Mộ Phần Trái Tim (Tập 1) - Chương 01 - 02

Cuốn I: Bức tường

Chương 1

Công ty chế tác quảng cáo Vấn Nghị là một cái tên có tiếng, một công ty có quy mô lớn, nhân viên có chế độ lương tương đối khá, hơn nữa chỉ cần có năng lực, nơi này còn có đủ không gian cho những tài năng.

{Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách}

Lúc xế chiều, một bóng hồng cực kỳ xinh đẹp quyến rũ, đi giày cao gót, mặc tất đen, bước vào phòng kế hoạch.

Nửa giờ sau.

“Trương tiểu thư, thật có lỗi, bản thiết kế của cô không phù hợp với tiêu chuẩn của công ty chúng tôi, xin mời sang năm lại đến thi.” Giám khảo là một cô gái, ống tay áo trắng được xắn lên, cúi đầu nhấn một chữ “No” mạnh mẽ, biểu hiện vô cùng tự tin.

Một bản thiết kế lại bị loại. Ban giám khảo không lãng phí thời gian, giọng nói nhàn nhạt lại vang lên: “Người tiếp theo.”

Cho dù không cam lòng, cho dù tức giận, bóng hồng xinh đẹp cũng chỉ có thể buồn rầu bước ra khỏi phòng kế hoạch, nhưng mà, cô cũng không ra khỏi công ty, ngược lại còn lắc mông, bước vào cửa rộng mở của phòng giám đốc.

“Hạ tổng.” Nghe được tiếng chào hỏi, người đàn ông bên bàn làm việc ngước mắt lên.

Người đàn ông có gương mặt đẹp đến không tưởng. Bóng hồng xinh đẹp vui thầm, làm bộ ung dung đi đến, “Hạ tổng, tôi có chuyện quan trọng muốn nói với ngài…” Âm cuối kéo rất dài, có thể dễ dàng làm tan chảy bất cứ người đàn ông nào.

Người đàn ông được gọi là Hạ tổng khẽ nhíu mày, chỉ thấy anh nới lỏng cà vạt, khóe môi nhếch lên lộ ra nụ cười sâu mê người. Đây vốn là một người đàn ông có thể làm cho phụ nữ như si như cuồng. “Chuyện gì?”

“Hạ tổng, là thế này, chủ khảo công ty các ngài dường như có thành kiến với mỹ nữ, rất địch ý đó!” Bông hồng xinh đẹp lại trực tiếp đi đến bên cạnh anh, ngồi xuống gần đó. Một bộ ngực lớn lao vào lòng, làm cho anh có thể ôm lấy hương thơm dịu mềm đầy cõi lòng.

“Thật không? Tôi dường như cũng có chút hiểu được.” Anh nhếch lên nụ cười thú vị, gật đầu ra vẻ trầm tư.

“Hạ tổng, ngài thử xem bản thiết kế của tôi xem, nào có chán đến mức như thế.” Bông hồng đỏ tự xưng là mỹ nữ kia mở bản thiết kế, bày ra trước mắt anh.

Chỉ là vị trí mở ra vừa vặn ở trước bộ ngực kiêu ngạo. Khe rãnh nhìn không sót một cái gì.

“34E à, hiếm có đấy, rất có tài...” Cảnh đẹp trước mắt làm nụ cười của anh càng sâu.

Anh rút bản thiết kế, giống như rất chuyên tâm cúi đầu nghiên cứu, “Có điều...”

“Hạ tổng!” Không cho có cơ hội. Có điều, người phụ nữ làm nũng một tiếng, nâng bộ mặt đẹp trai của anh lên.

Anh lại nhíu mày, đẹp đến mức làm cho tim người phụ nữ đập nhanh hơn.

“Hạ tổng, ngài lấy vợ chưa?” Cánh tay ngọc như rắn nước, cuốn lấy cổ anh, mắt đẹp nhìn anh chăm chú, không nhịn được hỏi.

“Con gái bảo bối của tôi mới có năm tuổi, sang năm sẽ vào tiểu học.” Anh không nghênh đón không cự tuyệt, tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn.

