Đoạn Hồn Tuyệt Cung - Hồi 09 - Phần 1

Hồi 9: Những cái chết
bí mật

Từ hôm từ giã Tô Tiểu Bình, Đông Bích cứ mải miết trên bước
giang hồ. Những nỗi vui buồn xen lẫn với nhau làm cho chàng cảm thấy bàng
hoàng, xao xuyến.

Đông Bích thầm hỏi:

- Sau bao ngày quen biết, Tô muội đã quyến luyến ta vô cùng.
Nhưng ta, ta có quyền để tình cảm, con tim rung động không?

Những câu hỏi cứ lởn vởn ám ảnh chàng mải miết để rồi chàng
cương quyết:

- Đông Bích ơi! Thân thế mày mà mày chưa biết gốc nguồn, cha
mẹ mày, mày cũng không biết là ai, bây giờ sống thác nơi nào, thì làm sao nghĩ
đến xây mộng yêu đương. Nhiệm vụ hai vai còn nặng, hãy vùng vẫy giang hồ để
tranh đấu khi còn hăng say, rồi sau đó mới về nơi mái nhà mộng, với người yêu.

Cũng vì nghĩ thế, nên Đông Bích đã giã từ Tô Tiểu Bình, sau
nhiều ngày lưu luyến.

Chàng không quên được buổi chia tay...

Tô Tiểu Bình nghẹn ngào:

- Đông ca, giữ Đông ca trong thời gian này thì không phải mà
để Đông ca đi thì tiểu muội cảm thấy thế nào ấy. Nhưng hôm nay Đông ca phải lên
đường, tiểu muội xin Đông ca giữ miếng bích ngọc hình bát giác này để xem như
lúc nào cũng có tiểu muội bên Đông ca.

Đông Bích ngày trước cũng có mỗi miếng ngọc bích hình bát giác
như thế này và sau đó Vương bất lão cũng tìm được một miếng ngọc hình bát giác
nữa. Những miếng này đều giống nhau như tạc.

Đông Bích từ đêm thấy Truy Phong Bộ Mã Tắc cướp miếng ngọc của
Tô Tiểu Bình đã ngạc nhiên rồi, song chàng không muốn tiếc lộ điều này với Tô
Tiểu Bình mà gây hoang mang cho nàng.

Với tấm tình chân thật của nàng, Đông Bích không nỡ từ chối.
Hơn nữa, chàng linh cảm rằng trong những miếng ngọc bích hình bát giác này chắc
có điều chi bí ẩn đây, nên cũng muốn nhận để tìm hiểu, rồi sẽ cho Tô Tiểu Bình
biết khi đã tìm ra điều nghi ngờ.

Đông Bích đang mơ nghĩ thì Tô Tiểu Bình giọng sụt sùi:

- Đông ca, Đông ca không nhận vật này của tiểu muội sao? Miếng
ngọc này, nó có nơi em từ lúc còn tấm bé.

Đông Bích gượng cười an ủi chận lời nàng:

- Không đâu, tiểu ca sẽ nhận giữ vật của em mãi mãi...

Thế rồi chàng ra đi, bên tai vẫn còn nghe tiếng nàng nghẹn
ngào trìu mến:

- Đông ca đi bình yên, tiểu muội mãi mãi chờ Đông ca...

Chàng mang theo sự thương cảm của trái tim lần đầu biết rung
cảm yêu đương.

Bước chân miệt mài...

Thời gian cứ đều đặn qua đưa, mặc cho kiếp sống con người đầy
phức tạp...

Rồi một buổi hoàng hôn nơi rừng cao núi thẳm. Những tia nắng
chết dần theo tiếng chim về tổ thoảng kêu lên.

Đông Bích nhìn cảnh vật đìu hiu mà lòng nhung nhớ.

Chàng lại tìm lối bước đi...

Nhưng chỉ một đoạn đường bỗng nghe một tiếng đàn tỳ bà, âm
vang như không ngớt trong không gian. Chàng ngạc nhiên vì cũng đã hiểu biết về
âm luật nên khi thoáng nghe phải giựt mình.

Chàng gia tăng tốc độ trong thuật phi hành tiến về hướng có
tiếng đàn lạ lùng đó.

Vừa lao mình đi chàng vừa nghĩ:

- Sắp có cuộc chiến rồi, tiếng đàn này thật kinh khiếp.

Cũng vừa lúc đó thì tiếng đàn lại trổi lên êm ái lạ lùng.

