6. Màu nước - Phần 3 - 4

3

Kamiya ngay lập tức bắt gặp thân hình vạm vỡ của Kiyohara
khi tay đạo diễn đứng dậy khỏi chỗ ngồi, Kiyohara lén liếc mắt về phía buồng
hiệu ứng âm thanh phía sau lưng. Bất chấp khoảng cách, mắt Kiyohara và Kamiya
gặp nhau qua lớp kính ngăn. Trong khi khán giả không để ý, Kiyohara cố gắng
khéo léo ra hiệu bằng tay và nét mặt với Kamiya rằng có gì đó không ổn trên
trần sân khấu hoặc quanh đó. Đã chú ý đến vấn đề từ trước, Kamiya ngay lập tức
hiểu ra điều Kiyohara đang cố nói và chỉ tay lên trần. Thấy cử chỉ của Kamiya, Kiyohara
gật đầu cái rụp rồi chầm chậm quay mặt lại hướng lên sân khấu, trông vẫn rất
bực mình. Kamiya tự tin rằng anh đã hiểu chính xác cử chỉ của Kiyohara nói gì.

Vì buồng hiệu ứng âm thanh là nơi gần nhất với sàn tầng trên,
Kamiya sẽ là lựa chọn hiển nhiên cho việc xử lí chỗ rò rỉ nước ở chỗ trần giữa
sân khấu. “Lên tầng trên, tìm chỗ rò, và xử lí nó.” – đó hẳn là ý nghĩa trò
chơi đố chữ của Kiyohara.

Đây không phải là lúc để thất bại. Mọi thành viên của một
đoàn kịch nhỏ, diễn viên hay không cũng thế, đều phải luôn sẵn sàng nhận nhiệm
vụ trông nom ánh sáng và sân khấu. Kamiya nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề.
Sự nguy hiểm của chuyện có nước ở những chỗ như thế không thể coi nhẹ. Dây điện
của các đèn, dù khán giả không nhìn thấy, đang chạy khắp sân khấu. Chỉ cần một
mối mối bị ướt, mọi thiết bị trong mạch điện đó sẽ bị chập. Thậm chí họ có thể
xúi quẩy đến mức khiến cả sân khấu ngập trong bóng tối, hủy hoại toàn bộ vỡ
diễn.

Kamiya nhanh chóng rời khỏi buồng hiệu ứng âm thanh, để rồi
khi ra khỏi cửa bỗng đứng chết trân. Anh không biết lên tầng trên bằng cách
nào. Hai hôm trước họ đã vào tòa nhà để chuẩn bị sân khấu, dựng chỗ ngồi cho
khán giả, và đo dây ánh sáng, âm thanh. Kamiya cũng có tham gia giúp đỡ tất cả
các việc đó, nhưng chưa bao giờ anh phải lên tầng trên cả. Anh thậm chí còn
không thấy cả lối lên. Cánh cửa gần nhất dẫn ra bên ngoài tòa nhà, với một lối
đi dẫn đến cầu thang thoát hiểm. Kamiya mở cánh cửa sắt nặng nề và đánh liều đi
ra ngoài đến một chiếu nghỉ cầu thang bộ. Lúc mở cửa ra, anh cảm thấy luồng gió
mạnh sinh ra từ những chiếc xe tải phóng trên đường cao tốc Metropolitan gần
đó. Cứ như một chiều không gian khác vậy. Xe cộ trên đường cao tốc lúc sau tám
giờ tối một chút có thể chậm lại thành một đám kẹt cứng trong một lát rồi lại
trở lại nhịp độ cao như cũ chỉ vài giây sau. Kamiya kinh ngạc khi thấy dòng ánh
sáng đèn pha chảy qua mình ở khoảng cách gần đến thế. Cứ như anh có thể vươn
người ra và thật sự chạm vào dòng xe cộ đó được vậy. Cứ như anh lại được đắm
chìm trong chiều không gian xa lạ đó, chiều không gian mà người ta vẫn gọi là
sân khấu.

