Khách điếm Đại Long Môn (Tập 2) - Chương 85 phần 1
Chương 85: Lại
là một bát mỳ suông
Cung Diệu Hoàng
còn chưa kịp bình tĩnh trước tin tức kinh thiên động địa ở kinh thành thì quân
vương phiên quốc đã sai người mời hắn vào cung ngay trong đêm đó.
Long Tiểu Hoa
sợ hãi kéo Tiểu Như Ý về phòng mình đóng cửa lại. Nàng cẩn thận lấy gói vải đen
mà ba bông hoa trông giữ ra mở từng lớp từng lớp. Ngọc ấn màu xanh lục sáng lấp
lánh khiến Tiểu Như Ý suýt nữa kêu lên vì kinh ngạc.
- Cô! - Tiểu
Như Ý đứng bật dậy. Bà không thể không biết ngọc ấn trung thổ này có ý nghĩa
gì.
- Suỵt! - Long
Tiểu Hoa bịt miệng bà: - Tôi cũng không biết làm sao thứ này lại xuất hiện trên
xe của tôi. Từ thành Lâm Dương đến đây, tôi không dám nói cho ai biết, tôi…
Đôi mắt xám
của Tiểu Như Ý nhìn đi hướng khác. Bà nghĩ đến lá thư mà con trai mình đã nhờ
Vô Ưu mang đến:
- Phụ thân của
Hiểu Ất quả là khốn khiếp. Trước khi chết vẫn còn muốn tác quái.
- Hả? Điều này
thì liên quan gì đến cha chồng hoàng đế ạ?
- Cô đúng là
đồ ngốc! Cô còn chưa nhận ra là ông ta muốn hãm hại cô sao?
- Hãm… hãm hại
tôi sao?
- Ngọc ấn này
phải giao cho người kế vị. Ông ta không hề công khai giao ngọc ấn cho bất cứ
ai. Cô giải thích thế nào về việc nó lại xuất hiện trong tay cô?
- Ý bà là…
- Trừ khi cô
có dụng ý ăn trộm ngọc ấn. - Tiểu Như Ý cắn môi, chau mày: - Huống hồ, không có
ngọc ấn, Long Hiểu Ất ở kinh thành không thể đăng cơ. Điều quan trọng nhất là…
nếu như hắn đăng cơ thì cô sẽ phải chết.
- Tôi sao?
- Chính thất
của hắn tự ý mang ngọc ấn sang nước láng giềng với dụng ý tư thông. Cho dù hắn
là hoàng đế cũng không có cách nào cứu được cô. Một khi hắn lên ngôi, người
khác nhìn thấy trong tay hắn không có ngọc ấn thì người đầu tiên phải nghĩ đến
là cô. Cô nghĩ rằng mình còn đường sống sao? Cô nghĩ xem tại sao Hiểu Ất không
lập tức lên ngôi mà lại còn phong tỏa tin tức ông ta qua đời: - Phải chọn một
trong hai thứ ngai vàng và đàn bà. Lão hoàng đế này còn xấu xa hơn cả tác giả
viết dâm thư như bà. Nếu Hiểu Ất có ngọc ấn thì nha đầu này sẽ khó mà thoát
khỏi liên quan.
- …
Lập công một
lần, đủ hưởng cả đời. Cách nghĩ của nàng chỉ đơn giản như vậy thôi. Nàng nghĩ
rằng mình có thể giúp hắn, thật không ngờ lại trở thành tảng đá lớn nhất ngáng
đường hắn.
- Vậy tôi có
thể giao ngọc ấn này cho người khác không?
- Giao cho
người khác ư? Cháu của cô sao? - Tiểu Như Ý phì cười: - Người có ngọc ấn là
người thừa kế hợp pháp, là người có đủ tư cách kế vị. Nếu cô cảm thấy hắn thích
hợp làm hoàng đế trung nguyên hơn Hiểu Ất thì cô cứ giao ngọc ấn cho hắn.
