Thời đại kết hôn mới - Chương 05 phần 1

Chương 4

Trần Lãm “lại giở thói đỏng đảnh”!
Đó là trích lời của trưởng phòng phát hành.

Lúc ấy, Giản Giai đang luyện tập
làm MC, một mình đứng trong phòng trống, miệng khẽ mỉm cười, nói: “Kính thưa
các vị khách quý, thưa các bạn đồng nghiệp,…” Mai là ngày họp báo ra mắt cuốn
sách mới của nhà văn Trần, Tiểu Tây phải ở nhà dưỡng thai cho nên vai trò MC
được trao cho Giản Giai. Tất nhiên, Giai rất vui, nhưng cũng thấy tội nghiệp
cho Tây vì cuốn sách này do Tây mang về được, bao nhiêu khó khăn ban đầu cũng
do Tây giải quyết, thế mà đến phút cuối, lúc được lộ diện thì lại không đi
được, mà buổi họp báo ngày mai có đến mười mấy cơ quan báo đài đến đưa tin nữa
chứ. Sau buổi họp báo, tác giả sẽ đích thân ký tặng bạn đọc, vì thế mấy hôm
nay, phòng phát hành, ban biên tập ai nấy đều bận rộn cả. Giản Giai điều chỉnh
lại giọng nói mình, luyện tập đến N lần lời mở đầu. Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng
làm việc bỗng mở toang, trưởng phòng phát hành mướt mải mồ hôi chạy tới nói:
“Giai à, nữ văn sỹ họ Trần của chúng ta lại giở thói đỏng đảnh rồi. Đã lên kế
hoạch từ trước là mai họp báo xong sẽ ký tặng bạn đọc, nhưng cô ta vừa gọi điện
tới bảo, nếu số lượng người đến ít, cô ta sẽ nhất quyết không ký đâu.

“Cái này mình có thể thông cảm mà
anh, một nhà văn không giống một ngôi sao, một nhà văn hạng nhất cũng không có
sức thu hút như một ngôi sao hạng ba đâu. Một nhà văn ký tên trên bản thảo thì
phải hoặc là rất được yêu thích, hoặc là có da mặt dày một chút. Nếu lúc đó
không có ai tới, một mình ngồi đó cho người ta cười nhạo à?”

“Thế em ngồi cùng cô ta.”

Giai mỉm cười: “Người ta đâu có
cần người ngồi cùng.”

Trưởng phòng phát hành cũng cười
nói: “Giai à, anh đến để thương lượng với em, liệu em có thể huy động vài người
tới đó không? Anh đã nói với cấp trên hết rồi, cũng ra lệnh rồi, mỗi người phải
rủ ít nhất năm người cùng tới!”

“Nhưng nếu đi thì cũng phải mua
sách nữa! Mỗi cuốn 28 đồng đấy.”

“Cái này anh cũng lo đâu vào đấy
rồi. Ai muốn mua thì mua, ai không muốn mua thì cứ để họ mua trước, sau đó bán
lại cho phòng phát hành. Ký bán trong một giờ, nếu trong một giờ đó mà ký và
bán được 150 cuốn coi như là thành công. Em thấy thế nào? Mà em cũng nói qua
với Tiểu Tây nhé, xem cô ấy…”

“Tiểu Tây ốm rồi.”

“Ốm thì gọi điện, có sao đâu… Tóm
lại, cố gắng huy động mọi người để số lượng bán tăng lên trên bảng xếp hạng
nhé.”

Giai gọi điện kể tình hình cho
Tây, Tây nghĩ ngay đến Hàng vì Hàng có rất nhiều bạn. Nhưng Hàng từ chối luôn,
Hàng nói dù có đi cũng chỉ đi một mình vì cậu là em trai của Tây nên mới phải
đi, còn bạn của Hàng thì không có nghĩa vụ ấy. Cuối tuần không dưng lại bắt
chúng nó đi tham gia cái mưu kế mua sách, Hàng không nhờ được kiểu đó. Nhưng
nếu Hàng không nhờ bạn, Tây thực chẳng biết phải nhờ ai. Bạn của Tây giờ đều đã
có chút địa vị, cho dù họ có đồng ý tới, nếu sau lỡ truyền đến tai người khác,
lại bị phê bình thì chết. Hơn nữa lại bị châm biếm cũng tệ. Vì thế Tây đang đau
đầu ở nhà. Tây rất hi vọng cuốn sách này bán tốt, cũng không hẳn vì tiền mà vì
cuốn sách này là tâm huyết của Tây, Tây đã săn đuổi nó từ ban đầu. Cuối cùng,
Tây quyết định sẽ đến. Đến một lúc khi ký tên, Tây cùng Hàng đi bằng ô tô, thêm
người thêm tốt. Đưa ra quyết định này, trong lòng Tây thấy vô cùng phấn khích,
lúc ấy, Tây mới phát hiện ra rằng tận trong sâu thẳm lòng mình Tây thực sự rất
muốn tới đó, muốn được tận mắt chứng kiến cuốn sách với bao công sức bỏ ra sẽ
được ra mắt như thế nào, Tây đã từng bước chứng kiến cuốn sách đó hình thành
như thể đứa con tinh thần của mình, giờ đây, dù nó xấu hay tốt, Tây vẫn muốn
nhìn thấy nó “chào đời”.

