Như cõi thiên đường - Chương 36 phần 3 (Hết)
Giọng nói sâu lắng, vững vàng của chàng cộng
thêm cảm giác từ những ngón tay mạnh mẽ ấm áp của chàng trong tay nàng hoàn
toàn làm tan biến nhưng lo lắng của nàng. Nhìn sâu vào mắt chàng, Elizabeth hỏi,
“Tại sao anh
không nói với em là Robert đã cố gắng giết anh và anh đã đưa anh ấy lên thuyền
của anh ra nước ngoài? Tại sao anh để cho em tin rằng anh ấy đơn giản là biến mất?”
Trong khoảng khắc, chàng ngả đầu ra sau, nhắm
mắt lại, và Elizabeth nhận thấy sự hối tiếc của chàng khi chàng nói, “Cho đến tận ngày em rời
đây đi mùa xuân năm ngoái, và Duncan bày ra trước mắt anh những tội lỗi của anh
đối với em, anh cứ cho rằng anh trai em đã trở về Anh sau khi rời khỏi thuyền
Arianna. Anh không biết tí gì về việc em sống cô đơn tại Havenhurst từ khi anh
ta đi khỏi, cũng như không biết việc em bị xã hội xa lánh bởi vì những gì anh
đã làm, cũng không biết việc em không còn cha mẹ để bảo vệ em, không tiền bạc.
Em phải tin điều đó.”
“Em tin,” nàng thành thật nói. “Lucinda nói toạc
ra với Duncan và anh đã đi London tìm em. Bọn em đã nói về điều đó trước khi
chúng ta cưới nhau trừ việc về Robert. Tại sao anh không nói với em về Robert.”
“Làm sao?” chàng nói, giọng lạc đi, “làm sao
anh có thể nói với em được. Căn cứ vào cách mà em cảm nhận về anh khi anh đến
London để hỏi cưới em. Em chỉ mới bị thuyết phục một nửa trước lời cầu hôn của
anh dựa trên sự thương hại, lòng trắc ẩn. Nếu anh nói với em về vai trò của anh
trong sự biến mất của Robert khi đó, khi mà em chưa thật sự thích anh lắm, và
cũng không thực sự tin anh nữa, làm sao anh có thể. Em sẽ ném cuộc mặc cả của
anh đi nếu anh thú nhận là đã bắt cóc anh trai em bất kể lý do của anh là gì.”
“Có một lý do nữa mà anh đã không nói với em,”
Ian thú nhận một cách thẳng thắn. “Anh muốn cưới em, và anh đã chuẩn bị hầu như
tất cả mọi thứ để có thể đạt được điều đó.”
Nàng tặng chàng một nụ cười nguôi ngoai đã
luôn làm chàng tan ra và rồi nàng nghiêm túc hỏi. “Sau đó, khi mà anh biết là
em yêu anh, tại sao khi đó anh không nói với em?”
“À đúng sau đó,” chàng nói. “Khi cuối cùng anh cũng khiến em yêu anh. Đầu
tiên là vì, anh không muốn tạo cho em lý do để thay đổi ý kiến. Hơn nữa, chúng
ta quá hạnh phúc cùng nhau, anh không muốn làm hỏng điều đó cho đến khi rõ ràng
là không thể đừng được. Cuối cùng, anh chưa biết chính xác anh có tội như thế
nào. Thám tử của anh không tìm ra dấu vết - Đúng vậy” chàng nói, thấy nàng giật
mình, “anh thuê thám tử cùng lúc với em. Theo như anh biết, anh trai em vẫn cố
lẫn tránh chủ nợ, chính là điều em nghi ngờ. Giả thiết khác anh ấy có thể đã chết,
bằng cách nào đó, trên đường cố gắng trở về đây. Trong trường hợp đó anh sẽ thú
tội với em.”
“Nếu không có bất cứ thông tin gì, không có bất
cứ từ nào về anh ấy, anh có định nói cho em biết về việc tại sao anh ấy rời nước
Anh không?”
