Ngồi khóc trên cây - Chương 1 - Phần 2
7
Ăn trưa nhà
cô Út Huệ xong, tôi leo lên phản nằm nghe gió mơn man da thịt. Nhà cô Út Huệ
cửa nẻo thông thốc, gió tha hồ ra vào chơi đùa chạy nhảy trên người tôi khiến
tôi bị giấc ngủ cuốn trôi lúc nào không hay.
Khi tiếng
chim chèo bẻo kẹt trên cây sầu đông trước sân đánh thức tôi dậy, nhà đã vắng
tanh. Cô Út Huệ chắc đã đội nón ra đồng. Bé Loan, mười tuổi, con gái cô cũng
chẳng thấy đâu, tôi đoán nó đang mải mê bắt chuồn chuồn ngoài vườn cải.
Tôi ra sau
hè, múc nước rửa mặt. Lúc đi vào, tôi nhác thấy bé Loan đứng chỗ cây ổi, đang
loay hoay với cái lon sữa bò trên tay.
Tôi tò mò
nhón chân lại gần, trố mắt quan sát. Hóa ra nó đang chơi trò gọi điện thoại.
Cái lon được
đục rỗng hai đầu, một đầu bịt giấy, có sợi chỉ xuyên qua ngay chính giữa. Sợi
chỉ từ cái lon này nối với cái lon kia. Khi bị kéo căng, sợi chỉ truyền được âm
thanh.
Lúc tôi sè
sẹ bước tới, bé Loan đang trò chuyện với con Rùa bên kia hàng rào.
Nó nói huyên
thuyên gì đó vào cái lon, hình như đang hỏi về bài học ở lớp, xong úp cái lon
vào tai để nghe con Rùa trả lời.
Tôi tưởng nó
đang mải mê tán chuyện, không biết tôi đứng ngay sau lưng. Nào ngờ nó nói oang
oang trong ống lon khiến tôi giật bắn mình:
- Chị nói
sao? Có kẻ trộm đứng sau lưng em à?
Tôi chưa kịp
phản ứng, đã giật mình thêm cái nữa khi bé Loan tiếp tục ông ổng:
- Con ngỗng
tưởng là kẻ trộm chứ thực ra anh Đông không phải là kẻ trộm hả chị?
Tới đây tôi
không nhịn được nữa, liền đưa tay cốc đầu con nhóc một cái:
- Đủ rồi
nghe em!
Tôi giật
phắt cái lon trên tay nó:
- Đưa đây
cho anh!
Tôi áp cái
lon vào miệng:
- Em nói xấu
gì anh đó, Rùa?
Tôi liếc qua
nhà con Rùa, thấy nó đang đứng tủm tỉm sau bờ giậu. Nghe tôi hỏi, nó lật đật
nói vào ống loa:
- Bé Loan
nói chứ em đâu có nói. Em chỉ bảo anh đang đứng sau lưng nó thôi.
- Vậy tại
sao nó biết chuyện… “kẻ trộm”?
- Đó là en kể cho nó nghe. Kể lúc anh
còn ở trong nhà kia.
Vậy là bé Loan trêu tôi chứ không phải
con Rùa. Tôi quay lại tính cốc con nhóc này thêm cái nữa nhưng nó đã chạy mất.
Nhớ đến cuộc trao đổi về bài học giữa
con Rùa và bé Loan khi nãy, tôi ngập ngừng hỏi:
- Em học chung lớp với bé Loan hả Rùa?
- Dạ.
- Sao anh nghe thằng Thục nói em… bằng
tuổi nó.
- Dạ. Năm nay em mười bốn tuổi.
Mười bốn tuổi lẽ ra phải học lớp chín
như thằng Thục. Nhưng con Rùa vẫn học lớp năm trường làng. Tôi tính hỏi nó tại
sao nó lại học trễ như vậy, trong khi ông nội nó là thầy giáo, nhưng cuối cùng
tôi quyết định không đả đọng gì đến chuyện đó. Có hàng trăm lý do để một người
học trễ, mỗi lý do là một nỗi buồn và thật là bất nhẫn nếu gợi lại nỗi buồn của
người khác.
