Đoạn Hồn Tuyệt Cung - Hồi 03

Hồi 3: Phương thuốc vô
tình

Chỉ còn mấy hôm nữa mọi người vui vẻ đón chúa xuân. Vạn vật
như đều tươi tốt hơn. Khí trời dịu mát hẳn lại. Nhà nhà ai ai cũng đã trở về
đoàn tụ trong sự nhộn nhịp tình thân. Những đứa trẻ tụ năm, tụ ba hỏi han áo
mới, quần đẹp, để có dịp phô trương trong ngày đầu xuân. Niềm vui sướng của mọi
đứa trẻ đều được cha mẹ, gia đình chúng luôn luôn cố gắng thỏa mãn.

Nhưng giữa sự vui sướng của muôn ngàn đứa trẻ thì giờ này cũng
có một đứa trẻ lạc loài, đang âm thầm lầm lủi tìm đường đi trong vùng núi hiểm
về phía Bắc Thiếu Lâm đại tự năm trăm dặm hơn. Đứa trẻ đó không ai khác hơn là
Đông Bích.

Từ hôm Huyền Không đại sư rời khỏi Thiếu Lâm đại tự thì nó đã
được dạo quanh chùa, ngày ngắm cảnh mà nhớ đến Ngự Thanh Y Lang, một người thân
duy nhất của nó trên trần thế, cũng oan ức ra đi vĩnh viễn để lại nó bơ với một
mình, không còn ai thân thích với nguồn gốc, thân phận mịt mờ. Rồi đêm lại nghe
câu kinh, tiếng mỏ não ruột, tiếng chuông vang xa cho lòng trông lạnh mùa khơi.

Nghĩ đến còn có năm ngày nữa là hết ba trăm sáu mươi lăm ngày.
Nó muốn đến thăm mộ của người thân yêu nhất của nó là Ngự Thanh Y Lang nên qua
ngày hôm sau nó gặp được Phương Trí đại sư Chưởng môn, nó ngõ lời ngay:

- Thưa đại sư, xuân cũng sắp đến rồi, cháu có ý định thăm ngôi
mộ của ngoại cháu, nên xin phép đại sư cho rời chùa xuống núi.

Phương Trí kinh ngạc chận lời:

- Đường xá xa xôi lắm, cháu đi sao yên đặng, hơn nữa xuân đã
kề cận, theo ý bần tăng thì cháu nên đợi qua xuân, Nguyên Lăng ngũ sư đệ sẽ
thân hành đưa cháu đến ngôi mộ của Ngự Thanh Y Lang, chứ hôm nay ngũ sư đệ của
bần tăng đã thi hành phận sự nên vắng mặt rồi. Ngoài Nguyên Lăng ra không còn ai
biết nơi ấy cả.

Đông Bích thản nhiên:

- Xin đại sư chớ lo ngại vì nơi ấy chắc chắn cháu không quên
rồi và từ đây đến đó cháu dọ hỏi theo phương hướng mà Vệ đại sư bá của đại sư
Chưởng môn đã có lần chỉ cho cháu rồi.

Sau một phút suy nghĩ, đại sư Chưởng môn đưa ra đề nghị:

- Nếu vậy thì bần tăng phải chìu theo định ý của cháu nhưng
bần tăng muốn sai vài tên đệ tử cùng đi với cháu cho có bạn, cháu nghĩ sao?

Đông Bích đáp ngay:

- Cháu hết sức cảm ơn đại sư Chưởng môn quá lo lắng nhưng ý
định của cháu là được một mình tìm đến cũng chẳng ngại. Xin đại sư chìu ý tha
thứ cho cháu.

Trước ý cương quyết của Đông Bích, Phương Trí đại sư đành
nhượng bộ và đại sư thầm khấn duyên may sẽ đưa đến cho Đông Bích trong những
ngày chờ đợi nguy nan của nó.

Đông Bích giả từ đại sư Phương Trí chưởng môn rồi rời chùa
xuống núi mải miết đi về hướng Bắc của đại tự Thiếu Lâm.

Đã bốn ngày lần dò tìm đường lên chỗ tai nạn ngày trước, Đông
Bích đã đi hơn năm trăm dặm đường.

Hôm nay là ngày cuối cùng của một năm, từ sáng đến giờ nó cứ
lầm lủi đi xuyên qua cánh rừng nhưng nó cứ mải suy nghĩ nơi đâu nên đã lạc lúc
nào không hay biết.

Gói lương khô đã hết tự bao giờ, nó quên bẳng đi nên từ sáng
đến giờ phần đói khát bắt đầu hành hạ nó.

