Đoạn Hồn Tuyệt Cung - Hồi 16 - Phần 1
Hồi 16: Tứ Dị Lão Ma
Thị trấn thành Khai
Phong thật sầm uất, người người đông đảo tấp nập mua bán.
Nơi đây cũng là
tiện đường cho khách giang hồ dừng chân.
Trong những khách
sạn cũng như các tửu lâu đều chật chỗ đông người. Song từng lớp người ngựa vẫn
lơi cương thả bước vào nội thành tìm khách sạn hay tửu lâu, thực điếm.
Mặt trời đã lên đến
đỉnh đầu, ánh nắng gay gắt đốt cháy da người nên thị trấn đã hơi vắng vẻ ngoài
đường lộ. Chỉ có trong các tửu quán là ồn ào náo nhiệt.
Nhưng dưới ánh mặt
trời gay gắt đó, một con huyết mã thả từng bước một gõ đều đều trên đường đá.
Một chàng thư sinh với trang phục trắng toát một màu, lưng thắt chiếc sáo ngọc,
vân xanh đỏ hiếm có trên đời, tay lại phe phẩy chiếc quạt, như xua đuổi sức
nóng như thiêu đốt giữa trưa của mặt trời.
Đến trước một đại
tửu điếm, chàng thanh niên dừng ngựa tức thì đã có mấy tên điếm nhị chạy ra lăn
xăn han hỏi mời mọc.
Chàng trao cương cho
một tên điếm nhị bảo:
- Chọn thóc tốt và
trộn vào một ít mật ong cho con ngựa này ăn trước khi cho nó ăn cỏ non.
Thấy con ngựa quá
hùng vĩ và mặt lạnh như tiền của chàng thư sinh chủ nhân nên tên điếm nhị liền
dẫn ngựa săn sóc không dám hỏi han điều gì.
Chàng thanh niên
bước vào đại tửu điếm, đưa mắt nhìn khắp nơi, thấy bàn nào cũng đầy thực khách.
Chàng hỏi tên điếm
nhị:
- Trên lầu còn chỗ
không?
- Thưa còn, mời
công tử lên trên.
Chàng thanh niên
bước thẳng vào rồi đi lên cầu thang bỗng có tiếng xì xầm:
- Ống sáo ngọc và
chiếc quạt.
- Mà sao?
- Có thể là hắn.
- Có chắc không?
- Hắn mặc bạch bào,
ngay cả đôi ủng nơi chân cũng trắng tuyết.
- Phải làm sao đây?
- Chờ xem động tĩnh
hẳn hay.
Chàng thanh niên cứ
thản nhiên đi lên thang lầu thì không còn nghe bàn tán gì nữa cả.
Lên đến thang lầu
này, bàn ghế có vẻ sang trọng hơn và cũng khoáng đạt hơn. Thực khách tuy đông
song gian lầu thật rộng rãi nên vẫn còn nhiều bàn chưa có thực khách.
Chàng thanh niên
chọn một chiếc bàn cạnh cửa sổ, nhìn được ra ngoài lộ rồi nói với điếm nhị:
- Cho ta thức ăn.
- Rượu không công
tử?
- Có, một bình nhỏ
nhưng thứ lâu năm.
Điếm nhị vâng dạ
rồi nhanh nhẹn rút lui.
Chàng thanh niên
đưa mắt nhìn thoáng qua thực khách trong này. Chàng nhận thấy thực khách gồm đủ
các hạng người.
Khi đó tên điếm nhị
đã bưng bình rượu lên đặt trên bàn, thì chàng nói:
- Cứ để đó cho ta.
Chàng tự rót rượu
lấy nhấm nháp chờ thức ăn.
Nhưng chỉ trong
chốc lát, thức ăn cũng được đem đến. Một bữa ăn ngon lành lại đến với chàng.
Bỗng chàng liếc
nhìn xuống đường lộ thấy lố nhố một số người trang phục toàn đen. Chàng lẩm
bẩm:
- Hừ! Lại gặp bọn
Hắc Thạch ma động?
