Cô Lâu Quái Kiệt - Hồi 40 - Phần 1
Hồi 40: Thất khuyết đạo
nhân
Thạch Kinh Thiên tiếp tục lướt nhanh tới trước, vừa hết canh
một, thì hai người đã tiến tới cửa Bất Qui Cốc Vì muốn giữ bí mật hành tung,
nên cả hai không đi theo con đường chính, mà trái lại, rẽ sang ngọn núi phía
trái để xâm nhập vào trong sơn cốc.
Màu tuyết trắng bạch phủ khắp mặt đất, phản chiếu ánh trăng
nhợt nhạt trên nền trời, khiến cho cảnh sắc lại càng có vẻ lạnh lùng, thê lương
hơn. Hai người sử dụng thuật khinh công lướt đi nhẹ nhàng như một đợt khói
mỏng, thân hình phi nhanh trên mặt tuyết êm ru không hề nghe một tiếng động.
Bất Qui Cốc nằm giữa bao nhiêu ngọn núi co vây quanh, và ngôi
chùa gọi là “Nại Hà Thiên” ấy, lại được xây dựng nơi tận cùng của Bất Qui Cốc,
địa thế kín đáo, suốt bao nhiêu năm qua, không hề thấy có người lai vãng. Nếu
có ai lỡ chân lạc vào đây, đều phải bị mất mạng dưới tay của số ác đạo tại nơi
này. Chính vì vậy, nên từ bấy lâu nay, nhân vật giang hồ không ai được biết tại
nơi này có một ngôi chùa đầy bí mật.
Nhưng, bắt đầu từ hôm nay, ngôi chùa bí mật Nại Hà Thiên ấy,
đã gặp một biến cố to tát. Việc bốn người của Gia Cát Ngọc vào rồi trở ra,
chính là đã phá tan giới luật từ bấy lâu nay của Bất Qui Cốc.
Tuy nhiên, số ác đạo trong ngôi chùa này, thực không làm sao
tưởng tượng được, là họ sau khi đã bỏ đi ra, rồi lại dám thừa đêm tối lẻn trở
vào để dò xét như thế này.
Nhưng, tựa hồ số người xâm nhập vào Bất Qui Cốc trong đêm nay,
ngoài Gia Cát Ngọc và Thạch Kinh Thiên, lại còn kẻ khác nữa.
Ngọn gió đêm không ngớt thổi vi vu, những bông tuyết bá trên
nhành cây xơ rơ, thỉnh thoảng lại tuôn đổ xuống xào xạc. Những ngọn đèn trong
ngôi chùa Nại Hà Thiên, không ngớt chập chờn khi tỏ khi mờ theo chiều gió lộng.
Gia Cát Ngọc phi thân nhẹn nhàng nhắm vượt thẳng tới nóc ngôi
chùa xây theo hình hoa sen ở tại góc phía trái. Thân pháp của chàng nhanh không
thua một luồng điện chớp, lướt đi nhẹ nhàng không kém một ngọn gió thoảng.
Hành tung của chàng khi đó khi đây, chẳng hề để lại một dấu
vết.
Bỗng nhiên, chàng nhanh nhẹn dừng chân đứng ngay lại, rồi rùn
thấp thân người xuống để ẩn kín.
Tại sao thế? Chả lẽ chàng...? Ồ. Thì ra bên cạnh chàng có một
tảng đá lớn nhô ra và bên dưới tảng đá ấy, đang ngồi thu người một đạo sĩ đứng
tuổi. Đạo sĩ này dựa người vào vách đá, và đưa mắt ngó chòng chọc không hề nháy
mắt về phía cửa sơn cốc để canh phòng.
Gia Cát Ngọc thầm kêu lên rằng:
“Thật nguy hiểm”.
Liền đó, chàng nhún người vọt thẳng lên không như một con chim
ưng, rồi lại từ trên không nhào lộn xuống, trông chẳng khác nào một con diều
bắt gà, và khi thân người chàng còn cách đối phương bảy thước nữa, thì năm ngón
tay đã giương ra, nhắm chụp thẳng vào lưng của lão đạo sĩ đang ngồi bên dưới.
Thân pháp của chàng chẳng thua một cơn gió lốc, thế võ được sử
dụng cũng hết sức cao tuyệt, nên chỉ trong chớp mắt, là chàng đã đánh trúng mục
tiêu.
