Trái tim màu hổ phách - Chương 23 phần 1

Chương 23: Lênh đênh
nơi ngoài vùng văn minh

Ngọn lửa tức giận trong lòng Tiểu Ái vẫn luôn âm ỉ, tuy
ngoài mặt thì cố tỏ ra ngoan ngoãn, thỏa hiệp, nhưng trong lòng thì vẫn dự tính
lái đi tiếp. Nhân lúc Dung Kỳ không để ý, cô cấp tốc đóng hệ thống định vị toàn
cầu GPS và điện thoại vô tuyến tần số cao, tiếp đó làm bộ làm tịch tiếp tục dựa
vào vô lăng.

“Còn bao lâu nữa?” Dung Kỳ nhíu mày hỏi.

“Khoảng một tiếng nữa thôi, lúc em lái thuyền ra biển trời
vẫn chưa sáng thế này.” Tiểu Ái cố ý nói nhỏ, tỏ vẻ đáng thương đã làm sai
chuyện, một tay còn xoa nhẹ lên bụng.

Anh liếc nhìn đồng hồ, lúc này đã gần mười một giờ. Chợt nhớ
ra tối qua cô chưa ăn tối đã ngủ rồi, hôm nay chắc lại chưa ăn sáng, không nhịn
được anh thở dài: “Anh xuống bếp nấu gì đó, em chăm chỉ một chút! Nghe thấy
chưa?”

“Vâng…” Tiểu Ái chớp chớp mắt, vô cùng khôn khéo.

Thấy anh đi rồi, Tiểu Ái lập tức lao về phía trước bàn máy
móc, ngón tay nhanh chóng thiết lập tuyến đường tự động cho du thuyền. Sau khi
đã làm xong, cô co người ngồi trên chiếc ghế điều khiển trộm cười, còn đắc ý mở
đầu đĩa CD bên tay trái.

Trong tiếng nhạc dịu êm, Tiểu Ái ngửi thấy mùi thơm của thức
ăn, liền rời khỏi buồng lái, bước đến phòng ăn. Trong nhà bếp kiểu chữ L cạnh
phòng ăn, Dung Kỳ đang rán trứng và lạp xưởng trên bếp từ. Trong máy làm cà
phê, tràn ngập mùi hương mê người.

Chiếc du thuyền này đúng là càng nhìn càng thích, chỉ một
căn bếp nhỏ lại vô cùng tiện nghi, ngoài bếp từ và máy làm cà phê kiểu chìm thì
lò vi sóng, tủ lạnh cái gì cũng có, thậm chí có cả máy làm đá. Cộng thêm nhà vệ
sinh hiện đại khéo léo, chiếc du thuyền này chính là một căn nhà di động, giống
như xe kiểu nhà ở, chỉ là căn nhà trên biển này tự do hơn, trời nam đất bắc,
muốn đi đâu thì đi.

Nhìn thấy cô, anh không nhịn được liền cau mày: “Sao em lại
xuống đây, du thuyền vẫn đang chạy mà?”

“Không có vấn đề gì, em đã thiết lập chế độ lái tự động, hơn
nữa tốc độ hiện tại rất chậm, ngoài ra nếu thật sự xảy ra xự cố gì, máy dò
ra-đa cũng sẽ phát cảnh báo.” Tiểu Ái leo lên chiếc sô-pha rộng, mềm mại ở bên
trái phòng khách, thoải mái duỗi lưng xuống: “Anh cứ yên tâm! Du thuyền của
Thôi Thái Dạ so với chiếc này phức tạp hơn nhiều, em cứ theo vậy mà lái.”

“Em hiểu rõ mình đang làm gì là được.” Anh lạnh nhạt lườm cô
một cái, đặt trứng và lạp xưởng lên đĩa: “Em có điện thoại đấy.”

Cô ừ một tiếng, sau đó đi lật túi. Hôm qua sau khi lên máy
bay, cô tắt máy rồi sau đó cũng không bật lên nữa, nhớ ra là trước đó đã thiết
lập chế độ tự động mở máy, nên điện thoại mới thông báo cuộc gọi.

