Nửa Vòng Tròn - Chương 39 - 40

Chương 39: Phòng bếp

Xe quẹo vào một
con phố nhỏ, mặt đường không rộng lắm, cây ngô đồng được trồng hai bên đường đã
nhiều năm tuổi rồi, tán lá sum suê tạo thành chiếc ô màu ngọc bích, cỏ non
trồng dưới tán cây lan rộng như tấm thảm xanh mướt, chạy dài tận cuối con
đường. Công trình kiến trúc ven đường không nhiều lắm, toàn bộ đều là các căn
nhà theo kiểu phương tây cũ kĩ. Sự mài giũa của thời gian đã khiến bề mặt bức
tường những căn nhà này trở nên loang lổ, nhưng trái lại lại tăng thêm nét đặc
trưng đúc nên bởi năm tháng.

Xe taxi chạy đến
trước một tòa nhà, Chử Vân Hành bảo xe dừng lại.

"Đến nhà
anh rồi?" Triều Lộ nhìn ra ngoài qua cửa sổ xe, đây là một căn nhà nhỏ
mang phong cách phương tây ba tầng ngói đỏ với tường bê-tông bao quanh, kết hợp
với cửa chớp bằng gỗ màu đỏ và cánh cửa vòm sơn màu đỏ, vừa đơn giản, vừa quý
phái. Trước cửa còn có một bãi cỏ nho nhỏ, trồng mấy cây lâu năm. Song cửa sổ
sơn màu đỏ thấp thoáng giữa tán lá xanh biếc, hết sức đẹp mắt.

"Đến. Xuống
xe đi." Chử Vân Hành nhẹ nhàng nắm ngón tay cô, dịu dàng nói.

"Đây chính
là nhà anh?"

"Ừ, nhưng
mà hiện nhà anh chỉ ở có hai tầng trên, còn tầng một cho người khác thuê, cũng
không phải vì tiền thuê nhà. Chủ yếu là sau khi mẹ anh qua đời, căn nhà lớn như
thế chỉ có một mình ba anh ở, ông cảm thấy quá trống trải, nên người mới đem
tầng dưới cho một người họa sĩ thuê. Bình thường, người đó còn tuyển thêm vài
học sinh đến học vẽ, cho nên ngôi nhà cũng có hơi người hơn."

Triều Lộ hút một
ngụm khí lạnh, hiện tại cô cảm thấy rất kinh hãi. Cô biết gia cảnh của Chử Vân
Hành không tệ, nhưng cô vẫn luôn cho rằng nhà anh chẳng qua chỉ là khá giả mà
thôi, bây giờ nhìn thấy ngôi nhà này, quả thật khác xa ngoài dự kiến của cô.

Triều Lộ đẩy xe
lăn đến trước cửa taxi, Chử Vân Hành thanh toán tiền xe, động tác thông thạo
ngồi lên xe lăn. Trước sân nhỏ có một cái cửa sắt, cô đẩy anh đến bên cạnh
chuông cửa, vừa muốn ấn chuông, đã thấy một người đàn ông từ trong nhà đi ra.
Tuổi xấp xỉ với Chử Vân Hành, mặc một cái áo T-shirt không rõ màu sắc, tóc dài
bay tán loạn trong gió, có phông phạm của nhà nghệ thuật.

"Anh Chử đã
về rồi." Người này vừa nói chuyện vừa kéo cửa sắt.

"Tiểu Tô,
cám ơn cậu đã mở cửa giúp anh." Chử Vân Hành ngửa đầu nhìn Triều Lộ, chỉ
chỉ người đàn ông tên Tiểu Tô, nói: "Triều Lộ, đây là Tiểu Tô, cậu ấy ở
tầng một của nhà chúng ta. Đây là Triều Lộ, bạn gái của anh."

Triều Lộ lễ phép
gật đầu cười nói: "Chào cậu."

"A, chào
chị, chào chị. Mau vào đi." Tiếng cười của Tiểu Tô thật sang sảng, kèm
theo chút không hề gò bó.