Nhưng, trong khi năm ngón tay của chàng vừa mới đụng đến lưng
của đạo sĩ nọ, thì trong lòng không khỏi vô cùng kinh ngạc.
Thì ra nơi lưng của đạo sĩ ấy cứng đờ như cây đá. Với một
người có trình độ võ công như Gia Cát Ngọc, thế mà vẫn không làm sao khóa huyệt
đạo của đối phương được. Bởi thế, chàng hết sức kinh ngạc, liền thay đổi thế
điểm thành thế chụp. Và, qua một tiếng “soạt” khẽ vang lên, năm ngón tay cứng
rắn của chàng đã bấu thẳng vào lưng của lão đạo sĩ nọ.
Lúc ban đầu, chàng tưởng đâu đạo sĩ nọ đã luyện được một thứ
võ học kỳ dị, khiến thân hình mình trở thành rắn chắc như gỗ đá, nhưng, không
ngờ khi năm ngón tay của chàng vừa chụp đến, thì lại bị thủng da thịt rất dễ
dàng. Do đó, chàng không khỏi ngạch nhiên, đưa mắt nhìn kĩ, thì mới thấy rõ sự
thực.
Thì ra, huyệt đạo trên người của đạo sĩ này đã bị ai chế ngự
từ lúc nào. Vậy thử hỏi với khí hậu lạnh lẽo kinh hồn ở miền bắc, sau khi máu
huyết bị đình trệ, thì lão ta còn chịu đựng được bao lâu nữa? Chính vì lẽ đó,
nên khi năm ngón tay của Gia Cát Ngọc vừa điểm tới thân xác đã cứng đờ của đối
phương, lẽ tất nhiên là không làm sao nhận định được huyệt đạo của đối phương
nằm tại vị trí nào. Và, khi những ngón tay rắn chắc của chàng đã chụp xuống chớ
nói chi là một xác chết, ngay đến cả vật rắn chắc như đồng sắt cũng e rằng sẽ
bị chàng chụp thủng ngay.
Gia Cát Ngọc là người thông minh, nên căn cứ vào sự thực trước
mắt, đã phán đoán ra là đêm hôm nay, tất có một bậc cao nhân võ lâm xâm nhập
vào Bất Qui Cốc trước chàng nữa.
Nhưng người ấy là
ai?
Trong khi Gia Cát
Ngọc cúi đầu suy nghĩ, thì Thạch Kinh Thiên cũng đã lướt nhanh đến nơi. Y đưa
mắt nhìn qua chung quanh, thì không ngớt dậm chân nói:
– Ôi chao. Hai con
tiện tỳ này sao lại to gan đến thế? Này lão tam, em còn xem chi thế? Chúng ta
hãy mau xâm nhập vào sơn cốc đi.
Thạch Kinh Thiên
nhận xét, là đạo sĩ bị điểm huyệt ngồi chết cứng này, chính là đã bị Tiểu Thanh
và Tư Đồ Uyển xuống tay. Do đó, Gia Cát Ngọc vừa nghe qua không khỏi cuống
quýt, vung mạnh hai tay lên, nhắm phía sơn cốc tiếp tục lướt thẳng đi.
Thạch Kinh Thiên là
người có nhiều kinh nghiệm, nên trên đường đi, y đã đoán biết được trong Bất
Qui Cốc có sự canh phòng rất cẩn mật. Do đó, y đang có ý muốn ngăn Gia Cát Ngọc
lại, thì chàng đã bắt từ trên cao bay thoắt tới, đáp yên xuống mặt đất trong
sơn cốc rồi.
Quả nhiên, đôi chân
của Gia Cát Ngọc chưa đứng yên, thì đã nghe có một giọng cười lạnh lùng, ngạo
nghễ từ bên cạnh vọng đến. Tiếp đó, lại có một luồng kình lực kín đáo, từ phía
ấy cuốn thẳng vào lồng ngực của chàng.
Kẻ đã ẩn kín và bất
thần vung tay đánh ra ấy chính là một lão đạo sĩ mặc áo đen. Lão ta núp trong
một khe đá, và tấn công vào đối phương êm ru, không hề nghe một tiếng động,
chẳng khác chi một bóng ma, khiến cho đối phương không làm sao chống đỡ cho
kịp.
