Nửa Vòng Tròn - Chương 29 - 30
Chương 29: Chụp ảnh chung
Chử Vân Hành đưa
Triều Lộ lại đi vào sâu trong vườn trường một lúc. Mãi đến khi nhìn thấy một hồ
sen, anh chỉ vào một tòa nhà gạch đỏ cạnh hồ, nói với cô: "Ăn luôn trong
này đi. Trong trường đồ ăn không ngon, nhưng cảnh vật ở đây rất đẹp."
Tòa nhà này
không cao, chỉ có ba tầng, tầng một hai là nhà ăn,rõ ràng nhận thấy không giống
một căn tin đại học bình thường. Triều Lộ vốn tưởng anh đi lại không tiện, sẽ
ngồi ngay tầng một, ai biết anh lại nói: "tầm nhìn tầng trên đẹp." Cô
vốn đang đi bên phải anh, đến khi lên tầng, cô liền vòng sang bên trái anh, đưa
tay nâng tay trái anh.
"Cám ơn
em." Anh dịu dàng nhìn cô: "Nhưng mà em giữ khoảng cách với anh một
chút."
"Được."
Cô biết anh là sợ chân trái mình không theo ý muốn sẽ quệt vào cô.
Anh đối với việc
dùng gậy đã rất thạo, kiểm soát nhịp bước lên tầng rất tốt, chỉ có phần eo cử
động mệt nhọc, mỗi lần chân trái lên một bậc thang, dù sao cũng sẽ run rẩy Đối
thủ của anh trượng đã dùng thật sự thuần thục, lên lầu tiết tấu khống chế được
tốt lắm, chính là phần eo vung động vất vả; chân trái mỗi thượng một cái bậc
thềm, tổng yếu run run rẩy rẩy vẽ ra nửa vòng tròn mới yếu ớt giẫm xuống, phạm
vi vòng tròn rõ ràng lớn hơn nhiều so với đi trên đất bằng. Triều Lộ có hai lần
muốn cho anh mượn lực, không nén được đến gần anh một chút, bị mũi chân anh nhẹ
nhàng va vào cẳng chân, cô bắt gặp sắc thái có lỗi trong mắt anh, trong lòng
đau muốn chết.
"Triều Lộ,
nghe lời, giữ khoảng cách với anh, đừng để bản thân bị anh làm tổn
thương." Lần thứ hai anh đá đến cô, anh mở miệng nói.
"Lại không
đau." Đúng là không đau, đùi anh vô lực, vả lại chỉ va vào một chút… nhưng
mà, đau lòng. Cô nén lại cảm giác đau lòng, cố cười nói, "Hiện tại anh nói
‘giữ khoảng cách’ với em, có phải hơi muộn hay không?"
"Ngoan."
Giọng điệu của anh giống như dỗ một đứa trẻ.
Chân cô lùi sang
bên trái mấy bước: "Được rồi, dù sao, mặc kệ lùi ra xa, tay em vẫn luôn dắt
anh." Trái tim đã ở chỗ anh… Dưới đáy lòng cô nói.
"Anh
biết." Ngón tay trái anh hơi cử động, giống như định cầm tay cô.
Cô nắm chặt anh.
Vận may của bọn
họ không tệ, gần cửa sổ tầng hai còn có một chỗ. Vừa ngồi xuống Triều Lộ liền
hiểu rõ, vì sao Chử Vân Hành lại chọn ăn cơm ở đây. Chỗ này tầm nhìn rộng rãi,
quanh đây lại không có giảng đường hiện đại nào, chỉ có hồ sen trước mặt và tòa
nhà cũ kĩ ở xa xa. Ngôi trường đại học đã được xây dựng gần trăm năm, khu vực
này vẫn còn bảo tồn được kiến trúc ban đầu lúc mới xây. Còn chưa tới giữa hè,
mặc dù hoa chưa nở nhiều, nhưng lá sen chi chít làm nổi bật những đóa hoa sen
năm cánh hồng nhạt, ngược lại càng có vẻ xinh đẹp ướt át, lại không giống như
hoa sen đầy hồ, nồng thì nhiều mà thiếu thanh nhã. Trong sự nóng bức của mùa
hè, đừng nói là ngắm hoa sen, chỉ một hồ xanh biếc lá sen, nhìn thôi cũng đủ
khiến người ta thoải mái rồi.
Đây không phải
là nhà ăn xa hoa, tuy là ăn đồ ăn trong nồi nhỏ, đến cùng cũng không thể so với
nhà ăn sang trọng bên ngoài. Bên trong trang hoàng đơn giản, chỉ là theo phong
cách gọn gàng sạch sẽ. Trang phục của nhân viên phục vụ lại càng có cảm giác
của căn tin sinh viên. Chử Vân Hành nói: "Ở đây! ".
