Trái tim màu hổ phách - Chương 25 phần 1

Chương 25: Chuyện
tình liều lĩnh

Tính ra đây có lẽ là lần thứ ba Tiểu Ái đến căn hộ trên tầng
thượng của tòa cao ốc này. Hai lần trước cô bị khiêng đến, chỉ có lần này là
chính thức dùng chân của mình mà bước vào. Lúc trên xe còn hung hăng, nhưng khi
đặt chân vào căn hộ, vẻ kiêu ngạo của Tiểu Ái rõ ràng đã giảm đi rất nhiều.

“Phòng ngủ ở tầng trên, bên cạnh ti vi có điều khiển, em tự
mở lên xem!” Thôi Thái Dạ thì ngược lại, mặt mày thản nhiên, nói xong bước vào
phòng tắm tầng một. Cô đứng trong phòng khách một lúc, song cuối cùng vẫn đặt
chân lên cầu thang xoay tròn màu bạc lưỡng lự bước lên tầng hai.

Tầng hai của căn hộ là một phòng ngủ kiểu mở rộng, với một
chiếc giường đệm rất thấp, đối diện đặt bộ rạp phim gia đình mini. Lách qua
chiếc giường đệm bên phải cầu thang là khung cửa kính sát đất thông ra sân
thượng kiểu khép kín. Phía bên trái chiếc giường đệm chính là phòng thay đồ,
lắp đặt cửa kính di động. Bên trong quần áo và phụ kiến được sắp xếp theo từng
loại, ngay cả đến đồng hồ và nước hoa cũng có từng ngăn nhỏ riêng, giống như tủ
quần áo của những ngôi sao.

Tầng hai không có ghế, Tiểu Ái bèn ngồi xuống bên giường,
ngẫu hứng mở một bộ phim. Đó là phim kinh dị, nhưng không có phụ đề tiếng
Trung, cô xem một lúc không hiểu liền ném điều khiển xuống. Đang đờ đẫn nằm bò
trên mép giường chưa được mấy phút thì tiếng bước chân từ cầu thang vọng lên,
Tiểu Ái liền quay đầu lại nhìn.

Tên Thôi Thái Dạ này… thân dưới sao lại chỉ quấn một chiếc
khăn tăm chứ? Tóc anh ta vẫn còn ướt sũng, vừa đi vừa lau, cảnh tượng đó hoàn
toàn giống hệt với hình ảnh lúc nhân vật nam chính quyến rũ nhân vật nữ chính
trong các bộ phim thần tượng.

Tiểu Ái cứng người ngồi bất động bên mép giường, nhìn anh
lại gần. Những đường cơ thể hiện lên rõ ràng, dũng mãnh, làm kích thích thần
kinh não của cô. Kỳ thực mà nói, thân hình Thôi Thái Dạ thật sự rất tuyệt, cả
cơ ngực và cơ bụng đều rất săn chắc, nhưng nhìn vào không thấy cường tráng, mà
ngược lại có cảm giác hơi gầy. Nếu đem ra so sánh thì Dung Kỳ vẫn hơn nhiều, bả
vai cũng rộng hơn… Tiểu Ái bỗng đập mạnh vào đầu mình. Trời ơi! Cô đang nghĩ
cái gì vậy chứ? Người đó là anh trai cô, là người anh trai có cùng quan hệ máu
mủ với cô. Hôm nay cô đến đây không phải là vì muốn giải quyết tình cảnh khốn
khổ khó bị sắc dục công tâm sao?

Thôi Thái Dạ nhìn người phụ nữ trước mặt, chốc thì ngây dại
nuốt nước miếng, chốc lại ánh mắt mơ màng. Cuối cùng còn gõ vào đầu mình… thật
là, thân hình của anh đáng sợ đến vậy sao?

