Huyết tâm lệnh - Chương 04 phần 1
Chương
4: Tiểu Lý Phi Đao
Qua
một lúc thật lâu, lão mặt rỗ trở lại cười hì hì:
-
Bữa nay nguyên là ngày sinh nhật của phu nhân, thế mà tôi cũng lú mất. Những
người này họ đến đây để mừng lễ phu nhân đấy.
Tửu
Quỷ trầm giọng hỏi lại:
-
Những người đến đây là ai thế?
Lão
mặt rỗ đáp:
-
Tất cả là năm người, một người có tuổi xem khá là khí khái, một vị thiếu niên
tuấn tú, một vị “độc nhãn” và một vị dễ sợ bởi màu da thâm tím.
Tửu
Quỷ cau mày:
-
Trong đó có phải có một vị một chân?
Lão
mặt rỗ gật đầu:
-
Đúng rồi, mà đại gia biết họ à? Chẳng lẽ đại gia cũng quen họ sao?
Tửu
Quỷ cúi mình ho khe khẽ, ánh mắt sáng một cách lạ lùng.
Chỉ
trong khoảnh khắc mà hình như hắn trở thành một người khác lạ.
Nhưng
lão mặt rỗ không hề chú ý, lão cười cười:
-
Những người ấy dáng mạo coi có vẻ kỳ cục một chút nhưng lễ mừng sinh nhật lại
còn khá là đôn hậu. Luôn cả Long đại gia lúc còn ở nhà đến kỳ sinh nhật của phu
nhân cũng không có ai mừng lễ to như thế.
Tửu
Quỷ lơ đãng:
-
Thế à?
Lão
mặt rỗ thản nhiên:
-
Trong tám bao lễ vật mà họ đem mừng có bao dùng bằng dây vàng thật, sợi dây ấy
nặng cũng có đến bốn năm cân thật, trong đời tôi chưa bao giờ thấy món lễ vật
nào trọng hậu như thế ấy.
Tửu
Quỷ cau mày:
-
Lễ vật mà họ mang đến, phu nhân có thu nạp hay không?
Lão
mặt rỗ nói:
-
Ban đầu phu nhân vốn không chịu nhận nhưng người ấy cứ một mực nài ép, họ cứ
ngồi hoài trong đại sảnh không chịu đi. Họ bảo nhất định họ phải gặp mặt được
phu nhân, họ nói họ vốn là bằng hữu của Lương đại gia, chứ không phải là người
xa lạ. Không còn cách nào hơn nữa, phu nhân đành phải cho thiếu gia đến đại
sảnh thù tiếp cùng họ.
Lão
già cười cười nói tiếp:
-
Đại gia đừng thấy thiếu gia nhỏ tuổi tưởng cậu ấy ngây thơ mà lầm, việc đối
nhân xử thế cũng nhiều nghề ngón lắm đấy nhé, cách nói năng cũng không thua gì
người lớn đâu, chính những người khách đến đây đều công nhận rằng thiếu gia là
một thiếu niên thông minh tuyệt đỉnh đấy.
Nhìn
sững vào đáy chén trà, Tửu Quỷ thì thầm:
-
Năm người đó đã đến thì sau đó còn có những ai? Còn có những ai dám đến?
Gia
Cát Cương, Cao Hành Không, Yến Song Phi, Thục Thục và Thượng Quan Phi hiện đang
ngồi trong đại sảnh trò chuyện với thanh niên áo hồng.
Tuy
đã xem như không còn có những ai dưới mắt, kể cả hai phái hắc đạo giang hồ
nhưng bây giờ đối diện với một thanh niên những nhân vật chọc trời khấy nước ấy
có ít nhiều dè dặt.
Lời
lẽ của họ khá thận trọng, hình như họ rất sợ có điều sơ hở. Đó cũng là một
chuyện lạ.
Chỉ
có Thượng Quan Phi là im lặng hoàn toàn, hắn không nói một tiếng nào y như trên
đời này không có một chuyện nào làm cho hắn có thể mở miệng ra. Hắn ngồi yên
xem như câu chuyện của những người kia không ăn nhằm gì với hắn.