Một nữ nhân viên
phục vụ trung niên đưa thực đơn tới, cười nói với Chử Vân Hành: "A, thầy
giáo Chử tới rồi."
"Chị
Ngụy" Chử Vân Hành cũng khách khí cười cười, "Đã lâu không gặp."
"Đúng
vậy" Chị Ngụy nhanh nhẹn rót nước vào chén trà cho anh và Triều Lộ:
"Cũng phải, ở đây ngay cả cái thang máy đều không có, cậu bằng lòng cứ hai
tuần đến một lần, cũng đã thật nể tình."
Triều Lộ nhìn
vào trong chén trà, là nước trong mà không phải trà.
Chắc là lưu ý
đến động tác này của cô, chị Ngụy nói: "Thầy giáo Chử không uống trà ở
đây. Nếu cô muốn trà, chỗ chúng tôi cũng có."
"Không cần,
uống nước rất tốt." Cô nói. Nghĩ đến cũng phải, nước trà nhà ăn bên ngoài
nghe đồn phần lớn là lá trà vụn kém chất lượng, huống chi là nơi này, Chử Vân
Hành đâu uống quen? Nếu dạ dày bị làm sao, lại càng không được.
"Được rồi,
hai người từ từ xem thực đơn, chị bận rồi, chọn xong thì gọi chị." Chị
Ngụy xoay người đi sang một bàn khác.
"Anh thường
đến đây?"
"Cứ hai
tuần một lần." Anh nói, "Chị Ngụy làm ở đây đã lâu, từ khi anh học
khoa chính quy đã làm ở đây. Từ đó đến nay, bọn anh coi như là quen biết nhiều
năm rồi."
"Hóa ra anh
học khoa chính quy ở đây anh giống như là dạy học ở trường cũ của anh?"
Triều Lộ lần đầu biết, Chử Vân Hành cũng từng là sinh viên đại học*.
"Không chỉ
khoa chính quy, trên thực tế, anh từng học một năm nghiên cứu sinh ở đây, chẳng
qua… sau này xảy ra liền không học tiếp nữa."
"Hóa ra là
như vậy..." Triều Lộ không muốn nhắc tới chuyện tai nạn xe cộ, ngược lại
hỏi, "Lúc đó anh cũng học triết học sao?"
"Không, hồi
đó người nhà cảm thấy đầu ra triết học không tốt, đề nghị anh học ngôn ngữ học
hoặc là khoa thương mại gì đó, anh chọn tiếng Đức. Thời gian đó, anh có chút ý
nghĩ riêng không nói với bố mẹ: cuối cùng vẫn muốn mai sau có một ngày đến Đức
du học, học triết học mà bản thân thích. Không ngờ… học ngôn ngữ thực sự phát
huy tác dụng."
Có thể thực hiện
lý tưởng cá nhân là tốt, nhưng mà, Vân Hành đi nước Đức xa xôi sau khi trải qua
đau đớn như thế, điều này khiến người càng đau lòng bùi ngùi mà không phải là
vui sướng. Triều Lộ trái lương tâm an ủi anh: "Có mất tất có được."
Anh cười cười:
"Nếu có thể, anh nhất định không muốn dùng thân thể khỏe mạnh đi đổi lấy
cái được như vậy. Nhưng mà, cái gì mất đi đã không cách nào lấy lại, thì không
nên lại bỏ qua những thứ càng quan trọng hơn trong cuộc sống."
Cô kinh ngạc sự
bộc lộ thẳng thắn của anh, vốn ngồi ở đối diện anh, giờ phút này không kìm lòng
được đứng lên, ngồi xuống bên cạnh anh, kéo cánh tay anh, nói: "Vân Hành,
về sau đi ra ngoài ăn cơm, em đều ngồi bên cạnh anh được không? Lúc bước đi,
anh cứ để em giữ khoảng cách; lúc ngồi, em muốn càng thân thiết với anh
hơn."
Đầu anh dựa vào
đỉnh đầu cô, nhẹ nhàng cọ cọ hai cái. Thuận tay đưa thực đơn cho cô.
Cô lật lật:
"Anh có cái gì không ăn?"
"Anh không
ăn cay, cay một chút cũng không ăn được."
"Ừ, vậy em
xem rồi gọi?" Triều Lộ chọn rồi gọi nhân viên phục vụ tới.