Hoàng hôn đã về phủ quanh vùng rừng núi âm u này. Nó bắt đầu
lo ngại cho đêm nay không biết nương thân vào đâu. Nó đi thêm một đoạn nữa để
tìm lối ra nhưng vẫn mờ mịt. Bóng tối đã lớn dần.

Đông Bích đang hoang mang thì sự mệt mỏi cũng dồn vào làm khí
lạnh núi rừng xâm nhập cơ thhẻ, độc trùng lại có dịp hoành hành. Nó mệt mỏi quá
vì đói và khát nên không đủ sức hành công hô hấp mà nó đã được học hỏi nơi
Huyền Không đại sư. Cơn đau lên nhiều khiến nó lảo đảo thì cũng vừa kịp lúc
nhìn thấy một cái hang vừa người chui vào.

Nó không ngần ngại nữa, liền chui nhanh vào để cho qua cơn đau
và cũng nghỉ đêm luôn.

Nó vừa chui vào thì chẳng thấy gì cả nhưng một chặp đã hơi
quen, nó thấy lờ mờ trong cái hang hoàn toàn đá với đất, phía trên là những lớp
thạch nhũ tua tủa nhọn hoắc như chực chờ ghim xuống người nó. Nó vào sâu hơn
thì lòng hang càng trở nên hẹp và thấp, mấy cây thạch nhũ ở đây to lớn quá mà
trông thật nặng nề, nhọn hoắc. Cơn đau buốt lên. Cơn đói cũng chẳng kém.

Vừa đau vừa đói làm người nó toát mồ hôi, chân đi loạng
choạng. Trong hang càng lúc càng tối hơn nhưng bỗng nó thấy một miếng trăng
trắng, to hơn cái đĩa bàn lớn nằm trên một miếng đá bằng phẳng. Nó liền chộp
ngay cho vào miệng cắn thử thì thấy trong ruột có những hột nho nhỏ, thơm thơm
nên nó cắn xé cái vỏ ngoài nhai ngấu nghiến rồi nuốt luôn cả cái ruột bên
trong. Trong cơn đói, nó nhai ngấu nghiến thật nhanh và nuốt ừng ực trong
thoáng chốc đã hết sạch thì cảm thấy thân người từng luồng nóng, từng luồng
lạnh chuyển lưu làm tay chân nó ngứa ngáy muốn cào cấu.

Trong trạng thái khác lạ của cơ thể, Đông Bích lại đột nhiên
nhìn thấy hai đốm lửa tiến nhanh tới như từ phía sâu tăm tối trong lòng hang
phóng ra.

Hai đốm lửa như bay là là chồm lên người nó. Nó đang ngứa ngáy
tay chân, bèn chụp luôn đốm lửa để bấu xé nhưng hai đốm lửa chịch qua né tránh
làm nó bấu đụng vào một thanh cây lông nhám.

Nó kinh hoàng buông ra thì hai đốm lửa tung lên cao chạm vào
mấy ngọn thạch nhũ và nghe tiếng gãy vỡ và tiếng kêu rít lên chi chít rồi hai
đốm lửa tắt đi và một tảng đá to lớn, lông lá phủ trùm nặng nề rơi đè trên
người nó. Đông Bích bị sức nặng đẩy ngã nhào ngửa người thì cái tảng lông lá
nặng nề lại phủ kín mặt nó. Một mùi khen khét hăng hắc vào mũi nó lại bị che
kín khó thở. Nó kinh hoàng quá hả miệng cắn phập vào cái tảng đè nó thì lập tức
một dòng nước âm ấm tuông chảy phủ mặt nó.

Đông Bích nhắm nghiền mắt lại nghiêng qua một bên nhưng dòng
nước vẫn cứ chảy mạnh nên nó đành phải nuốt hết ngụm này thì lớp nước khác lại
chảy dồn tới khiến nó cứ việc nhắm mắt liều uống ừng ực chẳng biết nước gì, cho
đến khi đầu óc nó quay cuồng, mê man trong hang đá.

Một đêm cuối năm rồi cũng trôi qua, buổi sáng đầu tiên của năm
mới về trên muôn hoa. Tiếng chim rừng đua hót líu lo đánh thức Đông Bích dậy.