Nhưng, trong đêm
nay, lão ta đã gặp phải một đối phương lợi hại, nên khi luồng chưởng phong của
lão ta chưa chạm được đến lớp áo ngoài của đối phương, thì đã nhìn thấy có một
cái bóng đen, lao đi chập chờn, rồi hình bóng của đối phương cũng mất hút,
không còn trông thấy đâu nữa.
Thế là, lão đạo sĩ
ấy chưa kịp trông thấy rõ mọi sự diễn biến chung quanh, thì một luồng gió lạnh
sắc bén như dao, đã nhắm ngay cổ tay của lão ta chặt xuống.
Lão ta vì quá bất
ngờ, nên liền có ý định lách tránh, song không còn kịp nữa. Bởi thế, qua một
tiếng “hự” khô khan, là lão ta đã ngã ra đất bất tỉnh hẳn.
Trong khi đó, đôi
chân của Gia Cát Ngọc vẫn tiếp tục chạy bay về phía trước, mau như một ngọn gió
cuốn, nhắm ngôi điện bên hông của ngôi chùa Nại Hà Thiên lướt tới. Thạch Kinh
Thiên trông thấy vậy, cũng bám sát theo sau, đồng thời, cà hai cũng nhanh nhẹn
ẩn kín mình tại một góc chùa.
Khi bọn họ vừa ẩn
mình xong, thì bỗng nghe phía sân sau, có tiếng chân bước tới. Và dưới ánh
trăng vằng vặc, họ trông thấy Vong Hồn lão đạo đang từ xa bước về phía ngôi
điện bên hông chùa. Tiếp đó, lại nghe có tiếng người hỏi vọng ra rằng:
– Lão Tứ. Ngươi xem
có phải đại sư huynh trở về đấy không?
Tiếng nói vừa dứt,
thì cánh cửa cũng kêu lên kèn kẹt, và mở rộng ra. Liền đó, hai người thấy Vong
Hồn Đạo nhân từ trong thò chiếc đầu ra ngoài, và khi nhìn thấy Chiêu Hồn Đạo
nhân đang từ xa bước tới, liền vội vàng nói:
– Thưa đại sư
huynh. Ý kiến của sư phụ thế nào?
Vong Hồn Đạo nhân
lách mình bước vào, cất giọng khô khan cười khanh khách, nói:
– Trước khi sư phụ
chưa bình phục, thì có lẽ ông không muốn bước khỏi núi một cách liều lĩnh.
– Hừ. Như vậy quả
là để cho bọn cẩu tặc hồi sáng này được ung dung tự tại quá.
– Ha ha. Bọn chúng
có thể giúp cho bản cốc trừ đi mấy tên cường địch, thì dù tạm thời để chúng ung
dung tự tại, cũng không có chi thiệt thòi đối với mình.
– Chỉ e rằng thằng
ranh ấy, không mắc lừa chúng ta một cách dễ dàng như thế đâu.
– Ha ha. Dù cho
thằng ranh đó không bị lừa, thì Đại Hoang Chân Nhân Nhân tại núi Hoa Sơn, cũng
nào chịu buông tha cho hắn dễ dàng đâu.
Gia Cát Ngọc nghe
qua lời nói ấy, thì đoán biết tất có một nguyên nhân kín đáo chi, nên không
khỏi giật mình. Nhưng chàng chưa kịp suy nghĩ để tìm hiểu, thì trong chùa lại
có tiếng cười ngạo nghễ nổi lên rằng:
– Ha ha, tiểu sư đệ
quả không hổ danh là người văn võ song toàn, lúc nào cũng có những mưu lược
hay. Chỉ với đôi liễn treo ở trước cửa chùa kia, cũng đủ làm cho những gã thư
sinh kém chữ nghĩa, phải tìm hiểu đến suốt mười năm.
Gia Cát Ngọc nghe
thế, thì trong lòng không khỏi giật mình. Chàng đang suy nghĩ để tìm hiểu về
câu nói đó, thì tiếng nói trong chùa bỗng im bặt. Qua một lúc sau, người ấy mới
lại cất giọng nghi ngại hỏi rằng:
– Quái lạ thực.
Thằng ranh hồi sáng này không ngớt truy hỏi về đôi liễn ấy, vậy chả lẽ vụ án
trước đây...
