
ấy.

Thượng Quan Kim Hồng cũng
nhận ra ánh lửa vì ngay trong lúc ấy thì hắn dừng bước lại.

Chân hắn dừng lại thì chân
Kinh Vô Mạng cũng dừng, họ không hề có một tí ti lỡ trớn, họ không ra hiệu, họ
không nói một lời nào nhưng hình như trong trực giác họ có một sự cảm thông.

Gần như hơi thở của họ hòa
hợp với từng động tác và giữa hơi thở của người này và người kia có một cách
thông báo ngấm ngầm.

Cũng trong lúc ấy, đóm thuốc
trong ngôi Trường Đình tắt ngấm.

Bóng lão già chìm theo bóng
tối.

Thượng Quan Kim Hồng đứng dựa
lề đường một lúc khá lâu rồi mới quay mình đi thẳng vào Trường Đình.

Hắn đi vào và đứng im lặng trước
lão già.

Bất luận hắn đi đến đâu, Kinh
Vô Mạng cũng cũng đi theo đến đó, theo đúng bước và dừng cũng đúng lúc có khi
người ta dễ cảm thấy hắn là cái bóng mà Thượng Quan Kim Hồng lại là hình.

Bốn chiếc đèn lồng đưa cao
vây quanh ngôi Trường Đình, khung cảnh nơi đây bây giờ sáng rực.

Bây giờ mới thấy rõ lão họ
Tôn.

Ông ta đang ngồi gõ gõ cho
tàn thuốc rớt mép bàn.

Cũng với mái tóc bạc phơ,
cũng với chiếc áo màu lam mà vì giặt nhiều lần nền bây giờ nhiều nơi mốc thếch,
lão cúi đầu lo vụ trút tàn thuốc, lão làm một cách chăm chỉ, hình như lão không
biết rằng có người đang đứng trước mặt mình.

Lão móc một cái túi nhỏ, lấy
thuốc nhồi vào ống điếu.

Thượng Quan Kim Hồng đứng im
lặng, vành nón sùm sụp tận mí mắt, cả khuôn mặt khuất vào trong bóng tối, hắn
chừng như không muốn ai nhìn thấy mặt mình.

Nhưng hai con mắt thì lại
khác, hắn nhìn chằm vào tay của lão già, hắn quan sát từng động tác một, hắn
nhìn thật kỹ.

Nhồi xong điếu thuốc vào ống
điếu, lão già móc đá lửa ra đặt lên bàn, lão lấy một mảnh nhỏ se thành cọng
tim.

Lão làm việc chậm chạp, tay
trái lão rất vững vàng ổn định.

Lão đặt dây tim lên bàn, đoạn
cầm lấy đá lửa.

Thượng Quan Kim Hồng vụt bước
tới cọng tim.

Dưới ánh sáng của ngọn đèn,
thấy cọng tim thật nhỏ, thật chắc và từ đầu chí cuối rất đều.

Thượng Quan Kim Hồng nhìn
cọng tim thật kỹ và đưa thẳng tới gần viên đá lửa trên tay của lão già.

Cạch!

Lão già lặng thinh đánh lửa.

Tia lửa bắt vào tim, cọng tim
bằng dây bắt đầu ngún khói.

Thượng Quan Kim Hồng chầm
chậm đưa cọng tim lên ống thuốc của lão già.

Tuy đứng cách xa ngôi Trường
Đình nhưng nhờ đèn sáng nên Lý Tầm Hoan và Tôn Tiểu Bạch thấy rất rõ ràng từng
động tác của họ.

Lý Tầm Hoan khẽ hỏi:

- Có nên ra mặt hay chưa?

Tôn Tiểu Bạch lắc đầu:

- Không cần, ông nội tôi có
cách đuổi họ đi.

Cô ta nói một câu khẳng định
nhưng Lý Tầm Hoan chợt thấy hình như tay nàng có rịn mồ hôi.

Hắn biết nàng đang lo lắng
cho ông nàng.

Chiếc ống điếu độ gang hai
tay, như vậy Thượng Quan Kim Hồng đang kề cận lão già, tay hắn cũng chỉ cách
lão già hai gang tay, hắn muốn xuất thủ giờ nào cũng được và khi hắn ra tay thì
bất cứ trọng huyệt nào trên mặt lão già hắn cũng có thể đánh tới như thường.

Nhưng sở dĩ hắn chưa ra tay
là vì hắn còn chờ cơ hội.

Lão già đang ngậm ống điếu và
lão đang bập bập.

Không biết vì thuốc êm quá
hay vì nhồi chặt quá nên từ nãy giờ không cháy được.

Cọng tim giấy đã ngắn lần.

Cách cầm ống điếu của lão già
cũng lạ.

Lão cầm ngay chỗ nhồi thuốc
bằng ba ngón tay: ngón cái, ngón trỏ và ngón giữa, hai ngón áp út thì khẽ vĩnh
lên.

Thượng Quan Kim Hồng dùng
ngón cái và ngón trỏ cầm cọng tim, ba ngón còn lại hơi co vào lòng bàn tay.

Ngón áp út và ngón út của lão
già rất gần động mạch nơi cổ tay của Thượng Quan Kim Hồng và ngược lại, ba ngón
tay của Thượng Quan Kim Hồng nếu bung ra thì cũng rất gần cổ tay của lão.

Nồi thuốc vẫn không chịu
cháy, cọng tim càng lúc càng ngắn dần.

Tay cầm ống điếu và tay cầm tim lửa mỗi lúc mỗi gần hơn.

Cả hai người không một ai
ngẩng mặt lên, hình như cả hai đều chú tâm vào cọng tim và mồi thuốc.

Cọng tim đã sắp tàn, đóm lửa
đã sắp cháy từ tay của Thượng Quan Kim Hồng ngay trong lúc ấy.