"Cần tôm
nõn xào nhạt, cá Lư hấp, gà nấu khoai sọ, còn thêm một canh súp lơ thượng
hạng." Cô quay đầu hỏi Vân Hành, "Có phải nhiều quá hay không? Nhưng
mà em rất đói." Cảnh đẹp thêm tuấn nam, hơn nữa lại đi ban ngày, dạ dày cô
đã mở thật to rồi. Cô gọi đều là đồ ăn nhẹ.
"Anh lại
thích em gọi món ăn như vậy, sợ nhất gặp người hỏi ăn gì cũng nói “tùy”, thế
mới khó." Anh giao lại thực đơn cho chị Ngụy. Chị Ngụy hướng về phía anh
và Triều Lộ bĩu bĩu môi, cười đi.
Khẩu vị Chử Vân
Hành không nhiều, mỗi đĩa ăn mấy đũa là no rồi. tướng ăn của anh rất nhã nhặn,
dù một bàn tay không thể nâng lên, cũng tuyệt đối không khiến người ta nhìn bất
nhã. Triều Lộ sợ anh ăn thêm ngược lại khó chịu, cũng không khuyên anh ăn
nhiều. Bữa cơm này chặng sau chính là anh buông đũa, nghiêng mặt cười tủm tỉm
nhìn dáng vẻ cô một người động đũa ăn rất ngon lành. Triều Lộ cũng không cảm
thấy ngượng ngùng, một người tiêu diệt hơn nửa bốn món ăn.
Thanh toán xong,
Chử Vân Hành vừa chậm rãi xuống cầu thang, vừa nói với Triều Lộ đang đỡ mình:
"em thật đúng là có thể ăn khỏe."
"Nói thực
ra là có hơi quá, nhưng không thể lãng phí thôi."
"Thói quen
tốt. Nhưng mà lần sau nhỡ ra nếu thực ăn không vào nữa thì đừng ép mình quá, dạ
dày mà đau thì mất nhiều hơn được."
"Lần sau
lúc gọi món ăn sẽ không tham lam, ha ha."
Giữa trưa trời
mùa hè thật oi bức. Vừa rồi ở trong phòng ăn, tốt xấu có điều hòa, hiện tại vừa
ra ngoài, liền cảm thấy gió nóng bức người. Triều Lộ thì không sao cả, nhưng mà
sợ Chử Vân Hành dưới trời nóng bức này đi càng mệt, liền khuyên anh về nhà đi.
Anh lại hào hứng nói ổn: "đi bộ tiêu cơm đi."
"Em không
muốn anh quá mệt."
Anh dừng lại,
thật nghiêm túc nhìn cô: "Triều Lộ, anh và em thống nhất một cái: về sau
cùng anh ra ngoài, đừng lúc nào cũng sợ anh bị mệt, được chứ? Anh biết rõ bản
thân có thể làm đến mức nào, ở trong phạm vi khả năng của anh, anh muốn hẹn hò
với em như một người bạn trai bình thường..." Giọng nói anh hạ xuống rất
thấp: "Không biết, chút hi vọng này có quá xa xỉ rồi không."
Triều Lộ cầm lấy
bàn tay phải đang chống gậy của anh: "Trừ bỏ thêm một cây gậy chống, hẹn
hò của chúng ta, đều giống người bình thường."
Anh cảm động
nhìn cô: "Thêm nó, liền đủ không tiện rồi.
"Thế có cái
gì, em không để ý." Cô nâng mắt lên nhìn anh.
Anh đang muốn
nói chuyện, phía sau một ông lão đi tới, hướng về phía anh bắt chuyện:
"Vân Hành à." Nói xong đi đến trước mặt bọn họ.
"Thầy
Trịnh." Trên mặt Chử Vân Hành tỏ vẻ kính yêu, "Ngài cũng dạo vườn
trường?"
"Đúng vậy,
ăn cơm xong đi tản bộ, thuận tiện chụp chút hoa sen." Trên tay ông đúng là
đang cầm một máy ảnh cá nhân. "Cô là bạn gái của Vân Hành?" Ông mang
theo vẻ mặt hòa ái nhìn về phía Triều Lộ. Thật không phải ông đường đột, mà là
tư thế của cô và Chử Vân Hành thật sự thân mật, khiến người khác liếc mắt một
cái là biết không phải là quan hệ bình thường.
Triều Lộ thoải
mái nói: "Đúng, xin chào thầy."
"Ha ha, tốt
lắm." Thầy Trịnh nở nụ cười: "Các cô cậu, nhưng thật ra đều tinh
mắt."
Chử Vân Hành
cười đến thật ngượng ngùng.
"Tôi mang
theo máy ảnh, chụp cho cô cậu mấy tấm thế nào? Chốc nữa tôi đem ảnh cho cô
cậu." Thầy Trịnh quơ quơ máy ảnh trong tay.