Nhưng chỉ có hơn ba mươi tuổi, còn trẻ như vậy, ngay cả con gái cũng đã năm tuổi? Mỹ nữ kinh ngạc, song lập tức tươi cười rạng rỡ bởi điều này không ảnh hưởng đến kế hoạch tiếp theo của cô. Mỹ nữ lấy thẻ từ túi da ra đung đưa trước mắt anh, “Hạ tổng, tôi có thẻ miễn phí phòng vip khách sạn năm sao, muốn tặng cho ngài..”

“À? Cô muốn tặng tôi thẻ chiêu đãi miễn phí?” Anh cố ý lộ ra vẻ bất ngờ.

Mỹ nữ càng lại gần anh, mờ ám thổi hơi bên tai anh, “Đương nhiên rồi, ngoài phòng khách sạn, tôi còn chiêu đãi miễn phí cái khác…” Cũng ám chỉ, “Chỉ cần Hạ tổng để tôi ở lại bên cạnh ngài...”

Cửa truyền đến tiếng giày cao gót “kịch kịch kịch ”.

Chỉ là tiếng vang này từ xa đến gần vô cùng lão luyện, làm người ta có một loại cảm giác áp bức. Mỗi nhân viên công ty vừa nghe thấy tiếng bước chân này, cũng đứng phía sau cung kính nói: “Nữ vương giá lâm!”

Vì thế, vẻ mặt cười như không cười của anh càng rõ, chỉ thấy anh cúi người nhìn thẳng mỹ nữ, phun ra hơi thở nhẹ lên bờ môi của mỹ nữ giống như hôn cách không khí, mang đến cơn tê dại làm người ta không nói nên lời.

Bước giày cao gót ngừng lại, cửa văn phòng bị đẩy ra.

“Vị tiểu thư này, trước khi đến công ty phỏng vấn chẳng lẽ cô chưa học hành đầy đủ?”

Nhất thời, mỹ nữ bị mị lực của anh làm đầu óc choáng váng, chỉ có thể mở to đôi mắt mờ mịt.

“Cô ấy là vợ của Hạ Nghị, là cọp mẹ mười phần, ham muốn chiếm giữ rất mạnh, nếu có người dám động vào người đàn ông của cô ấy, bị chôn sống cũng không phải việc khó!” Giọng anh trầm xuống rất gợi cảm.

Mỹ nữ vẫn ở trạng thái ngây ngốc, nghe không hiểu lắm.

Một cô gái mặc vest hợp thời, tóc dài gọn gàng, trang trọng lại không mất đi vẻ thanh lịch đã đứng ở cửa, mặt không đổi sắc nhìn trò khôi hài trước mắt.

“Nhưng, người đàn ông như tôi cũng tuyệt không khuất phục thế lực ác, bên ngoài có nuôi một, hai tình nhân cũng không là gì, đúng không?” Anh không nhìn cửa, ngược lại còn cười tươi hỏi mỹ nữ.

Mỹ nữ không phát hiện sự khác thường, vội vàng gật đầu như bổ củi.

“Người đẹp, chỉ cần em gật đầu, dám chống đối với nữ vương nhà anh, núi vàng núi bạc, anh cũng nguyện ý dâng lên trước mặt em.” Anh cười đến rất vui, vô cùng vui mừng.

“Anh Nghị, bốn giờ em đi đón Thụy Thụy.” Lạnh lùng lên tiếng, cắt ngang không khí mờ ám.

Mỹ nữ bừng tỉnh, nhìn thấy chủ khảo đại nhân lộ ra vẻ đẹp và lạnh giá trước cửa.

Khi đôi mắt sắc bén bắn đến, dưới ánh sáng lạnh, mỹ nữ sợ hãi, cuối cùng cũng biết cái gì gọi là “Chôn sống không phải là việc khó”, cô còn chưa muốn chết, theo bản năng từ từ leo xuống ghế.

Anh chỉ tiếp tục nhíu mày, giống như khen ngợi biểu tình bình tĩnh của cô.

“Cuộc phỏng vấn là trách nhiệm của anh.” Cô dặn dò, dừng một chút, lại quét người phụ nữ kia một cái: “Nhưng sau kiểm tra, nếu dùng con đường bất chính vào làm nhân viên, tôi sẽ mời cô cuốn gói khỏi đây!” Đã đến giờ đón Thụy Thụy, không thể để con gái chờ một mình trong phòng học trống, vì thế, cảnh cáo xong, cô đứng thẳng lưng, lập tức xoay người bước đi.

