Nửa Vòng Tròn - Chương 21

Chương 21: Ẩn nhẫn

Tiệm cà phê cũng
không lớn, trong khi tìm chỗ ngồi, Phương Uẩn Châu phát hiện ra mấy người Triều
Lộ.

“Hi, Triều Lộ,
thật khéo.”

Triều Lộ giả vờ
trấn định, mỉm cười nói: “Đúng vậy, tôi giới thiệu cho mọi người làm quen, vị
này là Tony, ông chủ của tôi.” Thấy tầm mắt Phương Uẩn Châu nhìn vào hai người
ngồi đối diện, cô cũng không nghĩ nhiều, chỉ vào Chử Vân Hành và Lâm Thư Tiếu,
nói: “Hai người này là bạn của tôi – Chử Vân Hành, Lâm Thư Tiếu.”

Thấy ánh mắt rực
rỡ của Chử Vân Hành thoáng cái ảm đạm, cô biết bản thân mình giới thiệu hàm hồ
đã xúc phạm đến anh. Nhưng anh cũng khôi phục rất nhanh, thần thái trở về bình
thường, thậm chí còn lấy tay chống mặt bàn, đứng lên, vươn tay bắt tay Phương
Uẩn Châu, lịch sự nói, “Xin chào.”

Ánh mắt Phương
Uẩn Châu ngừng ở cây gậy bên cạnh trong thoáng chốc, tựa hồ cũng không chú ý
lắm, nghiêng mặt hỏi Triều Lộ: “Không ngại tôi ngồi đây chứ?” Sau đó lại dời
ánh mắt hỏi Chử Vân Hành và Lâm Thư Tiếu.

Triều Lộ nhìn
xung quanh, trong cửa hàng đúng là còn rất ít chỗ trống, có một, hai chỗ thì
cũng đều là những người xa lạ hợp lại một bàn. Phương Uẩn Châu cũng đề nghị
ngồi cùng nhau, cô cũng ngại cự tuyệt. Huống hồ bọn họ cũng sắp phải đi. “Đương
nhiên không sao, chỉ là chúng tôi đã sắp uống xong, đang chuẩn bị đi…”

“Nếu có việc thì
cứ tự nhiên.” Trong lời nói của Phương Uẩn Châu hàm chứa sự mất mát mơ hồ.

Chử Vân Hành
nói: “Triều Lộ, em vừa mới bị đụng đầu, cứ nên nghỉ thêm chút nữa đi, chúng ta
cũng không vội mà.”

“Em bị đụng
đầu?” Phương Uẩn Châu nhíu mày, nhìn chăm chú vào đầu Triều Lộ, giống như đang
tìm miệng vết thương. “Người ta vào quán cà phê cũng lắm cũng chỉ uống một tách
cà phê, sao em lại có thể đụng đầu chứ? Có nghiêm trọng không?”

Triều Lộ lúng
túng, không nói được câu nào. Hai người khác cũng im lặng.

Có vẻ Phương Uẩn
Châu thấy bộ dáng thân thiết quá đáng vừa rồi của bản thân có chút thất lễ, ho
nhẹ một tiếng nói: “Nếu cần, sáng mai em hãy đi bệnh viện kiểm tra một chút rồi
hãy đi làm, sau đó đến phòng hệ thống ở trên xin phép sau cũng được.”

Đầu Triều Lộ
thật sự vẫn còn đau khi đụng vào cửa. nhưng ngay cả bản thân cô cũng biết, đó
là cô gieo gió gặt bão thôi. Cô liếm môi khô một cái, nói: “Tôi nghĩ không sao
đâu… tôi ngồi nghỉ một lúc là ổn.”

Đã ngồi chung
một bàn thì không tránh được cùng nói chuyện phiếm. Triều Lộ thì đang suy nghĩ
lung tung, Lâm Thư Tiếu lại ra vẻ lười nói chuyện, chỉ còn lại Chử Vân Hành và
Phương Uẩn Châu trò chuyện với nhau.

“Chử tiên sinh
làm việc ở đâu?”

“Dạy học ở trường
học.”

“A? Dạy lớp
mấy?”

“Tôi hướng dẫn
sinh viên chưa tốt nghiệp.”

