Duy Ngã Độc Tôn - Chương 281 - 282

CHƯƠNG 281:
NHỮNG LỊCH SỬ ĐÃ TỪNG MAI MỘT!

Kỳ thật những thứ
này ở Tần Lập xem ra, cũng thực dễ dàng hiểu được, cũng giống như mình ở triều
đình nhà Hạ kiếp trước, đến tột cùng có tồn tại hay không cũng bị tranh luận vô
số năm. Thời gian là vô tình nhất cũng là vũ khí đáng sợ nhất trên đời này, mặc
kệ vô cùng cường đại đến mức nào, chung quy đều cũng bị thời gian vô tình hủy
diệt. Sau đó dần dần sẽ không còn người nào biết: nó đã từng tồn tại trên đời!

Cho nên, ở trong
đầu Tần Lập, Hô Diên Bác từng cảm thán phát ra một câu, đó chính là: không quản
ngươi đã từng huy hoàng đến cỡ nào, đều dần dần sẽ bị người ta quên lãng!

Thời đại Thượng cổ
suy vong, trên thực tế vẫn có liên quan tới Vực Ngoại Thiên Ma, tuy nhiên, đó
chỉ là hậu duệ của Vực Ngoại Thiên Ma.

Vực ngoại Thiên Ma
đã từng mạnh mẽ đến không ai bì nổi. Hậu duệ của bọn họ cũng cường đại như
trước, nhưng chỉ vì huyết mạch không được tinh thuần, nên nếu so với tổ tiên,
bọn họ kém hơn không ít. Tuy nhiên trong thực tế, mối cừu hận với cường giả
trên bản xứ Thiên Nguyên Đại Lục này, nhưng vẫn kéo dài đến nay! Mà địa phương
tập trung hậu duệ của Vực Ngoại Thiên Ma nhiều nhất, đó là... vùng đất cực Tây!

Rất nhiều hậu duệ
Vực Ngoại Thiên Ma có huyết thống tương đối thuần khiết, đều nhận được trí nhớ
truyền thừa từ tổ tiên. Cho nên, ở thời điểm thời đại văn minh cổ huy hoàng
nhất, đám người mắt tím đó, lại một lần nữa phát động một trường đại chiến có
một không hai! Trận chiến tranh này, trực tiếp làm cho gần như tất cả người con
ngươi màu tím đều tử vong và... dẫn tới thời đại thượng cổ suy sụp!

Chỉ có điều, vào
thời điểm đó rất nhiều gia tộc và môn phái thời thượng cổ, đều đã thông qua các
loại phương thức tìm được rất nhiều địa phương thần bí, ở các địa phương đó
sinh sống sinh sôi nảy nở.

Tỷ như địa phương
thần bí Huyền Đảo nổi tiếng này, chính là như thế! Cũng chính vì vậy, bảy thế
lực đại siêu cấp trên Huyền Đảo, đều gần như là không biết gì về trường đại
chiến thời đại cổ đó, bởi vì trước khi chiến tranh bắt đầu, bọn họ đều đã tiến
vào Huyền Đảo đóng quân trụ lại.

Tuy rằng ngẫu nhiên
rời Huyền Đảo ra ngoài, cũng sẽ có nghe phong phanh chuyện ấy, nhưng tại địa
phương này, thật sự giống như chốn bồng lai tiên cảnh, bản thân nó cũng đã
chiếm một một vùng đất cực kỳ rộng lớn, bọn họ càng ưa thích ở Huyền Đảo phát
triển. Bởi vì ở thời đại cổ lúc đó bảy thế lực đại siêu cấp này cũng chỉ là thế
lực nhỏ yếu mà thôi!

Cuối cùng nói đến
Hoàng Kim Cung này đã trải qua thời đại thái cổ, kết quả sau đó lại trải qua
thời thượng cổ đại, đều đã từng tham gia trong hai lần đại chiến đó!

Thời điểm chiến
tranh thời thái cổ, Hoàng Kim Cung đã nắm trong tay ngành luyện kim vượt bậc.
Người đó là hậu nhân của Hô Diên Bác, điện Hoàng Kim Cung thật lớn dùng để
phòng ngự, quả thực chính là pháp bảo siêu cấp, trận pháp đó đơn giản nhưng
cường đại, rất khó bị tấn công vào!

