Duy Ngã Độc Tôn - Chương 537 - 538

CHƯƠNG 537:
KIÊU NGẠO VẬY ĐẤY, TỨC CHẾT NGƯƠI!

Đội ngũ Thánh Hoàng đón dâu, cũng có vẻ
thập phần không giống người thường. Do tám con chim lớn vô cùng kéo một ngọn
núi khoảng trăm thước huyền không, chậm rãi đi tới.

Ngọn núi huyền không này, là một hình nón
ngược, mặt trên được san cực kỳ bằng phẳng, trên ngọn núi một đám người đứng
diễn tấu thổi sáo và đánh trống, rất là náo nhiệt.

Tám con chim to, đám người Tần Lập và Cơ
Ngữ Yên chưa bao giờ gặp qua. Mỗi một con đều dài chừng mười thước, hai cánh mở
ra chừng ba mươi thước, bộ dạng vài phần tương tự như ưng, nhìn qua vô cùng uy
phong lẫm liệt. Trên mỗi một con chim đều có một người khống chế điều khiển.

Ngọn núi huyền không chậm rãi dừng ở bên
cạnh ngọn núi nơi đám người Băng Tuyết Môn, bên kia có người cao giọng hô:

- Cung nghênh Băng Tuyết phi tử.

- Cung nghênh Băng Tuyết phi tử.

Một đám người đi theo cùng hô to lên, làm
cho đám hạ nhân bên này hâm mộ không thôi, nhỏ giọng nghị luận.

- Ái dà! Thánh Hoàng bệ hạ thật sự là coi
trọng Băng Tuyết Phi a. Ngươi xem, ngay cả Bằng Điểu đều đưa ra.

- Không phải sao, một lần còn là tám con
nữa. Thánh Hoàng bệ hạ đi ra ngoài cũng chỉ mười sáu con, hoàng hậu cũng chỉ
mười hai. Tám con Bằng Điểu... đã gần với Thánh Hoàng bệ hạ cùng hoàng hậu rồi.

- Băng Tuyết Phi thật sự là có phúc, xem ra
về sau được Thánh Hoàng bệ hạ sủng hạnh khẳng định là không thành vấn đề.

- May mắn mấy ngày nay chúng ta đều cẩn
thận hầu hạ, không có làm Băng Tuyết Phi phật lòng...

Cơ Ngữ Yên nhẹ nhàng đi đến ngọn núi huyền
không này, phút cuối cùng còn quay đầu lại nhìn thoáng qua đám người Tây Qua,
khẽ gật đầu không nói thêm gì, trực tiếp lên ngọn núi huyền không do tám con
Bằng Điểu lôi kéo.

Ở trên ngọn núi này có một cái đình cổ
kính, trong đình bày một cái ghế dựa thật lớn. Ghế dựa nhìn qua cực kỳ xa hoa,
tấm lót xa hoa, tay vịn cùng lưng ghế chạm trổ tinh tế đều lộ ra một cỗ khí
phách.

Mọi người đều canh giữ ở ngoài đình, chia
làm hai hàng, ở giữa chừa lại một lối đi.

Tần Lập nhắm mắt theo đuôi đi theo phía sau
Cơ Ngữ Yên, tới bên cạnh ngọn núi huyền không này, bên kia có người ngăn lại,
lớn tiếng nói:

- Chỉ mời một mình Băng Tuyết Phi lên,
người khác ở chỗ này.

Cơ Ngữ Yên lạnh lùng liếc nhìn người kia
một cái, thản nhiên nói:

- Chẳng lẽ ta gả chồng, ngay cả người thân
bên vợ cũng không thể đi cùng sao?

- Này...

Người nọ cẩn thận nhìn thoáng qua Cơ Ngữ
Yên, sau đó nói:

- Đây là ý chỉ của Thánh Hoàng bệ hạ, xin
Băng Tuyết Phi thông cảm nỗi khổ của tiểu nhân.

