Thời đại kết hôn mới - Chương 09 phần 1

Chương 9

Còn hai ngày nữa mới được nghỉ tết
nhưng nhà xuất bản đã vắng tanh. Tây tiễn một cộng tác viên vừa tới bàn về bản
thảo ra cầu thang, do dự ở cửa cầu thang một lúc Tây quyết định không quay về
phòng làm việc của mình ở phía Đông mà hướng sang phía đầu ngược lại. Ban biên
tập số 3 nằm ở đầu phía Tây. Quốc gọi điện thoại nói tối nay muốn mời Tây ăn
cơm ở nhà, xem ra là muốn bù đắp cho Tây chút vết thương lòng. Thế là Tây nghĩ
tới Giai. Tây rất muốn nói chuyện cùng Giai, nhưng chưa có lý do. Lần này có
thể có lý do rồi, mời Giai tới ăn cơm do Quốc nấu.

Tây vừa đi sang bên phòng Giai vừa
nghĩ nên nói gì. Giai rất thích ăn món ăn do Quốc nấu, nhưng chắc chắn sẽ không
vì bữa cơm này mà đi với Tây, mà hóa giải những hiểu lầm trước đó. Chuyện diễn
tiến tới mức này có phần không ngờ tới, Tây không ngờ vì chuyện này Giai lại có
hành động mạnh mẽ đến thế, xin chuyển sang ban biên tập số 3, bỏ cả chức phó
ban đang làm. Thử nghĩ cho Giai mà xem, người ta phản đối mình là em dâu người
ta, thì phải tránh chứ, bạn tránh người ta, người ta vẫn muốn nhòm tới bạn,
thật khó chịu. Thế nhưng Giai có thể nói chuyện với Tây không, nói xong Tây có
đi cũng chỉ là lính, không quyền chức, tới đâu vẫn chỉ là một biên tập viên,
chẳng thiệt thòi gì, còn Giai thì sao, đi rồi từ một phó trưởng ban giờ thành
biên tập viên thường, mỗi tháng mất đi hơn 1.000 tệ tiền lương! Nói một cách
công bằng thì Tây đã khiến người ta thiệt hại về kinh tế, nhưng sự tổn thất về
tình cảm còn lớn hơn cả tổn thất về tiền bạc. Đó là kể từ lúc ấy Tây đã mất đi
một người bạn thân là Giai. Trước kia, mỗi khi có chuyện gì Tây đều muốn tâm sự
cùng Giai, dù là chuyện không thể giải quyết được, cứ nói ra cũng thấy thoải mái
hơn. Hay ví như chuyện Quốc bắt Tây cùng về quê ăn tết, mà nếu về thật, thì chí
ít Giai cũng sẽ cùng Tây đi siêu thị mua đồ, và thế là chuyện buồn lại thành
chuyện vui. Hai người cùng nhau đi siêu thị không những rất có ý nghĩa mà còn
rất tiện nữa chứ, tranh thủ than thở về Quốc và gia đình Quốc luôn. Giờ thì
không thể thế nữa rồi. Tây không có nhiều bạn, mà thực tế thì nếu xét một cách
nghiêm ngặt ra có mấy ai là có nhiều bạn đâu. Đó không phải là những người bạn
mà có thể giao tiếp trong cuộc sống, mà là những người có thể hiểu lòng nhau,
có thể đáp ứng được nhu cầu chia sẻ ở mức cao, những người bạn như vậy không
nhiều, và không thể có nhiều. Có thể nói là cả đời khó có được một người như
thế cũng nên. Tây và Giai là những người bạn ở “tầm cao” như vậy đó. Tình bạn
của họ đã hơn chục năm, từ khi còn là thiếu nữ cho tới bây giờ. Tất nhiên trong
suốt thời gian ấy có không ít hiểu lầm cần được làm rõ. Khi 2 người có mâu
thuẫn với nhau, ai ít đau khổ hơn, người đó nên chủ động làm lành hơn. Mâu
thuẫn lần này giữa họ, xét về công việc, Giai mất đi vị trí phó trưởng ban, xét
về tình cảm mất đi người mình thích, mà lại sắp đến tết rồi, đơn côi lẻ chiếc,
rõ ràng là đau khổ hơn Tây rất nhiều. Thế nên việc Tây chủ động đi làm lành là
cần thiết và nên làm. Thế nên Tây quyết định đi, trước khi về quê nhà Quốc, Tây
muốn tâm sự với Giai. Tây đi lần này cũng tự nhiên có lý do là Quốc chuẩn bị
bữa cơm mời Giai tới ăn. Người ta có ý chẩn bị cơm mời Giai chẳng nhẽ Giai lại
không đi, thế khác nào không nể tình. Còn Giai chắc chắn không thế. Nghĩ là
vậy, Tây lập tức quyết định đi nhanh tới ban biên tập số 3.