Khi tỉnh cơn mê nó kinh ngạc khi thấy mình đang nằm phía dưới
xác một con vật đầy mình lông lá mịn màng. Nó cố gắng chui ra rồi nhìn lại con
vật không khỏi rùng mình, nó ngạc nhiên kêu lên:

- Trời ơi! Một con nhện lửa khổng lồ, những cái chân nó như
khúc cây, hèn nào lúc ta chụp phải chân nó, nó mới hoảng hồn nhảy tưng lên.

Đông Bích đến bên xác con nhện quan sát một lúc rồi lẩm bẩm
một mình:

- Thì ra nó nhảy mạnh và cao quá nên chạm phải mấy cây thạch
nhũ ghim vào đầu nó nên nó chết đè trên người ta.

Nó cười lên một tiếng rồi im ngay vì thấy vũng máu nhện còn
đọng nơi chỗ nó đã nằm suốt một đêm mê man, nó suy nghĩ rồi tự nhủ:

- Ta hoảng quá cắn nhằm thân nó nên máu nó chảy tuôn ra khiến
ta bị kẹt phải uống ừng ực và có lẽ cái miếng trăng trắng là trứng của nó rồi.

Đông Bích vừa lẩm bẩm vừa đi lại nhặt cái vỏ trắng xem xét thì
đúng là vỏ trứng nhện lửa trong hang thạch nhũ này. Tại vì Đông Bích ăn trứng
của nó trong khi nó đi tìm mồi nơi đáy hang và khi nó đánh hơi phát hiện định
phóng nhanh ra tấn công Đông Bích nhưng vô tình bị thạch nhũ đâm chết nên Đông
Bích mới thoát khỏi bị cắn chết.

Đông Bích đưa tay chùi miệng còn dính máu nhện đông đặc. Nó
bước ra miệng hang chui ra ngoài. Núi rừng vào ngày xuân cũng vẫn còn sương mù
như một màn mỏng khói sương, che mờ phía sau cây lá im lìm chợt lung lay khi
những cánh chim nhảy nhót líu lo.

Như những hôm khác, khí lạnh thế này, ắt hẳn Đông Bích bị cơn
đau do độc trùng hành hạ.

Nó tư lự ngạc nhiên rồi nhờ nhớ đến một đoạn trong sách nói về
các đặc tính độc chất của những con vật hiếm thấy có đề cập đến con nhện lửa.
Loại nhện này rất hiếm thấy. Mình đỏ như máu, là một loài độc vật vào bậc nhất
trong tứ trùng dị chủng là: Nhện lửa bách niên, bọ cạp chín càng, cóc tía ba
chân và con rắn vàng sống trong tuyết. Và như vậy sao nó lại không bị độc hại
hơn nữa, trong sách có đoạn viết rõ rằng: Trứng nhện lửa có tính chất hấp thụ
độc trùng để tự tiêu hóa và gây ra trạng thái miễn nhiễm vĩnh viễn và máu của
nó có tính chất cực hỏa, kẻ uống vào sẽ bị thiêu đốt phải nứt thịt ra mà chết,
nhưng máu này cũng hữu ích là tăng thêm cho đôi mắt và hai tai có sức nhìn thật
rõ ràng trong vòng ba trượng lúc ở trong bóng tối mịt mù và có thể nghe rõ
tiếng lá rơi cách một bức tường, nhưng kết quả này sẽ phát hiện sau một trăm
ngày. Tuy nhiên, vì tính chất cực hỏa của nó nên chưa ai dám có ý định sử dụng.

Đông Bích nhớ đến những đoạn ghi chú này rồi tự kết luận:

- Ta đã uống máu con nhện lửa quá nhiều mà chẳng thấy phản ứng
cực hỏa gì cả, như vậy chắc rằng chất lạnh hàn băng của lão quái Ma tôn tích tụ
trong người ta gặp máu con nhện nên tự hóa giải rồi mà chất độc trong trứng
nhện đã cùng độc trùng tiêu hóa luôn nên ta cũng chẳng hề bị hai loại đó hành
độc và có lẽ đúng hơn là đã qua cơn hành độc khi ta mê man.

Đông Bích thấy khỏe khoắng sung mãn hơn lúc trước mà dù khí
trời có lạnh cũng không còn cơn đau nữa. Nó quay nhìn cái hang đã vô tình giúp
nó chữa cơn độc hàn kinh khủng này.

Nó thấy vui vẻ hơn mà hình như mùa xuân đã mang lại tặng cho
nó.

Nó bình tĩnh trở lại và tìm phương hướng để thoát qua vùng núi
rừng này.

o O o

Sau mấy ngày kiên tâm cố chí vượt mọi trở ngại, cậu bé Đông
Bích cũng tìm đến được nơi mà trước đây nó đã thọ nạn cùng với Ngự Thanh Y Lang
bởi tay Hàn Độc Ma Tôn.

