Kho báu của vua Solomon - Chương 06 phần 1

Chương 6: CON ĐƯỜNG CỦA VUA XOLOMONG

Vừa từ hang núi bước ra một bãi trống tuyết phủ lấp
lánh dưới mặt trời, chúng tôi đã lập tức dừng lại. Tôi nghĩ trong chúng tôi ai
cũng cảm thấy ngượng ngùng vì vừa rồi đã tỏ ra hèn yếu khi nhìn thấy xác chết.

- Tôi quay lại hang núi, - Henry nói.

- Để làm gì? - Huđơ hỏi.

- Tôi có cảm giác như... như đó là em trai tôi. -
Henry đáp, giọng hồi hộp.

Cho rằng rất có thể là như thế, tất cả chúng tôi cùng
quay lại để xem có đúng hay không. Lúc đầu, vì vừa ở ngoài nắng lóa và quen
nhìn tuyết trắng, chúng tôi không nhìn thấy gì trong hang mờ tối. Nhưng một
chốc sau, khi đã quen với bóng tôi, chúng tôi thận trọng đi về phía xác chết.

Henry quỳ xuống, nhìn chăm chú vào mặt người chết.

- Lạy Chúa! - Ông kêu lên nhẹ nhõm. - Đây không phải
là George!

Tôi cũng đi đến và quan sát kĩ lưỡng. Đó là một người
đàn ông cao, đã đứng tuổi, có khuôn mặt thanh tú và chiếc mũi khoằm, bộ ria mép
dài đen và mái tóc đen điểm bạc. Da của ông ta rất vàng và dán chặt vào khuôn
mặt đã khô héo. Trên người ông không có một thứ quần áo nào, ngoài chiếc quần
đang mục nát và đã rách bươm từ lâu. Cổ ông ta mang một cây thánh giá bằng ngà
voi.

- Đây có thể là ai được nhỉ? - Tôi ngạc nhiên thốt
lên.

- Không lẽ ông không đoán ra à? - Huđơ hỏi.

Tôi lắc đầu.

- Còn ai vào đây nữa, nếu không phải là Hoxe
Xenvextra!

Không thể thế được! - Tôi thì thầm bằng giọng đứt
quãng vì hồi hộp. - Ông ta chết cách đây đã ba trăm năm!

- Thì có gì đáng lạ? - Huđơ bình thản đáp. - Giữa cái
lạnh thế này, ông ta có thể yên tâm ngồi như vậy thêm ba nghìn năm nữa. Nhiệt độ như ở đây, máu
và thịt có thể giữ tươi suốt đời, như thịt bò ướp Tân Tây Lan vậy. Ánh sáng mặt
trời không lọt được vào đây, cũng chẳng có con thú nào tới tìm mồi, bởi vì ở
đây chẳng hề có sinh vật nào sinh sống. Không còn nghi ngờ gì nữa, người nô lệ
mà Xivenxtra nhắc đến trong thư, đã cởi quần áo và để xác ông ta
lại đây, vì hắn không còn đủ sức để chôn cất. Ông hãy nhìn đây! - Huđơ cúi
xuống nhặt một mẩu xương được mài nhọn có hình thù khá kì dị.- Đây là cái mà
ông ta dùng để vẽ tấm bản đồ.

Chúng tôi quá ngạc nhiên vì sự khám phá này, đến nỗi
quên cả những nỗi bất hạnh đang phải chịu. Tất cả những điều ấy có vẻ như hoàn
toàn phi lý. Chúng tôi đứng lặng, chăm chú nhìn mẩu xương và cái xác của ông
già Bồ Đào Nha.

- Hãy nhìn kia, - Cuối cùng Henry lên tiếng, chỉ vào
một vết thương nhỏ in mờ mờ trên tay trái của Xinvextơra. - Ông ta lấy máu từ
đây để viết thư. Trong đời mình, đã có ai từng thấy một cảnh như thế này chưa?

Bây giờ thì không còn nghi ngờ gì nữa: Trước mắt chúng
tôi là Hoxe Xenvextra. Thú thật rằng tôi cảm thấy rờn rợn trong người.