Triều Lộ theo
Chử Vân Hành cùng Tiểu Tô vào trong nhà. Bên cạnh cửa có một tủ âm tường (tủ
xây trong tường), Chử Vân Hành chuyển động xe lăn, chuyển động cửa tủ, từ trong
đó lấy ra một cây gậy, cùng với hai đôi dép lê. Chử Vân Hành cùng cô thay dép,
lại trò chuyện cùng Tiểu Tô vài câu, sau đó đi về phía lầu thang.

Mới đi được hai
bậc, đã có người đứng trước cầu thang lầu hai hỏi: "Vân Hành đã về rồi
à?"

"Cha, thính
lực của người thật tốt." Chử Vân Hành vừa đi vừa nói chuyện.

Cầu thang nhà
này được làm bằng gỗ, vốn dĩ khi giẫm lên tiếng vang lớn hơn so với cầu thang
làm bằng xi măng, mà Chử Vân Hành bước đi còn lắc lư hơn so với người bình
thường, hơn nữa tiếng chống gậy lộc cộc, thân là người làm cha, đương nhiên rất
mẫn cảm đối với âm thanh do con mình gây ra, ngôi nhà vốn rất yên tĩnh, như thế
nào lại không nghe thấy?

Do ngược sáng,
Triều Lộ không thấy rõ gương mặt của ba Chử, chỉ nghe được tiếng cười của ông.
Giọng ông có chút giống với Chử Vân Hành, trầm thấp từ tính mà không mất cảm
giác mềm mại dịu dàng, nghe qua hoàn toàn không giống với tiếng của người lớn
tuổi, tràn ngập cảm giác thân thiết. Tức khắc cô cảm thấy mình không còn thấy
căng thẳng giống như lúc mới bước vào cửa nữa.

Cảm giác thoải
mái này chỉ duy trì được trong chốc lát, khi lên đến tầng hai, lúc Triều Lộ
tiếp xúc gần với ba Chử, cả trái tim của cô đều bất ổn, căng thẳng đến nỗi chỉ
biết mỉm cười với ông, may mà có Chử Vân Hành ở bên cạnh giới thiệu hai người
với nhau: "Cha, đây là Triều Lộ, là... con gái của dì Hà. Triều Lộ, đây là
ba của anh."

Ánh mắt của ba
Chử rơi xuống trên tay bọn họ, mặt Triều Lộ đỏ lên, bản thân mình vẫn còn duy
trì động tác vừa tồi, nắm tay trái của Chử Vân Hành không buông. Nụ cười trên
mặt của ba Chử đã sâu lại càng sâu thêm: "Triều Lộ a, mau đến đây, ngồi
xuống đi."

"Dạ, bác
Chử. " Triều Lộ đỡ Vân Hành ngồi xuống sofa, sau đó chờ ba Chử cùng ngồi
xuống, cuối cùng cô mới ngồi xuống.

"Vân Hành,
con dẫn Triều Lộ về đây, sao không nói trước với ba một tiếng. Ở chỗ này không
có người giúp việc, cái gì cũng chưa chuẩn bị a."

Chử Vân Hành
cười nói: "Cha, mang Triều Lộ đến đây cũng chỉ là quyết định nhất thời của
con hôm nay, cô ấy nha, cũng nói bản thân mình chưa chuẩn bị gì hết."

Triều Lộ vội
nói: "Bác Chử, cháu đột ngột đến làm phiền bác, thật thất lễ."

Khóe môi Chử Vân
Hành cong lên: "Sao lại thất lễ? Biết anh không tiện đi mua sắm, nên trước
khi đến đây đã mua rất nhiều đồ ăn mang đến." Nói xong lại quay sang ba mình,
"Cha, Triều Lộ nói, cô ấy hại ba đến bây giờ còn chưa tìm thấy người giúp
việc phù hợp, vì bồi thường, nên đến đây làm cơm cho cha."

Lại nói tiếp,
nếu không phải vì cô trở thành bạn gái của Chử Vân Hành, mẹ cô vì mặt mũi của
con gái nên mới xin nghĩ việc, nếu không chỉ sợ bà sẽ tiếp tục làm người giúp
việc cho Chử gia. Bà đã ở Chử gia nhiều năm, ba con hai người đều đã quen được
bà chăm sóc, tạm thời, chưa tìm được người giúp việc theo giờ vừa ý cũng là
điều bình thường. Hiện tại, mặc dù nghe nói cách hai ngày vẫn có người giúp
việc theo giờ đến dọn dẹp, nhưng cũng không chăm sóc cẩn thận bằng Hạ Nhụy Lan.
Nghĩ đến đây, Triều Lộ còn có chút ngượng ngùng.