Con Rùa như đọc được thắc mắc của tôi
qua sự im lặng đột ngột. Nó giải thích:
- Hồi bảy tuổi, em bị bệnh. Bệnh nặng
lắm, em ốm giơ xương, rụng hết tóc, tưởng chết rồi. Em phải nghỉ học mất bốn
năm.
8
Nghỉ học tới bốn năm là một điều kinh
khủng với trẻ con. Một đứa lớn xác, lẽ ra học lớp chín lại ngồi chung với lũ
nhóc tì, thế nào cũng bị bạn bè trêu chọc. Thế nhưng chuyện học trễ có vẻ chẳng
phải là một gánh nặng đối với con Rùa. Khi đã chơi thân với nó, tôi thấy nó
không hề mặc cảm gì về chuyện lớn tồng ngồng rồi mà ngày ngày vẫn ôm tập đến
trường tiểu học ngồi lê la với lũ nhóc lên mười.
Con Rùa còn khoe tôi nhờ nằm nhà uống
thuốc suốt bốn năm trời, nó biết thêm khối thứ về cái loại cây lá chữa bệnh.
Trong bốn năm đó, ngoài ông bà nội nó
ra, con Rùa chỉ có một người bạn duy nhất là ông thầy thuốc bắc. Những đứa trẻ
làng thỉnh thoảng cũng đến thăm nó nhưng con nít mải chơi, ngồi với con Rùa một
lát đám trẻ buồn chân lại chạy ra đồng bắt dế, thả diều, bỏ mặc nó ngồi một
mình trên chiếc phản lạnh tanh ngắm mặt trời chiều chín đỏ bên kia dãy núi xa
mờ.
- Thế em không buồn à?
- Không. Em có nhiều bạn lắm.
Trước cái miệng há hốc của tôi, con Rùa
long lanh mắt:
- Để em kể anh nghe nhé. Con Cổ Dài nè,
thằng Đuôi Dài nè, con Đít Đỏ nè…
Lúc đầu tôi chẳng hiểu con Rùa nói gì.
Mãi đến khi nó giải thích, tôi mới biết nó muốn nhắc đến con ngỗng thường quẩn
quanh bên ao rau muống, con sóc hay trèo lên trèo xuống cây dừa sau vườn, rồi
con chào mào mới về làm tổ trên ngọn tre trước ngõ nhà nó.
Con Rùa còn liệt kê thêm nhiều nữa. Nó
còn một lô bạn trong rừng, trong đó có một con khỉ thỉnh thoảng vẫn chạy ra
chơi với nó.
Tôi ù cả tai, vội vã cắt ngang:
- Chậc, chậc… anh biết rồi. Bạn em nhiều
thật đó.
- Thế anh có thích chơi với bạn em
không? – Con Rùa ngước nhìn tôi, cắc cớ hỏi.
- Thích. Anh thích lắm! – Đang hùng hồn,
sực nhớ tới con ngỗng suýt mổ vào đùi tôi hồi sáng, tôi lập tức ngắc ngứ - Ờ…
ờ… nhưng để anh suy nghĩ lại đã…
Con Rùa đập lên tay tôi, cười khúc
khích:
- Anh đừng lo! Con Cổ Dài không rượt anh
nữa đâu. Em đã bảo nó rồi.
Con Rùa làm mặt tôi ửng lên như củ cải
phơi nắng. Một lần nữa, nó đi xe đạp vào bụng tôi, dù trên thực tế nó không
biết chạy xe.
- Sao em không tập chạy xe hả Rùa?
- Em bị ốm mấy năm trời mà anh.
- Ờ há.