Được trang hoàng bằng đèn màu, cầu Cầu Vồng cong mình vòng
lên trên vịnh Tokyo, toát lên cái vẻ của một ngọn tháp Tokyo chứ không giống
một cây cầu nữa. Không thể trông thấy vùng nước vịnh đen thẫm dưới chân cầu từ
chiếu nghỉ thang thoát hiểm, nhưng mùi nước thì lẫn trong những cơn gió mạnh
đang thổi từ vịnh lên.

Kamiya hồng hộc leo thang thoát hiểm lên tầng trên rồi thử
mở tay nắm cửa. Không khóa, cánh cửa dễ dàng bị khuất phục trước bàn tay anh.
Bên trong tối đen như mực. Ánh sáng yếu ớt lọt vào qua cánh cửa mở chỉ cho phép
anh nhận ra những đường nét mờ mờ của một cái hành lang. Nhưng để đi trên đó, anh
phải buông bàn tay đang giữ cửa ra. Phải có công tắc đèn ở đâu đó. Chỉ cần điện
chưa bị ngắt thì công tắc gắn trên tường vẫn sẽ bật đèn sáng lên được. Kamiya
nhíu mắt nhìn vào một vị trí có thể có công tắc.

Ngay khi bắt đầu di chuyển về phía trước, anh nghe thấy một
tiếng sầm mạnh từ đằng sau khi cánh cửa sập vào, khiến anh hoàn toàn chìm trong
bóng tối. Anh xòe tay dò dẫm tìm đường dọc theo bức tường, căng thẳng đưa bàn
chân này lên trước bàn chân kia. Tuy vậy, anh cũng không hoảng sợ lắm, anh đang
rất quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ giúp các đồng nghiệp của mình. Nếu không phải
đang có nhiệm vụ ấy, chắc chắn anh sẽ ngần ngại hơn nhiền khi tiến lên.

Tay anh sờ thấy cái gì đó
nhô ra khỏi tường, một thứ như làm bằng nhựa. Đoán chắc đó là công tắc đèn.
Kamiya thử bấm vào. Thời gian như ngưng một thoáng trước khi ánh đèn huỳnh quan
tràn ngập hành lang.

Cuối hành lang dài, anh thấy một lối vào thiết kế giống như
một cửa hang. Không hiểu sao anh nhớ trước đây mình từng thấy một thứ rất giống
thế này rồi. Đang định quy cho đó chỉ là kí ức ảo giác thì anh chợt nhận ra
mình đã hoàn toàn quên mất nơi này từng là vũ trường. Anh lẩm bẩm thành tiếng
như thể tự trách mình vì sự ngớ ngẩn đó. Đây là Mephisto, vũ trường anh từng
thường xuyên lui tới, nơi anh gặp Noriko lần đầu tiên. Thảo nào anh nhớ là đã
từng thấy lối vào đó. Cái trông như cửa hang ấy thực tế là lối vào sàn nhảy.

Chỗ Kamiya đang đứng bây giờ trước kia từng là phòng treo áo
khoác. Anh bước đến tận chỗ lối vào và bật một công tắc khác. Công tắc này bật
đèn huỳnh quang trong vũ trường. Cảnh tượng hiện ra trước mặt Kamiya thật khó
tả. Nội thất mô phỏng một phi thuyền, một hang động lớn. một mái vòm kiểu fin
de siècle(*)… Trên tường có các cục tròn lớn gồ lên, màu sơn rực rỡ,
không hề phai nhạt chút nào. Hồi đó những trang trí nội thất lòe loẹt này trông
thật tuyệt vời dưới ánh đèn màu. Giờ trong ánh đèn huỳnh quang sáng trắng, trông
chúng thật ngớ ngẩn.