"Này, cái
thằng này, con gái người ta lần đầu tới nhà, chúng ta chiêu đãi không chu đáo
còn chưa tính, thế nào lại phiền toái người ta phải xuống bếp? Vậy mà con cũng
nghĩ được, ba đi ra ngoài mua chút thức ăn để một lát ăn cơm."

Triều Lộ vội lên
tiếng cản lại: "Bác Chử, cháu nấu cơm rất nhanh, bây giờ là buổi trưa, bên
ngoài trời rất nóng, bác đừng đi. Với lại, Vân Hành..." Chưa kịp nói xong,
Chử Vân Hành đã âm thầm đưa tới một ánh mắt, cô hiểu ý lập tức im bặt, đem
những lời muốn nói: "Vừa mới đau bụng, ăn đồ ăn sẵn không tốt lắm."
nuốt xuống.

Chử Vân Hành
không nhanh không chậm nói tiếp: "Cha, con không thích ăn những đồ ăn sẵn
đó, với lại ăn nhiều thức ăn sẵn không tốt cho sức khỏe. Lúc dì không ở đây,
hai người đàn ông chúng ta không có cách nào mới phải ra ngoài ăn, con biết,
thật ra ba cũng không thích ăn. Hôm nay khó có được, thức ăn cũng đã mua sẵn,
đầu bếp cũng không phải là người ngoài, ba, ba việc gì phải khách sáo với con
cháu như vậy. Triều Lộ, anh nói đúng không?"

Triều Lộ nhấc
mấy túi thức ăn để dưới đất lên: "Vân Hành nói đúng, bác Chử, phòng bếp ở
đâu? Bây giờ cháu sẽ đi nấu cơm."

"Ừ, phòng
bếp ở tầng một. Bác dẫn cháu đi." Ba Chử tươi cười rất chân thành, liền
muốn dẫn Triều Lộ xuống lầu.

"Cha, để
con đi cùng cô ấy." Chử Vân Hành cũng đứng lên, chống gậy đi đến bên cạnh
cô.

Triều Lộ thấy
vậy lập tức đứng lại: "Anh đi cùng em làm gì?"

"Giúp việc
a."

"Nếu con
không thấy mệt, thì đi giúp Triều Lộ cũng tốt" bộ dáng ba Chử hình như rất
yên tâm, "Triều Lộ, con cũng đừng quá đau lòng nó, một mình nó ở nước
ngoài cũng có thể tự chăm sóc bản thân rất tốt, có cái gì cần thì cứ để cho nó
làm, đừng khách sáo."

Trong lòng Triều
Lộ biết, ba Chử đây là muốn khen con trai mình có khả năng, làm cha, tất nhiên
người không hy vọng con mình bị xem nhẹ. Đương nhiên cô biết khả năng tự gánh
vác siêu cường của anh… đây cũng là một trong những nguyên nhân lúc đầu cô bị
anh hấp dẫn. Phía sau sự tự lập này, cô có thể tưởng tượng được trên người anh
ẩn chứa nghị lực đáng kinh ngạc đến mức nào, chính khả năng này cũng đã đủ để
cho người khác vỗ tay tán thưởng. Cô yêu anh ở điểm này và cũng thương tiếc anh
ở điểm này.

Tuy ba Chử đã
nói như vậy, nhưng khi vào phòng bếp, Triều Lộ đâu nỡ khiến Chử Vân Hành mệt
nhọc được. Chính mắt cô thấy anh cái bụng hành hạ cả một đêm, khuya hôm qua
chân lại bị chuột rút, chất lượng giấc ngủ nhất định không tốt. Triệu Lộ cẩn
thận nhìn, dưới mắt anh còn có quầng xanh nhợt nhạt. Cô đau lòng còn không kịp,
làm sao lại để cho anh dùng thân thể không linh hoạt này làm này làm kia. Vài
lần Chử Vân Hành chủ động nói muốn giúp cô, đều bị cô từ chối. Chử Vân Hành
cười nói: "Em không nghe người ta nói, không thể quá nuông chiều đàn ông
sao, em nên cẩn thận, nếu như chiều hư anh, đến lúc đó người chịu cực khổ cũng
chỉ có mình em."

