Cô Lâu Quái Kiệt - Hồi 37 - Phần 1

Hồi 37: Anh hùng họp mặt

Thạch Cổ hòa thượng
là một trong Càn Khôn Ngũ Bá, hành động nhanh nhẹn không thể tưởng tượng. Lão
ta lượt mình tràn tới là đã tràn qua những mô tuyết của Bát Đầu Thư Sinh vừa đắp
xong. Do đó chẳng nói chi, người che mặt hết sức kinh hãi, mà ngay đến Thạch
Kinh Thiên vừa mới lướt tới, cũng đang kinh hoàng thất sắc.

Giữa lúc tình thế
hết sức nguy cấp nhưng cả hai người chỉ còn lấy mắt ngó chứ không làm sao cứu
ngay được nhưng bỗng khi ấy nghe Đồng Chung Đạo Nhân “Úy” lên một tiếng đầy
kinh ngạc.

Người che mặt và
Thạch Kinh Thiên đều nhanh nhẹn đưa mắt nhìn qua khắp bốn bên và cũng không
khỏi kinh hãi kêu lên thành tiếng.

Thì ra Thạch Cổ đã
sử dụng thân pháp nhanh như điện chớp, nhưng chẳng ngờ lão ta bước qua khỏi
những mô tuyết của Bát Đầu Thư Sinh thì tựa hồ một lớp tường vô hình chận lấy
nên hết sức lướt tới cũng bị chận ngay lại, rồi rơi trở xuống đất.

Ba người đứng chung
quanh hết sức ngạc nhiên, nhưng Thạch Cổ hòa thượng đã phi thân lần thứ hai
rồi...

Nhưng lần này thì
cả ba người lại càng bất ngờ hơn, vì với võ công cao cường như Thạch Cổ hòa
thượng thế mà vẫn chỉ có thể lướt tới trước có một thước tám tác. Và khi thân
hình lão ta rơi trở xuống thì liền nhanh nhẹn đưa tay lên che trán, nhót gót
ngó mong, giống như người lên đỉnh Thái Sơn đưa mắt nhìn xuống khắp thiên hạ
vậy.

Đồng Chung Đạo Nhân
trông thế, sốt ruột gầm to không ngớt, nói:

– Hoa hòa thượng,
sao ông chưa chịu xuống tay cho sớm, còn đứng đó ngó chi thế?

Vì đang tức giận
nên tiếng hò hét của lão ta vang dội như sấm nổ, khiến màn tai của những người
chung quanh không ngớt kêu o o.

Song Thạch Cổ hòa
thượng có vẻ như chẳng hề nghe thấy những tiếng hò hét đó. Hơn nữa Bát Đầu Thư
Sinh đang đứng cách trước lão ta độ hơn một với, thế mà lão ta như chẳng hề
nhìn thấy. Lão ta không ngớt đi về hướng Đông, rồi trong chốc lát lại quan trở
về hướng Tây, chẳng biết đối phương ở đâu để bắt sống.

Người che mặt trông
thấy thế, bèn cất tiếng to cười ha hả, nói:

– Lão đạo sĩ mũi
trâu. Ông ấy không thể xuống tay được, vậy tại sao chính ông không đến đấy thử
qua cho biết?

Đồng Chung Đạo Nhân tức giận, gầm to nói:

– Ngươi tưởng đâu ta không dám hay sao?

Nói đoạn, lão ta nhanh nhẹn vỗ thẳng chiếc đồng chung ra khiến
kình phong dấy động ầm ầm, gió lạnh cuốn lên ồ ạt.

Người che mặt lần này không đỡ thẳng vào thế công của Đồng
Chung Đạo Nhân mà chỉ cất tiếng cười ha hả, rồi nhanh nhẹn nảy lùi ra sau ba
bước, nhẹ nhàng như một lá liễu bay trước gió.

Đồng Chung Đạo Nhân trông thấy có cơ hội tốt, nên nhanh nhẹn
thu chiếc đồng chung trở về, cất tiếng cười khanh khách rồi quay người nhắm
ngay những đống tuyết kia lao vút tới.

Người che mặt đứng khoanh tay nhìn, sắc mặt đầy kiêu hãnh.

Chính vì vậy đã làm cho Thạch Kinh Thiên hết sức kinh hãi, quả
tim không ngớt nhảy nghe thình thịch, nhanh nhẹn vung tay tuốt lấy ngọn giáo
trên lưng xuống, rồi quát lên một tiếng to như sấm nổ, vung ngọn giáo ra thành
bảy đốm sao sáng ngời, nhắm ngay đầu của Đồng Chung Đạo Nhân giáng xuống.