- …
Hoàng đế… đó
là thứ gì vậy? Nàng vừa bị một hoàng đế hãm hại. Nàng tin ông ta vì ông ta là
phụ thân của phu quân nàng. Người làm cha mẹ đều thương yêu con cái của mình
nên nàng không hề nghi ngờ ông ta mà nhận lời đến phiên thổ và đã bị trúng kế.
Ông ta đã hại phu quân nàng bất nghĩa, đẩy tội danh làm thâm hụt quốc khố cho
chàng. Lẽ nào còn muốn phu quân nàng cũng trở thành loại người như vậy?
Tiểu Như Ý
liếc nhìn nàng, nhẹ nhàng lên tiếng:
- Nha đầu, con
trai ta không chịu nói rõ cho cô biết. Nó cho rằng rồi sẽ có ngày cô tìm ra.
Nhưng ta thấy cô ngốc nghếch như vậy nên sợ cả đời này cô cũng không thể hiểu
được và đành phải nói luôn. Nếu “cha cô” làm hoàng đế thì hắn sẽ không còn là
Long Hiểu Ất nữa. Cô sẽ phải xa hắn, xa rời hắn. Cô hiểu chưa?
- Cái gì?
Chàng là phu quân của tôi. Tôi không thể rời xa chàng được. Tôi biết tôi luôn
làm vướng chân chàng, chẳng được tích sự gì, luôn đem lại phiền phức cho chàng
nhưng chàng không thể không cần tôi. Dù chàng có là hoàng đế thì sao chứ?
- Ồ! Cho dù sẽ
có một ngày hắn cũng mang cô ra để đổi lấy lương thực, rồi cũng vì sự tôn
nghiêm mà hãm hại chính đứa con nhỏ của mình ư? - Đôi mắt xám sâu thẳm của Tiểu
Như Ý lướt qua khuôn mặt đang cố kìm nước mắt của nàng: - Cô thấy rồi đấy. Vị
Huyên phi đến từ trung nguyên đó. Đấy chính là phi tử mà năm đó hoàng đế trung
nguyên sủng ái nhất, mẫu phi của Long Hiểu Ất. Chỉ vì để đổi lấy vài vạn thạch
lương thực mà bà ta đã phải khăn gói, bị đẩy sang nước khác làm phi tử trong
hậu cung của một người đàn ông xa lạ.
- …
- Nói đến đây,
có phải cô đang nghĩ là Vương thượng của chúng ta thật lòng muốn có Huyên phi
nên mới nạp bà ta vào cung không? Nha đầu à, những câu chuyện trong tiểu thuyết
thật thật giả giả lẫn lộn, chỉ cần có nhiều người đọc, chỉ cần có nhiều người
mua thì bất luận là viết khoa trương đến mấy cũng có người viết. Nhưng cô thật
sự cho rằng trên thế giới này có vị hoàng đế ngốc nghếch nào lại vì một người
đàn bà mà vất bỏ hậu cung, vứt bỏ giang sơn của mình sao? Hừ! Nếu có thì cô đã
không gặp được Long Hiểu Ất rồi. - Bà cười khẩy, nói tiếp: - Điều hấp dẫn nhất
của Huyên phi không phải là vẻ đẹp mỹ miều mà là bà đã từng được hoàng đế trung
nguyên sủng ái nhất. Mười năm trước, hoàng đế nước cô đã xây cho bà một hậu
cung khác, vì muốn bà được tự do sống trong cung điện đó, khỏi phải ở cùng một
chỗ với những người đàn bà khác mà tranh sủng. Nhưng cung điện chưa xây xong
thì đã có chuyện, tài chính thiếu hụt, Thập cửu hoàng tử nắm quốc khố trong tay
cũng không thể làm gì được. Vương thượng của chúng ta nhân cơ hội đó đã đem
quân tấn công, ép ông ta gả Huyên phi cho mình. Đối với một người đàn ông mà
nói, điều ô nhục nhất chính là chuyện bị cướp mất vợ. Đối với trung nguyên mà
nói, điều này có nghĩa là xưng thần với phiên thổ. Ai sẽ gánh lấy tội danh lớn
như vậy đây? Hoàng đế không sai, Thánh thượng không sai, nên Thập cửu hoàng tử
đành phải cắn răng gánh tội mà đi đến biên cương xa xôi.
