Cô Lâu Quái Kiệt - Hồi 22 - Phần 1

Hồi 22: Vạn thú thần quân

Ba hôm sau, Gia Cát
Ngọc và Tư Đồ Uyển đã đến Diệp Gia Tập, một thị trấn nằm giáp giới hai tỉnh Hà
Nam và An Huy.

Hai người đến thuê
khách sạn ở xong, thì Tư Đồ Uyển liền đưa mắt lườm Ngọc đệ đệ:

– Hôm nay phải ở
yên trong khách sạn để nghỉ, nếu nửa đêm gà gáy còn bỏ đi ra ngoài, thì đừng
trách tại sao tôi lại không kể chi đến đệ đệ nữa đó.

Gia Cát Ngọc trông
thấy chung quanh không có người nên thè dài chiếc lưỡi ra, rồi lại thụt nhanh
vào nói:

– Tỷ tỷ thân mến,
chỉ cần tỷ tỷ ở đây chiều tôi, thì dù có đuổi tôi, tôi cũng không đi nữa cơ mà.

Tư Đồ Uyển khẽ “hứ”
một tiếng nói:

– Thật là chán. Ai
ở đây chiều hiền đệ làm gì, vậy có đi đâu thì đi đi.

Nói đoạn, nàng
nhanh nhẹn lao thoát vào trong phòng. Qua dáng điệu nũng nịu, duyên dáng, đầy
khiêu gợi ấy, thử hỏi Gia Cát Ngọc nào phải gỗ đá, mà không nhanh chân đuổi
theo nàng.

Thì ra, hôm ấy sau
khi Gia Cát Ngọc trở về khách điếm, thấy Thiết Chỉ Cái vì những chuyện xung đột
trong Cái Bang nên đã hối hả ra đi rồi.

Thiết Chỉ Cái là
trưởng lão của Cái Bang, vậy những việc như thế, chỉ cần lão ta đứng trên vị
trí công bình dàn xếp là được. Song vì Gia Cát Ngọc thấy việc này đã có người
của Huyết Hải Địa Khuyết nhúng tay vào, sự việc chắc chắn không phải đơn giản,
nên mới nhờ nhị ca là Thạch Kinh Thiên gấp rút đi theo để tiếp tay.

Chừng ấy, chàng mới
yên lòng và đi cùng Uyển tỷ tỷ đến đây.

Cũng may chàng đã
sáng suốt nghĩ đến chuyện đó, bằng không, thì chẳng những Thiết Chỉ Cái bị thảm
bại, mất cả thanh danh, mà ngay đến Cái Bang, một môn phái to trong võ lâm, môn
phái rải rác khắp cả Cửu Châu ấy, e rằng cũng phải...

Trời đã hoàng hôn,
bóng tịch dương vừa lặn khỏi núi. Trên nền trời ráng chiều hãy còn nhợt nhạt,
khắp đó đây khói trắng đã mịt mờ. Diệp Gia Tập nằm dưới chân núi Đại Biệt Sơn,
xem có vẻ rất tĩnh mịch. Trong khi đó, tại gian khách sạn bé nhỏ này, lại càng
tràn đầy không khí ấm áp, vui tươi.

Đôi bạn tình đang
hồi yêu đương nhiệt liệt này, đã say đắm giữa biển tình thơm ngát.

Tình thấm thía, ý
triền miên, hai người chỉ còn biết yêu đương và quên cả đất trời.

Đôi má kiều diễm,
cũng như đôi môi anh đào nóng bỏng của cô gái, không ngớt thoảng mùi thơm nhẹ
nhàng như chiều gió đưa, trông chẳng khác nào một đóa hoa hải đường đang ngủ
ngon giấc...

Ồ. Mà không. Hoa
hải đường tuy xinh đẹp, nhưng lại không có mùi thơm, làm thế nào có thể so sánh
được với bông hoa biết nói này?

Gia Cát Ngọc như
cảm thấy đang được luồng gió xuân nhẹ nhàng, ấm áp không ngớt thổi phe phẩy
vào. Chàng cảm thấy vô cùng dễ chịu, hơn nữa, chàng cũng có cảm giác như mình
đã uống một cốc rượu thơm ngon, tâm hồn đang ngây ngất qua hơi men chếch
choáng. Đôi mắt của chàng tràn đầy sắc thái vui tươi, mà cũng tràn đầy vẻ thèm
khát, không ngớt nhìn đăm đăm vào đôi môi anh đào của Uyển tỷ tỷ, rồi lại dời
xuống thân hình kiều diễm của nàng, và...