Tôi ngượng ngập đưa tay gãi đầu và chữa
thẹn bằng cách đưa mắt nhìn lên tàng cây bướm bạc đang chảy tràn ánh nắng, ân
cần nói:
- Vậy mai mốt cần đi đâu xa em nói anh,
anh lấy xe chở em đi.
- Em suốt ngày chỉ loanh quanh trong
làng thôi à.
Tôi nheo mắt:
- Thế ai hôm trước đi xuống chợ Kế Xuyên
lượm nắp keng?
- Thỉnh thoảng em mới đi xuống đó mà
anh.
Tôi khua tay vô cành huỳnh anh um tùm
cạnh giếng nước, tò mò hỏi:
- Em để dành nắp keng được nhiều chưa?
Con Rùa chớp mắt, khi nó chớp mắt tôi
mới thấy đôi mi nó thật dài:
- Em nhặt
giùm cho bé Loan.
- Nhặt giùm?
– Tôi tròn xoe mắt.
- Ờ, bé Loan
còn nhỏ, không tranh lại với các bạn khác nên em nhặt đem về cho nó.
Giọng con
Rùa tỉnh khô như thể đó là chuyện bình thường, mặc dù khi những chiếc nắp keng
trở thành thứ mà thằng Thục có thể để mua kẹo đậu phộng tôi nghĩ nó không bình
thường chút nào.
Sau này tôi
mới biết con Rùa vẫn thường làm thế với lũ bạn học lóc nhóc của nó.
Những đứa
trẻ lớp năm mỗi khi bị những đứa lớn hơn bắt nạt đều được con Rùa chở che. Tự
nhiên nó trở thành đứa con gái nổi tiếng ngang ngạnh, thậm chí sẵn sàng đánh
nhau. Nhưng chuyện đó sau này nghe thằng Thục kể tôi mới biết. Còn ngay lúc này
tôi và nó ngồi trên thành giếng trò chuyện với nhau dưới bóng mát của cành
huỳnh anh không ngừng đong đưa trên đầu, trong mắt tôi nó vẫn là đứa con gái
dịu hiền và tôi không giấu lòng rằng càng gần gũi với con Rùa, tôi càng thích
nó.
9
Chiều đó,
con Rùa rủ tôi đi chơi.
- Đi ra đầm
sen hở em? – Tôi tỏ vẻ hiểu biết.
- Không. Đi
đầm sen em chỉ thích đi vào buổi trưa.
Tôi nhướng
mày:
- Ai lại đi
hái hoa sen vào lúc nắng chang chang như vậy?
Con Rùa cười
khì khì:
- Em đâu có
hái hoa sen.
- Ủa?
- Em hái lá
sen đó anh. Hái lá sen che đầu rồi đi về nhà, có cảm giác như đang che dù vậy.
Thích lắm.
Tôi ngó sững
con Rùa, không ngờ nó có những ý thích lạ lùng như vậy. Chờ đến khi hái được lá
sen để che đầu, tóc nó đã cháy vàng như rơm, vậy mà nó vẫn thích. Lạ ghê!
Hôm đó, đúng
như con Rùa nói, chúng tôi không đi ra đầm sen. Hai đứa dọ dẫm theo con đường
mòn dẫn vào rừng. Trên đầu chúng tôi, chim từng bầy nháo nhác bay về phía chân
trời đang ngả màu mỡ gà.
Tôi đang tự
hỏi không biết trong rừng có gì hay mà con Rùa nằng nặc đòi dẫn tôi đi thì nó
đột ngột ngừng lại.
- Gì thế em?
Sao không đi nữa?
Con Rùa
nghiêng tai qua một bên:
- Anh nghe
gì không?
- Anh có
nghe gì đâu!
- Máy bay.