Gia Cát Ngọc đang
nghiêng tai lắng nghe, thì bất thần từ phía sân sau, bỗng có một chuỗi cười
ngạo nghễ thực to vọng đến, cơ hồ làm điếc cả tai người nghe, rồi lại có tiếng
nói rằng:
– Hừ hừ. Đại Hoàng,
ngươi nửa đêm xâm nhập vào Bất Qui Cốc của ta là có ý định gì? Vậy nếu trong
lòng ngươi chưa chịu phục về việc trước đây, thì ngươi cứ hẹn Nhất Diệp ở phái
Võ Đương đến rồi chúng ta sẽ bắt đầu so tài trở lại một lần nữa.
– Ha ha. Thất
Khuyết Lão Quỉ. Lời đồn đãi trong giới giang hồ thực đúng không sai, lão quỉ
ngươi quả nhiên là chưa chết. Bần đạo đến đây chỉ có ý muốn tìm hiểu tung tích
của Hắc Tử Trang nhưng nếu ngươi có ý muốn đánh nhau, thì hà tất phải hẹn Nhất
Diệp đạo trưởng đến? Bần đạo chỉ cần dựa vào ba thước thép trong tay đây, để
lĩnh giáo những thế tuyệt học mà suốt bao nhiêu năm qua, ngươi đã nhọc công rèn
luyện được rồi.
Gia Cát Ngọc vừa
nghe qua lời nói ấy, thì đã chợt hiểu được mọi lẽ.
Thì ra, kẻ xâm nhập
vào Bất Qui Cốc trước hơn chàng, không phải là Tiểu Thanh và Tư Đồ Uyển, mà lại
chính là Đại Hoang Chân Nhân, vị chưởng môn của phái Hoa Sơn, và cũng là một
trong Đạo Môn Song Kiếm.
Ba lão đạo sĩ đang
nói chuyện trong chùa nghe tiếng động, liền gầm thét lên dữ dội, rồi ùn ùn tràn
thẳng ra ngoài.
Từ ngôi điện bên
góc chùa, đi đến ngôi điện phía sau, chỉ cách nhau độ chừng một trăm trượng,
hơn nữa, lúc ấy bóng trăng đang lu mờ, nên ba đạo sĩ vừa phi thân lướt đi, thì
Gia Cát Ngọc và Thạch Kinh Thiên cũng nhanh nhẹn bám sát theo sau. Chẳng mấy
chốc, là họ đã đến dưới mái hiên của ngôi đại điện ấy rồi.
Trên nền trời mây
đen che mất vầng trăng sáng, gió lạnh không ngớt thổi vi vu, cảnh sắc đêm khuya
trông lạnh lùng buồn bã.
Tại chiếc sân
trống, có một lão già đầu đội mão cữu long, mình mặc đại bào màu vàng, đang
đứng sững vững vàng như một pho tượng thép, tay áo rộng của lão ta không ngớt
bay phất phơ theo chiều gió, khiến cho lão ta lại hiện rõ nét tiên phong đạo
cốt, khiến ai nhìn đến cũng không khỏi kiêng dè.
Gia Cát Ngọc vừa
nhìn qua, là đã đoán biết lão già ấy chính là Đại Hoang Chân Nhân của phái Hoa
Sơn. Nhưng, riêng về Bắc Sát Thất Khuyết Chân Nhân, một nhân vật mà tên tuổi
ngang hàng với Ngũ Bá, lúc bấy giờ đang ẩn kín tại nơi nào?
Ba đạo sĩ Câu Hồn,
Chiêu Hồn và Vong Hồn, khi đã tiến đến nơi, liền nhanh nhẹn vây chặt lấy Đại
Hoang Chân Nhân vào giữa. Con mắt độc nhất của Chiêu Hồn Đạo Nhân chiếu sáng
ngời, trông thực hung dữ, nhìn chòng chọc vào Đại Hoang Chân Nhân cất giọng sâu
hiểm cười nói:
– Ông chính là Đại
Hoang Chân Nhân, người mà được ai nấy kêu tặng với danh hiệu Đạo Môn Song Kiếm
đây chăng?