- Ta không thông cảm.

Khuôn mặt xin đẹp của Cơ Ngữ Yên lập tức
lạnh xuống, nói:

- Ta vì sao muốn thông cảm ngươi? Ai thông
cảm cho ta? Tới đây đón dâu, Thánh Hoàng như thế nào không tới?

- Ách... Đây là quy củ của Thánh Hoàng lĩnh
vực...

Sắc mặt người kia cũng có chút khó coi.
Người khác không biết, nhưng là tâm phúc của Thánh Hoàng bệ hạ, hắn làm không
biết Cơ Ngữ Yên sắp đối mặt với cái gì, không khỏi thầm mắng trong lòng:

- Nữ nhân ngu xuẩn ngạo mạn, ngươi thật
đúng là cho rằng ngươi đi làm phi tử? Chẳng được bao lâu, ngươi sẽ trở thành
một phế nhân hoàn toàn, sau đó bị nhốt trong lãnh cung tịch mịch khổ sở chờ đợi
tử vong. Đám đồ đệ của ngươi, có thể bị thu lại, nếu không chỉ có thể có con
đường chết.

- Quy củ? Quy củ chó má gì chứ!

Tần Lập ở bên cạnh, thản nhiên nói:

- Tỷ. Nếu bọn họ không đồng ý ta đưa tỷ, ta
sẽ không gả nữa.

- Lớn mật, ngươi là ai? Dám ăn nói nh tinh ở nơi này? Một người khác chỉ
vào Tần Lập, lớn tiếng trách mắng.

- Bốp!

Lại một tiếng giòn tan vang lên, trên mặt người vừa nói chuyện lập tức xuất
hiện một dấu tay đỏ tươi, nhanh chóng sưng lên. Người này ôm mặt, không dám tin
nhìn Tần Lập. Hắn như thế nào cũng không thể tưởng được, người này... dám đánh
hắn.

- Ngươi... ngươi thật to gan!

Giọng người này lập tức trở nên bén nhọn.

- Cẩu nô tài cũng không nhìn lại xem ngươi
là thứ gì. Ta là người như thế
nào? Ta là... đệ đệ của nàng!

Tần Lập thiếu chút nữa nói ra mình là nam nhân của Cơ Ngữ Yên, Cơ Ngữ Yên ở
bên cạnh liếc mắt nhìn Tần Lập một cái, trong lòng tràn ngập ngọt ngào. Có Tần
Lập đi cùng, núi đao biển lửa cũng không sợ.

- Ta mặc kệ ngươi là ai, người đâu...

Người bị đánh ôm mặt, trong lòng không biết bao nhiêu ủy khuất. Từ nhỏ đến
lớn, ở trong Thánh Hoàng lĩnh vực này, tuy rằng hắn là một thái giám, nhưng ai
dám nói chuyện như vậy với hắn? Càng đừng nói dám đánh khuôn mặt mềm mại của
hắn.

- Chậm đã!

Người cầm đầu vừa thấy tình hình muốn trở nên gay gắt, lập tức gọi người
bên cạnh lại, chậm rãi thở ra một hơi, đôi mắt âm u nhìn lên người Tần Lập,
lạnh lùng nói:

- Ngươi xác định, ngươi muốn đi cùng?

- Nói như rắm! Tỷ tỷ lão tử gả chồng, lão tử làm đệ đệ không đi theo thì ai
đi? Ngươi dám cản ta, ta liền đánh cả ngươi.

Tần Lập lòng đầy căm phẫn hô lên, khuôn mặt anh tuấn thoạt nhìn có chút vặn
vẹo.

- Tốt, tốt lắm! Cho hắn cùng đi!

Người này nói xong, cười lạnh nhìn thoáng qua Tần Lập, nhỏ giọng nói:

- Tiểu tử, ngươi đừng hối hận đấy nhé!

- Hối con mẹ ngươi! Đầu óc ngươi có bệnh sao?

