Ai bảo chỉ hoàng tử mới là ''chân mệnh thiên tử'' - Chương 66
Chương 66: Tái đề
Gây sức ép 1 trận, Di Uyển yên lặng, nhưng không được bao
lâu, “tiều”, cửa sổ bị chọc một lỗ, một con mắt ghé vào cái lỗ hướng bên trong
xem động tĩnh.
Người trong phòng giống như đã lâu không được ngủ, ngả trái,
ngả phải, trong tay Đại Hổ cầm mấy sợi chỉ, Tâm Di ở trên ghế lắc lư ngủ.
Cửa sổ nhẹ nhàng đẩy ra, hắc y nhân tiến vào, hắn đi đến
trước bàn xem, Tâm Di căn bản không có ngủ, mở một con mắt xem hắn hành động.
Chỉ thấy hắn đem chỉ trên bàn nhét vào lòng ngực. Có tờ giấy
bị Tiểu Mai chặn, hắn nghĩ muốn rút ra lại sợ Tiểu Mai tỉnh, vẫn là buông, xoay
người đến trước Đại Hổ muốn lấy chỉ trong người Đại Hổ, vừa mới ra tay thì chợt
thấy một bàn tay giành cuốn chỉ rời đi.
“A! người nào?” Đại Hổ bừng tỉnh, ngửa đầu thấy một người áo
xanh.
Hắc y nhân cùng người áo xanh liếc Đại Hổ một cái, cùng tiến
đến muốn giết Đại Hổ.
“Có kẻ trộm a!” Tâm Di từ từ nhắm hai mắt kêu to.
Mọi người trong phòng tỉnh lại, mọi người thân mình bât
động, hữu khí vô lực kêu: “Có kẻ trộm, có kẻ trộm”
Đại Hổ cùng Nhị Hổ với hai tên trộm đứng lên đánh nhau.
Lúc này, từ cửa sổ nhảy vào một người, bay nhanh đến chỗ Đại
Hổ đặt cuốn chỉ. Hai người thấy có kẻ thứ ba, buông tha Đại Hổ và Nhị Hổ, quay
đầu hướng người thứ ba công kích.
Sớm vào nhà là một hắc y nhân đánh lén, chậm rãi hướng cửa
rút, tiện đà hướng của chạy trốn. Mặt khác hai người cũng có lòng tham chiến,
cũng hướng của sổ chạy.
“Đứng lại, đừng nghĩ lưu” Đại hổ thân mình không nhúc nhích
kêu
“Được rồi, đừng hô, mọi người chạy” Tâm Di ý bảo buổi diễn
đã kết thúc.
Tiểu Trúc hướng trên bàn: “Oa, té ra cũng không xem, toàn bộ
đều đem đi”.
“Cư nhiên ngay cả thực đơn ta cấp trù phòng cũng đem đi,
không biết bọn họ có thể đoán ra cái gì, ha ha, nghĩ muốn đau đầu” Tâm Di càng
nghĩ càng buồn cười.
“Giờ có thể ngủ?” Tiểu Trúc liên tục ngáp.
“Ngủ đi, ngủ đi, cũng không còn mấy canh giờ để ngủ”
Mọi người ly khai khỏi phòng, Tâm Di tới giường ngã đầu liền
ngủ.
Liêm vương nội phủ, ba vị a ca cùng Hòa thân vương, hưng
phấn mà nhìn chỉ.
Kỳ Duệ hoài nghi: “Đây là khảo đề sao? Bức tranh gì đây?”
“Hình như là một con chuột” Hòa thân vương nói.
Một gã sư gia vội hỏi: “Kinh Thi sao” (chỗ này su cũng không
hiểu nên dịch đại)
“Này là gì? Bức tranh toàn gậy trúc” cửu a ca không hiểu.
“Có nhiều thứ liên quan đến gậy trúc lắm” sư gia trả lời.