Thôi Thái Dạ vừa vui mừng lại vừa cảm thấy buồn cười kéo
cánh tay trên đầu Tiểu Ái xuống. Anh muốn nói với cô rằng không cần phải quá
căng thẳng, thực sự hôm nay đưa cô đến đây không phải là muốn cùng cô gì gì đó,
chẳng qua là vì thấy vẻ mặt của cô nên cảm thấy thú vị mà thôi. Tuy nhiên, anh
còn chưa kịp mở miệng thì đã bị cô lao vào bất ngờ làm cho giật nảy mình.

Tiểu Ái trợn tròn mắt như hòn bi ve, sau khi nhìn anh ba
giây rồi cứ thế nhắm mắt tiếp tục hôn lên môi anh.

Thôi Thái Dạ thật sự không hiểu cô đang diễn vai gì. Nhưng
dẫu sao đây cũng là lần đầu cô chủ động, và còn mãnh liệt như vậy. Anh đâu phải
giả vờ đoan chính, lập tức ôm lấy người cô, dùng kĩ thuật hôn điêu luyện trêu
chọc lại.

Một phút sau, cái miệng nhỏ mềm mại kia vẫn đang ra sức gặm
nhấm, thậm chí còn trượt từ cổ xuống, hôn lên bờ ngực trần của anh. Thôi Thái
Dạ nhướng mắt nhìn, vừa lúc thấy đầu lưỡi màu hồng của cô đang liếm lên cơ thể
mình… Trong giây phút đó anh thầm nghĩ: “Cô bé này sao vậy? Bỗng nhiên sao lại
dụ dỗ anh?”

Hít sâu vài lần, Thôi Thái Dạ khó khăn lắm mới lấy lại chút
lí trí, đang muốn đẩy cô ra, nào ngờ lúc đó cô lại tiến sát trước mặt anh, dùng
đôi mắt đen quyến rũ cầu xin anh: “Thái Dạ, ôm em…”

Lúc này thì mọi lí trí đều sụp đổ. Con bé chết tiệt, dám bày
ra vẻ mặt quyến rũ như vậy! Muốn bị đè lắm đúng không? Được, anh sẽ cho cô toại
nguyện.

Toàn thân anh bùng nổ, lật người đè lên thân mình cô, thế
tiến công như thác nước chảy xiết. So với anh, những động tác miễn cưỡng dụ dỗ
lúc nãy quả là không đáng để nhắc đến. Vẻ mặt anh phút chốc thay đổi, đôi mắt
tỏa ra những tia sáng ám muội, quyến rũ, giống như những ngọn lửa nhỏ li ti
không có điểm dừng, khao khát lan rộng cả thế giới.

Với độ nóng và sức tấn công mãnh liệt như vậy nên dù có cách
chiếc áo len trên người thì Tiểu Ái cũng có thể cảm nhận được. Nhìn Thôi Thái
Dạ nhắm mắt hôn say sưa, trong lòng cô không nén được hoảng loạn, đầu vô thức
quay đi. Tuy nhiên, động tác đó lại khiến môi anh hạ lên vành tai cô. Cô nghe
thấy anh cười khẽ, sau đó ngậm lấy nó, đầu lưỡi linh hoạt vẽ lên đó một đường
viền. Cảm giác vừa ngứa vừa ráp truyền đến, Tiểu Ái chau mày, rồi nhắm mắt lại.

Hơi thở gấp gáp bao lấy Tiểu Ái, mang theo mùi nước hoa Eau
de Cologne cao quý, nhẹ nhàng, kết hợp với sữa tắm Chanel. Mùo hương này làm cô
nhớ đến Dung Kỳ. Anh thực sự rất ưa sạch sẽ. Trên quần áo luôn có mùi hoa cỏ
thoang thoảng, hơi thở thanh tịnh. Trên tóc, trên ngón tay đều là mùi hương nhẹ
nhàng, thanh khiết, giống như những giọt nước long lanh trên lá cây sau cơ mưa
xế chiều. Dù trong cái đêm mệt mỏi nhất kia, những mùi hương đó vẫn tỏa ra từ
người anh. Dường như những hương hoa dịu dàng thoang thoảng ấy đã ngấm sâu vào
xương cốt anh, trở thành một bộ phận của riêng anh.