Trên mặt Phương
Uẩn Châu rõ ràng toát ra vài nét ngoài ý muốn nhưng giọng điệu vẫn lạnh nhạt,
“Chử tiên sinh vất vả rồi.”

Chử Vân Hành còn
lạnh nhạt hơn so với anh ta: “Nghiên cứu học vấn, vẫn luôn vất vả nhưng cũng
thú vị.”

Câu trả lời của
anh khiến Phương Uẩn Châu khá bất ngờ, anh ta dừng lại một lúc rồi mới gật đầu
cười nói: “Nhìn ra được, anh thích thú.”

Chử Vân Hành
cười cười, đột nhiên hỏi Triều Lộ: “Nếu muốn ngồi thêm một lúc thì không bằng
gọi thêm ít bánh ngọt được chứ?” Anh nhìn Lâm Thư Tiếu, “Thư Tiếu, em cũng gọi
chút gì đi.”

Phương Uẩn Châu
nói: “Là tôi sơ sót, may là Chử tiên sinh chu đáo.” Anh ta còn nói, “Hai người
đều là bạn tốt của Triều Lộ, hôm nay để tôi mời mọi người nhé.”

Lâm Thư Tiếu
nói: “Có thể nhìn ra, bình thường anh là một ông sếp tốt, không chỉ đối tốt với
cấp dưới mà còn đối tốt với cả bạn của cấp dưới.” Lời của cô nghe có vẻ hòa
khí, có thể coi như là một lời khen, nhưng trong lòng Triều Lộ lại biết, cô có ý
khác.

“Vậy không khách
sáo nữa…” Chử Vân Hành cười có chút miễn cưỡng, “Tôi… Chúng tôi coi như được
hưởng sái của Triều Lộ.”

“Vân Hành, anh
quên nhà em làm gì rồi sao? Nhà em cũng mở quán cà phê đó! Em phải đến hưởng
sái của những người khác mới được uống cà phê sao? Anh thật sự thích cà phê à?
Đi, em mời!” Lời nói của Lâm Thư Tiếu không lớn nhưng có thể thấy cô đang rất
tức giận, hơn nữa còn cầm lấy cả túi xách, dường như muốn bước đi ngay lập tức.

Chử Vân Hành
vươn tay giữa chặt cô lại, mang theo ánh mắt khẩn cầu nhìn cô: “Thư Tiếu,
Phương tiên sinh là có ý tốt, em mà đi thì mọi người đều khó xử.”

“Anh nói ai khó
xử?” Lâm Thư Tiếu quắc mắt đứng lên, “Em còn tiếp tục ở đây, mới là hợp với bốn
chữ ‘tình trạng khó xử’.”

Hiển nhiên là
Phương Uẩn Châu còn chưa hiểu rõ mọi chuyện, cứ tưởng rằng Chử Vân Hành cùng
Lâm Thư Tiếu là “vợ chồng son” cãi nhau, nên thấp giọng hỏi Triều Lộ: “Em kệ
bạn bè cãi nhau à? Sao không khuyên nhủ?”

Rốt cuộc Triều
Lộ cũng không chịu nổi nữa: “Uẩn Châu, Chử Vân Hành là bạn trai của tôi.”

Lời nói của cô
chỉ hơi lớn một chút, nhưng đủ cho những người đang ngồi ở đây nghe rõ.

Bốn người đều
không lên tiếng. Vẫn là Chử Vân Hành định thần trước tiên, gọi bồi bàn tới:
“Vẫn nên để tôi mời.”

Thanh toán xong,
sau khi Phương Uẩn Châu thấy Chử Vân Hành đứng dậy bước ra ngoài đầu tiên, anh
ta lập tức chuyển mặt hướng về phía Triều Lộ, lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, không thể
tin tưởng được. Triều Lộ đã sớm nghĩ đến việc này, chuyện tới trước mắt, trái
lại cô cảm thấy bình tĩnh hơn, giống như lúc đi, đến bên phải Chử Vân Hành.

“Có cần tôi đưa
mọi người đi không?” Ở cửa, Phương Uẩn Châu hỏi.

“Không cần, để
tôi đưa.” Lâm Thư Tiếu ôn hòa nói.

Phương Uẩn Châu
cũng không kiên trì, bốn người tạm biệt ở bãi đỗ xe, sau đó hai chiếc xe đi hai
ngả.

