Rừng chưa thay lá - Chương 10

Chương 10

Nằm ngã người trên salon với tư thế
hết sức gợi cảm, Phi Phụng nũng nịu gọi Trác:

- Lại đây với em.

Đang đứng tựa cửa sổ hút thuốc lá,
Trác búng ngay điếu thuốc hút dở ra ngoài rồi bước đến bên Phụng:

- Lại vòi vĩnh gì đây công chúa?

Phi Phụng cong cớn:

- Em là hoàng hậu chớ không phải
công chúa.

Trác cười dễ dãi:

- Ờ thì hoàng hậu. Hoàng hậu cần gì
ạ?

Vuốt nhẹ bắp thịt trên tay anh, Phi
Phụng thì thầm:

- Chừng nào mình đi Sài Gòn?

- Anh đã nói rồi. Tuần sau.

Phụng nũng nịu:

- Mốt mình đi. Được không anh?

Trác lắc đầu:

- Đang vào mùa thu hoạch, anh không
bỏ trại được.

Phi Phụng giận dỗi:

- Vậy là anh coi trọng công việc
hơn em?

Trác nhíu mày:

- Công việc và em là hai thứ khác
xa nhau, không thể đem ra so sánh được.

- Nhưng em muốn biết. Nếu phải lựa
chọn, anh sẽ chọn ra sao?

- Anh sẽ chọn em. Bằng lòng chưa?

Mặt Phi Phụng tươi hẳn lên:

- Đã chọn em thì phải chiều ý em.
Ngày mốt, chúng ta đi Sài Gòn. Em cần mua sắm một vài món để dự đám cưới nhỏ
bạn.

Vòng tay vít cổ Trác xuống, cô hỏi:

- Chắc anh rất muốn phu nhân của
trang trại Thùy Dương phải là người đẹp nhất, sang trọng nhất trong đám cưới đó
chớ?

Trác nheo nheo mắt:

- Em muốn đẹp hơn cô dâu à?

Ngồi thẳng người lên đầy kiêu hãnh,
Phi Phụng đáp:

- Em sẽ đẹp hơn cô dâu là lẽ đương
nhiên. Cái em muốn là em phải sang trọng hơn, giàu có hơn cô ta kìa. Em muốn
mọi người biết vợ của ông chủ trang trại Thùy Dương lúc nào cũng đứng nhất về
mọi phương diện.

Giọng Trác thản nhiên:

- Bộ trang sức bằng bạch kim anh
tặng em hôm đám hỏi cũng được lắm mà.

Phi Phụng xụ mặt:

- Em đã mang nó đi dự sinh nhật
rồi, chẳng lẽ lần này lại mang nó nữa?

- Thì đã sao.

Giọng Phi Phụng sũng nước:

- Là người nổi tiếng làm chi cho
khổ thế này. Đi tới đâu cũng bị thiên hạ chỉ trỏ ngắm nhìn. Thà em trốn ở nhà
chớ nhất định không xuất hiện trước đám đông với hình tượng cũ. Quê lắm. Nhục
lắm.

Trác cố nén bực dọc:

- Em mắc bệnh ngôi sao từ bao giờ
vậy?

Phi Phụng sững lại vì câu hỏi của
Trác, rồi cô oà lên:

- Em muốn tươm tất một chút, vì em
là vợ sắp cưới của anh, nhưng anh lại không hiểu. Vậy thì thôi, em đâu dám yêu
cầu gì cho bản thân nữa.

Vừa thút thít, Phi Phụng vừa ca
cẩm:

- Đúng ra, em nên giữ thân phận
mình, để biết giữa chúng ta vẫn còn một khoảng cách.

Trác ngắt ngang lời Phụng:

- Em đừng khóc nữa. Với em, anh
không tiếc bất cứ thứ gì. Nhưng em phải thực tế một chút, chớ không thể sống
với hư danh. Anh cần một người vợ hiểu anh, đồng cam cộng khổ với anh trong
công việc, chớ đâu cần một hình tượng lộng lẫy giữa đám đông.

Phi Phụng im lặng đưa tay quệt nước
mắt. Trác dịu dàng nâng mặt cô lên:

- Em rất đẹp. Không trang sức nào
sánh bằng sắc đẹp của em. Em là thứ anh quý nhất trên đời. Anh đã hứa tuần sau
đi Sài Gòn với em, thì nhất định tuần sau chúng ta sẽ có mặt ở Sài Gòn. Lúc ấy,
mặc sức cho em mua sắm.