Gia
Cát Cương thì luôn luôn tươi cười vui vẻ:
-
Thiếu trang chủ là một anh tài tuyệt điểm, ý chí hừng hừng, mai sau một khi đã
lão luyện rồi thì có lẽ tài trí ấy không sao lường được. Lúc đó xin thiếu trang
chủ đừng xem chúng tôi là người lạ nhé.
Cậu
bé áo hồng cũng cười cười:
-
Một ngày kia, khi mà vãn bối đã thành tựu như chư vị đã mong chờ thì quả là một
điều vạn hạnh nhưng được hay không cũng mong nhờ chư vị hỗ trợ cho.
Gia
Cát Cương vỗ tay:
-
Hay, thiếu trang chủ nói chuyện thật hay, thảo nào Long đại gia.
Lão
vụt ngừng nói và cũng nín cười luôn, mắt lão nhìn thẳng ra cửa trước.
Lão
quản gia mặt rỗ dẫn khách bước vào.
Khách
là một người đàn ông cao lớn, hình dạng vận toàn đồ đen, nhìn vào con người của
khách, màu đen ánh lên lóng lánh.
Hắn
thật cao, cao gấp hai gã mặt rỗ nhưng hắn lại không mập, người hắn mảnh khảnh
trông thật nhanh nhẹn.
Da
mặt và vẻ mặt của hắn không hiểu tại sao nhìn vào y như một người chết, có lẽ
do vẻ âm trầm của hắn, đôi mày hắn thật dài, dưới căm lưa thưa một hàm râu,
dáng cách của hắn có vẻ khinh người.
Nhìn
toàn bộ hắn là một con người vừa ngạo mạn vừa nghiêm cách, một kẻ tinh thần hơi
kém nhìn vào hắn là cảm thấy phát run. Bất luận người nào có đôi mắt “giang hồ”
là cũng đều dễ nhận ra hắn không phải kẻ tầm thường. Bọn Gia Cát Cương đưa mắt
nhìn nhau, họ ngầm hỏi xem kẻ ấy là ai?
Gã
thiếu niên áo hồng đã ra tận bậc thềm nghinh tiếp, gã vòng tay trang trọng:
-
Đại gia quang lâm thật là một điều vinh hạng cho tệ xá vô cùng.
Ném
một tia nhìn từ đầu tới chân cậu bé, Người áo đen hất hàm:
-
Cậu là con trai của Long Tiêu Vân?
Cậu
bé lại vòng tay:
-
Vâng, tiểu sinh tên là Long Thiếu Vân.
Ngưng
một giây, cậu ta hỏi lại:
-
Chắc tiền bối cũng là cố giao của gia phụ, chẳng hay tiểu sinh có được phép
biết quí tính đại danh?
Người
áo đen điềm đạm:
-
Tên tôi có nói ra cha cũng cậu không biết.
Vừa
nói, hắn ngang nhiên bước vào đại sảnh.
Bọn
Gia Cát Cương cùng đứng dậy đón chào.
Gia
Cát Cương mỉm cười nói trước:
-
Tại hạ.
Người
áo đen chận ngang:
-
Ta đã biết các ngươi và các ngươi cũng không cần tìm hiểu đến ta.
Gia
Cát Cương nói:
-
Nhưng.
Người
áo đen chận luôn:
-
Ta đến đây không cùng mục đích như các ngươi, ta chỉ đến đây xem chơi thế thôi.
Gia
Cát Cương cười thật lớn:
-
Đã thế thì thật là hay lắm, chờ cho việc ở đây xong đã, chúng tại hạ sẽ có lời
cảm tạ?
Người
áo đen nói:
-
Ta không cần biết đến việc của các ngươi thì ngược lại các ngươi cũng không nên
biết đến việc của ta, không ai phạm vào ai thì không có chuyện chi phải tạ.
Hắn
tự đi tìm một chiếc ghế ngồi xuống lặng thinh, hình như hắn nhắm mắt và dưỡng
thần.
Bọn
Gia Cát Cương lại đưa mắt nhìn nhau.
