Trái tim màu hổ phách - Chương 09 phần 1

Chương 9: Hồi ức ùa
về

Lúc nhận được cuộc gọi của Tư Nhã, Tiểu Ái đang buồn rầu
ngồi thu mình trên xe. Người đang lái xe bên cạnh không thể hiện chút ấm áp nào
khiến Tiểu Ái cảm thấy rất buồn tẻ. Tiếng chuông điện thoại chưa vang được mấy
hồi đã bị cô ấn tắt. Biết Tư Nhã muốn tìm mình nói chuyện nhưng vì vướng “ngọn
núi lửa” ngay bên cạnh, cô chỉ có thể nhẫn nhịn mà thôi.

Không lâu sau, tin nhắn được gửi tới: “Con bé chết tiệt kia,
con sói đỏ cuỗm cậu đi mất rồi à?”

Trong khoang xe không có âm nhạc, tiếng chuông điện thoại
vang lên liên tiếp cực kì khó chịu, liếc nhìn gương mặt lạnh lùng của người bên
cạnh, Tiểu Ái chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng rồi mới trả lời tin nhắn:
“Không phải con sói cậu nghĩ đâu, yên tâm đi!”

Tin nhắn của Tư Nhã được gửi đến với tốc độ nhanh chóng mặt:
“Vậy là con sói nào? Cậu đừng có lừa mình đó! Nếu như con sói đó dám ra tay với
cậu, mình sẽ cào xước, đập nát kính, tháo bánh chiếc DBS của anh ta!”

Tiểu Ái không nhịn được cười. Không hổ danh là chị em, ngay
cả cách thức uy hiếp trả thù cũng y như nhau.

Mấy ngày trước sau khi Tiểu Ái kể với Tư Nhã chuyện Thôi
Thái Dạ hôn cô, vẻ mặt Tư Nhã lập tức như kiểu “mình đã sớm tiên liệu được
rồi”, ngay cả cách xưng hô cũng nhất loạt đổi thành “con sói kia”, khiến cô chỉ
biết cười sặc sụa.

Tiểu Ái tiếp tục trả lời: “Yên tâm, thật sự không phải con
sói đó. Là anh trai mình. Bố mình bị ốm, bọn mình đang trên đường về nhà. Có
thể phải mất ba, bốn ngày!”

Tư Nhã lập tức gửi đến một chuỗi dấu chấm than: “!!! Chú bị
bệnh sao không nói với mình? Lẽ ra nên rủ mình đi cùng bọn cậu về chứ? Cậu thật
là không hiểu chuyện gì cả! Chú vừa đẹp trai vừa hiền từ, nhớ lại trước đây chú
đã săn sóc mình nhiều như thế nào!”

Tiểu Ái: “Nhã Nhã à, chúng ta mới quen nhau hồi đại học mà!
Cậu đã gặp bố mình lúc nào?”

Tư Nhã: “Mình nhìn ảnh tưởng tượng không được à!”

Tiểu Ái: “Được! Rất được!”

Tư Nhã: “Con bé chết tiệt kia, cảm giác được ngồi trong xe
S600 thế nào hả? Cậu nhớ mấy ngày tới phải giúp mình trông coi Dung Kỳ, đừng để
người yêu hồi trung học thanh mai trúc mã gì đó cướp mất đấy!”

Tiểu Ái: “Thôi đi! Cậu cho rằng mình có thể trông coi anh ấy
hả? Hơn nữa, bố mình đang bị bệnh, lấy đâu ra thời gian để ý những chuyện đó!”