Nó tìm quanh nơi mà ngoại nó bị độc chưởng giết hại thì thấy
ngay một ngôi mộ mới xây trên một vùng đất bằng phẳng. Nó chạy nhanh lại lòng
tiểu tái nhìn tấm mộ bia ghi rõ:

Ngự Thanh Y Lang La
Hồng Chấn chi mộ.

Đông Bích phục
xuống mộ bia, mắt mờ lệ thảm. Mỗi lúc lâu nó đứng dậy đi vòng quanh ngôi mộ rồi
tới trước đầu mộ nghiêm trang chắp tay van vái, nó thầm khấn:

- Người thân yêu
duy nhất trên thế gian này của cháu là ngoại. Vậy mà ngoại cũng bị hại. Suốt
một đời ngoại chỉ làm điều thiện vậy mà phải oan ức chết thảm. Thì ra cõi đời
này chỉ có kẻ mạnh mới có quyền sanh cầm, giết chết kẻ khác. Xin ngoại linh
thiên phù hộ cháu trả cho được mối thù này.

Khấn vái xong, nó
cúi lạy rồi quay đi như không dám nhìn lại ngôi mộ để phải thêm lưu huyết đứt
lòng.

Nó đi, đi mãi,
không có chủ định cho đến gần chiều nắng gắt mệt mỏi nó mới tìm chỗ nghỉ chân,
nhân thấy ngôi cỗ miếu khá lớn, nó liền đi ngay vào.

Trong cỗ miếu có
mấy chiếc bệ thờ nay đã đổ nát, vắng lạnh khói hương, rong rêu mọc đầy quanh
tường. Nó nhủ thầm trong dạ:

- Thần miếu ở nơi
này chắc cũng phải dời đô vì ngay cả trong mấy ngày xuân mà không có khói
hương.

Rồi nó quan sát
thấy mọi vật đều đã không có ai đụng đến từ quá lâu rồi nên nó lại nghĩ tiếp:

- Vị thần miếu này,
nếu còn ở đây chắc cũng như ta, phải quạnh hiu trong mấy ngày xuân này.

Nó vừa suy nghĩ vừa
lấy mấy cành lá quét một góc tường, đặt lưng cố tìm giấc ngủ sau khi ăn một ít
lương khô mới mua thêm mấy ngày gần đây.

Vì quá mệt nhọc và
bi thương nên nó ngủ một giấc thật ngon lành.

Nó đang ngon giấc
bỗng giật mình lắng nghe vì có tiếng ngáy của người ngủ đâu đây. Nó hơi hoảng
liền nhổm dậy nhưng không còn nghe thấy tiếng gì cả. Bên ngoài miếu, nắng chiều
đã nhẹ bớt, nghiêng nghiêng đổ dài bóng cây, lay động theo chiều gió thổi. Nó
lại nhìn trong miếu vẫn không thấy gì nên nó định bụng:

- Có lẽ tại ta mê
mệt giấc ngủ trưa chập chờn nên mới sinh ra điều lầm lẫn này.

Đông Bích lại đặt
lưng xuống một chập sau nó đang mơ màng thì nghe tiếng ngáy như sấm vang bên
tai làm nó chồm dậy ngay.

Lần này thật sự nó
sợ sệt. Nó nghĩ là vì đây là cỗ miếu chắc có ma, thần gì khuấy phá. Tuy sợ
nhưng nó lấy lại định tâm, hơn nữa ban ngày nên nó còn đủ can đảm và quyết ý
tìm kiếm cho ra nguyên do. Nó bắt đầu lục lạo, tìm hết mấy góc miếu rồi chui
vào từng kệ miếu đổ để tìm cho rõ ràng. Nó tìm hết các nơi và còn một cái kệ
chót to lớn nằm sát phía trong cùng của ngôi miếu. Phía trước kệ có mấy cái ghế
đã xiêu vẹo, mục đổ gần hết. Nó nhẹ nhàng nhắc nhẹ để sang bên rồi quì gối,
chui đầu vào xem thì nó cảm thấy có đôi bàn tay nắm chân nó kéo ra. Nó hoảng
quá la lớn:

- Ồ! Trời ơi,
ma....

Nó vừa la vừa chun
tuột vào luôn trong kệ hương, quay nhanh ngươi nhìn ra với dáng điệu run rẫy sợ
sệt.