Cao
Hành Không nói:
-
Nghe đã lâu, người ta bảo rằng trang viện này có khu vườn đẹp nhất trong thiên
hạ chẳng hay thiếu trang chủ có thể cho chúng tôi du ngoạn một vòng?
Long
Thiếu Vân thở ra:
-
Vãn bối vô năng làm cho vườn nhà điêu lạc, gia viên vốn đã hoang phế từ lâu.
Cao
Hành Không nghiêm giọng:
-
Người ta nói thắng cảnh không nhất thiết phải hùng vĩ hay do bàn tay của người
tô điểm mà là do bản thân của nó đã sẵn huy hoàng, trong mười năm qua, nơi đây
danh sĩ giai nhân nở rộ cho dầu chi trong năm bảy gian nhà nho nhỏ nhưng tự nó
đã làm thiên hạ trầm trồ. Long Thiếu Vân mỉm cười:
-
Vâng, xin các vị cứ tự nhiên.
Một
đoàn ngươi chủ khách đi thẳng ra hậu viên.
Tự
nhiên, dẫn đường là Thiếu trang chủ Long Thiếu Vân và cuối cùng là người khách
áo đen.
Hắn
đi trông dáng cách lờ đờ, hai tay thọc trong túi áo, hai mắt lim dim như ngủ gà
ngủ gật.
Chỉ
vườn mai trơ trụi xa xa, Long Thiếu Vân nói:
-
Đó là Lãnh Hương tiểu trúc.
Tia
mắt của Yến Song Phi lóe sáng ngời:
-
Nghe nói ngày xưa Lý thám hoa ở nơi đây phải không?
Long
Thiếu Vân gật đầu:
-
Vâng, ngày xưa.
Yến
Song Phi vỗ vỗ giàn thương cài trong ngực áo và cười nhạt:
-
Hắn có “Phi đao”, ta có “Phi thương”, ngày nào đó gặp nhau cũng nên thử xem thứ
nào nhanh chậm.
Người
áo đen đứng đằng xa nói giọng lạnh lùng:
-
Nếu ngươi được cùng hắn so tài thì có lẽ từ đó võ lâm sẽ được một truyền thuyết
hay hay.
Yến
Song Phi quay lại trừng trừng nhìn hắn. Long Thiếu Vân vội cười vã lã:
-
Phi đao của Lý thúc thúc tôi là do thứ sắt thường trui thành, nhưng người đời
đã xem như là một thứ kiếm tiên, chính tôi nghe cũng phải bật cười.
Người
áo đen nói liền theo:
-
Nghe nói chính hắn là người phế bỏ võ công của cậu, chắc là cậu luôn còn mang
hận trong lòng chứ?
Long
Thiếu Vân cười:
-
Đổng thúc thúc là bậc trưởng bối của tôi, làm sao tôi lại có chuyện mang hận
trong lòng được chứ? Huống chi, một con người không biết võ công chưa chắc
không làm nên đại sự. Tiền bối có thấy thế không?
Hắn
nói cười bằng một dáng cách thật thà chất phát, không ai có thể bảo đó là ẩn ý.
Người
áo đen nhìn sững cậu bé, hình như hắn đang tìm xem bộ mặt thật của cậu ta.
Gia
Cát Cương lại vỗ tay tán thưởng:
-
Quả đúng là con người chí khí, bằng một câu nói ấy thôi cũng đủ xứng đáng là
công tử của Long đại gia rồi.
Long
Thiếu Vân vòng tay:
-
Tiền bối quá khen.
Thượng
Quan Phi vụt hỏi:
-
Nghe nói Lâm Tiên Nhi cũng ở nơi Lãnh Hương tiểu trúc ấy phải không?
À,
cho đến bây giờ cái con người im hơi lắng tiếng đó mới chịu bắt đầu mở miệng.
Hình
như có hơi lấy làm lạ về thái độ của con người đo nhưng Long Thiếu Vân cũng vẫn
cười:
-
Vâng, trước kia.
Thượng
Quan Phi hỏi tếp:
-
Người ấy đi đâu.