Giai ngồi một mình trong phòng
biên tập, miên man nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Trước mặt là một trung tâm mua bán
rất lớn. Vào dịp Giáng sinh có căng biển quảng cáo thật to “Giáng sinh giảm giá
hơn 20%”, bây giờ hai chữ “Giáng sinh” đã được thay bằng ba chữ “Tết nguyên
đán”, sau chữ “giảm 20%” còn thêm một dấu chấm than rất to và ấn tượng, như một
lời chào đón “Tết nguyên đán vui vẻ”. Tết nguyên đán không đặc biệt bằng Giáng
sinh. Tiếp sau đó, khi Tết nguyên đán qua đi, lại thay bằng “chào đón Tết
nguyên tiêu”, dấu chấm than cũng được thay bằng một chuỗi chữ lặp đi lặp lại.
Có thể ông chủ cửa hàng cho rằng dấu chấm than không ấn tượng bằng niềm vui mà
chuỗi này liên tiếp chuỗi kia tạo ra.

Đối với Giai mà nói, Tết là những
ngày tháng chán nản. Đó là chuỗi ngày tô đậm thêm sự cô đơn, lẻ chiếc của Giai,
khiến cho Giai muốn trốn mà chẳng có chỗ nào để trốn. Không thể về nhà, vì đó
đâu còn là nhà của bố nữa mà là nhà của bố với người phụ nữ khác và những đứa
con của hai người. Bây giờ, những đứa em đó đang ở trong căn phòng Giai ở khi
xưa. Nếu Giai về nhà sẽ phải ở phòng khách. Làm thế Giai thấy phiền mà cả nhà
cũng phiền. Những Tết trước, dù sao Giai cũng có Khải Đoạn, dù anh không ở bên
nhưng ít ra Giai cũng có chốn về của tình thân, đấy là chưa nói tới việc Đoạn
chi tiền cho Giai đi du lịch nước ngoài coi như một sự bù đắp. Khoảng thời gian
trước Giai cũng háo hức chờ đón năm mới lắm chứ, Giai cùng Hàng đều háo hức chờ
đón, cũng bàn nhau sẽ đón tết như thế nào. Bảy ngày nghỉ, cả hai bàn rất nhiều
kế hoạch chi tiết. Nói ra mới biết, Hàng có nhiều cảm nhận rất giống Giai về
dịp tết, tuy rằng bố mẹ Hàng rất hoàn mỹ nhưng xét một cách nghiêm ngặt thì đối
với một thanh niên 26 tuổi như Hàng , nhà của bố mẹ đâu có thể coi là nhà của
mình. Hàng nên có mái ấm của riêng mình. Bình thường trong công việc có bạn bè
đồng nghiệp, nhưng tết đến, công việc, bạn bè đều chẳng còn khiến Hàng cảm nhận
được nỗi đau của sự cô đơn trên đời. Giai và Hàng rất giống nhau ở điểm này,
chỉ tiếc hai người không thể…