Chàng nhìn xuống bàn tay nàng, ngón tay chàng
mân mê bàn tay nàng, nhưng khi chàng trả lời, chàng ngẩng lên nhìn nàng. “Có,”
sau một lúc im lặng, chàng nói thêm, “Không lâu sau trước khi em biến mất, anh
đã quyết định cho thám tử thời gian sau tháng. Nếu không có dấu vết gì của anh ấy,
thì anh có ý định nói cho em biết những điều anh đã biết,”
“Em rất mừng,” nàng nói dịu dàng. “Em không
thích nghĩ rằng anh lừa dối em mãi mãi.”
“Đó chẳng phải hoàn toàn là quyết định cao thượng
gì,” Ian thừa nhận. “Nỗi sợ hãi phải điều đó luôn luôn đeo bám anh. Anh sống
trong những ngày sợ hãi, sợ hãi Wordsworth sẽ xuất hiện trong nhà chúng ta một
ngày nào đó và đưa cho em các bằng chứng rằng anh nguyên nhân của những sự tổn
hại không thể sữa chữa của anh em hoặc là tệ hơn. Anh luôn luôn cầu mong là một
trong những thám tử của anh có thể kết thúc mọi việc lấp lửng bằng cách cung cấp
bằng chứng dù là tệ hoặc anh vô tội cũng được. Anh chưa từng nghĩ tới những phải
ứng của em như em đã làm.”
Ian quan sát nàng, đợi nàng bình luận về điều
đó và khi nàng không nói gì, chàng nói, “Nếu em có thể tin vào những điều anh nói với em,
thì sẽ là một điều tuyệt vời với anh và với tương lai cùng nhau của chúng ta.
Anh thề với em đó là sự thật.”
Mắt nàng ngước lên nhìn sâu vào mắt chàng. “Em
hoàn toàn tin anh.” “Cám ơn em,” chàng nói nhún nhường. “Không cần cám ơn về điều
đó,” nàng nói cố gắng kết thúc mọi việc. “Hay cám ơn việc em cưới được một người
đàn ông cực kỳ tài giỏi đã dạy em luôn luôn đặt bản thân mình vào tình thế người
đối lập và cố gắng quan sát mọi việc dưới quan điểm của họ. Em đã làm điều đó
và em có thể đoán được lý do của anh khi giữ việc biến mất của Robert bí mật với
em lâu đến vậy.” Nụ cười của nàng nhạt dần khi nàng nói tiếp, “Bằng cách đặt mình vào vị
thế của anh, em thậm chí còn có thể đoán được tại sao anh lại phản ứng như vậy
khi em lần đầu quay về. Em biết, dù trước đó em chưa bao giờ nhìn thấy biểu hiện
như vậy trên mặt anh khi anh nhìn em ở toà, rằng anh sẽ thấy cực kỳ khó khăn để
tha thứ cho em về việc làm tổn thương anh, và làm nhục anh. Mặc dù vậy em không
thể bao giờ có thể tưởng tượng ra,…mức độ anh sẽ làm để trả đũa em.” Ian nhìn
thấy nỗi đau trong mắt nàng, và bất chấp sự nhẹ nhõm của anh về việc tất cả mọi
thứ đã được thổ lộ ra hết, anh vẫn cần một nỗ lực đau đớn để có gắng xoa dịu nỗi
đau của nàng bằng tay anh và làm nàng im lặng bằng miệng anh.
“Anh biết đấy,” nàng chậm dãi giải thích, “em
đã chờ đợi trước là anh có thể gửi em đi xa anh cho đến khi anh hết giận, hoặc
là anh sẽ vẫn sống với anh nhưng trả đũa bằng cách ở riêng – những điều mà một
người đàn ông bình thường khác thường làm. Nhưng em chưa bao giờ có thể tưởng
tượng được việc anh sẽ cố gắng kết thúc vĩnh viễn cuộc hôn nhân của chúng ta.