Tần Lập lạnh lùng nhìn người cầm đầu:

- Lão tử là em vợ Thánh Hoàng bệ hạ.

Tần Lập ngoài miệng thì nói trong lòng lại thầm nghĩ:

- Cậu em vợ gặp đi! Muốn cướp nữ nhân của ta? Quản ngươi Thánh Hoàng thánh
đế gì, một mực giết sạch!

Tần Lập nói xong, khuôn mặt vặn vẹo lộ ra vài phần đắc ý nói:

- Cẩu nô tài ngươi không có mắt. Đợi gặp
Thánh Hoàng, xem ta nói cùng với ông ta, ngươi động tay động chân với tỷ của
ta.

- Ngươi... ngươi dám!

Tên dẫn đầu đón dâu lúc này cũng ngây
người. Hắn tuy rằng là bề tôi thân tín của Thánh Hoàng bệ hạ, nhưng nữ nhân của
Thánh Hoàng bệ hạ, người nào dám động? Đừng nói hắn, bất kỳ ai cũng không có lá
gan này. Ai động người đó chết!

Người này tức giận đến mức tay có chút run
rẩy, chỉ vào Tần Lập nói:

- Ngươi ngậm máu phun người.

- Đúng vậy. Ta phun ngươi, ngươi có thể làm
gì ta đây?

Tần Lập lạnh lùng cười, kéo tay Cơ Ngữ Yên,
nói:

- Tỷ tỷ. Chúng ta đi. Xem cẩu nô tài này còn dám kiêu ngạo như vậy hay
không?

Nói xong, kéo tay Cơ Ngữ Yên trực tiếp đi tới ngôi đình kia, sau đó nghênh
ngang kéo Cơ Ngữ Yên ngồi lên cái ghế.

- Ngươi không thể ngồi ở đó...

Người dẫn đầu đón dâu trong lòng không khỏi vô cùng hối hận. Thánh Hoàng
vốn phái người khác đến đây đón dâu, nhưng hắn hiếu kỳ Băng Tuyết Phi này là
người thế nào vì thế liền chủ động xin đi. Sớm biết như thế, đánh chết hắn cũng
không chủ động tới.

- Ta không ngồi ở đây, vậy ta ngồi đâu?

Tần Lập chỉ vào con Bằng Điểu:

- Chẳng lẽ muốn ta ngồi lên con súc sinh đầy lông kia?

Con Bằng Điểu bị Tần Lập chỉ vào lập tức giận tím mặt, phát ra một tiếng
kêu bén nhọn, sau đó miệng nói tiếng người:

- Ngươi nói ai là súc sinh? Tiểu tử, ta thấy ngươi chán sống rồi!

- Ha ha ha!

Tần Lập hoa chân múa tay vui sướng cười ha ha nói:

- Súc sinh không ngờ có thể nói tiếng người. Thánh Hoàng lĩnh vực các ngươi
thật đúng là thần kỳ.

Đám người đón dâu lúc này ý muốn bóp chết Tần Lập đều có, con yêu bị Tần
Lập mắng khó khăn lắm mới trấn an lại được. Người dẫn đầu cũng không có sức cãi
cọ với Tần Lập, cái ghế kia, chỉ có Thánh Hoàng mới được ngồi, thầm nghĩ cùng
lắm thì ngồi một hồi cũng chẳng sao cả. Trước khi gặp Thánh Hoàng nhất định
phải nghĩ biện pháp đuổi tiểu tử này ra khỏi ghế là được.

Trong lòng nghĩ thầm, hắn nghiến răng nghiến lợi nói:

- Lên đường.

Cơ Ngữ Yên ngồi ở kia, yên lặng nhìn Tần Lập gây chuyện, chút khẩn trương
cùng không yên trong lòng đã sớm bị ném lên chín tầng mây.

Tám con Bằng Điêu chậm rãi bay lên, sau đó bắt đầu tăng nhanh tốc độ, cảnh
vật chung quanh nhanh chóng thụt lùi, tốc độ càng lúc càng nhanh.