Không có ai nhắc
lại việc đi tới chỗ khác ăn bữa tối.

Lâm Thư Tiếu
ngồi ở trước lái xe, còn Triều Lộ và Chử Vân Hành ngồi phía sau, không ai nói
gì.

“Em đưa anh về
trước sau đó mới đưa Đổng tiểu thư trở về.” Sau khi cho xe chạy trên đường,
cuối cùng Lâm Thư Tiếu cũng mở miệng nói chuyện.

Giọng nói của
Chử Vân Hành có chút ủ rũ: “Nhà của anh xa, em đưa Triều Lộ về trước.”

“Bởi vì nhà anh
xa cho nên mới đưa anh về trước, từ nhà anh đến nhà em không thuận đường, đưa
anh về rồi lại đưa cô ấy về thuận tiện hơn.”

Lúc này, người trong
xe cũng không có tâm trạng tính toán xem quãng đường nào mới là hợp lý nhất nên
chẳng ai dị nghị gì nữa, kệ cho Lâm Thư Tiếu quyết định lái xe thế nào thì thế.

Triều Lộ nhìn
trộm Chử Vân Hành, thấy anh có vẻ thật sự mệt mỏi, mắt nhắm, đầu hơi cúi, tóc
mái ngắn rủ trên lông mi, tay trái nắm lại, đặt ở trên đùi, nếu không phải
Triều Lộ thấy tay phải của anh nắm chặt lấy cậy gậy chống thì đã nghĩ anh đang
ngủ ngon lành rồi.

“Vân Hành…”
trong lòng Triều Lộ có trăm ngàn lời muốn nói, nhưng lại nói không nên lời, chỉ
thì thào một câu: “Em sai rồi…”

Chử Vân Hành
chậm rãi mở mắt, buông lỏng tay, tay phải nắm lấy tay trái của cô, cùng mười
ngón tay của cô đan xen: “Anh hiểu.”

Triều Lộ nghe
anh nói vậy, trong lòng càng không vui hơn, lấy sự thông minh của anh, sự hiểu
ý người khác của anh, sao có thể không thấy được hành động hôm nay của cô là vì
chuyện gì chứ. Anh hiểu, nhưng anh luôn nhẫn nhịn, nhẫn nhịn sự tủi thân và đau
đớn cô gây ra cho anh.

“Triều Lộ,” Chử
Vân Hành ảm đạm cười, “Thật xin lỗi, hôm nay ngay cả cơm chiều anh cũng không
mời em đi ăn được, lần sau bù lại được không?”

Lúc anh nói ba
chữ “Thật xin lỗi”, cô bỗng nhiên vô cùng sợ hãi, sợ kế tiếp anh sẽ nói là
“Chia tay”. Nhưng nghe anh nói lần sau lại mời cô ăn cơm, cô như trút được gánh
nặng, rưng rưng gật đầu, nói: “Được, lần sau… Em mời anh cũng được.” Chỉ cần cô
và anh không kết thúc thì ai mời cũng được.

Hình như Chử Vân
Hành cũng thở phào nhẹ nhõm, khóe miệng hiện lên ý cười trấn an.

Xe dừng trước
nhà trọ của Chử Vân Hành. Khi Chử Vân Hành xuống xe, Triều Lộ cũng không ngại
trong xe còn người thứ ba, kìm lòng không được khẽ hôn lên tay trái của anh.
“Cánh tay này của anh còn lạnh hơn tay phải.”

Chử Vân Hành
nâng tay phải lên, xoa mặt cô: “Ừ, còn rất xấu.”

Triều Lộ không
nói gì nữa, nhẹ nhàng gỡ những ngón tay trái đang cong lại của anh, lại cúi đầu
hôn từng đầu ngón tay.

Phía dưới nhà
trọ rộng rãi, không có người xe lui tới nhiều, Chử Vân Hành từ cửa xe bên trái
đi xuống rồi lại vòng qua bên phải, cúi người nói nhỏ với Triều Lộ: “Đừng suy
nghĩ nhiều, anh nghĩ… Chúng ta còn nhiều thời gian. Về sau anh sẽ không bốc
đồng đến công ty tìm em nữa.” Giọng nói của anh có chút mỏi mệt, nặng nề, từng
chữ như vỡ vụn, nhưng ánh mắt của anh lại rất chân thành, dịu dàng, không trách
cứ cũng không bức bách.