Thêm một lúc
nữa, tôi mới nghe thấy tiếng rì rầm ở đằng xa vọng tới. Tôi ngước mắt lên cao,
thấy một vệt khói trắng lờ mờ hiện ra ở một góc trời xanh. Vệt khói thoạt đầu
như một dấu chấm, rồi dài ra một khúc, một khúc nữa, cứ thế dài thêm mãi giống
như ai đang cầm một viên phấn trắng vạch ngang bầu trời khiến tôi và con Rùa
phải quay đầu từ Đông sang Tây đến ngoẹo cả cổ. Tiếng rì rầm biến thành tiếng
rít khi chiếc máy bay bay ngang đầu chúng tôi, chốc sau tiếng rít nhỏ dần và
lại biến thành tiếng rì rầm khi chiếc máy bay bay xa, một lát sau thì tắt hẳn.
Thực ra, tôi
không trông rõ chiếc máy bay. Nó bay cao quá, chỉ thấy một chấm đen. Nhưng tôi
biết chấm đen đó là chiếc máy bay, vì nó giống như ngón tay thầy Điền lúc thầy
đứng trên bục giảng. Nó đi tới đâu, vệt phấn đi theo tới đó.
Con Rùa vẫn
ngước cổ ngắm vệt khói lúc này đã bị gió đánh tơi đi, tỏa ra tứ phía, tan tác
như lông ngỗng. Vẻ mặt thích thú đến đờ đẫn của nó khiến tôi bất giác nhớ đến
tuổi thơ của mình. Lúc còn ở làng, tôi cũng như con Rùa, như thằng Thục, như
những đứa trẻ thôn quê khác, cũng sung sướng khi trông thấy một chiếc máy bay
bay ngang bầu trời kéo theo một vệt khói trắng đằng sau đuôi hay một đoàn tàu
kéo còi và phun khói đen sì chạy ngang con đường mòn dẫn xuống đường quốc lộ.
Bây giờ, tôi không còn những niềm vui ngây thơ đó nữa. Tôi đã lớn, đã rời làng,
đã thành một đứa con trai thành phố, hoàn toàn đánh mất sự ngơ ngác đáng yêu
tỏa ra từ một tâm hồn chất phác.
- Máy bay
nữa kìa em! – Tôi vụt kêu lên, với sự háo hức chính tôi cũng ngạc nhiên, khi
tiếng rì rầm bất thần vọng vào tai tôi từ chiếc máy bay vừa bỏ đi – Chắc chiếc
máy bay khi nãy quay lại…
- Tiếng sấm
đó anh. – Con Rùa cười, nó đáp mà không buồn ngước mắt nhìn lên. – Trời sắp mưa
rồi.
Tôi lo lắng
nhìn về phía cánh rừng xa nơi những ngọn đồi tạo ra vô số những con hẻm nhỏ phủ
kín lá xanh. Bên trên các bụi cây thấp và mớ dây leo chằng chịt bọc kín chân
đồi, những thân cây tôi không biết tên trông giống như những cánh tay khổng lồ
đang rướn lên cao và quẹt điên cuồng cành lá vào những đám mây lúc này đã rất
giống bùn lầy, ủ ê và xám xịt, càng lúc càng sà xuống sát đỉnh đồi.
- Mình có đi
tiếp không? – Tôi nơm nớp hỏi, mong đến thắt ruột con Rùa sẽ đáp “Mình quay về
nhà thôi anh”.
Như đọc được
ý nghĩ trong đầu tôi (hình như nó luôn luôn đọc được ý nghĩ trong đầu tôi), con
Rùa tặc lưỡi:
- Mình không
đi tiếp được đâu. Nhưng quay về nhà cũng không kịp.
Như phụ họa
cho nó, những hạt mưa đầu tiên đã bắt đầu cào nhẹ lên cánh tay tôi.
Tôi quay đầu nhìn quanh:
- Thế mình đi đâu bây giờ?
Con Rùa nắm lấy tay tôi theo cái cách
người lớn nắm tay một em bé và không nói không rằng nó dắt tôi chạy về phía bụi
duối dại lấm tấm hoa vàng nằm dọc con đường mòn.