Đáng lẽ em phải lường trước điều đó, khi đã được Duncan nói cho biết những chuyện
về anh, đó là do em hy vọng quá nhiều vào việc trước khi em đi anh đã nói là
anh yêu em,”
“Em biết rõ là anh đã yêu em mà. Và bây giờ
cũng yêu em mà. Vì chúa nếu em không tin bất cứ điều gì khác anh từng nói với
em, ít nhất phải tin điều đó.”
Chàng chờ đợi nàng tranh luận, nhưng nàng
không nói gì và Ian nhận ra là nàng có thể trẻ, thiếu kinh nghiệm nhưng nàng
cũng rất khôn ngoan, sáng suốt. “Em biết anh yêu em,” nàng nói với chàng dịu
dàng. “Nếu anh không yêu em sâu sắc, em đã không thể nào làm anh tổn thương đến
như vậy – và anh không cần phải kết thúc mọi chuyện để em không thể làm tổn
thương anh thêm nữa. Em nhận ra đó là điều anh làm, khi em đứng trong phòng đọc
của anh và anh nói với em anh muốn ly dị em. Nếu em không hiểu điều đó và anh,
em sẽ không bao giờ cố chiến đấu với anh suốt như vậy.”
“Anh không tranh luận với những kết luận của
em, nhưng anh thề với em anh sẽ không bao giờ làm những điều như thế với em lần
nữa.”
“Cám ơn anh. Em không nghĩ em có thể chịu đựng
những điều đó thêm một lần nữa.” “Em có thể nói cho anh biết Duncan đã nói gì
khiến em đạt được những điều đó?” nụ cười của nàng đầy âu yếm. “Bác ấy nói với
em là khi anh trở về nhà khám phá ra gia đình anh đã chết.”
“Anh đã làm gì?” “Anh đã cắt đứt bản thân mình
với những thứ khác mà anh yêu mến – con chó Labrador tên Shadow. Anh làm điều
đó vì anh không muốn bị tổn thương thêm nữa – ít nhất cũng không để những thứ
anh không thể kiểm soát bên cạnh. Về bản chất anh cũng làm những điều tương tự
mặc dù hơi quyết liệt quá, khi anh cố gắng ly dị em.”
“Nếu là em,” Ian nói, giọng chàng vỡ ra vì cảm
xúc khi chàng vuốt má nàng, “Anh nghĩ anh sẽ ghét mình lắm.”
Vợ chàng cọ má vào tay chàng và hôn lòng bàn
tay chàng. “Anh có biết,” nàng cười ra nước mắt nói, “em cảm giác như thế nào
khi biết mình được yêu nhiều lắm không…” nàng lắc đầu như thể cố tìm cách khác
tốt hơn để giải thích, và bắt đầu lại, giọng nàng run rẩy vì yêu thương. “Anh
có biết em chú ý thấy gì bất cứ khi nào chúng ta ở ngoài cùng nhau không?”
Không thể đè nén mình thêm được nữa, Ian ôm chặt
nàng vào lòng, tựa nàng lên trái tim chàng. “Không,” chàng thì thầm, “em chú ý
thấy điều gì?”
“Em chú ý cách mà những người đàn ông khác đối
xử với vợ mình, cách mà họ nhìn vợ, cách họ nói chuyện với vợ. Và anh có biết
là?”
“Biết gì?” “Em là người vợ duy nhất,” nàng thì
thầm đau đớn, “ngoại trừ Alex, được chồng vô cùng yêu thương và không quan tâm
đến việc cả thế giới biết điều đó. Và em cũng biết rõ ràng,” nàng thì thầm với
một nụ cười dịu dàng, “em là người vợ duy nhất mà chồng đã cố gắng quyến rũ
ngay ở buổi họp mặt của Uỷ ban phát triển quỹ bệnh viện.”
Cánh tay chàng vòng chặt lấy nàng, với một tiếng
rên, Ian cố gắng, rất thành công, quyến rũ vợ mình ngay trên ghế sofa.