Vâng, trước mặt chúng tôi đang ngồi cái con người cách
đây gần mười thế hệ đã vẽ bản đồ dẫn chúng tôi hôm nay vào hang núi này. Tôi
đang giữ trong tay mình mẩu xương thô kệch mà ông ta đã dùng để viết bức thư
lúc hấp hối, nhìn thấy chiếc thánh giá mà khi chết, ông ta đã đưa lên đôi môi
giá lạnh của mình.

Nhìn xác chết, tôi hình dung khá rõ trong đầu đoạn kết
của tấn bi kịch.- Hình dung thấy một người du khách đang chết dần trong cảnh cô
đơn vì đói và lạnh, nhưng lại muốn truyền cho người khác biết điều bí mật vĩ
đại của mình. Thậm chí, tôi còn có cảm giác như trong nét mặt khắc khổ của ông
ta, tôi nhìn thấy đôi nét giống với người bà con xa xôi của mình, tức là ông
bạn Xinvextơra tội nghiệp của tôi, người đã chết trên tay tôi cách đây hai mươi
năm. Cũng có thể Đấy chỉ là do tôi tưởng tượng ra. Nhưng dù sao thì con người
ấy vẫn đang ngồi kia trước mặt chúng tôi, như một lời cảnh cáo đáng sợ cho tất
cả những ai coi thường thần số mệnh, dám hé bức màn bí mật của tạo hóa. Hàng
nghìn năm sẽ trôi qua, nhưng ông ta vẫn tiếp tục ngồi đấy với dấu ấn của Thần
chết trên mặt để làm kinh hoàng những người du khách ngẫu nhiên, như chúng tôi,
dám đến hang núi này để quấy rầy sự yên tĩnh của ông ta. Mặc dù đang sắp chết,
vì đói và rét, cảnh tượng này đã làm chúng tôi xúc động đến tận đáy sâu của tâm
hồn.

- Ta đi khỏi đây thôi, - Henry khẽ nói. - A mà khoan!
Chúng ta sẽ để lại cho ông ấy một người bạn cùng cảnh ngộ bất hạnh để san bớt
sự đơn độc.

Rồi ông bế xác Venfogen đến đặt cạnh nhà quý tộc già
Xinvextơra. Sau đó ông cúi xuống giật mạnh chiếc dây đã bị mục cùng chiếc thánh
giá treo trên cổ ông ta. Henry không tháo cởi vì ngón tay ông lạnh cóng. Tôi
nghĩ rằng ông còn giữ chiếc thánh giá ấy đến bây giờ. Còn tôi thì lấy mẩu xương
đã được dùng thay bút. Bây giờ nó hiện đang nằm trước mặt tôi, trên bàn làm
việc. Thỉnh thoảng tôi vẫn dùng nó để kí tên mình.

Để lại người da trắng dũng cảm của thời xa xưa và anh
chàng người Gốttentốt tội nghiệp canh giữ sự im lặng vĩnh cửu của băng tuyết
nguyên thủy, rồi hoàn toàn kiệt sức, chúng tôi rời hang núi bước ra một khoảng
trống bằng phẳng phủ đầy tuyết óng ánh dưới mặt trời rực rỡ, và đi tiếp. Sâu
trong lòng, mỗi người chúng tôi đều nghĩ rằng chẳng bao lâu nữa chúng tôi cũng
sẽ gặp một số phận như thế.

Đi được gần nửa dặm, chúng tôi lại gặp một khoảng
trống bằng phẳng khác và phát hiện thấy đỉnh núi cao nhất không nằm ở chính
giữa như chúng tôi đã tưởng khi còn ở phía sa mạc. Vì sương mù buổi sáng quá
dày, chúng tôi không thể nhìn thấy những gì ở phía dưới. Nhưng chẳng bao lâu
sau sương mù tan, và chúng tôi nhìn thấy một bãi cỏ xanh ngay sát phần núi bị
tuyết bao phủ. Bãi cỏ ở phía dưới, cách chúng tôi gần bốn trăm mét và có một
con suối nhỏ chảy qua. Nhưng đấy chưa phải là tất cả: trên bờ suối, độ mươi, mười
lăm con sơn dương loại lớn đang nằm sưởi dưới ánh mặt trời. Một khoảng xa như thế,
tất nhiên chúng tôi không thể xác định chúng thuộc nhóm nào.

