Nửa Vòng Tròn - Chương 17 - 18

Chương 17: Lạc Đà

Ngày thứ hai,
Triều Lộ theo lẽ thường đi làm. Cả đêm không ngủ tốt, ánh mắt cô có chút thũng,
mắt thâm quầng phù lên. Đến văn phòng chuyện thứ nhất chính là đi phòng trà pha
cà phê. Cô hiểu rõ, hôm nay chỉ sợ dựa phải vào cà phê để nâng cao tinh thần
bản than, triển khai công tác.

"Tối hôm
qua em ngủ không tốt?" Lúc đưa văn kiện đến phòng Phương Uẩn Châu, anh chỉ
nhìn cô một cái liền nói.

"Ngày hôm
qua ở bên ngoài chơi một ngày, hơi mệt. Nhưng mà không sao cả." Cô thu hồi
văn kiện đã ký xong, rời khỏi bàn của anh.

"Giữa trưa
họp xong cùng nhau ăn cơm?" Mỗi thứ hai đều có hội nghị thường kỳ trung
tầng, cô làm thư ký phải làm biên bản hội nghị.

"Được."
Cô nói.

"Em hôm nay
đáp ứng thật sảng khoái."

"Là anh
nói, cùng nhau ăn bữa cơm không có gì đáng ngại." Nói xong, cô lui ra cửa.

"Em buổi
chiều cần xin nửa ngày phép không?" Lúc ăn cơm trưa, Phương Uẩn Châu hỏi
cô.

"Không cần
thiết, cám ơn." Cô nói, "Tôi không có bị bệnh, không phải xử lý việc
tư. Tôi không cần xin phép."

"Ngày hôm
qua chơi vui chứ?"

"Vâng, thật
vui vẻ."

"Nha?"
Anh sờ sờ cằm, "Rất ít nghe em nói như vậy."

"Có lẽ
đúng" cô nói, "Đích xác tôi không phải là người dễ dàng vui vẻ, nhưng
mà ngày hôm qua tôi thật sự là cao hứng hiếm có."

"Nơi nào
chơi vui như vậy? Nói nghe chút!"

"Mộng chi
cốc’, khu vui chơi mới mở, anh đi qua chưa?"

"Chưa"
Phương Uẩn Châu nói, "Anh chỉ biết hoan nhạc viên, chỗ lúc nhỏ chúng ta đi
đó. Nhớ không? Anh và em có đi qua đó."

"Nhớ
được." Cô nói không sai, cô nhớ được. Chính là nghe anh đột nhiên nhắc
tới, mới phát hiện trí nhớ đã mông lung, những chuyện đủ thứ ngày xưa đều như
thực như mơ. Cô không quá nhớ được chi tiết cụ thể ngày đó.

"Thế giới
này luôn thay đổi, ngay cả khu vui chơi cũng đều bị đào thải. So sánh với khu
vui chơi mới xây, cái kia đã trở nên lạc hậu rồi." Phương Uẩn Châu không
phải không có thương cảm nói.

Triều Lộ nói:
"Cũng không thể nói như vậy. Tôi nghĩ, cho dù có một ngày khu vui chơi cũ
bị dỡ bỏ, vẫn có rất nhiều người hoài niệm từng ở nơi đó vượt qua quãng thời
gian tốt đẹp. Vật mới có thể thay thế được vật cũ, nhưng không thể phủ nhận,
chúng nó cũng tồn tại..." Phát hiện ánh mắt nhìn cô của Phương Uẩn Châu
biến hóa, cô im miệng, thầm hối hận mình nói nhiều, không biết tiết chế, tự dưng
làm anh liên tưởng đến cái khác, chủ ý của cô không phải như thế, vì thế lại
nói, "Chỉ là, trí nhớ cùng tinh lực của con người dù sao cũng có hạn, đại
đa số đều chỉ có thể đem quăng qua sau đầu. Những thứ đã qua không quan trọng
bằng những thứ trước mắt. Đối với chuyện này, không cần thiết phải cảm khái,
bởi vì, nên như vậy mới đúng."

Phương Uẩn Châu
im lặng một lát, nói: "Em có thể nghĩ như vậy, không phải không tốt."