Để tránh sự thiệt
hại cho chủ quán nên chàng gọi điếm nhị đến trả tiền.
Cũng vừa lúc ấy,
bọn Hắc Thạch ma động ùn ùn kéo lên. Chàng bảo nhanh với tên điếm nhị:
- Hãy cất tiền ngay
đi.
- Còn tiền thối?
- Cho ngươi luôn.
Tên điếm nhị rút
lui lẹ làng thì bọn Hắc Thạch ma động đã tràn đến đứng vây quanh chiếc bàn của
chàng thanh niên.
Thực khách thấy có
biến nên vội vàng rời bàn ùn ùn chạy xuống từng dưới.
Riêng những người
thuộc giới võ lâm thì vẫn còn ngồi lại bàn nhưng di chuyển xa nơi Đông Bích.
Một lão già dị diện
trong bọn Hắc Thạch ma động tiến lên nói:
- Tiểu tử, ngươi có
phải là Bạch y thư sinh không?
Chàng thanh niên hừ
một tiếng rồi đáp:
- Gần đây ta có
nghe Hắc Thạch ma động đã nuôi bọn Tứ Dị Lão Ma, nhưng giờ đây nhìn khuôn mặt
nửa đen, nửa trắng của ngươi thì chính là bọn ngươi rồi phải không?
Lão này ngước mặt
cười một tràng dài nói:
- Hà! Hà! Hà! Ngươi
cũng có mắt đấy, nếu chưa rành rẽ ta giới thiệu đại danh vậy.
Không cần chàng
thanh niên có muốn nghe hay không, lão ma vẫn lớn giọng giới thiệu. Lão chỉ
từng người nói:
- Đây là lão nhị
Tam Sa Thủ Bắc Khâu, có những ba bàn tay thì ngươi hết chạy trốn.
Lão nói tiếp:
- Đây là lão tam
Độc Bứu Lưu Tán Nghị thì dầu ngươi có mình đồng da sắt mà trúng phải độc chủy
của cục bứu trên chiếc lưng gù đó thì tức khắc tan ra nước.
Lão lại huênh hoan
nói tiếp:
- Còn đây là lão tứ
Độc Nhỡn Nhâm Tấn lợi hại với song chùy.
Rồi lão cười hắc
hắc vỗ ngực:
- Và ta là lão đại
Hắc Bạch Diện Mông Điển Hạc sẽ cho ngươi nếm ngọn m Sát chưởng.
Chàng thanh niên
vẫn ngồi điềm tĩnh nhắm rượu mặc cho lão ma huyên thuyên.
Chàng đột nhiên
hỏi:
- Đã đủ chưa?
- Hừ! Một lần nữa
ta hỏi ngươi có phải là Bạch y thư sinh không?
- Ngươi hỏi làm gì?
- Để đòi nợ.
- Ta nợ ngươi?
- Không nợ ta nhưng
nợ Động chủ.
- Nợ Động chủ?
- Đúng vậy.
- Nhưng ta nợ cái
gì?
- Miếng ngọc hình
bát giác.
- Miếng ngọc hình
bát giác?
- Đúng.
Chàng thanh niên
nhếch mép cười khì:
- Như vậy lão ma đã
biết ta là ai chưa?
- Bạch y thư sinh
Đông Bích.
Chàng thanh niên
thoáng vẻ ngạc nhiên gắt giọng:
- Đúng, chính ta là
Bạch y thư sinh Đông Bích.
- Vậy ngươi hãy trả
miếng ngọc cho Động chủ.
- Hoài vọng.
- Ngươi dám cãi
lệnh?
- Ngươi sẽ thấy.
Lão đại của Tứ Dị
Lão Ma nhìn bọn bộ hạ hét:
- Hãy bắt nó.
Lệnh lão vừa ban
ra, tức thì hơn mười tên bộ hạ tuốt đao cùng một lượt tấn công Đông Bích.
Chàng vẫn ngồi, chờ
bọn chúng đến gần chém xả xuống thì nhanh như chớp, chiếc quạt chàng quét thành
một vòng tròn như ánh chớp.