Thật khó mà diễn tả hết sự vui mừng của chúng tôi khi
nhìn thấy chúng. Đó là thức ăn của chúng tôi, thức ăn không hạn chế số lượng,
đành rằng trước hết cần phải bắn chúng chết đã.

Đàn sơn dương ở cách xa chúng tôi ít nhất cũng năm
trăm mét, nghĩa là quá xa, thậm chí đối cả với một người bắn giỏi, mà mạng sống
của chúng tôi lại phụ thuộc vào phát súng đầu tiên này.

Chúng tôi vội vàng hội ý với nhau. Không thể nghĩ tới
việc bò lại gần hơn, vì gió thổi về phía đàn sơn dương và chúng sẽ đánh hơi
biết. Vả lại, dù thận trọng đến đâu, chúng tôi cũng không thể giấu mình nổi
giữa nền tuyết trắng xóa.

- Thế thì đành phải bắn từ đây thôi, Henry nói. - Có
điều nên chọn loại súng nào, “Winchester” hay “Express”. Ông nghĩ thế nào, ông
Quotécmên?

Đó là một vấn đề quan trọng và không dễ giải quyết.
Loại súng “Winchester” có hộp đạn (chúng tôi có hai khẩu, Ambov giữ một khẩu,
khẩu kia của Venfogen giờ cũng do Ambov giữ nốt), có thể bắn xa một nghìn mét;
còn loại “Express” hai nòng chỉ bắn được hơn ba trăm năm mươi mét. Xa hơn hơi
mạo hiểm, vì có thể không trúng đích. Nhưng nếu trúng, con vật dễ bị chết hơn.
Tôi đắn đo và cuối cùng quyết định phải liều bắn bằng súng “Express”. - Mỗi
người sẽ bắn con trước mặt mình, - Tôi nói, - Nên ngắm vào ngực hoặc cao hơn
một tí. Còn cậu, Ambov, cậu sẽ ra hiệu để chúng tôi bóp cò cùng một lúc.

Tiếp đến là im lặng. Cả ba chúng tôi cùng cố ngắm bắn
thật trúng, vì biết rõ cùng với phát súng ấy, số phận chúng tôi sẽ được quyết
định.

- Một hai... bắn! - Ambov ra lệnh bằng tiếng Dulux, và
hầu như cùng một lúc cả ba khẩu cùng nổ vang.

Trong mấy giây, trước mặt chúng tôi treo lửng lơ ba
đám khói xanh, và tiếng súng nổ nối nhau vọng lại rất lâu, phá tan sự yên tĩnh
của tuyết trắng. Rồi khói tan - Ôi, sung sướng thay! - Chúng tôi nhìn thấy một
con sơn dương đực to lớn đang nằm ngửa, đạp đạp chân trong cơn hấp hối. Bây giờ
thì không còn lo chết đói nữa. Chúng tôi đã được cứu sống! Mặc dù hoàn toàn
kiệt sức, chúng tôi cùng kêu to sung sướng và lao về phía dưới theo dốc núi phủ
tuyết. Mười phút sau, trước mặt chúng tôi đã thấy tim và gan con vật. Nhưng bây
giờ lại nẩy ra một vấn đề mới: Không có củi để nhóm lửa nướng thịt! Chúng tôi
thất vọng, nhìn nhau một cách buồn bã.

- Đứng trước cái sống và cái chết, - Huđơ nói - con
người không nên kén chọn quá. Chúng ta sẽ ăn thịt sống!

Trong hoàn cảnh của chúng tôi quả không còn lối thoát
nào khác. Cái đói dày vò chúng tôi đến mức đề nghị ấy không làm ai ghê tởm,
điều nhất định sẽ xảy ra trong những trường hợp khác.