Phi Phụng đẩy tay anh ra:

- Tới lúc đó, em không cần nữa.

Trác kéo cô vào lòng:

- Lại giận rồi. Mặt em giận trông
xấu quá.

Phi Phụng cố sức đẩy Trác:

- Kệ... người ta. Ai bảo anh nhìn
làm chi?

Trác lì lợm cúi xuống, Phi Phụng vờ
ngúng nguẩy rồi cũng để Trác hôn. Chủ động kéo anh nằm xuống salon, cô mặc cho
Trác vuốt ve. Phụng biết mình phải xoa dịu Trác. Anh là một người đàn ông thép,
cô không thể dùng nước mắt để làm mềm trái tim anh. Trái lại, sắc đẹp, sự gọi
mời của thân xác có thể khiến anh mê đắm. Khi đã mê rồi, cô sẽ điều khiển được
anh thôi.

Nhưng khi chưa chính thức là vợ
chồng, Phi Phụng phải biết treo cao giá ngọc. Cô thích làm anh điên lên vì ham
muốn mà không được thỏa mãn. Đó là cách khiến Trác không thể bỏ cô được.

Giữ bàn tay háo hức của anh lại,
Phi Phụng nhỏ nhẹ, nhưng dứt khoát:

- Đừng mà anh.

Trác nuối tiếc buông cô ra. Anh đốt
thuốc rồi rủ:

- Đi một vòng trại với anh nha?

Phi Phụng uể oải:

- Ngoài việc phải đội nắng ra, có
gì vui đâu?

Trác phấn chấn:

- Năm nay cà phê trúng đậm. Đi coi
công nhân hái cà phê cũng có nghĩa là ước lượng mình sẽ thu vào bao nhiêu tiền
đấy bà chủ ạ.

Phi Phụng thoái thác:

- Vừa ở Đà Lạt xuống, em còn mệt
lắm. Để hôm khác, em sẽ đi với anh.

Trác hơi nhếch môi:

- Anh hiểu rồi. Vậy em cứ nằm nghỉ.
Anh đi một mình.

- Không ở nhà với em được sao?

Giọng Trác vừa lạnh vừa khô:

- Không. Với anh, công việc rất
quan trọng.

Dứt lời, anh bỏ đi một mạch. Đóng
mạnh cửa phòng, Trác bỗng thấy bực dọc khi nhớ tới lời Phi Phụng nói lúc nãy.
Có chút gì thất vọng làm cổ anh nghẹn cứng. Phi Phụng đua đòi hơn anh nghĩ
nhiều quá. Anh dư sức đáp ứng mọi đòi hỏi của cô, nhưng nếu anh sa cơ thất thế,
liệu Phi Phụng có cùng anh đi hết đoạn đời nghèo khó còn lại không?

Sao bỗng dưng câu hỏi khó chịu này
lại khiến anh bận tâm nhỉ?

Đua đòi là tánh xấu của nhiều cô
gái đẹp chớ đâu riêng Phi Phụng. Vả lại, cũng tại anh đã quá rộng rãi với cô.
Mua cho cô toàn những thứ đắt tiền, nên Phi Phụng đã quen với nếp nghĩ: là hoa
khôi, là vợ của một chủ trang trại lớn, cô không thể thua em kém chị.

Trác thở dài. Nếu Phi Phụng tiếp
tục lối nghĩ này, có lẽ anh phải có cách giải thích.

Đẩy chiếc Citi ra, Trác phóng thật
nhanh. Đã hơn mười hai giờ. Trời không còn lạnh nữa, nhưng gió vẫn làm anh phải
kéo cao cổ áo.

Gần tới trường học, Trác giảm tốc
độ khi thấy Thiên Di đang dắt học sinh qua đường. Tắt máy xe, dựng chống bên
lề, Trác khoanh tay trước ngực, ngó đám trẻ ríu rít vây quanh cô giáo.

Nhìn Thiên Di đơn sơ trong cái áo
len cũ màu xám và chiếc khăn choàng cổ màu đỏ, Trác thấy lòng mình chùng xuống
khi nhớ tới cái áo da đắt tiền của Phi Phụng.

"Người đẹp vì lụa". nhưng
trông Thiên Di chả xấu chút nào trong bộ quần áo lỗi thời này.