Long Tiểu Hoa
bàng hoàng nghe Tiểu Như Ý nói. Nàng hoàn toàn không biết nên phản ứng thế nào.
Từ Thập cửu điện hạ khiến tim nàng nhói đau. Đây là lý do khiến nàng nhặt được
một hoàng tử biết sử dụng bàn tính tinh thông ở trên phố. Nó giống như truyện
cười vậy. Chắc phu quân nàng không cam lòng, rất ấm ức khi bị giáng tội danh
đó, mẫu phi lại bị gả đi xa. Thế mà nàng lại không hiểu chuyện, không biết mình
làm vướng chân người ta. Người ta muốn làm hoàng đế, nói là để trả thù cũng
đúng, để giải cứu mẫu phi cũng đúng. Dù có thế nào thì ngọn lửa trong lòng phu
quân nàng cũng không bao giờ có thể dập tắt nổi.
- Nha đầu, cô
đừng coi thường điều ta nói. Ta nói cho cô biết chỉ để cô hiểu rằng, không nên
ở bên hoàng đế, càng không nên sống dựa vào sự sủng ái của hoàng đế. Đây chính
là lý do tại sao ngay từ đầu Hiểu Ất đã muốn đẩy cô ra xa mình.
Vì sự sủng ái
của hoàng đế và tình thương của người cha với con gái khác nhau môt trời một
vực. Huyên phi vì sự sủng ái này mà gặp phải đại họa. Hắn đã quá rõ điều đó. Vì
vậy hắn không thể để tâm đến bất cứ ai bên cạnh. Nếu dựa vào cá tính của mình,
Long Hiểu Ất không thể không yêu thương Long Tiểu Hoa. Nhưng nếu hắn thật sự
chỉ cần Long Tiểu Hoa thì nha đầu này chỉ có thể gặp phải tội danh lớn hơn thế.
Hoàng đế trung
nguyên là người từng trải. Ông ta hiểu điều này sẽ không có kết quả tốt. Thế
nên, trước tiên ông ta đã thay Hiểu Ất đưa ra quyết định đẩy Tiểu Hoa sang nước
láng giềng, khép cho nha đầu này một tội danh để cả đời không thể nào quay lại
được, không thể trở về bên con trai ông ta. Nói như thế thì…
Ông ta quyết
định truyền ngôi hoàng đế cho Long Hiểu Ất sao? Thế nên ông ta mới thay Hiểu Ất
quét sạch chướng ngại vật, đưa Long Tiểu Hoa và còn cố ý đẩy cả tiểu hoàng tôn
có khả năng kế vị của mình ra biên cương. Tuyệt chiêu! Như vậy thì cho dù cháu
ông ta có không cam lòng cũng không có cách nào quay về kinh thành làm loạn. Có
điều… cái tên tiểu tử nói “sẽ hoàn trả lương thực trong vòng bốn năm” kia không
dễ nói chuyện đâu.
Bạch Trì Như Ý
chau mày nhìn Long Tiểu Hoa mà không nói gì, sau đó quay đầu trông ra màn đêm
đã buông xuống bên ngoài cửa sổ.
Cùng một màn
đêm bao trùm lên hoàng cung phiên quốc, Cung Diệu Hoàng ngồi ngắm ánh trăng tàn
mờ ảo trên bầu trời cao ngoài cửa sổ.
- Diệu tiểu
vương gia, đề nghị của cô vương thế nào? Vương gia có đồng ý không?