Để ngăn cản Giai và Hàng, mẹ Tây
thậm chí đã giới thiệu bạn trai cho Giai trước mặt Hàng. Cũng vì lý do này mà
nhất nhất mời Giai tới nhà. Nhưng đúng là phí công vô ích. Giới thiệu bạn trai
cho Giai trước mặt Hàng tức là cắt đứt hy vọng của Giai, mà cắt đứt hy vọng của
Giai tức là cắt luôn đường rút cho Hàng. Trong buổi hẹn sắp đặt hôm ấy, mỗi chi
tiết, mỗi câu nói đều có ngụ ý riêng. Ví dụ, mẹ Tây hỏi Giai năm nay bao nhiêu
tuổi, khi Giai trả lời, Tây liền tiếp lời nhắc nhở: vậy nên nhanh lấy chồng
thôi, tuổi tác rất quan trọng. Giai hơn tuổi Hàng đó cũng là thực tế. Người mẹ
Tây giới thiệu là bác sỹ khoa xương trong bệnh viện, khi ấy mọi người cùng ngồi
ở phòng khách, ti vi đang mở bài hát của nhóm S.H.E “Anh là ánh sang, là nguồn
điện, là câu thần thoại duy nhất… YOU ARE MY SUPERSTAR… Anh là ngôi sao sáng
nhất trong cuộc đời em, anh là người duy nhất em yêu, em tôn thờ và em sẵn sàng
hi sinh tất thảy…” Lúc đó, Tây khua tay với chiếc điều khiển và tắt ti vi đi,
rồi nói: “Ai là duy nhất của ai chứ? Đó chỉ là những lời nói dối khi còn yêu
đương!” Đó cũng là câu nói Tây muốn nhắc nhở Giai với ý rằng: đừng cho rằng
tình yêu có thể chiến thắng mọi thứ. Sau đó, mẹ Tây bắt đầu giới thiệu về bác
sỹ khoa xương. Giai chỉ dám khẽ liếc nhìn Hàng cái. Còn Hàng chẳng dám nhìn ai,
tập trung gọt lê khiến Giai thất vọng vô cùng. Vị bác sỹ này hiện là tiến sỹ,
lớn hơn Giai 15 tuổi, đã ly hôn nhưng chưa có con. Tây như sợ Giai không vui
nên hỏi lại: không tìm được ai chưa kết hôn hả mẹ?

Giai lễ phép nói: “Cháu đã lớn
tuổi thế này, người nhiều tuổi hơn cháu mà chưa kết hôn thì hiếm lắm”.

Lúc đó Hàng cố kìm nén mãi cũng
đành thốt lên: “Sao cứ phải là người hơn tuổi?”.

Tây lườm Hàng nói: “Chẳng sao cả,
xưa nay vẫn thế thôi. Mẹ nói tiếp đi!” Mẹ Tây nói tiếp: “Anh chàng đó rất giỏi
nghiệp vụ, làm việc lại cần mẫn, có trách nhiệm…” 

Tây lại chen lời, đây cũng là lời
nói thật lòng: “Mẹ, Giai tìm chồng chứ không tìm bác sỹ! Trước tiên mẹ phải hỏi
xem thu nhập của anh ta là bao nhiêu, có nhà có xe chưa, bố mẹ tính cách thế
nào chứ!...” 

Giai ngắt lời nói giả vờ chân thật
ấy: “Cháu muốn người lớn hơn tuổi một chút thôi!”

Tây nói: “Đàn ông nhiều tuổi hơn
đàn bà có vấn đề gì đâu. Có người cũng hơn tới năm mươi tuổi nữa đấy!” 

Hàng cố tranh luận: “Thực tế là thế,
giống như Rosaline (1) Marguerite Duras (2), hay phu nhân của John Moses
Browning (3), họ hơn chồng đâu phải là chút ít, mà có khi hơn tới mười mấy, hai
mấy tuổi liền!” 

Tây nói: “Mấy người em nói đều là
người nước ngoài. Chúng ta là người Trung Quốc, người Trung Quốc có cái lý của
người Trung Quốc, theo tập tục thường là nam hơn tuổi nữ, đàn ông tám mươi tuổi
vẫn có thể cưới vợ hơn hai mươi, nhưng ngược lại thì em thử nghĩ xem. Nước dãi
nhấn chìm em luôn!”