Nhưng Tần Lập cùng Cơ Ngữ Yên ngồi ngoài trời như vậy lại không cảm giác
được có gió, giống như là có một bức bình phong vô hình ngăn cản tất cả gió,
không khỏi trong lòng thầm xưng kỳ lạ.

Đồng thời trong lòng Tần Lập cũng trở nên cảnh giác. Thánh Hoàng lĩnh vực
không phải là Nguyệt Diêu Tiên Cung, cũng không phải Lãnh Thu Cung. Thoạt nhìn cũng không dễ dàng xông pha.

Tuy nhiên, trải qua một phen ầm ĩ, tới nơi
bọn họ nhất định sẽ dẫn dắt hắn rời đi. Điều này chính hợp ý của Tần Lập. Tần
Lập giao cả viên Hắc Ma Đan cùng giải dược cho Cơ Ngữ Yên, muốn Cơ Ngữ Yên ở
thời khắc mấu chốt ăn giải dược trước sau đó sử dụng Hắc Ma Đan. Quản mẹ gì
Thánh Hoàng hay là ai, chỉ cần không đạt tới cảnh giới Địa Tiên, đối mặt với
Hắc Ma Đan, chỉ có một con đường chết.

Viên Hắc Ma Đan trân quý này, dùng ở đây
Tần Lập một chút không thấy đau lòng. Bất kể bảo vật gì đều phải dùng đúng chỗ
của nó.

Tám con Bằng Điêu phi hành tốc độ cao trong
không trung vài canh giờ, rốt cục đi tới một ngọn núi huyền không khổng lồ vô
cùng. Ngọn núi huyền không này rộng lớn cỡ nào? Ngọn núi huyền không bọn Tần
Lập ngồi phương viên trăm thước, so với ngọn núi trước mắt giống như là một con
kiến cùng một ngọn núi lớn.

Tần Lập ngẩng đầu, nhìn dãy núi thật lớn bị
rừng rậm bao phủ, trong lòng cười lạnh:

- Lần này nếu không thể quậy nơi này long
trời lở đất, lão tử không phải họ Tần!

Lúc này trời đã về chiều, tối ngày mai
chính là lúc hôn lễ cử hành. Tần Lập cùng Cơ Ngữ Yên trực tiếp vào ở trong một
khu tiểu viện u tĩnh.

Trong viện có rất nhiều nha hoàn xinh đẹp,
thấy Cơ Ngữ Yên đều quỳ rạp xuống đất, miệng hBăng Tuyết Phi. Tuy nhiên lúc
thấy Tần Lập, bọn họ đều giật mình, không nghĩ tới bên cạnh Băng Tuyết Phi
không ngờ đi cùng một nam nhân trẻ tuổi anh tuấn.

Lúc này người dẫn đầu đi tới bên cạnh Tần
Lập, nói:

- Ngươi không thể ở đây.

- Vì sao?

Tần Lập trừng mắt nhìn hắn.

- Ngươi trừng ta cũng vô dụng. Ngươi không
thấy nơi này không có bất kỳ nam nhân nào sao? Đây là nơi nữ nhân ở lại, ngươi
nếu cho rằng mình là nữ nhân, cũng có thể ở lại nơi này.

Người dẫn đầu rốt cục không chịu nổi tên
khốn này, châm chọc nói.

- Nghe lời này của ngươi, ngươi khinh
thường nữ nhân? Xin hỏi ngươi không có mẫu thân? Không có tỷ muội? Nữ nhân thì
làm sao?

Tần Lập liên tiếp hỏi khiến cho người này
mặt đều tái đi, cảm thấy vô cùng đau đầu.

- Huynh đệ, coi như ta cầu ngươi, ta bố trí
cho ngươi nơi khác, lại tìm cho ngươi tám, mười mỹ nữ cực phẩm nhé, ngươi xem
thế nào?