(*) Tiếng Pháp nghĩa
là “cuối thế kỉ”: một phong trào văn hóa diễn ra từ năm 1880 đến Thế chiến I do
nghệ sĩ Pháp khởi xướng và đóng vai trò quan trọng trong sự ra đời của chủ
nghĩa hiện đại. Theo nghĩa rộng, Fin de siècle còn được dùng để chỉ bất cứ thứ
gì sang trọng và/hoặc suy đồi, có xu hướng không thể cưỡng lại các thay đổi cấp
tiến hoặc đang tiến tới lụi tàn.

Trên trần nhà hơi uốn cong buông xuống một quả cầu gương.
Đám ghế bao trong góc phủ đầy bụi. Bục biểu diễn nhỏ đắp nổi vẫn giữ nguyên hình
dạng, nhưng cả gian phòng giờ nằm trong lặng câm tuyệt đối. Chỉ cầm nhắm mắt
lại, Kamiya đã tái hiện được những âm thanh chát chúa hỗn độn ở đây. Sau mí mắt
nhắm nghiền, anh có thể trông thấy Noriko đang điên cuồng nhảy trên đó, cơ thể
gần như trần truồng co duỗi theo nhịp điệu. Noriko không bao giờ đi cùng bạn.
Cô luôn đi nhảy một mình. Anh nghĩ về cô của ngày ấy, và bây giờ, khi cô đang
diễn ngay dưới tầng.

Kamiya lắc mình thoát ra khỏi cơn mơ màng. Giờ đâu phải lúc
đắm mình vào cảm xúc. Anh tự nhắc mình rằng anh ở đây để tìm nguồn gốc của giọt
nước đã rỏ thẳng xuống Noriko. Nếu anh không giải quyết vấn đề này nhanh, không
thể biết sẽ có cảnh hỗn loạn nào xảy ra nữa. Nơi duy nhất có khả năng dùng đến
nước trên tầng này mà anh có thể nghĩ tới là bếp và phòng vệ sinh. Kamiya nhớ
lạ cách bố trí tầng dưới trong một nỗ lực nhằm suy ra cái gì đó có thể ở thẳng
trên sân khấu. Anh nhớ là vị trí của khu vệ sinh sẽ đối diện với bục nhảy. Khu
vệ sinh nằm thẳng trên sân khấu.

Anh nhanh chóng đảo mắt một lượt chỗ trước kia từng là bếp.
Xác nhận rằng không có nước rò ở đó, anh kiểm tra đến khu vệ sinh. Lối đi dẫn
đến khu vệ sinh trải thảm lông, còn lại là sàn nhảy cứng.

Kamiya đoán là toilet là nguồn gốc của rắc rối này thậm chí
trước khi mở cửa; anh có thể lờ mờ nghe thấy tiếng nước chảy đâu đó bên trong.
Khi bắt đầu mở cửa, anh cảm thấy lép nhép dưới chân nước rỉ ra từ tấm thảm. Anh
chắc chắn toàn bộ khu vệ sinh đã ngập nước, và đã chuẩn bị tinh thần cho điều
sẽ đón chào cặp mắt mình khi cánh cửa mở ra.

Vì thế chẳng có gì ngạc nhiên khi thấy sàn đã biến thành một
bể nước sâu đến vài phân. Từng gợn sóng lan khắp bề mặt. Nước đang tràn ra khỏi
bồn rửa. Sóng tỏa ra từ một điểm dưới bồn nơi nước rỏ xuống.

Không thèm quan tâm đến việc giày có thể bị ướt, Kamiya tiến
lại chiếc bồn rửa rò nước. Đó không phải là loại bồn rửa tay mà là một cái
thuộc loại máng xối sâu dùng để giặt bàn chải và giẻ lau sàn.

Kamiya cúi xuống cái bồn, thấp mặt xuống để xem xét nó kĩ
hơn. Chân đế van bị lỏng, và nước phun ra từ chỗ hở giữa vòi nước lỏng và đường
ống. Chỉ thế thôi thì không thể gây ra chuyện này được; nước chảy vào bồn sẽ
thoát đi hết trước khi tích lại và nhỏ xuống sàn. Vấn đề nằm ở chỗ ống thoát
nước của bổn rửa bị tắc.