Tư Nhã: “Vì thế đáng lẽ cậu phải để mình về cùng với bọn
cậu. Trời ơi, chỉ cần nghĩ đến khuôn mặt đẹp trai của Dung Kỳ với chiếc xe S600
kia, tim mình lại đập dữ dội… Mấy ngày nữa không biết sẽ có bao nhiêu đứa con
gái như hùm như sói bổ nhào vào anh cậu! Hức hức…”

Đến đây thì Tiểu Ái không còn lời nào để đáp lại nữa. Cô
nhìn vào khuôn mặt Dung Kỳ. Đúng vậy, các đường nét trên khuôn mặt anh đẹp
thanh thoát, mắt, mũi và môi giống như kiệt tác của thượng đế. Nhưng vấn đề là,
bao nhiêu năm nay đã có rất nhiều cô gái muốn đến với anh, nhưng cô chưa thấy
anh đáp lại tình cảm của bất kỳ ai dù chỉ một chút thôi. Hi vọng Tư Nhã lần này
giống như những lần trước, chỉ là nhất thời hứng lên, chứ không thì e rằng cô
sẽ bị ngã một vố đau.

Thời gian lái xe đến thành phố Z chỉ mất hai tiếng đồng hồ,
trên đường đi cũng thuận lợi nên buổi trưa xe đã dừng lại phía trước nhà. Từ
hôm bị ngã xuống nước mấy ngày trước, đến giờ vẫn còn ho và nghẹt mũi, nhưng vì
thích mặc áo đẹp nên Tiểu Ái chỉ khoác chiếc áo len mỏng đến đầu gối, trong khi
nhiệt độ hôm nay lại giảm. Vừa xuống xe cô lạnh đến nỗi hắt hơi liên tục.

Một chiếc áo vest màu đen được phủ lên đầu Tiểu Ái, khi kéo
chiếc áo vest xuống, cô thấy Dung Kỳ đã đi vào hành lang. Trên người anh chỉ
còn sót lại chiếc áo mỏng manh.

Cái tên này gần đây đối xử với cô xem ra khá tốt, chả trách
người ta hay nói khoảng cách sinh ra tình cảm, lúc trước chuyển đi thật là một
lựa chọn sáng suốt. Tiểu Ái khoác áo vest, trên đó vẫn còn lưu lại hơi ấm của
anh.

Nhà cô ở trên tầng năm, tầng cao nhất của khu dân cư. Căn hộ
được thiết kế theo kiểu gác xép, có bốn phòng, trong đó phòng khách có diện
tích rất lớn.

Bà Dung vừa mở cửa, đã ôm chầm lấy Tiểu Ái. Việc học ở
trường bận rộn, những dịp nghỉ hè, nghỉ đông cô lại bận đi casting khắp nơi,
nên không có nhiều thời gian về nhà. Lần về gần đây nhất là dịp nghỉ lễ 1/5,
chẳng trách mẹ lại nhớ cô như vậy.

Tiểu Ái quàng lấy cổ mẹ làm nũng, Dung Kỳ lúc này mới bước
vào phòng, hờ hững gọi một tiếng “Mẹ”. Điều này, Tiểu Ái thật sự khâm phục anh,
đã ba năm không gặp, vẻ mặt anh lại như mới chỉ xa cách có ba ngày.

“Về là tốt rồi, mau đi thăm bố con đi! Ông ấy vừa nói với
mẹ, nếu như hôm nay không gặp được các con thì sẽ không xuống giường.” Bà Dung
gật đầu với Dung Kỳ, ba người đi về phía phòng ngủ, còn chưa đặt chân vào cửa
phòng, đã nghe thấy tiếng ông Dung.

“Các con yêu quý của bố! Mau đến đây cho bố ôm cái nào! Bố
nhớ các con quá!” Ông Dung đang nằm trên giường xem phim, nét mặt hồng hào giơ
tay ra hướng về phía họ.

Tiểu Ái vô cùng ngạc nhiên, giọng nói của bố vẫn sung sức,
thần sắc vẫn tốt như vậy, bố có chỗ nào giống với người đang bị bệnh đâu? Chắc
không phải bố học theo mấy bộ phim truyền hình giả bệnh đó chứ?