Triều Lộ không
có đáp lời, nghiêng đầu chuyển hướng bàn bên cạnh. Vừa đúng lúc, đối diện cô là
viên chức đi làm ở trong cùng tòa nhà. Cô từng ở trong không gian chật hẹp của
thang máy, trong lúc vô tình thoáng nhìn qua ngực anh, bởi vậy biết anh làm
trên lầu trong bộ phận quản lý công ty kỹ thuật. Đại khái hơn ba mươi tuổi, bộ
dạng coi như đoan chính, chính là bụng đã hơi lộ ra vẻ mập mạp, giấu ở phía sau
cặp kính là một đôi mắt đầy vẻ khôn khéo. Lúc này ngồi ở đối diện anh là một
phụ nữ, xem một bên mặt bên ước chừng hai sáu hai bảy tuổi.

Phương Uẩn Châu
hỏi: "Em quen biết bọn họ?"

"Không tính
là quen biết." Cô đè thấp thanh âm nói, "Chính là nhịn không được ở
trong lòng phải nói ra." Cô khó mà lộ ra một ý cười trêu tức.

"Sao?"

"Anh vừa
tới nơi này đi làm nên không biết, đại khái ở trong nhà hàng khác tôi đã gặp
qua người đàn ông này cùng nhiều người phụ nữ khác nhau xem mắt không dưới bảy
lần. … Có lẽ còn có những lần tôi không gặp phải nữa."

"Xem mắt
lúc nghỉ trưa?" Phương Uẩn Châu ngạc nhiên.

"Người
thành phố lớn, thời gian quý giá thôi." Cô nói, "Nghe nói nam viên
chức công ty trên lầu đó đều cầm tinh lạc đà."

"Ý của em
là, bọn họ chịu khổ nhọc?"

"Năng lực
giải nghĩa tiếng Trung vẫn không tính thụt lùi bước quá nhiều."

"Một bộ
phận nào đó vội vã lập gia đình, một bộ phận lại lập nghiệp trước." Cô
uống một ngụm nước trái cây nói, "Lần đầu tiên gặp mặt người khác, chất
lượng tốt xấu khó dò, thêm vào an bày thời gian xem mắt, ngại lãng phí
đi."

"Em làm sao
mà biết là xem mắt?"

"Chỗ nhà ăn
này khoảng cách giữa các bàn không lớn lắm." Cô nói, "Lỗ tai tôi rất
thính. Anh có biết, rất nhiều lúc, tôi đều một mình ăn cơm, lúc nhàm chán, cũng
sẽ..."

"Hóa ra em
cũng tính nhiều chuyện."

"Tôi vốn là
người phàm tục."

Phương Uẩn Châu
lại đem giọng nói cố ý đè thấp xuống chút: "Anh biết anh ta vì sao xem mắt
bảy tám lần còn chưa có thành công . Là phụ nữ không ai chấp nhận loại người
không có thành ý hẹn hò."

"Chưa hẳn,
có lẽ đối phương là một con lạc đà."

Phương Uẩn Châu
cười: "Triều Lộ, chia tay ba ngày, em dí dỏm ngầm làm anh phải nhìn em với
cặp mắt khác xưa."

"Anh nói
điểm ấy, gần đây tôi cũng phát hiện ra thế." Triều Lộ dường như đăm chiêu.

Sau khi ăn xong,
Triều Lộ đang muốn cùng Phương Uẩn Châu đứng lên trở lại chỗ làm, thì di động
đặt trên bàn kêu vang. Cô thấy trên màn hình hiện lên ba chữ "Chử Vân
Hành", thì lập tức bắt máy.

"Alo"
giọng nói của cô bất tri bất giác trở nên mềm mại, hơn nữa dùng ánh mắt bảo
Phương Uẩn Châu đi trước. "Sáng nay tôi thức dậy còn đang suy nghĩ, anh
hôm nay đi làm có mệt lắm không."

"Chỗ tôi ở
cách đại học rất gần, tôi đi qua cũng không cần cố hết sức." Anh nói,
"Lúc lên lớp, tôi đều ngồi. Tôi đối với thân thể của mình rất hiểu biết,
tôi có thể... chăm sóc tốt bản thân."

"Có lẽ anh
cần làm vật lý trị liệu gì đó." Cô nhớ lại sau chủ nhật khủng khiếp ấy,
từng đã nghe thấy Thư Tiếu đề nghị anh đi làm vật lý trị liệu.

"Không, tôi
không cần." Anh nhanh chóng chuyển đề tài, "Đúng rồi, tôi gọi tới là
muốn hỏi cô, quần của ba cô, giặt như thế nào? Đại khái là đồ cũ rồi, tôi tìm
không thấy mảnh vải hướng dẫn giặt quần áo."