Đại Hoang Chân Nhân
bình tĩnh đáp rằng:
– Bần đạo là người
nắm giữ môn phái Hoa Sơn nhưng riêng về cái danh hiệu Đạo Môn Song Kiếm, ấy là
do võ lâm đồng đạo khen tặng mà thôi, thực ra bần đạo không hề dám nhận.
Trên khung mặt gầy
đét của Chiêu Hồn Đạo Nhân, bỗng thoáng hiện một làn sát khí, bèn ngửa mặt cất
giọng ngạo nghễ cười dài rằng:
– Ông có tài nghệ
cao cường đến đâu, lại dám xâm nhập vào Bất Qui Cốc?
Đại Hoang Chân Nhân
tuy là người rất trầm tĩnh, nhưng vừa nghe qua câu nói của đối phương, thì sắc
mặt cũng không khỏi sa sầm, cất tiếng cười dài nói:
– Thất Khuyết lão
quỉ. Ngươi đã ẩn cư từ bấy lâu nay, vậy chả lẽ chỉ dạy dỗ được số môn đồ ăn nói
lớn lối, khua môi múa mỏ như thế này thôi hay sao?
Đến ngay lúc ấy,
Gia Cát Ngọc vẫn chưa hề trông thấy được nơi ẩn mình của Thất Khuyết Chân Nhân.
Do đó, vừa nghe qua lời nói của Đại Hoang Chân Nhân, thì chàng bèn vội vàng để
ý nhìn thật kĩ. Quả nhiên, tiếng nói của Đại Hoang Chân Nhân vừa dứt, thì bỗng
trong ngôi đại điện, có tiếng cười ngạo nghễ vang rền vọng ra rằng:
– Ha ha. Đại Hoang
đạo huynh, bần đạo vì già nua vô dụng, dạy bọn môn đồ thiếu lễ độ, vậy xin đạo
huynh hãy răn dạy giúp cho được không?
Giọng nói ấy rất
cứng cáp, tựa hồ như có thể xuyên thủng được cả sắt đá chứng tỏ nội công của
người ấy cao cường tuyệt đỉnh. Vong Hồn Đạo Nhân vừa rồi, bảo lão ta bị thương
chưa được bình phục, nhưng qua giọng nói vang rền và cứng cỏi của lão ta, thực
không làm thế nào dám tin lời nói ấy.
Song, kẻ cường địch
đã vào tận ngôi chùa, thế tại sao lão ta vẫn đóng kín cửa, không chịu bước ra?
Hơn nữa, trong gian phòng của lão ta đang ở lại tắt cả đèn đuốc, không làm sao
nhìn thấy vật chi cả. Vậy, chả lẽ lão ta thực sự đang bị trọng thương, nên
chẳng dám ra nghênh địch hay chăng?
Gia Cát Ngọc suy
nghĩ đến đây, thì bỗng nghe Đại Hoang Chân Nhân cất tiếng “Hừ” lạnh lùng, nói:
– Nếu thế, thì chớ
trách ta đây ỷ lớn hiếp nhỏ đó.
Vừa nói dứt lời,
thì lão ta đã vung chưởng lên quét xéo về phía Chiêu Hồn Đạo Nhân.
Chiêu Hồn Đạo Nhân
nào biết sức lợi hại của Đại Hoang Chân Nhân đến đâu, nên cất tiếng cười như
cuồng dại, rồi vung cả mười ngón tay gầy đét như que củi lên, khiến gió lạnh
rít vèo vèo, nhắm ngay thế công của đối phương đỡ thẳng tới.
Ngũ Quỉ Âm Phong
Chỉ của Chiêu Hồn Đạo Nhân, tuy vô cùng hiểm độc, nhưng vì Chiêu Hồn nếu đem so
sánh với đối phương thì nội công quá kém cỏi, vậy thử hỏi làm sao đem so sánh
nổi với Đại Hoang Chân Nhân là người nắm địa vị chưởng môn của một môn phái
lớn. Do đó, khi luồn chân lực của đôi bên va chạm thẳng vào nhau, thì bất thần
nghe một tiếng hự khô khan vọng lên.
Gia Cát Ngọc đưa
mắt nhìn, thấy Đại Hoang Chân Nhân vẫn đứng yên một chỗ, sắc mặt lạnh buốt như
giá băng.
