Lục Thiếu Phàm, em yêu anh! – Chương 050

Chap 50

“Đậu Đậu muốn đi, mẹ…”

Vừa đi ra khỏi đại sảnh, Đậu Đậu liền buông thõng tay, tính
nhào khỏi lòng Lục Thiếu Phàm, tha thiết nhìn Mẫn Nhu hai hàng lông mày nhíu
chặt, ý tứ đã quá rõ, nó muốn để Mẫn Nhu đưa nó đi vệ sinh.

Lục Thiếu Phàm vỗ mông Đậu Đậu, hạ giọng giả vờ giận nói:
“Đậu Đậu nói không phải sẽ bảo vệ em mình sao, bây giờ lại còn muốn làm cho mẹ
khổ thêm?”

Đậu Đậu ủy khuất trề môi, cả người ỉu xìu tựa vào ngực Lục
Thiếu Phàm: “Vậy ba dẫn Đậu Đậu đi, mẹ ở chỗ này đợi Đậu Đậu.”

Mẫn Nhu mỉm cười sờ má Đậu Đậu, ngồi xuống trên ghế sô pha
để hai cha con an tâm mà đi. Cô đảo mắt lấy tờ tạp chí kế bên ngồi đọc trong
khi đợi hai người trở lại.

Tiếng giày cao gót chạm xuống nền gạch từ xa vọng tới. Mẫn
Nhu nhíu lông mày, từ khi mang thai cô rất ghét giày cao gót, đừng nói tới việc
nghe thấy tiếng giày thôi cô cũng thấy đau đầu. Mẫn Nhu đứng dậy đi thì thấy
Hồng Lam cao ngạo quý phái đứng trước cửa.

Nếu trước kia Mẫn Nhu còn cố gắng gọi Hồng Lam một tiếng
“mẹ” thì sau khi trải qua chuyện Mẫn Tiệp, quan hệ giữa cô và bà đã hoàn toàn
bị tiêu hủy. Hồng Lam xuất hiện trước mặt cô, Mẫn Nhu dù cảm thấy nghi hoặc
nhưng cũng không nhiều bằng cảm giác buồn chán và không vui.

Lật cuốn tạp chí trong tay, Mẫn Nhu khép hờ mắt, không để ý
tới Hồng Lam đang đứng ở cửa. Cô nghĩ bản thân tốt nhất không nên xảy ra mâu
thuẫn với Hồng Lam, hơn nữa cô cũng đang mang thai.

“Tiểu Nhu a!”

Giọng nói cố tình tỏ ra thân thiết. Mẫn Nhu đã quá hiểu con
người Hồng Lam, cũng hiểu rõ bà ta rất ghét cô, tự nhiên cũng không vì một chút
thân thiết này mà thụ sủng nhược kinh. Đôi mắt Mẫn Nhu lướt từ trên quyển tạp
chí chuyển đến Hồng Lam, tĩnh lặng.

Hồng Lam đối với thái độ hờ hững của Mẫn Nhu cũng không
giận, gương mặt trang điểm đậm nở nụ cười ôn hòa, từ từ đi về phía Mẫn Nhu,
trong tay còn mang theo một dĩa hoa quả.

Mẫn Nhu mím môi, cô rất tò mò trước thái độ bất ngờ tỏ ra ân
cần của Hồng Lam. Phụ nữ mang thai luôn nhạy cảm hơn so với bình thường, đối
với kẻ bụng dạ khó lường cô không thể không đề phòng. Bây giờ cô không phải chỉ
có mình bản thân.

“Vừa rồi ở bên ngoài nên không gặp được con, nghe cha con
nói con ở đây nên mẹ ra xem, ở Lục gia có tốt không?”

Mẫn Nhu nhìn Hồng Lam tìm cơ hội phát hiện ra vẻ giả vờ thân
mật. Những lời nói của Hồng Lam thật tối nghĩa, Mẫn Nhu có thấy đôi mắt bà ánh
lên sự ghen ghét, không hề dám buông lỏng đề phòng. Hồng Lam ngồi xuống bên
người cô, cô liền nhích người ra giữa một khoảng cách với Hồng Lam.