"Đó vốn
không có hướng dẫn giặt quần áo, là mẹ tôi mua vải dệt tự may." Cô nói,
"Không phải chất liệu quý trọng gì."

"Nếu là như
thế, tôi giặt bằng máy giặt."

Triều Lộ vội
nói: "Không cần phiền toái, dù sao cũng là quần áo cũ không mặc, cứ để mẹ
tôi trực tiếp mang về là tốt rồi."

Đầu kia điện
thoại im lặng chốc lát. Rốt cục, giọng nói của Chử Vân Hành qua di động truyền
tới: "Triều Lộ, lần trước ở cửa nhà tôi, tôi nói ‘có rảnh hoan nghênh đến
chơi’, là thật."

Triều Lộ nhớ
đến, đúng là lúc anh đưa cô vé vào cửa khu vui chơi.

Cô liếm liếm
môi: "Tôi trả lời anh ‘tốt’, cũng là thật sự."

Giọng anh rất
nhẹ, lại mang theo ý cười: "Hẹn gặp lại, Triều Lộ."

"Hẹn gặp
lại, Vân Hành." Cô nắm di động, qua hai giây mới cúp điện thoại.

Cô phát hiện,
mình xóa họ của anh, kêu tên của anh cũng không khó khăn, đối với người này, cô
sớm đã có cảm giác rất quen như bạn bè, cô thậm chí cảm thấy, lúc nãy xưng hô
như vậy kỳ thực thuận miệng hơn.

Cô đi ra nhà ăn,
mãi cho đến cửa thang máy, trái tim còn nhảy bùm bùm dồn dập. Có hàng trăm loại
ý niệm cùng nhau thổi qua, làm cô vui sướng nhưng e ngại, đều tâm trí hướng về
không kịp né tránh. Duy nhất không thể lừa gạt bản thân, chính là cô theo như
câu nói kia, đích xác là phát ra từ thiệt tình.

Câu nói… "Tôi
trả lời anh ‘tốt’, cũng là thật sự."

Nếu nói, lần đầu
tiên ở cửa nhà anh, anh mở lời mời, cô chỉ cho rằng là anh khách sáo; như vậy
lúc này đây, cô biết, anh không phải.

Cô đã hai mươi
sáu tuổi, là tuổi có thể hiểu được một chuyện trên đời.

Cô chạm đến đáy
lòng, cảm nhận được nơi đó chấn động. Vì thế tim cô đập nhanh, là vì cảm động.

Còn có, một cảm
giác nhảy nhót chảy trong lòng.

Cô vừa quay đầu
lại, thấy người đàn ông vừa rồi ở trong nhà ăn gặp được bị cô kêu là "Lạc
đà" đứng ở phía sau cô chờ thang máy, trên mặt của anh không có biểu cảm
rõ ràng, cô quan sát anh ta vài giây, lúc đối phương phát hiện dị thường thì
xoay đầu lại. Cô thủy chung không có nhìn thấu, cuộc xem mắt vừa mới kết thúc
kia, kết quả là tốt hay là xấu.

Cô nghe thấy
người kia gọi điện thoại cho ai đó: "Gặp, thấy cũng được, không có cảm
giác gì, nhưng mà có thể quen biết nhìn xem... Ít nhất diện mạo cũng không tệ,
công tác cũng ổn định."

Nguyên lai,
"không yêu được" thật là một loại bệnh truyền nhiễm của đô thị. Mà
loại bệnh này, cư nhiên có thể tồn tại trong chuyện tích cực tìm kiếm bạn đời
trong hôn nhân!

Thang máy đến,
cô sững sờ tại chỗ, nhìn "Lạc đà đực" kia tắt máy điện thoại, bước
hai chân thon dài vào thang máy.

"Có vào
không?" Anh ta vẫn nhã nhặn hỏi một câu.

Cô gật gật đầu,
theo vào. Anh ta vươn tay, ấn tầng lầu của bản thân.

Trên cái này thế
giới, tứ chi toàn vẹn, bề ngoài ngăn nắp, người có thể diện trong công tác cũng
không thiếu, hơn nữa, nếu không dùng ánh mắt khắc nghiệt xem xét, tuyệt đại đa
số đều thiện lương là công dân có tố chất tốt. Nhưng mà, có thể làm cho người
ta cảm thấy thú vị khó quên, thì thực hiếm thấy.