Cung Diệu
Hoàng nhếch môi không nói, hắn nhìn xuống tấm thảm đỏ dưới chân mình. Phiên
vương đó hiểu được tâm tư của hắn, cười nhạt rồi nhẹ nhàng lên tiếng:
- Cô vương
hiểu tình cảm giữa Vương gia và hoàng gia gia của mình rất sâu đậm. Ông ta đột
nhiên qua đời nên trong lòng Vương gia rất buồn, nhưng người làm việc lớn thì
không thể để chuyện tình cảm xen vào. Sinh lão bệnh tử là do trời định nhưng ai
vua ai giặc không do trời quyết, càng không do người chết sắp đặt. - Ông ta
liếc qua bức thư cấp báo từ trung nguyên đặt ở trên bàn nói tiếp: - Lẽ nào
Vương gia cam lòng để Thập cửu thúc của mình đoạt ngôi kế vị sao? Hay là… hắn
vốn không muốn đoạt ngôi mà chính do hoàng gia gia của Vương gia có ý truyền
ngôi cho hắn nên mới sai Vương gia đến phiên quốc để Vương gia không thể trở về
ngay được?
Cung Diệu
Hoàng cắn môi, tay hắn nắm chặt, không hề nói một lời nào.
- Cô vương vốn
không định nhúng tay vào chuyện trung thổ của các người nhưng nghĩ đến tình cảm
sâu nặng của Diệu tiểu vương gia và Hoàng đế thì ngôi báu đó sớm muộn gì cũng
thuộc về Vương gia, nhưng bây giờ tình hình không lạc quan như chúng ta nghĩ.
Tuy cô vương không biết vì sao Huyên vương gia lại không loan tin Tiên hoàng
qua đời nhưng chúng ta đều biết ý đồ của hắn. Tin tức từ trung thổ báo về, ngự
y hoàng cung đã tuyên cáo hoàng gia gia của Vương gia chết vì thuốc độc của
nước ta. Khi hai chúng ta đang đàm phán hòa bình, cô vương lại đi sai người hạ
độc hoàng gia gia của Vương gia sao? Vương gia có tin không? - Vương thượng
liếc nhìn thăm dò nhưng Cung Diệu Hoàng vẫn không nói lời nào.
- …
- Rõ ràng là
hắn đã hạ độc hoàng gia gia của Vương gia và muốn làm cho cuộc đàm phán giữa
chúng ta sụp đổ, đồng thời gieo rắc chiến tranh, khiến Vương gia mang tội phản
quốc, mang họa sát thân.
Cung Diệu Hoàng
hít một hơi thật sâu, nhếch môi buông mấy từ:
- Tại sao lại
là tiểu vương?
- Hừ! Với quan
hệ giữa Huyên vương gia và cô vương, hai nước không thể chung sống hòa bình
được. Vì hòa bình bang giao, không gây chiến tranh nên cô vương quyết tâm giúp
Vương gia lên đài.
Ánh mắt Cung
Diệu Hoàng hơi lay động nhưng vẫn không hề thay đổi, bình tĩnh đợi Vương thượng
nói hết câu.
- Đương nhiên,
để giúp Vương gia thì Vương gia cũng phải cho cô vương được yên tâm. Cách tốt
nhất là một cuộc hôn nhân. Công chúa của cô vương không làm bẽ mặt Vương gia
đâu. Cô nương trong lòng Vương gia cứ để trong lòng đi. Khi đã có giang sơn
trong tay rồi, nói chuyện mỹ nhân cũng không muộn.
-…
- Diệu tiểu
vương gia nên biết, nếu Vương gia từ chối chuyện hôn nhân cô vương đề nghị, lại
thêm chuyện cô vương bị Huyên vương gia đổ tội hạ độc thì chuyện hòa ước giữa
phiên thổ và trung nguyên sẽ sụp đổ tại đây. Biên cương hai nước sẽ mãi không
có ngày yên bình, chiến tranh loạn lạc ắt sẽ nổi lên. - Ánh mắt Vương thượng
nhìn chăm chú rồi nói tiếp: - Với tài trí của Diệu tiểu vương gia hẳn có thể
vượt qua chuyện này.