Tần Lập thấy tất cả
linh thủy lưu động bên ngoài, đều là nằm dưới quyền khống chế của người năm đó
nắm giữ Hoàng Kim Cung, dùng bản lĩnh luyện kim mạnh mẽ, ép cực phẩm linh thạch
sinh sôi hóa thành linh thủy!

Khi Tần Lập đọc ký
ức trong đầu tới đây, khóe miệng hắn co giật hồi lâu, vẻ mặt thật khó coi, bởi
vì ngay vừa rồi hắn còn phạm phải một chuyện xa xỉ đến mức tận cùng, dùng linh
thủy do cực phẩm linh thạch hóa thành để tắm rửa. Lão tử quả thật là đệ nhất
nhân trong thiên hạ nha!

Tần Lập không còn
gì để nói, thầm nghĩ: nếu lão nhân Hô Diên Bác này còn sống, thấy một màn này
có thể bị tức chết lần nữa hay không?

Chiến tranh thời
thái cổ, Hoàng Kim Cung chủ yếu để tộc nhân bộ tộc họ Hô Diên dùng tránh tai
họa. Trong viện này cỏ cây hoa cảnh đều có linh tính siêu mạnh, cũng chính là
tài vật lưu lại từ thời điểm đó.

Mà theo thời gian
trôi qua, sau khi chiến tranh thái cổ chấm dứt, Hoàng Kim Cung rơi vào trên tay
một người con dâu Hô Diên gia, nhưng người nọ tâm thuật bất chính, ngầm mưu
toan hoàn toàn chiếm lấy Hoàng Kim Cung, muốn hủy diệt mọi dấu vết có liên quan
tới Hô Diên gia trên Hoàng Kim Cung.

Hô Diên Bác đã ngủ
sâu không biết bao nhiêu năm mới tỉnh lại, giận dữ giết chết người nọ, rồi sau
đó Hoàng Kim Cung tự động bay đi. Tới thời thượng cổ, Hoàng Kim Cung cũng đã
thành một cái truyền thuyết. Chỉ có những người tài giỏi, cùng những hậu duệ
của Vực Ngoại Thiên Ma sống sót sau chiến tranh thái cổ là biết nó tồn tại.

Hơn nữa đều thèm
nhỏ dãi kiện chí bảo ba thước này. Thử nghĩ xem cung điện thật lớn này có thể
cứng rắn kháng cự lại cả Vực Ngoại Thiên Ma công kích suốt một canh giờ mà
không bị phá hủy, ai mà không muốn?

Chỉ có điều Hô Diên
Bác mang theo Hoàng Kim Cung ẩn vào một địa phương thần bí, đó là trên đỉnh
Huyền Vũ phong ở Huyền Đảo này! Không ai có thể tìm thấy.

Nói tiếp, ở thời
điểm chiến tranh thời đại cổ bùng nổ, Hoàng Kim Cung tổng cộng xuất hiện ba
lần. Hô Diên Bác đối với Vực Ngoại Thiên Ma hận ý rất sâu đậm, cho nên mỗi lần
Hoàng Kim Cung xuất hiện, đều có rất nhiều hậu duệ của Vực Ngoại Thiên Ma tử
vong!

Cung điện Hoàng Kim
khổng lồ này, không biết nghiền ép chết bao nhiêu người con ngươi màu tím. Cũng
vì thế, trong trường chiến tranh ở thời đại cổ kia, Hoàng Kim Cung trở thành
cơn ác mộng của tất cả người con ngươi màu tím. Đồng dạng, ở Thiên Nguyên Đại
Lục này cũng trở thành một trong những bảo vật mơ ước nhất trong mắt đám hậu
duệ đó!

Hô Diên Bác sau khi
liên tục kích phát Hoàng Kim Cung băng ngang đại lục, tác chiến khắp nơi, sau
đó linh hồn lão cũng tiêu hao thật lớn. Hơn nữa, loại tiêu hao này là không thể
tái sinh!

Rốt cục, sau lần
thứ ba Hoàng Kim Cung ra tay diệt sát đám người con ngươi màu tím, Hô Diên Bác
dùng chút hơi thừa trở lại Huyền Đảo, hạ lạc xuống đỉnh Huyền Vũ phong này,
không tới mấy trăm năm sau linh hồn liền tan thành mây khói! Tần Lập đã gặp
hiện nay chỉ là một chút thần thức của lão mà thôi!