Trước vẻ mặt ngẩn ngơ của tôi, nó khom
người vẹt cành lá um tùm, miệng giục:
- Mình chui vô đây nè anh.
Một cái tổ giữa bụi cây hiện ra trước
mắt tôi.
- Nhà của em đó.
Tôi chưa kịp hỏi lại, con Rùa đã đẩy
lưng tôi một cái thật mạnh rồi lật đật chui theo.
Chúng tôi vừa vào “nhà”, mưa đã đổ xuống
sầm sập. Tiếng gió kêu u u, những hạt mưa to quất ràn rạt vào cành duối dại
ngay trên đầu hai đứa khiến tôi có cảm giác ngoài kia trời đang bão.
Những cành duối chằng chịt, lá ken dày
như một mái nhà được lợp khéo léo giúp tôi và con Rùa khô ráo một cách khó tin,
trừ hai bàn chân con Rùa không biết từ bao giờ đã lót bên dưới một lớp lá khô.
Thỉnh thoảng cái mông của tôi cũng bị ướt khi tôi vô tình muốn ngồi xệp xuống
cho đỡ mỏi chân.
Ngồi thu lu bên con Rùa nhìn màn mưa mù
mịt bên ngoài qua kẽ lá, nghe tiếng mưa rơi lộp bộp trên đầu, nghe hơi nước ướp
vào da thịt mát lạnh, hấp háy hai cánh mũi để hít hà mùi đất ẩm không ngừng
xông lên ngào ngạt, tất cả những điều đó đánh thức mọi giác quan trong tôi
khiến tôi ngỡ như tôi đang sống hai ba cuộc sống cùng một lúc và cảm giác đó
thực vô cùng thú vị.
10
Em làm ngôi nhà này lâu chưa?
- Lâu rồi anh.
Con Rùa đáp, rồi nó khoe:
- Em có vài ngôi nhà như thế này rải rác
từ đây đến trong rừng.
- Em chu đáo thật. – Tôi gật đầu, giọng
tán thưởng – Sẵn nhà khắp nơi, khi nào cần là em có chỗ nghỉ chân.
Chúng tôi trò chuyện trên nền những
tiếng mưa nhưng vì hai đứa tôi ở cạnh nhau trong chiếc tổ lá nên tiếng nói vẫn
nghe rõ như phát ra từ một quả chuông.
- Em hay vào
rừng lắm sao?
- Dạ. Nhưng
thỉnh thoảng em mới đi buổi chiều như thế này. Em thích đi vào sáng chủ nhật
hơn.
Tôi cười:
- Đi sáng
chủ nhật thì em được tung tăng suốt ngày trong rừng chứ gì!
Đến lúc này
tôi vẫn chưa biết tại sao con Rùa lại thích vào rừng. Tôi biết khu rừng này từ
thời tôi còn bé nhưng tôi chưa bao giờ bén mảng tới đó. Người làng mỗi khi vào
rừng lấy củi đều quấn xà cạp, chân đi ủng, trên người bôi thuốc kỵ rắn. Vào mùa
mưa, họ giã tỏi thoa khắp tay chân đầu cổ để chống vắt, mỗi khi đi ngang tỏa
mùi nồng nặc.
Con Rùa
không có chút gì giống thế. Nó dắt tôi vào rừng như dắt tôi đi hái hoa ngoài
đồng nội, cứ quần áo phong phanh mà rảo bước.
Khi tôi quay
sang con Rùa định hỏi nó vào rừng làm gì mà vào hoài vậy, đôi môi tôi vô tình
chạm phải má nó khiến tôi giật nảy một cái, câu hỏi đột ngột nghẹn ngay cổ.
Mặt nóng
ran, tôi hấp tấp ngó lơ chỗ khác và lúng búng nói:
- Trời ngớt
mưa rồi đó…
Câu nói và
thái độ của tôi chẳng ăn nhập gì với nhau, giống như người ta lắp nhầm cán búa
vào lưỡi rìu, nhưng con Rùa dường như không nhận ra sự khập khiễng đó.