Triều Lộ nhớ tới
Chử Vân Hành không thích chụp ảnh, trong lòng đang hồi hộp, ai biết anh thế
nhưng thật sảng khoái đồng ý: "Được. Vậy phiền thầy rồi."
Triều Lộ thật
vui vẻ, cô còn chưa từng chụp ảnh chung với anh đâu. Hai người đều có chút hưng
phấn, vừa chọn bối cảnh vừa chỉnh tư thế, cười toe toét chụp bốn năm tấm mới
xong. Cũng may thầy Trịnh đủ nhẫn nại, luôn luôn cười hề hề phục vụ bọn họ.
Chụp xong rồi lại cho bọn họ xem ảnh trong máy, trước khi đi còn dặn Chử Vân
Hành thứ hai mang USB đến văn phòng ông lấy ảnh về.
"Trước kia
thầy Trịnh từng dạy anh?"
"Làm sao mà
em biết?"
"Nhìn ra
được, ông ấy đối xử với anh không giống một đồng nghiệp, mà giống một bề
trên."
"Ừ, em đoán
không sai, ông ấy từng là người hướng dẫn của anh."
"Ở trong
này, người đau lòng anh không ít." Triều Lộ cảm khái, người giống Chử Vân
Hành, những người quen biết anh, biết những gì anh đã trải qua, làm sao có thể
không đau lòng cho anh? Một anh bước đi như bay, tuổi trẻ phấn chấn mà bọn họ
từng quen biết, sau khi xa cách sân trường mấy năm, người bọn họ nhìn thấy,
cũng là một anh chống gậy ba toong, đi tập tễnh. Từ sinh viên trở thành giảng
viên ở đây, anh chống lại sự trêu đùa của số phận trong rất nhiều năm, rốt cuộc
anh thắng, nhưng mà đã in xuống dấu ấn vết thương cả đời.
"Khiến
người thích liền chọc người đau, không có cách nào." Anh khẽ cười nói.
"Đúng rồi,
không phải anh nói không thích chụp ảnh sao?" Cô nhớ tới chuyện này.
"Người nào
đó nói qua, muốn anh nhiều ảnh thanh niên một chút, để lại cho con cháu đời sau
còn xem." Vẻ mặt anh cười xấu xa.
Triều Lộ nhớ
tới, trước đây bản thân đúng là từng nói bảo Chử Vân Hành "Về sau nhiều
chụp nhiều ảnh chút", bảo anh "tương lai còn nói khoác với con cháu
lúc bản thân còn trẻ cũng đẹp trai cỡ nào, cũng có căn cứ chứng minh",
không ngờ, anh luôn luôn nhớ ở trong lòng.
"Đã là chụp
ảnh chung, vậy càng đáng chụp. Cái này, ông bà đều có rồi, cháu chúng ta không
thể chỉ biết có một ông rất tuấn tú, còn có một bà rất xinh đẹp."
Triều Lộ nghe
anh chiếm tiện nghi của mình, liền không buông tha anh, một nhát véo mạnh vào
giữa eo anh, đau đến anh kêu á á: "Ôi, cháu trai tương lai của ông, bà
cháu tức giận!"
Triều Lộ vừa véo
vừa gãi, Chử Vân Hành đương nhiên không phải là đối thủ của cô, ném phắt cái
gậy đi ngồi xuống mặt cỏ. Triều Lộ lại đau lòng, nửa quỳ xuống thân thiết hỏi:
"Không phải là thực bị thương ở đâu rồi chứ?"
Anh thừa dịp cô
không chú ý một tay kéo cô vào trong lòng: "Triều Lộ, chụp ảnh cùng em,
anh dường như không hề sợ màn ảnh. Trước kia luôn cảm thấy thân thể của mình
thật xấu, nhưng vì có em ở bên cạnh, anh liền cảm thấy, mỗi một tấm có hình ảnh
em, đều đẹp, đẹp đến mức khiến anh… muốn ghi lại tất cả!"
Có chuồn chuồn
đậu lên nhụy hoa sen, có gió nhẹ mang đến mùi lá sen thơm ngát, có sóng nước
đang lay động. Triều Lộ ôm chặt anh, ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm, cảm
thấy thế giới này tốt đẹp chưa từng thấy.