Triều Lộ vừa gọt
vỏ củ từ, vừa liếc anh một cái, trong mắt tràn đầy ý cười: "Dạ dạ dạ, có
anh trời sanh là mệnh thiếu gia, em nha, chính là mệnh nô tì, nên đành phải
chấp nhận thôi."

Chử Vân Hành xán
lại: "Anh thấy em có mệnh làm thiếu phu nhân a."

Triều Lộ nghiêm
túc nói: "Vân Hành, không nghĩ tới anh lại là người có tiền."

"Nhà anh
chẳng qua chỉ là hơi khá giả mà thôi."

"Khá giả?
Tuy em không hiểu gì về bất động sản, nhưng nhìn nhà anh, người được gọi là kẻ
có tiền cũng chưa chắc đã mua được. Cái này đắt hơn so với khu nhà cao cấp mới
xây."

Chử Vân Hành
không cho là đúng: "Đây chẳng qua chỉ bất động sản ông nội anh để lại, ba mẹ
anh với anh có nhiệm vụ gìn giữ cái đã có mà thôi." Anh cúi đầu cười nói,
"Nhưng mà từ nhỏ đến lớn, anh không phải vì chuyện tiền nong mà phiền
lòng, đây là may mắn của anh."

Triều Lộ dùng
đầu ngón tay khẽ chọc lên mũi anh, hoạt bát nói: "May mắn, ba mẹ anh không
nuông chiều anh thành hư, vẫn là một thanh niên đáng yêu đầy hứa hẹn."

"Nuông
chiều? Em không biết đó thôi, từ nhỏ đến lớn, ba mẹ anh đối với anh rất nghiêm
khắc. Tuổi thơ của anh rất ‘thê thảm’ a." Chử Vân Hành buông gậy ra, mỉm
cười, nâng tay làm động tác gạt nước mắt rất khoa trương.

Triều Lộ một
chút cũng không tin: "Có bao nhiêu thảm?"

"Thành tích
nhất định phải đứng trong top ba, đây là yêu cầu bắt buộc, ngoài ra, piano, vẽ
tranh, toán học, tiếng Anh cũng thế, thành tích không thể quá kém. Mãi đến khi
anh lên trung học, quản lí mới buông lỏng một chút."

"Như vậy mà
anh chưa bị tàn phá thành con mọt sách, quả thật không dễ a!" Triều Lộ xoa
xoa vành tai của anh, cười tươi như hoa.

"Còn không
phải vậy?" Anh nói, "nhưng mà khi lớn hơn một chút, anh liền hiểu
được nỗi khổ tâm của ba mẹ. Tuy những thứ đó đều không phải là những thứ anh
thật lòng thích học, nhưng vẫn cố gắng hoàn thành. Sau này một số môn cũng
thích thích, nhưng cũng có một số môn không cách nào thích được, ngược lại cũng
không quá chán ghét, dù thế nào cũng có thể tìm được chút niềm vui từ những môn
đó."

"Vân Hành,
tính cách anh thật tốt." Đây là lời ca ngợi từ đáy lòng của Triều Lộ. Có
lẽ, tính cách của anh từ nhỏ đến lớn đã tốt như vậy mới có thể giúp anh có thể
vượt qua khoảng thời gian đen tối nhất trong cuộc đời mình.

"Em chưa
nhìn thấy lúc cảm xúc anh cực đoan..." Trong mắt anh có một tia khổ sở,
"Đừng nghĩ anh tốt như vậy, anh đã từng thương tổn rất nhiều người, ngay
cả người thân của mình."

"Nhất định
không phải do anh cố ý."

"Đúng là có
chút vô tâm, nhưng cũng có chút cố ý..." Anh thấp giọng nói.