Đồng Chung Đạo Nhân xoay ngược chiếc đồng chung trong tay và
liền đó nghe một tiếng “Boong” đi đôi với một màn ánh sáng vàng kim chói rực,
hất lui bảy đốm sao bạc vừa công tới.

Thạch Kinh Thiên từ bấy lâu nay nổi tiếng là người nội lực dồi
dào thế mà giờ đây bị đối phương hất mạnh đến nỗi máu huyết trong người đều
muốn cuồng loạn, thân hình lảo đảo thối lui ra sau ba bước.

Đồng Chung Đạo Nhân vừa mới đứng vững, thì lại tiếp tục nhắm
ngay những mô tuyết trước mặt lao tới.

Nhưng, Thạch Kinh Thiên nào chịu để cho lão ta xâm nhập những
mô tuyết ấy, vội vàng vận dụng chân lực trong người, rồi vừa vung chưởng vừa
vung giáo công tới như mưa sa bão táp.

Y biết võ công của mình không thể nào đối địch nổi với Đồng
Chung Đạo Nhân nên thế đánh này y đã đem hết sức ra đánh liều mạng với đối
phương.

Đồng Chung Đạo Nhân thấy rằng chỉ cần lướt qua được ba đống
tuyết là có thể bắt sống Bát Đầu Thư Sinh. Do đó khi thấy Thạch Kinh Thiên lại
tràn đến để chặn bước tiến của mình, thì liều quát to lên một tiếng, rồi vận
dụng đến chín phần mười chân lực, vung chưởng đẩy mạnh chiếc đồng chung ra
ngoài để đỡ thẳng.

Thế võ ấy nên va chạm thẳng vào nhau thì kẻ thắng người bại sẽ
quyết định ngay tức khắc. Hơn nữa giữa hai đối thủ bên nào tài nghệ kém cỏi hơn
thì chắc chắn không làm sao tránh khỏi được bị hại ngay theo tay. Đồng thời đã
rõ là kẻ bị hại không ai khác hơn là Thạch Kinh Thiên.

Nhưng giữa lúc Đồng Chung Đạo Nhân vừa vung chiếc đồng chung
ra thì người che mặt đã phi thân đến nơi.

Võ công của người che mặt, tựa hồ còn cao hơn Đồng Chung Đạo
Nhân một bậc đo đó Thạch Kinh Thiên vừa trông thấy thì mới đỡ lo một phần hơn.

Nào ngờ đâu mọi việc xảy ra ngoài sức tưởng tượng của mọi
người. Vì người che mặt chẳng những không ra tay tương trợ mà trái lại còn vung
tay áo rộng quét ra gây thành một luồng kình khí mãnh liệt và lạnh buốt, cuốn
thẳng vào người Thạch Kinh Thiên.

Thạch Kinh Thiên trông thấy thế, hết sức kinh hãi, lắc mạnh
đôi vai, thối lui về phía sau ba bước.

Đồng Chung Đạo Nhân vì thấy thế cũng thu chiếc đồng chung trở
về, rồi cất tiếng cười dài khanh khách, tiếp tục lướt qua những đống tuyết
trước mặt, lao thẳng về phía Bát Đầu Thư Sinh.

Thạch Kinh Thiên thấy không còn ngăn lại kịp nữa, nên đổ trút
sự căm tức trong lòng lên người che mặt. Y giương tròn xoe đôi mắt cọp, quát to
lên rằng:

– Lão tặc che mặt kia. Ngươi làm thế là có ý gì?

Vừa nói, y vừa chong thẳng ngọn giáo lên, gây thành một luồng
ánh sáng lạnh buốt, đâm thẳng vào phía người che mặt.

Người che mặt chỉ cất tiếng cười ha hả thực to, nói:

– Gã đầu đảng ăn cướp kia, tôi làm thế là có ý nghĩa gì, chả lẽ
ông còn không biết hay sao?

Dứt lời, người che mặt đã nhanh nhẹn phi thân, lướt sát đến
bên cạnh Thạch Kinh Thiên nhẹ nhàng như một bóng ma.

Người che mặt chẳng hề lách tránh thế công của Thạch Kinh
Thiên và khi ngọn giáo vừa đâm tới sát bên mình thì y nhanh nhẹn rùn thấp người
xuống, thế là chỉ kịp nghe một tiếng vút, tức thì ngọn giáo bén ngót đang rít
gió vèo vèo đã lướt thẳng ngang đầu của lão ta, cách xa trong đường tơ kẽ tóc.