Cô bước đến gần Trác, giọng tò mò:

- Anh đi đâu vậy?

Xoa cằm, Trác đáp:

- Định đến xem cô giáo dạy ra sao,
nhưng trễ giờ rồi. Tiếc thật!

Thiên Di le lưỡi:

- Dự giờ mà không báo trước là sai
quy chế đó.

Trác dài giọng:

- Em trở nên nguyên tắc từ hồi nào
vậy?

Di thản nhiên:

- Từ hồi vào trại Thùy Dương.
Nguyên tắc dễ sống hơn.

- Nhưng khô khan lắm, không phù hợp
với phụ nữ.

Trác bỗng hỏi tiếp:

- Em định về hả?

Thiên Di gật đầu. Trác đề nghị:

- Đi một vòng trại với tôi nhé?

Di ngạc nhiên:

- Ngay bây giờ à?

- Đúng vậy. Em không từ chối chớ?

- Tôi đâu dám. Nhưng về muộn, dì
Thuỷ sẽ nhằn.

Trác khởi động máy xe:

- Đi với tôi, em không phải lo gì
cả.

Lên ngồi phía sau Trác, Di thắc
mắc:

- Sao hôm nay anh đi trễ vậy?

Trác ậm ừ:

- Tại có Phi Phụng về thăm.

Thiên Di thảng thốt:

- Anh bỏ chị ấy ở nhà một mình à?
Đã vậy, còn chở tôi nữa. Thật không nên chút nào.

Trác cau có:

- Em nghĩ đi đâu thế? Chở em thì đã
sao? Vi phạm nguyên tắc hay quy chế nào hả?

Di ấp úng:

- Nhưng sao anh không chở chị ấy?

Tăng ga đột ngột làm chiếc xe vọt
mạnh, Trác nói như gào:

- Vì cô ấy không muốn đi. Hừ! Còn
gì thắc mắc nữa không?

Thiên Di mím môi không trả lời,
nhưng trong lòng tức anh ách. Thì ra anh ta đang sùng cô vợ hoa khôi tương lai,
nhưng không biết trút giận vào ai ngoài cô. Đúng là... ách giữa đàng lại mang
vào cổ.

Trác vẫn không giảm tốc độ trên con
đường đất đỏ lồi lõm ổ gà, lô nhô gò đống. Anh cảm thấy mất mặt vì câu hỏi của
Di quá sức. Tại sao Phi Phụng lại lên trại Thùy Dương thăm anh khi cô không
thích, thậm chí còn rất sợ nơi này? Nơi mà cô sẽ là bà chủ? Hừ! Chắc chắn vì
muốn anh đưa cô đi Sài Gòn sắm sửa, chớ không phải vì yêu, vì nhớ như cô đã nói
khi bước vào cửa và khi nằm trong vòng tay anh. Phụng không đạt được mục đích
nên đâu thèm đội nắng đi thăm trại với anh. Lẽ ra Trác đã lờ chuyện này, nhưng
Thiên Di lại hỏi như nhắc nhở anh điều không muốn nhớ.

Nhưng tại sao anh lại trả lời như
thế khi Phi Phụng từ chối với lý do mệt? Lẽ ra Trác không trả lời Di bằng sự
phán đoán của mình. Rõ ràng từ vô thức, cái nhìn của anh về Phi Phụng đã méo mó
mất rồi. Tự nhiên người Trác nóng bừng. Anh tiếp tục tăng ga, chiếc xe như nhảy
chồm lên làm Di sợ muốn chết. Cô định la, nhưng... máu lì đã ngăn cô lại.

Thay vì phải ôm Trác cho chắc, Di
ngược hai tay vịn chặt đai yên bằng sắt phía sau, nhưng trong bụng thì đánh lô
tô. Hai tay cô bắt đầu tê cứng, người nhừ tử vì bị nhồi lắc mà Trác vẫn không
giảm tốc độ.

Bị choáng, Di bậm môi nhắm mắt lại.
Vừa lúc ấy, chiếc xe lách một con chó lọt xuống ổ gà to, Trác lạc tay lái, hất
tung Di xuống đường.

Thảy đại chiếc Citi nằm chỏng chơ,
Trác hốt hoảng chạy tới đỡ cô lên. Di nằm yên không cựa quậy. Trên trán cô, máu
tươi rịn ra đỏ cả tay anh.