Cũng không yếu
đuối như những người khác gặp phải sau khi chịu đả kích, xem thường.

Triều Lộ cảm
thấy giờ phút này không biết phải nói như thế nào mới được, nên chỉ gật đầu,
nói lời tạm biệt với anh. Nhìn anh đi vào cổng nhà trọ, Lâm Thư Tiếu mới chở cô
đi.

Cô và Lâm Thư
Tiếu hoàn toàn không thể nói là “quen biết”, cô cũng biết, với biểu hiện ngày
hôm nay của cô, Lâm Thư Tiếu hoàn toàn có lý do để ghét cô, cô cũng không muốn
mắc nợ cô ấy, chờ xe đến cửa tiểu khu, cô liền nói: “cô Lâm, cô và tôi cũng
không cùng đường, thời gian không còn sớm, tôi tự bắt xe về, cô về trước đi.

Lâm Thư Tiếu
ngẩng đầu nhìn gương chiếu hậu, nói chuyện rất khách sáo: “Nơi này là ngoại
thành, xung quanh lại là trường đại học, lúc này xe không nhiều lắm, vẫn nên để
tôi đưa cô về, cô chỉ cần nói địa chỉ là được.”

“Ở đường XX tiểu
khu hóa chất.” Nếu cứ khách sáo mãi thì không tốt, Triều Lộ nói địa chỉ.

“À,.” Lâm Thư
Tiếu nói, “Ba mẹ cô làm việc ở nhà máy hóa chất?”

“Trước kia
thôi,” Triều Lộ cũng không muốn mang hết chuyện nhà ra kể cho cô ấy nghe, “Vài
năm trước nhà máy hóa chất quanh nhà tôi đóng cửa, nên bố mẹ tôi liền tự đứng
lên làm chủ.”

Lâm Thư Tiếu rõ
ràng cũng không muốn hỏi cặn kẽ gia thế nhà cô nên dừng lại ở đây.

Mười phút sau,
Lâm Thư Tiếu và Triều Lộ cũng không nói chuyện gì với nhau nữa. Triều Lộ cảm
thấy cả thể xác và tinh thần của cô đều mệt mỏi, muốn chợp mắt một lát. Ai ngờ
thân xe bỗng chấn động, theo quán tính cô bổ nhào về phía trước. Hoảng hốt tỉnh
lại, không biết có chuyện gì xảy ra.

“Thật xin lỗi,
tôi không nên phanh gấp…” Lâm Thư Tiếu dừng xe ở ven đường, lấy tay xoa xoa
huyệt thái dương, áy náy nói.

Triều Lộ định
thần, nhìn nhìn bốn phía, thở phào nhẹ nhõm: “Không sao là tốt rồi. Nếu cần cô
nghỉ một chút rồi đi tiếp.”

Lâm Thư Tiếu im
lặng một lát rồi quay đầy nói: “Cô Đổng, hơi mạo muội một chút nhưng tôi muốn
mời cô đến quán cà phê của nhà tôi ngồi một lúc.”

Nhất thời Triều
Lộ không biết phản ứng thế nào.

Lâm Thư Tiếu ôn
hòa cười: “Chắc vừa rồi cô thấy tôi nổi giận ở cà phê Vân Sơn mà bị dọa phải
không, tôi không có ác ý, chỉ là tính tình có chút nóng nảy. Vân Hành là bạn
tốt nhất của tôi, còn cô là bạn gái của cậu ấy, có thể cho tôi cơ hội để hiểu
cô rõ hơn không?”

Chương 22: Thẳng thắn

Lúc Triều Lộ và
Lâm Thư Tiếu tới “Mèo và dương cầm”, bàn khách cuối cùng đã được thanh toán,
cửa hàng chuẩn bị đóng cửa. Lâm Thư Tiếu nói với một anh chàng đứng sau quầy
thu ngân: “Anh, em đưa bạn tới ngồi chút thôi.”

Anh trai Lâm Thư
Tiếu ngẩng đầu, cười nhẹ nói: “Trong cửa hàng cũng không còn gì để chiêu đãi,
có sẵn nước trái cây, các em cứ tự nhiên.”