Những ngón tay luồn vào chiếc áo trắng đã kéo Tiểu Ái khỏi
mạch suy nghĩ. Cô vừa hoảng loạn vừa lo lắng, không hiểu tại sao mình lại nghĩ
đến Dung Kỳ. Bây giờ rõ ràng cô đang nằm trên giường cùng với người đàn ông
khác. Rốt cuộc cô đang nghĩ cái gì? Tại sao cô vẫn không thể nào quên được Dung
Kỳ.

Ngón tay của Thôi Thái Dạ trượt đến ngực làm Tiểu Ái choàng
tỉnh, lúc này cô đang làm cái gì vậy? Sao lại dùng cách thức vô vị này? Cô định
chứng minh cái gì chứ? Cô lập tức đẩy anh ra. Giữa khoảng cách nụ hôn của anh,
cô nói lời xin lỗi. Tuy nhiên, người đàn ông ở trên cứ như không nghe thấy gì,
lập tức kéo chiếc áo len lên tận giữa cánh tay, thuận tiện giữ chặt lấy hai tay
cô.

Hai người chỉ ngăn cách bởi chiếc áo ngực mỏng mạnh, hơi thở
của anh ở trên đỉnh đầu cô, vuốt ve mái tóc, rồi hôn lên chóp mũi cô, sau đó là
bờ môi, cằm, ngực… Quần áo Tiểu Ái đã bị lột hơn nửa, đôi tay lại mất đi tự do,
cô lúc này đừng nói là cảm giác, ngay cả ý nghĩ mắng người, đánh người cũng đều
đã xuất hiện.

Tiểu Ái giãy giụa mấy lần, cuối cùng hai tay cũng thoát ra
khỏi anh, cô kéo lại áo len, hoảng loạn đẩy anh ra. Thôi Thái Dạ gầm lên câu
đừng náo loạn nữa, rồi lại hạ thân xuống, một lần nữa cô lại ra sức đẩy anh.
Sau vài lần như thế, Thôi Thái Dạ cuối cùng cũng nổi cáu.

“Dung Tiểu Ái! Em thử đẩy một lần nữa xem!” Khuôn mặt điển
trai của Thái Dạ hơi cau có, ánh mắt tràn ngập lửa dục đang cố kìm nén: “Em thử
đẩy anh một lần nữa xem, anh đảm bảo ngày mai em không xuống nổi giường!” Anh
nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ, cánh tay chống hai bên nổi gân xanh cuồn cuộn.
Cảnh tượng ôm cô lăn lộn trên giường từ một năm trước anh đã bắt đầu nghĩ đến.
Đổi lại trước đây, nếu anh muốn ôm người phụ nữ nào, đâu phải mất thời gian lâu
như vậy. Mắc cười nhất là từ sau khi xác định được tình cảm của mình, anh liền
bắt đầu từ từ cắt đứt quan hệ với những tình nhân trước. Suốt một năm nay, anh
quả thực thanh tâm tiết dục, một lòng một dạ chỉ cưng chiều mình cô. Nhưng bây
giờ, tại thời điểm then chốt như vậy, cô lại đột nhiên kêu dừng. Thật đáng
chết! Lẽ nào cô cho rằng anh là dụng cụ để tiêu khiển hay sao? Lúc cần đến thì
trêu chọc, không cần thì lập tức đá bay?

Ngày mai không xuống nổi giường sao? Mặt cô lập tức trắng
nhợt, tuy nhiên thần thái ấy không lộ rõ lắm.