Chương 30: Phiền phức
Một cuối tuần,
tổng cộng cũng chỉ có hai ngày nghỉ. Triều Lộ cùng Chử Vân Hành một ngày cũng
tiếc lãng phí. Mới từ vườn trường đại học* về tới nơi ở, cũng đã bắt đầu bàn
bạc ngày hẹn hò thứ hai. Triều Lộ đau lòng anh, nói không bằng vẫn là cô đến
tìm anh, hai người ở nhà làm mấy món ăn ngon, xem ảnh uống trà. Chử Vân Hành
không chịu, nhất định muốn cùng cô ra ngoài chơi, về phần là xem phim dạo công
viên hay là đi siêu thị đều tùy cô. Cô biết, đây cũng là lòng tự trọng của đàn
ông, nếu không nghe theo anh, ngược lại là làm tổn thương anh. Cô cũng không
muốn anh quá mệt, liền nói không thì đi xem phim đi. Đương nhiên anh nói được.
Cô nói: "Dù sao xem ở đâu đều là xem, tìm một rạp chiếu phim ở gần đại học*
là tốt rồi, em đến ăn cơm cùng anh rồi đi xem."
Chử Vân Hành lắc
đầu: "Không được, em đồ keo kiệt này đến xe taxi cũng không nỡ ngồi, chỗ
anh xa thế này, hai ngày nay em đều chạy đi chạy lại, ngày kia đi làm sẽ mệt
chết mất. Như vậy đi, anh đến nhà em đón em, tìm rạp chiếu phim ở gần nhà em
hoặc là trung tâm thành phố… ‘Phú Hoa’ thế nào? Dưới là siêu thị, xem phim
xong, còn có thể đi dạo siêu thị với em." Anh nở nụ cười, dường như rất
đắc ý với kế hoạch của mình.
Anh vì mình suy
nghĩ chu đáo như thế, Triều Lộ đương nhiên cảm động, nhưng anh thương cô, làm
sao cô không thương anh: "Em thấy, hay là tìm chỗ ở giữa, chúng ta đều tự
đi là được, anh cũng không cần đặc biệt đến đón em."
Có cảm xúc gì đó
chợt lóe lên trong mắt anh, anh nói: "Ừ, nếu không... Cũng đừng tìm chỗ
khác, cứ gặp nhau ở cửa ‘Phú Hoa’ đi."
Triều Lộ mẫn cảm
bắt được một tia mất mát của anh, dùng ngón tay khẽ vuốt ve môi anh: "Anh
không vui?"
"Sao có
thể?"
"Anh
có." Triều Lộ tin tưởng bản thân không nhìn lầm.
Anh bất đắc dĩ
cười cười: "Anh chỉ là nghĩ đến, anh suýt nữa lại phạm phải sai lầm đi đến
công ty tìm em, tiểu khu chỗ em, nhiều người nhiều miệng, anh xuất hiện ở đó,
ngộ nhỡ bị hàng xóm thấy được, đối với em..."
Ngón tay Triều
Lộ che kín cánh môi anh, ngăn cản lời anh định nói. Anh giấu vết thương tốt như
thế, nhưng trên thực tế anh vẫn còn đang đau nhức. Cô nhìn vào mắt anh, nói rõ
ràng cho anh: "Vân Hành, anh nghĩ sai rồi."
Lông mi anh khẽ
run rẩy, cúi đầu, anh hôn ngón trỏ cô: "Anh quá nhạy cảm rồi, là anh không
tốt."
"Không
phải, là biểu hiện trước đó của em khiến anh rất lo lắng." Cô kề sát người
mình vào lòng anh: "Em chỉ là sợ anh mệt, giống như anh không nỡ để em quá
mệt. Vân Hành, anh không dọa người, anh là bạn trai của em."
Giọng anh hơi
chua chát: "Nhưng bạn trai của em, không giống người khác ..."
"Em biết
a." Cô bình tĩnh nói.
Sau một hồi im
lặng. Anh giống như hạ quyết tâm, mở miệng trịnh trọng nói từng chữ từng chữ:
"vậy ngày mai, ta muốn đến nhà em?"
"Tốt."
Cô không chút nghĩ ngợi đáp.
Anh nâng mặt cô,
nhẹ nhàng hôn lên trán cô.