Thật là một cảnh
hãi hùng chưa từng thấy. Tất cả hơn mười tên áo đen đều ngã bật trở ra chết một
cách khủng khiếp với hàng tràng tiếng hét rùng rợn.
Tứ Dị Lão Ma càng
kinh khiếp khi nhìn thấy bộ hạ mình, tên nào cũng bị đứt bụng, cụt tay, chết
sắp thành một vòng tròn quanh chỗ ngồi của Đông Bích.
Chàng cất giọng
đanh thép:
- Nếu muốn theo bọn
chúng, hãy động thủ.
Đại lão dị ma Điền
Hạc rít giọng:
- Ngươi đừng khoe
khoan, hãy đỡ chưởng.
Lão vừa nói xong là
song chưởng đẩy ra một cách im lặng nhưng Đông Bích vung chưởng quay một vòng
tròn hóa giải một cách vô hình, chàng quát:
- Hãy ra khỏi đại
tửu rồi xuất thủ.
Bị hóa giải chưởng
lực, lão đại có phần nao núng nên ra hiệu cho ba lão ma còn lại rồi nói:
- Được lắm! Hãy đi.
Đông Bích chỉ ngại
nếu xuất thủ nơi đây sẽ gây thiệt hại cho tửu điếm nên khi nghe chúng nói chàng
lập tức phi thân qua cửa sổ bay xuống lộ, làm ngươi đi đường nhốn nháo cả lên.
Thấy thế Đông Bích
vun vút lao đi nói vọng lại:
- Hãy ra nơi mé
rừng phía Nam.
Bốn bóng người phía
sau đuổi gấp theo Đông Bích.
Đến một bãi đất
trống vắng vẻ cạnh khu rừng, Đông Bích liền dừng chân, thì Tứ Dị Lão Ma cũng
đến theo.
Bốn lão ma chia ra
bốn hướng vây quanh Đông Bích.
Chàng cất tiếng:
- Các lão ma vẫn
còn nuôi ý định xuất thủ cùng ta chứ?
Lão đại bước tới
hai bước thủ thế vận công hét:
- Hãy đỡ chưởng.
Tức thì lão ma đầu
đẩy m Sát chưởng âm thầm trùm lấy Đông Bích, nhưng chàng chỉ vung tay đẩy ra
năm thành công lực.
Ầm...
Tiếng chưởng phong
chấn động rung rinh cây rừng lá đổ. Lão ma đầu bị bứt lui ba bước mới đứng vững
trong khi đó Đông Bích vẫn an nhiên như thần tượng.
Đông Bích quát lên:
- Tất cả Tứ Dị Lão
Ma cùng lên đi.
Thấy nếu không cùng
hợp lực tất phải thảm bại nên cả bốn lão ma mặt đầy sát khí trông càng gớm
ghiếc cho từng khuôn mặt và thân người dị hợm.
Bốn vị lão ma liên
kết lại như một bức thành cùng tiến lên và sau một tiếng hô:
- Giết...
Là tất cả đều đem
hết tuyệt chiêu công lực hợp công Đông Bích. Trước khí thế dũng mãnh đó, Đông
Bích liền sử dụng Thần Ảnh Phi Thiên nhoáng lên đã ở phía sau địch nhân.
Bốn lão ma thảy đều
lỡ chiêu, tấn công hụt vào không khí và không thấy bằng cách gì Đông Bích đã
lẫn về phía sau lưng bọn chúng, nên hết sức hoang mang.
Đông Bích lại trầm
giọng hỏi:
- Tứ Dị Lão Ma, tại
sao Hắc Thạch ma động cứ cố công tranh đoạt miếng ngọc bích đó mãi vậy?
- Hừ! thật ngươi
quá ngây thơ. Trong giang hồ võ lâm này ai còn không biết là nếu tìm đủ tám
miếng ngọc bích hình bát giác đó sẽ nắm được chìa khóa để lấy Bí kíp toàn thư.
- Nhưng Bí kíp toàn
thư này của ai?