Triều Lộ nhìn
thoáng qua anh trai của Lâm Thư Tiếu, là một chàng trai có diện mạo sáng sủa,
ngũ quan tương tự năm phần với Lâm Thư Tiếu. Nhớ lại lần đầu tiên tới “Mèo và
dương cầm”, hình như đã trông thấy anh ta từ xa.

Thư Tiếu để
Triều Lộ tìm vị trí ngồi, trong lòng Triều Lộ hiện ra hình ảnh ngày đó Vân Hành
ngồi đắm mình trong ánh nắng ở cạnh cửa sổ, trong lòng vừa nghĩ, cô liền ngồi
xuống vị trí đó. Đến giờ cô vẫn chưa kể cho anh nghe, ngày đó, anh lần đầu tiên
gặp cô là ở “Thính phong bạo tẩu”, mà cô cũng tin chắc rằng, nếu như không chạm
mặt vài lần, cô đối với anh, đến bóng dáng cũng không tồn tại, lần đầu tiên cô
chú ý đến anh – chính là trong quán “Mèo và dương cầm” này, khi anh và Lâm Thư
Tiếu cùng nhau biểu diễn khúc dương cầm kia, ngay từ thời khắc đó, cô đã bị anh
hấp dẫn.

Thư Tiếu bưng
nước trái cây tới, ngồi xuống đối diện với cô, khóe môi vừa động, chưa nói đã
cười: “Cô cũng thích chỗ này?” Sau khi uống một ngụm nước trái cây, cô hỏi.

“Đúng.” Triều Lộ
hoảng hốt gật đầu. Trong giọng nói của Lâm Thư Tiếu hoàn toàn không có chút
giương cung bạt kiếm gì, ánh mắt cũng vô cùng dịu dàng. Cô thừa nhận, ngay cả
khi cô coi cô ấy là “tình địch” thì cũng không thể ghét bỏ cô ấy một chút nào –
cô ấy xinh đẹp, độc lập lại hiểu rõ và quan tâm tới người đàn ông cô yêu, trong
nhất thời, cô còn khó hiểu, vì sao đối mặt với một cô gái xuất chúng như vậy,
Chử Vân Hành lại không hề động lòng, mà lại chọn lựa một cô gái bình thường như
cô.

“Biểu hiện lúc
trước của tôi khiến cô sợ sao?” Lâm Thư Tiếu hơi hơi nghiêng đầu, nhẹ nhàng
nói, “Nếu là như vậy, thì tôi xin lỗi cô.”

“Không phải,”
Triều Lộ vừa nghe lời này, lại càng tức bản thân hơn, “Cô biết không, là tôi
xấu hổ.”

Lâm Thư Tiếu lắc
đầu, nở một nụ cười hiền dịu với cô: “Cô tên là Đổng Triều Lộ phải không? Tôi
thấy Vân Hành gọi cô là Triều Lộ, tôi có thể gọi cô như vậy được không?”

“Tất nhiên là
được.” Thái độ thân mật của Lâm Thư Tiếu khiến Triều Lộ có chút ngoài ý muốn,
cô bị cô ấy đưa tới đây, vẫn còn nghĩ là sẽ không nhận được thái độ tốt.

“Triều Lộ, tôi
thừa nhận vừa rồi tôi vô cùng tức giận, bởi vì tôi biết, hành động của cô sẽ
làm Vân Hành tổn thương. Ngay từ đầu tôi không vạch trần cô không phải vì muốn
giúp cô mà lo lắng sau khi Vân Hành biết tâm sự của cô thì sẽ thất vọng, đau
khổ. Kết quả… cô không tránh được, mà cậu ta cũng biết…” Lâm Thư Tiếu dừng một
chút, ổn định ngữ khí rồi lại nói tiếp, “Nhưng tôi lại càng hiểu rõ, phản ứng
của cô cũng chỉ là bình thường thôi, tôi nghiêm khắc với cô cũng bởi vì cảm
tính – tôi là bạn của Vân Hành, lập trường của tôi là đứng về phía Vân Hành, cô
có thể thông cảm cho tôi không?”