Nhưng chỉ một chút
thần thức này, lại có thể trong suốt thời gian mấy vạn năm từ hậu kỳ thời đại
cổ đến nay, còn có thể điều khiến Hoàng Kim Cung mỗi bảy mươi năm, rơi xuống
trên đài Huyền Vũ một lần, mục đích một là duy trì tinh túy của thời đại thái
cổ cùng thời thượng cổ tới nay, hai là tìm một truyền nhân thích hợp, vì thế Hô
Diên Bác mới kéo dài hơi tàn tới nay.

Mấy trăm năm trước
một chút thần thức của lão, cũng sắp tan thành mây khói rồi. Chỉ có điều vô số
năm qua, nhìn thấy qua rất nhiều thiên tài kinh thế hãi tục, nhưng không có một
người nào có thể được lão hoàn toàn xem trọng. Mãi tới nay, lão cũng không nghĩ
tới mình sẽ nhận được chút ngạc nhiên vui mừng nào, nhưng khi Tần Lập xuất
hiện, thật sự khiến lão cảm giác được thật sự vui mừng, càng khiến lão mừng rỡ
khôn xiết, là bản thân con người của Tần Lập!

Không ngờ là một
người ngoài số mạng! Hơn nữa không phải là con ngươi màu tím! Nếu không dù có
dùng hết hơi tàn lão cũng phải giết chết Tần Lập ngay tức thì! Thêm vào đó
chính là chiến kỹ của Tần Lập tu luyện, không ngờ lại là chiến kỹ của thời thái
cổ!

Chiến kỹ này đối
với Hô Diên Bác tồn tại đã vô số năm mà nói, quả thực rất quen thuộc cũng quá
xa lạ. Trong trí nhớ của lão về chuyện thời thái cổ, đều đã bắt đầu mơ hồ, chợt
nhìn thấy Tần Lập sử dụng chiến kỹ thời thái cổ này, thậm chí lão nghĩ đến năm
tháng lão đã từng huy hoàng năm xưa, thấy lại thời chính mình oai phong thét
gió gọi mưa!

Cho nên, lão mới để
cho Tần Lập xông vào trong, nếu không đừng nói là Tần Lập, cho dù mười vạn tên
Chí Tôn cùng công kích Hoàng Kim Cung này, cũng đừng mơ tưởng phá vỡ được sóng
liên kết phòng ngự của Hoàng Kim Cung!

Đại biểu cho tác
dụng của thuật luyện kim đỉnh phong thời đại thái cổ, có thể phòng ngự chịu
đựng Vực Ngoại Thiên Ma công kích suốt một canh giờ, chính là cường đại như
thế!

Hô Diên Bác cuối
cùng chuyển hoàn toàn một chút thần thức của mình, rót vào trong đầu Tần Lập,
từ nay về sau, trên đời này liền không còn có cái tên Hô Diên Bác này nữa! Cũng
như câu nói lão đã từng nói qua: không quản ngươi từng huy hoàng đến mấy đi
nữa, đều sẽ bị người ta dần quên lãng.

Chỉ có điều loại
kết quả này với lão mà nói, cũng là một kết quả tốt nhất. Trong ký ức của lão
gồm tất cả tri thức sở học cả đời, toàn bộ đều gom trong một chút thần thức
này, truyền lại cho Tần Lập!

Chỉ cần Tần Lập
kiên định tu luyện tiếp tục không ngừng, như vậy một ngày nào đó, sẽ thay lão
tái hiện huy hoàng năm xưa! thậm chí... vượt hơn lão!

Tần Lập theo vùng
ký ức, đọc tới đây hắn cũng không kìm nổi nghĩ mà sợ một lúc lâu. Nếu vị thái
cổ tài ba Hô Diên Bác này, hơi có một chút tâm tư muốn tiêu diệt hắn, hôm nay
chính là kiếp số hắn khó

Tần Lập thậm chí
không cần điều động cái loại trí nhớ học thức pha tạp phong phú như mây trời
của Hô Diên Bác kia, chỉ dựa vào tưởng tượng của mình liền có thể biết, người
tài năng như thế, nếu muốn đoạt xá sống lại, tuyệt đối không phải là chuyện khó
khăn gì! Địa Tiên nha! Địa Tiên có được mười vạn hai ngàn năm tuổi thọ! Ai có
thể chống lại được?