Chàng tựa hồ chỉ
nhìn thấy cũng chưa đủ, mà lộ vẻ ấm ức như muốn nuốt chửng nàng vào bụng mới
vừa lòng...

Ờ. Chẳng phải thế hay sao? Xem kìa, chàng đã thò hai tay siết
chặt lấy thân người của Uyển tỷ tỷ, như một con hổ đói vồ lấy con dê. Và, chàng
kề mũi hít bất kể lên đôi má của nàng, trong khi miệng mút nghe chùn chụt.

Lạ thật. Chẳng lẽ chàng thực sự muốn nuốt chửng người ta vào
bụng hay sao?

Tư Đồ Uyển xoay nhẹ thân hình kiều diễm qua, rồi thò đôi cánh
tay ngọc quàng lấy cổ của Ngọc đệ đệ, kêu qua hơi thở rằng:

– Đệ đệ, bộ... đệ đệ muốn nuốt chửng tôi hay sao?

– Tỷ tỷ thân mến, tôi... tôi muốn... tỷ tỷ hứa sẽ không khi
nào xa rời tôi.

– Ờ. Tôi đã hứa như thế từ lâu rồi.

Giọng nói của nàng khẽ đến mức không thể nào khẽ được hơn nữa,
cơ hồ không ai nghe lọt được vào tai. Song, sự thực thì Gia Cát Ngọc đã nghe rõ
tất cả.

Chàng hết sức vui mừng nói:

– Tỷ tỷ, có phải tỷ tỷ bảo sẽ vĩnh viễn như thế không?

– Ờ. Sẽ vĩnh viễn đến khi tôi chết mới thôi.

– Ồ. Không. Tỷ tỷ phải nói đến khi đệ đệ chết mới phải.

Sắc mặt của Tư Đồ Uyển bỗng ửng hồng, vừa vui mừng vừa thẹn
thùng, mỉm cười nói:

– Đệ đệ ngốc của tôi ơi. Nếu đệ đệ chết trước đi, thì chẳng sợ
tỷ tỷ sẽ buồn hay sao?

– Nếu thế... đợi đến khi chúng ta về già, và không còn muốn
sống nữa, thì sẽ cùng chết một lượt với nhau vậy, được không?

– Rõ là ngốc. Giờ đây bàn đến những vấn đề ấy làm gì nữa, vậy
hãy để cho tôi dậy đã.

– Tỷ tỷ thân mến, dậy để làm gì? Có lý đâu chị đã đi suốt ngày
mà giờ đây không chịu nghỉ hay sao?

– Hứ. Không biết thẹn.

– Thôi được. Uyển tỷ tỷ bảo tôi không biết thẹn, vậy thì
tôi...

Gia Cát Ngọc đang định lấy cớ ấy, để tiếp tục nằm trên giường
nữa, thì bỗng ngoài cửa có tiếng người vọng đến rằng:

– Mẹ nó. Cái chi là Kim Cô Lâu, Ngân Cô Lâu chớ. Thằng ranh ấy
dù cho học võ từ trong bụng mẹ đi nữa, thì tài nghệ cũng có là bao. Hắn không
đến Vạn Thú Cung thì thôi, bằng trái lại, nếu hắn xông vào Vạn Thú Cung, thì
chẳng cần đến Thần Quân phải ra tay mà Thanh Sư Địch Bá ta cũng đủ...

Gã đàn ông tự xưng là Thanh Sư Địch Bá ấy, tóc trên đầu buông
xõa đến vai, đôi mắt sáng quắc như hai luồng điện. Hắn ta đang nói tung bọt
mồm, xem rất hứng thú, thì bỗng bất thần trông thấy có bóng người chập chờn
trước mắt, rồi lại nghe có tiếng khẽ quát vọng đến tai rằng:

– Thì ngươi cũng đủ thế nào?

Thanh Sư Địch Bá là một trong Ngũ Đại Thú ở Vạn Thú Cung, về
hai mặt nội công và ngoại công đều không phải tầm thường. Bởi thế, khi y vừa
nghe thấy tiếng người thì nhanh như chớp nhảy lùi ra sau ba bước, đưa đứng đôi
chưởng lên, giương mắt nhìn...