Nhưng nó vẫn không
thấy gì. Trong ngôi miếu vẫn yên lặng. Nó ngồi trong kệ một chốc, lấy lại bình
tĩnh rồi chui người ra. Vì cái kệ quá thấp, nên nó ra lưng hơi cao, chạm vào
thành trên của kệ, thì liền lúc đó, ba bốn khúc cây đập vào lưng nó. Nó kinh
hoảng quá bò luôn một hơi khỏi kệ miếu thật xa mà chưa đứng dậy, cứ thế mà bò.

Liền lúc đó có
tiếng cười ngặt nghẽo từ phía trên sà nhà và có tiếng người nói xuống giọng chế
giễu:

- Ô! Trời ơi, con
ma chết nhát này nó bò trông buồn cười quá.

Đông Bích chưa ngồi
dậy đã nghe tiếng người nói thế đâm ra ngượng ngùng, bất giác nó vụt đứng phắt
dậy, ngước mặt nhìn lên sà nhà đã thấy một lão già mặc áo rách rưới, nét mặt
vui vẻ tay còn cầm chiếc bánh bao đang ăn dở, tay kia ôm bụng cười ngặt nghẽo.

Đông Bích sượng
sùng suy nghĩ, những ý nghĩ chạy thật nhanh trong đầu nó. Nó nhìn lại cái kệ
lúc nãy đã chui vào thấy mấy chiếc ghế mục nát ngã đổ lung tung.

Nó than thầm:

- Rõ thật ta ngốc
quá, mà cũng tại lão già này nhát ta đây.

Nó ngẫm nghĩ tiếp:

- Lúc đang chú ý
chui vào kệ hương miếu, thì ở ngoài lão nắm chân ta lôi ra, làm ta hoảng vía
chui luôn vào trong hóc kệ. Rồi lúc ta chui ra lại đụng nhằm cái kệ mạnh quá
nên mấy chiếc ghế mục nát vô tình ngã dập trên lưng ta.

Nó liếc mắt nhìn
lão già cứ ngồi trên sà nhà cười ngặt nghẽo. Nó vừa thẹn vừa giận nên đứng im
chưa có phản ứng nào thì lão già lại liếng thoắng:

- Ê! Tiểu bằng hữu
kia, bây giờ còn sợ ma sao mà đứng thừ người ra như vậy?

Đông Bích nghe
giọng nói của lão già nhận thấy lão không có ác ý chắc vì nghịch ngợm nên nhát
nó. Nghĩ vậy nên nó ngước nhìn lão ta nói:

- Lão trượng hãy
xuống đây rồi nói chuyện.

Nói xong vẫn không
thấy lão già nhảy xuống, mà lão cứ ngồi trên sà nhà, vừa cười vừa ăn bánh bao
một cách ngon lành.

Nó ức quá, nhưng
biết làm sao hơn, nên nó cứ làm thinh thu dọn đồ đạc và bước ra khỏi miếu.

Lúc này lão già
không còn ngồi trên sà nhà nữa, mà vội vàng nhảy xuống, nhưng lão lính quýnh
quên cái bầu rượu treo trên sà nhà, lại vội nhảy vút lên, miệng gọi ơi ới:

- Ê ê, tiểu bằng
hữu ơi!... Đứng lại cho Vương bất lão nói chuyện tí đã nào?

Đông Bích không trả
lời, cứ một mực đi thẳng. Sau khi nhặt cái bầu rượu, lão già thênh thếch chạy
theo sau. Lão ném đi miếng bánh ăn dở, quệt tay vào áo, chạy nhanh hơn, bắt kịp
Đông Bích, liền níu áo nó lại van nài:

- Tiểu bằng hữu ơi!
Hãy đứng lại để...

Thấy lão ấp úng
mãi, hơn nữa lão cứ níu áo nên Đông Bích cũng nguôi giận nhìn lão cười xòa.

Lão mừng rỡ ra mặt
rồi cúi đầu xuống vân vê chéo áo như đứa trẻ phải tội, lão nói một hơi như sợ
ai giành nói với lão vậy:

- Tiểu bằng hữu à,
Vương bất lão này đành xin lỗi tiểu bằng hữu vậy!

Nhận thấy nơi lão
già có nhiều điệu bộ như đứa trẻ thật thích hợp với nó, nên Đông Bích quên giận
lúc nãy, nhìn nụ cười tươi trẻ của lão, cũng vui lây trở lại, thân mật nói:

- Lão trượng nào có
cái gì lỗi đâu, chỉ tại cháu nhát nên mới làm trò cười cho lão trượng đó chứ.