Xèo!

Ánh lửa từ trong ống điếu bật
lên, khói thuốc bắt đầu bay ra nhè nhẹ.

Ba ngón tay co của Thượng
Quan Kim Hồng vụt hơi động đậy, hai ngón tay áp út và ngón út của lão già cũng
hơi động đậy.

Cái động của họ rất nhanh và
chỉ động sơ sơ một thoáng rồi ngưng lại.

Thượng Quan Kim Hồng chợt
thối lui.

Lão già bắt đầu châm thuốc.

Cả hai từ trước tới sau đều
cúi mặt, không ai nhìn vào mặt ai cho dù chỉ một cái liếc sơ.

Mãi cho đến bây giờ, Lý Tầm
Hoan mới thở một hơi dài nhẹ nhõm.

Dưới con mắt của người khác
thì lão già và Thượng Quan Kim Hồng chỉ châm thuốc và hút thuốc mà thôi nhưng
dưới con mắt của Lý Tầm Hoan, đó là một cuộc ác đấu có thể đi đến giải quyết
vấn đề sinh tử.

Thượng Quan Kim Hồng luôn
luôn chờ cơ hội, nếu lão già chỉ một giây lo ra làm xao nhãng tinh thần, cánh
tay mất đi phân ổn định thì lập tức hắn ra tay.

Nhưng từ trước đến sau, hắn
vẫn không tìm ra cơ hội.

Cuối cùng thì vì không thể
nhẫn nại nổi nữa, hắn tính “Ăn non”.

Nhưng hắn không làm sao có
thể hành động theo ý muốn được trước một lão già có sạn, bởi vì nếu nói đến vấn
đề ẩn nhẫn thì hắn nhất định thua đứt lão già.

Ba ngón tay của hắn mới bắt
đầu, chỉ mới bắt đầu trong đầu trong ý tưởng chứ thật sự chưa kịp ngọ ngậy thì
ngón tay áp út và ngón tay út của lão già đã ứng phó ngay.

Lão già đã bóp chết ngón đòn
trong trứng nước.

Nghĩa là lão đã khống chết
ngay khi hắn mới vừa có ý nghĩ ra chiêu.

Nhưng cái “công” cái “phá”
thật tinh vi tế nhị ấy, tự nhiên phải là bậc nhân tài như Lý Tầm Hoan mới thưởng
thức đầy đủ và chỉ có mình hắn mới nhìn thấy cái vi diệu ấy mà thôi.

Hai người chỉ hơi máy động
mấy ngón tay nhưng là một sự biến chuyển cực kỳ quan trọng, nó là một chuyện mà
sinh mạng của họ gởi trong đường tơ kẽ tóc, nó nguy hiểm hơn những kẻ đấu bằng
đao bằng kiếm.

Cái chết của người đao kiếm
dù có nhanh cũng phải có một ánh thép nhoáng lên, còn với họ thì không, cái
chết sẽ đến với họ mỏng manh như sợi tơ trước gió.

Nhưng bây giờ thì bao nhiêu
nguy hiểm đã qua rồi.

Thượng Quan Kim Hồng thối lui
ba bước, hắn thối lui trở vào đúng nơi hắn đứng khi hắn mới bước vào.

Lão già hút những hơi thuốc
thật chậm và cho đến bây giờ mới ngẩng đầu lên.

Làm như cho đến bây giờ lão
mới thấy Thượng Quan Kim Hồng, lão mỉm cười điềm đạm:

- Các hạ đến đây rồi!

Thượng Quan Kim Hồng gật đầu:

- Phải!

Lão già nói:

- Các hạ có đến hơi chậm.

Thượng Quan Kim Hồng hơi
nhướng mắt:

- Các hạ chờ đợi nơi này,
phải chăng đoán đúng lộ trình của tại hạ?

Lão già cười:

- Ta chỉ mong các hạ đừng đến
đây thôi.

Thượng Quan Kim Hồng gặng lại:

- Tại sao?

Lão già nói chậm:

- Bởi vì nếu các hạ đến rồi
cũng phải đi ngay.

Thượng Quan Kim Hồng hỏi từng
tiếng một:

- Còn nếu như tại hạ không
đi?

Lão già mím miệng như cười:

- Ta biết các hạ nhất định sẽ
đi ngay.

Hai bàn tay của Thượng Quan
Kim Hồng bắt đầu nắm khá chặt.

Từ trước tới sau vẫn theo
Thượng Quan Kim Hồng như hình với bóng và không hề hé một lời, Kinh Vô Mạng bây
giờ tay trái cũng đặt nhẹ lên đốc kiếm.

Từ nơi chỗ nấp, Lý Tầm Hoan
thấy mắt hắn bắn ra nhiều sát khí.

Ngôi Trường Đình vụt như tối
sẫm một màu của những gì chết chóc.

Lão gì điềm nhiên hút một hơi
dài, nhả khói ra chầm chậm.

Khói từ trong miệng lão bay
ra vốn một đường dài như cây trụ nằm nghiêng nhưng khi bay ra một khoảng xa vụt
biến hình.

Nó bỗng thành nhiều cuộn tròn
như cái vòng và bắn thẳng về phía Thượng Quan Kim Hồng đang đứng.

Thượng Quan Kim Hồng giật nảy
mình nhưng liền lúc ấy những vòng khói thuốc của lão già bỗng nhiên tan mất.

Thượng Quan Kim Hồng nhìn
sững những vòng khói đang tan vào không khí, bàn tay nắm chặt của hắn chầm chậm
buông lơi.

Bàn tay đặt hờ trên đốc kiếm
của Kinh Vô Mạng cũng từ từ buông xuống.

Từ chỗ nấp, Lý Tầm Hoan lại
thở phào.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.