Người đầu lĩnh nói xong, cố ý mờ ám nhìn
thoáng qua phản ứng của Cơ Ngữ Yên. Hắn cảm giác được nam nhân này cùng Cơ Ngữ
Yên dường như có chút không rõ ràng.

CHƯƠNG 538:
VƯỜN THUỐC.

Tuy nhiên khiến hắn có chút thất vọng chính
là phản ứng của Cơ Ngữ Yên cực kỳ bình thản, nhìn thoáng qua Tần Lập nói:

- Đừng gây sự thái quá. Ngày mai còn phải
tham gia hôn lễ của ta nữa đó.

Tần Lập cười hì hì gật đầu, nháy mắt mấy
cái với Cơ Ngữ Yên, ngầm truyền âm:

- Yên tâm, buổi tối ta sẽ đi tìm tung tích
của Thiên Huyền Thảo.

Tuy rằng biết rõ Tần Lập sẽ không làm vậy,
nhưng nghe chính mồm hắn giải thích, trong lòng Cơ Ngữ Yên vẫn cảm thấy rất
ngọt ngào, thầm nghĩ:

- Đây là mùi vị tình yêu sao? Thật sự làm
người ta mê muội!

Lúc này người dẫn đầu cũng thở phào một
hơi, thầm nghĩ cuối cùng cũng tách được tên khốn này ra khỏi Băng Tuyết Phi.
Tìm cho ngươi mười mỹ nữ? Ngươi liền chờ xem, ta sẽ cho ngươi chết cũng không
biết tại sao!

Nghĩ rồi tiện tay gọi lại một ng

- Đi, dẫn hắn tới Dương Xuân Viên.

Người này nao nao, tuy nhiên lập tức khom
người đáp:

- Dạ!

Tần Lập nhìn ở trong mắt, sau khi theo
người này rời khỏi, trên đường lặng lẽ hỏi:

- Huynh đệ. Dương Xuân Viên này là nơi nào
vậy?

Người này nhìn thoáng qua Tần Lập, nói:

- Chỉ là một trang viên a!

Sau đó mặc kệ Tần Lập hỏi thế nào cũng ngậm miệng không nói. Không bao lâu,
người này mang theo Tần Lập đi vào một nơi địa thế bằng phẳng, cách thật xa đã
có thể nghe thấy một loạt tiếng hi hi ha ha cười đùa.

Chuyển qua một khúc quanh liền thấy trước mặt một trang viên thật lớn, bên
ngoài trang viên có mười mấy cô gái trẻ tuổi đang chơi trò chơi gì đó, oanh
oanh yến yến, nhìn qua vô cùng náo nhiệt.

- Đây là nơi nào a?

Tần Lập trong lòng thầm mắng tên đầu lĩnh kia, thầm nghĩ "nơi đó là
nơi nữ nhân ở lại, nơi này không phải sao?

Tuy nhiên Tần Lập lại không nói gì thêm, mà phối hợp làm ra bộ dạng mê đắm
quan sát đám nữ nhân kia.

Người dẫn Tần Lập đi nhìn biểu tình của Tần Lập vào trong đáy mắt, trong
lòng cười lạnh:

- Đồ không biết sống chết, lát nữa ngươi sẽ biết lợi hại!

Đám nữ nhân kia cũng phát hiện có người đến, là một công tử trẻ tuổi anh
tuấn, một đám người không chút sợ hãi lại đều hì hì cười nhìn Tần Lập. Thậm chí
có người gan lớn còn nháy mắt đưa tình với Tần Lập.

Lúc này, trong đám người một nữ tử khoảng hơn hai mươi đi ra. Nàng này mặc
váy dài bằng sa mỏng, những nơi mấu chốt như ẩn như hiện nhìn qua cực kỳ mê
người. Khuôn mặt xinh đẹp quyến rũ, hai mắt tràn ngập ý xuân, dường như muốn
chảy nước.