Giai vô cùng biết ơn sự bảo vệ âm
thầm của Hàng, cảm ơn Hàng đã ở bên Giai đấu tranh với mẹ và chị cùng mình,
nhưng Giai vẫn cảm thấy rất ngại không thể nán ngồi thêm nữa đành đứng dậy chào
ra về. Hàng xung phong đi tiễn. Lúc ấy trời đã tối, lại nối gió to, mọi người
không ủng hộ những cũng chẳng ai dám phản đối. Tây đành đề nghị cùng đi tiễn.
Thế nên ba người cùng đi. Sau khi lên xe, Tây ngồi ở ghế phụ bên cạnh còn Giai
ngồi phía sau. Suốt chằng đường chẳng ai nói gì, khắp trong xe là bầu không khí
ngột ngạt khó tả. Đưa Giai về đến nhà, hai chị em lại cùng ra về, Tây bắt đầu
nói chuyện. Toàn bộ câu chuyện sau này Hàng mới kể lại cho Giai nghe:

“Hàng, em có ý gì đó?” 

“Ý gì?”

“Cái gì mà đàn bà hơn tuổi đàn ông
không sao…” 

“Thì có liên quan gì?” 

“Nếu em không có ngụ ý gì thì chẳng
liên quan gì!” 

“Em nói đấy! Chẳng phải chị cũng
vì điều này mà nhất định cùng em đi tiễn cô ấy sao?” 

“Đúng đấy.” 

“Nếu thực sự em có ý định này, chị
nghĩ rằng làm như thế chị có thể cản em chắc?”

“Hàng. Đừng có mà làm liều! Chị
nói cho em nghe, Giai không phải là một cô gái mới hai mấy tuổi đâu để em muốn
chia tay là chia tay, em có thể không quan tâm nhưng nó không thể bị tổn thương
lần nữa!”

Hàng không biện mình điều gì.
Ngừng một lát, Tây nói nghiêm túc: “Giai đẹp thật, thực sự rất đẹp, đến chị đây
là phụ nữ còn thích nó, thích được đi cùng nó, bên cạnh có người bạn xinh thế
chị cũng tự hào lắm chứ huống hồ là em. Chị rất hiểu. Nhưng theo chị, làm bạn
bè bình thường, chơi với nhau thì có thể, nhưng nếu yêu nhau thì không
được!” 

Hàng vẫn im lặng. Tây đẩy Hàng một
cái. “Em vẫn ngây thơ lắm!”

“Chị, chị đừng làm loạn lên, em
đang lái xe đấy!” 

Tây bắt đầu bực mình: “Chị nói cho
em biết, thực ra Giai vẫn chưa quên hẳn Khải Đoạn. Nếu không với điều kiện của
nó hiện nay lấy ai mà chẳng được.” Hàng khẽ rùng mình, đương nhiên cái “rùng
mình” này đã lọt vào mắt của Tây, Tây nói tiếp: “Em có rất nhiều thứ mà Khải
Đoạn không có, tuổi trẻ, sức khoẻ, tương lai,… nhưng em có dám bảo đảm sẽ có
được tương lai như Khải Đoạn không? Mà về cơ bản thì cái mà người phụ nữ coi
trọng chính là sự nghiệp của đàn ông.” 

“Sao chị biết em sẽ không thành
công?”

“Ý chị là, phòng bệnh hơn chữa
bệnh, nếu có tìm thì tìm người nào sẵn sàng đồng cam cộng khổ với mình ý.”

“Em cảm thấy Giai là người có thể
đồng cam cộng khổ. Nếu cô ấy chỉ thích tài sản của Khải Đoạn đã không trả lại
toàn bộ nhà cửa xe cộ cho ông ta.”

 “Em đúng là ngốc mà! Điều đó chứng tỏ nó vẫn
còn hi vọng ở Khải Đoạn. Vợ chồng ly hôn còn phải chia nhà chia cửa, nó thì
không những không phân chia, thậm chí là chủ động trả lại hết. Vì sao?... Hôm
nay chị nói cho em biết, nếu Đoạn cưới nó, nó sẽ lập tức đồng ý quay lại, hai
người đó thực sự chưa hoàn toàn chia tay nhau. Nếu lúc này em xen vào, đến khi
ấy người đau khổ sẽ là ai? Em tự nghĩ đi!”

“Đấy là chị tự nghĩ thế!” 