Cô ấy thẳng
thắn, chân thành khiến cho Triều Lộ bị thuyết phục, cô cũng mang tiếng lòng của
mình ra, nói với cô ấy: “Tôi sợ điều gì chắc cô cũng đã sớm biết được, tôi
không có điều gì biện minh cho mình cả, chuyện hôm nay nói trắng ra là do tôi
hư vinh, sĩ diện, tính cách đó của tôi vốn không xứng với Vân Hành…”

“Đừng nói như
vậy…” Lâm Thư Tiếu ngắt lời cô, giọng nói vẫn dịu dàng, “Hư vinh? Sĩ diện? Mấy
điều này ai cũng biết là không cần nhưng mấy ai bỏ được? Ở trong mắt người
khác, rõ ràng là do Vân Hành trèo cao, tất nhiên cô cũng biến thành kẻ ngốc. Cô
biết rõ điều này cho nên mới băn khoăn. Dù Vân Hành có một trăm ưu điểm, cậu ấy
cũng là một người tàn phế, cô có băn khoăn cũng không kỳ quái.”

Triều Lộ nhịn
không được, nói: “Tôi không quan tâm đến anh ấy tàn phế, chỉ là…”

“Triều Lộ, đừng
dễ dàng nói không quan tâm. Trước kia cô chưa bao giờ tiếp xúc với người tàn
tật đúng không? Bởi vậy cô cũng khó có thể tưởng tượng được sinh hoạt của bọn
họ khác cô như thế nào. Người với người theo lẽ thường thì ngang hàng, nhưng
tùy cảnh ngộ lại khác nhau. Mà người tàn tật, nhất là ở trong nước, phần lớn
đều sống ở tầng đáy của xã hội. Là tinh anh tri thức như Vân Hành không nhiều.
Nhưng cho dù là người ưu tú như cậu ấy cũng thường xuyên gặp khó khăn trong
những việc nhỏ nhặt hàng ngày.” Trên mặt cô hiện lên vẻ mặt thương cảm nhàn
nhạt, “Nghề nghiệp của tôi cô chắc cũng biết, tôi là bác sĩ phục hồi chức năng,
công việc mỗi ngày là tiếp xúc với những người tàn tật chân tay, bệnh nhân đa
phần đều bị liệt. Thật ra, bác sĩ cũng không giúp bọn họ được nhiều, nói là
khôi phục không bằng coi là giúp bọn họ hoạt động tốt nhất phần còn lại của bản
thân.”

Triều Lộ nghe mà
xót xa, không muốn cô ấy nói tiếp đề tài này, miễn cưỡng tỉnh táo lại, nói:
“Vân Hành cũng rất chịu khó luyện tập, anh có thể dùng một tay làm rất nhiều
việc, cũng có thể tự đi. Tôi… cảm thấy đó là may mắn vô cùng trong cái bất
hạnh.”

“Đúng, cậu ấy
rất tích cực, rất nỗ lực vì cuộc sống. Nhưng cô nghĩ rằng, ngay từ đầu cậu ấy
đã như vậy rồi sao?”

Mặc dù Triều Lộ
cảm thấy những lời nói đằng sau có thể rất tàn khốc nhưng vẫn hỏi: “Thật sự là
anh ấy đã từng tuyệt vọng?”

“Bất luận người
nào ở tình huống này đều sẽ tuyệt vọng.” Ngón tay Lâm Thư Tiếu vô ý thức mơ
trớn ly thủy tinh, “Tôi cũng chưa từng gặp cậu ta lúc cậu ta tuyệt vọng nhất.
Tôi nghĩ, lúc cậu ta vừa mới tỉnh lại sau khi lâm vào trạng thái thực vật, chỉ
sợ ngay cả ngồi dậy cũng không thể làm được.”

“Không phải anh
ấy chỉ liệt nửa người bên trái thôi sao?”