Lão già xua tay lia
lịa rồi kéo tay Đông Bích lôi về phía miếu vừa đi vừa nói:

- Tiểu bằng hữu vào
đây rồi chúng ta sẽ đàm luận và nhiều trò vui vẻ lắm.

Đông Bích đành quay
lại miếu cùng với lão già. Sau khi Đông Bích để đồ đạc vào một góc miếu rồi lúc
bấy giờ lão già lại cười khề khà, nheo mắt nói:

- Chuyện lúc nãy
chúng ta bỏ qua nhé! Còn bây giờ lão muốn hỏi tiểu bằng hữu rằng tiểu bằng hữu
đi đâu vào những ngày xuân lạc loài vào cỗ miếu này.

Đông Bích ủ dột
đáp:

- Cháu vì không nhà
cửa, không người thân thích, họ hàng nên cháu phải lang thang.

Lão già thấy Đông
Bích ủ dột buồn bã nên lão ta không còn cười nữa, mặt méo xẹo cảm thông.

- Hoàn cảnh của
Vương bất lão này cũng giống như tiểu bằng hữu, vì cũng chẳng có ai thân thích
họ hàng, đình miếu là nhà cửa qua ngày.

Rồi lão dấp dáng
trang trọng đề nghị:

- Nếu vậy Vương bất
lão này xin đề nghị với tên tiểu bằng hữu là chúng ta nên kết bạn với nhau vậy.

Đông Bích trước đề
nghị đột ngột đó, nó ngạc nhiên:

- Lão trượng sao đề
nghị như vậy, cháu là đứa trẻ sao dám kết bạn với lão trượng, nếu vậy cháu hóa
ra là kẻ bất kính sao?

Lão già giải thích:

- Tiểu bằng hữu nói
vậy thì chưa hiểu được bất lão này. Tiểu bằng hữu cho rằng Vương bất lão này
thành Vương lão sao mà không chịu kết bạn?

Đông Bích là kẻ
thông minh, nó hiểu ngay lão muốn nói nên phì cười:

- Ồ! Nếu vậy lão
trượng tuy là nhiều tuổi nhưng tính tình rất trẻ.

Rồi nó như sực nhớ
la lên:

- Phải rồi, phải
rồi, hèn gì lúc nãy lão trượng nghịch ngợm nhát ma cháu phải không?

Hai người lại nhìn
nhau cười thích thú.

Đông Bích chợt
ngưng cười hỏi:

- Khi muốn kết bạn
với nhau, lão trượng đã nghĩ suy rồi chứ?

- Dĩ nhiên!

Rồi lão ta hỏi lại:

- Còn tiểu bằng hữu
thế nào?

- Cháu rất hân
hạnh.

Thế là hai người
một già một trẻ lại lập bàn thờ kết bạn.

Lão già cùng Đông
Bích khiêng một cái kệ ra giữa trời, bẻ mấy cành hoa rừng trái rừng làm lễ với
nước suối trong lành.

Lão già bẻ ba cây
khô đốt lên nói với Đông Bích:

- Chúng ta dùng cây
khô cháy khói này thay thế hương cũng được vậy mà, miễn chúng ta có lòng thành
thật là được.

Hai người quỳ trước
bàn sửa soạn làm lễ.

Lúc này lão già
quay sang hỏi Đông Bích:

- À! Danh hiệu của
tiểu bằng hữu là gì?

Đông Bích đáp ngay:

- Cháu chỉ có cái
tên là Đông Bích thôi, còn lão trượng quí danh đại hiệu là gì?

Lão xua tay:

- Không quí không
đại gì cả, ta tên cha mẹ đặt là Vương Thạch Công, tính ta con nít lại không
thích ai gọi lão là lão già nên bạn giang hồ gán là Vương bất lão mà ta đã chạy
là biến ngay nên lại bị gán thêm cho là Thần Ảnh.

Đông Bích cười như
khám phá được một việc gì nên nói:

- Hèn gì, lúc nãy
lão trượng mới nhát ma cháu được, chắc cũng nhờ Thần Ảnh phải không?

Lão ta không nói
gì, chỉ cười hề hề rồi nói:

- Bây giờ ta khấn
đi vậy, ta lớn tuổi hơn thì làm đại ca, tiểu bằng hữu nhỏ hơn làm tiểu đệ.

Đông Bích cười nói:

- Ơ, sao thế được,
ai lại gọi lão trượng bằng đại ca kia chứ mà lão trượng cứ gọi cháu bằng cháu
chứ sao là tiểu đệ.