“Đấy là chị nghĩ rất khách quan!
Nói thật, nếu không phải là Giai, là chị chị cũng làm vậy. Vì chị không thể
chứng minh tình yêu thực sự của chị với em. Hàng à, em và Giai đang đùa với lửa
đấy. Em chưa có bạn gái, vẫn độc thân. Giai thì thất tình, cô đơn lẻ chiếc. Cả
hai đều muốn tìm một người tri kỷ, cái này gọi là gì? Gọi là uống thuốc độc!
Cho dù có thể tạm thời giải khát, nhưng đợi độc tính phát ra, cả hai đều phải
uống thuốc giải!” Hàng vẫn yên lặng không nói một lời khiến Tây càng thêm sốt
ruột: “Hàng này, bệnh tim của mẹ không tốt lắm! Em thích uống gì để giải khát
chị chẳng quan tâm nữa, nhưng còn mẹ nữa, em phải nghĩ đến mẹ!”

Về đến nhà, mẹ đang nghe điện
thoai, hai chị em bước vào đúng lúc mẹ vừa gác máy. Mẹ nói: đúng lúc Hàng về,
mẹ cũng đang có chuyện muốn nói, có một cô vừa gọi điện hẹn giới thiệu cho con
một người. Chẳng đợi mẹ nói hết, Tây lạnh lùng hỏi: “Bao nhiêu tuổi hả mẹ?”
“22”. “Trẻ quá! Hàng thích mẫu các chị gái cơ!”

Hàng chẳng buồn nói đi thẳng vào
phòng, đóng sầm cửa lại. Mẹ chỉ thở dài ngao ngán, còn Tây lại tiếp tục nói: “
Nếu không có việc gì đừng để tâm tới nó nữa!” “Mẹ à, mẹ mau giúp Giai liên hệ
với bác sỹ khoa xương này đi! À đúng rồi, đừng nói chuyện của Giai với Khải
Đoạn cho ai biết mẹ nhé, nói ra người ta lại ngãng ra.”

Bố lúc ấy đang đọc báo cũng nói
thêm vào: “Người đâu phải là thánh, ai cũng mắc sai lầm, sai thì phải sửa, làm
sao hoàn thiện được. Quan hệ với Khải Đoạn là Giai đã sai, nếu sai thì…”

“… Nếu sai sửa saii lại thành đồng
chí tốt! Nhưng bố à, nếu có người muốn giới thiệu “đồng chí tốt” với con trai
bố làm con dâu bố nghĩ sao?... Có thể đồng ý không?... Bố, là người mà, cũng
phải suy nghĩ chứ!”

Lúc ấy, Hàng từ trong phòng mở
mạnh cửa ra, đứng trước cửa chỉ vào mặt Tây mà nói: “Chị! Em không động đến chị
chị đừng có mà lắm chuyện!”

Hai chị em cãi nhau. Chẳng cần nói
cũng biết hai bố mẹ đang đứng về phía Tây rồi…

Chuyện xảy ra ngày hôm ấy và những
gì Hàng kể lại sau đó khiến Giai nhận ra một đạo lý từ thời xa xưa rằng: hôn
nhân tuyệt đối không chỉ là việc của hai người. Tình yêu Giai dành cho Hàng
không dao động cũng chẳng đổi thay, nhưng đồng thời Giai cũng nhận đồng thời
Giai cũng nhận ra thái độ của gia đình Hàng với chuyện này cũng sẽ không dao
động và không thay đổi. Cũng cho là Hàng sẵn sàng bỏ gia đình vì Giai, nhưng nếu
vậy liệu có hạnh phúc thực sự không? Tất nhiên là không rồi. Suy nghĩ cho cùng,
Giai chỉ có một lựa chọn là bỏ.

Khi quyết định chia tay với Hàng,
Giai đồng thời xin chuyển sang ban biên tập số 3. Giai không thể chịu đựng được
ngày ngày phải giáp mặt với chị gái Hàng - Tiểu Tây. Đối với Giai việc đó khác
nào là sự giày vò khổ đau. Chức phó trưởng ban biên tập số 6 chẳng liên quan
tới Giai, Giai làm biên tập là tốt rồi; trưởng ban biên tập số 3 - Mỹ Phu là
một người phụ nữ nổi tiếng khó tính, điều này cũng chẳng hề chi, chỉ cần Giai
làm tốt công việc của mình, chị ta có khó tính đến mấy cũng làm gì được Giai
chứ?