Dận Tự trong tay cầm thực đơn của Tâm Di nói: “Thập đệ,
ngươi nói thi nấu ăn toàn quốc, trong này có tên nhiều đồ ăn, cá hấp quế, tinh
tiểu bạch thái, tổ yến hấp đường phèn”.
Thập a ca vội chỉ huy: “Mau, nhanh kiếm trù sư đến đây, kêu
họ đem phương pháp viết ra”.
Tất cả những đề thi được thâu đề trở thành bảo bối.
Trời tờ mờ sáng, Tâm Di đẩy cửa sổ, hít lấy không khí mới,
xoay người, “Náo loạn cả đêm hại ta không ngủ ngon, thâm mắt luôn”.
Mặt trời chiếu vào trong nhà, Tâm Di ngồi vào bàn bắt đầu
viết đề thi.
Ngày quan trọng đã đến.
Sáng sớm, trên sàn đấu đã có rất nhiều người. giữa sân, đám
thái giám đang chuẩn bị. Các tuyển thủ nhập sân, ngồi ngay ngắn trên sàn đấu
với những vẻ mặt khác nhau: có bình tĩnh, có đắc ý, có khẩn trương đắc thắng.
Ngô Phủ Tề vang la: “Chư vị tuyển thủ, hôm nay là cửa cuối
cùng: tài trí quan. Vòng thứ nhất là đáp đề, tổng cộng có 10 đề. Hiện tại mời
Tâm Di cách cách ra đề mục”
Tâm Di cầm trong tay cuốn chỉ dài giao cho Dận Tự : “Ung
vương gia, ta nghĩ mời ngài làm giám thị quan”.
Dận Tự tiếp nhận: “Tiểu vương rất vui lòng”
Bài thi được cột lên cột cờ, mọi người mở to 2 mắt xem thập
đạo đề thi:
1, Một cây cầu chỉ có thể có một người đi ở trên, một người
bán hàng rong xe từ nam hướng bắc mà đến, một tiều phu từ bắc hướng nam mà đi,
bọn họ thế nào qua cầu?
2, Một lão niên đang kéo xe, một đứa trẻ tuổi đẩy đằng sau.
Bên cạnh có người hỏi đứa trẻ: người kéo xe phía trước là phụ thân ngươi sao?
Đứa trẻ đáp: đúng vậy. Người nọ lại hỏi lão niên phía trước: người đẩy xe đằng
sau chính là con lão? Lão nhân đáp: không phải. hỏi quan hệ của hai người là
gì?
3, Gà trống năm quan một con, gà mái ba quan một con, gà con
một quan ba con. Một trăm quan mua một trăm con gà: gà trống, gà mái, gà con
đều có. Hiện tại yêu cầu ba trăm quan mua làm ba lượt, mỗi lần mua thì số gà
trống, gà mái, gà con phải khác nhau. Hỏi mua thế nào?
4, Tường lý thu thiên, tường ngoại đạo,
Tường ngoại hành nhân,
Tường lý giai nhân tiếu.”
Đây là tác phẩm của ai?(*) ( 3 câu thơ trên su dựa theo bản
QT và trí nhớ nên hem bít có đúng hem nữa )
5, Một nhà sáu người đang chờ đưa đò, trong đó có 4 người
lớn, 2 tiểu hài tử. Giữa sông chỉ có một cái thúng không có thuyền, mỗi lần chỉ
có thể đưa một người lớn hoặc hai tiểu hài tử. Tiểu hài tử cùng người lớn có
khả năng chèo thuyền như nhau. Hỏi sáu người ngày làm thế nào qua?
6, Một thêm một được gì?
7, Từ một thêm đến một trăm là bao nhiêu?
8, Lão nhân bán hạnh, giá từng hạnh là tam quan, hơn nữa ba
cái hạch hạnh có thể đổi một hạnh. Có ba huynh đệ trên người có ba mươi quan,
bọn họ ăn tới 15 hạnh, bọn họ làm thế nào?