Cô nhìn Dung Kỳ, vẻ mặt anh vẫn bình thản, bước lên gọi một
tiếng “Bố”.

“Thằng nhóc này! Chỉ có con là không có tinh thần nhất!” Ông
Dung giọng nói đang vui vẻ thì đụng ngay phải núi băng, vì thế xoay đầu sang
Tiểu Ái: “Heo con đến đây bố ôm nào!”

Nghe thấy tên gọi thân mật đã lâu chưa được nhắc tới, sống
mũi Tiểu Ái hơi cay cay. Cho dù bây giờ bố nói với cô, bố giả bệnh để lừa họ về
nhà thì cô cũng không giận.

Thấy các con về nhà, bố mẹ Tiểu Ái rất vui mừng. Buổi trưa
bà Dung nấu cả một bàn thức ăn, ông Dung còn mở cả chai rượu vang hảo hạng đã
cất giữ mấy năm nay, nhà có bốn người, ông kiên quyết bắt mỗi người uống một
ly.

Sau bữa trưa, bà Dung rửa hoa quả rồi giúp anh em cô thu xếp
chăn và ga trải giường. Tiểu Ái cùng ông Dung ngồi xem phim “Xích Bích” trong
phòng khách. Như thường lệ, khi hai người cãi nhau đến độ đỏ mặt tía tai vì sự
kiện lịch sử của nhân vật nào đó trong “Tam quốc”, thì Dung Kỳ vẫn như trước,
lặng lẽ ngồi làm việc với chiếc laptop.

Mặc dù từ nhỏ đến lớn, khung cảnh gia đình này Tiểu Ái đã
thấy vô số lần, nhưng thỉnh thoảng ngẩng đầu lên, cô vẫn cảm giác có gì đó
không thật. Giống như anh với họ là hai thế giới. Một nhà ba người và một đứa
bé không thể hòa hợp. Anh rất trầm tĩnh và cũng rất hiểu chuyện, anh hoàn mĩ,
ưu tú, không bao giờ khiến họ phải thất vọng. Thế nhưng, anh cũng rất xa cách,
khoảng cách đó giống như không khí trong suốt, biết rõ là tồn tại, nhưng mãi
mãi không nhìn thấy được, không bao giờ với tới được.

“Hôm nay lạnh như vậy, hay là buổi tối ăn lẩu đi!” Bà Dung
bưng hoa quả bước ra.

“Vậy chẳng phải mẹ lại cần giúp đỡ hay sao?” Tiểu Ái ra sức
nhét những quả nho Mỹ vào miệng. Cô và Tư Nhã là “quý tộc mới của thành thị”,
không đi chợ, không nấu cơm, ngay đến hoa quả cũng lười không rửa, đã rất lâu
rồi cô không được hưởng thụ cảm giác gia đình đầm ấm.

“Đúng rồi, bố mẹ có biết bây giờ anh rất lợi hại không? Anh
đã trở thành đạo diễn quốc tế rồi đó! Ngay cả đến ngôi sao nổi tiếng gặp anh
cũng phải kính cẩn. Như cô diễn viên chính đoàn làm phim con – Phạm Tĩnh Tĩnh,
báo chí nói cô ta rất nổi tiếng, nhưng cứ gặp anh trai thì lúc nào cũng cười
tươi như hoa. Còn nữa, bố mẹ có biết ngày hôm nay bọn con đi về bằng xe gì
không? S600, xe Benz! Là xe của anh trai đó, anh có rất nhiều tiền! Vì thế, giờ
bố mẹ đã trở thành phú ông phú bà rồi đó, có yêu cầu gì thì bố mẹ cứ đưa ra!
Anh sẽ giúp bố mua xe, đổi một ngôi nhà thật lớn!”