Nàng ta nhìn Tần Lập, bộ dạng dường như cực kỳ vừa lòng, mỉm cười với người
đưa Tần Lập:

- Lại có khách quý tới chơi?

Người nọ gật gật đầu, sau đó nói:

- Quản sự Duyên Bình muốn cô chăm sóc vị khách này cho

Quản sự Duyên Bình chính là người dẫn đầu đi đón dâu.

Nàng kia mỉm cười, nói với Tần Lập:

- Công tử họ gì?

- Tần!

Tần Lập máy móc trả lời.

- Ồ! Xin chào Tần công tử. Thiếp tên Hồng Ngọc. Tần công tử - mời vào
trong!

Nữ tử cười yêu kiều một tiếng, không hề để ý đến người dẫn dắt Tần Lập, đưa
Tần Lập vào trong trang viên này.

Hồng Ngọc đi ở phía trước Tần Lập, cố ý uốn éo vòng eo mềm mại nhỏ nhắn,
cái mông đầy đặn lắc qua lắc lại, sau đó trộm qua sát biểu tình của Tần Lập,
phát hiện Tần Lập đang vẻ mặt tươi cười chơi đùa nhìn nàng.

Hồng Ngọc hờn dỗi một câu:

- Tần công tử. Ánh mắt chàng không thành thật a.

- Ha ha! Hồng Ngọc cô nương đi ở phía trước, tại hạ không muốn nhìn cũng
không được.

Tần Lập không dấu vết ca ngợi một câu.

Khuôn mặt Hồng Ngọc ửng đỏ, sẵng giọng:

- Tần công tử xấu chết người!

Tiếng hai người đối thoại bị người dẫn Tần Lập tới nghe vào trong tai,
trong lòng cười lạnh:

- Tiểu tử, lát nữa ngươi sẽ biết lợi hại!

Hồng Ngọc mang theo Tần Lập vào một gian
phòng nguy nga lộng lẫy, trang trí cực kỳ xa hoa, sau đó dịu dàng nói:

- Tần công tử, chàng ở nơi này là được.

Cái mũi Tần Lập khẽ hít, ngửi thấy trong
phòng có một mùi hương, cười nói:

- Nơi này không phải là khuê phòng của nàng
chứ?

- Ai da! Tần công tử, chàng thật là xấu đó!

Hồng Ngọc tiến đến bên cạnh Tần Lập, lắc
lắc cánh tay Tần Lập làm nũng, bộ ngực đầy đặn cọ tới cọ lui trên cánh tay hắn.

Tần Lập rút tay ra, vỗ một cái không nặng
không nhẹ lên bờ mông đầy đặn của Hồng Ngọc, cười nói:

- Như thế nào, muốn câ bản công tử sao?

- Tần công tử, lời này của chàng là như thế
nào? Rõ ràng là chàng...

Hồng Ngọc nói đến đây, đưa một ngón tay nhỏ
nhắn vào trong miệng, vẻ mặt đáng thương nhìn Tần Lập, sau đó hướng về phía Tần
Lập vồ tới, mắt thẩy liền nhào vào lòng Tần Lập.

Tần Lập khẽ lắc mình, ngón tay xẹt qua
trước ngực Hồng Ngọc như tia chớp.

Thân thể Hồng Ngọc giống như bị điện giật,
khẽ run lên, dường như có một luồng điện truyền vào trong lòng, không kìm nổi
phát ra một tiếng ngâm khẽ, đôi mắt ngập nước nhìn Tần Lập, dịu dàng nói:

- Tần công tử, không cần như vậy chứ?

Nói xong, làm ra bộ dạng sợ hãi chậm rãi
lui về bên giường, sau đó làm bộ không đứng vững, ngã nhào lên giường trải màu
đỏ, nhìn Tần Lập khanh khách cười rộ lên.

Thật sự là một yêu tinh.