Trác tái mặt gọi, nhưng Di vẫn im
lìm. Anh vội xốc cô lên rồi bế vào gốc cây bên lề. Di khẽ rên và mở mắt ra.
Thấy mình nằm gọn trong tay Trác, cô vội đẩy anh ra. Nhưng hơi sức Di dường như
không còn chút xíu nào.

Trác nói:

- Trán em đang chảy máu, đừng cử
động nữa.

Nghe nói tới máu, Di vội sờ đầu và
bật khóc khi thấy máu dính đầy tay. Trác lo lắng:

- Em thấy trong người ra sao? Đau ở
đâu?

Di mếu máo:

- Tôi không muốn có sẹo trên mặt.
Trông ghê lắm.

Trác vỗ về:

- Nhất định sẽ không có sẹo. Em
dừng lo. Để tôi băng tạm vết thương lại.

Lấy trong túi áo ra chiếc khăn hộp
Phi Phụng mới mua cho mình, Trác vò nát mấy điếu thuốc lá áp lên vết thương rồi
thận trọng buộc chặt.

Giọng anh ân hận:

- Xin lỗi. Tôi đã phóng xe quá
nhanh.

Thiên Di hờn mát:

- Nếu phóng xe như vậy khiến anh
thấy thoải mái, cần gì phải xin lỗi.

Trác thở dài, thú nhận:

- Đúng là tôi đang bực bội đến mức
không làm chủ được cảm xúc của mình. Nhưng sao lúc nãy em không ngăn tôi nhỉ?

Thiên Di vừa xuýt xoa, vừa nói:

- Tôi biết anh đang bực mình, nhưng
không biết phải an ủi ra sao. Tôi nghĩ nếu chịu đựng một chút mà anh hết buồn
phiền thì cũng nên ráng.

Trác ngỡ ngàng nhìn Thiên Di rồi
buột miệng:

- Cảm ơn em đã nghĩ đến tôi.

Giọng Thiên Di đều đều:

- Tôi chỉ lo việc mình té làm anh
bực bội thêm thôi.

Sửa lại cái khăn buộc vết thương
cho ngay ngắn, Trác nói khẽ:

- Em làm tôi nhói tim chớ không làm
tôi bực bội như cô ta.

Trác vừa dứt lời, mặt Di đã cau lại
đau đớn. Vết thương càng lúc càng buốt rát, ê ẩm. Thiên Di kêu lên:

- Ôi! Đau quá.

Rồi cô lại mếu khi phát hiện ra
những vết trầy xướt khác trên tay chân mình.

Trác cũng cuống lên:

- Đừng khóc. Tôi chở em về trạm y
tế ngay.

Di gật đầu. Trác đỡ cô đứng dậy.
Nhưng mới bước vài ba bước, Di đã tối tăm mặt mũi. Cô nghe Trác gọi, nhưng
không cách nào lên tiếng được.

Trác thở phào nhẹ nhõm khi người y
tá đưa ra tấm phim chụp vùng đầu của Thiên Di và nói cộc lốc:

- Không sao cả.

Anh vội hỏi:

- Vậy sao cô ấy xỉu?

Người y tá nhún vai:

- Cô ta bị choáng và cũng có thể
vì... làm hư với ông.

Liếc vội Phi Phụng đang lầm lì đứng
kế bên, Trác giả lả:

- Chắc cô ấy bị choáng vì mất máu.
Chừng nào ra viện được?

- Nếu kỹ, cứ để chúng tôi theo dõi
hết bữa nay, còn không có điều kiện thì về liền.

Trác gật đầu:

- Được. Để cô ấy ở lại.

Người y tá vừa đi khỏi, Phi Phụng đã
cằn nhằn:

- Nó có bị quái gì đâu? Hừ! Chỉ tốn
tiền viện phí vô ích.

Trác nói:

- Thà như vậy mà an tâm. Lỡ Thiên
Di có chuyện gì thì sao? Té trúng đầu rất nguy hiểm.

Phi Phụng chì chiết:

- Cũng tại anh. Khi không chở nó
làm chi cho mang họa. Làm em mệt phờ người vì mới từ Đà Lạt vào trại Thùy Dương
lại phải theo anh từ trại trở ra ĐàLạt.

Trác nhỏ nhẹ:

- Anh bảo đừng theo, em không nghe,
sao bây giờ lại trách anh?