- Cách đây gần hai
mươi năm nó ở trong tay đôi vợ chồng Thánh Kiếm Nam Chánh Hùng và Bích Lạc Tiên
Cơ.
- Thế tại sao lại
rơi ra ngoài?
- Hừ! Điều đó ngươi
hãy nỏi Động chủ Hắc Thạch ma động mới biết được.
- Vậy là các ngươi
không biết?
- Cái biết mơ hồ.
- Thế là nghĩa gì?
Lão tam hằn học
quát:
- Thôi! Hãy chờ
chết!
Thân hình gù còng
của lão nhoáng lên một màn hơi nước từ sau cục bướu nơi lưng lão vọt ra rải
xuống người Đông Bích.
Chàng chỉ ngửi thấy
một mùi hôi tanh phải lặng người sử dụng Cửu thức bộ hình đồng thời đẩy chưởng
đánh tan vùng nước độc đó.
Cũng trong khi đó,
đôi chùy của lão tứ độc nhỡn theo thế liên hoàn tấn công vào mé sườn của chàng.
Đông Bích thấy sức
chùy thật nguy hiểm định chuyển bộ nhưng lúc đó lão nhị và lão đại cùng hợp
công với Tam Sa thủ và Âm Sát chưởng với toàn bộ công lực.
Sự hợp công của Tứ
Dị Lão Ma thật hữu hiệu nên đã dồn Đông Bích vào thế tứ bề thọ công.
Trước sư nguy cơ
hiểm hóc đó, tức thì chỉ thấy chiếc quạt kỳ diệu của chàng tung ra tuyệt chiêu
thì một tiếng la thảm khốc:
- Á...
Và thật không ngờ
trong lúc đó Đông Bích lại vút người lên đạp vào song chưởng bước ra ngoài vùng
chưởng phong.
Tại đấu trường chỉ
thấy ba lão ma mở mắt kinh ngạc.
Vì lão tứ Độc Nhãn
Nhâm Tấn bụng bị đứt lìa với cánh tay mặt, đang tiêu thành nước vàng, vì rơi
vào vùng nước độc của lão tứ ma Độc Bướu Lưu Tấn Nghị.
Ba lão ma còn lại
tóc tai dựng ngược tức giận gầm thét:
- Bạch y thư sinh,
ngươi phải đền mạng.
Cả ba liền liên tay
sử dụng sáu chưởng phong cùng một lúc, đem hết cả toàn bộ công lực, quyết một
mất một còn với Đông Bích.
Đông Bích cũng nhận
thấy ba lão ma này khi mà hợp công thì sức công phá thật đáng kiêng dè, hơn nữa
nhận thấy mấy lão ma đầu này quá liều lĩnh nên chàng nghĩ rằng nhân dịp này sử
dụng m Dương Thiên Toàn chưởng pháp học được nơi Thiên hạ đệ nhất nhân Chung
Nhật Sơn ra thí nghiệm để biết công lực.
Nên khi thấy bóng
sáu chưởng trùng trùng mạnh như bài hải chụp tới thì chàng liền sử dụng Huyết
Quang nhất thức với sức nóng kinh người toát ra từ vùng chưởng quang đỏ như
huyết.
Bình... bình...
bình...
Chưởng phong thoát
ra khi nhiệt đẩy ba lão ma xa hơn ba trượng nằm co quắp lại.
Đông Bích sững sờ
vì không ngờ rằng chưởng pháp này quá sức lợi hại mà không dè công lực của mình
ngày nay quá mãnh liệt đến thế.
Nhìn ba lão ma bị
cháy đen mà lòng chàng vừa thương hại buồn buồn vừa mừng thầm vì đã mang trong
người một công lực chưởng pháp khủng khiếp, như vậy mới mong đụng độ với những
võ công phức tạp trên giang hồ truy tìm ra thân thế mịt mờ mà chàng có linh cảm
là sự bí mật đó phải liên quan đến tám miếng ngọc bích hình bát giác mà chàng
đã đeo từ nhỏ sơ sanh.