“Trạng thái hiện
giờ của cậu ta mà cô nhìn thấy được là trạng thái tốt nhất sau khi bị bại não.”
Lâm Thư Tiếu nói, “Tưởng tượng một chút, một người bởi vì não bị tổn thương nên
hôn mê năm, sáu năm, muốn toàn bộ chân tay, ngôn ngữ khôi phục là khó khăn
chừng nào. Thời gian đầu khi cậu ta mới đến Đức, đa phần thời gian cậu ta cũng
chỉ có thể ngồi xe lăn, không nói đến vấn đề của nửa thân bên trái, cơ tay phải
cũng còn yếu, căn bản là không thể cử động lâu dài. Mặc dù sau này cậu ta cũng
khôi phục được tương đối nhưng vẫn còn nhiều bất tiện… Còn nhớ năm ấy khi tuyết
rơi lần đầu, tôi ở trong phòng dưỡng bệnh của khu an dưỡng, từ cửa sổ thấy cậu
ta, cậu ta bị vấp ngã trong tuyết, có bò thế nào cũng không bò dậy được, cố
gắng thật lâu mới vất vả đứng lên, không ngờ dưới chân lại trơn, ngã xuống rất
đau. Tôi chạy vội xuống dưới muốn đến dìu cậu ta lên, nhưng mới chỉ đi đến bậc
thềm đã thấy cậu ta đang nắm tay thành quả đấm, đấm mạnh vào tuyết lạnh băng.
Tôi chưa bao giờ thấy cậu ta kích động như vậy, cho dù làm vật lí trị liệu mệt
vô cùng nhưng vẫn luôn cười hì hì. Nhưng vào thời khắc kia, tôi cũng biết cậu
ta sẽ có những lúc bất lực, yếu ớt như vậy.” cô thở dài đầy thương tiếc, “Mặc
dù là thế nhưng khi tôi tới đỡ cậu ta dậy, cậu ta cũng không rơi một giọt nước
mắt. Cậu ta chỉ cười cười, nói ‘thực không thích mùa đông’.”

Triều Lộ hít một
ngụm khí lạnh, cô cũng biết nhất định anh phải có một đoạn quá khứ khó khăn hơn
hiện tại rất nhiều, nhưng không đành lòng nghĩ đến, cũng không thể nào tưởng
tượng được, mà lời của Thư Tiếu lại khiến cô tưởng tượng đến hình ảnh đó: người
đàn ông cô yêu nằm rạp trong tuyết trắng xóa, vất vả cố gắng đứng lên, nhưng
hết lần này đến lần khác vẫn thất bại. Từ đầu đến cuối anh có thể không khóc,
thế nhưng anh cố nén nước mắt lại khiến cho cô đau lòng hơn.

“Triều Lộ,” Thư
Tiếu nhìn cô, “Nói cho cô biết việc này không phải muốn lấy khuyết điểm của cậu
ấy để dọa cô. Nói cách khác, nếu mấy lời này của tôi khiến cô sợ hãi bỏ chạy
thì tốt nhất cô nên đi sớm, có lẽ sẽ khiến tổn thương của Vân Hành nhỏ hơn.
Nhưng trực giác của tôi lại nói rằng, cô không phải là người bạc tình và thực
tế như vậy, cô quan tâm Vân Hành, nếu không vừa lúc nãy, cô sẽ không thừa nhận
mối quan hệ giữa cô và Vân Hành với Phương tổng gì đó trong tình huống ấy. Tôi
chỉ muốn cô hiểu rõ hơn, Vân Hành rất kiên cường, rất bao dung nhưng cậu ta
cũng sẽ bị tổn thương sẽ đau đớn. Lúc cậu ta bị tổn thương nhưng lại không nói
ra, cô hãy để ý tới vết thương đó, tìm cách xoa dịu nỗi đau của cậu ấy. Cậu ấy
là một người kiêu ngạo, cũng là người rất quan tâm người khác, vì sự kiêu ngạo
của cậu ấy, vì nghĩ cho cảm nhận của người cậu ấy quan tâm, cậu ấy sẽ giả vờ
như không sao cả nhưng là người yêu cậu ấy.. thì không thể giả vờ không có việc
gì như vậy.”

Người yêu cậu
ấy? trong lòng Triều Lộ vừa động, bỗng thấy nghẹn ở cổ, nhưng cô vẫn hỏi: “Thư
Tiếu, cô cũng yêu anh ấy, đúng không?”

Lâm Thư Tiếu
ngẩng đầu lên, nhìn trần nhà một lát cuối cùng thở dài: “Tôi yêu cậu ấy. Nhưng
lại không có gì uy hiếp cô. Cả về chủ quan và khách quan đều không có khả năng
uy hiếp.”

Triều Lộ không
tin: “Lời này của cô rất khiêm tốn.”