Long
Thiếu Vân nói:
-
Dì Lâm tôi bị mất tích vào một đêm của hai mươi năm về trước, luôn cả trang sức
quần áo cũng không có mang theo. Có người nói dì Lâm của tôi bị Tiểu Phi mang
đi mà cũng có người nói dì ấy chết vào tay Tiểu Phi.
Thượng
Quan Phi cau mày làm thinh như cũ.
Bọn
người chủ khách đi qua cây cầu nhỏ, thẳng tới trước tiểu lầu. Ngôi lầu của
người thiếu phụ.
Ánh
mắt của Gia Cát Cương vụt sáng ngời, hình như ngôi lầu ấy đối với hắn có nhiều
hấp dẫn hơn bất cứ chỗ nào.
Cao
Hành Không hỏi:
-
Đây là đâu thiếu chủ?
Long
Thiếu Vân đáp:
-
Đó là nơi cứ trú của gia mẫu.
Cao
Hành Không cười:
-
Chúng tại hạ đến đây vốn là để mừng ngày sinh nhật của lịnh đường, không biết
thiếu chủ có thể dẫn kiến được chăng?
Long
Thiếu Vân chớp mắt nhưng rồi hắn lại cười:
-
Gia mẫu từ trước đến nay rất ít tiếp khách, vậy xin các hạ cho vãn bối hỏi ý
kiến trước của người.
Cao
Hành Không đưa tay:
-
Xin Thiếu chủ cứ tự nhiên.
Long
Thiếu Vân đi thật chậm lên thang lầu, dáng cách của hắn cũng như lời lẽ của
hắn, hắn đã mất đi sự nhanh nhẩu của một cậu bé thông thường.
Chờ
hắn lên lâu rồi, Cao Hành Không mới cười thấp giọng:
-
Cái thằng oắt con ấy khá xảo quyệt, lớn lên nhất định là khó chịu lắm đấy.
Thục
Thục cười:
-
Một đứa con nít mà như thế thì sợ không đến được lúc khó chịu đâu vì hắn làm
sao mà sống đến tuổi trưởng thành?
Cao
Hành Không cũng trầm giọng:
-
Tôi đã nghiên cứu kỹ lưỡng phong thơ hồi hôm, chỗ chôn giấu báu vật là ở ngay
dưới chân ngôi tiểu lâu này. Cứ theo lời đồn thì mấy đời làm quan, gia tài họ
Lý không ai sánh bằng.
Một
mặt nói chuyện với dồng bọn, một mặt Cao Hành Không trông chừng gã áo đen.
Nhưng người ấy đứng tận mãi đằng xa, hắn cúi đầu nhìn hai co dế đang cắn lộn
dưới đám cỏ, hình như hắn không chú ý đến mấy người kia.
Mắt
của Cao Hành Không lại ngời lên:
-
Châu báu là chuyện nhỏ nhưng tự họa của lão thám hoa và bí kíp võ công của tiểu
thám hoa mới là quan trọng, chúng ta phải hết sức chú ý điều đó, quyết hôm nay
không thể về với hai bàn tay trắng.
Cao
Hành Không gật đầu và Long Thiếu Vân đã quay trở xuống.
Gia
Cát Cương ở nụ cười thật tươi:
-
Chắc lịnh đường bằng lòng tiếp chúng tôi chứ?
Vẻ
mặt của Long Thiếu Vân hơi ngơ ngác, hắn lắc đầu:
-
Gia mẫu không có ở trên lầu.
Gia
Cát Cương cau mặt:
-
Ủa, thế lịnh đường đi đâu?
Long
Thiếu Vân nói:
-
Vãn bối cũng đang lấy làm lạ hết sức, gia mẫu từ trước giờ rất ít xuống khỏi
lầu.
Gia
Cát Cương nói:
-
Như vậy là lịnh đường nhất định sẽ về ngay, chúng tôi xin lên lầu đợi vậy.
Ba
tên đại hắn áo vàng bước tới nói nhỏ:
-
Xin để thuộc hạ lên xem, nếu cần sẽ “quét dọn” sạch sẽ rồi thỉnh Đường chủ lên
xem.