9, Trong hòm có hai mươi chiếc tất để cùng nhau, mười chiếc
hồng, mười chiếc trắng. Trong đêm, lấy tất, cần lấy tối thiểu là bao nhiêu tất
mới có thể chắc chắn có một đôi cùng màu?
10, Triệu tiễn tôn Lý Trần Ngũ đối vợ chồng là hàng xóm,
từng cái trượng phu dưỡng kim ngư, từng cái thê tử dưỡng chích miêu. Có một
ngày, mèo của Triệu thái thái ăn kim ngư của Mỗ tiên sinh, vị tiên sinh này
cùng chủ nhân của con mèo đã ăn kim ngư của Trần tiên sinh là vợ chồng. Kim ngư
của Triệu tiên sinh bị mèo của Tiễn thái thái ăn luôn. Kim ngư của Lý tiên sinh
bị mèo của Mỗ thái thái ăn, mà vị thái thái này cùng chủ con kim ngư bị Tôn
thái thái ăn là vợ chồng. hỏi mèo của Lý thái thái ăn kim ngư của ai? (dịch câu
10 này khổ thấy ớn, đau hết cả đầu)
Dận Tự châm hương xong, Ngô Phủ Tề la một tiếng: “Bắt đầu
đáp đề.” Nhóm tuyển thủ không nghĩ tới khảo đề như vậy, có người giật mình, có
người tức giận, có người bình tĩnh, có người thâm trầm, có người không biết thế
nào viết, các loại biểu tình đều có
Người xem khảo đề nghị luận: “Dường như rất khó!… cũng có
câu đơn giản, một thêm một… không… tương đương hai sao?... Cách cách như thế
nào ra đề đơn giản vậy? dùng đầu óc ngẫm lại, nhất định là có thâm ý… từ một
thêm đến một trăm đã đi phân nửa thời gian, một nén hương với những câu còn lại
sao đủ?... Còn có kim ngư a, chích miêu a, nhìn đã thất điên bát đảo, đầu óc
hôn mê… cái kia qua sông, nếu là ta a, nhảy bùm xuống sông, bơi qua bờ bên
kia!” người bên cạnh cười ha ha.
____________
(*) 3 câu thơ trên được trích trong bài thơ "Điệp luyến
hoa" tác giả bài này là Tô Thức hay còn gọi là Tô Đông
Pha:panda38::panda38:
có nội dung như sau:
“Hoa thoái tàn hồng thanh hạnh tiểu,
Yến tử phi thời,
Lục thuỷ nhân gia nhiễu.
Chi thượng liễu miên xuy hựu thiểu,
Thiên nhai hà xứ vô phương thảo.
Tường lý thu thiên, tường ngoại đạo,
Tường ngoại hành nhân,
Tường lý giai nhân tiếu.
Tiếu tiệm bất văn thanh tiệm tiễu,
Đa tình khước bị vô tình não"
dịch thơ :
Hoa rụng tàn hồng, thanh hạnh nhỏ,
Chim yến bay về,
Nước biếc vòng quanh ngõ.
Tơ liễu trên cành phơ phất gió,
Ven trời trông hút xanh liền cỏ.
Trong luỹ giá đu, ngoài luỹ lộ,
Ngoài lộ người đi,
Trong mỹ nhân cười rộ.
Tiếng cười bỗng bặt nghe không rõ,
Vô tình khiến khách đa tình khổ.
_________________________
Tất cả văn võ bá quan chỉ trỏ thảo luận.
“Phòng chính, cách cách ra đề thế này ngài có đoán trước
được không?” một viên quan hỏi.
Trương Đình Ngọc lắc đầu: “Cách xa ngàn dặm”
“Cách cách thật bí hiểm, hạ quan còn tưởng không khác khoa
cử!... Hạ quan cũng nghĩ thế, nghĩ cho tôn tử chút đề thi, hẳn hắn oán ta… Nạp
Lan đô đốc, lệnh công tử tối qua hẳn là lâm trận mới mài gươm đi?”