Chàng thở dài rồi
biến người vào mé rừng vì nghe như có tiếng chân người đi lại.
Sau khi Đông Bích
ẩn vào mé rừng thì một người đàn bà cũng mặc đồ đen tay cầm miếng ngọc tiêu
lướt mình đến.
Bà ta cúi người
quan sát thi thể Tứ Dị Lão Ma rồi nhíu mày lẩm bẩm:
- Thật khủng khiếp!
Võ công và chưởng lực của kẻ nào đả tử được Tứ Dị Lão Ma này đáng cho Động chủ
của ta lo lắng. Ta phải phi báo gấp mới kịp.
Nói xong bà ta trổ
thuật khinh công chập chờn lao đi.
Đông Bích cũng rời
chỗ núp, lập tức sử dụng khinh công như bóng ma chập chờn theo dấu người đàn
bà.
Chàng nhủ thầm:
- Như thế này ta đỡ
tốn công tìm Hắc Thạch ma động.
Người đàn bà cứ mải
miết đi thỉnh thoảng lại quan sát chung quanh sợ người theo dõi. Nhưng bà ta có
ngờ đâu đã bị Đông Bích bám sát mà bà ta vẫn không phát hiện được.
Có nhiều khi bà ta
ngồi nghỉ nhưng mục đích là để tìm xem có dấu hiệu nào có người theo dõi không?
Bà ta lại mải miết
đi xuyên núi băng rừng, cho đến khi đến vùng núi âm u thì bà ta dừng lại nhìn
trước nhìn sau rồi rẽ sang triền núi bên trái đi lần tới. Khi vào độ hai mươi
trượng nữa là cùng đường, trước mắt có một bức vách bằng đá trắng cản lối đi.
Bà ta liền bước đến
gốc tòng già, đưa tay phủi lớp lá khô phủ trên mặt đất, để lộ ra phiến đá đen
kịt chừng ba tấc vuông. Bà ta đưa tay nâng phiến đá này để vẹt qua một bên lại
thấy một sợi xích sắc bằng ngón chân nằm dưới phiến đá cũng màu đen.
Cúi xuống lấy dây
xích sắt bà ta giật mạnh ba cái.
Coong! Coong!
Coong!
Ba tiếng quái lạ
nổi lên, bức vách đá khổng lồ vụt nức ra một khuôn cửa nhỏ, đủ hai người chui
vào.
Đông Bích ẩn thân
nhìn từng hành động của người đàn bà và nhủ thầm:
- Có lẽ đây là con
đường bí mật dẫn vào Hắc Thạch ma động, nếu không may mắn theo chân người đàn
bà này thì khó lòng mà truy tìm ra nơi tọa lạc này.
Vừa khi đó, người
đàn bà trang phục màu đen lách mình bước vào thì ô cửa đá cũng tự động khép
lại.
Đông Bích thấy vậy
cũng tiến ra làm lại những động tác mà lúc nãy bà ta đã làm.
Khi ô cửa đá xịch
mở, Đông Bích lách nhanh người vào thì thấy con đường bên trong là một cái hang
ngoằn ngoèo, loang lỗ, chia ra nhiều ngách lắm khe tương tợ như tổ ong.
Nhờ chàng theo sát
bà ta nên tránh được những bẫy rập hiểm nghèo.
Chàng tiếp tục theo
bám sát trong khi bà ta không hề hay biết vì Đông Bích đã đem tuyệt kĩ khinh
công nên không gây một tiếng động nhỏ nào.
Chàng lại theo lần
vào trong chừng mười trượng, mặt đường lại đổi khác và dốc đá cao lên, bỗng
thấy một bực thềm cao vút chận ngang trước mặt.
Đông Bích chú trọng
quan sát thấy bà ta cứ lầm lủi bước lên từng bậc một.
Đợi cho bà ta đi
hết bực thềm cuối cùng khi thân người bà ta vừa khuất thì Đông Bích liền lần
theo đi lên.
Cũng nhờ con đường
hầm này có nhiều tảng đá nhô ra hụp vào nên Đông Bích dễ dàng ẩn theo bà ta.