“Con bé này! Bố con nhiều tuổi như vậy rồi, ông ấy có muốn
học lái xe mẹ cũng không yên tâm. Còn về chuyện nhà cửa, hai con không sống ở
đây, căn nhà này vốn dĩ đã lạnh lẽo lắm rồi, còn muốn đổi nữa sao?” Bà Dung dí
tay vào trán Tiểu Ái: “Anh con từ nhỏ đã có bản lĩnh rồi, những thành tựu nó
đạt được bây giờ chẳng có gì lạ cả, con đắc ý gì chứ? Tiền đâu phải do con kiếm
ra!” Bà nói xong lại quay sang Dung Kỳ, ngữ điệu dịu dàng: “Tiểu Kỳ à, tiền con
gửi về trước đây bố mẹ đều đã nhận được rồi. Nhưng mẹ với ba thực sự không cần
nhiều tiền như vậy, vì thế đã giúp con mở tài khoản để gửi vào đó, đợi đến khi
con cần đến thì lấy ra dùng.”

Tiểu Ái chớp chớp chớp mắt hỏi nhỏ ông Dung: “Anh gửi tiền
về hả bố? Gửi bao nhiêu vậy?”

Ông Dung đúng lúc xem đến cảnh hỏa công phá thế liên hoàn,
vô cùng hăng say: “Tiểu Kiều bị Tào Tháo vây khốn rồi, thế này thì trốn thoát
làm sao đây?”

“Bố!”

“Bố không nhớ rõ lắm, khoảng năm hay sáu trăm nghìn nhân dân
tệ gì đó, hỏi mẹ con đi!”

Năm, sáu trăm nghìn nhân dân tệ? Tiểu Ái bị kích động lớn:
“Con sớm muộn cũng sẽ kiếm được nhiều tiền thôi! Bố mẹ cứ đợi mà xem!”

“Đợi cái gì!” Bà Dung đưa một tờ giấy đến: “Tiểu Ái, cùng
với anh con đi siêu thị đi, đây là những thứ cần dùng cho bữa lẩu tối nay. Có
đồ nào thích ăn, các con xem rồi mua thêm.”

Tiểu Ái xem tờ thực đơn một dãy dài, rầu rĩ: “Mẹ, trong nồi
lẩu của mẹ cần đến cả dép đi trong nhà và giấy vệ sinh à?”

“Nhân tiện đi thì mua một thể. Con bé này nhiều lời làm gì?
Không phải có xe sao, lại chẳng cần phải khuân vác.”

“Con vừa về mà mẹ đã bắt làm việc cực nhọc rồi…” Tiểu Ái còn
đang lẩm bẩm, Dung Kỳ đã tắt máy tính đi về phía cửa. Cô thừa dịp nhanh trí nói
với mẹ: “Anh lái xe, một mình anh ấy đi không được hả mẹ?” Kết quả chưa nói hết
câu, cô đã bị cho mấy cái cốc vào đầu, đành phải mau mau đi thay dép.

Nhìn hai người, kẻ trước người sau không nói không rằng đi
ra khỏi nhà, bà Dung thở dài: “Ông xã, Tiểu Kỳ với Tiểu Ái, sao vẫn lạnh nhạt
như trước vậy? Tiểu Kỳ từ nhỏ đã được yêu quý, ông nói xem vì sao con bé này
lại không muốn thân thiết với anh trai nó?”

Ông Dung vẫn bận rộn với việc xem phim, nói qua loa vài câu,
cũng chẳng thèm nhìn vợ mình. Bà Dung lại gọi mấy tiếng, sau đó thì bốc hỏa,
giằng lấy điều khiển ti vi trên tay ông rồi ấn nút tắt. Ông Dung lúc đó mới
cười cười với bà, rồi liên tục gọi bà xã.

“Ông xem đi, Tiểu Ái chính là học ông, từ nhỏ đã giống như
quỷ vậy, có việc cần nhờ người ta thì một vẻ mặt, không có việc gì thì lại một
vẻ mặt khác.”