Chúng tôi vùi tim và thận sơn dương trong tuyết một
chốc để chúng nguội hẳn, rồi đem rửa sạch trong nước suối lạnh băng và bắt đầu
ăn.

Bây giờ, khi viết những dòng này, tôi cảm thấy đó là
một điều kinh khủng, nhưng phải thú thật rằng, lúc ấy tôi cảm thấy mình chưa
bao giờ được ăn một cái gì ngon như thế. Chỉ cần mười lăm phút sau, chúng tôi
đã trở thành những người khác hẳn, đến mức khó nhận ra: ai cũng tươi tỉnh, sức
lực được hồi phục và máu trong cơ thể đã bắt đầu đập mạnh trở lại. Tuy nhiên,
biết rằng đang đói mà ăn quá nhiều sẽ gây ra những hậu quả gì, chúng tôi tỏ ra
rất thận trọng, chỉ ăn vừa đủ và biết dừng lại đúng lúc, khi còn cảm thấy đói.

- Lạy chúa! - Henry kêu lên. - Con vật này đã cứu ta
thoát chết. Ông Quotécmên, đây là con gì đấy nhỉ?

Tôi đứng dậy đi lại gần con vật để nhìn kĩ và còn chưa
tin hẳn rằng đấy là sơn dương.

Nó to không kém con lừa, lông dày màu nâu với những
đường vằn đỏ mờ mờ, sừng lớn và cong về phía sau. Tôi chưa bao giờ gặp loài vật
nào như thế này, nhưng về sau tôi biết dân bản xứ gọi nó là “inco”. Đây là một
loài hiếm thấy thuộc họ sơn dương, chỉ có ở những vùng núi rất cao, nơi không
một giống vật nào khác sinh sống. Con vật của chúng tôi bị bắn ngay vào ngực.
Khó mà nói ai bắn, nhưng tôi nghĩ rằng Huđơ, nhớ lại phát súng kì diệu đã giết
chết con hươu cao cổ ngày nào, chắc đang thầm cho rằng mình đã lập nên chiến
công này. Tất nhiên không ai tranh cãi với ông ta về điều ấy.

Vì mải ăn, chúng tôi không chú ý mình đang ở đâu.
Nhưng sau khi đã làm thỏa mãn cái đói khủng khiếp, chúng tôi bắt đầu quan sát
xung quanh và sai Ambov chọn cắt những phần thịt ngon nhất để mang theo. Lúc ấy
đã là tám giờ sáng, không khí trong suốt, sạch sẽ và có cảm giác như mặt trời
đã hút hết làn sương buổi sáng dày đặc vào lòng mình. Tôi bất lực không thể nào
miêu tả nổi bức tranh hùng vĩ đang trải ra trước chúng tôi. Phía sau, cao trên
đầu chúng tôi là đỉnh phủ tuyết của núi Vú nữ hoàng Xava, còn phía dưới, cách
chỗ chúng tôi đứng khoảng một nghìn năm trăm mét, kéo dài hàng mấy dặm là cánh
đồng quê tuyệt diệu. Ngay trước mặt là một dòng sông rộng uốn mình giữa những
ngọn đồi, những cánh đồng và những khu rừng rậm màu xanh thẫm. Phía trái dòng
sông là những đồng cỏ rộng mênh mông tầm mắt không bao quát hết, nơi thấp
thoáng những đàn súc vật mà từ xa chúng tôi không phân biệt nổi là đã được con
người thuần hóa hay còn hoang dại. Phía chân trời xa có những ngọn núi xanh
nhấp nhô. Bên phải, địa hình bằng phẳng hơn. Những ngọn đồi giống nhau nằm xen
kẽ với những vệt cánh đồng kéo dài đã được canh tác.  Ở đấy có những
nhóm nhỏ gồm những ngôi nhà đơn sơ có mái hình tròn gộp lại. Những đỉnh núi
trông như đỉnh Anpơ, đứng lặng trong vẻ trang nghiêm lộng lẫy được trang điểm
bằng những vòng tuyết trắng dưới ánh mặt trời tươi vui rực rỡ. Tất cả toát lên
một niềm hạnh phúc đầy sức sống.