Việc trước mắt đã làm cho hắn ta phải giật mình ngơ ngác, vì
cách hắn ngoài tám thước, đang đứng sững một chàng thư sinh gầy yếu, tuổi độ
mười bảy, mười tám, mình mặc áo dài không ngớt tung bay nhẹ nhàng trước gió,
nào có giống một nhân vật võ lâm?

Đôi tròng mắt của Thanh Sư Địch Bá không ngớt xoay chuyển rồi
bỗng phá lên cười to, nói rằng:

– Thế nào? Ha ha. Nếu Kim Cô Lâu dám bước đến Vạn Thú Cung một
bước thì Địch Bá ta sẽ ăn tươi nuốt sống hắn cho mà xem.

Chàng thư sinh nhướng cao đôi mày, cười nhạt nói:

– Ngươi thích ăn thịt người như vậy cũng thực là tài, nhưng
chẳng rõ hàm răng của ngươi có rắn chắc không?

Người đứng sau lưng của Thanh Sư, là một gã đàn ông thấp bé,
vừa nghe xong câu hỏi đó, liền tràn tới ba bước, đưa mắt nhìn thẳng vào chàng
thiếu niên trước mặt, cười lạnh lùng:

– Thằng bé không có mắt kia, chớ nói chi Địch đại ca, mà ngay
cả Bạch Hổ Trương Cang ta đây cũng có thể nhai nát được cả đá xanh ở núi Thái
Hành Sơn, vậy chẳng lẽ thằng bé ngươi là do sắt thép đúc lên hay sao?

Chàng thiếu niên xô mạnh cánh tay ra, trợn mắt tức giận nói:

– Muốn biết có phải ta là người đúc bằng sắt thép không, thì
ngươi cứ thử xem tất biết.

Vừa nói chàng vừa lắc người tràn tới nhanh như điện chớp, và
chỉ trong thoáng cái, là đã đứng sững trước mặt của Bạch Hổ Trương Cang. Đồng
thời, chàng đã vung cả hai chưởng lên đưa thẳng đến sát bên miệng của hắn ta.

Gã đàn ông đã khoe khoang là có thể nhai bể được cả đá xanh
của Thái Hành Sơn kia, thế mà giờ đây lại không dám ăn thịt người. Hắn ta vội
vàng lách mình tránh ngang, rồi nhảy lùi ra sau năm bước, sắc mặt đầy vẻ kinh
hoàng nói:

– Ngươi... ngươi là...

– Đúng thế. Tại hạ chính là vị chủ nhân mới của Kim Cô Lâu
đây, và cũng tức là Thiên Nhai Du Tử Gia Cát Ngọc vậy.

Sắc mặt của chàng lạnh lùng như băng giá, lời nói bén ngọt như
gươm đao, khiến Thanh Sư và Bạch Hổ nghe qua đều không khỏi kinh hoàng, bất
giác rùng mình mấy lượt.

Tiếng tăm của Kim Cô Lâu rung chuyển cả võ lâm, nhưng Thanh Sư
và Bạch Hổ vẫn chưa có dịp nào trông thấy mặt chàng. Giờ đây, trông thấy Gia
Cát Ngọc có hình dáng yếu đuối như một thư sinh, nên đã từ chỗ kinh hãi trở
thành ngờ vực, nên trở thành can đảm hơn...

Qua một lúc im lặng khá lâu, Thanh Sư bèn đưa mắt nhìn qua
Bạch Hổ, rồi phá lên cười như điên dại nói:

– Thằng bé kia, Kim Cô Lâu chủ lại có hình dáng như ngươi đấy
sao? Tốt.

Hôm nay ta sẽ thử cho biết ngươi được bao nhiêu cân lượng.

Tiếng nói vừa dứt thì y đã tràn nhanh tới trước, hai vai rùn
thấp xuống, công chớp nhoáng liên tiếp hai chưởng...

Gia Cát Ngọc cười nhạt rồi vung cánh tay lên...

Tuy thế chưởng của chàng đã đánh ra, nhưng chân lực chưa hề
cuốn tới. Và, ngay lúc ấy, bỗng nghe từ trong phòng có một tiếng kêu trong trẻo
rằng:

– Xin Ngọc đệ đệ hãy nương tay cho.

Tiếng nói ấy chính là của Uyển tỷ tỷ, cố nhiên là Gia Cát Ngọc
đã nhận ra ngay, nên không khỏi giật mình. Trong khi đó, đôi vai chàng không hề
lắc, đôi chân chàng vẫn đứng yên, bay vọt ra xa hẳn bảy bước, nhanh nhẹn và nhẹ
nhàng như một cánh hoa rơi trước gió.