Hai giờ hơn, Tây đã tới buổi họp
báo, Tây phải bắt xe đi vì phút cuối Hàng lại báo không đi được, ở cơ quan có
việc gấp. Hàng là giám đốc bộ phận của một công ty xây dựng, công việc hết sức
nặng nề. Thực ra thử nghĩ cho Hàng xem, hai sáu hai bảy tuổi, đang tuổi phấn
đấu cho sự nghiệp, tự dưng bắt cậu ta bỏ cả công việc tới tham gia cái “mưu
xuất bản” của mấy bà chị, thực sự có phần hơi quá đáng. Buổi ký bán sách bắt
đầu lúc ba giờ. Tây sợ Giai biết mình đến tâm lý sẽ nặng nề nên Tây tìm một nơi
kín đáo và đứng khép mình ở đó. Bàn ký sách đã được bày biện xong, trên bàn
trải tấm khăn màu đỏ, cũng đã có người biết tin đến cầm theo cuốn “Ba năm tôi
được trai bao” đứng chờ được ký tên. Có thể thấy khắp nơi nhân viên của nhà
xuất bản và những người được mời đến đang cười nói vui vẻ, đây chắc hẳn là
những người đến tham gia vào “kế hoạch” này. Xong cho dù vậy, người đến tham
gia vẫn rất vắng lặng. Có lẽ vì còn sớm, một lát nữa tình hình sẽ khá hơn chăng?...

“Cố Tiểu Tây!”

Quay đầu lại, Tây trông thấy
trưởng phòng phát hành và nhà văn Trần, người lên tiếng gọi Tây là trưởng
phòng. Trưởng phòng nhìn thấy Tây như nhìn thấy cứu tinh, tay dắt người thân,
miệng vẫn nhanh nhảu nói: “Tây à, em nói chuyện với cô Trần nhé! Cô ấy sợ ít
người đến, với tình hình thị trường sách hiện nay thì từng này người đến là
đông rồi, đúng không em?”

Trần Lãm chỉ cười nhạt, dường như
không hề bị lay động bởi mấy câu nói của trưởng phòng phát hành, vẫn thản nhiên
nói: “Chị đợi đến ba giờ! Nếu đến ba giờ mà vẫn như thế này, chị sẽ về luôn.”

“Chị Lãm à!.. Nếu chị đi rồi,
những độc giả đã tới đây biết làm sao! Chúng em phải chịu trách nhiệm với họ
mà!”

“Ký mua sách là vì cái gì? Chính
là cách để thúc đẩy thị trường qua giới truyền thông, nếu chỉ có tí người như
thế này đã ký, em làm phát hành mà không hiểu sao? Lúc đó, lợi bất cập hại,
thậm chí là chỉ có hại mà thôi, vì như thế em sẽ cho giới truyền thông thấy cái
kém cỏi của mình. Lần trước nhà xuất bản Đông Nam cũng tổ chức bán và ký cuốn
sách “Thâm quy bảo bối”, người đến tham dự cũng rất ít, một bài báo vì thế viết
với tiêu đề rất lớn rằng: “Thâm quy bảo bối” ký bán gặp phải sự thờ ơ”. Trần
Lãm dùng hai bàn tay khép thành vòng tròn to và tiếp lời: “Nếu thực sự như thế
này, chúng ta đừng bán sách nữa!... đối với những độc giả đã tới, phiền em giải
thích với họ rằng…”, ngừng lại giây lát, Trần Lãm ngậm ngùi “tác giả ốm rồi,
đột nhiên bị ốm”.