Chúng tôi rất lấy làm ngạc nhiên khi cả vùng đất đang
trải ra trước mặt nằm ở độ cao ít nhất là một nghìn mét so với sa mạc mà chúng
tôi đã vượt qua, và tất cả các con sông đều chảy từ phía nam sang phía bắc.
Trước đây, lúc phải chịu những thử thách ghê gớm, chúng tôi đã biết được rằng
suốt cả dải bờ phía nam của dãy núi không hề có một giọt nước nào, trong khi đó
thì ở phía bắc, như chúng tôi bây giờ được thấy, lại có rất nhiều khe suối,
phần lớn đổ vào dòng sông rộng đang ngoằn ngoèo uốn khúc đưa nước vào sâu trong
nội địa.

Chúng tôi ngồi, im lặng chiêm ngưỡng cảnh đẹp kì diệu.
Henry là người đầu tiên phá tan sự im lặng đó.

- Này, ông Quotécmên, - ông nói với tôi, - Xenvextơra
có đánh dấu Con đường Vĩ đại của vua Xolomon trên bản đồ không?

Tôi gật đầu, vẫn tiếp tục ngắm nhìn phong cảnh.

- Nếu vậy ông hãy nhìn đây. - Henry đưa tay chỉ chếch
về bên phải một ít. - Nó kia!

Tôi và Huđơ nhìn theo và thấy ở cách không xa chúng
tôi có một con đường lớn mà lúc đầu chún tôi không nhận ra, vì đi đến đồng
bằng, nó quay ngang và khuất sau những ngọn đồi nhấp nhô. Kể cũng lạ là điều ấy
không làm chúng tôi ngạc nhiên lắm, có thể vì sau tất cả những cái được chứng
kiến, chúng tôi đã để mất hết khả năng ngạc nhiên chăng? Thậm chí chúng tôi
cũng chẳng thấy rằng đó là điều không thể giải thích nổi. Rằng ở một đất nước
còn hoang dã không ai biết đến lại có thể có một con đường ghép đá bằng phẳng
như những con đường cổ La Mã. Lúc ấy chúng tôi coi đó như một điều hoàn toàn
bình thường.

- Tôi nghĩ con đường phải đi ngang gần đâu đây ở bên
phải chúng ta, - Huđơ nói, - Ta thử tìm xem sao.

Đó là một lời khuyên khá thông minh, và xuống suối rửa
ráy xong, chúng tôi lại đi tiếp. Thời gian đầu chúng tôi phải đi trên những
tảng đá lớn và những bãi trống phủ đầy tuyết, cuối cùng, sau khi đã đi được
chừng một dặm, chúng tôi lên đến đỉnh một ngọn đồi nhỏ và nhìn thấy con đường
nằm ngay dưới chân mình.

Đó là một con đường rải đá tuyệt diệu ăn sâu vào núi,
rộng ít nhất cũng phải mười lăm mét, chắc được chăm sóc cẩn thận vì còn rất
tốt. Lúc đầu chúng tôi tưởng nó bắt đầu ngay từ chỗ chúng tôi đứng, như khi đi
xuống, quay lại nhìn về phía núi Vú nữ hoàng Xava, chúng tôi thấy nó còn ngoằn
ngoèo vươn lên cao, nhưng lại bỗng biến mất cách chúng tôi độ một trăm bước.
Tiếp đó, tất cả bề mặt của chân núi được phủ bằng đá tảng và tuyết như trước.

- Theo ông thì thế này là thế nào? - Henry hỏi tôi. -
Con đường biến đi đâu?

Tôi lắc đầu không giải thích nổi.