Trước thái độ xa lánh của Mẫn Nhu, Hồng Lam xem như không
thấy, đem dĩa hoa quả để lên bàn, sau đó quan sát Mẫn Nhu, giọng nói dịu dàng
không phù hợp với dáng vẻ chua ngoa trước đây của bà:

“Thiếu Phàm đi đâu rồi, sao lại để con một mình ở đây?”

Mẫn Nhu kéo khóe môi, xem như đã trả lời Hồng Lam, rồi cầm
lấy cuốn tạp chí đọc tiếp. Cô cảm thấy cô và Hồng Lam không thể bình tâm trò
chuyện vui vẻ, cho nên cũng không cần phí sức để trả lời, để cho hai bên sống
yên ổn một chút.

“Đây là do cha con kêu đầu bếp chuẩn bị đặc biệt cho con,
mau nếm một chút đi.”

“Không cần, mấy ngày nay tôi không khỏe, không ăn được đồ
lạnh.”

Mẫn Nhu không hề nhìn tới dĩa trái cây, mắt nhìn vào tạp chí,
miệng cự tuyệt. Đối với nét mặt trong chớp mắt của Hồng Lam cô cũng không để ý
lắm.

Cô cho là Hồng Lam tự thấy mất mặt mà giận bỏ đi, không ngờ
Hồng Lam chủ động tiếp cận cô, lông mày Mẫn Nhu khẽ nhíu lại quay đầu nhìn Hồng
Lam. Bên tai là giọng nói mềm mại của Hồng Lam:

“Thiếu Phàm làm thị trưởng bình thường chắc hẳn rất bận,
nghe nói đoàn phỏng vấn của thành phố Florence mừng mối quan hệ hữu nghị sẽ tới
thành phố A.”

Mẫn Nhu cũng không đáp, chỉ lẳng lặng nhìn Hồng Lam, chờ bà
ta nói ra ý đồ của mình. Hồng Lam hiển nhiên bị Mẫn Nhu nhìn chằm chằm đến mất
tự nhiên, nhưng cũng không nói lảng sang chuyện khác:

“Lần này nơi ở của đoàn phỏng vấn là do chính phủ xử lý, tất
cả hành trình đều đã được an bài trước đó…”

Nói tới đây, Mẫn Nhu cũng đoán được nguyên nhân Hồng Lam
muốn lấy lòng cô. Xem ra vì lôi kéo Lục Thiếu Phàm, Hồng Lam có thể sử dụng bất
cứ thủ đoạn tồi tệ nào, ngay cả đối với người bà ta ghét cũng cố gắng lấy lòng.

“Cho nên?”

Mẫn Nhu cố tình tỏ ra không biết hỏi ngược lại Hồng Lam, vẻ
mặt lúng túng khó coi vẫn như cũ tỏ ra vững vàng, mỉm cười, thương lượng nói:

“Khách sạn của Mẫn Thị có đầy đủ điều kiện phù hợp để chính
phủ lựa chọn. Con nói với Thiếu Phàm một tiếng, bảo Thiếu Phàm chỉ định khách
sạn Lôi Địch sẽ tiếp đãi đoàn phỏng vấn được không?”

Nói đến cuối cùng ngữ khí Hồng Lam càng trở nên thành khẩn.
Mẫn Nhu nghe vào tai mà cảm thấy nịnh nọt ghê tởm. Một khi Mẫn Thị được chính
phủ chọn làm nơi tiếp đãi khách như vậy không chỉ mang lại lợi ích thương mại
bên ngoài mà danh vọng xã hội cũng sẽ được nâng cao. Một hòn đá trúng hai con
chim- quả là chuyện tốt, Hồng Lam làm sao bỏ qua?

“Bà cũng nói khách sạn Mẫn Thị có đủ điều kiện phù hợp để
lựa chọn, vậy thì có gì để mà lo lắng, chẳng lẽ Mẫn Thị lại phải đi so sánh với
những khách sạn khác?”

Mẫn Nhu cười vô tội tán dương Mẫn thị, sắc mặt Hồng Lam trở
nên âm trầm, cố gắng chống đỡ nở nụ cười, không hề lập tức trở mặt, dường như
còn muốn đánh trận cuối cùng.