Hiếm có người
chẳng phải tứ chi nhanh nhẹn, mà lại là người sau. Đàn ông khắp nơi đều là có
thể bước đi như bay, nhưng không có ai có thể khiến cô phát cười to thoải mái
ra từ nội tâm, hoặc là lâm vào bên trong mâu thuẫn hoang mang.

"Thực xin
lỗi, có thể ấn giúp tôi tầng ‘18’ không?"

Triều Lộ trong
hoảng hốt nghe được có thanh âm mỏng manh ở bên tai cô nói nhỏ. Cô theo bản
năng ấn nút tầng "18".

"Cám
ơn." Cô giống như nhìn thấy người kia cười ấm áp ở xung quanh cô, hơi cúi
đầu, chống gậy đi vào bên trong, đứng ở phía sau cô.

Cô quay đầu lại,
nhưng không có phát hiện người thanh niên chống gậy kia. Xoa xoa ánh mắt mới
phát hiện vừa rồi đều là do cô ảo giác, nhưng là ít nhiều nhờ ảo giác này nhắc
nhở, bằng không cô suýt nữa đã quên ấn tầng lầu của bản thân.

Không biết vì
sao, Triều Lộ cảm giác cái gì đó bị cô tận lực dùng dây xích sáng loáng ngăn
đón khóa chặt trong lòng trỗi dậy, đã có một chỗ nho nhỏ đứt rời, "Cùm
cụp" nới lỏng.

Chương 18: Thành Thật

Đảo mắt lại đến
thứ bảy, Triều Lộ cảm thấy ở nhà nhàm chán, liền gọi điện thoại cho Nhược Chi,
hỏi trong nhà cô có phải đã mở cửa rồi không, nếu rỗi rảnh, muốn cùng cô tụ
tập. Vừa khéo, Nhược Chi lập tức tiếp lời nói cô cũng đang muốn tìm cô trò
chuyện.

Cách điện thoại
Triều Lộ, cảm thấy giọng cô khác thường, nên sinh ra chút lo lắng. Lúc này hai
người hẹn hò cùng ăn cơm trưa, Triều Lộ hỏi cô muốn đi nơi nào gặp mặt, Giọng
điệu Nhược Chi lộ ra vẻ không thú vị, tựa hồ không nghĩ nhiều sẽ phí trí nhớ,
nên miễn cưỡng nói câu "Nếu không liền gặp nhau chỗ lần trước "Mèo và
dương cầm" đi.

Lần này là Nhược
Chi tới trước một bước. Lúc Triều Lộ đến, cô đã ngồi ở chỗ dựa vào cửa sổ, trên
đầu gối là con mèo mướp của tiệm, trong lòng bàn tay cầm khối đá hình cá đùa
nó. Gặp Triều Lộ đến, mới bỏ con mèo xuống.

Triều Lộ xem bộ
dáng của cô vẫn như thường. Tóc uốn rất mốt, trên mặt trang điểm nhẹ, chẳng qua
tươi cười có chút miễn cưỡng.

"Cậu gần
đây bận cái gì?" Nhược Chi hỏi, "Vốn tuần trước muốn gặp cậu, nhưng
mà gọi di động cho cậu, cậu không có bắt. Sau đó mình lại gọi điện thoại bàn
trong nhà cậu, mẹ cậu chỉ nói cậu đi ra ngoài."

Triều Lộ suy
nghĩ một chút, lúc Nhược Chi gọi tới đúng là lúc cô cùng Vân Hành đi khu vui
chơi, chơi điên cuồng, cho nên cũng không lưu tâm chuông di động reo. Thẳng cho
đến lúc Chử Vân Hành ở nhà cô ăn xong cơm, cô tiễn khách trở về, mới nhìn thấy
cuộc gọi nhỡ của Nhược Chi. Nhưng thời gian đã không còn sớm, cô nghĩ hơn phân
nửa cũng không có việc gì gấp, liền không có gọi lại. Ngày thứ hai bận rộn liên
tục, cũng quên mất chuyện này.

"Xin lỗi,
khi đó mình không nghe thấy di động, sau đó bận rộn, lại quên mất. Là có việc
gấp?"

Nhược Chi cười
khổ một chút: "Cũng không có gì gấp."

Triều Lộ trong
lòng cảm thấy không vui, trên mặt nhẹ nhàng: "Không vội, nói nghe một
chút."