Cô nhìn màn hình, có đến hai mươi tám cuộc gọi nhỡ, đều là
số của Thôi Thái Dạ, trong đó chỉ có một cuộc là của Tư Nhã. Cô thuyết phục
chính mình bạn bè khá quan trọng, nào ngờ điện thoại vừa kết nối Tư Nhã ngay
lập tức quát tháo với cô: “Cậu chết ở nơi nào vậy? Thằng cha nhà cậu kìa, nửa
đêm hôm qua gọi đến bốn năm cuộc hỏi hành tung của cậu. Có để người ta sống
không vậy? Không biết mình gần đây vì làm gấp rút mà phải thức hai đêm không?
Con nhóc chết tiệt! Sao cậu không lên tiếng? Chột dạ rồi đúng không? Lại chạy
đi đâu ăn chơi trác táng rồi?...”

Tiểu Ái đau khổ đưa điện thoại cách xa tai một chút, thầm
nghĩ lúc nãy thà gọi cho Thôi Thái Dạ trước thì đâu phải nghe Tư Nhã mắng chửi
chứ. Cô thực sự chịu không nổi nữa, vội nói tín hiệu không tốt rồi tắt máy.

Đặt điện thoại xuống, đúng lúc đó Dung Kỳ bưng đĩa ra ngồi
xuống sô-pha đối diện. Tư Nhã vừa hét to như vậy, anh nhất định là nghe thấy,
Tiểu Ái cười ngây ngô “hi hi” hai tiếng: “Cái đó… buổi sáng em đã rửa mặt rồi,
nhưng vẫn chưa đánh răng, có bàn chải đánh răng mới không anh?”

Đánh răng xong chưa ăn được mấy miếng, điện thoại trên bàn
lại vang lên, cô liếc nhìn, ba chữ Thôi Thái Dạ đang nổi giận hừng hực nhảy
nhót. Chết sớm hay chết muộn cũng là chết, mặc kệ anh ta! Tiểu Ái cầm máy ấn
nút nghe. Quả nhiên, Thôi Thái Dạ lo lắng tìm cô cả một đêm đã nổi giận đùng
đùng, đem so với núi lửa phun trào thì không biết ai dữ dội hơn.

“Dung Tiểu Ái! Em lại mua vui với ai rồi?” Nghe xem, nhưng
lời mắng người đều y chang nhau, lẽ nào cô thật sự là loại bại hoại suốt ngày
chỉ biết đến ăn chơi phóng đãng hay sao?

“Em có biết là tôi đã tìm em suốt đêm không? Không casting
không ở nhà lại còn dám tắt máy. Em bản lĩnh thật đó!” Nói như vậy, ai mới là
người có bản lĩnh hơn anh chứ? Có thể khiến một người luôn yêu trai đẹp như Tư
Nhã phải bực mình, thì thật không hề đơn giản!

“Dung Tiểu Ái, em mau nói cho anh, trong đầu em chứa cái gì
vậy? Thiếu phu nhân sẵn đây thì không muốn làm, lại muốn tự mình kiếm sống bằng
được, bây giờ cho em cơ hội em lại bỏ chạy không thèm. Em có biết bộ phim mới này
của Thang Ân Nặc trên thị trường hiện giờ rất hot không, đầu em bị chập mạch
rồi hả? Việc công hay việc tư cũng không phân biệt nổi à? Không phải là em vì
chuyện của Dung Kỳ mà phân tâm đấy chứ? Bây giờ thì thế nào, vừa thấy Thang Ân
Nặc đã bỏ chạy, em chơi cô ta hay là chơi anh vậy hả?...”

 

Tiểu Ái vội vàng che điện thoại nhưng không kịp nữa rồi.
Thôi Thái Dạ quát không hề nhỏ, Dung Kỳ chắc chắn đã nghe thấy. Tuy những lời
anh ta nói không phải sự thực, nhưng… Cô chầm chậm ngẩng đầu lên. Dung Kỳ đang
uống cà phê xem báo, dường như không chú ý đến.