“Tiểu Nhu, con không ở Mẫn thị nên không biết gần đây công
việc kinh doanh gặp khó khăn. Mẫn thị là tâm huyết mà ông nội con đã cực khổ
xây dựng, nếu lần này bị hủy đi trong chốc lát, cha con làm sao đối mặt với cha
ông đi trước.”

Gặp khó khăn? Mẫn Nhu liền nghĩ ngay tới Diệp Vân Thao, dựa
vào địa vị thân phận của Mẫn gia trừ khi là người có quyền lực chính trị nếu
không sẽ không thể hạ được Mẫn Thị! Người có thù oán với Mẫn thị trừ cô ra còn
có cậu mình, cô cũng không thể nghĩ ra thêm người thứ hai.

Hồng Lam thấy vẻ mặt trầm tư của Mẫn Nhu, không ngừng thuyết
phục nói: “Tuổi cha con cũng đã lớn, nếu Mẫn thị xảy ra chuyện không biết cha
con có chịu nổi đả kích này không!”

Hồng Lam đột nhiên trở thành người vợ hiền suy nghĩ cho
chồng. Mẫn Nhu cũng vì lời bà ta nói mà cười lạnh, gương mặt nhỏ cũng không có
dáng vẻ suy ngẫm như lúc này khiến Hồng Lam khó hiểu.

“Nếu cha đã chọn kinh doanh thì sẽ hiểu những nguy cơ và lợi
ích luôn cùng tồn tại. Mẫn Thị gặp chuyện tôi tin cha có thể tự mình giải
quyết, nếu quả thật không được nữa, cha có thể tới tìm tôi, không cần bà phải
làm người thuyết khách!”

Mẫn Nhu không chịu đưa tay giúp, thái độ kiên quyết khiến
cho nụ cười trên gương mặt Hồng Lam đầy vẻ lo lắng, đôi mắt trừng to ý cười lấp
lánh nhìn Mẫn Nhu, oán hận nói: “Cha mày thật uổng công khi nuôi mày, gả đi rồi
liền xem thường nhà mẹ đẻ? Đừng quên, là cha mày không quan tâm đến sự phản đối
của mọi người cứu mày thoát khỏi cô nhi viện!”

“Cứu tôi”- Mẫn Nhu cười mỉa mai, từ trên ghế đứng phắt dậy,
mắt nhìn Hồng Lam đang tức giận: “Nếu như trong mắt bà cứu người nghĩa là đem
một người từ trong hố lửa đẩy vào vực sâu tối đen như vậy thứ ân tình cứu mạng
đó tôi tuyệt đối không muốn.”

Mẫn Nhu để tạp chí lên bàn, nhìn lướt qua Hồng Lam đang dùng
vẻ mặt không dám tin nhìn cô. Mẫn Nhu cầm lấy túi xách áo khoác, không muốn
ngồi cùng Hồng Lam lâu hơn liền ra khỏi phòng tiếp khách.

Lục Thiếu Phàm và Đậu Đậu vẫn chưa quay lại, Mẫn Nhu không
khỏi lo lắng. Nếu không thể ở phòng tiếp khách vậy cô sẽ đi tìm hai người sau
đó chuẩn bị về nhà.

Phòng vệ sinh ở tận cuối hành lang bên trong, Mẫn Nhu cũng
không vội. Bước chân di chuyển từ từ, cô dừng lại nhìn ngắm mấy bực họa trên
hành lang. Lúc nhìn thấy bức tranh mẹ con, Mẫn Nhu nhếch miệng tạo thành độ
cong nhàn nhạt.

Ngón tay mảnh khảnh khẽ vuốt nhẹ theo đứa trẻ mũm mĩm, nhìn
gương mặt nhỏ nhắn non nớt của nó. Mẫn Nhu có thể hình dung ra dáng vẻ đáng yêu
của đứa trẻ trong bụng mình, đầu ngón tay áp lên bụng, ánh mắt nhu hòa, gương
mặt sáng bừng hạnh phúc rõ ràng đến mức đã vô tình đâm bị thương đôi mắt và
trái tim của người khác.

Cơ thể mảnh mai giống như bị một đôi mắt nhìn xuyên qua. Mẫn
Nhu theo giác quan thứ sáu, quay đầu nhìn lại, trên hành lang, dáng người cao
ráo anh tuấn, gương mặt lạnh lùng kiêu ngạo không chút che đậy đập vào mắt cô.