Tuy nhiên, nỗi ngạc
nhiên vui mừng tự nhiên mà đến này cũng khiến Tần Lập kích động đến bủn rủn cả
người. Không thể tưởng được chí bảo thời đại thái cổ này, vượt qua thời gian
bao năm không ngờ lại rơi xuống trong tay mình!

Mặc dù, hiện tại
hắn còn chưa đủ thực lực để khống chế nó, nhưng không thể che dấu được, cái
loại cảm xúc vui mừng của Tần Lập hiện giờ!

Về phần nói nhóm
hậu duệ tài năng và Vực Ngoại Thiên Ma của thời thái cổ, ở trong mắt Tần Lập,
trên thực tế không có gì khác nhau:

- Người trong thiên
hạ, rộn ràng nhốn nháo cướp giật, đều là vì lợi.

Ở địa phương cực
Tây, xem ra là nơi tập trung những người tài năng cường thế năm kia. Mà Thôi
gia đã liều mạng truy đuổi tấm bản đồ thái cổ đó, vì thế không tiếc phái ra rất
nhiều tinh anh gia tộc công chiếm lãnh thổ thế tục, ở trong mắt Tần Lập hiện
tại cũng hoàn toàn có một ý nghĩa khác! Cái gọi là đứng ở góc độ bất đồng,
phương thức tiếp nhận vấn đề cũng không giống nhau.

Nếu nói trước đây
tầm nhìn của Tần Lập còn giới hạn trong Huyền Đảo, với các loại ân oán rối rắm,
thì hiện tại, ánh mắt của hắn đã nhìn xuyên thấu qua Thiên Nguyên Đại Lục khổng
lồ, dừng ở vùng cực Tây, vùng đất trong truyền thuyết! Từng huy hoàng như thế
sao có thể hoàn toàn mai một như vậy được?

Một khi đã như vậy,
ta nếu không thể chính mắt kiến thức một phen, làm sao có thể xứng đáng với cơ
hội ông trời tái sinh cho ta làm người?

Mấy thứ kia của Hô
Diên Bác trong đầu, trải qua thời gian hơn mười vạn năm, thật sự là quá phong
phú như biển cả mênh mông. Trong đó nhiều nhất chính là các loại công thức
luyện kim, mà phương diện này, Tần Lập căn bản là dốt đặc cán mai. Cho nên, hắn
nghĩ cũng không nghĩ tới chuyện đi nghiên cứu tinh luyện mấy thứ này.

Với sinh mạng có
hạn, đi học tập tri thức vô tận, ở Tần Lập xem ra, đây là vấn đề thực ngu xuẩn...
Nhất nghệ tinh nhất thân vinh, chỉ cần mình có thể tinh thông một môn, như vậy
cũng đủ rồi!

Hiện tại Tần Lập
giống như nắm trong tay chìa khóa của một cái kho báu thật lớn, hắn có thể mở
kho báu ra, nhưng muốn hiểu rõ hết những gì trong kho báu đó, thì gần như là
chuyện không có khả năng.

Nhưng có một chỗ
lợi ích thật lớn là từ nay về sau, tri thức về phương diện luyện kim, Tần Lập
nói chính mình là thứ hai, đương thời, tuyệt đối không ai dám xưng là thứ nhất!
Đương nhiên, chỉ giới hạn trên phương diện lý thuyết.

Tần Lập thông qua
kế thừa trí nhớ của Hô Diên Bác, biết được mỗi lần Hoàng Kim Cung buông xuống,
trên thực tế đều là mặt trước nhất của tòa chủ cung điện khí thế hùng vĩ kia,
giáng xuống đài Huyền Vũ, cũng chính là sau khi dùng linh thạch trong gian
phòng này, nhồi đầy vào cái máng ao hoàng kim, chủ cung điện tự động bay lên,
sau đó tiến hành mỗi bảy mươi năm một lần... Giải thi đấu Chí Tôn!

Tuy nhiên, lúc này
đây, nhất định là giải thi đấu Chí Tôn lần cuối cùng! Đương nhiên, nếu Tần Lập
nguyện ý vẫn còn có thể tiếp tục, đáng tiếc là Tần Lập không có tấm lòng vĩ đại
cao cả như Hô Diên Bác kia. Cho dù kế thừa, cũng phải ở trong phạm vi tự mình
khống chế! Kế thừa vô tư vô ích, chờ sau này chết rồi nói sau! Mà khiến Tần Lập
càng thêm hưng phấn là Hô Diên Bác ở trên đỉnh Huyền Vũ phong này, vào những
lúc rãnh rỗi nhàm chán còn nuôi mấy con sủng vật nhỏ.