Nó có vẻ
không để ý gì đến sự đụng chạm vừa rồi, cũng không nhận ra sự bối rối của tôi,
hồn nhiên nói:
- Chờ thêm
chút nữa đi anh. Tạnh hẳn rồi mình về.
Từ lúc đó,
tôi không một lần quay sang con Rùa nữa. Tôi ngồi tư lự trên hai chân, không
ngớt ngạc nhiên vì sự xấu hổ của mình. Chuyện cỏn con như thế, con Rùa chắc
cũng chỉ coi đôi môi tôi như cành lá quẹt vào mặt nó trên đường đi, chẳng mảy
may bận tâm, thậm chí chắc nó cũng chẳng có cảm giác tôi vừa chạm vào nó.
Thế mà tôi
lại bắt gặp mình ngượng đến chín người. Tôi đưa tay dứt một sợi tóc, rồi hai sợi
tóc rồi ba sợi và khi dứt đến sợi tóc thứ mười thì tôi đoán ra sở dĩ tôi có cảm
giác đó vì tôi đã là người lớn mất rồi. Năm nay con Rùa chỉ mới mười bốn tuổi
trong khi tôi lớn hơn nó bốn tuổi.
Mười tám
tuổi, tôi đã biết tình yêu là gì, đã biết thế nào là nụ hôn mặc dù tôi chưa
từng yêu ai và hôn ai.
Con nhỏ Bích
Lan, con một người bạn gái của mẹ tôi, lần nào tới nhà chơi cũng làm tôi sợ
chết khiếp khi nó luôn tìm mọi cách để ngồi gần tôi và hễ không có ai thế nào
nó cũng đòi tôi hôn nó.
Bích Lan lớn
hơn tôi một tuổi, nhưng bạo dạn hơn tôi gấp một trăm lần. Mặt nó lấm tấm tàn
nhang nhưng trông nó vẫn rất xinh nhờ cặp mắt lúng liếng và miệng cười tươi như
hoa nở, và có lẽ biết thế nên nó cười suốt ngày.
Có thể tôi
sẽ thích nhỏ Bích Lan nếu như nó đừng làm tôi hoảng vía. Mặc dù tôi theo gia
đình dọn vào Sài Gòn đã được mười năm nhưng tôi vẫn không gột rửa được gốc gác
nông thôn của mình. Tôi luôn nhút nhát trước con gái, coi việc đụng chạm vào cơ
thể họ là điều không đàng hoàng cho dù trong những giấc mơ thầm kín tôi rất hay
làm ngược lại.
Tất nhiên
không phải đứa con gái thành phố nào cũng dạn dĩ như Bích Lan. Những đứa bạn
học của tôi trên lớp đâu có tấn công ồ ạt như vậy. Dĩ nhiên một phần vì chẳng
có đứa con gái cùng lớp nào thích tôi. Bích Lan thì khác, vừa gặp tôi lần đầu
tiên nó đã nói ngay “Ui, trông anh dễ thương quá!”, lại nói bô bô ngay trước
mặt mẹ tôi và mẹ nó, chẳng kiêng nể gì.
Hai bà mẹ
nghe nó nói vậy, toét miệng ra cười trong khi mặt tôi chín nhừ như đang đút vào
lò nướng.