Cung Diệu
Hoàng chỉ nhớ từ đầu đến cuối mình không hề nói câu nào. Đầu hắn vang lên lời
của người đưa tin, hoàng gia gia qua đời rồi. Hắn ngẩng đầu lên thì phát hiện
mình đã đứng dưới mái hiên phủ đệ ngây người ra một lúc.
Nhớ lại lúc
rời kinh, ân sư đã từng nói với hắn thế này. Bây giờ Thánh thượng trọng dụng
hắn như vậy. Nếu hắn có thể ký được hòa ước, đem lại mối hòa hảo bang giao với
phiên quốc thì ngôi vị hoàng đế chắc chắn sẽ thuộc về Diệu tiểu vương gia hắn.
Lúc đó, hắn chỉ cười, đầu hắn nghĩ đến lúc trở về kinh thành vào mùa xuân. Hắn
sẽ đến mừng thọ hoàng gia gia và dâng lên người đại lễ là tờ hòa ước hắn đã ký
được.
Hoàng gia gia
tuổi cũng đã cao, còn chưa biết có thể qua được mùa đông này hay không. Trong
lòng họ đều đã có tính toán. Từ nhỏ, hắn đã được đưa vào cung. Người thân thiết
nhất với hắn không phải là cha mẹ mà là ông nội. Mặc dù không có ai thương yêu
bảo vệ hắn một cách chân thành nhưng hắn cũng vẫn được cưng chiều. Hắn chưa
từng nghĩ đến chuyện tại sao hoàng gia gia lại cưng chiều hắn, cho đến khi hắn
gặp Bạch Phong Ninh. Bạch Phong Ninh đã nói khi nào hắn gặp một ai đó rồi hắn
sẽ hiểu.
Sự ân sủng này
không phải từ trên trời rơi xuống, không phải là tình thân. Hắn chẳng qua chỉ
là một trong số rất nhiều hoàng tôn. Nguyên nhân thật sự là vì hắn có bề ngoài
và cá tính giống như Thập cửu hoàng tử, người gặp họa lớn từ mười năm trước.
“Ngươi nói đùa
với tiểu vương sao? Tiểu vương giống kẻ lang thang bất tài đó sao?”, hắn đã nói chắc như đinh đóng cột. Nhưng lần đầu tiên gặp
Long Hiểu Ất thì suy nghĩ của hắn đã dao động. Hắn không thể lý giải nổi tại
sao hoàng gia gia hắn lại làm mọi thứ vì Long Hiểu Ất, không thể lý giải nổi
tại sao hoàng gia gia lại bắt hắn rời hoàng cung vào lúc này. Điều không thể lý
giải nổi nhất là, tại sao người lại không cho hắn cả cơ hội nhìn mặt người lần
cuối. Người đã sớm có kế hoạch đẩy hắn rời kinh để dành thời gian cho Long Hiểu
Ất kế vị sao?
Lẽ nào hắn chỉ
là giống hình bóng người khác từ đầu đến chân mà thôi sao?
Hắn bước vào
trong phủ thì chỉ thấy ai đó lén lén lút lút từ trong phòng đi ra. Sau khi thăm
dò, người đó đi ra hướng cổng phủ mà không hề để ý sự xuất hiện của hắn và bị
hắn giơ tay kéo lại trong phạm vi kiểm soát của mình. Còn chưa đợi người đó kịp
phản ứng thì hắn đã dùng trọng lượng cơ thể mình đè lên vai người đó.
- Đi đâu? -
Hắn truy hỏi. Vì bộ dạng của nàng như muốn bỏ chạy, bỏ lại hắn một mình.
- Tôi tôi… tôi
ra ngoài đi dạo thôi. - Nàng trả lời bừa nhưng cảm thấy vai mình nặng trịch thì
hoài nghi vỗ vỗ hắn.