Tây Mở cửa phòng biên tập số 3,
lập tức trông thấy Giai đang thẫn thờ trước cửa sổ. Giai gầy đi nhiều, nhìn
nghiêng cơ thể Giai thật mỏng manh. Tây bước lại gần, trong lòng khẽ thở dài.

“Giai à” Giai quay đầu lại, cười
thật gượng gạo, không trả lời cũng chẳng hỏi điều gì. Tây đành phải trơ mặt ra
hỏi trước: “Tối nay bạn có hẹn gì không?” “Bạn có việc gì hả?”

Tây nghĩ một lúc, định không vội
mời Giai tới ăn cơm nên nói rằng: “Tết này tớ phải về quê với Quốc.” Giọng nói
Tây trầm buồm. Cách tốt nhất để an ủi người khác chính là nói về sự bất hạnh
của mình, ngờ đâu Giai chỉ gật đầu chẳng biểu lộ cảm xúc gì. Tây lại nói tiếp:
“Tết này bạn định thế nào?”

“Trực ban.” 

Tây lại thở dài. Trực ban ngày tết
có nghĩa là suốt bảy ngày nghỉ ấy, một mình Giai sẽ trốn trong tòa nhà trống
không này. “Ừm. Cũng không dễ gì. Giai này, sau này bạn lấy chống nhớ lấy mình
làm gương, điều kiện đầu tiên và tối thiểu là phải có xe và có nhà nhé!”

Tây vốn định nói mấy câu đùa làm
nóng bầu không khí ngột ngạt ấy, nào ngờ mặt Giai chỉ đanh lại hơn, lạnh lùng
đáp: “Tây, bạn biết mà, mình và Hàng không còn gì nữa!” Quả nhiên Giai đã hiểu
câu nói của Tây sang một ý khác.

Tây thở dài lần nữa, quyết định đi
thẳng vào vấn đề, nếu không cứ theo quan hệ của họ lúc này thì mỗi câu ấy nói
ra lại được hiểu theo một ý khác ngay.

“Giai à, tối nay nếu bạn chưa có
hẹn gì, tới nhà mình nhé.” Tây vội bổ sung ngay “Là nhà của mình ý. Quốc bảo
mình mời bạn, anh ấy nói rằng sẽ tự tay vào bếp làm thức ăn mời chúng ta, ở
nhà!...

Anh ấy đang chuẩn bị làm rồi.

Giai ngẩng lên nhìn Tây hỏi: “Sao
anh ấy lại mời mình?”

Tây ngẩn người không biết nói sao:
“Đương nhiên là vì bọn mình… Giai à, giữa chúng ta có một chút hiểu lầm…”

Giai xua tay ngắt lời: “Giữa chúng
ta không có hiểu nhầm nào hết!”

Bao nhiêu điều giữ kín trong lòng
bỗng Tây thốt ra hết lúc ấy. Không hiểu nhầm ư? Quá hiểu nhầm ấy chứ! Chẳng nói
đâu xa, chuyện Giai và Hàng cho dù Tây không phản đối thì sao. Nếu Tây ủng hộ
chuyện của họ liệu có thành không? Cái này đến phút cuối mới biết được. Bố mẹ
Tây thì nhất định không đồng ý rồi. Từ khía cạnh này có thể thấy, Tây nên giúp
đỡ Giai, nếu không đến lúc phải chia tay lại lãng phí thời gian, mà thời gian với
một phụ nữ hơn ba mươi tuổi như Giai thì còn có thể lãng phí không chứ. Mà về
tình cảm thì lại càng đau khổ hơn. Nói xa hơn chút thì cái buổi họp dạo đó, Tây
làm cho Giai thật sự “khó xử”. Thực ra Tây không muốn làm vậy với Giai, chẳng
qua là lần đó trong lòng Tây cũng không vui, chuyện gia đình. Lần đó, Tây vì
Quốc mà mất ngủ cả đêm, lúc ấy quả thật Tây không hề tập trung vào công
việc!... Khi Tây giải thích tất cả những điều này thì chuông điện thoại reo
lên. Quốc gọi tới nhắc Tây lần nữa về bữa cơm tối nay, dặn Tây bất luận thế nào
cũng phải về nhà ăn cơm, và không cần mua thêm gì nữa. Trong điện thoại, Tây
cũng không nói là mời Giai về nhà ăn cơm, lý do là thế này: một là cho đến lúc
ấy Tây vẫn chưa dám chắc Giai có nhận lời về ăn cơm hay không; hai là sao nói
thế được bây giờ. Giai đang ở bên cạnh, nếu Tây nói Giai cũng về cùng khác nào
tự khai mình đã nói dối chuyện Quốc mời Giai về nhà ăn cơm. Hơn nữa cũng không
nhất quyết phải nói cho Quốc biết, Quốc nấu ăn thì đương nhiên ngon rồi. Dù
Giai đi cùng thì cũng chỉ là thêm bát thêm đũa thôi. Nói chuyện với Quốc là Tây
đã quyết định thế rồi, còn cần nói gì nữa về nhà rồi nói. Sẽ nói khi ngồi bên
bàn ăn trong cái nồng nàn của hương vị thức ăn và sự ấm cúng của không khí gia
đình; chứ nói những câu ấy ra ở văn phòng thế này vừa khó nói lại vừa dễ gây
phản tác dụng. Dập máy xuống, Tây tươi cười nói với Giai: “Anh Quốc đấy. Lại
gọi điện tới hỏi xem cậu có đi được không. Anh ấy đã chuẩn bị hết rồi dặn mình
không cần mua gì nữa, còn nói bạn nhất định phải đi.”