Nạp Lan Hồng nhìn đề mục cũng sửng sốt, hắn nghĩ hoàn toàn
không có chút liên quan tới khoa cử, tuy vậy cũng có chút may mắn, may mắn hôm
qua không gây sức ép, nghe người bên cạnh hỏi, vì thế cũng hồi đáp: “Hắn nước
tới chân mới nhảy vô dụng, nói sao cũng không vào thư phòng, ở phòng gảy đàn
tiêu khiển, ta buộc hắn đọc sách hắn cũng không chịu”.
“Nạp Lan đại nhân, tối qua ta đi ngang qua phủ ngài, nghe
được tiếng đàn, còn tưởng ai ở trong gảy, nguyên lai là lệnh lang” Trương Đình
Ngọc hôm nay có tình ngồi bên cạnh Nạp Lan Hồng.
“Phòng chính chê cười rồi, hắn hoàn toàn không nghe ta nói,
nếu không lâm trận mới mài gươm, mà mài cũng vô dụng, đề này, không biết có đáp
được đến 6 câu không?” Nạp Lan Hồng lo lắng nói.
“Như thế nào, ngài với con trai lại không tin tưởng vậy?”
“Nhìn đề khó thế này, chạy đến oa quốc cũng không giải được”
Nạp Lan Hồng lo lắng
Thập a ca nhìn đề, thốt ra: “Thế nào lại không có giống a? Không
có tổ yến hấp đường phèn”.
“Nói nhỏ thôi” cửu a ca bảo
Cửu a ca tuy là nói rất nhỏ nhưng Tâm Di vẫn nghe thấy, liếc
bọn họ mjô cái, quay đầu lớn tiếng hỏi: “Tiểu Mai, ngươi hôm nay có phân phó
trù phòng chuẩn bị tổ yến hấp đường phèn không?”
“Cách cách yên tâm, sớm phân phó rồi, chờ tỷ thí kết thúc,
trở về vừa vặn dùng”.
Nghe vậy, bát a ca hướng Tâm Di nhìn, Tâm Di hướng Dận Tự ý
vị thâm trường cười cười, Dận Tự buồn bực: “Thì ra bị nàng đùa giỡn”.
Khang Hy cũng nói: “Tâm Di, trẫm còn tưởng ngươi ra ca phú
hoặc văn thơ đối đáp v.v…”
“Hoàng thượng, đây không phải thi trạng nguyên, hội viết
chút văn vẻ có năng lực thì chứng minh được gì, huống chi không có đáp án làm
chuẩn”.
“Trẫm nhìn có mấy đề hảo hảo tính theo công thức là được”.
“Kỳ này đề không khó, cẩn thận cân nhắc là có thể trả lời”
Tâm Di nói.
Dận Chân trên khán đài hướng Khang Hy nói: “Hoàng a mã, nhi
thần thấy nhóm dân chúng khảo đề nghị luận, đột nhiên nghĩ đến chủ ý, không
biết được không?”
“Nói nghe xem”.
“Nhi thần đề nghị, làm cho tất cả mọi người tham gia giải
đề. Thứ nhất, có thể làm không khí thêm náo nhiệt, ít nhất không đến mức lạnh
tanh; thứ hai, cho nhóm dân chúng tham gia có cảm giác”
“Không tồi, truyền khẩu dụ của trẫm, cho tất cả mọi người
tham gia giải đề, phàm ai đáp đúng 4 đề trở lên, trẫm đều có thưởng” Khang Hy
xoay người về phía phi tần, “Các ngươi cũng động não, đúng trẫm có thưởng”.
Phía sau Lý Đức Toàn nói: “Ngươi, còn có các cung nữ cũng không phải ngốc, cũng
nghĩ đi”
Hoằng Lịch mở miệng hỏi: “Hoàng gia gia, tôn nhi có được đáp
đề không?”
“Đương nhiên”.