Trưởng phòng phát hành không nói
gì bởi thực tế trong lòng anh cũng hiểu rõ điều này. Tây đương nhiên cũng hiểu
chứ và vì thế cũng chẳng nói được lời nào. Trong giây lát ấy, cả ba chẳng nói
câu nào, chỉ đứng đó trầm ngâm. Tây đứng đó chăm chú nhìn độc giả đi qua mà chỉ
tiếc chẳng thể dùng ánh mắt mình giữ chân họ, kéo họ vào… Từng giây, từng phút cứ
đi qua, sự vắng lạnh của buổi họp báo vẫn không chuyển biến, thậm chín những
người đã đến thấy vậy cũng bắt đầu có ý định ra về, âu cũng là tâm lý đám đông.
Sắp tới ba giờ, nhà văn Trần đang định ra về, thì trưởng phòng phát hành cuống
lên gọi và chạy tới bàn ký sách tìm Giản Giai nhờ Giai lo “hậu sự”. Trong lòng
Tây thấy buồn vô cùng, Tây cũng quay mặt đi chuẩn bị về, coi như đứa con tinh
thần của mình lớn lên xấu quá bị người ta thờ ơ. Cũng chính lúc ấy, từ nơi
không xa truyền đến những tiếng người nườm nượp khác lạ, Tây hướng nhìn ra phía
ấy: chỗ thang máy dây truyền tập trung đến bốn năm chục người, trên tay ai cũng
cầm theo cuốn “Ba năm tôi được trai bao”, nhộn nhịp tiến lại phía này thật
nhanh. Thoắt cái trước bàn ký sách xếp thành hàng dài đông như kiến. Hai mắt
Trần Lãm bỗng sáng rực lên. Còn trưởng phòng phát hành cũng đứng khựng lại.
Những độc giả đến từ trước cũng không dừng lại mà còn đi nhanh hơn tới mua sách
ở bàn ký bán sách, mua được lại vội vàng xếp hàng chờ được ký tên, chỉ sợ chậm,
đây vẫn là cái “tâm lý đám đông”. Cứ thế tạo nên không khí tấp nập, người đến
càng lúc càng đông. Bảo vệ cũng phải đến để giữ trật tự, miệng thì không ngừng
hô hào “xếp hàng nào, xếp hàng nào”, càng làm cho không khí náo nhiệt hơn. Sự
nhiệt tình cũng vì thế mà nhân lên!

Trước mắt Trần Lãm là cả một đám
đông hâm mộ khiến chị cảm động vô cùng, hai mắt ngân ngấn, miệng liên tục cảm
ơn trưởng phòng phát hành và Tiểu Tây: đến đông quá…! “Hiện nay vẫn còn nhiều
người yêu mến sách thế này… chúng tôi chưa tiếp đãi được chu đáo, thật có lỗi…”
Trưởng phòng phát hành vui tả khôn xiết, mặt mày rạng rỡ, gật đầu lia lịa.
Đương nhiên anh ta cũng hiểu đám đông từ trên trời rơi xuống nay không phải là
những độc giả nhàn rỗi tới đây, càng không phải một nhóm người có tổ chức, có kế
hoạch hay mục đích gì đó mà tới, mà chẳng qua là kết quả cái sáng kiến của anh
ta mà thôi. Khi trở về, việc đầu tiên anh ta làm là tìm hiểu xem ai đã làm vậy,
nếu người này thuộc phòng phát hành thì sẽ phải thưởng to: còn nếu không phải
người thuộc phòng phát hành, thì phải kéo về đây làm bằng được, kéo về làm dưới
quyền anh ta.

Tiểu Tây cũng thấy yên lòng, đương
nhiên không tránh khỏi còn chút băn khoăn: đột nhiên cả đám bốn năm chục người
tới, những đồng nghiệp trong nhà xuất bản, chẳng biết ai có cái sức thu hút và
quyến rũ đến vậy?

Trần Lãm không nỡ để bạn đọc đợi
lâu nên quyết định ký tên trước giờ quy định, ai đến thì ký nhưng trưởng phòng
phát hành kiên quyết không theo, đúng ba giờ là ba giờ, sớm một giây cũng không
được. Ai đến trước ký trước, nếu làm vậy thì giống như lỗ thủng từ trái bóng từ
từ thoát hơi, không có được hiệu quả như tiếng nổ “bang”, mà không có hiệu quả
thì anh ta mời đám báo chí tới đây để làm gì? Anh ta vất vả mời nhà văn Trần
tới đây đâu phải để làm người bán hàng chứ.