"Đầu năm
nay mà nói, cũng không phải là chuyện hiếm lạ gì." Nhược Chi cúi đầu, lạnh
giọng nhẹ nhàng nói, "Phan Hải ở bên ngoài có người."

Triều Lộ vốn
ngồi đối diện cô, vừa nghe lời này vội đứng lên, ngồi vào bên cạnh cô nói:
"Cậu làm sao mà biết được? Có phải là cậu đa tâm suy nghĩ lung tung không?"

Giọng của Nhược
Chi nghe thật bình tĩnh, chỉ có bàn tay bị Triều Lộ nắm đang phát run:
"Cậu có biết, hiện thời mình nhiều thời gian rỗi, cuối cùng mình cũng có
cách biết. Cậu cũng không cần nghe những thủ đoạn nhàm chán đó. Chung quy cuối
cùng mình không phải là một kẻ ngốc thì đủ rùi."

Triều Lộ đến
cùng vẫn còn trẻ, lại không trải qua hôn nhân, bỏ kế hoạch ra, ngay cả một tình
yêu đứng đắn cũng chưa nói qua, ngày thường trông già dặn, nhưng gặp loại sự
tình này, thật đúng không hiểu khuyên giải từ đâu. Nghẹn một lúc lâu sau, mới
nói: "Vậy cậu định thế nào?"

"Bây giờ
mình còn chưa nghĩ ra, cũng không mở miệng ầm ĩ chuyện này cùng anh ta. Anh ta
về nhà coi như ân cần, đối với mình cũng không kém, trước cứ để yên như thế
đã." Nhược Chi lườm liếc mắt Triều Lộ một cái, nói, "Cậu có cái gì
muốn nói thì nói đi, loại sự tình này, mình nói cho cậu, liền không định ở
trước mặt người tiếp tục giữ thể diện."

Triều Lộ nói:
"Mình chính là suy nghĩ, nếu quả thật đổi lại là mình gặp loại sự tình
này, dù mình diễn thế nào, cũng nhìn không được người thân nhất diễn trò trước
mặt mình. Nhược Chi" giọng điệu cô tràn ngập thành khẩn, "Không phải
là mình hi vọng các cậu không qua được, chẳng qua là tức giận thay cậu."

"Triều Lộ,
tính cậu thích sạch sẽ hơn mình, lòng dạ cũng cao hơn mình. Chẳng qua, cậu cho
là chuyện tới bây giờ, mình ẩn nhẫn không náo loạn là xuất phát từ tình cảm vợ
chồng đối với Phan Hải sao?" Nhược Chi cười lạnh nói, "Nếu thực như
vậy, mình cũng thật không có tiền đồ."

"Vậy cậu là
vì đứa nhỏ?"

"Đứa nhỏ
tất nhiên là một phần, mình cũng vì bản thân." Nhược Chi nói, "Mặc kệ
tương lai là tiếp tục hay là ly dị, đã đến bước này, trước hết bất động thanh
sắc nắm con tẩy bài trong mình rồi hãy nói."

Triều Lộ có chút
hiểu rõ.

Nhược Chi nhìn
cô, trừng mắt, cười như không cười hỏi: "Cậu có phải cảm thấy mình thật
không thiện lương hay không?"

"Ha, chuyện
này mình không xen vào." Triều Lộ không lộ ra điều gì hít hít mũi,
"Mình chỉ biết là mình đứng ở bên cạnh cậu."

Tâm tình Nhược
Chi hình như có chuyển biến tốt, lôi kéo Triều Lộ hỏi cô tình hình gần đây,
tránh không được lại nhắc tới Phương Uẩn Châu: "Cậu cùng anh ta gần nhất ở
chung có tốt không?"

"Tốt
lắm." Triều Lộ nói, "Anh ta cho tới bây giờ không phải là người khó ở
chung."

"Mình nghĩ
đến cậu có phải đang khó xử không."

"Ngay từ
đầu chính xác là có chút không thích ứng, chậm rãi cũng thành thói quen."

"Gợn sóng
cũng không thể?"

Triều Lộ cười
cười: "Nước đều chảy hết, còn chỗ nào mà gợn sóng? Nhìn thấy không?"
Cô chỉa chỉa đuôi mắt mình, "Cẩn thận nhìn đều có nếp nhăn, bao nhiêu năm
qua đi, năm đó chúng ta mấy tuổi, hiện tại mấy tuổi? Còn níu chặt quá khứ không
buông làm cái gì?