Những bông tuyến rơi đều đặn ngoài cửa sổ, hạnh
phúc và thoã mãn, cuộn tròn trong vòng tay Ian bên dưới tấm chăm mà chàng đã quấn
họ lại, ý nghĩ của Elizabeth lười biếng trôi dạt đến bữa sáng họ còn chưa ăn tới
những bữa sáng xa hoa mà chàng chắc chắn được phục vụ, nếu họ ở Montmayne. Thở
dài, nàng rời khỏi chàng và bắt đầu mặc quần áo.
Khi nàng quay lại với thịt xông khói, chành đến
đằng sau nàng, vòng tay ôm nàng và tựa cằm lên vai nàng. “Trông hơi khó ăn nhỉ,”
chàng trêu nàng. “Anh đã khá hy vọng vào bữa ăn sáng truyền thống của chúng
ta.”
Nàng mỉm cười và để chàng quay nàng lại. “Khi
nào thì chúng ta phải trở về?” nàng hỏi, nghĩ về sự ấm cúng thoải mái tuyệt với
khi ở cùng chàng ở đây.
“Hai tháng nghe thế nào?” “Tuyệt vời, nhưng
anh có chắc là anh sẽ không buồn chán hay lo lắng vì thờ ơ với những công việc
kinh doanh của anh không?”
“Nếu chúng ta nói về sự xao nhãng việc kinh
doanh của anh, thì chúng ta đánh lẽ đã không còn gì từ ba tháng trước cơ. Tuy
nhiên,” chàng cười nó, “anh thu xếp ổn thoa mọi việc hơn là anh nghĩ. Hơn nữa,
Jordan sẽ cho anh biết nếu có chuyện gì đó không ổn cần sự chú ý của anh.”
“Duncan cung cấp cho em gần một trăm quyển
sách, nếu,” nàng nói, cố nghĩ cách để chàng có thể lấp đầy thời gian nếu họ ở lại
đây. “Nhưng có lẽ anh đã đọc hết chúng rồi, và thậm chí nếu anh chưa đọc,” nàng
cười nói phóng đại, “anh cũng sẽ giải quyết chúng trong một ngày. Em sợ là anh
sẽ buồn chán.”
“Điều đó sẽ khó khăn cho anh. Bị kẹt lại ở đây
với em. Không có sách cũng như công việc để lấp đầy thời gian, anh tự hỏi không
biết phải làm gì đây,” chàng thêm vào với một cái liếc mắt dâm đãng. Mặt nàng đỏ hồng lên tuyệt đẹp,
nhưng giọng nàng nghiêm túc khi nàng quan sát gương mặt chàng. “Nếu mọi việc
không quá tốt đối với anh – nếu anh không quá giàu như vậy – anh có thể cảm thấy
hạnh phúc khi ở đây không?”
“Với em?” “Tất nhiên,” nụ cười của chàng buồn
rười rượi như nàng. “Chắc chắn.” “Mặc dù,” chàng nói thêm, kéo nàng gần hơn vào
mình, “em có thể không muốn ở lại đây nếu em biết là vòng cổ ngọc lục bảo của
em đã quay trở lại trong hộp của chúng ở Montmayne.”
Đầu nàng bật dậy, và mắt nàng lấp lánh vì nhẹ
nhõm và yêu thương. “Em rất mừng. Khi em nhận ra câu chuyện của Robert là bịa đặt.
Em từ nhẹ nhõm chuyển sang đau đớn nhận ra là em bán chúng mất rồi.”
“Em sẽ còn đau đớn hơn,” chàng trêu nàng, “khi
em nhận ra là tấm séc của em trả cho giá trị của chúng hơi ít. Nó làm anh tốn mất
45000 bảng để mua lại một phần của chúng đã bị bán và 5000 cho phần còn lại.”
“Đúng đúng là đồ ăn cắp vô lương tâm,” nàng
hét lên. “Hắn ta chỉ đưa cho em có 5000 cho tất cả chúng.” Nàng lắc đầu thất vọng
vì sự thiếu năng lực mặc cả của Ian. “Hắn ta đã chộp được con mồi quá hời là
anh.”