Kamiya băn khoăn không biết sẽ giảm lượng nước chảy từ bồn
bằng cách nào. Anh không rõ nên sửa vòi trước rồi thông ống thoát hay ngược lại
thì sẽ hiệu quả hơn. Anh thử lấy tay ấn vòi nước xuống rồi vặn nó trở lại vị
trí. Ấn vào nó theo kiểu thế này là điều tồi tệ nhất anh có thể làm, vì chỉ làm
rộng thêm chỗ hở giữa vòi nước sắp long ra và đường ống. Không thể chống đỡ
dòng nước phun ra mỗi lúc một mạnh, cái vòi long hẳn ra.

“Chết tiệt!”

Giờ thì, thay vì phải xử lí một chỗ rò nhỏ, Kamiya phải đổi
diện với viễn cảnh của một cơn lũ. Một cột nước đúng bằng đường ống xối xả chảy
vào mặt nước trong bồn kèm theo tiếng ùm lớn, khiến nước đổ xuống như thác trên
sàn. Tình thế thôi thúc, anh nhét ngón tay vào miệng đường ống đang phun nước.
Áp lực nước quá mạnh, vô số tia nước phun ra từ khoảng giữa ngón tay anh và
thành ống, bắn lên mặt anh và làm ướt đẫm tường toilet.

“Khốn kiếp!”

Kamiya xỉ vả cái vòi nước như thể nó là một sinh vật cứng
đầu. Kẽ hở mỗi lúc một rộng thêm. Cứ nghĩ đến những thiệt hại chuyện này gây ra
với sân khấu là anh lại lạnh cóng từ đầu đến chân vì kinh hoàng tột độ. Kamiya
thấy muốn chạy trốn và mặc xác mọi thứ ở đó muốn ra sao thì ra.

Ngón trỏ một tay vẫn nhét trong ống, Kamiya bắt đầu dò dẫm
tìm ống thoát nước bằng tay còn lại. Cách duy nhất anh có thể giải quyết tình
huống này là lấy được thứ quái quỷ đang mắc trong ống thoát nước ra. Anh cho
ngón tay vào ống thoát nước và moi ra cặn bẩn kẹt bên trong. Một búi tóc dài, tẩy
màu, chui ra theo ngón tay anh. Vậy ra thủ phạm là tóc! Tóc trôi xuống đường
ống và mắc ở đó, và ngăn không cho nước thoát đi. Kamiya vẩy mạnh để hất mớ tóc
trên ngón tay đi. Nhưng dù vẩy mạnh thế nào, anh vẫn không thể hất văng được
món tóc đó. Nó bám chặt lấy ngón tay của Kamiya và có cảm giác sống động một
cách kì lạ.

Không nao núng, anh tiếp tục cho ngón tay vào ống thoát nước
và lôi đám tóc mắc kẹt ra. Nhưng bất kể anh có lặp lại quá trình đó bao nhiêu
lần, lượng nước ứ trong bồn không có dấu hiệu đang rút nào cả. Anh dừng lại cho
tay mình nghỉ. Khi làm vậy, anh tình cờ quay lưng lại và nhìn xuống chân. Anh
suýt nhảy lên vì ngạc nhiên. Đang che phủ toàn bộ sàn, đám tóc gỡ ra từ đường
ống dập dờn như muôn ngàn cánh rong tảo lập lờ trong nước biển. Có quá nhiều
tóc trong nước đến nỗi anh không thể nhìn rõ màu của sàn nhà bên dưới. Điều
khiến anh kinh ngạc không chỉ là lượng tóc hằng hà sa số mà còn cả màu tóc nữa.
Mớ lộn xộn khổng lồ ấy là một hỗn hợp màu sắc không sao tả được bằng lời: đen, trắng,
nâu, đỏ, hồng, tất cả cuốn vào nhau tạo thành một hỗn hợp nhờ nhờ kinh tởm.
Hiệu ứng tổng thể của chúng khó chịu đến nỗi Kamiya phải cố giữ chân mình tránh
xa đám tóc bằng cách cứ liên tục đổi chân đứng lò cò.