Thạch Kinh Thiên dùng sức quá nhiều nên đôi chân liền xoay
tròn, cả thân người cũng quay luôn mấy vòng, mới gắng gượng đứng trở lại được.

Người che mặt nhanh nhẹn đứng thẳng lên, ngửa mặt cười to,
nói:

– Gã đầu đảng ăn cướp kia, ông không sợ xoay gãy mát xương
sống hay sao? Ta đây không có thì giờ ở đó nói dài dòng với ông. Vậy giờ đây ta
giao Bát Đầu Thư Sinh lại cho ông đó. Nếu có ai đụng đến một sợi lông chân của
ông ấy thì xem chừng ta không buông tha sào huyệt cường khấu của các ông đâu.

Nói dứt lời, người che mặt lao người bay thoắt đi. Thế là chỉ
kịp thấy một cái bóng đen lướt nhanh trên một vùng núi đồi đầy tuyết trắng và
trong chớp mắt là đã mất hút.

Thạch Kinh Thiên đang há mồm trợn mắt, luống cuống không biết
hành động ra sao thì bất thần có một tiếng nổ to, rung chuyển như muốn xé rách
màn tai. Y không khỏi kinh hãi và chừng ấy mới sực nhớ lại tình trạng nguy hiểm
của Bát Đầu Thư Sinh. Do đó y vội vàng quay đầu nhìn lại thì không khỏi kinh
hãi một lần nữa.

Thì ra những mô tuyết trước mắt y giờ đây đã lên đến ngoài
trăm cái, lớn nhỏ khác nhau, gần xa không đều chiếm một diện tích độ chừng mấy
mẫu.

Trong khi đó y trông thấy Thạch Cổ hòa thượng đang ngồi dưới
đấy, có lúc lại nhăn vầng trán, tựa hồ đang chìm đắm trong một sự nghĩ ngợi
miên man.

Trái lại, Đồng Chung Đạo Nhân thì đang lồng lộn giữa những mô
tuyết đó, trông chẳng khác chi một con chó điên. Lão ta chốc chốc lại gầm to,
rồi lại đánh chuông kêu “Boong boong” và vung chưởng đánh kình phong ra vun
vút. Qua những thế võ của lão ta lớp tuyết trên mặt đất bị cuốn tung bay mịt
mù, nhưng lão ta vẫn không làm sao bước ra khỏi phạm vi một trượng vuông cạnh
đấy.

Thạch Kinh Thiên tuy về mặt bố trận theo “Bát quái cửu cung”
hoàn toàn không am hiểu tý gì, nhưng y là người đã dấn bước giang hồ suốt mười
mấy năm qua nào lại không nghe nói đến điều ấy.

Do đó khi y vừa trông thấy cử chỉ của Đồng Chung Đạo Nhân và
Thạch Cổ hòa thượng thì đã đoán biết những mô tuyết tuy xem chẳng ra chi trước
mắt mình, kỳ thực lại ngầm chứa vô số sự biến hóa huyền diệu.

Trong khi y còn đang kinh ngạc và cũng đang hết sức vui mừng
thì Bát Đầu Thư Sinh ung dung đưa chân bước những bước nhẹ nhàng từ trong trận
tuyết đi ra.

Qua thái độ khoan thai nhàn tản ấy, thực trông chẳng khác chi
một người lãnh cõi trần tục tu luyện tại chốn non tiên, hoàn toàn không còn
dính dấp chi một tý mùi trần. Do đó, một kẻ anh hùng hào khách lục lâm như
Thạch Kinh Thiên nhìn qua là không khỏi hết sức khâm phục.

Bởi thế, khi thấy Bát Đầu Thư Sinh rảo bước về phía y và lúc
còn cách nhau độ tám thước nữa thì y đã vội vàng cúi đầu thi lễ nói:

– Gia Cát lão bá, quả không hổ danh là người kỳ nhân bậc nhát
trong trung hải nội, vậy xin nhận một lạy ra mắt này của Thạch Kinh Thiên.

Bát Đầu Thư Sinh mỉm cười nói:

– Gia Cát Nghị tôi chẳng qua là một thư sinh vô dụng, vậy nào
dám nhận lời khen tặng ấy của Thạch đại hiệp, hơn nữa sự xưng hồ bằng lão bá
như thế tôi càng chẳng dám nhận lấy.