“Anh chẳng quan tâm,” Ian vẫn trêu nàng, cực kỳ
thích thú, “bởi vì anh biết là anh sẽ khấu trừ vào tiền trợ cấp của em với lãi
suất, tất nhiên. Theo sự tính toán của anh,” chàng nói, dừng lại nhẩm tính
trong đầu cái mà Elizabeth phải mất vài phút để tính trên giấy, “đến ngày hôm
nay, em nợ anh khoảng chừng 151,126 bảng.”
“Một trăm nghìn cái gì?” nàng hét lên nửa buồn
cười nửa giận dữ.
“Đó là do có một chút vấn đề với giá của
Havenhurst, anh thêm nó vào phép tính.”
Những giọt nước mắt vui mừng chảy dài từ đôi mắt
tuyệt đẹp của nàng. “Anh đã mua lại nó từ cái ông Demarcus khủng khiếp đó hả?”
“Đúng. Và ông ta thực sự khủng khiếp. Ông ta
và chú em có thể là đối tác được đấy. Cả hai đều là những nhà buôn khốn kiếp.
Anh trả 100,000 cho nó đấy.”
Nàng há hốc miệng và vẻ thán phục hiện lên
khuôn mặt nàng. “100,000 bảng, ôi Ian”
“Anh rất thích khi em gọi tên anh.”
Nàng mỉm cười, nhưng tâm trí nàng vẫn còn đọng
lại ở vụ mặc cả tuyệt vời mà chàng đạt được. “Em cũng không thể nào làm tốt hơn
như thế dù chỉ một chút.” Nàng thừa nhận, “đó chính xác là những gì ông ta đã
trả cho em, ông ta nói với em sau khi ký kết giấy tờ là ông ta chắc chắn sẽ kiếm
được 150,000 bảng nếu ông ta đợi một năm hoặc hơn nữa.”
“Ông ta có thể đạt được.”
“Nhưng không phải từ anh.” Nàng tự hào nói.
{Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác
nhỏ cho người yêu sách.}
“Không phải từ anh,” chàng cười đồng ý. “Ông
ta có thử không?”
“Ông ta cố đòi 200,000 ngay khi ông ta nhận ra
anh quan trọng việc mua lại nó cho em như thế nào.”
“Anh hẳn là đã rất thông minh và tài giỏi mới
làm cho ông ta đồng ý với cái giá ít như vậy.”
Cố gắng nín cười, Ian cụng trán nàng và gật đầu.
“Rất tài giỏi,” chàng đồng ý, nói như mắc nghẹn. “Nhưng, em vẫn băn khoăn tại
sao ông ta lại dễ chịu đến như vậy? Cố nén cười phá lên, Ian nói, “anh cho là
do anh chỉ cho ông ta thấy rằng anh có một thứ mà ông ta cần hơn là ông ta cần
lợi nhuận cắt cổ.”
“Thật ư?” nàng nói, ấn tượng và mê mẩn. “Anh
có cái gì vậy?”
“Cổ họng ông ta?”
ĐOẠN KẾT
Đứng trên hiên nhà cạnh lan can, Ian nhìn chăm
chú ra mảnh vườn tuyệt đẹp của Montmayne, nơi mà Elizabeth và con gái ba tuổi của
họ, Caroline, đang quỳ giữa những cây phong lữ quan sát việc nở hoa. Mái đầu của
họ chụm vào nhau làm cho mọi người không thể phân biệt được đâu là nơi máu tóc
vàng lóng lánh của Elizabeth dừng lại và Caroline bắt đầu. Thỉnh thoảng
Elizabeth nói gì đó làm Caroline nổ ra một tràng cười hạnh phúc, và mắt của Ian
lại nhăn lại vì cười trước những âm thanh vui sướng đó.
Ngồi cạnh một chiếc bàn bằng sắt bên cạnh
chàng là ông chàng và Duncan đang chăm chú trong một ván cờ. Tối nay 700 khách
sẽ đến dự một vũ hội mà Ian chuẩn bị để kỷ niệm sinh nhật của Elizabeth. Sự im
lặng tập trung của hai cờ thủ đột ngột bị ngắt quãng bởi sự xuất hiện của một
bé trai sáu tuổi giống Ian một cách kỳ lạ và gia sư của cậu bé, trông có vẻ như
là một người đàn ông bị quay như chong chóng khi phải đối đầu với trí thông
minh của đứa bé sáu tuổi điều này cũng cực kỳ giống Ian.