Tư Đồ Uyển từ trong phòng lướt nhẹ ra, cùng một lúc với mùi
thơm bay thoang thoảng, sắc mặt nàng đang tươi cười...

Gia Cát Ngọc đưa mắt nhìn Uyển tỷ tỷ xinh đẹp như tiên nga ấy,
ngạc nhiên nói:

– Tỷ tỷ, chị...?

Uyển tỷ tỷ nguyên không có sự quen biết thân mật chi với Vạn
Thú Cung cả, thế tại sao nàng lại lên tiếng xin xỏ cho Thanh Sư vậy?

Tư Đồ Uyển đưa mắt lườm Gia Cát Ngọc, nói:

– Đệ đệ không hiểu hay sao? Nếu đánh hắn ta chết đi thì làm
thế nào? Vậy, hãy để tỷ tỷ thử sức với hắn đã.

Gia Cát Ngọc biết nàng vừa học được nửa đường “Thần hành vô
ảnh bộ” từ nơi Thiết Chỉ Cái, nên có ý nhân dịp này thử tài nghệ của mình, bèn
mỉm cười nói:

– Tỷ tỷ cần phải thận trọng.

Thanh Sư đánh hụt một thế võ vào khoảng không, thì trong lòng
đã hết sức kinh hãi. Giờ đây, trông thấy Gia Cát Ngọc lui ra, mà thay vào đó là
một cô gái xinh như hoa, nên trong lòng cũng cảm thấy đỡ lo, cất tiếng cười to
khanh khách nói:

– Con tiện tỳ nhỏ kia, ngươi muốn chết hay sao?

Nói đoạn, hắn ta bèn tràn người tới, vung chưởng lên, vận dụng
đến chín phần mươi công lực, nhắm ngay Tư Đồ Uyển quét thẳng tới.

Hắn ta trông thấy đôi chưởng của mình, chắc chắn sẽ đánh trúng
vào người đối phương, thì trong lòng hết sức mừng rỡ...

Nhưng, giữa giây phút hiểm nguy như chỉ mành treo chuông ấy,
bỗng cô gái cất tiếng cười khanh khách, rồi đôi vai lắc nhẹ một cái tài tình,
thế là người nàng đã lách đi đâu mất.

Thanh Sư trố mắt nhìn khắp bốn bên, trong lòng hết sức kinh
hãi. Trong khi đó, Bạch Hổ Trương Cang đứng bên cạnh cũng thấy được rõ ràng.

Hắn trông thấy cô gái chỉ lắc nhẹ thân người là đã tràn đến
sát bên lưng của Thanh Sư, nên kinh hoàng quát to một tiếng, rồi vung chưởng
tấn công thẳng tới.

Thanh Sư và Bạch Hổ tuy không phải là cao thủ bậc nhất trong
giới võ lâm, nhưng trình độ võ công của họ cũng chẳng phải tầm thường, bởi thế,
nếu Tư Đồ Uyển đánh mạnh đỡ thẳng với đối phương, thì e rằng chỉ đánh tay đôi
cũng chưa chắc thủ thắng được. Nhưng, giờ đây nàng đã sử dụng đến “Thần hành vô
ảnh bộ” nên mọi việc đều hoàn toàn khác hẳn.

Thân hình của cô ta trông hết sức nhẹ nhàng, thực chẳng khác
chi một cánh bướm đang tung tăng giữa hoa lá, nhắm chui qua các sơ hở của hai
đối phương, di chuyển thân người không khi nào đứng yên.

Thanh Sư và Bạch Hổ vung bốn chưởng đánh ra như gió, đem hết
tài nghệ bình sinh để tấn công. Bọn họ gầm thét như sấm nổ, nhưng tuyệt nhiên
không đánh trúng đến một cái chéo áo của cô gái.

Thế là chỉ trong nháy mắt, bọn họ đã xử đến ngoài một trăm thế
võ và đôi vai của cô gái chỉ khẽ lắc, là đã từ trong bóng chưởng chập chờn, dày
đặc như núi của hai gã đàn ông, bay thoắt ra, đưa cánh tay nàng ngọc lên vuốt
lại mớ tóc rối, thở nhẹ nhàng mỉm cười nói:

– Ối chao. Trò chơi này thật là thích thú, nhưng mệt quá đi
mất.