“Sợ rồi phải không, sợ thì ngoan ngoãn đi. Anh sẽ dịu dàng
một chút…” Thôi Thái Dạ vừa nói vừa khom người, còn chưa hôn tới, thì lại bị cô
đẩy ra. Cuối cùng Thôi Thái dạ cũng bị chọc tức, lửa giận và lửa dục vọng pha
trộn thành một khối, bộc phát triệt để, bỏ mặc việc có dịu dàng hay không. Anh
giữ chặt lấy cánh tay vướng víu của cô, tiếp tục đè lên. Thôi Thái Dạ cảm nhận
được sự giãy giụa của Tiểu Ái, tuy nhiên lúc này bất cứ động tác nào đối với
anh mà nói đều biến thành sự dụ dỗ. Hơi thở nặng nề của anh lướt trên da thịt
mềm mại, láng mịn, nhất quyết không buông cô ra.

Tiểu Ái hoảng sợ, bắt đầu kêu khóc, ra sức chống cự. Ngay cả
những lời như bố mẹ cứu con cũng gào lên, rồi đến tên của Dung Kỳ cũng tự nhiên
trượt ra từ cổ họng.

Cơ thể Thôi Thái Dạ cương cứng lại, khuôn mặt tối sầm: “Em
gọi ai? Vào lúc này mà em lại có thể gọi tên anh trai em?” Cô gào tên bố mẹ cô
thì được, nhưng vừa gào đến Dung Kỳ anh liền thấy toàn thân không thoải mái,
cảm giác như đang xâm hại đến em gái người bạn thân nhất của mình.

“Đồ khốn khiếp! Đã kêu anh dừng lại rồi mà!” Tiểu Ái dùng áo
len trên tay che lấy ngực, trên mí mắt thấy có ngấn nước. Thôi Thái Dạ bị dục
hỏa thiêu đốt bất lực nâng trán: “Tiểu thư! Rốt cuộc là ai nói muốn đến chỗ
anh? Lại là ai vừa thấy anh tắm xong liền gấp rút lao tới? Em coi anh là cái
gì? Trai bao của vũ trường sao? Gọi cái thì đến, vẫy tay cái thì đi hay sao?
Cho dù là trai bao thì trong tình huống đó, cũng chẳng ai có thể dừng lại
được!”

Tiểu Ái biết anh sẽ không đè lên tiếp nữa, vì thế mếu máo
làm nũng: “Anh đâu phải là trai bao, anh là bạn trai của em mà, bạn trai không
phải nên tôn trọng bạn gái sao?”

Thôi Thái Dạ rất tức giận. Sau khi cốc liên tiếp lên đầu
Tiểu Ái, anh lập tức lật người xuống giường, đi về phía cầu thang.

“Anh làm gì vậy?” Tiểu Ái che lấy ngực, ngồi trên giường
hiếu kì hỏi.

“Hạ hỏa sinh lí!” Anh trợn mắt nhìn cô không thiện cảm: “Con
bé chết tiệt kia! Trước khi anh lên, em tốt nhất là mặc quần áo chỉnh tề. Nếu
để anh thấy dáng vẻ không ra sao này của em, thì đừng trách anh lại đè lên
người em một lần nữa!’

Dung Tiểu Ái gật đầu lia lại, lập tức mặc quần áo.

Chuyện giường chiếu liều lĩnh lần này kết thúc bằng việc
Dung Tiểu Ái nằm trên giường của Thôi Nhị thiếu gia xem đĩa phim. Cho đến khi
ngủ cùng với Thôi Thái Dạ trên chiếc giường đó khiến anh cả đêm ba lần phải đi
dội nước lạnh. Mùa đông mà dội nước lạnh, rất dễ bị cảm cúm. Đã rất lâu Thôi
Thái Dạ không bị ốm, lần này quả là rất nghiêm trọng. Người gieo họa là Dung
Tiểu Ái vì vậy mỗi ngày cô đều đến nhà anh, mang cháo và thuốc, đồng thời hỏi
thăm anh ân cần.