“Tiểu Ái! Nói đi chứ!” Vị thiếu gia trong điện thoại tức
giận hét lên một tiếng, cô choáng váng đầu óc, vội rời khỏi phòng ăn chạy đến
boong thuyền. “Được rồi! Anh Thái Dạ, đều là tôi không tốt được chưa? Thực ra
hôm qua tôi cũng muốn casting nhưng lại gặp phải Hứa Kỷ Dương, thằng cha đó lần
trước tôi đá hắn, xúi quẩy sao lần này lại làm diễn viên nam chính, gặp tôi đã
khoe khoang, anh nói xem tôi còn có thể casting được không?”

“Hứa Kỷ Dương là ai?” Anh nghe ra điều kỳ lạ.

“Ồ, đúng rồi, anh vẫn chưa biết!” Tiểu Ái giải thích qua
loa, nói xong thì phát hiện ra đầu dây bên kia lặng thinh. Cô alo hồi lâu, anh
mới lên tiếng, nhưng giọng nói có vẻ càng tức giận hơn: “Dung Tiểu Ái! Tại sao
trước nay em chưa từng nói với tôi chuyện này!”

“Anh bị chập mạch à, đã là chuyện từ đời thủa nào rồi! Hơn
nữa có phải chuyện gì cũng phải khai báo với anh đâu, anh cũng có cả đám bạn
gái đó thôi, tôi đâu có bắt anh khai báo.”

“Đó là hai chuyện khác nhau!” Dừng một lát, anh lại nói: “Em
đang ở đâu, bây giờ anh đến đón?”

“Tôi không ở thành phố S…” Tiểu Ái yếu ớt trả lời, kết quả
lại bị quát. Thực ra mấy ngày sau cô không có việc gì cả, cứ cho là xin nghỉ
cũng được, vậy mà không hiểu anh ta hét toáng lên làm gì thế.

Trong điện thoại, Thôi Thái Dạ ra quyết định thời gian muộn
nhất trở về công ty, Tiểu Ái vừa rủa thầm vừa đáp lại: “Vâng! Vâng! Lời anh
Thôi nói là đúng nhất! Đều do tôi không tốt, sau này bất kể ở đâu tôi cũng phải
thông báo ngay cho anh, để anh không phải lo lắng, được chưa? Tôi đã ngoan
ngoãn như vậy, anh vẫn còn mắng nữa à, tôi tắt máy nha, lúc quay về sẽ lại liên
lạc với anh.” Tiểu Ái nịnh hót, an ủi một hồi, vừa tắt được điện thoại, quay
đầu, thì bị Dung Kỳ đang đứng ở trước cửa làm cho giật nảy mình.

Dưới ánh nắng hiền hòa sáng rõ giữa trưa, đôi mắt màu trà đó
gần như trong suốt, mang đến cảm giác lạnh lẽo. Nhìn thấy Tiểu Ái xoay người,
Dung Kỳ thu lại ánh mắt đang hướng về cô, đến dựa vào lan can.

“Nghe nói, Thôi Thái Dạ vì em mà thành lập lên một bộ phận ở
Sun phải không?”

Không ngờ anh sẽ hỏi vấn đề đó, nên cô đáp lại vâng, sau đó
lại bổ sung thêm: “Không thể nói là một bộ phận, chỉ có thể xếp vào một vị trí
mà thôi.”

“Thôi Thái Dạ rất có lòng với em, trước nay cậu ta chưa bao
giờ vì phụ nữa làm nhiều việc như vậy.” Khuôn mặt anh dưới ánh mặt trời thoáng
u buồn.