Hạ Nhụy Lan nghe
nói Chử Vân Hành muốn đến, cũng thật hưng phấn. Mặc dù cậu ấy đã tới một lần,
nhưng lúc đó con gái và cậu ấy còn chưa phải là quan hệ yêu đương, mà lần này
tất nhiên có ý nghĩa khác. Triều Lộ nói, cậu ấy chỉ ngồi một lát liền cùng con
bé đi ra ngoài, thậm chí cả cơm cũng không cần chuẩn bị, Hạ Nhụy Lan đâu sẽ
theo cô, tự mình gọi điện thoại cho Chử Vân Hành, bảo anh thế nào cũng phải ăn
cơm xong rồi mới đi. Chử Vân Hành đương nhiên không thể không đồng ý, cho dù
Triều Lộ cảm thấy mẹ mình quá ân cần rồi, nhưng mặt khác cũng cảm thấy vui vẻ,
dù sao mẹ mình là thật lòng quý Chử Vân Hành, cũng luôn luôn có thái độ ủng họ
đối với quan hệ của bọn họ. Cô còn nhớ rõ, Lâm Thư Tiếu từng đề cập tới thời
gian bọn họ ở Đức, Chử Vân Hành từng bị mặt lạnh ở nhà cô ấy, lúc ấy đại khái
ngay cả bắt đầu, anh và Lâm Thư Tiếu cũng chưa được tính, cũng đã gặp phải
phòng tuyến thép của phụ huynh đối phương. Cũng khó trách được, ba mẹ đàng gái
bình thường nào, nhìn thấy con gái mình ở bên một người tàn tật, mười người thì
có chín muốn nghĩ cách chia rẽ. Con người thường khăng khăng độc đoán như thế,
cô trước kia cũng vậy.
Hơn mười giờ
sáng chủ nhật, Chử Vân Hành gọi điện thoại cho Triều Lộ, nói cho cô mình chuẩn
bị xuất phát, hỏi khoảng mười một giờ anh đến có tiện không. Triều Lộ nói,
không có gì không tiện , lại căn dặn anh trèo lên tầng nhất thiết phải cẩn
thận. hành lang ở đây vừa tối vừa hẹp, còn có nhiều thứ linh tinh chất đống,
thật không dễ đi. Triều Lộ vốn định bản thân mình đi thẳng xuống tầng đón anh
lên, lại sợ làm tổn thương lòng tự trọng của anh. Nghĩ đến cơ thể anh mặc dù
không tiện, nhưng cũng đã quen đi cầu thang, chỉ cần cẩn thận, đi thong thả hẳn
là không sao.
Lúc đồng hồ treo
tường điểm mười giờ năm mươi tám phút, dẫu sao cô vẫn lo lắng, không nén được
mở cửa nhà ra. Cô nghe được tiếng chống gậy, kèm theo tiếng lê rất nhẹ cọ xát
trên bậc thềm xi măng, theo sau là một tiếng giẫm chân rất nặng. Cô lập tức
biết là anh đến, chạy nhanh xuống dưới tầng.
Anh vốn đang tập
trung nhìn bậc thang, nghe tiếng có người xuống, theo bản năng liền nhích sang
bên phải. Cho đến khi cô gọi tên anh một tiếng, anh mới biết người đến là cô:
"Triều Lộ, làm sao mà em biết anh đến rồi?"
"Em mở cửa
trông đấy." Cô ba bước cũng làm hai bước xuống đến bên cạnh anh, một tay
đỡ anh, "bậc thang tòa nhà chỗ chúng em này rất cao, đi lên rất mệt
đi?"
Anh thành thật
thừa nhận: "Có một chút. Hơn nữa, ở cửa hành lang tầng hai, anh đụng ngã
một cái sọt, lăn xuống tầng một, anh lại xuống nhặt lên, làm anh mệt
chết..." Trong giọng anh có chút thành phần làm nũng, hột mồ hôi thật nhỏ
đọng trên trán và trên chóp mũi anh, gò má cũng hơi ửng hồng, nhìn qua so với
đứa trẻ bảy tám tuổi thực sự, anh như vậy giống một cậu bé to xác.
Triều Lộ đau
lòng lấy mu bàn tay lau mồ hôi cho anh: "Cái thứ đã vứt đi rồi, anh còn cố
nhặt nó làm gì? Vốn chính những thứ tạp nham không nên chất đống ở hành
lang."
"Dù sao đồ
đó là do anh đụng phải, may mắn, cũng chỉ có vài bậc thang, coi như làm vận
động." Anh bộ dạng thật không hề gì.
Cô đỡ anh lên
lầu. Trên tay truyền đến trọng lực khiến cô biết rõ thân thể bên trái của anh
càng ngày càng không theo ý muốn. Lần đầu tiên cô hận nhà mình ở tầng năm cao
như thế làm gì.
"Ôi, Triều
Lộ, đã lâu không gặp."
Lúc đi lên tầng
4, phòng 401 cửa mở, bên trong một phụ nữ trung niên tóc dài uốn xoăn đi ra.
Tóc mái sấy cao, một đôi mắt xoay tròn đánh giá giữa Triều Lộ và Chử Vân Hành.
"Dì
Lưu." Cô lễ phép gật gật đầu. Lưu Thư Cầm này trước kia cùng là công nhân
một nhà máy với mẹ cô, hiện tại cũng đã về hưu, người coi như là không xấu, chỉ
hơi lắm mồm. Bình thường Triều Lộ cũng không giao thiệp gì nhiều với bà, chỉ là
gặp mặt thì chào một tiếng mà thôi.