Lão ta lắc đầu rồi
cầm cây khô thế nhang lạy trời đất rồi cất tiếng nói lớn:

- Hôm nay, Vương
Thạch Công tức là Thần Ảnh Vương bất lão thành tâm kết bạn bằng hữu với tiểu đệ
Đông Bích, đồng sanh đồng tử, ai sanh lòng phản bạn sẽ bị muôn kiếm phanh thây.

Khấn xong, lão quay
sang Đông Bích nói:

- Bây giờ đến tiểu
đệ khấn đi.

Đông Bích không còn
biết nói gì hơn nên đành cầm cây khô đốt khấn giữa trời rồi quay sang lạy lão
già ba lạy nói:

- Tiểu đệ xin làm
lễ ra mắt đại ca.

Lão sung sướng,
cười híp mắt, kéo Đông Bích đứng dậy và giờ đây họ thấy gần nhau hơn, khắn khít
hơn, thân mật hơn.

Qua những ngày sống
bên nhau, Thần Ảnh Vương bất lão và Đông Bích hiểu ý nhau hơn. Một già một trẻ
tỏ ra đắc ý tương đồng.

Rồi một đêm nọ....

Trong chòi lá bỏ
hoang, Thần Ảnh Vương bất lão và Đông Bích làm nơi trú ngụ. Hai người đang
thiếu lương khô vì mải vui chơi trò chuyện nên quên bẵng việc lo liệu cho bữa
ăn.

Thấy vậy, Thần Ảnh
Vương bất lão đề nghị:

- Này tiểu đệ, bây
giờ mới vừa canh một, đại ca đưa tiểu đệ lấy thức ăn thức nhắm về chúng ta làm
một tiệc.

Đông Bích nghi ngờ
hỏi lại:

- Ở đâu mà đại ca
bảo đi lấy.

- Thì cứ đi rồi sẽ
rõ.

Nói xong lão cặp
tay Đông Bích nhún mình bay biến vào đêm tối như bóng ma.

Được gần một khắc,
lão nói nhỏ bên tai Đông Bích:

- Nhà phú hộ này,
lúc nào cũng lắm khách đông người nên món ăn có thường xuyên mà toàn là sơn hào
hải vị, bát trân cung phụng mà vẫn giàu sụ vì lão ta thuộc loại trọc phú mà.
Nên chúng ta vào mượn đỡ một ít đồng thôi, đại ca cũng chọn Hồng Đào mỹ tửu lão
cất kĩ trong kho đem về say sưa một bữa.

Đông Bích vốn là
đứa bé đang trong hạn tuổi thơ, nên tính nghịch ngợm làm nó thấy cũng thích
hành động.

Nó chưa nói gì thì
Thần Ảnh Vương bất lão đã phân công:

- Bây giờ tiểu đệ
tiến vào nhà bếp bưng một ít món ăn cho vừa ý trong khi đó ta sẽ tìm xuống kho
rượu lấy ít mỹ tửu.

Lão ta tiếp luôn:

- Nơi này, ta đã
nhiều lần viếng thăm rồi nên biết rõ rằng là giờ này các món ăn vừa nấu xong,
những tên đầu bếp và phụ dọn đều lên phòng ăn sửa soạn thỉnh chủ nhân. Vậy đệ
cứ yên tâm mà chọn thực đơn nhé.

Nói xong, lão lại
cặp Đông Bích nhún người bay vèo tới chỗ nhà bếp bỏ Đông Bích xuống và lão lại
biến vào phía trong nhà kho.

Đông Bích, lần đầu
tiên tham dự vào trò này nên nó hơi sợ sệt nhưng đã lỡ rồi, nó liền mở cửa bước
vào căn bếp. May mắn là không có người ở đây. Nó hồi hộp quan sát một dãy nồi
niêu, son chảo đầy những món ăn quý lạ. Bấy giờ nó quên sợ hãi, bình tĩnh lấy
đũa nếm từng món để chọn lựa.

Nó đang vừa đắc ý
với món yến sào thì có tiếng chân người đi đến gần cửa. Nó vội vàng đứng vào
phía bên cánh cửa cái. Một mụ mập ú làm công nặng nề đẩy cửa bước vào. Khi cánh
cửa mở là Đông Bích đã đứng phía sau. Tim nó đập liên hồi. Cũng may mụ mập chỉ
vào lấy mấy cái đĩa to mang đi và cánh cửa phòng được đóng lại.