“Hoằng Lịch , ngươi có thể đáp đề 5 không?” Tâm Di hỏi
“Cô cô, đề 5 đơn giản, 1 thêm 1 bằng 2” Hoằng Lịch không cần
phải nghĩ mà đáp.
“Hoằng Lịch, ngươi hảo hảo ngẫm lại, 1 thêm 1 bằng 2, thật
sự đơn giản vậy?” cửu a ca có điểm châm chọc.
Thập a ca nói: “Hoàng thượng thường khen ngươi thông minh lanh
lợi, ta thấy cũng là bình thường a!”
Tâm Di cười lạnh một tiếng: “Cửu a ca, thập a ca, vậy 2
người cho rằng 1 thêm 1 tương đương mấy?”
_____________________
Thập a ca trả lời: “Tương đương… tương đương…”
Tâm Di ép sát nói: “Rốt cục tương đương mấy a?”
“Dường như là tương đương nhị” thập a ca nói
Hoằng Lịch lớn tiếng nói: “Chính là tương đương nhị”
“Có đôi khi sự việc rõ ràng ngay trước mặt, không nên suy
nghĩ quá phức tạp, một thêm một chính là hai, đại nhân a, ngay cả một tiểu hài
tử cũng không bằng”.
Khang Hy nghe bọn họ nói rất đúng nói: “Trẫm không rõ, nếu
đơn giản như thế, ngươi vì sao muốn ra?”
Tâm Di không trả lời, lại hỏi: “Hoằng Lịch, ngươi nói xem?”
“Hoằng Lịch cho rằng càng đơn giản càng dễ đáp sai, Tâm Di
cô cô là cố ý mê hoặc tuyển thủ, mọi người trả lời càng nghĩ phức tạp, kết quả
càng nghĩ càng sai”
Tâm Di gật đầu: “Hoàng thượng, người tin không, đáp án nhất
định là đủ loại”.
“Cáp… trẫm thật muốn thấy đề một thêm một còn có thể cho ra
những đáp án nào” Khang Hy nghĩ liền cảm thấy buồn cười.
Không lâu sau, Hoằng Lịch đưa ra đáp án: “Hoàng gia gia, đây
là tôn nhi đáp án”.
“Trẫm không biết đáp án, ngươi hỏi Tâm Di cô cô đi”.
Tâm Di tiếp nhận đáp án, sau khi xem hôn lên mặt Hoằng Lịch
một cái: “Hảo Hoằng Lịch, thật thông minh!”
“Hoằng Lịch trả lời được mấy đề?”
“ 1, 3, 5, 6, 7, 9”
Khang Hy cao hứng nói: “Có tiền đồ, nhiều người lớn như vậy
mà không bằng ngươi”, nói xong cởi xuống miếng ngọc bội bên hông, “Phần thưởng
cho ngươi”.
“Tôn nhi tạ ơn hoàng gia gia tặng thưởng, hoàng gia gia, nếu
tôn nhi đem trả lời hết, có hay không còn phần thưởng a?” tiểu gia hỏa này được
một bước lại muốn một thước (được voi đòi tiên ;)) )
“Có, tất nhiên có”
Dận Chân ngoài miệng không nói gì, nhưng trên mặt không giấu
được nụ cười.
Trong quán trà, mọi người lại tụ tập, thảo luận, Khiếu Tuyền
cũng đã ở trong đám người đó nghe. Có người hỏi: “Ngươi đoán cách cách khảo đề
thế nào?”
Có thư sinh nói: “Tương lai người đến đây đọc đề hẳn là
không sai biệt lắm, ra đề cũng không thoát được bách gia chư tử(*)
“Ngươi thì biết gì, làm như chính mắt thấy không bằng” người
tự xưng là có tin tức bên trong nói.
“Lại không, ngoại trừ thế còn có thể ra cái gì nữa?” thư
sinh trả lời. người bên ngoài cũng gật đầu đồng ý. Lúc này, người đưa tin đầu
chảy đầy mồ hôi chạy đến, cầm đề trong tay
Lập tức có người sốt ruột hỏi: “Mau, nói nhanh lên, đề thế
nào?”