Vừa nói, Bát Đầu Thư Sinh vừa đưa hai cánh tay ra, định ngăn
không cho Thạch Kinh Thiên cúi lạy. Nhưng thân hình to lớn như một ngôi thiết
tháp của Thạch Kinh Thiên, thử hỏi Bát Đầu Thư Sinh nào đủ sức ngăn chặn lấy y
được.

Vì vậy, Thạch Kinh Thiên đã cúi thân người, rồi lạy liên tiếp
ba lạy. Đến khi đứng trở lên, y mới cười to nói:

– Gia Cát lão bá, Thạch Kinh Thiên tôi nào phải thi lễ một
cách bừa bãi với mọi người đâu?

– Chả lẽ Thạch đại hiệp...?

Bát Đầu Thư Sinh tuy là người học cao hiểu rộng, nhưng vẫn
không làm sao đoán ra được ngụ ý qua lời nói của Thạch Kinh Thiên. Do đó ông ta
mới vừa nói đến đây thì dừng lại tỏ vẻ trầm ngâm, nghĩ ngợi.

Thạch Kinh Thiên trông thấy thế cất tiếng to nói:

– Gia Cát lão bá, giữa tôi và tam đệ chính là anh em kết
nghĩa, vậy chả lẽ lạy ra mắt lão bá không đúng hay sao?

– Tam đệ? Tam đệ là
ai?

– Ha ha. Gia Cát
lão bá, lời nói ấy mà bác chưa hiểu hay sao. Tam đệ tức là người em thứ ba của
tôi đó.

Bát Đầu Thư Sinh
cất tiếng cười, nói:

– Tam đệ là gì, tôi
đã hiểu rồi, nhưng tam đệ của các hạ là ai mới được chứ?

Thạch Kinh Thiên
nghe qua câu hỏi ấy thì không khỏi giật mình. Song y là người tính tình tuy thô
lỗ, nhưng chẳng phải như hạng người tục tằng. Do đó qua cơn sửng sốt, y mới
chợt nhớ ra là việc kết nghĩa giữa mình với Gia Cát Ngọc, Bát Đầu Thư Sinh hoàn
toàn không hay biết, nên bất giác phá lên cười to, nói:

– Lão bá chớ nên
trách cho. Vì tôi nhất thời quá vui mừng nên lời nói không diễn tả được rõ
ràng. Tam đệ của tôi ấy chính là Gia Cát Ngọc, lịnh lang của lão bá đấy.

Bát Đầu Thư Sinh là
người lúc nào cũng trầm tĩnh, nhưng vừa nghe qua lời nói đó, thì không khỏi
kinh ngạc, lên tiếng hỏi rằng:

– Chính là Ngọc nhi
đấy sao?

Thạch Kinh Thiên
gật đầu đáp lời. Bát Đầu Thư Sinh khẽ cau đôi mày, nói:

– Nhưng chẳng hay
Thạch đại hiệp bảo Ngọc nhi nào mới được?

– Cái chi? Chả lẽ
lão bá con nói đến mấy vị lịnh lang, đều có tên là Gia Cát Ngọc cả sao?

– Ô. Thực ra trong
bình sinh lão phu chỉ có một đứa con trai mà thôi, hơn nữa suốt bốn năm qua vì
lưu lạc xa cách nhau, nên chẳng còn biết nó sống chết thế nào. Nhưng vừa rồi
chỉ trong một hôm mà lão phu bất ngờ lại gặp hai người xuất hiện, đều tự xưng
là Gia Cát Ngọc, do đó lão phu mới hỏi cho rõ như vậy.

Thạch Kinh Thiên
vừa nghe qua, thì không khỏi giật mình, vội vàng nói:

– Hai người mà lão
bá được trông thấy qua, thật ra chỉ có một người thực, còn một người nữa là
giả. Người anh em kết nghĩa của tiểu điệt đây chính là Gia Cát Ngọc, lịnh lang
thực sự của lão bá kìa.

– Chính lão phu
cũng cảm thấy người thiếu niên che mặt, có hành động rất khả nghi. Nhưng cũng
may là lão phu đã trao quyển “Huyết Thần Cửu Kinh” mang đi trước rồi, nếu chẳng
thế...

– Ồ. Gia Cát lão
bá, nếu vậy thì lão bá đã lầm rồi. Người thiếu niên che mặt ấy mới thực là lịnh
lang của lão bá đó.