Ánh mắt Nhược
Chi nhìn chằm chằm cô một lúc lâu sau: "Mình thấy ánh mắt của cậu càng
ngày càng long lanh, rõ ràng là thần thái sáng láng a."

Lông mi Triều Lộ
lên, cười nói: "Đó là ánh mắt mình vốn tốt."

"Cậu còn
cười đùa trêu ghẹo mình." Nhược Chi nói, "Cậu á, nhìn tâm tư sâu kín,
kỳ thực hỉ nộ ái ố một chút cũng không dấu được, lại không quen làm bộ. Xa
không nói, chỉ nhìn một cách đơn giản cậu lần trước đi họp lớp với bộ dạng miễn
cưỡng thì biết. Chuyện có thể làm cho cậu cả người thần thái phấn khởi có bao
nhiêu? Cậu đừng trách mình nhai lại chuyện cũ, bỏ qua chuyện cậu có cơ hội cùng
Phương Uẩn Châu, mình mới gặp cậu cao hứng từ trong ra ngoài như vậy. Hôm nay
mình vừa gặp cậu, nhìn thấy trước mắt sáng ngời, lúc đó còn tưởng không biết có
phải bởi vì Phương Uẩn Châu hay không, nhìn tình hình lại không liên quan anh
ta." Cô ấy lấy tay đẩy đẩy cô: "Nói nói, có phải gặp được kỳ ngộ gì
hay không?"

Ngay tại lúc
Nhược Chi thầm thì nói không ngừng, thì một chuỗi tiếng đàn leng keng thùng
thùng tiến vào tai Triều Lộ, khiến cô nhịn không được liền liếc nhìn chỗ để đàn
dương cầm trong tiệm. Đánh đàn là một người thanh niên trẻ tuổi mặc áo bành tô,
đại khái là nhạc công tiệm mới mời đến. Mắt nhìn không được nhưng trong lòng
nhất thời suy nghĩ đến người kia, cô âm thầm cười bản thân mình tinh thần hoảng
hốt, như thế nào vừa nghe tiếng đàn đã nghĩ đến "Anh". Người kia, rõ
ràng nói hôm nay sẽ đi thăm cha, sao lại tới nơi này.

"Cậu cười
cái gì?"

"Mình nở nụ
cười sao?" Triều Lộ vừa nghe Nhược Chi nói như vậy, có chút ngại ngùng.

"Xong rồi
xong rồi... Ngay cả bản thân cười hay không cười đều vô tri vô giác, Triều Lộ,
cậu còn giấu giếm mình!"

Cô nhìn về bàn
trống phía trước, phảng phất như thấy cái buổi chiều hôm đó, khi người kia
nghiêng người chống gậy dựa cửa sổ, khi đó ánh mặt trời còn một nửa, trong lòng
không hiểu sao lại ấm áp.

"Nhược
Chi" cô như có chút hiểu ra, "Tâm tư của mình, hóa ra đã rõ ràng như
vậy a."

"Nếu trong
lòng cậu đối với ai có cảm tình, liền che giấu không được."

Triều Lộ giống
như hạ quyết tâm, một tia cười thoải mái hiện lên khóe miệng: "Vậy không
cần giấu."

Triều Lộ âm thầm
lướt qua các sự kiện trong tuần. Mấy ngày qua không có việc gì như suốt ngày
xem di động, có bất cứ động tĩnh gì đều kích động lên. Trong lòng cô rõ ràng,
cô ngóng trông cái gì, nhưng, người kia không gọi điện thoại tới, vì thế, cô
vốn có vài phần chắc chắn, hiện thời lại không nắm chắc, khiến cô có chút ủ rũ,
lo được lo mất.

Thứ bảy, sớm
tinh mơ cô thức dậy, chỉ thấy mẹ cô đã thay đồ ra ngoài.

"Con không
ngủ thêm một lát sao?" Hạ Nhụy Lan thấy cô đã rửa mặt xong ngồi xuống bàn
ăn, liền mang cho cô bát cháo loãng.

"Ngủ không
được." Cô nói, "... Mẹ, mẹ muốn đi chỗ Chử Vân Hành sao?" Cô
biết rõ còn cố hỏi nói.

"Đúng
vậy." Hạ Nhụy Lan ngồi xuống, gắp tương dưa qua.

"Vậy... Lần
trước đi khu vui chơi trở về, con có cho anh ấy mượn quần của ba, mẹ đừng quên
cầm về."