Bạch Hổ Trương Cang nghe thế, bèn quát to rằng:

– Kim Cô Lâu, ngươi có bản lãnh gì thì hãy cứ việc thi thố ra,
trái lại, cứ để cho con tiện tỳ này đùa giỡn mãi, thì chớ trách tại sao cụ đây
mắng ngươi nhé.

Gia Cát Ngọc cười nhạt nói:

– Bọn tặc tử ngu xuẩn kia, ngươi muốn chết nhưng không phải
chết quá dễ như thế đâu.

Nói đoạn, chàng liền đưa chân nhắm tràn thẳng tới trước mặt
Bạch Hổ.

Bạch Hổ trông thấy thế, liền giương mạnh đôi chưởng lên, rồi
dùng toàn lực trong người, nhắm ngay lồng ngực của chàng đánh vút tới như điện
chớp.

Nhưng, Gia Cát Ngọc điềm nhiên như không hề trông thấy, song
cổ tay của chàng đã xoay qua một cách tuyệt diệu, nhắm chụp thẳng vào bàn tay
của đối phương vừa đánh tới.

Thê võ trước của chàng đã hết sức nhanh nhẹn, khiến cho Bạch
Hổ chưa hết tán đởm kinh tâm, thế mà giờ đây, chàng lại xoay cổ tay chụp lấy
hắn, qua một sức mạnh không thể tưởng tượng nổi, chưởng thế chưa đến, mà kình
lực đã tràn tới làm tê buốt cả da thịt rồi.

Bạch Hổ kinh hoàng buột miệng kêu lên thành tiếng, rồi định
nhảy lùi ra sau để tránh.

Nhưng, với tài nghệ của hắn ta, thì làm sao thực hiện nổi ý
định ấy? Bởi thế, chỉ kịp nghe một tiếng “ối chao”, là cườm tay trái của hắn đã
bị Gia Cát Ngọc siết cứng lấy, khắp người đều tê buốt, đau đớn đến tận xương
tủy.

Những việc ấy, chỉ xảy ra trong cái chớp mắt khiến Thanh Sư
Địch Bá chẳng những không làm sao cứu nguy cho kịp, mà trái lại còn kinh hoàng
đến há mồm trợn mắt, ngơ ngác không biết phải hành động ra sao?

Gia Cát Ngọc bắt sống lấy Trương Cang, rồi cất tiếng cười
nhạt, và vung tay ném thẳng trở ra...

Bạch Hổ Trương Cang xem ra chắc chắn phải chết ngay tức khắc,
nên cơ hồ gan mật đều vỡ, mồ hôi lạnh toát tuôn ra như tắm.

Thốt nhiên, Tư Đồ Uyển nhanh nhẹn lướt tới, cau mày cất giọng
trong trẻo kêu lên:

– Ngọc đệ đệ.

– Tỷ tỷ, chị...?

– Tội nghiệp hắn lắm, tha cho hắn đi.

– Tỷ tỷ, Vạn Thú Thần Quân chính là...

– Nhưng, bọn chúng nào phải là Vạn Thú Thần Quân đâu...

– Đấy...?

– Chẳng phải là đệ đệ đã nói là trước đây, Âu Dương lão tiền
bối đã tha chết cho Hắc Hùng và Hoa Báo đấy hay sao?

Tư Đồ Uyển là người có tánh nhân từ, nên trông thấy thế không
khỏi bất nhẫn. Gia Cát Ngọc nghe nàng nói, liền buông lỏng bàn tay ra, rồi từ
từ thối lui trở lại ra sau mấy bước, nhắm thẳng Thanh Sư và Bạch Hổ gằn giọng
quát rằng:

– Ta nể mặt Tư Đồ cô nương, nên hôm nay tạm tha chết cho hai
ngươi, vậy hãy mau trở về Vạn Thú Cung, báo cho Bành Cửu Lân lão tặc biết, là
lời nhắn miệng trước đây ba năm, do Hắc Hùng và Hoa Báo mang về, xem lão ta có
hay được chưa?

Bạch Hổ Trương Cang vừa định thần trở lại, đứng trơ người ra một
lúc lâu, mới vòng tay hướng về Tư Đồ Uyển sụp lạy, rồi cùng Thanh Sư Địch Bá bỏ
chạy bay đi.