Bát Đầu Thư Sinh là
người trầm tĩnh, thế nhưng vừa nghe qua lời nói ấy cũng không khỏi kinh hoàng
biến sắc. Ông ta nhanh nhẹn chụp lấy cánh tay của Thạch Kinh Thiên, cuống quít
hỏi rằng:

– Thạch đại hiệp,
lời nói của ông thực đấy chứ?

Thạch Kinh Thiên
chưa kịp trả lời thì bỗng nghe một tiếng quát to, đồng thời thấy có mười mấy
bóng người từ xa đang chạy bay tới, nên trong lòng không khỏi kinh ngạc. Tuy
nhiên, riêng Bát Đầu Thư Sinh lại bình tĩnh mỉm cười, nói:

– Số người trong
Huyết Hải lại đuổi theo đến đây. Thạch đại hiệp, chúng ta chớ nên đếm xỉa đến
họ làm gì và hãy cùng bước vào tuyết trận nói chuyện chơi đã.

Nói dứt lời, ông ta
nắm tay Thạch Kinh Thiên nhắm hướng có những mô tuyết đi thẳng tới.

Lúc bấy giờ gió đã
ngưng thổi, tuyết chẳng còn rơi...

Thạch Cổ hòa thượng
bị giam hãm trong tuyết trận, vẫn đang ngồi xếp bằng trên đất, nhắm nghiền đôi
mắt trầm tư nghĩ ngơi, trái lại, Đồng Chung Đạo Nhân sau một lúc lồng lộn, mồ
hôi cũng đã toát ra như tắm và đang đứng sững giữa những đống tuyết lố nhố sắc
mặt tràn đầy nét kinh hoàng, căm tức.

Thạch Kinh Thiên
được Bát Đầu Thư Sinh dẫn đi thẳng qua chín mô tuyết, thì cả hai mới dừng chân
đứng lại. Họ nhìn thấy mười mấy bóng người kia lướt tới mỗi lúc càng gần hơn,
Bát Đầu Thư Sinh cất tiếng cười nói:

– Thạch đại hiệp,
ông bảo người thiếu niên che mặt kia, chính là Ngọc nhi, vậy ông có bị lầm
chăng?

Thạch Kinh Thiên
nghe qua bèn đem mọi việc mà mình biết về Gia Cát Ngọc, giãi bày lại rõ ràng
cho Bát Đầu Thư Sinh nghe qua một lượt. Khi y vừa nói dứt lời, thì đã trông
thấy mười mấy bóng người kia, lướt đến trước mặt rồi.

Người cầm đầu đám
đông đó chính là Lãnh Hồn Cư Sĩ, lịnh chủ Ngân Bài trong Huyết Hải. Ngoài ra,
lại còn có cả Xuyên Tâm Bạch Cốt Trảo Phàn Giang.

Hai người vừa nhìn
qua khung cảnh trước mặt thì không khỏi sửng sốt, nên nhanh nhẹn dừng chân đứng
cả lại.

Giữa lúc hai người
mới đứng yên, thì bất thần có hai đệ tử của Huyết Hải phi thân vọt lên, nhắm
ngay tuyết trận lao thoắt tới.

Hai gã ấy rõ ràng
là nhắm lao thẳng về hướng Bát Đầu Thư Sinh, nhưng nào ngờ đâu, khi thân hình
của hai tên hắn ta còn đang lơ lửng trên không, thì bất thần nhào lộn hối hả,
rồi chuyển hướng nhắm ngay Đồng Chung Đạo Nhân lướt thẳng tới.

Thế là Đồng Chung
Đạo Nhân tức giận gầm lên một tiếng to, nhanh nhẹn vung chiếc đồng chung trong
tay lên xô thẳng ra, đồng thời chưởng phải cũng nhanh nhẹn quét tới, khiến bóng
mờ của thế chưởng cũng như kình phong của chiếc đồng chung, chập chờn dày đặc
cả không gian, rít vèo vèo như sóng to ngoài bể cả, nhắm ngay hai đệ tử của
Huyết Hải cuốn tới.

Số người đứng ngoài
tuyết trận, đều buột miệng kinh hoảng kêu lên thành tiếng. Và cả hai đệ tử
Huyết Hải ấy đều bị kình lực của Đồng Chung Đạo Nhân đánh trúng vào người.

Thế là gã phía phải
há miệng to, rồi hộc ra một ngụm máu tươi đỏ ối, té xuống đất chết ngay tức
khắc.