Còn ba phút nữa là tới ba giờ,
toàn bộ quang cảnh bán ký sách vẫn còn một sự kiện quan trọng nữa, một người
đàn ông tới trước bàn ký sách, đề nghị mua 300 cuốn, đề nghị này khiến cho toàn
bộ nhân viên phát hành nhất thời không tin vào tai mình nữa.

Người đàn ông này là Lưu Khải
Đoạn. Lưu Khải Đoạn khi nào rỗi cũng hay đi xem sách, nhưng anh ta chỉ thích
sách lịch sử, sách kinh tế còn sách văn học không thuộc gu đọc của anh ta. Anh
ta vào đây là bởi đám đông náo loạn khơi dậy sự tò mò, sau đó lại nhìn thấy
Giản Giai đứng trước bục ký sách; thêm đó khi cầm cuốn “Ba năm tôi được trai
bao” trên tay, anh ta thấy tên biên tập viên chịu trách nhiệm nên mới làm vậy.
Kể từ khi trả lại nhà cửa, xe cộ cho anh ta, Giai chẳng còn quan hệ nào với anh
ta nữa. Ban đầu Khải Đoạn cũng cho rằng Giai chỉ vì giận dữ nên tạo cho anh ta
chút áp lực, vì thế vẫn ung dung chờ đợi, đợi một ngày nào đó Giai lại ngoan
ngoãn quay trở về vòng tay của mình. Nhưng thời gian trôi đi, tình hình không
phải vậy, Giai vẫn im hơi lặng tiếng. Anh biết bao lần gọi điện nhắn tin cho
Giai nhưng chẳng nhận lại được hồi âm. Nếu dùng số khác gọi, chỉ cần nhấc máy
nghe thấy giọng anh Giai liền dập luôn, thể hiện rõ thái độ quyết chia tay
không quay lại. Những ngày không có Giản Giai đối với anh thật vô nghĩa! Lúc nãy,
Khải Đoạn nhẩm tính trong đầu một phút, sau lật đi lật lại cuốn sách thật kỹ
lưỡng rồi quyết định mua 300 cuốn sách.

Nhà xuất bản đã chuẩn bị 500 cuốn
sách cho buổi họp báo này, so với con số 250 cuốn theo dự định ban đầu đã gấp
đôi. Nhưng xem ra với tình hình này thì 500 cuốn là không đủ, không thể đủ.
Trưởng phòng phát hành phải gọi về nhà xuất bản trong những tiếng ồn ào ấy, mồ
hôi nhễ nhại hét lên trong điện thoại: “Điều sách tới đây mau! Khẩn trương!...
Tình hình quá tốt chứ không phải tốt nữa!” Những độc giả chưa hiểu chuyện gì
cũng chạy tới hào cùng đám náo nhiệt này, chỉ sợ không chen vào đám đông để mua
được sách. Toàn bộ nhân viên nhà xuất bản đều được huy động đến, chạy tới chạy
lui, toát cả mồ hôi nhưng vẫn rất vui vẻ. Ba giờ đã tới! Nhà văn Trần cùng
trưởng phòng phát hành xuất hiện trong đám đông vòng trong đứng đợi. Trưởng
phòng cũng mời Tiểu Tây đứng vào vòng tròn người ấy nhưng Tây từ chối, Tây sợ
nếu xuất hiện, Giai sẽ nhường mình làm MC; mà Tây biết rõ Giai cũng rất kỳ vọng
và nhiệt tình làm MC cho cuộc họp báo này.

Sau những phút khai mạc theo nghi
thức, nhà văn Trần tới ngồi sau bàn ký tên, bắt đầu ký, từng cuốn, từng cuốn
một, đầu không kịp ngẩng lên, cũng chẳng kịp mỉm cười cảm ơn những độc giả hâm
mộ nhiệt tình. Phóng viên cũng tranh nhau tác nghiệp, chụp ảnh, ghi chép, phỏng
vấn nhân viên nhà xuất bản, phỏng vấn độc giả, đẩy cao trào ngày càng lên. Giai
ngồi bên cạnh nhà văn Trần, miệng cười rạng rỡ, liên tay giúp mở sách, không
quên nói với nhà văn: Chị Lãm à, mỏi tay không?

“Nhà văn Trần à, xin ký cho ông
này trước được không, ông ấy mua một lúc 300 cuốn đấy!” Trưởng phòng phát hành
lên tiếng.