- Tất cả rất dễ hiểu! - Huđơ nói. Tôi tin chắc đã có
thời con đường này chạy vượt qua núi, xuyên qua sa mạc. Nhưng dần dần, vì núi
lửa hoạt động, các nham thạch phun ra làm lấp một số đoạn trên núi, còn ở sa
mạc thì bị

- Ý kiến này nghe hoàn toàn có lý. - Ít ra là chúng
tôi không cãi lại Huđơ, và lại tiếp tục xuống núi. So với khi leo lên, bây giờ
đi xuống mới khác hẳn làm sao. Bây giờ chúng tôi no, và đi trên con đường tuyệt
diệu này quả không còn gì thích bằng, trong khi leo lên thì phải kéo lê từng
bước một, ngập sâu trong tuyết, hoàn toàn kiệt sức vì lạnh và đói. Nếu không
phải đau sót nhớ lại số phận đáng buồn của Venfogen và cái hang núi ảm đạm, thì
có thể nói chúng tôi cảm thấy hầu như hoàn toàn hạnh phúc, mặc dù đang đi vào
một đất nước đầy bí ẩn và không loại trừ cả nguy hiểm.

Càng đi xuống, không khí càng trở nên mát mẻ, dễ chịu,
và miền đất đang trải ra trước mặt càng làm chúng tôi ngạc nhiên thêm bằng vẻ
đẹp của mình. Còn về bản thân con đường thì phải nói rằng trong đời tôi chưa
bao giờ được thấy một công trình xây dựng nào tương tự, tuy Henry có khẳng định
rằng con đường vượt qua núi Xengotad ở Thuỵ Sĩ rất giống nó.

Ngày xưa, những người thiết kế con đường này đã không
để lại bất kì một trở ngại hoặc vật cản nào nằm chắn ngang nó. Một chỗ khi gặp một khe
núi chiều rộng gần một trăm mét, chiều sâu không ít hơn ba mươi mét, chúng tôi
thấy con đường được ghép bằng những tảng đá khổng lồ bào nhẵn, phía dưới có làm
vòm mái để thông nước. Con đường cứ thế vượt qua sông một cách vững tin và đầy
kiêu hãnh. Một chỗ khác, nó ngoằn ngoèo lượn theo bờ vực sâu hơn
một trăm năm mươi mét. Chỗ thứ ba, nó chui qua một đường hầm dài mười mét được
đục xuyên một mỏm đá nằm chắn ngang. Chúng tôi nhận thấy trên bức tường đường
hầm có chạm trổ rất nhiều hình nổi, phần lớn miêu tả các chiến binh mặc áo giáp
sắt đang điều khiển cỗ xe ngựa. Có một hình nổi đặc biệt xinh đẹp: phía trước
miêu tả một trận đánh, còn phía xa là những người thua trận đang bị bắt làm tù
binh.

Henry ngắm nhìn tác phẩm nghệ thuật này của thời cổ
đại một cách rất chăm chú.

- Tất nhiên có thể gọi đây là Con đường vĩ đại của vua
Xolomon, - ông nói,  - Nhưng theo nhận xét khiêm tốn của tôi thì chắc
chắn những người Ai Cập đã kịp đến trước Xolomon, vì bức tranh này rất giống
các tác phẩm nghệ thuật của thời Ai Cập cổ.

Đến trưa, chúng tôi đã đi được khá xa về phía dưới,
đến chỗ bắt đầu có cây. Lúc đầu chỉ gặp các bụi cây thưa, nhỏ, nhưng càng đi
xa, cây cối càng trở nên rậm rạp và xanh tốt. Cuối cùng là một rừng cây thưa mà
con đường xuyên qua. Cây ở đây có lá óng ánh bạc như những cây vẫn thấy ở dốc
núi Bàn Ăn ở Keptao. Điều này làm tôi rất ngạc nhiên vì tôi đã đi nhiều nhưng
chưa bao giờ thấy ở đâu có giống cây này, trừ ở Keptao.

- Ôi! - Huđơ kêu lên một cách sung sướng khi nhìn
những tán lá lấp lánh. - Củi ở đây nhiều quá! Đề nghị dừng lại và chuẩn bị nấu
ăn. Cái dạ dày của tôi đã từ chối không còn muốn tiêu hóa món thịt sống nữa
rồi!