Kể từ khi Thôi Thái Dạ bị ốm thì ngày càng ỷ lại như trẻ
con. Mỗi lần Tiểu Ái đến đều bắt cô phải đích thân bón cho anh ăn, lại còn luôn
đòi cô ở lại qua đêm chăm sóc nữa. Tiểu Ái bắt đầu căm hận sự nhàn rỗi của
mình. Nếu như lúc này có bộ phim dài tập nào đó phải quay gấp rút, thì có lẽ cô
không phải khổ sở như thế này.

Sau Tết nguyên đán, thời tiết càng lạnh hơn. Tư Nhã vừa hoàn
thành xong bộ phim dài tập, hẹn Tiểu Ái ra ngoài ăn cơm. Lúc đó Tiểu Ái vừa
nhận được thông báo casting mới. Tư Nhã hiếu kì nhìn qua, lập tức phát hiện ra
điểm không hợp lý. Đường đường với quan hệ của ông chủ Sun, Thôi Thái Dạ sao có
thể chỉ sắp đặt được mấy cái casting kiểu này thôi sao? Theo cô được biết,
những bộ phim dài tập mới khởi quay tháng hai này chỉ riêng thành phố Z đã có
tới bốn bộ chứ càng không nhắc đến những thành phố khác.

Sau khi xem lại kĩ càng, Tư Nhã đã tìm ra được manh mối.
Không ngờ người quản lý này thật sự rất biết lấy việc công làm việc tư. Những
vai casting không được sắp xếp đều có cảnh hôn, nhiều vai thậm chí còn có cảnh
nóng trên giường.

“Thôi đại gia thật là quá bao bọc cậu rồi đó! Thảo nào dù đã
tốt nghiệp hơn nửa năm mà cậu vẫn là nhân vật vô danh tiểu tốt không ai biết
đến. Phim truyền hình bây giờ không có cảnh hôn thì hoàn toàn không được xếp
vai chính. Còn như những vai phụ nhỏ kia, cậu có diễn nhiều đến đâu khán giả
cũng không nhớ nổi. Anh ta quá gian manh đó! Không phải định đợi cậu năm năm
sau chẳng làm nên trò trống gì rồi cưới cậu về nhà đó chứ?” Tư Nhã vừa trêu
chọc vừa nghiêm túc nhìn Tiểu Ái: “Cậu đấy à? Uổng phí cho cậu thông minh cả
đời mà nhất thời hồ đồ. Thôi Thái Dạ chính là muốn dùng tờ hợp đồng đó cướp cậu
về đấy. Nói là trải thảm hoa hồng cho cậu, nhưng thực chất cái gì cũng phải qua
tay anh ta sàng lọc, cậu như thế nổi tiếng được mới là lạ!”

Những lời nói của Tư Nhã khiến Tiểu Ái vô cùng tức giận. Cô
luôn miệng kêu đã rơi vào ổ cọp, nhất định muốn Tư Nhã giải cứu. Tư Nhã vuốt
mái tóc dài đẹp, nở nụ cười xinh tươi, rút tờ sắp xếp casting tháng hai của
mình ra, từ tốn chỉ vào hai ba va diễn trong đó. Cô nói với Tiểu Ái, những vai
này đều là thứ chính hoặc là vai phụ đặc biệt, chỉ là mỗi vai đều có một số
cảnh hôn, nhắc cô có thể thu xếp thời gian đi phỏng vấn. Hơn nữa, mấy bộ phim
này đều không quay ở thành phố Z, Thôi Thái Dạ cũng không thể đánh hơi ngay tin
tức mà ngăn cản. Nếu như cô may mắn, ngay từ lần đầu tiên đã lọt vào mắt xanh
của đạo diễn thì có thể cầm chắc vai diễn rồi. Ngoài ra, Tư Nhã còn cho cô số
điện thoại của mấy nhân viên công ty sản xuất phim truyền hình những bộ phim
đó.

“Trước khi đi casting thì cậu gọi điện chào hỏi trước, cứ
nói là em gái mình. Như vậy ít nhất vấn đề an toàn của cậu đã được giải quyết,
không đến mức vừa đi đã phải gặp họa đâu.”

Báo cáo nội dung xấu