Chử Vân Hành tất
nhiên không biết tình hình đối phương, cũng chỉ cười theo, gật đầu thăm hỏi mà
thôi. Triều Lộ ghé vào lỗ tai anh nhẹ nhàng nói câu: "Đồng nghiệp cũ của
mẹ em ở nhà xưởng." Liền đỡ anh tiếp tục lên bậc thang.
Triều Lộ chỉ cảm
thấy trọng lực trong tay giảm bớt, liền biết là Chử Vân Hành cậy mạnh, kiên
quyết chuyển trọng lượng nửa bên sang bên đùi phải của mình, chỉ yếu ớt để cô
đỡ một tay. Cô biết lý do, cũng không nhiều lời, thầm nghĩ nhanh lên tầng, để
anh có thể ngồi xuống, từ từ hòa hoãn.
Lưu Thư Cầm
trong tay xách cái túi rác xuống tầng, nhưng hai con mắt vẫn không rời khỏi
Triều Lộ và Vân Hành. Ánh mắt kia chói mắt giống như đèn pha, tuyệt không kiêng
dè cảm nhận của người bị nhìn. Triều Lộ gần như muốn nổi nóng, vì tâm trạng của
Chử Vân Hành mới cố gắng nén xuống. Chử Vân Hành không nói một lời, mãi đến khi
lên tầng năm, mới nói: "Triều Lộ, em giúp anh lau mồ hôi, sửa sang đầu
tóc..."
Triều Lộ vừa
chỉnh lại cho anh, vừa nói: "Cũng không phải lần đầu tiên gặp mẹ em, còn
căng thẳng cái gì."
Anh cười nói:
"Lần này khác chứ."
Hạ Nhụy Lan rất
là nhiệt tình, vừa pha trà vừa bảo anh ăn kẹo, trò truyện xong xoay người vào
vào bếp. Triều Lộ vắt cái khăn mặt, trong phòng chỉ có một chiếc sô pha đơn đã
cũ, cô dìu anh ngồi xuống đó, sau đó ngồi xổm trước sô pha mát xa tứ chi cho
anh.
"Triều Lộ,
em đừng bóp nữa, mẹ em nhìn thấy, không hay." Trong giọng nói của anh
không có khách khí, mà ngược lại như là thực sự lo lắng điều này.
Triều Lộ không
hiểu: "Này có cái gì? Mẹ em cũng không phải không biết anh đi lên cầu
thang vất vả thế nào, em giúp anh xoa bóp, không phải thật bình thường
sao?"
Anh giữ một bàn
tay cô, nói: "anh không muốn mẹ em cảm thấy anh thật vô dụng, bà sẽ lo
lắng."
Đang nói, Hạ
Nhụy Lan từ phòng bếp bưng đồ ăn ra, lại sai Triều Lộ đi vào múc canh xới cơm.
Trước khi đứng dậy, Triều Lộ nắm lại tay anh một chút, toàn bộ ánh mắt đều tiết
lộ một câu: yên tâm.
Cô bưng nồi nước
lên mâm, lại xới ba bát cơm đi ra. Thức ăn trên bàn tuy là món ăn gia đình,
nhìn ra được mẹ cô là dùng cả tấm lòng, toàn là đồ ăn Chử Vân Hành thích ăn.
Chử Vân Hành vẫn đợi đến Hạ Nhụy Lan ngồi xuống mới ngồi vào mâm. Sau khi anh
ngồi xuống, Hạ Nhụy Lan cười nói: "Tiểu Chử a, vừa nhìn đã thấy chính là
một đứa trẻ được giáo dục tốt."
"Dì, cháu
không tốt như dì nói như vậy." Chử Vân Hành cũng cười, nhìn ra được đến,
anh được Hạ Nhụy Lan vừa khen, trong lòng rất vui vẻ, "Đúng rồi dì, lần
đầu tiên đến, cũng chưa kịp chọn quà gì. Đồ to to… cháu không có cách nào cầm
được, chỉ tùy tiện mua cái này… dì nhìn xem có thích không." Nói xong, từ
trong túi quần lấy ra một hộp gấm nhỏ, đưa tới trước mặt Hạ Nhụy Lan.
Hạ Nhụy Lan mở
ra, ánh mắt thoáng cái sáng lên, mặt mày hớn hở nói: "Cái này … quá quý
trọng, quá quý trọng ..."
Triều Lộ nghiêng
đầu vừa nhìn, là một chiếc vòng tay vàng, bề mặt sáng bóng, bên trong được chế
tạo khéo léo, khắc hoa văn chữ phúc tỷ mỉ. Cô không khỏi nói với Chử Vân Hành:
"Quà này đúng là quá nặng rồi."