"Ừ, đã
biết."

Triều Lộ vét
sạch hai bát cháo loãng, cũng không nhai liền nuốt xuống. Trong đầu lộn xộn ,
nghĩ đến cái gì liền xả cái gì: "Mẹ, mẹ nhớ một lát đổi ga giường cho Chử
Vân Hành, phải mở cửa sổ. Hệ hô hấp của anh ấy giống như có chút mẫn cảm, chịu
không nổi tro bụi."

Hạ Nhụy Lan
buông bát, nhìn cô một cái nói: "Xem con nói kìa, giống như mẹ là đầu đến
đó” Mặt Triệu Lộ lập tức đỏ bừng, cũng ngượng ngùng không dặn thêm cái gì. Còn
nữa, mấy cái dặn dò này cũng như là không nói, mẹ chăm sóc Chử Vân Hành hàng
ngày so với cô còn nhiều hơn, cô biết được, mẹ cô làm sao có thể không rõ ràng
hơn cô.

Cô buồn bực ăn
cơm, trong lòng hoảng thật sự, chỉ sợ mẹ cô hỏi nhiều một câu, bản thân lộ ra
dấu vết. Ai biết mới ăn mấy miếng, chuông di động trong phòng ngủ cô vang lên.
Mặc dù không vang nhiều, nhưng cô có thể nghe rõ ràng.

Cô đứng lên, bỏ
bát đũa liền đi vào trong phòng.

Chử Vân Hành! Cô
nắm di động, nhất thời quên trả lời, nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy, lúc này tiếng
chuông đều dễ nghe hơn so với ngày xưa. May mà đối phương có tính nhẫn nại,
không có sớm cúp. Rốt cục, sau khi chuông điện thoại vang một trận, cô bắt máy.

"Alo..."
giọng cô run rẩy.

"Triều Lộ,
là tôi."

"Ừ" cô
ngây ngốc nắm di động, tim đập liên hồi. Ngay cả câu hoàn chỉnh cũng nói không
nên lời, "Ừ!"

"Tôi chính
là muốn hỏi một chút, hôm nay cô lại đến chứ?"

Giọng Chử Vân
Hành rất là bình thường, nhưng chỉ nói xong một câu này, hô hấp liền có chút
nặng. Anh im lặng, đợi cô trả lời.

Lời này theo lý
hơi kỳ quái, vốn việc cô đi chỗ anh chính là thay mẹ cô không khỏe đến làm thay
một hai bữa, hiện tại mẹ cô khỏe rồi, tự nhiên không có chuyện cô lại đi.
Nhưng, "Đạo lý" này, trước mắt không hữu hiệu.

Triều Lộ còn
chưa có trả lời, chỉ thấy Hạ Nhụy Lan đứng ở cửa, mang theo ánh mắt khảo sát
đánh giá bản thân. Có chút chuyện, trước mặt mẹ, cô nói không nên lời .

"Tôi... Chính
là tùy tiện hỏi." Thanh âm Chử Vân Hành nghe có chút uể oải, "Vốn...
cuối tuần, chắc cô có kế hoạch khác, tôi không nên quấy rầy cô."

"Không có
kế hoạch khác." Mắt thấy mẹ cô vào phòng ngủ của mình, Triều Lộ thốt ra,
"Thật sự không có." Cô nghe được trong giọng nói anh có thất vọng,
quả thực giống như tín hiệu có thể thông qua di động truyền cho cô.

"Vậy... cô
nghỉ ngơi hai ngày cho khỏe đi" trong lời của anh sinh ra một chút ý lùi
bước, "Chuyện nơi này của tôi, rất phiền phức, vốn dĩ, cũng không nên phiền
cô..."

Triều Lộ còn
đang do dự trả lời thế nào, đã thấy lúc này mẹ cô đã trở về phòng thay quần áo
ở nhà, đứng ở bên người cô, vỗ vỗ vai cô, một bộ dáng hiểu rõ, lại chậm rãi từ
trong phòng cô đi ra ngoài.

Triều Lộ nhớ tới
Nhược Chi đánh giá bản thân, nói cô không dấu được tâm sự, không khỏi bật cười,
trong lòng quyết định: "Không phiền, nếu anh cảm thấy băn khoăn, thì pha
cho tôi một ấm trà trầm hương thượng hạng, tôi liền cảm thấy mỹ mãn ."

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.