Đông Bích vừa băng qua ngọn đồi là nhìn thấy một vùng đồi nhỏ
nằm giữa rừng, cây cối xanh cao nhưng có nhiều tảng đá phẳng lỳ xếp đặt ngổn
ngang.

Đông Bích vừa đến được bìa rừng thì tiếng đàn đã vào mê cung,
âm giai mê hoặc, du mộng, đang áp đảo đối phương.

Đông Bích liền lấy cây sáo ngọc ra thổi khúc Tương m Diệt Ma
mà chống chọi với tiếng tỳ bà.

Tiếng sáo của chàng vút lên trên cao là tiếng tỳ bà cũng réo rắt
bắt theo.

Một sáo, một tỳ bà đang quyện vờn như xô xát như sát phạt, rồi
qua thoáng chốc, tiếng tỳ bà dịu đi, rồi như đứt khoảng.

Đông Bích cũng ngừng thổi, dắt sáo vào người lao vút vào đấu
trường.

Một cảnh tượng chết chóc với thây người ngổn ngang.

Trên một tảng đá, một người đàn bà đang ôm cây đờn tỳ bà, tóc
tai tung xõa. Miệng rỉ máu tươi, quắc mắt căm hờn nhìn Đông Bích đang sừng sững
đứng giữa cõi chết nơi núi rừng.

Bà ta nói giọng the thé đinh tai:

- Tiểu tử, có phải ngươi là Bạch y thư sinh mà gần đây đã làm
rung động giang hồ không?

Đông Bích nhìn bà ta rồi nhìn những người chết, phần nhiều là
những người hành khất trong Cái bang nên đáp gọn:

- Đúng vậy, mà tại sao bà lại giết hại những người này?

- Không có liên quan đến ngươi, đây là chuyện riêng giữa ta và
hai lão quỷ kia.

Đông Bích nhìn theo hướng chỉ thì thấy hai lão già như vừa qua
trận ác chiến khốc liệt còn ghi hiện trên nét mặt mệt nhọc.

Thoáng nét ngạc nhiên, Đông Bích nhìn kĩ lại hai lão già, mừng
rỡ thầm trong bụng, nên chàng định chạy đến, nhưng vừa lúc đó có tiếng quát từ
mé rừng sang sảng:

- Khá khen cho Bạch y thư sinh, ngươi lại dám coi thường U Hồn
ảo điện mà xen vào việc người khác.

Câu nói vừa dứt là một người mặc áo tía, da mặt cũng màu tía,
râu đen tua tủa, mắt tỏa sáng ngời như hai ngọn đèn pha, đã đáp xuống đấu
trường.

Bà lão cầm đờn tỳ bà vội cúi người xuống đất cất tiếng chào:

- Kính chào Phó điện chủ.

- Thiết tỳ bà của ngươi mà không làm gì được tên thư sinh này
sao?

- Mê Âm Tẩu này xin chịu tội.

- Hừ, cả tám tên nữ nội điện đều chết rồi à?

- Đổi lại gần hai mươi tên Cái bang phơi xác.

Người vừa mới đến là Phó điện chủ U Hồn ảo điện, bước lên hai
bước nhìn chằm chặp vào Đông Bích:

- Ta nghe đồn về chiếc quạt kỳ diệu của ngươi, vậy hôm nay ta
muốn xem thử lời đồn ấy có thực hay không?

- Ta không hẹp lượng, nhưng hậu quả ngươi đừng trách ta.

Phó điện chủ U Hồn ảo điện cất tiếng cười ngạo mạn:

- Phách lối, phách lối, ngươi dám buông lời đó trước mặt Liệt
Hỏa Diêm Khê Tòng à?

Vừa nói xong là lão ta tung quyền tấn công vào mặt Đông Bích
nhắm vào Lương huyệt với sức mạnh vũ bảo.

Đông Bích liền cúi người nghiêng đầu sang bên trái, tay phải
đánh bật ra theo thế Phê thủ của Đường Lang quyền, tay trái đánh vào Huyết Môn
huyệt, đẩy Diêm Khê Tòng chệch sang ngang.

Lão ta vừa lỡ bộ, liền nhún người bật ngược ra sau đứng lại
trước mặt Đông Bích.

Lão hết lên:

- Hãy đỡ chưởng...

Tiếng hét vừa dứt là hai bàn tay lão đỏ rực lên và lão hạ tấn,
hai tay một trước một sau đẩy chưởng ào ạt tuôn về phía Đông Bích.