Phụng rùng mình:

- Không có anh, em đâu dám ở một
mình. Chuyện xảy ra lần đó vẫn còn làm em sợ.

Trác nhếch môi:

- Anh đuổi thằng ấy đi rồi. Em sợ
gì khi sau này sẽ sống ở đấy? Thật ra, em cũng đang muốn về, vì đâu có việc gì
nữa để phải ở lại.

Phi Phụng nghiêm nghị:

- Chúng ta vẫn chưa cưới, em ở lâu
đâu có tiện.

Trác nhìn đồng hồ rồi lảng sang vấn
đề khác:

- Anh bảo Thi đưa em về nhà nghỉ.

- Còn anh thì sao?

- Anh phải lo cho Thiên Di.

Phi Phụng cười khẩy:

- Tận tâm thế cơ à? Hiếm thấy có
chủ nào như anh. Cho anh biết, em ghen không kém Hoạn Thư đâu. Hừ! Sau chuyện
này, anh cho con bé nghỉ việc đi là vừa. Em sẽ kiếm giáo viên khác thế chỗ nó.

Trác khoát tay, giọng cứng rắn:

- Chuyện đó để sau này hãy tính.
Giờ em về đi kẻo mệt.

Phi Phụng ngần ngừ nhượng bộ:

- Cần gì, cứ điện thoại cho em.

Trác gật đầu rồi đẩy cửa bước vào
phòng Di đang nằm. Thấy anh, cô bật dậy:

- Chừng nào tôi được về?

Trác làm mặt lạnh lùng:

- Còn phải ở lại để bác sĩ theo
dõi.

- Nhưng tôi vẫn bình thường mà.

Trác lừ mắt:

- Bình thường sao xỉu lên xỉu
xuống?

Thiên Di cãi:

- Bây giờ tôi hết xỉu rồi.

- Còn xỉu nữa hay không, bác sĩ chưa
chắc biết. Làm ơn nằm xuống giùm tôi đi.

Thiên Di ấp úng:

- Tôi... tôi phải ở đây đêm nay hả?

Trác gật đầu:

- Phải.

Di thì thào:

- Ở một mình hả?

- Phải.

Thiên Di lật đật phản đối:

- Không được đâu. Tôi... tôi ghét
bệnh viện lắm. Anh cho tôi về đi.

Trác quyền hành:

- Chẳng ai ưa chỗ này hết. Nhưng
bệnh thì phải vào viện. Thế thôi.

Thiên Di cau có:

- Tất cả cũng tại anh.

Rồi biết mình đã lỡ lời, cô bậm môi
làm thinh và giở... tuyệt chiêu khóc ra:

- Nằm ở đây một mình, tôi sợ lắm.

- Tôi sẽ ở lại với em.

- Thật hả?

Trác gật đầu:

- Nhưng trước hết, tôi phải gọi
điện về trại cho chị Thuỷ đã. Ở đây chờ tôi chớ không được đi lung tung đấy.

Thiên Di liếm môi:

- Tốt nhất, anh hãy cho tôi xuất
viện. Như vậy không phải phiền tới anh.

Trác nói:

- Tôi đâu có ngại.

Di thẳng thắn:

- Nhưng tôi ngại. Chị Phi Phụng sẽ
rất xót khi thấy anh nhọc lòng vì một người giúp việc như tôi.

Trác nhíu mày:

- Chưa bao giờ tôi xem Di là một
người giúp việc.

Giọng Thiên Di trầm hẳn xuống:

- Nhưng chị Phụng lại luôn xem tôi
như thế. Bởi vậy, anh càng tốt với tôi chừng nào, càng khó cho tôi sau này
chừng ấy.

Trác khoát tay:

- Nói chung là em muốn ra khỏi nơi
đây, nên viện đủ lý do.

- Đó là những lý do chính đáng. Nếu
anh không đồng ý, tôi cũng sẽ trốn viện.

Trác xụ mặt:

- Hừm! Ý kiến hay đấy. Tôi đố cô
dám.

Rồi mặc kệ Thiên Di ngồi trên
giường, anh bỏ ra ngoài. Di cuống cuồng chạy theo, nước mắt giọt dài giọt vắn
trông thật thảm.