Triều Lộ dịu
dàng cắt ngang lời anh: "Tất cả đều đã qua rồi, em không muốn nghe."
Cô nghĩ nghĩ xong, lại nói tiếp, "Vân Hành, em yêu anh, anh cứ yên tâm, em
không đem anh nghĩ giống như thần hay thánh để yêu, em yêu chính là một người
có cảm xúc, có hỉ nộ ái ố, mà không phải là ảo giác về một người hoàn mỹ giống
như trong tưởng tượng."

"Triều Lộ,
nếu em vẫn còn là học sinh, anh quả thực muốn thuyết phục em dự thi vào hệ
triết học, rất có tiềm chất, thật đó."

Triều Lộ ranh
mãnh cười: "Thầy giáo Chử, học sinh mặc dù là người ngoài diện, không biết
tương lai có thể may mắn được ngài giảng dạy hay không?"

Chử Vân Hành
nhíu mày cười nói: "Ừ, sao lại không, tôi sẽ giảng dạy ‘một ngày một đêm’
cho em."

Triều Lộ phồng
má làm bộ tức giận: "Anh anh anh… hèn hạ hèn hạ."

Chử Vân Hành
nói: "Là em hiểu sai chứ. Ai hèn hạ đây? Anh nói là ban ngày ban đêm, giúp
em hồng tụ thêm hương (*), cùng đọc sách khụ khụ!"

[(*) Hồng tụ thêm hương: có người đẹp cùng
bầu bạn học hành, ở đây ý của Chử Vân Hành là anh cùng đọc sách với Triều Lộ.]

Chương 40: Sáng suốt

Triều Lộ tắt
bếp, làm xong món rau xào cuối cùng, quay đầu lại nói với Chử Vân Hành đang ở
phía sau: "Anh lại bàn ngồi đi, em bưng đồ ăn ra."

"Ừ."
Anh cười nhìn cô, nhưng cũng không rời khỏi phòng bếp ngay. Trong mắt hàm chứa
chút áy náy, nói: "Không có cách nào giúp em bưng thức ăn, một lát để anh
rửa chén đi."

"Được."
Cô gật đầu, bưng mâm đồ ăn đi theo sau anh ra ngoài.

Nhìn Triều Lộ
mang từng món ăn đầy đủ sắc hương vị lên, ba Chử khen không dứt miệng. Món cuối
cùng là món cá Lư hấp, chỉ cần nhìn đã biết hương vị nhất định không tồi… thịt
trắng như tuyết, sáng bóng, mùi thơm xông vào mũi, thấy vậy mặt mày ba Chử rất
hớn hở.

"Trời rất
nóng, dễ khiến khẩu vị không tốt, cháu tự chủ trương không nấu cơm mà nấu cháo
củ từ, hy vọng bác Chử quen ăn" Triều Lộ ở trong phòng bếp múc chén cháo
khoai từ ra ba cái chén, sau đó cô dùng khay bưng ra.

"Củ từ rất
tốt, vừa khỏe mạnh lại vừa dễ ăn, làm khó con có thể nghĩ chu đáo như
vậy."

Triều Lộ nấu
cháo củ từ ngoài nguyên nhân đó ra, thực ra cô còn một tầng dụng ý nữa, đó là
vì chuẩn bị đồ ăn làm thuốc cho Chữ Vân Hành, nhưng cô biết anh không muốn ba
mình lo lắng, cho nên cô mới không nói ra, chỉ nói nguyên nhân là vì trời nóng.

Chử Vân Hành
nói: "Cha, Triều Lộ nấu món cá ngon lắm, ba mau nếm thử đi."

"Nha? Cái
thằng này còn có phúc hơn cha, đã sớm được ăn món ăn do Triều Lộ làm?" Nói
xong gắp một miếng cá cho vào miệng, ý cười dần dần hiện ra "Đúng là không
tệ, món cá hấp này rất ngon miệng."

Triều Lộ cúi đầu
ngại ngùng cười, nói: "Vân Hành không thích ăn cay, bằng không cháu đã bỏ
thêm chút ớt cho nó có hương vị."

"Anh không
ăn cay, nhưng em cùng với ba thích ăn nha, lần tới không cần để ý đến anh, em
cứ cho thêm ớt vào."