“Giống tôi không tốt à? Bây giờ trong xã hội này, sẽ có
những kiểu người như vậy, gió chiều nào theo chiều ấy, không biết đến làm việc
lớn là như thế nào!”

“Tiểu Kỳ lại không giống ông. Nó từ nhỏ nói một là một, hai
là hai, xưa nay không hề nhiều lời! Hiện tại không phải là nó đã thành công
trong sự nghiệp sao?”

Ông Dung kéo tay vợ, mỉm cười: “Nó đương nhiên không giống tôi
rồi, nếu giống tôi thì làm sao có thể nhẫn nại như vậy được!”

“Ông xã, hôm nay thấy chúng nó quay về, trong lòng tôi luôn
nghĩ, hai đứa trẻ đều đã lớn rồi, quan hệ vẫn không tốt, hay là… chúng ta kể
chuyện đó với hai đứa chúng nó?” Lời nói của bà Dung khiến ông Dung hơi biến
sắc, bà vội vàng nói thêm: “Chủ yếu là vì nó, ông cũng biết Tiểu Ái, từ khi
Tiểu Kỳ đến nhà này, việc gì cũng thích tranh giành với nó, còn không phải là
sợ chúng ta sẽ yêu Tiểu Kỳ hơn hay sao? Ông thấy thế nào…”

“Tôi thấy bà bớt lo đi!” Vẻ mặt ông Dung nghiêm túc hiếm
thấy: “Tôi đã nói với bà, việc này không được nhắc đến. Tôi biết trong lòng bà
yêu con gái, nhưng còn Tiểu Kỳ thì sao, bà đã từng nghĩ cho nó chưa? Ngộ nhỡ nó
biết chuyện này rồi, bà nói xem về sau làm sao nó trở về cái nhà này nữa? Đứa
trẻ này, tính tình lạnh lùng, kiêu ngạo. Năm đó, thấy dáng vẻ nó khi mở cửa
nhìn tôi, trong lòng tôi vô cùng xót xa. Bà nói xem một đứa bé mười tuổi, tại
sao ngay đến nửa nụ cười cũng không có vậy? Mới mười tuổi, cặp mắt đã lạnh
lùng, hoàn toàn giống như một người trưởng thành đã từng trải qua những thăng
trầm của cuộc đời. Thà rằng, nó cứ phản kháng một chút, khó bảo một chút, dù
sao vẫn có con đường để giải quyết, ít nhất còn khiến nó coi chúng ta là người
nhà thật sự. Nhưng nó lại một mực nghe lời và tỏ ra hiểu chuyện hơn bất kỳ ai,
cái gì cũng cất giấu trong lòng, không cho chúng ta biết, điều đó mới làm người
ta lo lắng. Nếu năm đó tôi không đưa ra quyết định sáng suốt, bịa ra một câu
chuyện, thì làm sao nó bằng lòng ở lại nhà chúng ta chứ? Bây giờ nếu để nó
biết, thực ra nó với tôi một chút quan hệ cũng không có…”

“Được rồi, được rồi, tôi thuận miệng nói ra một câu thôi mà,
cũng không đến mức ông phải nói nhiều như vậy. Tiểu Kỳ bây giờ không phải là
tốt lắm rồi à? Đã tốt nghiệp đại học, Mỹ cũng đi rồi, sự nghiệp cũng dần đi vào
ổn định, còn điều gì khiến ông lo lắng nữa!” Bà Dung không chịu được việc, mỗi
lần chồng hồi tưởng lại sự việc năm đó, thì cảm xúc lại dạt dào tha thiết,
tưởng chừng như những chuyện bi thảm nhất trên đời này đều xảy ra với Dung Kỳ
của họ vậy.

“Làm sao không thể lo lắng được? Bà nghĩ xem, Tiểu Kỳ năm
nay bao nhiêu tuổi rồi, vẫn chưa có ai bên cạnh cả!”