Nhưng chàng vừa định đối chưởng thì một trong hai lão già vừa
tỉnh thương hét lên:

- Coi chừng Liệt Hỏa cương chưởng...

Chàng nghe tiếng la hoảng hốt nên ước chừng chưởng lực của tên
này ắt hẳn hiểm nguy nên thay vì đối chưởng chàng lại tức khắc dùng Thần Ảnh
Phi Thiên vút người lên cao rồi theo thế Yến Chuyển Thùy Kê bước ra ngoài phạm
vi của chưởng công.

Một lão già bị thương bởi tiếng tỳ bà reo lên:

- A... Thần Ảnh Phi Thiên của ta sao tên thư sinh này sử dụng
quá tuyệt như vậy.

Trong lúc đó Liệt Hỏa Diêm Khê Tòng tức giận hét:

- Thì ra thiên hạ đồn nhầm, ngươi không dám đối chưởng nhưng
ta phải cho ngươi thấy sự lợi hại của Liệt Hỏa cương chưởng của ta.

Lão vừa nói vừa tiến lên trước mắt Đông Bích, hai bàn tay lão
đỏ rực và lão lại tung chưởng.

Đông Bích đã biết qua chưởng lực ghê hồn của lão, nhưng không
lẽ tránh mãi nên chàng liền vận mười thành công lực đẩy ra.

Ầm, ầm, ầm...

Chưởng phong đôi bê chạm nhau, tiếng nổ rền vang kéo dài.
Trong khi đó Đông Bích thối lui năm bước phun ra một búng máu, người loạng
choạng một chặp mới đứng vững, quần áo có chỗ bị cháy xém.

Còn Liệt Hỏa Diêm Khê Tòng loạng choạng lui lại ba bước miệng
rỉ máu.

Lão ta liền bước
lên hét:

- Hãy đỡ chưởng
đây.

Thế là một sức nóng
thành gió cuốn tới như trùm Đông Bích. Chàng thật ra chưa có học qua bộ chưởng
pháp nào cả, song chỉ tập luyện chắp nối bởi những lần nghe luận bàn võ học ở
nơi cung điện trong lòng đất, mà bắt chước thôi chứ không có phương pháp chính
tông. Chàng nhờ công lực hùng mạnh bởi kỳ duyên ăn được hoa cây Lục thiên thảo
ty. Bởi thế khi đối chưởng, chàng chưa am tường sự biến hóa của nó nên lần này
thấy chưởng lực Liệt Hỏa Diêm Khê Tòng thật mãnh liệt song chàng không nao
núng, đợi khi chưởng phong lao vút vào người chàng lại dùng tuyệt kĩ Thần Ảnh
Phi Thiên vút lên thẳng đứng và như vậy chưởng phong quét vào chỗ không mà
không gặp cản trở nên đi nhanh đốt cháy cây cỏ một vùng thì cũng trong lúc đó,
trong lúc mà Liệt Hỏa tung hết công lực đánh ra lúc gần sát vào Đông Bích thì
chàng lại vút lên không và lúc ở trong vòng hai bước quanh Liệt Hỏa tất nhiên là
phải trống thì Đông Bích như ánh chớp dùng Cửu thức bộ hình nhập sát người Liệt
Hỏa Diêm Tòng Khê và chiếc quạt nơi tay liền xòe ra và thân hình của Liệt Hỏa
bắn vụt ra một trượng và máu nơi ngực cùng một ngón tay út của lão bị đứt tiện.

Mặc lão vừa tức giận
vừa kinh khiếp cho chiêu thế kỳ ảo đã làm cho lão suýt mất mạng.

Lão ôm vết thương
nơi ngực và nhìn ngón tay út căm hờn:

- Sẽ có ngày ta
phanh ngực, chặt tay ngươi để trả thù hận này.

Vừa nói dứt câu,
bóng lão biến vào rừng và bà lão cầm đờn tỳ bà cũng lướt theo.

Đông Bích tuy đánh
bại được Liệt Hỏa Diêm Khê Tòng, song đó chỉ nhờ vào lãnh hội những nhược điểm
mà Bá Nhược Du Kiến Anh sưu lục để lại.

Chàng nhìn quần áo
bị cháy xém và máu huyết như đang chảy loạn mà thầm khiếp cho Liệt Hỏa cương
chưởng.

Đông Bích bây giờ
mới thấy đảo lộn, chàng loạng choạng rồi phải đành ngồi xuống vận công, khi đó
bên cạnh có lão già chạy tới hỏi han:

- Có bị thương tích
gì chăng?