“Cộp cộp cộp!” Tiếng bước chân, càng lúc càng xa. Cảm giác áp bức làm mỹ nhân hóa đá, thật lâu không thể khôi phục nụ cười tự nhiên.

Cuốn gói ra đi...

“A, ha ha, Hạ tổng, cô ấy là...” Vì thế liền xác minh nghi ngờ.

“Vợ tôi đấy.” Anh rất thẳng thắn trả lời.

Quả nhiên!!!

“Hạ tổng, vợ anh thật là dữ!” Nét mặt mỹ nữ còn đông cứng, cả người không ngừng đổ mồ hôi lạnh.

Anh không thành ý nhún nhún vai, “Đúng vậy, rất dữ, dữ với mọi người không chê vào đâu được.”

Không cười, tuyệt không buồn cười.

“Hạ tổng, tôi, tôi đi trước!” Mỹ nữ cầm lấy túi xách, muốn tránh người.

Anh kỳ quái, “Không phải có thẻ chiêu đãi miễn phí muốn tặng tôi à?” Sao nói mà không suy nghĩ gì hết thế?

“Hạ tổng, ngài cũng có vợ, cũng có con gái rồi, còn lấy cô gái nhỏ như tôi ra đùa làm gì?” Mỹ nữ cười gượng.

Anh nhíu mày, là dáng vẻ anh đang đùa ư?

“Quên đi, quên đi, chịu không nổi ngài đó!” Mỹ nữ hé ra mặt khóc tang, lựa chọn thẻ vip nhất nhét vào tay anh: “Cho anh, cho anh, được rồi chứ?” Bỏ trốn mất dạng.

Nhìn bóng hình xinh đẹp chạy trốn kia, anh nhăn trán. Lại được thẻ khách sạn miễn phí.

Anh cúi đầu cười, tiếng cười càng lúc càng lớn.

Chương 2

Thật ra, cô gặp anh còn sớm hơn cả Hiểu Văn, cũng yêu anh sớm hơn.

“Em Tống, gia nhập hội học sinh của bọn chị đi, em cũng biết chị sắp tốt nghiệp rồi, chị phải tìm một người tốt nhất để nối nghiệp!” Hội trưởng hội học sinh hăng hái thuyết phục cô.

Nhưng biểu tình của cô vẫn thản nhiên như cũ, “Vì sao lại là em?” Nhiều người chủ động muốn tham gia hội học sinh như thế, vì sao lại chọn trúng cô căn bản không hề xin vào?

“Làm ơn đi mà, ai chẳng biết Tống Dư Vấn em là hội trưởng tài năng nhất từ cấp 2 trường XX?” Phóng mắt trong những học sinh mới, học sinh cũ, thật sự không thể tìm thấy người thích hợp hơn cô. Vàng đến đâu cũng sẽ phát sáng, dù có đổi trường, nhưng Tống Dư Vấn cô vừa vào trường đã làm người khác chú ý rồi!

“Ba năm trung học, em chỉ định chuyên tâm học hành.” Cô không cần suy nghĩ liền từ chối.

“Hội học sinh sẽ là một môi trường tốt!” Hội trưởng không buông tay.

Dư Vấn nở nụ cười, trong nụ cười là tự tin tràn ngập, “Chị à, em đã ở trong môi trường đó ba năm rồi, giờ cần gì phải lãng phí thêm ba năm nữa?” Cô có kế hoạch sống của cô, ba năm trung học dốc hết lực, cố gắng thi vào trường đại học tốt.

Cứ như vậy, một khuyên một từ chối, trong vô tình hai người đã đi đến văn phòng hội học sinh.

“Hạ Nghị, chúng ta thật sự phải mượn thiết bị của công ty điện ảnh, đến công ty xin tài trợ à? Đây có được không? Không phải tự làm bẽ mặt ư?” Trong hội học sinh truyền đến tiếng thảo luận náo nhiệt.

“Kinh phí của trường chỉ có hạn, nếu chúng ta muốn chuẩn bị tốt hơn cho trận đấu này, thì chỉ có mượn sức mạnh của xã hội!”

Dư Vấn bất giác bị gương mặt trẻ tuổi đầy khát vọng ở bàn hội nghị kia hấp dẫn.