“Đám trẻ bây giờ đứa nào chẳng kết hôn muộn, đề cao độc lập,
làm người độc thân, huống hồ nó vừa từ Mỹ trở về, ông muốn nó đi đâu tìm người
đây!”

“Bà thì biết cái gì mà nói! Tiểu Kỳ ra nước ngoài cũng chỉ
là chuyện gần đây, trước khi ra nước ngoài bà đã thấy nó yêu đương ai chưa? Bà
nói đi…” Những lời phản bác của ông Dung rốt cuộc cũng khiến bà Dung phải nộp
vũ khí đầu hàng. Bà đưa lại chiếc điều khiển ti vi cho ông: “Được rồi, được
rồi, tôi biết rồi, ông xem phim của ông đi, hỏa công phá thế liên hoàn, tiếp
tục đi!” Nói xong, bà lập tức lên gác.

Sở thích của ông Dung quay trở lại như chưa có chuyện gì xảy
ra, lấy được chiếc điều khiển rồi, ông lại tập trung tinh thần xem phim.

Chiều thứ ba, siêu thị rất vắng vẻ. Tiểu Ái trước khi xuống
xe đã để lại chiếc áo vest trên xe, lí do là cô không muốn làm hỏng hình tượng
của mình. Dung Kỳ lãnh đạm nhìn cô, cũng không lấy lại áo mặc vào. Tiểu Ái tức
giận, nhìn vào bóng dáng cao ráo chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, không kìm nổi mắng
thầm câu quỷ ưa sạch sẽ, cho anh lạnh chết đi!

Tiểu Ái không muốn vận động, vừa bước vào siêu thị, lập tức
đưa thực đơn cho Dung Kỳ, còn mình thì đẩy xe, lười biếng đi theo sau anh.

Hai người cứ thế lặng lẽ không nói gì, mua hết những đồ
trong thực đơn, rồi đi đến quầy hàng đông lạnh.

“Muốn ăn cái gì khác không?” Lúc Dung Kỳ hỏi, Tiểu Ái còn
bận nhẩm đếm những chị em nội trợ ở tứ phía đang nhìn mãnh liệt Dung Kỳ. Tuổi
tác chênh lệch phải từ hai mươi đến sáu mươi tuổi, ngay cả đến những bé gái
đáng yêu bên cạnh các bà mẹ trẻ cũng không tránh được việc nhìn chăm chú về
phía anh. Tên này thật sự là già trẻ cũng không tha.

Bỗng có một vật gì đó lạnh lạnh đập vào trán Tiểu Ái, cô
nhảy lên hoảng sợ, phát hiện ra Dung Kỳ đang cầm một con gà đông lạnh đánh
mình.

“Rất bẩn đó!” Tiểu Ái túm chặt áo sơ mi của Dung Kỳ quệt
lên, anh tránh không kịp, bị cô quệt lên bả vai mấy cái liền.

“Em…” Dung Kỳ trừng mắt nhìn Tiểu Ái. Cô lè lưỡi làm mặt quỷ
với anh. Hiện giờ cô không sợ anh, bố mẹ đều ở bên cạnh, cô cũng độc lập về
kinh tế rồi, hơn nữa còn có bệ đỡ kiên cố Thôi Thái Dạ.

Nghĩ đến Thôi Thái Dạ, Tiểu Ái lại cảm thấy đau đầu. Mặc dù
trước kia, cô đã từng chủ động hôn anh ta, nhưng hôn má và hôn môi có ý nghĩa
hoàn toàn khác nhau. Cô tất nhiên không tin Thôi Thái Dạ sẽ thật lòng với mình,
nhưng hiện tại anh ta lại bày ra bộ dạng hứng thú với cô, làm cô thấy khó xử.

Lần này nghe tin bố bị ốm nên Tiểu Ái ngoan ngoãn về nhà,
nguyên nhân một phần cũng là vì tạm thời né tránh anh ta.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.