Đông Bích lắc đầu
mỉm cười...

Lão già cầm bầu
rượu nốc một hơi nói:

- Vương bất lão ơi!
Hôm nay ta mới thấy danh bất hư truyền của thiên hạ chẳng sai.

Lão kia cười ha hả
đáp:

- Tú, từ ngày ra
giang hồ đánh đấm nhau có cả trăm trận mà đệ chưa từng gặp phải tiếng đàn làm
tan nát công lực, một tí nữa là chúng mình toi mạng rồi, nếu không nhờ tiếng
sáo của chàng thư sinh này, thật là võ học thượng thừa, chưa từng thấy.

Lão đang thao thao
thì Đông Bích đã dưới lên chào:

- Xin kính mừng Giang tiền bối!

Rồi chàng quay sang Vương bất lão:

- Vương đại ca còn nhớ đến tiểu đệ không?

Cả hai lão đều ngớ ngẩn, nhìn nhau như thầm hỏi.

Đông Bích thấy vậy, liền dùng Thần Ảnh Phi Thiên nhảy vút lên
rồi sà người hướng về phía ngọn đồi bên kia thung lũng và dùng thần ảnh Cửu
thức bộ hình vun vút lướt lên ngọn đồi.

Túy Hồ lão tử cũng lướt người theo cùng với Vương bất lão.

Chỉ trong chốc lát, cả ba đã đến giữa ngọn đồi vắng vẻ.

Đông Bích vừa ngừng lại thì hai người cũng đã tới.

Chàng quay lại hỏi:

- Đại ca chắc còn giữ hai miếng ngọc bích hình bát giác phải
không?

Vương bất lão ngớ ngẩn:

- Ủa... chẳng lẽ... chính là tiểu đệ...

- Tiểu đệ là Đông Bích đây.

- Vậy năm năm trước...

- Tiểu đệ bị bọn Thập Tam sứ giả hợp công phải rơi xuống địa
huyệt nhưng may mắn không chết. Và đại ca hôm đó đã lấy lại được hai miếng ngọc
bích rồi phải không?

- Đúng vậy...

Rồi lão chồm tới, ôm lấy Đông Bích:

- A... tiểu đệ của
ta... Trời! Năm năm xa cách làm đại ca thương nhớ vô cùng.

Lão đẩy Đông Bích
ra, ngắm nhìn rồi ôm Đông Bích quay cuồng, tiếng nói xen với tiếng cười:

- Chính tiểu đệ của
ta rồi. Trời ơi! Sao mau lớn quá! Tiểu đệ hãy nói đi, hãy kể đi, kể cho đại ca
nghe những gì đến với tiểu đệ trong năm năm qua.

Thấy Vương bất lão
quấn quít ôm chầm lấy Đông Bích, Túy Hồ lão tử cũng xen vào:

- Vương huynh,
Vương huynh ơi! Cái gì mà huynh cứ ôm chặt lấy cháu của ta thế, mà lại giành
nói một mình thì làm sao nó trả lời được nữa chứ?

Vương bất lão nghe
nói buông Đông Bích ra, quay sang Túy Hồ lão tử cự nự:

- À! Tiểu đệ của ta
đâu phải là cháu của Giang huynh. Hay là Giang huynh muốn ta cũng là cháu Giang
huynh. Được, được lắm, ta không chấp nhứt đâu, ta gọi liền...

Túy Hồ lão tử chận
ngang:

- Ấy, ấy, đừng có
nói bậy, vì ta và Ngự Thanh Y Lang là chỗ thân tình, nó là cháu ngoại của La
huynh nhưng giờ đây La huynh không còn nên ta xem nó như cháu ta vậy mà.

Vương bất lão sụt
sùi:

- Ừ! Vậy mà đã hơn năm
năm qua.

Rồi lão lấy hai
miếng ngọc bích hình bát giác ra đưa cho Đông Bích nói:

- Nè! Đại ca luôn
luôn giữ kĩ hai miếng ngọc này cho tiểu đệ.

Nhìn thấy hai miếng
ngọc, Đông Bích cũng lấy miếng ngọc nữa giống hệt như hai miếng đó vậy.

Cả ba liền chụm đầu
lại để quan sát ba miếng ngọc bích thật lâu nhưng không tìm ra sự khác biệt của
chúng.