Trái lại, Chiêu Hồn
Đạo Nhân thối lui liên tiếp ba bước, rồi ụa lên một tiếng to, hộc ra một ngụm
máu tươi đỏ ối.
Bầu không khí đêm
khuya lại trở thành tĩnh mịch, rồi sau đó, lại nghe Thất Khuyết Chân Nhân từ
trong nhà cất tiếng cười như điên dại rằng:
– Ha ha. Thông
Thiên Chưởng của phái Hoa Sơn quả không phải tầm thường. Này. Câu Hồn, Vong
Hồn, các ngươi hãy bước ra lĩnh giáo cho sư phụ ít thế võ đi nào.
Thất Khuyết Đạo
Nhân tuy vừa nói vừa cười, nhưng Gia Cát Ngọc và Thạc Kinh Thiên đều nghe được
giọng nói của lão ta thoáng hiện một luồng sát khí ghê rợn. Hai người biết ba
tên ác đồ của Thất Khuyết Đạo Nhân tuy cùng học võ công một thầy, nhưng tài
nghệ của họ chênh lệch với nhau một trời một vực. Câu Hồn nếu so với Chiêu Hồn
thì lão ta ít nhất cũng cao hơn một bậc, và Vong Hồn thì lại cao vượt hơn rất
nhiều.
Giữa lúc bọn họ
đang lo lắng giúp cho Đại Hoang Chân Nhân, thì Câu Hồn và Vong Hồn đã đồng loạt
cất tiếng vâng lịnh, rồi tràn ngay tới. Khung mặt của Câu Hồn tái nhợt, trông
rất ghê sợ, tràn tới nhanh như điện chớp, rồi vung chưởng đánh ra hai thế võ
liên tiếp.
Đại Hoang Chân Nhân
lách mình tránh ngang, rồi đưa tay đỡ thẳng về phía công của địch.
Qua một tiếng “ầm”
thực to, Câu Hồn đạo nhân lại bị hất bắn lui ra sau hai bước.
Nhưng lần này, thì
Đại Hoang Chân Nhân tựa hồ như không thể áp đảo được đối phương một cách dễ
dàng như vừa rồi. Đôi chân của lão ta đang mất bình tĩnh, chân khí chưa được
tập trung, thì Vong Hồ Đạo Nhân bất thần quát to lên một tiếng, rồi vung hai
chưởng lên nhanh như chớp, tràn tới tấn công ồ ạt về phía lão ta.
Thế chưởng của Vong
Hồn Đạo Nhân như triều dâng sóng dậy, và chỉ trong chớp mắt, là đã công ra bảy
chưởng.
Nguồn nội lực của
lão ta vô cùng mạnh mẽ và dồi dào, hơn nữa, mười ngón tay của lão ta lại sắc
bén như gươm đao, gây nên những luồng gió mạnh rít vèo vèo không ngớt, khiến ai
nghe đến cũng phải kinh tâm tán đởm.
Đại Hoang Chân Nhân
tựa hồ cảm thấy rất bất ngờ, nên không khỏi giật mình thối lui liên tiếp ra ba
bước.
Với địa vị chưởng
môn của một môn phái, thế mà chỉ mới vừa thấy đối phương vung tay lên, là đã
kinh hoàng nhảy lui, thực vô cùng mất mặt. Thất Khuyết Đạo Nhân từ bên trong
đưa mắt theo dõi mọi sự diễn biến bên ngoài, nên đã trông thấy rõ tất cả từng
cử chỉ một của Đại Hoang Chân Nhân, bèn phá lên cười to như điên dại, nói:
– Đại huynh. Tại
sao ông anh chưa chịu ra tay đánh nhau với chúng nó? Chả lẽ tên nghiệt đồ của
tôi không thể dạy nồi hay sao?
Đại Hoang Chân Nhân
không khỏi nóng bừng cả khung mặt, nên bất giác cất tiếng “hừ” lạnh lùng, rồi
nhanh như chớp tràn ngay người tới, vung tay công ra liên tiếp năm thế võ. Tức
thì, tiếng nổ ầm ầm vang rền như tiếng sấm động. Và, Đại Hoang Chân Nhân đã bị
sự va chạm của hai luồng chưởng lực, hất bắn ra sau liên tiếp hai bước dài.