Ba
tên này từ lâu đứng còn xa hơn tên áo đen bây giờ mới phi thân lướt tới, Long
Thiếu Vân hình như muốn cản nhưng không dám, hắn hơi do dự rồi cuối cùng đứng
nép nhường đường.
Gia
Cát Cương hơi suy nghĩ rồi vẫy:
-
Các ngươi lên xem cũng tốt nhưng.
Hắn
nói chưa dứt thì ba tên áo vàng đã lướt lên và cũng ngay trong lúc ấy, một bóng
người từ trên lao xuống, trong tay hắn, ngọn roi dài cuốn vút.
Chỉ
nghe tiếng re re bay nhanh trong gió, ngọn roi dài đã cuốn thành ba cái vòng
tròn và ba cái vòng tròn ấy cuốn đúng vào cổ của ba tên aó vàng vừa phóng lên
lầu.
Ngọn
roi dài rít lên như tiếng xiết và dừng hẳn lại, gã áo vàng thứ nhất ngã sấp tới
trước, chiếc đầu gập lại, cần cổ đứt lìa.
Gã
áo vàng thứ hai xiêu xiêu và cũng ngã theo, mắt hắn trợn trừng, lưỡi thè ra như
người bị treo cổ, hắn chỉ ặc ặc mấy tiếng rồi đứt hơi luôn.
Gã
thứ ba hai tay bịn lấy yết hầu chạy được hơn mười thước rồi cũng ngã lăn quay,
mặt hắn máu dồn lên đỏ rần, hơi thở hắn è è nặng nhọc, hắn vật mình giãy gụa
xem chừng đau đớn hơn hai tên trước.
Người
từ trên lầu bây giờ chân mới chấm đất, khuân mặt dài vàng bệch có một cái bớt
xanh, bao nhiêu đó đủ xưng tên: Tiên Thần Tây Môn Nhu.
Ngọn
roi một lần bung ra đã có ba người ngã xuống, luôn cả Gia Cát Cương cũng phải giật
mình biến sắc.
Chỉ
có người áo đen khẽ nhếch môi lẩm bẩm như cười:
-
Xà Tiên chỉ có thế thôi sao?
Hắn
ngửa mặt thở ra sau câu nói, dáng cách của hắn có chiều thất vọng.
Đúng
là ngọn roi của Tây Môn Nhu dùng chưa đúng mức bởi vì nhìn vào ba tên đại hắn
áo vàng, hai chết một sống, riêng hai người chết cũng không đều nhau thì đủ
biết.
Nếu
có công lực thật đều thì không bao giờ có lỗi mạnh trước yếu sau như thế đó.
Tên đầu cần cổ bị đứt lìa, tên kế chỉ bị siết chết và tên sau cùng thì lại chỉ
bị ngất mà thôi.
Có
lẽ người áo đen thất vọng là vì thế.
Có
lẽ hắn đã biết Tây Môn Nhu hay nghe danh thì đúng hơn, chỉ nghe chứ chưa hề gặp
mắt, chưa hề thấy thi tài cho nên bây giờ lần đầu tiên thấy ngọn roi không đủ
“hỏa hầu”, trình độ sử dụng chưa tới mức mà hắn mong mỏi làm hắn đâm ra thất
vọng. Có lẽ hắn biết khá rành về công lực của món binh khí này và hắn nhìn thật
kỹ để ước lượng tài nghệ của người sử dụng.
Theo
hắn, có lẽ là phải có một tác dụng đồng đều, hoặc chết, không nhất thiết, nhưng
phải trong một tình trạng như nhau.
Mà
nếu công bình nhận xét bằng con mắt tình tường của “chuyên gia” võ thuật thì
quả ngọn roi vừa rồi của Tây Môn Nhu sử dụng chưa đúng mức, đáng lý ba tên áo
vàng phải cùng ngã một lượt, cùng trút hơi hoặc cùng ngắc ngoải một cách giống
nhau nếu được như thế chắc chắn có lẽ người áo đen sẽ vô cùng thỏa mãn.