Trác vờ như không thấy. Anh tới
quầy điện thoại công cộng và gọi về trại Thùy Dương. Khi anh quay trở ra, Thiên
Di không còn đứng đó nữa. Đinh ninh rằng cô đã về phòng. Trác ra cổng bệnh viện
mua thuốc lá.

Từ lúc đưa Di nhập viện tới giờ,
anh chưa hút điếu nào, nên miệng lạt nhách. Vừa phà khói, anh vừa suy nghĩ bâng
quơ và thấy Thiên Di có lý.

Phi Phụng đã tỏ thái độ suốt đoạn
đường từ trại Thiên Di về Đà Lạt. Và lúc nãy, cô đã thẳng thừng bảo anh cho
Thiên Di nghỉ việc. Đàn bà nào lại không ghen. Nhưng suy cho cùng, anh vì trách
nhiệm chớ đâu có tình ý gì với Thiên Di. Phi Phụng ích kỷ, nhỏ nhen chớ không
phải ghen. Phụng chỉ muốn anh quan tâm tới mỗi mình cô, và vì cô chớ không vì
bất kỳ ai khác. Có một cô vợ như thế nghĩ cũng mệt.

Trác chợt buông tiếng thở dài. Suốt
ngày hôm nay, anh gặp toàn bực bội. Suy cho cùng, bực bội ấy phần lớn do Phi
Phụng gián tiếp gây ra. Thiên Di chỉ là nạn nhân của cơn giận mà anh muốn làm
vơi đi. Anh tận tâm, chu đáo với cô là phải đạo.

Là đàn ông, Trác không thể vì nể vợ
mà đối đãi chẳng ra gì với người giúp việc cho mình. Ngay từ bây giờ, Trác cần
thể hiện quyền làm chồng của mình cho Phi Phụng hiểu, có những việc cô không
được xen vào, và không được quyết định.

Vứt mẩu thuốc hút dở xuống đường,
Trác trở vào bệnh viện. Đẩy cửa phòng Thiên Di, anh ngạc nhiên khi chả thấy cô
đâu.

Không lẽ Di dám trốn viện như lời
cô nói lúc nãy? Mở cái tủ nhỏ ra, Trác thấy bên trong trống trơn. Di đã mang
túi xách quần áo đi rồi. Hừ! Con bé này đúng là liều mạng. Nhưng Di có quen ai
ở Đà Lạt đâu. Hay là cô tìm đến Cần?

Bỗng dưng Trác tức ngang. Anh giận
đến mức muốn đập tung một thứ gì đó cho hả. Trác phải ăn nói sao với bà Thủy về
chuyện Di trốn viện đây?

Ngoắc chiếc xe ôm đậu ngay cổng.
Trác nói địa chỉ ngôi biệt thự mình mới mua rồi dáo dác nhìn hai bên đường với
hy vọng thấy Di, nhưng anh hoàn toàn thất vọng.

Khi xe đến nhà, Trác vừa mừng vừa
giận khi nhận ra Di đang đứng co ro bên cổng.

Nhảy xuống khỏi xe, anh nói như
quát:

- Hừ! Giỏi lắm. Em dám trốn viện.
Có xảy ra chuyện gì, tôi không chịu trách nhiệm đâu.

Trả tiền xe xong, Trác hầm hầm mở
cửa. Di lẽo đẽo theo sau, người rũ ra vì mệt.

Trác tiếp tục cằn nhằn:

- Bướng bỉnh chỉ làm người khác
ghét. Cô mà là em tôi thì đã... ăn bạt tay rồi. Suốt ngày nay tôi phát mệt vì
cô, vậy mà không biết điều. Người như thế làm sao dạy học trò lý lẽ chớ.

Thiên Di ngồi phịch xuống ghế,
không thèm nói lại lời nào. Nãy giờ lần mò đi bộ từ bịnh viện tới đây, cô đã
mệt lắm rồi. Cũng may hôm đám hỏi Trác, cô để ý biết bệnh viện chẳng xa ngôi
nhà này bao nhiêu. Nếu không, cô đâu dám trốn viện. Nhắm mắt lại, Di thấm từng
lời Trác nói, nhưng cô đã hết hơi để đốp chát lại.

Dường như nhận ra sự im lặng khác
thường của Thiên Di, nên Trác dò dẫm:

- Này! Sao im lặng vậy? Định ăn vạ
à?

Thiên Di vẫn nhắm mắt làm thinh.
Trác vội vã bước đến gần:

- Em sao vậy?