Thám tử đưa đề ra: “Tự mình xem đi”. Sau đó đến bên châm trà
uống. Người nhận đề thoạt nhìn, thư sinh lúc nãy giục: “Ai, không cần xem lâu
vậy đi”
“Lão huynh, ngươi sai rồi, cái gì bách gia chư tử, nhìn cách
cách ra đề, ngươi nghĩ vỡ đầu cũng không ra”.
Khiếu tuyền đứng bên tò mò, đoạt lấy trang giấy đứng lên,
Tần Phong cùng Tứ Nương ghé vào bên cạnh xem.
Bên cạnh nhìn không thấy tạo ra âm thanh ồn ào: “Niệm ra đi
a, rốt cục là cái gì?”
Khiếu Tuyền nhìn, cười ha ha: “Cao, thật là cao, Tâm Di cách
cách tâm tư thật khác người thường". Nói xong đưa cho người có tin tức từ
bên trong nhìn, người nọ vẻ mặt cực kì xấu hổ, “Này, đây là cái đề gì a?”
“Cái này,Kỳ Duệ bối lạc thế nào làm phò mã? Còn nói điều
động nội bộ, đáp án này là chết, đến lúc đó giấy trắng mực đen viết xuống, đúng
là đúng, sai là sai, không có cách nào giống như làm văn có thể ‘chém gió’ ;))”
Khiếu Tuyền cười nói.
Người nọ không phục nói: “Kỳ bối lạc nhất định có để đáp
được”.
Thám tử ở bên uống đủ nước rồi mới nói: “Đây là tất cả các
đề, phải trả lời được hơn 6 đề mới có tư cách trả lời nhận thưởng”.
“Ôi, lần này có thể đùa cợt rất nhiều người” thư sinh tiếc
hận nói.
“Ai, người ở sàn đấu trừ bỏ phúc nhãn, nói không chừng còn
có thể được vạn tuế gia ban thưởng, hoàng thượng có chỉ, trong sàn đấu, người
có thể trả lời hơn 4 đề đều có thưởng!” thám tử nói với mọi người với giọng nói
đầy hâm mộ.
“oa, thật sự a? Ai nha, chúng ta đúng là không có phúc khí…
cho dù có phúc khí đi vào, cũng không có phúc khí trả lời… hắc, đừng khinh
người, ngươi có thể đáp được bao nhiêu?”
Khiếu Tuyền cũng không biết sao hứng trí, lớn tiếng nói: “Không
bằng chính mình tạo trận đấu đi, các vị ngồi đây, ai có thể đáp được 4 đề, hôm
nay tiền trà ta trả”
Mọi người hưởng ứng: “Tốt.. tốt…”
_____________________
(*) bách gia chư tử (諸子百家; Bính âm: zhū zǐ bǎi jiā) là thời
kì chứng kiến sự mở rộng to lớn về văn hóa và trí thức ở Trung Quốc kéo dài từ
770 đến 222 TCN. Trùng khớp với giai đoạn Xuân Thu và Chiến Quốc, và nó cũng
được gọi là thời đại hoàng kim của tư tưởng Trung Quốc và thời kì trăm nhà đua
tranh (百家爭鳴
"bách gia tranh minh") này chứng kiến sự nảy nở của nhiều trường phái
tư tưởng khác nhau. Nhiều đề tài cổ điển Trung Quốc có nguồn gốc từ thời kỳ này
đã có ảnh hưởng sâu rộng trong cách sống và ý thức xã hội của người Trung Quốc
đến tận ngày nay. Xã hội trí thức thời kỳ này có đặc trưng ở sự lưu động của
những người trí thức, họ thường được nhiều nhà cai trị ở nhiều tiểu quốc mời
làm cố vấn về những cách thức điều hành chính phủ, chiến tranh, và ngoại giao
_____________________