“Nói thì dễ, nhưng làm mới khó đó.”

Bóng người kia vốn đang chầm chậm nói, khi bị hỏi câu nghi ngờ lập tức bỏ bản kế hoạch sang bên, lộ ra nụ cười đẹp rạng rỡ: “Cho nên mình không ép mọi người, ai đồng ý với mình có thể giơ tay lên!” Nụ cười như ánh mặt trời trên mặt, nhưng lại có sức mạnh có thể áp đảo không còn một tiếng phản đối. Khi đó, cô dường như nhìn thấy một đường sáng.

“Cậu ấy là trưởng ban tổ chức trong hội học sinh, rất nổi tiếng, rất có phong độ của đại tướng đó! Năng lực của cậu ta rất mạnh, thật khó tin, cậu ta mới chỉ tham gia hội học sinh thôi, là học sinh mới đấy!” Hội trưởng giới thiệu.

Vì thế, ma xui quỷ khiến, cô lại dễ dàng bị khơi tính hiếu chiến, gật đầu, nghiêm túc nói với đối phương: “Được, em vào hội học sinh, nhưng, em muốn đảm nhiệm trưởng ban tổ chức.”

Hội trưởng cả kinh: “Em muốn phân cao thấp với cậu ta ư?”

Một đường vội vàng, khi cô đến trong phòng học chỉ còn lại hai ba đứa bé. Mà miệng con gái đã chu ra.

“Thụy Thụy, xin lỗi, tha thứ cho mẹ nhé!” Cô vỗ tay cầu xin tha thứ.

Cô rất kiêu ngạo, trong cuộc đời cũng không cúi đầu với ai, cho dù là Hạ Nghị, dù thương anh cũng không thể bắt cô bỏ tôn nghiêm và kiêu ngạo đi xin, nhưng con gái lại khác, hoàn toàn là khắc tinh của cô.

“Hừ!” Dù đã ngồi ăn cơm trong nhà con gái có đôi mắt sáng rất giống ba, nhíu lại như cụ già, cái cằm thanh tú của nó hếch lên rất cao, dáng vẻ không dễ dàng tha thứ cho cô.

“Mẹ không phải đã đồng ý đưa con đến KFC sao?” Cô lấy lòng nói.

“Hừ!” Như vậy đã muốn hối lộ nó à?

“Đừng hừ nữa, con muốn thế nào?” Đối mặt với khách hàng, cô tuyệt đối là cao thủ đàm phán, nhưng đối mặt với bảo bối của cô, cô lại binh bại như núi đổ.

“Vì sao mẹ lại muộn?” Thụy Thụy của cô cũng không phải không có đạo lý, nhưng cũng là đạo lý hợp tình hợp lý.

“Ai…” Còn không phải bị con ngựa giống như ba nó làm hại? Cô phải tốn thời gian, gọi vài cuộc điện thoại, xác định Hạ Nghị sẽ không gây rắc rối!

“Đó là hôm nay công ty có thông báo tuyển dụng…” Giọng cô càng ngày càng nhẹ.

Chuyện của người lớn, cô không bao giờ nhiều lời nửa câu trước mặt con gái.

“Mẹ, tiền có thể không kiếm, tuổi thơ của con rất ngắn, rất quý!” Con gái ra dáng, còn nhỏ đã dạy dỗ cô.

“...” Cô cũng hết chỗ nói rồi, trẻ con bây giờ ngày càng lợi hại hơn.

“Trở về viết năm mươi lần “Bốn giờ hai mươi phút phải đi đón Thụy Thụy.” Thấy mẹ hôm nay chỉ muộn 10 phút, xử lý thoáng chút đi.

Dư Vấn vừa bày thức ăn trước mặt con gái, vừa dở khóc dở cười, “Mẹ bận nhiều việc, hôm nay muộn rồi, ngày kia giao bản kiểm điểm sau, được không?” Hy vọng hôm nay đừng xui như lần trước, lại gặp khách hàng, làm đối phương nhìn thấy cô như thế, hoàn toàn mất hình tượng.

Việc? Nghe chữ này, mắt Thụy Thụy sáng lên. “Hôm nay hình như là ngày kỷ niệm kết hôn của ai nhỉ, thảo nào không cần con gái!”