Di mệt mỏi:

- Tôi muốn được nghỉ ngơi.

Trác ngẩn ra khi Thiên Di lên án:

- Anh muốn tôi chết vì nghe mắng
phải không?

Trác xụ mặt:

- Tôi đâu có ác dữ vậy.

Thiên Di liếm môi:

- Tôi đâu hề mắc nợ anh. Sao chuyện
gì của anh cũng dính líu tới tôi hết vậy?

Trác chép miệng:

- Em lại quá lời rồi.

Di hạ giọng:

- Anh cứ nghĩ coi tôi nói đúng hay
sai.

Trác nhún vai:

- Đó chỉ là sự ngẫu nhiên thôi.

Thiên Di không thèm cãi, nhưng cô
hậm hực nhớ lại. Bắt đầu là chuyện ông chú khùng khùng của Cần, cho tới chuyện
anh té xe, chuyện nhờ cô hẹn Cần, rồi cả chuyện giận dỗi của... vợ chồng Trác...
Di là nạn nhân mà còn bị mắng. Đúng là oan uổng. Càng nghĩ, cô càng tức. Tức
nhất là nhớ tới thái độ của Phi Phụng. Cô ta làm như ngồi chung xe với Di là cả
một cực hình không bằng. Với kiểu cách khinh người đó, dì Thuỷ và cô chắc khó
sống khi Phi Phụng về làm bà chủ trại Thùy Dương.

Trác trở giọng băn khoăn:

- Em nhất định trốn viện à?

Không trả lời, Di nói:

- Thật ác khi bắt một người khoẻ
vào nằm viện.

- Em bị thương ở đầu mà, khoẻ gì.

- Đó là quà tặng của anh. Với một
kẻ không biết điều như tôi, món quà ấy quả là hào phóng.

Trác ngậm tăm. Hừ! Con bé này chua
còn hơn chanh giấy. Lâu lắm, anh không được nghe những lời như thế. Hôm nay Di
lại khuấy động ký ức của Trác lên rồi.

Mở cửa phòng tân hôn của anh và Phi
Phụng, Trác nói:

- Tối nay, em ngủ ở đây.

Di kêu lên:

- Không được đâu.

- Không thích thì vào bệnh viện
nhé.

- Đó là phòng cưới của hai người.
Tôi làm sao...

Trác xách túi quần áo của Di vào:

- Nhưng phòng khác chưa trang bị gì
cả. Tôi không ngại, chả lẽ em ngại?

Thiên Di chẳng hiểu người ta có
kiêng cữ không. Cô chỉ lờ mờ nhớ dường như phòng tân hôn chỉ có cô dâu chú rể
mới được vào. Nhưng... họ vẫn chưa cưới kia mà.

Cô ngập ngừng:

- Anh sẽ ngủ ở đâu?

- Ngoài salon. Tôi và cậu Thi bụi
đường quen rồi.

Thiên Di rầu rĩ:

- Chị Phi Phụng mà biết tôi ở trong
phòng đó thì phiền lắm.

Trác trấn an:

- Cô ấy không nhỏ mọn như vậy đâu.

Di đành bước vào theo anh. Căn
phòng đúng là lý tưởng với những vật dụng sang trọng bày biện bên trong. Cô bỡ
ngỡ nhìn bàn trang điểm có cái gương bầu dục sáng choang, tới cái chụp đèn ngủ
màu hồng hạnh phúc, rồi tới cái tủ kính to cao kê sát tường.

Ngồi mém trên một góc giường trải
drap hồng. Di đưa tay vuốt lớp sa- tanh mát rượi và nhận ra Trác đã chuẩn bị
cho cuộc sống gia đình khá tươm tất. Làm sao cô dám đặt mình xuống cái giường dành
riêng cho vợ chồng anh được.

Giọng Trác vang lên trước khi khép
cửa:

- Em cứ tự nhiên. Tôi ra xem Thi về
chưa.

Thiên Di ngần ngừ một chút rồi cũng
phải nằm lên giường vì quá mệt mỏi. Cảm giác êm ái, thơm tho làm cô thấy dễ
chịu. Rồi ngay sau đó, cô lại nhột nhạt, khi nghĩ tới những giây phút âu yếm
riêng tư của họ trong căn phòng này, thậm chí trên chiếc giường này.