Màn đêm đã buông rủ, hoa đăng đã sáng tỏ khắp nơi. Gia Cát
Ngọc tựa như đã lĩnh hội được một bài học rất hay, ấy là, nếu cải tạo được con
người hư hỏng trở về đường thiện, so với việc giết chết hắn vẫn là một điều hay
hơn.

o O o

Tuy khí trời mới vừa mát mẻ, chứ chưa trở lạnh, thế mà trong
những cánh rừng rậm rạp tại Phục Lương Sơn, đã bắt đầu có lá vàng rơi. Những
ngọn phong xanh cũng đang từ từ chuyển thành vàng kim, khiến cảnh sắc có vẻ
tiêu điều buồn bã...

Gia Cát Ngọc và Tư Đồ Uyển cùng rời khỏi Diệp Gia Tập, vượt
qua Kinh Quan Châu, La Sơn, đi thẳng tới Tín Dương, rồi mới men theo Đồng Bách
Sơn, từ phía Tây chuyển lên phía Bắc, tới Bá Dương, rồi lại tới Phương Thành,
và tiến vào vùng núi Phục Ngưu Sơn.

Phương Thành lúc ấy gọi là Dạ Châu, chính là đất Sở hồi thời
Xuân Thu.

Ngôi thành này, được núi cao bao bọc chung quanh, mỗi buổi
hoàng hôn hoặc khi trời mới bình minh, thì ngôi thành cơ hồ lẫn trộn với núi
đồi trùng điệp.

Khi hai người còn cách xa ngôi thành chừng mười dặm đường, thì
bỗng nghe có tiếng ngựa hí và tiếng người la hét, và rồi lại thấy cát bụi tung
bay mù trời trên đường cái quan. Chẳng mấy chốc sau, đã thấy rõ một đoàn người
ngựa đang từ xa phi tới ồ ạt như nước vỡ bờ.

Khi đoàn người ngựa đến gần hai người, thì bỗng chậm lại. Gia
Cát Ngọc trông thấy rõ bóng người đi đầu, chính là Tứ Đại Thú trong Vạn Thú
Cung, gồm có Hắc Hùng, Hoa Báo, Thanh Sư, Bạch Hổ. Bởi thế, sắc mặt của chàng
trở thành lạnh lùng, rồi cất tiếng “Hừ” qua giọng mũi.

Nhưng, thực là bất ngờ, bọn người ấy trông thấy Gia Cát Ngọc,
thì đã nhanh nhẹn nhảy xuống khỏi mình ngựa, rồi đứng nghiêm trang bảo vệ
đường, đồng thanh hô to rằng:

– Vạn Thú Cung đệ tử, xin nghinh đón Gia Cát thiếu hiệp và Tư
Đồ cô nương.

Người nghĩa hiệp rất để ý đến lễ nghi, nên khi thấy người ta
dùng lễ để đón tiếp mình, thì Gia Cát Ngọc dù có hận thù họ đến đâu, cũng đành
phải tạm thời gác lại, xuống ngựa thi lễ nói:

– Gia Cát Ngọc không dám nhận đại lễ của các vị, các vị đón
đường tại hạ như vậy, phải chăng...?

Thanh Sư đưa chân chậm rãi bước tới, ngắt lời rằng:

– Địch Bá tôi cùng anh em đây, vâng lệnh của Thần Quân đến
nghênh đón thiếu hiệp.

Đôi mày lưỡi kiếm của Gia Cát Ngọc liền nhướng cao, ngửa mặt
cười to như tiếng phượng gáy rồng gầm, khiến cho Tứ Đại Thần Thú trong Vạn Thú
Cung đều kinh hoàng hồi hộp.

Khi im tiếng cười, sắc mặt chàng liền sa sầm, tức giận nói
rằng:

– Vạn Thú Cung chẳng phải là hang cọp ổ rồng, hơn nữa, Bành
Cửu Lân càng không thể so sánh được với Sở Bá Vương Hạng Võ. Bởi thế, dù cho
các ngươi có mở “hồng môn đại yến” Gia Cát Ngọc ta cũng nào có sợ.

Sắc mặt của Thanh Sư đầy vẻ sợ hãi, nói rằng:

– Xin thiếu hiệp hãy đi theo Địch Bá tôi, để tiến vào thành.

Gia Cát Ngọc khẽ quát rằng:

– Xin mời các ông đi trước.

Nói đoạn, Thanh Sư liền khoát tay qua một lượt, tức thì, mấy
mươi gã đàn ông to lớn liền phi thân lên mình ngựa, giật cương cho ngựa quay
đầu lại, rồi phóng đi trước để dẫn đường.

Báo cáo nội dung xấu