Đôi mắt lạnh lùng không mang theo cảm xúc dư thừa. Bây giờ
nó nhìn cô lại khiến cô không khỏi mất tự nhiên. Mẫn Nhu giấu đi nụ cười, thu
hồi ánh mắt đang thưởng họa, cứ như vậy yên lặng đi ngang qua anh ta, đi hướng
về sau.

Lúc lướt qua, mùi rượu đập vào mũi, đó là hương vị quen
thuộc nhất trong kí ức của cô. Mỗi khi xã giao về, trên bộ tây trang đều có mùi
này; nhưng hôm nay nó đã trở thành mùi hương mà cô khó chịu nhất.

Bước chân Mẫn Nhu tăng nhanh, trong lúc không chú ý, giầy
đạp lên nới giáp nhau giữa hai miếng thảm, cả người ngã đổ về trước.

Cảm giác kinh hoàng tràn ngập trong đầu, Mẫn Nhu theo bản
năng che bụng mình lại, tốc độ nghiêng ngày càng tăng nhanh. Cảm giác sợ hãi
lóe lên trong đầu. Nhưng sự đau đớn không ập tới, Mẫn Nhu vội vàng xoa bụng,
xác định không sao mới thở phào một tiếng.

Đầu vai và thắt lưng có một bàn tay mạnh mẽ giữ lấy. Trong
hơi thở không phải mùi bạc hà thơm ngát, Mẫn Nhu kinh ngạc đảo mắt, chỉ mong là
cô ngửi lầm. Mẫn Nhu thất thần suy nghĩ rồi ý thức ra là ai ôm cô, vẻ mặt kinh
hoàng gỡ xuống thay vào đó là thái độ hờ hững lạnh lùng.

“Buông tôi ra.”

Kỷ Mạch Hằng như không nghe thấy câu ra lệnh lạnh lùng của
Mẫn Nhu, ánh mắt thâm thúy vẫn nhìn cô, bàn tay không vì cô phản kháng mà buông
ra, giống như bức điêu khắc bất động.

Cô bị anh ta nhìn đến xấu hổ. Mẫn Nhu tức giận nhìn chằm
chằm Kỷ Mạch Hằng đang trân trân nhìn cô, không hiểu sự khác thường của anh ta,
áp chế cơn giận, nói:

“Dù cảm ơn anh đã cứu tôi, nhưng anh buông ra đi, tránh để
người khác nhìn thấy lại gây ra hiểu lầm không cần thiết.”

“Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau có phải cũng là tình cảnh
thế này?”

Giọng nói khàn khàn của Kỷ Mạch Hằng xuyên qua âm thanh giãy
giụa của cô, rót vào tai cô, cô cũng ngừng phản kháng, nghi hoặc nhìn về phía
anh ta.

Đôi mắt trước sau lạnh lẽo lại lấp lánh ánh sáng, bờ môi
căng cứng có chút thả lỏng, cổ họng lên xuống, ánh mắt nhìn cô dần trở nên dịu
dàng mê muội.

Vẻ mặt và động tác khiến người ta giật mình, như lời anh ta
nói, lần đầu tiên hai người gặp nhau, có phải cũng tốt đẹp như trước kia cô
từng mộng tưởng!

Cũng tại hành lang treo đầy tranh, Kỷ Mạch Hằng đứng trước
bức họa, cô nắm lấy khung cảnh lồng kính, dưới chân bước hụt, giá treo vô tình
đổ xuống, anh ta chợt đưa tay đỡ lấy cô.

Ánh sáng ấm áp của hành lang chiếu rọi, cô kinh ngạc nhìn
người đàn ông hoàn mỹ kiêu ngạo, gương mặt lạnh lùng mang theo ý cười thản
nhiên, tiếng nhạc du dương hòa vào trong suy nghĩ, lúc đó người đàn ông trước
mắt đã khắc ghi vào trái tim cô.

Bây giờ khi nhớ lại, tim cô đã không còn đập thình thịch,
chỉ cảm thấy thật mỉa mai. Lúc đó Kỷ Mạch Hằng cũng vì yêu nên mới lộ ra nụ
cười vui vẻ đó, còn cô lại cho rằng nụ cười đó vì cô mà xuất hiện, bây giờ nhớ
lại cảm thấy thật nực cười.