“Tôi xin lỗi,” Twindell nói, cúi xuống xin lỗi
hai người đánh cờ, “nhưng cậu chủ Jonathon và tôi vướng vào một cuộc tranh luận,
cái mà tôi vừa nhận ra là ông, thưa mục sư, có thể giải quyết, nếu ông vui
lòng?”
Ngẩng lên khỏi bàn cờ, và tâm trí khỏi suy
nghĩ về chiến thắng đang đến rất gần của mình, Duncan mỉm cười đồng cảm với người
gia sự khốn khổ.
“Tôi giúp được gì nào?” ông hỏi, hết nhìn người
gia sư lại nhìn sang cậu bé sáu tuổi đẹp trai, người lập tức sự chú ý chuyển
ngay sang bàn cờ.
“Đó là vấn đề về thiên đường, thưa mục sư. Đặc
biệt, sự miêu tả của tôi về nơi đó mỗi buổi sáng, nhưng cậu chủ Jonathan thì
khăng khăng không chấp nhận, cho là đầy mâu thuẫn.”
Nghe đến đó Jonathan đang sửng sốt nhìn bàn cờ
liền ngẩng lên, chắp tay ra sau lưng, và nhìn chăm chú cụ và ông bác cuả mình
như thể cậu chuyện người gia sư vừa kể thật lố bịch để tin. “Ông Twindell,” cậu
bé giải thích, cố nén cười, “nghĩ rằng thiên đường có những con đường được làm
bằng vàng. Nhưng điều đó là không thể.”
“Tại sao lại không thể?” Công tước ngạc nhiên
hỏi. “Bởi vì những con đường đó sẽ quá nóng trong mùa hè làm ngựa không thể đi
được.” Jon nói, có vẻ hơi khó chịu vì tính thiển cận của cụ nội mình. Quay sang
ông bác đầy hy vọng, Jon hỏi, “Ông, ông có thấy ý tưởng những con đường bằng kim loại trên thiên đường
là cực kỳ không thể xảy ra không?”
Duncan, người đang nhớ lại những cuộc tranh luận
tương tự với Ian ở cùng khoảng tuổi này, tựa người vào ghế trong khi một biểu
hiện hân hoan lướt qua khuôn mặt ông. “Jon,” ông nói với sự thích thú hăm hở, “Hãy đi hỏi cha cháu. Cha
cháu đang đứng đằng kia kìa.”
Cậu bé gật đầu vẻ đồng ý, dừng lại một chút
thì thầm vào tai Công tước điều gì đó, rồi quay sang Ian để cầu cứu.
“Tại sao ông không trả lời câu hỏi của Jon, Duncan?” công tước
tò mò hỏi. “Chẳng phải miêu tả về thiên đường thuộc phạm vi của ông sao?” “Khi
Ian sáu tuổi, nó cũng thường tranh luận với tôi về thần học và tu từ học như thế
này. Và tôi toàn thua, rối rắm cả lên với nó.” Duncan quay ra nhìn cậu bé đứng đợi cha cậu
chú ý đến cậu, ông nói vẻ vui sướng, “Tôi đã đợi ngày này hàng thập kỷ nay rồi. Nhân tiện,
Jon vừa thì thầm với ngài điều gì vậy?”
Công tước đỏ mặt. “Nó nói…ờ…nó nói là ông sẽ
ăn con hậu của tôi rồi chiếu tướng bốn nước nữa nếu tôi không đi con ngựa.”