Tiểu Ái biết Dung Kỳ hiểu nhầm tình cảm giữa cô và Thôi Thái
Dạ, nhưng mà hiếm khi thấy anh điềm tĩnh thản nhiên nói chuyện đó, cô đã sai
thì cứ sai cho chót: “Đúng vậy, ban đầu em còn cho rằng anh ấy chỉ là hứng thú
nhất thời, không ngờ lại rất chân tình, còn nói nếu như ngày nào đó em định từ
bỏ nghề này, thì cứ làm vợ của anh ấy, hằng ngày chỉ cần dạo phố, ăn cơm, uống
trà, mua sắm, mắc cười lắm đúng không?” Nói xong, chính cô tự bật cười. Dung Kỳ
từ đầu đến cuối không hề nhìn cô, ánh mắt đó đặt ở nơi xa xăm, hướng về phía
biển một cách vô định. Dường như ở nơi đáy biển kia, đang cất giữ vô số châu
báu thu hút toàn bộ ánh mắt lẫn tâm hồn anh. Cô nhìn anh một lúc, rồi lặng lẽ
quay về phòng ăn.

Con thuyền xinh đẹp, tao nhã rẽ những cơn sóng trắng xóa.
Bốn bề bây giờ đều là đại dương mênh mông, dấu vết của đất liền trước đó còn
nhìn thấy thấp thoáng giờ đây cũng không thấy đâu nữa. Tiểu Ái ở trên buồng
lái, vừa ngắm biển vừa nghe nhạc, thỉnh thoảng lại liếc nhìn nơi bậc thềm, chỉ
sợ lúc Dung Kỳ quan sát được điều gì bất thường đột ngột xông lên đây, cô không
kịp chuẩn bị ứng phó.

Chiếc du thuyền chính xác là đang tiến về phía trước, chỉ là
mục tiêu không phải là quay về, mà tiếp tục một mạch hướng về nam, tính toán theo
thời gian và tốc độ thuyền chạy, thì cho dù bây giờ Dung Kỳ phát hiện ra điều
khác thường thì cũng trễ rồi. Lần này không chỉ làm anh tức chết mà cô thì có
một chuyến miễn phí ra biển.

Cuối cùng, Dung Kỳ cũng phát hiện ra điều khác thường. Lúc
đó đã hơn ba giờ chiều, Tiểu Ái còn đang nửa nằm nửa ngồi trên ghế điều khiển
ngủ say. Dưới sự chất vất của anh, cô tỏ ra vô tội, hoảng loạn kiểm tra máy
móc, thậm chí còn giả bộ cắn môi, đỏ mắt. Nhìn vào đôi mắt anh, Tiểu Ái thấy
dáng vẻ mình thật vô tội, điều ấy khiến ngay cả chính cô cũng phải gật gù khen
ngợi. Kĩ thuật diễn xuất của cô quả là điêu luyện!

“… Người ta dẫu sao cũng chưa từng được huấn luyện chuyên
nghiệp mà, trước đó bị anh mắng mới bấm bụng nói không sao cả. Anh đừng tức
giận, tuy kinh nghiệm của em ít nhưng xem tình hình hiện tại, chắc chỉ do chọn
sai hướng mà thôi. Chỉ cần kịp thời điều chỉnh là được rồi. Anh yên tâm, lần
này nhất định không có vấn đề gì đâu! Huống hồ, chúng ta luôn ở vùng biển quốc
gia, sẽ không có chuyện gì xảy ra cả. Hôm nay cũng đã tối rồi, so với chạy
thuyền trong đêm, thì chi bằng cứ ở đây nghỉ ngơi, sớm mai lại xuất phát… Tất
nhiên, nếu như anh nhất định muốn quay về hôm nay thì cũng được, chỉ e là em
chưa từng lái thuyền ban đêm…” Cô cứ thao thao bất tuyệt khiến khuôn mặt Dung
Kỳ hơi trầm lạnh, tuy rằng chột dạ, nhưng chuyện lái thuyền qua đêm thì cô
không hề dối anh. Dù sao, cô cũng không ngờ Dung Kỳ lại phát hiện ra vấn đề vào
lúc này, càng không ngờ rằng mình lại ngủ say quá mức như vậy. Tiểu Ái cũng
muốn trước khi trời tối quay về, nhưng lúc này, ở trên biển một mình với anh cô
càng cảm thấy kì quái. Tuy nhiên vì sợ chết hơn, nên cô nghĩ quyết định qua đêm
trên biển lúc này là lựa chọn hợp lý nhất. Có lẽ sự chân thành cuối cùng trong
mắt cô đã thuyết phục được Dung Kỳ, dù sắc mặt không tốt, nhưng anh vẫn đồng ý.