Chử Vân Hành
nói: "Cái này cháu cầm tiện. Hơn nữa cháu nghĩ, ngộ nhỡ cái này không đúng
ý dì, tốt xấu gì cũng bảo toàn giá trị, không thì còn có thể đánh vàng đổi kiểu
dáng."
Hạ Nhụy Lan khép
hộp gấm lại, nói lời thấm thía với anh: "Tiểu Chử, chiếc vòng tay này, dì
nhận lấy. Nhưng mà về sau tuyệt đối đừng tiêu pha nữa. Không bằng cứ để dành
tiền, về sau tự nhiên có chỗ đúng để dùng tiền. Biết không?"
"Cháu biết
rồi."
...
Ăn cơm trưa
xong, Chử Vân Hành thế nhưng khăng khăng muốn vào bếp rửa bát. Hạ Nhụy Lan được
mời đi ra ngoài, chỉ để lại Triều Lộ để cô giúp đỡ. Triều Lộ đương nhiên biết ý
anh, anh cần sự thừa nhận của người lớn, anh muốn cố gắng hết khả năng chứng
minh bản thân sẽ không mang phiền phức tới cho cuộc sống của cô.
Anh để cây gậy
cạnh bồn rửa bát. Bịt bồn rửa xả đầy nước, lại cho thêm nước rửa bát, cho bát
đĩa vào nhúng một lát, xả nước đi, lại mở vòi nước rửa sạch nước rửa bát. Triều
Lộ thấy anh xoay bát đĩa có chút vất vả, liền không nhịn được giúp một tay. Anh
cũng không từ chối.
"Không phải
là em từng hỏi anh, ở nhà tự anh rửa bát thế nào sao?" Anh nói.
Cô đích xác nhớ
được.
"Trên thực
tế trong nhà anh còn cái bồn cố định có thể đặt bát đĩa, như thế anh rửa sẽ
tiện hơn."
"Như vậy
a."
"Ừ."
Anh cúi đầu, cẩn thận lấy khăn khô lau cái mâm cô đã rửa sạch, để nó lên trên
tủ bát."Triều Lộ, cuộc sống của anh là cuộc sống không tách rời khỏi công
cụ đặc thù, anh… muốn cho em đều biết."
Van nước ào ào
chảy ra, cô quay đầu nhìn anh thật sâu: "Anh từ từ cho em biết là được,
không vội."
"Anh lật
sách cần đeo bao tay." Anh nói.
Cô nghĩ sơ qua,
hiểu được: anh dùng tay phải cầm sách, lật trang sách cũng chỉ còn lại tay trái
chỉ có thể hơi nhúc nhích.
"Ừ" cô
ra vẻ thoải mái mà nói, "Điều này không có gì, anh cũng không cần phiền em
giúp anh giở trang."
Anh tựa vào cái
tủ lùn phía trên cạnh bồn rửa, lấy mu bàn tay cọ cọ mặt cô, ánh mắt thâm thúy nói:
"Anh cam đoan, anh nhất định dùng toàn bộ khả năng anh có, cố gắng không
gây phiền phức cho em."
Triều Lộ liếc
trắng mắt: "Anh như thế này mới tạo áp lực lớn cho em, anh nói anh cố gắng
không làm phiền em, ngụ ý, tất nhiên em cũng ngại gây phiền phức cho anh. Ai
biết được? Có lẽ em mới là kẻ phiền phức kia!"
Cô xoay người
tiếp tục rửa chén. Thân thể ấm áp của anh bỗng dưng dán vào sau lưng cô, trái
tim cô đập rộn lên, cảm giác vừa ngọt vừa đau. Anh không lấy gậy chống, chỉ
dùng một bàn tay ôm eo cô, toàn bộ thân thể mềm mại mà bất lực.
Cô đứng thẳng
tắp, nhận lấy trọng lực của anh, thật lâu thật lâu, bọn họ ai đều không nói gì.
Mãi đến khi cô rửa chiếc bát cuối cùng, tắt vòi nước. Cô mới nghe thấy anh nhẹ
nhàng nói ở bên tai tai cô một câu: "Triều Lộ, thực xin lỗi... anh không
tốt, nhưng mà anh yêu em..."
Cô cẩn thận gỡ
tay anh khỏi người mình, nhưng vẫn cầm chặt không bỏ; xoay người, cùng anh bốn
mắt nhìn nhau. Ánh mắt cô là nóng bỏ mà đủ bình tĩnh, chính giống như giọng
điệu của cô giờ phút này: "Sợ phiền phức, thì đã không lựa chọn yêu
anh."