Đến nay tôi
vẫn chưa hôn Bích Lan cái nào theo lời xúi bậy của nó, dù sau khi nói “Anh dễ
thương ghê” nó còn nói thêm nhiều câu nóng bỏng khác nữa, đại để như “Lan thích
anh rồi đó”, vài hôm sau lại “Chắc Lan yêu anh thật rồi”…
Dĩ nhiên
Bích Lan rất thất vọng trước sự ù lì của tôi, nó bảo tôi là đồ nhà quê, và sau
khi nói vậy nó vẫn kiên trì ngồi cạnh tôi mỗi khi có dịp và tiếp tục gạ gẫm
tôi. Gạ gẫm không được thì nó hỏi tôi có phải là pêđê không mà không chịu hôn
nó, điều mà những bạn trai cũ của nó đứa nào cũng thích. Những lúc như vậy tôi
chỉ biết cười trừ và nhìn ra màn mưa ngoài trời, ấp úng nói:
- Trời ngớt
mưa rồi đó…
Bây giờ tôi
phát giác ra mình vừa lặp lại mẫu câu đó với con Rùa. Chỉ khác là tôi đang ngồi
cạnh con Rùa trong lòng một bụi duối dại giữa cánh đồng lướt thướt mưa và bối
rối vì trót hôn nó chứ không phải vì từ chối hôn nó.
11
Hôm đó, khi
về tới nhà con Rùa bất ngờ rút từ trong vạt áo ra một cuốn truyện tranh khoe
tôi. Đi với nó cả buổi, tôi không phát hiện nó giắt theo cuốn truyện trong
người.
Nhìn lướt
qua cái bìa, tôi đã nhận ra đó là cuốn Asterix và lưỡi hái vàng trong
xêri truyện về Asterix. Ở Sài Gòn, tôi đã đọc gần hết bộ truyện này qua bản
dịch.
- Em giắt
cuốn truyện theo chi vậy? – Tôi tròn mắt nhìn nó.
- Em định
đem vô rừng đọc.
Con Rùa thản
nhiên đáp, như thể nó vẫn hay vô rừng để đọc sách. Mà sự thực đúng là như thế.
Khi tôi hỏi “Em thích vô rừng ngồi đọc sách lắm sao?” thì nó xác nhận câu hỏi
trêu của tôi bằng một cái gật đầu không nghĩ ngợi.
Trong khi
tôi bắt đầu nghĩ thần kinh con Rùa chắc không được bình thường thì nó hồn nhiên
nói tiếp:
- Ở trong
rừng, em không đọc sách một mình đâu. Em đọc cho con Tập Tễnh nghe nữa.
Bây giờ thì
tôi đã quen với cách con Rùa đặt tên cho đám bạn của nó. Tôi gật gù ra vẻ hiểu
biết:
- Tập Tễnh
chắc là con khỉ vẫn hay chạy ra đây chơi với em?
Không ngờ
tôi hố to. Con Rùa cười:
- Tập Tễnh là một con nai con.
Tôi không biết một con nai có thể nghe
chuyện được không nhưng tôi nhớ hồi sáng con Rùa từng nói chuyện với con Cổ Dài
và con ngỗng hung hăng đó đã lập tức bỏ đi khi nghe con Rùa xác nhận tôi không
phải là kẻ trộm.
Để lảng tránh đề tài mù mờ này, tôi cầm
lấy cuốn truyện tranh trên tay con Rùa và nhìn nó bằng cặp mắt nheo nheo:
- Em đọc hết cuốn truyện này chưa?
- Chưa. Anh đọc cho em nghe đi!
- Sao em không tự đọc? Tự mình đọc bao
giờ cũng thích hơn em à.
- Em không
biết tiếng Pháp.
Ánh mắt tôi
lập tức rớt xuống cuốn truyện trên tay. Bây giờ tôi mới để ý các dòng chữ ngoài
bìa. Toàn tiếng Pháp. Lật vào bên trong cũng vậy.
Tôi cười,
nửa đùa nửa thật:
- Anh cũng
đâu có biết thứ tiếng này.
- Anh là sinh viên mà.
Tôi là sinh viên nhưng tôi không giỏi
tiếng Pháp. Tôi biết tôi không đủ sức đọc hết cuốn truyện này, nhưng do tôi gần
như thuộc lòng bản tiếng Việt nên giờ đây tôi giả vờ đọc rồi kể lại cho con Rùa
nghe là chuyện chẳng có gì khó.