Chiếc du thuyền dừng lại, cả vùng biển là một màu xanh biếc,
mênh mông bát ngát, ánh mặt trời chiếu xuống khiến nước biển tựa như những giọt
thủy ngân lóng lánh. Nếu như thời tiết không se lạnh. Cô đã nhảy xuống biển
bơi. Sau một hồi lục lọi, cô tìm ra một chiếc cần câu cá mới tinh, xem ra là
lúc mua du thuyền đã được tặng kèm, còn mới nguyên chưa dùng bao giờ. Lúc xế
chiều, Tiểu Ái ngồi trên sân thượng phía đuôi con thuyền. Phía sau cô chính là
cánh cửa kính sát đất của phòng ăn, thỉnh thoảng quay đầu lại có thể thấy dáng
vẻ bận rộn của Dung Kỳ trong nhà bếp.

Có lẽ vì biển cả, hoặc do cảnh hoàng hôn lộng lẫy, tráng lệ
như mơ trước mặt mà trong sâu thẳm, cô bỗng thấy vô cùng bình yên. Lần đầu tiên
ngắm hoàng hôn giữa biển, cảm giác đó giống như cả thế giới này chỉ thuộc về
riêng cô, bình yên, tự tại.

Buổi tối, Tiểu Ái ngủ trong phòng ngủ của du thuyền, còn anh
ở phòng khách. Hai người cách nhau một tầng, Tiểu Ái còn lấy chiếc áo sơ mi mới
tinh của Dung Kỳ làm quần áo ngủ. Chiếc giường lớn trên du thuyền vừa rộng vừa
mềm, cô ôm gối, rất nhanh đi vào giấc mộng.

Giữa đêm khuya, hai người bị đánh thức bởi một trận mưa lớn.
Trong trận cuồng phong, chiếc du thuyền lắc lư không ngừng, Tiểu Ái lảo đảo mở
cửa kính ra, Dung Kỳ cũng đang từ khoang giữa đi xuống. Hai người đều bị cảnh
tượng trước mắt làm cho hoảng sợ. Trên biển là một màu đen như mực, cơn giông
tố cực lớn đột nhiên ập tới, chiếc du thuyền như phiến lá trong gió, không
ngừng đung đưa. Cái trần phía đuôi thuyền ngăn không nổi cơn mưa to, nước trút
xuống trộn lẫn với nước biển lạnh băng. Trong nháy mắt hai người ướt như chuột
lột. Trên người chỉ mặc một chiếc áo sơ mi của Dung Kỳ, bị nước tạt vào lạnh
đến mức làm Tiểu Ái muốn khóc.

“Anh! Làm sao bây giờ?” Trong gió lớn, vừa vén những sợi tóc
tối ướt trên mặt, Tiểu Ái vừa hoảng loạn kéo lấy Dung Kỳ.

“Về phòng ăn trước đã, đóng cửa chặt lại, ít nhất không để
nước biển tràn vào.” Anh kéo Tiểu Ái bước vào phía trong, nhưng cô lại đột
nhiên vùng khỏi anh chạy lên buồng lái tầng trên. Anh vội vàng đuổi theo, cô
đang ra sức kéo mái che phía sau buồng lái.

“Em làm gì vậy? Mau quay về phòng ăn!” Trong mưa bão pha lẫn
tiếng sấm nổ đùng đoàng, ở trên biển âm thanh đó nghe càng thêm đáng sợ.

Báo cáo nội dung xấu