Trong khi đó, gã ở
phía trái đã bị ngọn kình phong của chiếc đồng chung quét gãy cả tứ chi, máu
tươi tung tóe đầy trời như một trận mưa, rồi rơi đánh “phịch” trở xuống mặt
tuyết.

Lũ tặc tử trông
thấy vậy, thảy đều kinh hoảng thất sắc. Do đó, tất cả mười mấy tên còn lại, đều
ùn ùn thối lui trở ra sau hơn bảy thước.

Bầu không khí chung
quanh đấy vì thế đã trở thành tĩnh mịch, tựa hồ có một luồng sức mạnh vô hình
đang đè nặng xuống tất cả số người hiện diện, khiến ai nấy đều cảm thấy lồng
ngực nặng nề, hơi thở khó khăn.

Qua một lúc sau,
Lãnh Hồn Cư Sĩ mới dõng dạc bước tới, to tiếng nói rằng:

– Thạch Kinh Thiên,
chẳng ngờ ngươi lại dám lẻn vào Huyết Hải cướp lấy Bát Đầu Thư Sinh mang đi.
Vậy nếu ngươi thức thời vụ thì hãy mau giao trả Gia Cát tiên sinh lại, bằng
không, hừ...

Thạch Kinh Thiên
cất tiếng to, cười ha hả, nói:

– Bằng không thì
sao? Đồng Chung Đạo Nhân và Thạch Cổ hiện giờ đều phải bó tay, vậy thử hỏi với
tài nghệ của các ông, thì còn dọa được ai nữa.

Lãnh Hồn Cư Sĩ ngửa
mặt nhìn lên, trông thấy Đồng Chung Đạo Nhân và Thạch Cổ hòa thượng đều bị vây
khốn trong tuyết trận, không thể đi ra được. Hơn nữa, đối với số người đang
đứng bên ngoài, chỉ gần kề trong gang tấc, lại hoàn toàn không trông thấy và
cũng không nghe được tiếng nói chi cả, đo đó lão ta không khỏi bắt rùng mình.

Nhưng Xuyên Tâm
Bạch Cốt Trảo Phàn Giang thì chẳng hề nghĩ đến điều đó, nên vừa nghe tiếng nói
của Thạch Kinh Thiên thì lão ta đã cất giọng cười ngạo nghễ, nói rằng:

– Ngươi có bản lãnh
chi, thì hãy bước ra đây. Phàn Giang chỉ dựa vào mấy đường “Bạch Cốt Trảo” này
để hầu với những đường giáo mà bấy lâu nay ngươi cho là tuyệt diệu đó.

Thạch Kinh Thiên
cất tiếng to, cười ha hả nói:

– Với con người quỉ
không ra quỉ, người chẳng thành người như ông thì xứng đáng đánh nhau với tôi
hay sao?

Xuyên Tâm Bạch Cốt
Trảo lại trọn to đôi mắt, đầy vẻ giận dữ, cất tiếng gầm thét như sấm nổ, rồi
lắc mạnh thân người...

Lão ta vốn có ý phi
thân lao thẳng vào tuyết trận, nhưng thân hình mới vừa di động thì Lãnh Hồn Cư
Sĩ đã nhanh nhẹn chận lấy bước tiến của lão ta lại ngay.

Thạch Kinh Thiên có
ý khiêu khích lũ tặc đảng, để chúng tức giận xông vào, hậu bị giam hãm cả bọn
trong tuyết trận, nên thấy thế liền cất tiếng cười như cuồng dại, nói:

– Ha ha. Chẳng rõ
hai ngươi định làm chi thế? Chả lẽ những mô tuyết này mà có thể ngăn chặn được
hai ngươi hay sao?

Lãnh Hồn Cư Sĩ cất
giọng gian manh cười nói:

– Thạch Kinh Thiên,
ngươi chớ nên ngông cuồng ngạo mạn thái quá để thong thả rồi ngươi sẽ thấy.

Vừa nói dứt lời,
lão ta bèn kề miệng sát tại Xuyên Tâm Bạch Cốt Trảo xầm xì một lúc. Lão ta hạ
giọng nói rất khẽ không làm sao nghe rõ được. Qua một lúc thực lâu lão ta quay
mặt về phía lũ tặc đảng đang đứng sau lưng, dặn dò một lúc nữa. Kế đó liền thấy
có bóng người phi thân lướt đi chập chờn, và trong chốc lát là bọn tặc đảng ấy
đã chạy bay đi, lẩn khuất cả hình lẫn bóng.

Báo cáo nội dung xấu