- Vương gia
sao thế? Phiên vương đó gọi Vương gia đến. Ông ta bắt nạt Vương gia sao? - Cháu
của nàng bị bắt nạt, làm thẩm thẩm có nên an ủi một chút không? Hơn nữa… cha
chồng hoàng đế vừa về trời. Từ nhỏ hắn đã ở bên người nên chắc chắn là rất
buồn.
- Ồ… Ta cứ
tưởng đến cả cô cũng bỏ ta đi.
- …
- Sao người cô
lại cứng đơ ra vậy? Lẽ nào cô thật sự muốn bỏ ta đi? - Hắn cố ý châm chọc,
nhếch môi nhìn nàng: - Cô muốn chạy đi đâu? Một mình quay lại thành Lâm Dương
tìm Thập cửu thúc của ta sao?
- … Tôi…
- Cô sẽ không
làm thế, đúng không? - Hắn nhếch môi cười thật thật giả giả khiến nàng không
hiểu gì. Dường như trước mắt nàng không phải một đứa trẻ dễ nói chuyện: - Cô đã
nói cô sẽ bảo vệ ta, cô quên rồi sao?
Nàng chỉ thuận
miệng nói vậy thôi, nàng đã sớm quên chuyện này từ lâu rồi vậy mà hắn vẫn còn
nhớ như mới xảy ra vậy. Vào lúc then chốt này, hắn lại nhắc đến nó để giữ chân
nàng. Hắn không thể thả nàng đi như lần trước. Nếu như trò đùa lần đó khiến
nàng cảm thấy hắn hoàn toàn có thể buông tay và ngoan ngoãn làm cháu chồng của
nàng, thì vào lúc này, khi hắn đã chẳng còn gì, nàng nhận ra rằng, hắn chỉ còn
có nàng, người đang bị hắn ôm trong lòng, là thứ vẫn đang tồn tại, vẫn tỏa ra
hơi ấm.
Long Tiểu Hoa
cảm thấy Cung Diệu Hoàng đang run rẩy. Hắn run rất mạnh như người bị rét cóng,
cố sống cố chết ôm lấy nàng để có được hơi ấm. Nàng không dám ngoái đầu lại
nhìn vẻ mặt hắn mà đành phải kiễng mũi chân, buông lỏng bờ vai cho hắn ôm một
chút. Ít nhất hắn cũng không phải cúi gập người đau khổ như vậy. Câu nói bừa
của nàng khiến nàng cảm thấy hối hận. Nàng luôn mạnh miệng nhưng lại chẳng làm
được gì. Rõ ràng là nàng muốn bỏ rơi hắn, bỏ trốn, vứt lại mọi thứ vì nàng đang
mang theo mình chiếc ngọc ấn mà bản thân không biết phải làm thế nào.
Cái ôm của
nàng khiến Cung Diệu Hoàng bình tĩnh hơn. Nó như một lời hẹn ước, giống như
nàng đã hứa với hắn điều gì đó. Hắn từ từ lùi ra khỏi vòng tay nàng, ánh mắt
hắn nhìn xuống đôi môi khô khốc của nàng, thăm dò như muốn cúi người chạm vào
nó. Đôi đồng tử đen của hắn thoáng lay động nhưng đôi mắt nàng vẫn chưa khép
lại. Hắn nhìn thấy bóng hình mình trong đó, giống như hắn mà lại không phải
hắn. Cái bóng đó trông như đã mất hết lòng kiêu ngạo, đánh mất sự tự tin, lại
càng giống với kẻ kia, khiến hắn cảm thấy vô cùng căm ghét. Hắn cố sức đẩy nàng
ra, mím chặt đôi môi, thấp giọng nói:
- Tại sao ai
cũng đều coi tiểu vương là cái bóng? Tại sao ai cũng coi tiểu vương là kẻ đó,
chẳng ai có thể coi tiểu vương là tiểu vương?