Nhưng, trong khi đó
thì Vong Hồn Đạo Nhân trái lại, đã bị chưởng lực của Đại Hoang Chân Nhân hất
lui ra sau ngoài tám thước.
Thạch Kinh Thiên từ
bấy lâu nay, tự hào mình có một nguồn nội lực vô song, thế mà giờ đây trông
thấy sức đánh ra của Đại Hoang Chân Nhân, trong lòng cũng không khỏi thầm kính
phục.
Khi thân hình của
Vong Hồn Đạo Nhân vừa đứng vững trở lại, thì bất thần vung tay tuốt lấy ngọn
phất trần kỳ quái trên lưng của lão ta xuống, giương to đôi mắt, cất giọng giận
dữ quát rằng:
– Đại Hoang Chân
Nhân. Ngày hôm nay ông không mong chỉ trở về được Hoa Sơn nữa.
Nói đoạn, lão ta
bèn vung tay quét tới, khiến ngọn phất trần túa ra khắp bốn bên, rít gió lạnh
nghe vèo vèo, nhắm ngay bảy huyệt đạo trước ngực của Đại Hoang Chân Nhân công
thẳng tới.
Nhưng, ngay lúc đó,
bỗng nghe một tiếng rẻng rẻng ngân vang, rồi tiếp đó, lại thấy lóe lên một ánh
thép chiếu ngời, tức thì, trong tay Đại Hoang Chân Nhân đã siết chặt một thanh
bảo kiếm. Lão ta cất tiếng to cười ha hả nói:
– Nếu ta muốn trở
về, thì có ai ngăn ta được?
Nói dứt lời, lão ta
đâm thẳng lưỡi trường kiếm ra phía trước mặt, kình phong cũng theo đó nổi ào
ào, đồng thời, mũi kiếm đã gãy thành bảy đóa hoa vàng sáng rực, nhắm ngay đầu
của Vong Hồn Đạo Nhân giáng thẳng xuống.
Lão đạo sĩ ấy, quả
không hổ danh là một trong Đạo Môn Song Kiếm. Với “thông thiên kiếm” của lão
ta, rõ ràng đã tiến tới mức cao thâm tuyệt đỉnh, hiểm hóc khó lường, không hổ
danh là một tay kiếm khét cả võ lâm.
Vong Hồn Đạo Nhân
trông thấy mũi kiếm của đối phương hãy còn cách xa mình đến ba thước, thế mà
gió lạnh rít vèo vèo, đã cuốn tới tê buốt cả da thịt, nên đổi ngay thế võ, lách
tránh vị trí “trung phong”, đưa chân bước sang “bàng môn”, rồi vung ngọn phất
trần đánh trả liên tiếp hai thế võ, đồng thời, lại quét bồi thêm ba chưởng mãnh
liệt.
Đại Hoang Chân Nhân
lách tránh và không hề đỡ thẳng vào thế công của Vong Hồn lão đạo. Lão ta lách
mình tràn sang phía trái ba bước, hạ thấp thế kiếm xuống, rồi bất thần nhắm
ngay Câu Hồn Đạo Nhân đứng cạnh đấy công thẳng tới.
Sự diễn biến thế võ
của Đại Hoang Chân Nhân không phải là chậm, nhưng Câu Hồn Đạo Nhân quả chẳng
phải tầm thường, nhanh nhẹn quay người lách tránh, và vung tay đánh trả lại ba
thế võ tức khắc.
Hai lão đạo sĩ ấy
kẻ trước người sau, vây đánh đối phương ồ ạt như mưa bấc, nhưng Đại Hoang Chân
Nhân lúc nào cũng tung hoành lưỡi kiếm lồng lộn trên không gian, như một con
rồng thần, gây nên hàng vạn đạo ánh thép sáng ngời hoa cả mắt. Và chẳng mấy
chốc sau, đôi bên đã giao tranh mười thế võ. Lực lượng đôi bên cũng ngang nhau,
khó phân được ai thắng ai bại.
Nhưng, bỗng nhiên
Câu Hồn và Chiêu Hồn đồng thanh thét lên một tiếng dài, rồi nhanh như chớp tràn
tới công ra ồ ạt liên tiếp hai thế võ, đồng thời, họ lại đồng loạt nhảy lui ra
sau tám bước, nhắm nghiền đôi mắt, vận dụng chân khí, điều hòa hơi thở...