Một tràng cười nổ ra ở phía hai ông trên bàn cờ
làm Ian liếc nhìn qua vai và thấy Jonathan đang đứng đợi gần đấy, ngay đằng sau
chàng. Mỉm cười, chàng chuyển sự chú ý hoàn toàn sang cậu con trai, đứa trẻ đã
hình thành trong cái đêm đầy tuyết chàng trở về nhà ở Scoltland, “Con trông,”
chàng trêu, “giống như một người đàn ông có vướng bận trong tâm trí vậy.” Liếc
thấy biểu hiện bất lực trên gương mặt người gia sư, rồi quay lại con trai, Ian
nói thêm vẻ đồng cảm, “Cha kết luận là con và Ông Twindell lại có một sự bất đồng
lịch sự khác. Lần này là vì chuyện gì vậy?”
Một nụ cười nhẹ nhõm lướt qua gương mặt Jon và
cậu gật đầu. Trong khi hầu hết mọi người khác có thể ngạc nhiên bởi những suy
nghĩ của cậu hoặc là không hiểu câu hỏi của cậu, thì cha cậu không những hiểu
mà còn có thể đưa ra những câu trả lời chấp nhận được. “Đó là về thiên đường,”
Jon kể, đảo tròng mắt một cách thích thú khi giải thích với một giọng nói nhỏ,
bí ẩn, “Ông Twindell muốn con tin rằng thiên đường là nơi có những con đường bằng
vàng. Cha có thể tưởng tượng được không,” cậu bé vừa nén cười vừa nói thêm,
“nhiệt độ nóng chảy của vàng sẽ đạt tới độ cần thiết nếu mặt trời liên tiếp dọi
sáng nhiều giờ vào tháng bảy? Không ai có thể muốn đi trên những con đường như
thế cả.”
“Ông Twindell nói gì khi con đề cập đến điều
đó?” Ian nghiêm nghị hỏi.
“Ông ấy nói chúng ta khi đó có thể không cần
có chân.” “À
đây lại là một suy nghĩ đáng báo động khác,” Ian đồng ý “Thế con nghĩ thiên đường
là như thế nào?”
“Con không có lấy một ý nghĩ mơ hồ nào cả. Còn cha?” “Có, nhưng đó chỉ là quan
điểm của riêng cha,” Ian giải thích cho con trai đang bối rối. Cúi xuống, chàng
vòng tay qua đôi vai nhỏ bé của con trai và chỉ ra vườn. Như thể Elizabeth và
Caroline cảm nhận được họ đang bị quan sát, cả hai nhìn lên và rồi mỉm cười,
hai làn sóng mắt xanh đẹp tuyệt với mái tóc vàng óng ánh, yêu thương tràn đầy
trong mắt họ. “Theo quan điểm của cha,” Ian trang trọng kể với con trai, “thiên đường
là đây.”
“Nhưng không có thiên thần nào cả,” Jon chú ý.
“Cha thấy có hai thiên thần,” cha cậu trả lời dịu dàng, và rồi chàng quay lại
con trai và sửa lại với một nụ cười, “ba thiên thần.”
Cậu bé chậm dãi gật đầu, một nụ cười hiểu biết
nở trên khuôn mặt cậu. Cậu nói, “Cha nghĩ là thiên đường sẽ là bất cứ nơi đâu mà một người muốn nó tồn tại
nhất, đúng không ạ?”
“Cha nghĩ là như vậy.” “Con cũng nghĩ vậy.”
Jon đồng ý sau một chút suy nghĩ. Cậu quay lại nhìn vị gia sư và rồi quay lại
cha mình và nói với một nụ cười cầu cứu, “Ông ấy sẽ hỏi về những điều mà cha nói. Và nếu con
nói với ông Twindell những gì mà cha nói về thiên đường, ông ta sẽ rất thất vọng.
Ông ta, cha biết đấy, quá hy vọng về những con đường giát vàng và những thiên
thần có những đôi cánh.”
“À cha thấy vấn đề ở đâu rồi,” Ian đồng ý, và chàng nhẹ nhàng vuốt ve đôi
má con trai. “Trong trường hợp này, con có thể nói với ông ta là cha nói rằng
đó là thiên đường hạ giới.”
THE END
Thực hiện bởi
nhóm Biên tập viên Gác Sách:
sienna – Đỗ
Đan – Mint
(Tìm - Chỉnh sửa - Đăng)