- …
- Cô cũng vậy.
Hoàng gia gia cũng vậy. Dù sao từ đầu đến cuối, hai người đều chỉ coi tiểu
vương là cái bóng của hắn mà thôi.
Bịch!
Hắn đẩy mạnh
nàng ra khiến nàng lảo đảo. Một vật cứng từ trong váy nàng rơi bịch xuống đất.
Vật màu xanh lấp lánh, óng ánh tuột ra khỏi mảnh vải đen đập ngay vào mắt Cung
Diệu Hoàng.
Tất nhiên hắn
không hề xa lạ gì với vật này.
Ngọc ấn…
Đó là ngọc ấn…
minh chứng cho thân phận quân vương một nước.
Long Tiểu Hoa
sợ hãi ngây người. Nàng không nhúc nhích nổi. Nàng lén nhìn Cung Diệu Hoàng
nhưng chỉ thấy hắn lạnh lùng nhìn ngọc ấn mà không hề cúi người xuống nhặt,
dường như đó chẳng qua chỉ là một hòn đá vô giá trị mà thôi. Hắn buông ánh mắt
nhìn về phía nàng, nhếch môi hỏi:
- Tiểu vương
hỏi cô, cô muốn giao nó cho ai? Ta hay là Long Hiểu Ất?
Nàng bị câu
hỏi dứt khoát của hắn làm cho giật mình, mấy máy môi, muốn giơ tay ra kéo hắn.
Ánh mắt hắn nhìn nàng lúc này đã thiếu đi vài phần ngỗ ngược, vô lễ, lại có
thêm đôi chút trách cứ và mong đợi. Nàng không phải hoàng gia gia, hắn biết sự
lựa chọn của nàng là vô ích nhưng chỉ cần nàng cho hắn một lời khẳng định, thì
dù không đáng kể, hắn cũng cảm thấy như vậy đã đủ mãn nguyện rồi.
Cung Diệu
Hoàng đã nghĩ sai rồi. Bộ dáng của hắn lúc này không hề giống phu quân của
nàng, mà chính là giống nàng ngày đó khi bị “cha” bỏ rơi ở lại thành Đồng Khê.
Nàng và hắn đã làm rất nhiều chuyện chỉ vì muốn đổi lấy câu khen ngợi và lời
khẳng định chắc chắn. Điều khác nhau là hắn quá ưu tú, hắn có thể làm tốt mọi
thứ, còn nàng lại như thứ bùn nhão không thể dựng thành tường mà chỉ có thể làm
cho mọi chuyện tồi tệ hơn. Những bậc trưởng bối nghiêm khắc ấy, đống quan niệm
thâm căn cố đế trong đầu họ chẳng bao giờ có thể đẩy đi được. Trong mắt họ,
nàng và hắn mãi chỉ là đứa trẻ không thể trưởng thành. Nếu ngay từ đầu họ đã bị
coi là không bằng ai đó, thì dù có cố gắng cả đời, họ cũng không cách nào theo
kịp được.
Ghét so sánh,
ghét bị lôi ra so sánh với người khác, ghét phải nhìn thấy người khác giỏi hơn
mình, muốn làm gì đó để chứng minh bản thân nhưng lại luôn không đoán nổi trong
đầu những người kia đang nghĩ gì. Yêu thương cũng vậy, bao dung cũng vậy, dung
túng cũng vậy, rốt cuộc những gì bậc trưởng bối kia dành cho có phải là những
thứ họ muốn hay không? Tại sao chưa từng có ai hỏi họ mà luôn cứ tự ý thay họ
quyết định, dù họ thật sự không kỳ vọng hay mong muốn. Lẽ nào họ cố gắng đến
mấy cũng không thể nhận được một lời khen?
- Tiểu Diệu… -
Nàng ấp úng, kéo tay áo hắn, tự mình đưa ra quyết định: - Chúng ta cùng chạy
trốn nhé.