"Coi anh
nói kìa, thỉnh thoảng làm phiền Triều Lộ một lần thì thôi, làm sao lại muốn
người ta thường xuyên xuống phòng bếp làm thức ăn cho anh? Lúc mẹ anh còn sống,
ba anh còn không nỡ để mẹ anh phải thường xuyên xuống bếp, anh thật sự không
biết thương tiếc Triều Lộ." Nói xong, hai đầu lông mày có cảm xúc nhàn
nhạt lan ra.

Vẻ mặt Chử Vân
Hành cũng hơi sững lại, Triều Lộ sợ ba anh nhắc đến mẹ anh sẽ thương tâm, liền
đẩy đẩy anh, ngắt lời nói: "Tại sao anh biết em thích ăn cay?"

"Lúc gặp
mặt bạn em, anh thấy em ăn thịt cay, trông rất ngon miệng."

Lúc nhỏ Triều
cũng không thể ăn cay, nhưng làm bạn với Nhược Chi nhiều năm như vậy, tính cách
nóng nảy thì không không quá giống, nhưng khẩu vị lại trở nên gần giống. Chử
Vân Hành đúng là rất tỉ mỉ, chỉ cùng Nhược Chi ăn một bữa cơm, liền nhìn ra
được mình thích ăn gì.

Cha Chử hỏi:
"Thế nào, Vân Hành cùng cháu đi đến nhà bạn của cháu?"

"Đúng vậy,
ngày hôm qua là sinh nhật của bạn cháu, Vân Hành đi cùng cháu."

Cha Chử ý vị
thâm trường nhìn Triều Lộ liếc mắt một cái: "Vân Hành không có làm gì thất
lễ đi?"

Triều Lộ nói:
"Không có, anh ấy tốt lắm. Bạn cháu cũng rất thích anh ấy."

"Vậy thì
bác an tâm rồi." Nét mặt ba Chử lộ ra vẻ thoải mái.

Ăn cơm xong, ba
Chử giao nhiệm vụ rửa chén cho con trai mình, ông cùng với Triều Lộ giúp anh
dọn chén đũa trên bàn vào phòng bếp, sau đó không để cho Triều Lộ nhúng tay
vào. Cô nhịn không được lên tiếng: "Cháu đi giúp anh ấy."

Ba Chử lôi cô ra
khỏi phòng bếp: "Không cần thiết, đồ vật trong nhà này nó đều rất quen
thuộc, rửa chén cũng không mất nhiều sức, trước kia khi nó về nhà một mình, bác
cũng thường sai nó rửa chén, chẳng phải tại vì cháu đến nên mới khách
sáo."

Chử Vân Hành
quay đầu lại nói: "Triều Lộ, em nói chuyện với ba anh đi, một mình anh làm
được rồi."

Cả hai ba con
đều nói như vậy, Triều Lộ không thể làm gì hơn là đi lên phòng khách ngồi. Ba
Chử pha hai chén trà đem ra, Triều Lộ đứng dậy nhận lấy.

"Ngồi đi,
ha ha." Ba Chử nhẹ nhàng ấn cô ngồi xuống, bản thân ông cũng ngồi xuống
ghế sofa bằng da. "Triều Lộ, bác thấy cháu đến chơi, bác rất vui mừng, bác
Chử không xem cháu là người ngoài, cháu đừng quá câu nệ. "

Triều Lộ có thể
tưởng tượng ra, sau khi Chử Vân hành bị tàn tật, ba Chử cũng giống như tất cả
các bậc làm ba mẹ trong xã hội này, vì tương lai, vì hôn nhân của con mà quan
tâm lo lắng. Cho dù con trai xuất sắc hơn người bình thường, suy cho cùng tình
trạng thân thể vẫn khác với người bình thường, điểm này, thân là người làm ba
sao có thể không biết? Từ đi học đến tìm việc, rồi tìm vợ tìm chồng, khắp nơi
vấp phải trắc trở là cảnh tượng có thể suy ra được. Chắc hẳn xuất phát từ nỗi
lo âu, trước đây ba Chử mới có thể đi con đường sắp xếp cuộc xem mắt cho con
trai qua mẹ cô. Triều Lộ vừa nghĩ đến bản thân đã từng ngay cả gặp mặt Chử Vân
Hành cũng không thèm gặp, chuyện này ba Chử chỉ sợ cũng biết, tức khắc trong
lòng sinh niềm áy náy.