Túy Hồ lão tử lắc
đầu:

- Không thể tìm ra
sự khác biệt của nó, như vậy những miếng ngọc này ắt hẳn phải có điều gì bí ẩn
mà một sớm một chiều khó mà tìm ra manh mối.

Vương bất lão thêm
vào:

- Vậy tiểu đệ từ
nay hãy giữ kĩ lấy, may ra sau này sẽ giúp ích cho tiểu đệ.

Nhưng lúc đó Đông
Bích vụt quắc mắt về phía nơi bờ rừng hét:

- Ai đó! Kẻ nào
rình mò có gan cứ lộ diện đi.

Chàng dợm người
định đuổi theo nhưng Vương bất lão níu chàng lại nói:

- Quả thật có người
rình mò sao?

- Vâng, tiểu đệ vừa
nghe rõ mà.

- Có chắc không?
Chứ đại ca không nghe gì cả.

Rồi quay sang Túy
Hồ lão tử, Vương bất lão hỏi:

- Huynh có gì
không?

Túy Hồ lão tử lắc
đầu:

- Cũng như huynh,
không nghe gì cả.

Đông Bích phải giải
thích với Vương bất lão:

- Vì gặp kỳ duyên
nên thính giác của tiểu đệ nhạy bén lắm, tiểu đệ nghe không lầm đâu?

Vương bất lão gục
gặc đầu:

- Có lý, có lý lắm,
vì lúc nãy thấy công lực của tiểu đệ ghê gớm thật, qua ba chưởng đã gây thương
tích cho Liệt Hỏa Diêm Khê Tòng và lại biết sử dụng cả tiếng sáo đánh dẹp được
tiếng tỳ bà yêu quái của Mê m Tẩu Nhụy Nương.

- Đại ca, những
chuyện ấy tiểu đệ sẽ kể lại cho đại ca nghe sau, bây giờ tiểu đệ xin hỏi tại
sao đại ca và Giang lão tiền bối đây phải đấu nhau với những người đó?

Túy Hồ lão tử tiếp
lời:

- Cháu chưa hiểu
tình hình giang hồ lúc này, chứ hiện nay đã có rất nhiều phe phái của tà giáo
công khai hoạt động, mà chuyện đụng độ hôm nay là do người của U Hồn ảo điện
muốn cướp mấy miếng ngọc bích của Vương huynh đây nên gây ra sự việc đã rồi,
nhưng thật không ngờ ta và Vương huynh phải điên đảo bởi tiếng đàn thiết tỳ bà.
May mắn có cháu cứu trợ đúng lúc, nếu không...

Đông Bích liền chận
lời:

- Lão tiền bối đừng
nhắc chuyện ấy, mà xin lão tiền bối cho biết tại sao có cả người Cái bang cũng
thiệt mạng.

- Đó chẳng qua
những người bạn của ta trợ giúp nhưng chẳng may họ bị bộ hạ của mụ già Nhụy
Nương hạ sát.

Vừa lúc này bỗng có
tiếng cười từ nơi thật xa đưa đến:

- Ha... ha... ha...

Tiếng cười vang lên
làm ba người vừa hoang mang thì cũng liền im bặt.

Đông Bích chau mày
nói:

- Người này công
lực thật thâm hậu, lại biết sử dụng phương pháp Tứ Hướng Lộng Âm thì chúng ta
phải chú ý mới được.

Vương bất lão đề
nghị:

- Trời sắp tối rồi,
nếu đi theo con đường thẳng, thì chừng hết canh một chúng ta sẽ đến được thị
trấn nếu dùng thuật phi hành. Vậy hãy đến đó nghỉ đêm đi.

Túy Hồ lão tử lắc
lắc bầu rượu:

- Phải đấy, vì bầu
rượu của ta đã cạn rồi.

Nhìn hai lão, Đông
Bích cười tán đồng.

Thế là cả ba vun
vút băng người như những chiếc bóng lướt trên cây cỏ, hướng về thị trấn.

Chạy được một đoạn
thì gặp con lộ chính, cả ba người càng ngạc nhiên vì có mấy đệ tử Cái bang đang
ngồi dựa vào gốc cây im lặng.

Cả ba dừng chân lại
quan sát thì Vương bất lão cất tiếng trước:

- Úy, mấy tên này
đều chết cả rồi.

Túy Hồ lão tử xem
xét vết thương nhưng cũng không thấy dấu vết gì cả, nên lão lắc đầu:

- Không thấy gì hết
tại sao lại chết?

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.