Đông Bích vội vã
đến lấy luôn ba nồi ngon nhất mà nó đã chọn, chồng lên nhau khệ nệ bưng ra.

Khi vừa đến cửa thì
oan nghiệt thay, cánh cửa lại mở ra. Nó lại y như lần trước nép vào sau cửa và
cũng thấy mụ mập lệch bệt đi vào lấy thêm mấy cái tô lớn nữa. Mụ mập cũng đi ra
nhưng khi mụ với tay đóng cửa, chẳng may mụ đưa tay ra phía sau nhiều quá nên
đút luôn vào nồi canh đang còn nóng. Mụ vụt nhanh tay lại, ù té bò càng, vừa la
bai bải:

- Trời! Ma... ma...
ma...

Đông Bích vừa muốn
cười, vừa sợ hãi, nó chạy bừa ra nhưng cái nồi canh phía trên bị chao mạnh,
nhào rơi đổ bừa lên mình mụ mập khiến mụ càng la to hơn:

- Ôi! Cứu... cứu,
cứu...

Đông Bích nghe mụ
la hoảng quá cứ ôm hai nồi thức ăn còn lại chạy bừa ra cổng.

Lúc này nó đã nghe
tiếng người tri hô:

- Bắt, bắt... ăn
trộm.

Trước mặt, cái cổng
thì cao, tường chỗ nào cũng vậy. Nó ngỡ phen này chắc hết thoát thì bỗng nhiên
thân hình nó được nhấc bổng lên, rồi là thoát ra phía ngoài và bên tai cũng
nghe:

- Tiểu đệ chớ sợ,
giữ chặt lấy mấy món ăn quý đây nhé!

Bây giờ nó mới thở
phào cười thầm và giữ chặt hai nồi thức ăn mặc cho đại ca ôm nó vun vút lao đi.

Sau cái đêm hãi
hùng đó, nhưng cũng được mỗi bữa ăn đế vương, nó suy nghĩ rất nhiều và cuối
cùng, nó phải nói với Thần Ảnh Vương bất lão:

- Đại ca, nếu mà
tiểu đệ cũng biến hiện được như đại ca thì chúng ta mới có lắm trò vui chứ như
cái đêm đi mượn đồ nhắm thật làm tiểu đệ khiếp quá.

Rồi nó nủng nịu:

- Và như khi sáng
nữa, khi chơi cút bắt đại ca thoáng cái là biến mất và chạy nhảy, né tránh thế
nào mà tiểu đệ không cách gì chạm được đại ca cả. Như vậy là đại ca ỷ vào võ
công mà ăn gian tiểu đệ, tiểu đệ đâu có phục.

Thần Ảnh Vương bất
lão phân bua:

- Đúng, đúng, như
vậy ta sẽ chỉ cho tiểu đệ đến lúc nào tiểu đệ cũng biến hiện như ta thì lúc đó
chúng ta sẽ lập cuộc chơi lại.

Đông Bích tán đồng:

- Như vậy mới công
bằng. Và bây giờ, đại ca có thể chỉ dẫn cho tiểu đệ được rồi.

Thế là Thần Ảnh
Vương bất lão lại truyền dạy cho Đông Bích hai tuyệt học võ lâm vô địch thiên
hạ về khinh công, đó là: Thần Ảnh Phi Thiên và Thần Ảnh cửu thức bộ hình.

Với sự thông minh
và sự chăm chú, cố gắng nên trong một thời gian không lâu, Đông Bích đã đạt
được nhiều kết quả rõ rệt. Nhưng võ học chuyên luyện, gắng công cũng phải có
thời gian cần thiết mới thành tựu được, trừ khi gặp được thiên duyên. Ở đây, dù
Đông Bích có uống được máu nhền nhện bách niên, nhưng chưa được một trăm ngày
nên chưa có phát hiện. Song, với cốt thể hiếm có nên sự thành đạt về võ công
thật mau chóng.

Nên sau mười ngày
chuyên luyện, tuy nó không bì kịp Thần Ảnh Vương bất lão nhưng khẩu quyết và bộ
hình nó đã hoàn toàn thu thập được cả. Những cuộc chơi đuổi bắt càng thêm hứng
thú giữa một già một trẻ khiến họ quên cả ngày tháng trôi qua.

Vui trong tuổi thơ
như Đông Bích, và ngay lão già Thần Ảnh Vương bất lão cũng đã gặp được tri kỉ
với cái tính trẻ con của lão, cả hai đã tìm được những thời gian hồn nhiên nhất
của kiếp người.

Báo cáo nội dung xấu