CHƯƠNG 282:
CÁC SỦNG VẬT NHỎ MẠNH ĐẾN BIẾN THÁI!

- Sủng vật... nhỏ?

Khi ký ức trong đầu
Tần Lập hiện ra hình dáng mấy con gọi là sủng vật nhỏ này, cái loại vừa kinh
ngạc vừa vui mừng, thiếu chút nữa khiến hắn quá vui đến ngất đi! Hoàng Kim Cung
đích thật là một kiện trọng bảo, thậm chí có thể nói là một kiện chí bảo!

Thế nhưng vấn đề là
với năng lực của Tần Lập hiện giờ cũng chỉ có thể khống chế bộ phận gì đó cực
nhỏ, tỷ như nói... làm cho giải thi đấu Chí Tôn sau khi chấm dứt, trong phòng
chủ cung điện Hoàng Kim Cung sẽ hoàn toàn trống rỗng!

Ái chà... Chuyện
này, Tần Lập tự mình cũng hiểu có điều hơi quá đáng. Nhưng nếu không làm như
vậy, Tần Lập cảm thấy đó mới là sai lầm lớn nhất! Hiện tại hắn mới tới thực lực
gì chứ? Tần gia mới tới thế lực gì chứ? Dựa vào cái gì lại tặng những thứ tốt
cho người khác? Được rồi nhỏ mọn thì nhỏ mọn! Chính là không cho cái gì!

Trở lại chuyện
chính, Tần Lập muốn khống chế được chỉnh thể Hoàng Kim Cung to lớn này phi
hành, ít nhất cũng phải đạt tới cảnh giới toái đan thành anh, chuyện đó còn rất
xa.

Cái này thật giống
như một gã con cháu nhà giàu, người cha có được hàng tỉ tài sản, sau đó nói cho
hắn biết: chờ ta chết đi, ngươi có thể kế thừa một cái đế quốc thương nghiệp

Đây cũng đủ mê
người đi? Cho dù mỗi ngày phá sản, cũng xài không hết những thứ này. Nhưng vấn
đề là cần chờ đợi! Đối với Tần Lập mà nói, con đường trước mặt còn rất dài, tuy
rằng hắn mong đợi, nhưng thật sự không có lợi ích thực tế quá lớn gì đáng nói.

Mà mấy con sủng vật...
nhỏ này, Tần Lập mỗi khi nghĩ tới trong đầu không khỏi bội phục Hô Diên Bác với
cách gọi mấy con vật nuôi khủng bố kia. Khóe miệng hắn không kìm nổi co giật
một hồi.

Bảy con linh thú
mạnh mẽ đến cực hạn trong truyền thuyết trên Huyền Vũ phong kia, không ngờ là
thời điểm Hô Diên Bác đi vào Huyền Vũ phong, rãnh rỗi buồn chán nên nuôi mấy
con sủng vật nhỏ cho ở ngoài Hoàng Kim Cung! Nhất mãng nhất điêu nhị ưng tam
viên (Một mãng xà, một chim điêu, hai chim ưng, ba con vượn)...Không sai, chính
là bảy con này!

Đây quả thực làm
cho Tần Lập rất ngạc nhiên vui mừng không hết, nhất mãng nhị ưng cùng tam viên
kia tuy rằng Tần Lập còn không có nhìn thấy, nhưng thực lực của chim điêu này,
thực đúng là tên khốn làm cho Tần Lập nếm qua mùi khổ sở không ít!

Tuy rằng trốn thoát
đuổi giết của nó, nhưng trên thực tế, nếu Tần Lập muốn chiến đấu cùng Kim Điêu
to lớn này, chỉ sợ ngay cả một trăm chiêu đều không kiên trì được! Nếu không
dựa vào một thân khinh công xuất thần nhập hóa, ngay cả chạy trốn đều là mộng
tưởng!