Khi đến hết bực thềm
gồm có ba mươi hai bực thì con đường liền dẫn vào một đường quanh, hai bên là
hang hố và một phiến đá hình tròn che trên đầu như cây lọng khổng lồ. Đông Bích
nhìn theo giật mình, ngỡ là đã bị nghẽn đường hay đã bị bà ta đưa vào cạm bẫy.
Chàng đang lo âu thì
người đàn bà này đưa tay sờ vào vách đá, tìm ấn nhẹ vào một viên đá đen tròn,
đó là chốt của một cơ quan. Bỗng nghe một tiếng "oong" nổi lên như
tiếng chuông bị vỡ vậy.
Âm ba ngân oong...
oong... chưa dứt thì phiến đá hình lọng trên đầu bà ta đã xê dịch mạnh, để lộ
một lỗ hổng thông thiên.
Chàng thấy bà ta
uốn mình như vành cung vọt mạnh qua lỗ hổng thông thiên.
Đông Bích đứng núp
chờ trong giây lát rồi cũng theo lỗ hổng thông thiên vọt lên trên.
Khi rơi xuống mặt
đất, trước mặt chàng đã hiện ra mấy dãy nhà san sát nhau. Chàng đưa mắt quan
sát thì thấy vùng này là một thung lũng mà chung quanh được bao bọc bởi vòng
núi đá đen.
Đông Bích mon men
đi vòng về phía mấy dãy nhà đó.
Người đàn bà cũng
đã mất bóng, Đông Bích liền trổ thuật khinh công tuyệt đỉnh băng người xâm nhập
vào dãy nhà phía Đông. Chàng đã thấy có nhiều tên thuộc hạ Hắc Thạch ma động
canh gác cẩn mật khắp nơi. Nhưng về hướng chàng lại hình như không mấy chú ý.
Vì vậy chàng cũng
dễ dàng hơn lúc xâm nhập vào.
Chàng đến gian đầu
của dãy nhà ngang, men theo hành lang vắng lặng bỗng có tiếng người đi tới.
Chàng vội tung người nằm rạp trên mái ngói.
Chàng áp tai nghe
ngóng bên trong. Bỗng có tiếng trong phòng vọng lên:
- Ngày trước, Thập
Tam sứ giả của Hắc Thạch ma động này đã bị tên già Thần Ảnh Vương bất lão sát
hại chỉ vì thằng bé Đông Bích có được miếng ngọc bích hình bát giác. Nay thằng
bé đó lớn lên và mang danh hiệu Bạch y thư sinh mà võ công nghe đâu cũng khủng
khiếp lắm.
Một tên khác nói
tiếp:
- Cũng vì vậy mà
Động chủ đã sai phái Tứ Dị Lão Ma bắt hắn về.
- Nhưng không hiểu
Tứ Dị Lão Ma có làm được việc không?
- Tứ Dị Lão Ma võ
công chỉ kém hơn Thập Tam sứ giả chúng ta ngày nay, chứ gấp bội Thập Tam sứ giả
ngày trước.
- Nhưng vẫn chưa có
tin tức gì của Tứ Dị Lão Ma cả.
- Về phần võ công,
cây có thể tin tưởng bốn lão ma ấy được nhưng chẳng hiểu có lấy được miếng ngọc
về không?
- Nhưng hình như
Động chủ hiện đang có giữ một miếng thì phải?
- Đúng như vậy!
- Mà theo ta biết
thì có tám miếng ngọc nhưng chưa chắc miếng nào thật miếng nào giả hay muốn cần
đủ cả tám miếng điều ấy chưa ai biết. Song ta vẫn thắc mắc là Thánh Kiếm Nam
Chính Hùng và Bích Lạc Tiên Cơ tại sao đã có Bí kíp toàn thư mà đem chôn giấu
đi lại lưu lại những tám miếng ngọc như chìa khóa để tìm quyển toàn thư ấy.
- Có lẽ cặp vợ chồng
đó muốn gây rắc rối cho kẻ khác vậy mà.