"Bác Chử,
cũng không phải là cháu khách sáo với bác" cô thành thật nói, "Vì đây
là lần đầu cháu đến cùng Vân Hành, trước đó lại chưa thăm hỏi, nhất thời nảy ra
ý định, cháu… khó tránh khỏi căng thẳng. Với lại cháu cũng không biết nhà Vân
Hành lại lớn như vậy… trong lòng cháu hơi hoảng, sợ bác không thích cháu."
Cô cúi đầu nói tiếp, "Hơn nữa... Hơn nữa khẳng định là mẹ cháu đã từng nói
với bác, cháu đã từng… đã từng cự tuyệt Vân Hành, bác đối với cháu…"

"Đứa bé
ngốc, việc này làm sao có thể trách cháu được? Con bác, bác thấy tốt lắm, nhưng
làm sao có thể yêu cầu người khác cũng đối xử với nó như vậy? Lúc mẹ cháu nói
với bác cháu không đồng ý, bác đương nhiên đau lòng Vân Hành, cảm thấy khổ sở
cho nó, cảm thấy tiếc hận cho nó, lo nghĩ cho chuyện hôn nhân cả đời của nó,
nhưng bác có thể hiểu được lí do cháu từ chối gặp mặt nó." Ba Chử thở dài
một tiếng, nhẹ giọng tiếp tục nói, "Trước khi Vân Hành bị tai nạn xe cộ,
đại khái là từ trước tới giờ, nó chưa nếm qua tư vị bị người khác xem thường,
nói không hề khiêm tốn chứ, thằng con bác, các phương diện đều rất nổi bật, từ
nhỏ đến lớn, nó đều là đối tượng ngưỡng vọng của mọi người, thực chất trong
lòng nó còn kiêu ngạo hơn ai hết, nhưng hiện tại, nó... đã không giống như lúc
trước. Theo một ý nghĩa nào mà nói, nó thay đổi như vậy là bị bắt buộc, về phần
bác, sap không phải là bị thực thực buộc phải chấp nhận. Triều Lộ a, cháu tiếp
nhận nó, dưới tình huống có thể lựa chọn. Cháu không phải là người thân của nó,
vốn dĩ hai đứa không có quan hệ gì, cháu hoàn toàn có thể chọn một đối tượng
tốt hơn, nhưng cháu vẫn chọn Vân Hành, khiến người làm ba như bác vô cùng cảm
động, hơn thế nữa là tràn đầy cảm kích!"

Mắt Triều Lộ đột
nhiên bị nước mắt khiến cho ê ẩm, cô không muốn để cho ba của Chử Vân Hành thấy
được sự khốn quẫn của bản thân, nên bưng tách trà ngửa đầu lên uống một ngụm,
lúc để cái tách xuống, nước mắt đã bị cô ngăn lại, chỉ có vành mắt vẫn còn ửng
đỏ.

"Bác
Chử" cô nhìn thật sâu vào mắt ba Chử, nói, "Cháu hiểu ý bác, có lẽ,
muốn mọi người hoàn toàn không có thành kiến với Vân Hành là chuyện không có
khả năng, anh ấy đã chịu đựng rất nhiều, có chuyện chúng ta có thể tưởng tượng,
nhưng cũng có chuyện nếu bản thân không trải nghiệm thì không thể hiểu được.
Cháu cũng đã từng từ chối Vân Hành, bởi vì anh ấy bị tàn tật, khiến cháu sinh
ra thành kiến, nhưng hiện tại cháu rất thích Vân Hành, vô cùng vô cùng thích,
việc này…không liên quan đến việc anh ấy bị tàn tật." Cô dừng một chút,
thân thể bất tri bất giác nghiêng về phía trước, biểu cảm của cô vô cùng nghiêm
túc, cô nói, "Bác Chử, bác yên tâm."