Đến cuối cùng, vẫn
là cảm nhận được trên vách đá Huyền Vũ một khí tức cường đại khác, lúc đó con
Kim Điêu kia mới đầy lòng không cam chịu vỗ cánh bay đi. Nếu không Tần Lập thật
sự không nắm chắc được bao nhiêu phần, có thể bình yên vô sự trốn thoát dưới
công kích của con linh thú khủng bố này.

Mà hiện tại, chúng
nó đều được Hô Diên Bác giao cho mình! Đây mới là thứ hắn cần nhất hiện nay
nha!

Rốt cuộc Tần Lập
không kìm nổi lao ra ngoài Hoàng Kim Cung, bay lên không trung, đứng ở ngoài
kết giới lớn tiếng thét dài!

Tiếng thét dài của
Tần Lập kia trung khí mười phần, rất nhanh liền dẫn nổi lên một trận xao động
trên đỉnh Huyền Vũ Phong, từ rất xa ngoài mười mấy dặm, trong giây lát nổi lên
một khí thế cường đại đến cực điểm!

Một con vượn cực
lớn cả người trắng như tuyết, có tới ba thước cao, như một tia chớp trắng xóa,
hướng tới Hoàng Kim Cung nơi này bay tới, ở phía sau nó, còn có hai con vượn
lớn đồng dạng cả người trắng toát. Cả ba đều rống giận phóng ập tới Tần Lập!

Ở trong mắt chúng,
không ngờ có người dám giương oai trên địa bàn của chủ nhân, nơi mà ngay cả cho
tới bây giờ cũng không dám làm càn như vậy! Quả thực chính là... không thể tha
thứ!

Tuy nhiên, khi ba
con vượn lớn hùng hổ phóng tới, bỗng nhiên từ trên người Tần Lập, cảm giác được
một khí tức rất quen thuộc, bởi vì khí tức này đã ở cùng với chúng thời gian
hơn vạn năm trước!

Tần Lập cũng có vài
phần khẩn trương, cái loại áp lực như thực chất trên thân mình ba con vượn lớn
này, làm cho người ta có cảm giác như bị một đỉnh núi cao đè xuống! Thậm chí
khiến cho người ta cảm thấy hít thở không thông!

- Lại đây!

Hai mắt Tần Lập
bình tĩnh như bình thường, không có một tia dao động, lạnh nhạt nhìn ba con
linh thú khủng bố.

- Ngươi... Là ai?

Con vượn trắng lớn
đầu lĩnh kia, hai mắt bắn ra hai luồng tinh quang, vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc
nhìn Tần Lập, lại há mồm nói ra rõ ràng là ngôn ngữ nhân loại, thanh âm cũng
rất già nua, giống như đã trải qua muôn đời tang thương.

- Ta... là tân chủ nhân của các ngươi!

Tần Lập biết rằng ở trước mặt đám yêu quái sống vạn năm này, nói dối chỉ có
thể khiến cho đối phương phản cảm:

- Sư phụ của ta nói các ngươi là sủng vật của ông ấy. Mà ta, lại là người
thừa kế của sư phụ. Ông ấy nói, tặng tất cả các ngươi cho ta!

- Ngươi nói dối! Chủ nhân cho tới bây giờ chưa từng có người thừa kế!

Lão vượn màu trắng bên trái, thanh âm giòn tan như châu rơi vào chậu ngọc
lạc, nghe ra giống như một cô gái mười ba mười bốn tuổi bình thường!

- Tiểu muội! Đừng nói bậy! Trên người hắn có khí tức của chủ nhân!

Thanh âm nam nhân trẻ tuổi vang lên từ trong miệng con vượn lớn bên phải.

Hai mắt lão vượn màu trắng chợt bắn ra hai tia sáng mười phần áp bức, gắt
gao nhìn chằm chằm vào Tần Lập, đánh giá hắn hồi lâu, sau đó trong mắt nổi lên
một vẻ khinh thường, thản nhiên nói:

- Ta thừa nhận trên người ngươi có khí tức của chủ nhân. Nhưng, chỉ bằng
chút thực lực của ngươi hiện tại cũng muốn làm chủ nhân chúng ta sao! Còn kém
quá xa! Ngươi có truyền thừa của chủ nhân, ta sẽ không thương tổn ngươi, chờ
chừng nào ngươi... có thể điều khiển Cung Điện Hoàng Kim này bay lên đỉnh mây,
hãy đến làm chủ nhân chúng ta đi!