- Trốn đi đâu?
- Chúng ta cứ
trốn về thành Đồng Khê trước rồi tính sau. Đó là nơi tôi thân thuộc. Tôi là chủ
của khách điếm Đại Long Môn. Tôi sẽ che giấu Vương gia.
Hắn mỉm cười
ảm đạm, nhìn bàn tay nàng đang níu lấy tay hắn. Nàng là người duy nhất không
phản bội lời hứa, không bỏ rơi hắn vào thời khắc cuối cùng. Cho dù lời đề nghị
không khả thi nhưng nó đã khiến trái tim hắn ấm lên:
- Cô đừng ngốc
nữa. Nếu ta cùng đi với cô thì trung nguyên và phiên bang sẽ xảy ra chiến
tranh, thành Đồng Khê chính là chiến trường đầu tiên. - Hơn nữa phiên vương
nước này đã nắm rõ tình hình như lòng bàn tay, họ không thể ra khỏi thành Tân
Bình. Khi chiến tranh xảy ra, bọn họ dù không là kẻ giúp địch phản quốc thì
cũng trở thành con tin. Trước mắt, hắn chỉ có hai con đường để đi. Lúc này
hoàng gia gia đẩy hắn ra khỏi kinh thành, chính là đã dành sẵn cho hắn hai con
đường, hai con đường không lối thoát.
- Vậy chúng tâ
phải làm thế nào? Chúng ta có thể tiếp tục ở lại đây mà không bị giết sao?
- … Nếu như
tiểu vương lấy công chúa phiên bang thì có thể.
- Tiểu Diệu,
đừng thành thân với công chúa ngực lớn. Điều đó thật khủng khiếp. Tôi sẽ coi
thường Vương gia, thật sự coi thường đấy. Nhân vật nam chính không thể như vậy
được. Vương gia còn nhớ không vậy? Tuyết Câu, không phải Vương gia còn muốn để
Tuyết Câu và Bôn Tiêu giao phối với nhau sao? Lão gia đã nhận lời với Vương gia
rồi mà. - Bàn tay kéo tay áo hắn vẫn không chịu bỏ cuộc, nhất quyết kéo hắn.
Giọng nàng lo lắng khiến trái tim hắn rung động.
Nhưng tiếng
bước chân của binh sĩ ở ngoài cổng phủ đang vọng vào, Cung Diệu Hoàng chau mày,
liếc mắt nhìn về phía sau, hắn giơ tay gỡ cánh tay đang níu lấy tay mình ra.
Nàng là người làm hắn mềm lòng. Hắn nên tránh xa nàng một chút. Những lời nói
dịu dàng đó khiến hắn không biết mình sai ở đâu. Hắn xoay người đi về phía ngọc
ấn, cúi xuống nhặt nó, buồn bã nhìn Long Tiểu Hoa đang không hiểu chuyện gì:
- Tiểu vương
không muốn trông đợi vào bất cứ ai nữa. Nếu ông ta không chịu dành nó cho ta,
cảm thấy ta không đủ tư cách bằng Long Hiểu Ất, vậy thì ta sẽ tự cướp lại.
Đến lúc này
hắn mới nhớ ra, tuy hắn không hề nói gì với quân vương phiên quốc nhưng trước
tiên hắn đã cúi đầu, hắn không cam tâm, có thứ gì đó trong lồng ngực hắn cứ gào
thét, muốn nổ tung. Hơn nữa… hắn có lý do không thể không thừa nhận…
Hắn nhìn nàng
một lượt từ trên xuống dưới, ngẩng đầu xoay người, nhìn về phía cổng phủ đang
có lính của phiên bang bước vào. Người lính đó quỳ xuống, chắp tay khấu đầu
trước Cung Diệu Hoàng nói:
- Thuộc hạ
phụng mệnh Vương thượng áp giải chính thất của Huyên vương gia vào nội cung.