Ba Chử nở nụ
cười: "Triều Lộ, cháu là cô gái tốt, nếu Vân Hành dám đối xử với cháu
không tốt, bác sẽ không tha cho nó. "

"Cha nói gì
thế?" Chử Vân Hành từ phòng bếp đi ra, vừa cười vừa đi đến sofa "Con
đối với Triều Lộ có tốt hay không? Cô ấy biết mà."

Triều Lộ thật tự
nhiên nắm tay trái của anh, kéo anh ngồi xuống, còn mình thì ngồi lên tay vịn
của sofa "Ừ, em biết."

Ba Chử cười vui
vẻ, cởi mở: "Ha ha, hai đứa ngồi chơi đi, người già như ba nên nhường chỗ
thôi, ba trở về phòng xem báo. Vân Hành con phải hảo hảo bồi Triều Lộ."

"Vào phòng
anh ngồi đi" Vân Hành hơi hơi ngửa đầu hỏi cô.

Triều Lộ ngồi
trên tay vịn của sofa, cho nên cao hơn một cái đầu so với anh. Không biết sao,
cô bỗng liên tưởng đến những lời nói vừa rồi của ba Chử Vân Hành: "Trước
khi Vân Hành bị tai nạn xe cộ, đại khái là từ trước tới giờ, nó chưa nếm qua tư
vị bị người khác xem thường, nói không hề khiêm tốn chứ, thằng con bác, các
phương diện đều rất nổi bật, từ nhỏ đến lớn, nó đều là đối tượng ngưỡng vọng
của mọi người, thực chất trong lòng nó còn kiêu ngạo hơn ai hết, nhưng hiện
tại, nó... đã không giống như lúc trước."

Không giống… có
lẽ phần lớn thời gian sau này anh có thể lấy tay chống gậy mà đi, không cần dùng
xe lăn, nhưng ánh mắt của người khác khi nhìn anh, vẫn xen lẫn sự ‘xem thường’,
trước mặt người tàn tật, người bình thường bất cứ lúc nào cũng toát ra ‘cảm
giác về sự ưu việt’, người thông minh lại mẫn cảm như anh, nhất định sẽ cảm
giác được.

Lòng của cô đau
nhói, nhịn không được cúi xuống hôn lên mặt và trán anh. Chử Vân Hành dường như
bị hành động nhiệt tình đột ngột của cô làm cho mơ hồ, ngây ngô cười nói:
"Triều Lộ, em không sợ ba anh đột nhiên đi ra sao? Tốt xấu gì, vào phòng
ngủ của anh rồi nói tiếp."

Mặt cô đỏ lên,
dời cánh môi, nhưng ánh mắt vẫn cố định trên mặt anh. Hai khuôn mặt cách gần
như vậy, cô dùng tay nhẹ nhàng mơn trớn khóe mắt nhàn nhạt nếp nhăn trên mặt
anh khi cười, trẻ con nói: "Em không sợ bị nhìn thấy, anh là của em! Em
vừa mới nói với bác Chử, em rất thích con trai của bác!"

"Hả?"
Chử Vân Hành đầu tiên là ngẩn ra, sau đó liền vùi toàn bộ khuôn mặt của mình
vào ngực của cô, tham luyến hít một hơi, "Triều Lộ, ông trời đối với anh
thật tốt."

Triều Lộ vuốt
tóc của anh, nói: "Không, ông trời đối với anh còn chưa đủ tốt, nhưng em
sẽ đối tốt với anh."

"Bé ngốc,
đây là lời mà một người con gái nên nói với con trai sao?" Anh vòng tay ôm
lấy eo cô "Kỳ quái, lúc mới đầu anh cảm thấy em là cô gái thông minh tuyệt
đỉnh, bây giờ nhìn lại, thấy em càng ngày càng ngớ ngẩn, nói những lời ngốc như
vậy."

"Vân
Hành," Cô nghe anh nói mình ngốc, chẳng những không buồn không giận, ngược
lại cười rất ngọt ngào, "Em nói thêm một câu ngốc nữa, anh có muốn nghe
hay không?"

"Ừ."

"Ở bên anh
là quyết định sáng suốt nhất kiếp này của em."

Báo cáo nội dung xấu