Hình ảnh Trác đắm đuối hôn Phi
Phụng lại hiện rõ mồn một khiến Di nóng người. Hôm đó, cô hoàn toàn vô tình mà.
Nhưng nụ hôn có... mùi vị thế nào nhỉ???

Đưa tay kéo cái mền mềm như nhung
vào lòng. Thiên Di bắt đầu tưởng tượng lung tung, rồi giấc ngũ chập chờn đến
với cô.

Trong giấc ngủ, Di đã nằm mơ. Trong
mơ, cô thấy mình mặc áo cô dâu và hạnh phúc nép vào vai chú rể không rõ mặt.
Hai người cùng nhau đi trên con đường nhỏ ngập đầy hoa cúc trắng. Con đường ấy
dẫn về ngôi nhà này. Tới ngưỡng cửa, chú rể bế cô lên và nhẹ nhàng đặt Di xuống
chiếc giường tân hôn toàn một màu hồng.

Nằm xuống trên chiếc giường bồng
bềnh, Di ngước mặt lên và bàng hoàng nhận ra chú rể chính là Trác. Anh thì thầm
lời yêu và cúi xuống, cúi thật gần. Di khép mi chờ đợi, nhưng vẫn không nhận
được nụ hôn nào của anh.

Khi mở mắt ra, cô không thấy Trác
nữa. Thay vào đó là gương mặt đờ đẫn của chú Thoại. Ông ta đang ôm cô chớ không
phải Trác. Thiên Di giãy giụa, la hét, nhưng giọng của cô như bị mất, ngực
nghẹn cứng đau buốt khó thở.

Di tiếp tục lăn lộn, chống trả và
la thật lớn. Khi cô có cảm giác mình la được rồi thì cũng là lúc cô bị lay
mạnh.

Choàng tỉnh dậy, Di thấy Trác đang
nắm lấy tay mình, giọng lo lắng:

- Em đau ở đâu mà la dữ thế?

Nhìn sững vào mặt anh. Di bỗng oà
khóc:

- Chú Thoại... Chú ấy... Hu...
hu...

Ôm Di trong tay, Trác dỗ dành:

- Bình tĩnh nào cô bé. Em đã mơ
thấy gì?

- Em sợ lắm. Chú ấy tới tận giường
này mà.

- Chỉ là mơ thôi. Đây là Đà Lạt chớ
không phải trại Thùy Dương. Thoại không thể xuất hiện chỗ này được.

Dịu dàng đặt Di nằm xuống, Trác
nói:

- Em gặp mộng dữ vì vết thương ở
đầu đó.

Nhắm mắt lại, Di sờ chỗ bị thương:

- Chắc tôi đành thức tới sáng quá.

- Còn lâu mới sáng, em làm sao thức
nổi.

Rùng mình nhìn quanh, Di càu nhàu:

- Ở bệnh viện một mình thì sợ. Về
đây lại mơ thấy người điên. Số gì mà khổ thế này.

Kéo mền đắp cho Di, Trác tò mò:

- Em mơ thấy mỗi mình Thoại thôi à?

Lẩn tránh ánh mắt ấm áp của Trác,
Di lắc đầu. Lấy hai tay che lên hai má. Di muốn độn thổ khi nhớ tới cảm giác lạ
lùng của giấc mơ ấy. Nếu lão điên không xuất hiện thì chuyện gì sẽ xảy ra nhỉ?

Thiên Di ngượng ngùng quay mặt vào
vách:

- Anh cứ ngủ đi. Tôi không sao đâu.

Trác ngần ngừ một chút rồi bước ra
ngoài, khép cửa lại. Nằm một mình, Di trăn trở với nỗi buồn bất chợt. Cô không
sao thôi nghĩ tới Trác, tới cảm giác trong mơ và cảm xúc có thật khi anh ôm cô
bằng đôi tay đàn ông vững vàng, chắc chắn.

Dẫu biết rằng còn lâu trời mới
sáng, nhưng rồi trời sẽ sáng, giấc mơ đã tàn và không bao giờ đến với người ta
hai lần. Bởi vậy, hãy tỉnh hồn đi con bé lãng mạn, ngu ngốc!

Trác sắp có vợ, anh chẳng đời nào
để mắt tới một người như mi đâu. Hãy thực tế và hãy quên giấc mơ vừa đẹp vừa
hãi hùng ấy đi, nếu muốn cuộc sống mai này lúc nào cũng tốt đẹp.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3