Lão vượn màu quay người lại, một thân thân thể cao lớn lông dài mịn trắng
như tuyết, dưới ánh mặt trời sáng lấp lánh, nó cũng không quay đầu lại phóng đi
về hướng khu rừng rậm trên đỉnh Huyền Vũ Phong. Thiếu nữ kia "Hừ!"
một tiếng cũng theo sau rất nhanh biến mất.

Con vượn lớn màu trắng thanh âm nghèn nghẹn trong miệng. Đúng là con vượn
lớn màu trắng có thanh âm của nam nhân trẻ tuổi kia, dường như bộ dáng rất có
hảo cảm với Tần Lập, lưu lại giải thích nói:

- Tiểu tử kia! Thực lực của ngươi... quả thật là quá yếu kém! Nếu muốn cho
chúng ta cam tâm tình nguyện nhận thức ngươi là chủ nhân, ngươi còn cần cố gắng
mới được!

Tần Lập vẻ mặt buồn hiu nhìn con vượn lớn màu trắng này, thầm nghĩ:

- Nếu ta sống hơn mười vạn năm, khẳng định sẽ lợi hại hơn các ngươi! Cũng
không nhìn lại xem ta mới bao nhiêu tuổi! Vốn tưởng rằng mình triệu tập bọn nó
lại đây... Hơi lộ ra một chút khí tức của Hô Diên Bác, bọn chúng sẽ điên cuồng
mừng rỡ nhận chủ. Xem ra trên người mình không có sẵn khí thế vương giả trong
truyền thuyết nha... Tần Lập tự giễu nghĩ.

Tuy nhiên Tần Lập lại nghĩ:

- Những "lão" linh thú này, đều là sống hơn mấy ngàn vạn năm,
dùng mắt của người kiếp trước mình mà xem, rõ ràng chính là một đám lão yêu
quái, nếu thật sự một chút tính cách cũng không có, vậy mới gọi là sự việc bi
thảm. Nghĩ vậy, Tần Lập hỏi:

- Vậy ngươi có thể nói các ngươi đã đạt tới thực lực gì không?

Con vượn lớn màu trắng nhếch miệng cười, đôi mắt chớp chớp, sau đó nói:

- Nếu dựa theo tiêu chuẩn võ giả nhân loại các ngươi, đại ca Bạch Trung Sơn
của ta đã là cảnh giới Phá Toái Hư Không, tiểu muội Bạch Trung Tuyết là Thiên
Tôn bậc cao, mà ta, ta hẳn là cảnh giới Thiên Tôn đỉnh phong!

Lúc này Tần Lập thật sự không kìm nổi thật hít một hơi khí lạnh, mắt nhìn
theo hướng lão vượn màu trắng đầu lĩnh biến mất kia, trong lòng cuồn cuộn nổi
sóng:

- Con bà nó! Khó trách không chịu nhận lão tử là chủ nhân, thì ra thực lực
đã đạt tới loại cảnh giới này! Đổi lại là ai, cũng không dễ dàng chịu nhận chủ
nha!

- Phá Toái Hư Không, không phải chỉ một lão vượn màu trắng là có thể đánh
cho Thôi gia một trong bảy thế lực đại siêu cấp Huyền Đảo kia tan tành? Đáng
tiếc người ta không theo ta!" Tần Lập có chút buồn bực nghĩ.

Tuy nhiên Tần Lập cũng biết gia tộc c kéo dài từ thời đại thượng cổ đến
nay, vị tất là không có xuất hiện cường giả Phá Toái Hư Không như vậy. Vấn đề
mấu chốt ở chỗ, loại chuyện này mấy người đó đều không thích lộ ra. Hơn nữa,
cho dù là bên trong Thôi gia, cũng vị tất có bao nhiêu người biết rõ chuyện
này.

Lúc này, con vượn lớn màu trắng lại nhếch miệng cười cười, nói:

- Ta gọi là Bạch Trung Hỏa! Ha ha! Chờ khi nào ngươi đạt tới cảnh giới toái
đan thành anh, thì ngươi sẽ là tiểu chủ nhân của chúng ta! Ngươi cố gắng đi!

Nói xong, cũng xoay người, nhanh chóng biến vào trong rừng rậm. Trong không
khí, bay tới một câu:

- Ngươi có thể đi tìm đại mãng cùng mấy con súc sinh lông vũ kia, có lẽ
chúng nó sẽ nguyện ý đi theo ngươi đấy. À! Cái này để ngươi nói đi!