Mẫn Nhu kéo suy nghĩ chìm trong hồi ức quay về, môi mỏng
cong lên, khác hắn với vẻ mặt của Kỷ Mạch Hằng, thản nhiên nhìn về phía cuối
hành lang, cô bình tĩnh đến vô tình:

“Quá khứ không có ý nghĩa thì không cần phải nhớ rõ nữa? Tôi
chỉ nhớ cảnh tôi và chồng tôi gặp nhau, nếu Kỷ Thiếu có hứng thú tôi không ngại
nhớ lại lần nữa!”

Bàn tay giữ lấy cô liền thả lỏng, Mẫn Nhu nhân cơ hội dùng
sức đẩy Kỷ Mạch Hằng ra, sau đó lui về sau vài bước đề phòng, cô giống như con
mèo đang vươn móng vuốt tức giận nhìn Kỷ Mạch Hằng.

Kỷ Mạch Hằng không chú ý nên bị Mẫn Nhu đẩy lui về sau chạm
vào tường, lông mày đen nhíu lại, cảm giác mất mát đau đớn khôn cùng khiến
người ta không lý giải nổi khi anh ta nhìn vào mắt Mẫn Nhu. Dưới ngọn đèn, nó
tỏa ra thứ ánh sáng hoa lệ chói mắt.

Mẫn Nhu quay đầu, không để ý tới cảm xúc phức tạp đang lan
tỏa trong mắt anh ta, cô nhặt túi xách lên, chuẩn bị đi về phòng vệ sinh, phía
sau cất lên giọng nói chất vấn phẫn nộ của phụ nữ.

“Hai người làm gì ở đây!”

“Hằng đây là lý do anh đi ra ngoài hóng mát sao? Em tin anh
như vậy sao anh lại có thể gạt em!”

Mẫn Nhu phủi bụi trên túi, giọng nói lên án của Mẫn Tiệp
bệnh tâm thần như ngăn cách khỏi thế giới bên ngoài của cô. Ánh mắt đảo qua
lại, lúc liếc mắt còn thấy hai con mắt đẫm lệ của Mẫn Tiệp, ủy khuất chỉ trích
nhìn Kỷ Mạch Hằng tựa vào tường.

Kỷ Mạch Hằng mệt mỏi nhíu đuôi lông mày lại. Gương mặt anh
anh tuấn có chút khó chịu với thái độ ầm ĩ của Mẫn Tiệp, ánh mắt lạnh lẽo đưa
lên. Khi nhìn thấy vẻ mặt chế giễu của Mẫn Nhu thì nơi đáy mắt chớp tắt một
loại ánh sáng dịu dàng như nước.

Mẫn Nhu không thấy không có nghĩa Mẫn Tiệp không để ý tới.
Hơn nữa, Mẫn Tiệp lúc nào cũng đề phòng Mẫn Nhu, thái độ Kỷ Mạch Hằng dành cho
Mẫn Nhu có biến chuyển như thế nào thì cô ta là người rõ như lòng bàn tay, lúc
này ánh mắt Kỷ Mạch Hằng lại trân trân nhìn theo bóng lưng Mẫn Nhu, có vẻ như
không chịu dứt ra

“Anh cảm thấy bây giờ nó rất tốt đúng không? Anh muốn vứt bỏ
em và con, quay trở về sống bên nó lần nữa sao?”

Mẫn Nhu thật bội phục sát đất trí tưởng tượng của Mẫn Tiệp.
Có lẽ bất kì ai không có mối quan hệ gì chỉ cần qua miệng của cô ta thì sẽ trở
nên có liên quan lại còn có quan hệ bất chính. Kỷ Mạch Hằng vẫn chung thủy với
cô ta, tại sao luôn nghi thần nghi quỷ đổ mọi thứ lên đầu cô?

Thay vì cứ tiếp tục làm ầm ĩ lên như thế, cô ta nên chăm sóc
ở bên cạnh Kỷ Mạch Hằng. Theo tính cách Kỷ Mạch Hằng, anh ta không thích phụ nữ
cả ngày chỉ biết đi gây sự, cô tự hỏi liệu Kỷ Mạch Hằng và Mẫn Tiệp có thể sống
với nhau đến cuối cuộc đời!

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.