Tôi mân mê cuốn sách:
- Làm sao em có cuốn sách này?
- Người ta cho ông ngoại em. Lúc em còn
bé, ông em đọc rồi kể cho em nghe. Mỗi ngày ông kể một đoạn. Nhưng chưa kịp kể
xong cuốn sách thì ông em mất.
Tôi không ngờ ông ngoại của con Rùa giỏi
giang như vậy. Ông ngoại nó mất rồi, nó đang đi tìm một người giỏi ngang ông
ngoại nó để đọc và kể cho nó nghe phần sau của cuốn truyện. Bây giờ thì tôi đã
biết tại sao hai hôm nay nó nấp ngoài hè để rình tôi. Có lẽ nó biết tôi là sinh
viên, lại thấy tôi ham đọc sách, nó tin tôi có thể giúp nó được.
Nhưng hôm đó không phải là ngày may mắn
của con Rùa. Tôi đang lật cuốn truyện, định hỏi ông nó đã kể cho nó nghe tới
chỗ nào thì tiếng thằng Thục đã vọng tới lồng lộng:
- Anh Đông ơi anh Đông!
Tôi chưa kịp lên tiếng, Thục đã tru tréo
tiếp:
- Anh Đông ơi, anh đang ở đâu vậy?
- Tao ở đây nè!
Lúc đó tôi và con Rùa đang đứng cạnh hòn
non bộ. Trời chưa tối hẳn nhưng mặt trời đã nấp sau những vạt sương mù khiến
hai ông tiên đánh cờ trông như người ngủ gục. Trên chiếc bàn đá ẩm ướt, những
hòn sỏi chắc chắn đã ngủ say, như đã ngủ như thế từ rất lâu rồi. Bầy cá vàng uể
oải vẫy những chiếc vây dài dưới đám tai bèo, có vẻ cũng sắp sửa chui vào các
kẽ đá để nằm mơ những giấc mơ về lũ lăng quăng.
Thằng Thục nhô đầu sau hàng giậu thưa:
- Anh đang làm gì đó?
- Tao đang ngắm hòn non bộ. Mày đi đâu
đây?
- Mẹ em bảo em đi kiếm anh về ăn cơm.
- Mày về nói với mẹ tao ăn ở nhà cô Út
Huệ. Tối tao ngủ trên này luôn.
Thằng Thục bứt một nhánh tơ hồng leo
trên bờ giậu, vẻ không bằng lòng. Nó khẽ đánh mắt về phía con Rùa nhưng khi nói
với tôi nó làm như không có con Rùa ở đó, hoặc cũng có thể nó nghĩ con Rùa là
một gốc cây không có khả năng hiểu những gì nó nói:
- Trên xóm này có gì hay đâu mà anh ở
lại.
Tôi chưa kịp trả lời, cũng chưa biết
phải trả lời như thế nào, thằng Thục đã vạch hàng rào đi về phía tôi, miệng
tiếp tục bô bô:
- Ở đây toàn những đứa chán phèo à.
Lần này thì con Rùa không làm thinh nữa.
Nó hất mặt về phía thằng em tôi:
- Mày muốn đánh nhau hả Thục?
- Tao không đánh nhau với con gái.
Thục bĩu môi về phía con Rùa và nó nắm
lấy tay tôi:
- Về thôi, anh!
Tôi quay nhìn con Rùa, đưa cuốn truyện
tranh cho nó và mỉm cười:
- Em cất đi! Ngày mai anh sẽ đọc cho em
nghe.
Tôi theo chân thằng Thục quay về nhà cô
Út Huệ, lòng hoàn toàn để ngỏ cho sự áy náy tràn vào. Vẻ mặt ngẩn ngơ của con
Rùa khi tôi chuẩn bị quay gót khiến tôi muốn ngoảnh lại cười với nó một cái nữa
nhưng thằng Thục lôi tôi đi nhanh quá.