Tần Lập vẻ mặt buồn bực bĩu môi, xoay người lại, vốn tưởng rằng mình đứng
trên Hoàng Kim Cung ngửa mặt lên trời thét dài là một chuyện thực oai phong.
Hiện tại nghĩ đến, nào thấy oai phong còn bị mấy con súc sinh như lão yêu quái
coi thường.

Tần Lập từ trên Hoàng Kim Cung nhảy xuống, đứng ở phía trên bậc thang cửa
chính chủ cung điện. Đột nhiên, mắt hắn nhíu lại, thấy bên ngoài vách núi cách
đó không xa, không ngờ chậm rãi trồi lên một nữ nhân!

May mắn đây là ban ngày, mặt trời trên cao chiếu rọi, cũng may mà Tần Lập
lá gan rất lớn, người cũng đã chết qua một lần, gặp quỷ cũng không sợ hãi. Lúc
này nếu đổi là người bình thường, thế nào cũng phải bị dọa đến chết khiếp. Nữ
nhân này một thân áo da màu đen bó sát người, lộ ra một đoạn eo thon nhỏ trắng
như tuyết, dáng người nóng bỏng tới cực hạn!

Bó chặt trong quần da màu đen ngắn ngủn lộ ra cặp đùi mượt mà xinh đẹp thon
tròn thẳng tắp, bộ mông ễnh tròn xoe đủ để cho bất kỳ nam nhân bình thường nào
nhìn thấy đều chảy nước miếng, bộ ngực đầy đặn gần như sắp phá nứt áo da màu
đen kia khoe ra làn da trắng như tuyết!

Một đầu mái tóc đen nhánh uốn lượn chảy dài như suối nước, tùy tiện vén
lên, lộ ra một gương mặt mịn màng không một tỳ vết nào trên mặt, cặp mắt kia
lóe ra sức quyến rũ đến mức tận cùng. Nàng đang mang theo vẻ cười châm biếm,
tựa cười như không cười nhìn Tần Lập!

Sau khi bay lên vách núi, nàng liền bước nhẹ nhàng, vặn vẹo vòng eo như con
rắn... Chờ một chút, rắn? Tâm tư Tần Lập rất nhanh quay ngược trở lại, trong
đầu đột nhiên nghĩ đến một trong số sủng vật nhỏ của lão nhân Hô Diên.

Đó là cự mãng màu đen!

Nhất định là nó!

Tuy nhiên lúc này, Tần Lập thật không dám làm ra vẻ oai phong như vừa rồi.
Vừa nghĩ tới bản thể nữ nhân là một con mãng xà màu đen to lớn, trong lòng Tần
Lập vốn có chút dục vọng kia lập tức hóa thành hư ảo.

- Ngươi là ai?

Tần Lập đứng trên bậc thang. Hắn biết Hoàng Kim Cung có sức phòng ngự cường
đại, cho dù là xà nữ này có thực lực Phá Toái Hư Không, cũng không thể vào
được!

Đóng cửa lại rồi ta sợ ai? Được rồi, như vậy có hơi mất mặt, tuy nhiên
trước mặt mấy tên linh thú mạnh mẽ này, nếu không muốn mất mạng, cũng chỉ có
thể mất mặt thôi.

- Tiểu chủ nhân! Ngài chẳng lẽ không biết ta là ai sao? Vừa rồi con khỉ già
kia, không phải còn nói xấu ta sao?

Nữ nhân này, giọng nói của nàng y hệt như nhân loại, vô cùng ngọt lịm, tràn
đầy mê hoặc, hơn nữa không hề có chút dấu hiệu giả tạo gì, hoàn toàn thuộc loại
quyến rũ trời sinh!

Tần Lập không kìm nổi muốn ngửa mặt lên trời thở dài:

- Lão nhân Hô Diên nha! Đây là trong miệng ngài nói là sủng vật nhỏ nhu
thuận đáng yêu... đây sao?

Hắc y nữ nhân điềm đạm đáng yêu nhìn Tần Lập, làm như sắp khóc:

- Tiểu chủ nhân! Chẳng lẽ, ngài không muốn chúng ta sao? Hu hu... Đáng
thương cho xà xà, không có nhà để về!

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.