Tuy rằng là câu dẫn rất trực tiếp, nhưng
không thể không thừa nhận, nam nhân có thể cự tuyệt nữ nhân như này, cũng không
nhiều lắm. Tần Lập cũng không phải thánh nhân. Ở kiếp trước, sợ là hắn trực
tiếp vồ tới. Dù sao chính ngươi đưa lên tận miệng, ăn no chùi sạch mép, cũng
chẳng có chuyện gì cả.

Tuy nhiên ở thế giới này, ở loại địa phương
này, Tần Lập từ trên người nữ nhân này cảm nhận được nguy hiểm thật lớn.

Tần Lập cười hắc hắc, nói:

- Không thể tưởng được, ngươi còn gấp hơn
cả ta. Có phải là, không có ai thỏa mãn được ngươi?

Nói xong, hướng về phía Hồng Ngọc trực tiếp
nhào tới.

Trong mắt Hồng Ngọc hiện lên một tia đắc ý,
thầm nghĩ mặc kệ ngươi là dạng nam nhân gì, nhìn thấy lão nương còn không phải
ngoan ngoãn bó tay chịu trói?

Đồng thời, trong lòng nàng cũng có một cỗ
oán khí, thầm mắng Thánh Hoàng:

- Lão vương bát đản này, đem người hắn
không muốn trực tiếp đối phó đưa đến cho lão nương. Lần này coi như hắn có
lương tâm, đưa tới một người trẻ tuổi anh tuấn. Một lần chơi xong rồi chết,
thật sự có chút đáng tiếc!

Tuy nhiên, có câu nói của quản sự Duyên
Bình. Hồng Ngọc chỉ biết người trẻ tuổi này khẳng định không có kết quả tốt.
Mình không giết chết hắn, như vậy hắn sẽ chết thảm hại hơn, mà mình lại đắc tội
quản sự Duyên B

Một khi đã vậy, vậy làm cho nam nhân anh
tuấn này vào thời điểm khoái lạc nhất, chết đi là tốt nhất. Cũng coi như kiếp
này không sổng uổng.

Trong lòng nghĩ, Hồng Ngọc đột nhiên cảm
thấy được một cơn buồn ngủ ùa tới, cơn buồn ngủ giống như thủy triều, trong
nháy mắt bao phủ toàn bộ cảm giác, trong nháy mắt sắp ngủ đi. Hồng Ngọc dường
như thấy nam nhân kia đang nhào tới, không khỏi thầm mắng trong lòng:

- Chết tiệt. Như thế nào vào lúc này đột
nhiên lại thấy buồn ngủ?

Tần Lập nhìn nữ nhân xinh đẹp này ngủ say,
thở phào một cái, trong lòng thầm may mắn thiếu chút nữa không nhịn được.

Thở phào một hơi. Tần Lập cẩn thận phóng
thần thức, phát giác nữ nhân nơi này không còn thực lực quá mạnh, cũng không ai
chú ý tới nơi này. Lại nhìn thoáng qua nữ nhân trên giường, thần thức Tần Lập
trực tiếp tiến vào kinh mạch nàng, không gặp được chút chống cự nào liền tiến
vào đan điền. Tần Lập lại bị phát hiện của mình làm hoảng sợ.

Nữ nhân này dĩ nhiên là võ giả cảnh giới
Đan Nguyên Anh Hóa.

Nhưng Tần Lập lại không cảm giác được bất
kỳ dao động nguyên lực nào từ trên người nữ nhân này.

Như vậy, công pháp nữ nhân này tu luyện,
cũng không bình thường.

Tần Lập trong lòng thầm cảnh giác. Thế lực
Thánh Hoàng quả nhiên không đơn giản, ngay cả nữ nhân nơi này đều có thể tu
luvện công pháp cao cấp như thế, càng đừng nói đến đám con cháu dòng chính
trong Thánh Hoàng lĩnh vực.

Tần Lập nghĩ rồi, thân hình chợt lóe, chậm
rãi biến mất trong không khí. Không có bất kì người nào phát hiện Tần Lập rời
đi.