“Hôm nay, hai
chúng ta ngồi đây, cuộc nói chuyện này cũng coi như thân thiết hơn. Giống như
ngay từ đầu tôi đã nói, tất cả mọi việc tôi làm, từ việc tôi tức giận, rồi giờ
lại bình tĩnh ngồi nói chuyện với cô, tất cả đều vì tốt cho Vân Hành. Như vậy,
vì giúp cô hết khúc mắc với cậu ấy, tôi sẽ nói tất cả nỗi lòng một cách thẳng
thắn với cô…” Cô nhìn đèn đường ngoài cửa sổ, bĩnh tĩnh nói: “Chính là từ lần
dìu cậu ấy ở khu an dưỡng lần đó, đối với tôi mà nói, cậu ấy không chỉ là bệnh
nhân bình thường, tôi bắt đầu để ý cậu ấy nhiều hơn, mà cậu ấy cũng muốn thân
thiết với tôi. Có lẽ…từng có khoảng thời gian ngắn ngủi đó, tôi và cậu ấy gần
như có thể phát triển trở thành quan hệ yêu đương. Lúc đó ba mẹ của tôi đều đi
công tác ở nước Đức, có lúc tôi còn mời cậu ấy đến nhà tôi chơi với ý nghĩ sâu
xa hơn. Tất nhiên là tôi cũng chưa nói rõ ý nghĩ của tôi với cậu ấy, đa phần là
cậu ấy không biết được. Tôi vĩnh viễn không quên được ánh mắt ba mẹ tôi khi lần
đầu họ gặp Vân Hành. Hai người họ đều là phần tử tri thức, kiềm chế tốt, đối xử
với Vân Hành khách sáo nhưng cũng rất xa cách, lạnh lùng. Vân Hành không phải
đồ ngốc, cậu ấy đương nhiên nhận ra. Từ lần đó, giữa chúng tôi không bao giờ
còn tồn tại sự mập mờ nữa, cậu ấy vẫn đối xử tốt với tôi như trước, nhưng tôi
biết, cơ hội vụt qua, chúng tôi đã bỏ lỡ vĩnh viễn.”

Trong lòng Triều
Lộ dâng lên một nỗi ghen tỵ nho nhỏ, cô cảm thấy khí huyết toàn thân như chảy
về một chỗ. Người đàn ông của cô quả nhiên đã từng rung động trước cô gái xinh
đẹp động lòng người như Lâm Thư Tiếu. Loại cảm giác này thật không hay ho.

Hình như Lâm Thư
Tiếu cũng nhận thấy cô có vẻ không vui, cảm thấy hơi ngượng ngùng: “Nhìn tôi
nói loạn gì này, Triều Lộ, cô đừng ghen. Trên thực tế, giữa hai chúng tôi chỉ
có chút mập mờ nhỏ xíu thôi, hơn nữa, là tôi chủ động đơn phương. Cậu ấy lúc
đó, thể xác và tinh thần đều tổn thương, tình cảm của cậu ấy đối với tôi là ỷ
lại nhiều hơn tình yêu.” Lâm Thư Tiếu nhìn cô với ánh mắt hâm mộ, “Triều Lộ,
Vân Hành chưa từng dùng ánh mắt cậu ấy nhìn cô để nhìn tôi, nếu cậu ấy từng si
mê, theo đuổi tôi, thì dù ba mẹ tôi có ngăn cản thì tôi nhất định vẫn sẽ ở cùng
cậu ấy. Lại nói, với cá tính của cậu ấy, một khi đã toàn tâm toàn ý với một
tình cảm nào đó, nhất định sẽ không vì trở ngại mà lùi bước. Thái độ đối xử của
cậu ấy với cô khiến tôi hiểu, trong lòng cậu ấy, trong mắt cậu ấy, tràn ngập
tình cảm dành cho cô.”

“Tôi cũng yêu
anh ấy.” Triều Lộ nói, “Hơn nữa sau này sẽ càng yêu anh ấy hơn. Thư Tiếu, có
thể nhờ cô đưa tôi đến chỗ ở của Vân Hành không, tôi muốn…”

Lâm Thư Tiếu lấy
tay vuốt mái tóc dài, cười nói: “Đi làm bác sĩ?”

“Ít nhất cũng có
thể làm một cô hộ sĩ, mang tới ít thuốc giảm đau.”

Triều Lộ đứng
lên, bỗng cảm thấy tâm tình thoải mái hơn rất nhiều.

Báo cáo nội dung xấu