Giai ngước mắt lên nhìn người đàn
ông đó là ai, bỗng lặng người. Khải Đoạn với nụ cười khiến người khác khó quên,
khẽ gật đầu chào, chẳng nói lời nào. Cùng lúc ấy, một phóng viên nhận ra người
đàn ông này và thốt lên “Lưu Khải Đoạn” sau đó lập tức lao tới. Những phóng
viên khác nghe vậy cũng ùn ùn lao tới, micro thi nhau chĩa về phía anh ta, ánh
chớp máy ảnh liên tục loé sáng, phóng viên tranh nhau đặt câu hỏi: “Thưa ông,
xin cho hỏi, ông cũng thích tác phẩm của nhà văn Trần Lãm à?”, “Thưa ông, là
một doanh nhân thành đạt, xin cho biết bí quyết thành công của ông?”, “Xin ông
cho biết vì sao ông mua một lúc 300 cuốn”… Khải Đoạn chỉ mỉm cười với nhà văn
Lãm, đợi một lát cho bớt náo nhiệt rồi khẽ ho mấy tiếng ra hiệu là đang muốn
nói vài câu. Tình thế ấy khiến không khí cũng lắng xuống. Khải Đoạn bắt đầu
nói:

“Trước giờ tôi luôn thích những gì
phụ nữ viết, cô Lãm đây cũng không ngoại lệ. Những tác phẩm của phụ nữ luôn
mang tính dí dỏm hiếm có của phụ nữ. Tôi thích sự dí dỏm. Lúc nãy tôi có xem
qua cuốn sách, và nhận thấy tên sách cùng nội dung không tương thích.” Nói tới
đây, Khải Đoạn thấy Trần Lãm mỉm cười gật đầu ra điều đồng ý, tìm được người tri
kỷ hiểu mình như vậy, Lãm quay sang trưởng phòng phát hành, còn trưởng phòng
rướn thẳng cổ mà chẳng nhìn ai, tất cả đều được đám phóng viên ghi chép hoặc
ghi âm lại. Khải Đoạn tiếp tục: “Cuốn sách này thực chất viết về một cô gái
khát khao tự do yêu đương với một tình yêu mãnh liệt, độc lập, tất nhiên cô gái
ấy cũng phải trải qua không ít chông gai, nhưng cuối cùng, với nghị lực và lòng
chân thành của bản thân cô đã được cả Bắc Kinh thừa nhận và giành được tình yêu
của mình…” Trần Lãm cảm động đến bật khóc bởi có người hiểu mình đến thế, chị
khẽ tháo kính ra lau nước mắt, và tất nhiên phóng viên chộp ngay được giây phút
quý giá ấy. Khải Đoạn vẫn tiếp tục nói: “Trong công ty chúng tôi có rất nhiều
nam thanh nữ tú như vậy, họ cùng có chung một ước mơ khi đến với Bắc Kinh. Tôi
muốn mang cuốn sách này tặng cho họ. Lý do là vậy.” “Bốp, bốp” tiếng vỗ tay
vang lên râm ran kéo thêm vô số người tò mò vào xem…

Đứng trong một góc khuất nghe vậy,
Tiểu Tây cũng cảm thấy rất cảm động: Nói hay lắm! Diễn rất giỏi! Cái khác chẳng
nói làm gì, nhưng ngay tại đây, chỉ lật cuốn sách vài lần mà nói được toàn bộ
nội dung cuốn sách rồi liên kết với thực tiễn, hơn thế, lại còn liên hệ hết sức
hợp lý, quả là bản lĩnh! Có thể thấy, khi con người ta đã đạt tới một địa vị
nhất định thì cho dù có làm gì đi nữa đều rất thuận lợi. Thế nên cũng chẳng
trách Giản Giai đã yêu anh ta tới sáu năm. Anh ta không chỉ có tiền, anh ta còn
có sức hấp dẫn mà không phải người đàn ông nào cũng có. Tây bỗng quay sang nhìn
Giản Giai với ánh mắt buồn rầu chen lẫn tiếc thương, cuộc sống của Giai sao mà
tự do đến thế, cái gì thích hay không thích đều nằm trong lòng bàn tay Giai. Đã
thế, dù Giai không thích đi nữa, người ta vẫn cố chạy theo để phục vụ cho Giai.
Chẳng như Tây, nhờ cha nhờ mẹ, cuối cùng đến đứa em trai cũng không giúp chị
một tay, thế mà gọi là tình cảm hơn vật chất. Giản Giai chắc là cảm động lắm
đây. Đến Tây còn cảm động đến thế nữa là! Tây rất muốn nhìn xem nét mặt Giai
thế nào lúc này nhưng không thấy được vì phía trước mặt Giai và Trần Lãm là cả
đám đông phóng viên và độc giả đang tụ tập chật kín.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.