Không ai phản đối, và thế là chúng tôi rẽ sang lề
đường, đi về hướng có con suối nhỏ đang róc rách bên cạnh, nhặt cành cây khô,
và chỉ mấy phút sau đã nhóm được một đống lửa tuyệt diệu. Chọn cắt từ số thịt
mang theo mấy miếng to ngon, và bắt chước những người Caphơ, xâu vào đầu que
nhọn, chúng tôi đem nướng chín rồi ăn một cách rất ngon lành.

Ăn no, chúng tôi châm tẩu hút rồi khoan khoái nằm
nghỉ, tận hưởng những giây phút thần tiên sau chừng ấy đau đớn và gian khổ. Bờ
suối mà chúng tôi đang nằm nghỉ được phủ một lớp dương xỉ cao dày, đây đó nhô
lên những túm lông trắng của những cây măng tây dại, mịn như chỉ thêu đăng ten.

Con suối chảy róc rách vui vẻ. Ngọn gió dịu dàng khẽ
lay động những tán lá màu bạc. Xung quanh là tiếng hót của bầy chim cu, và
những con chim có bộ lông sặc sỡ đậu trên cây, óng ánh như những viên đá quý.
Đây quả đúng là thiên đường! Ý nghĩ rằng những nỗi bất hạnh và những mối nguy
hiểm liên tiếp ập đến mà chúng tôi gặp dọc đường đi, đã lùi lại phía sau, và
rằng chúng tôi đã đi đến miền đất hứa mong đợi, vì cuối cùng là cảnh thiên
nhiên kì diệu đã làm chúng tôi ngây ngất, đến nỗi mọi người bỗng đứng im lặng
trong chốc lát.

Henry và Ambov ngồi cạnh nhau đang trò chuyện bằng thứ
tiếng Anh sai bét và bằng thứ tiếng Dulux cũng sai không kém. Tôi nằm trên tấm
thảm dương xỉ thoảng hương thơm nheo mắt ngắm nhìn họ. Bỗng nhận thấy Huđơ biến
đâu mất. Tôi đưa mắt nhìn quanh và thấy ông ta, người chỉ mặc chiếc áo sơ mi
đang ngồi bên bờ suối, nơi ông ta đã kịp tắm. Thói quen ưa sạch sẽ ở ông thuyền
trưởng mạnh đến nỗi đáng lẽ nằm nghỉ, ông ta đã say sưa chăm chút trang điểm
cho mình.

Ông ta đã kịp giặt sạch chiếc cổ áo hồ cứng, cẩn thận
giữ và phủi sạch chiếc áo khoác, áo Gile, chiếc quần dài đã bị rách, và buồn bã
lắc đầu ngắm nhìn vô số các chỗ sờn rách trên  đấy. Sau đó, cẩn thận
xếp quần áo vào một chỗ, Huđơ lấy một túm dương xỉ lau sạch đôi giày cáu bẩn.
Sau khi bôi lên giày một lớp mỡ mà ông ta đã cất giấu khi chúng tôi bắn chết
con incô, Huđơ bắt đầu đánh bóng cho đến lúc đôi giầy trở nên tử tế trở lại.
Tiếp đến, ngắm nhìn kĩ đôi giầy của mình qua chiếc kính một mắt, ông xỏ nó vào
chân, và lại tiếp tục làm cái công việc trang điểm công phu ấy. Lôi ra từ chiếc
túi nhỏ luôn đeo bên mình chiếc lược có gắn liền với một chiếc gương bé xíu,
thuyền trưởng Huđơ chăm chú ngắm nghía khuôn mặt mình. Có lẽ ông ta cảm thấy
không hài lòng và sau đó bắt đầu cẩn thận chải và vuốt vuốt mái tóc. Soi gương
một lần nữa, hình như vẫn chưa thật hài lòng lắm, ông ta sờ vào chiếc cằm mọc
đầy râu tua tủa vì đã mười ngày nay chưa cạo.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.