Cũng không thể trách được bọn họ quá lơ là,
phàm là người Hồng Ngọc đích thân ra tay đối phó, còn chưa từng có ai có thể
sống sót rời trang viên này.

Tần Lập không đi tới nơi Cơ Ngữ Yên, bởi vì
nơi đó rất có khả năng phòng vệ nghiêm ngặt. Dù sao buổi tối ngày mai hôn lễ
mới có thể cử hành, thừa cơ hội này nhìn xem nơi này có Thiên Huyền Thảo hay
không rồi tính.

Thiên Huyền Thảo, chỉ có một công hiệu là
tăng cường công lực. Mỗi một gốc Thiên Huyền Thảo một ngàn năm, có thể gia tăng
500 năm công lực. Nếu nơi này thật sự sinh trưởng Thiên Huyền Thảo, như vậy tất
nhiên sẽ được người trong Thánh Hoàng lĩnh vực coi là linh dược cấp bậc tối
cao, khẳng định là được bảo hộ không kém dựa theo tin tức lúc trước Tây Qua
thăm dò được, trực tiếp đi phía sau núi Thánh Hoàng lĩnh vực. Ngọn núi này thật
lớn, Tần Lập cùng lúc phải tránh trạm gác ngầm, mặt khác còn phải tìm kiếm.

Cho nên, thẳng đến vài canh giờ sau, sắc
trời đã tối đen mới có thể tìm được một nơi rất lớn địa thế bằng phẳng ở sau
núi. Thủ vệ nơi này cực kỳ nghiêm ngặt, gần như ba bước một người năm bước một
trạm gác. Hơn nữa, mỗi người đều tập trung tinh thần đứng đó, không ai nói
chuyện với nhau.

Trong lòng Tần Lập khẽ động, thầm nghĩ nơi
này đại khái là vườn thuốc của Thánh Hoàng lĩnh vực.

Tuy nhiên nhiều thủ vệ như vậy, nếu cứng
rắn xông lên, khẳng định sẽ bị phát hiện. Trời mới biết có lão quái vật cảnh
giới Lôi Kiếp nào trốn nơi này hay không.

Tần Lập nghĩ trong lòng, cẩn thận nấp trên
tán cây một cây đại thụ, cẩn thận quan sát tình huống bên này.

Trước và sau giữa đêm, Tần Lập rốt cục phát
hiện quy luật đám người này đổi khác. Mỗi một nửa canh giờ, bọn họ sẽ đổi một
lần, lúc đổi gác gần như loại không có kẽ hở. Cũng chính là người bên kia tới
thay, bên này mới có thể rời đi.

Xem ra, muốn xông vào là không có cơ hội
gì. Tần Lập không khỏi chuyển ánh mắt về một phương hướng khác của vườn thuốc.
Vườn thuốc này kéo dài về bên trong, kéo đến tận một vách núi cao.

Vách núi này cao khoảng ba, bốn trăm thước,
trên đỉnh cũng có thủ vệ nhưng lại chỉ có bổn người. Mà bọn họ tuần tra dọc
theo vách núi thật dài đi tới đi lui nhìn xuống cảnh tượng vườn thuốc phía
dưới. Tuy rằng bóng đêm tối om, nhưng đối với những người này mà nói trời tối
hay sáng cũng không khác gì nhiều. Bởi vì bọn họ dựa vào cảm giác với tiếng
động, mà không chỉ dùng mắt nhìn. Đây kỳ thật cũng là phương pháp chung của võ
giả cao cấp.

Tần Lập quyết định liền theo vách núi kia
bắt đầu. Thân hình khẽ động, Tần Lập biến mất trong bóng đêm mịt mờ, ngay sau
đó xuất hiện trên vách núi kia. Tránh khỏi bốn trạm gác di động, thân thể Tần
Lập như một con thằn lằn, dán sát vách núi chậm rãi bò xuống.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.