Ngày kỷ niệm kết hôn? Dư Vấn vẫn cười bình tĩnh, chỉ là thoáng nhạt vài phần: “Thật không? Mẹ cũng không nhớ rõ...”

“Mẹ, mẹ lại không nhớ à?” Thụy Thụy buồn chán hét lên.

“Mẹ và ba con nhiều việc lắm, sao có thể nhớ những chuyện vụn vặt đó.” Ngày kỷ niệm kết hôn, với vợ chồng mà nói, có gì đặc biệt hơn người đó? Dù sao, cô cũng chưa từng có một lần.

Nghe vậy, Thụy Thụy xịu mặt, “Vậy xin hỏi bà mẹ bận rộn, tối hôm nay mẹ muốn đi đâu?”

“Ăn cơm với khách hàng.”

“Gặp mặt khách hàng, cần xịt nước hoa nặng mùi như thế ư?” Làm hại nó tưởng là hẹn hò với ba. Quả nhiên là nó quá ảo tưởng rồi, ba và mẹ hình như chưa bao giờ hẹn hò! Thật là kỳ quái, có đôi khi cảm thấy ba là người rất lãng mạn, nhưng mà với mẹ, sao lại biến thành đôi vợ chồng già không còn hứng thú lãng mạn chứ?

“Mũi khách hàng kia mẫn cảm, vì thế anh ta cũng không dám thân mật quá đáng!” Mùi nước hoa nồng làm cho đối phương hắt xì không thôi, sẽ bận đến mức không có cơ hội động tay động chân. Có đôi khi, ngay cả cô cũng thấy kỳ quái, cô chỉ có thể hoàn toàn thả lỏng trước mặt con gái, không gì không thể nói, biến thành một Tống Dư Vấn ngay cả bản thân cũng không nhận ra.

“Mẹ, mẹ hư quá!” Thụy Thụy cả ngày bị mẹ tiêm nhiễm lập tức trách cứ.

Nhưng mà, vì sao không phải là ba đi xã giao với ông chú kỳ quái kia? Được rồi, nếu nó hỏi, mẹ nhất định sẽ nói cho nó, vì ba con ngoài mặt thì cười ha hả, nhưng gặp vấn đề nguyên tắc lại tuyệt đối không nhường, mẹ sợ đắc tội với khách hàng lớn.

Cô cười cười, đang muốn nói gì đó với con gái, ánh mắt, lại bị một bóng người cao lớn ở khu đồ chơi hấp dẫn, làm cô kích động đứng lên.

Hả? Ai làm mẹ hứng thú thế? Thụy Thụy nhìn lại theo ánh mắt cô, đầu tiên cũng nhìn không rõ: “Hình như dáng vẻ khá đẹp, rất khôi ngô, rất anh tuấn.” Nghi ngờ, “Mẹ, mẹ thích à?” Giống như Ngô Ngạn Tổ nó thích, thì ra mẹ cũng có hứng với trai đẹp?

“Thụy Thụy, con ở đây chờ một chút, mẹ nghĩ cách đi làm quen một người!” Tính cách hiếu chiến, làm cô nóng lòng muốn thử.

Thụy Thụy kinh ngạc, bình thường mẹ rất ít khi muốn kết giao bạn bè, càng ít muốn để nó lại một mình!

“Ông ta chẳng có gì đẹp cả!” Sợ mẹ sa lầy, Thụy Thụy chạy theo.

Ba nó là người đẹp trai nhất thế giới đấy! Hắc hắc, đương nhiên, không tính Ngô Ngạn Tổ trong đó.

“Lưng hổ này, eo gấu này, nhìn thế nào cũng chán!” Tuổi còn nhỏ, tầm mắt cũng cao, khi phê bình người đến rất cay nghiệt tuyệt không hàm hồ. Hoàn toàn là chân truyền của ba.

Nhưng những lời này không thể ngăn cản quyết tâm tiến lên của mẹ.

Chỉ thấy, mẹ giả vờ hiền lành bắt đầu bắt chuyện với đối phương, chàng trai khôi ngô kia cuối cùng cũng nghiêng mặt lại, Thụy Thụy đang uống Coca, phun ra nói: “Chú Triệu!”

Báo cáo nội dung xấu