Giai rất cảm động. Cảm động vì tấm
chân tình của Quốc với Tây. Vì sao Quốc mời Giai ăn cơm? Hẳn là vì Tây rồi. Nói
không chừng đây cũng là điều kiện mà Tây đặt ra với Quốc nếu không Tây không
chịu về quê Quốc. Qua đó cũng thấy được thành ý của Tây đối với Giai. Nói cách
khác, Giai có đi hay không giờ không chỉ là chuyện của Giai nữa mà còn liên
quan tới cả người khác. Thêm vào đó, cứ cho là bỏ qua mọi lý do mời cơm đi, bản
thân Giai cũng rất mong muốn được ở nhà và ăn một bữa cơm như vậy! Tây như hiểu
ý dặn thêm: “Trưa nay chúng ta không ăn gì nhé, để dành bụng tối ăn cơm!” Giai
đành gật đầu, cái gật đầu này không cần đến lời rủ rê vừa nãy. Mong muốn một
bữa ăn ngon của Giai thực sự mãnh liệt hơn người khác mà.

Chiều hôm ấy, cả hai cùng làm việc
ở văn phòng cho tới tối, một là vì công việc quả thật quá nhiều, ai cũng muốn
giải quyết xong xuôi trước tết ăn tết cho ngon, hai là vì bữa cơm không hẹn
trước tối nay. Về muộn một chút, chậm một chút, nhưng về đến nhà trước mặt đã
là một mâm cơm đầy!

Quốc một mình ở nhà chuẩn bị
“tiệc”. Cái gọi là tiệc ấy chẳng qua là số thức ăn thừa Quốc đi đãi khách mang
về. Quốc biết Tây không thích ăn đồ thừa, nhưng Quốc cũng không có ý định bắt
Tây ăn, Quốc định để mình ăn dần dần. Nhưng rồi lại nghĩ sắp về quê ăn tết tới
nơi, một mình ăn sao hết nên lại gọi Tây về ăn cùng. Chứ nếu ăn không hết mà đổ
đi thì thật là lãng phí. Đều là đồ ăn ngon cả. Cho thức ăn vào đĩa rồi cho vào
lò vi sóng. Một con cá mới ăn một bên mình, Quốc dùng đũa lật phía bên còn
nguyên thịt lên nhìn qua như còn nguyên. Quốc đặt đĩa cá vào lò vi sóng, đó là
món ăn cuối cùng, hiện đang trong lò quay. Vừa mở cửa lò thì Tây và Giai về đến
hỏi ngay đã có thức ăn chưa. Thấy phía sau Tây có cả Giai, Quốc chợt ngớ người
ra. Nhưng cả hai đều không để ý tới thái độ của Quốc, đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Cái bụng đói meo cộng với mùi thơm của thức ăn khiến họ không thể chần chừ nữa.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.