Cuối cùng, anh thấy tốt nhất là nên ngồi nghiêng trên mép
bồn rửa dù đít quần anh có thể bị ướt. Ở vị trí đó anh lại tiếp tục nỗ lực
thông đường ống thoát nước. Anh không thể hiểu tại sao lại có một lượng tóc lớn
đến vậy mắc vào đường ống của một bồn rửa dành cho việc làm sạch chổi cọ, giẻ
lau và các dụng cụ dọn dẹp khác. Cho dù ngay từ đầu câu hỏi tại sao một chuyện
như vậy có thể xảy ra đã thách thức trí tưởng tượng của anh, nhưng lúc này thì
việc đó hoàn toàn không phù hợp. Mối quan tâm thực sự duy nhất của anh lúc này
là bằng cách nào đó xử lí tình huống và xoay chuyển nguy cơ đang rất gần này.
Dù đã bị mất vai vào phút chót, Kamiya yêu đoàn kịch đủ để không muốn thấy nó
gặp phải một thảm họa. Đơn giản anh cần phải làm mọi thứ có thể để giảm thiểu
tối đa thiệt hại mà chỗ rò nước ấy có thể gây ra cho đoàn.

Những nỗ lực của anh đã được đền đáp chưa? Bất chợt anh nghe
thấy tiếng ùng ục, theo sau là bong bóng xuất hiện giữa bồn, ở đó bắt đầu hình
thành một xoáy nước nhỏ. Nước đang thoát qua đó. Cho dù cảm thấy mình đã làm
được chút gì đó, anh vẫn không ngừng cố. Thật thế, anh gắng sức gấp đôi để
thông đường ống. Dòng nước tí xíu giờ đang chảy qua đó không có khả năng ngăn
nước rò rỉ xuống tầng dưới. Trước hết anh phải đảm bảo rằng nước đã thoát đi
được một phần tương đối, rồi sau đó anh phải sửa cái vòi hỏng kia. Chỉ đến khi
đó mới có thể coi là xử lí xong sự cố này.

Khi cuối cùng cũng thông xong ống thoát nước, anh chuyển sự
chú ý của mình sang việc sửa cái vòi. Trước hết anh dừng lại để nghĩ xem nên
làm thế nào là tốt nhất. Áp lực nước quá mạnh khiến anh không thể nút đường ống
lại được. Có vẻ như khả năng khả quan nhất là ấn cái vòi vào đường ống và cố
định lại bằng dây hay thứ gì đó kiểu như thế.

Anh lia mắt quanh nhà vệ sinh tìm kiếm một sợi dây thừng hay
dây điện thích hợp, và nhận ra mình đang ở trong phòng vệ sinh nữ. Đến tận lúc
đó anh vẫn không để ý rằng chẳng có dãy bồn tiểu nam nào. Phòng vệ sinh nữ là
một lãnh địa anh chẳng mấy khi xâm nhập, nhưng đây không phải lúc để tưởng
tượng vớ vẩn. Anh mở cửa buồng để đồ cọ rửa bên cạnh. Trong đó, anh tìm thấy
một lố giấy vệ sinh xếp hàng trên giá. Trên sàn là một đống xô, cùng vài cây
lau sàn. Anh đang tìm thứ gì đó như một đoạn dây đủ chắc để giữ vòi nước đúng
chỗ. Anh cúi xuống và lui cui di chuyển trong căn buồng lỉnh kỉnh đồ để tìm
dây. Bên cạnh chồng cọ là cuộn ống nước màu xanh lá cây, đến gần hóa ra là ống
nước cao su. Chúng có vẻ quá dày và kềnh càng, không thể dùng để buộc vòi nước
được.

Tuy nhiên, khi anh kéo đoạn ống ra, nó có vẻ đàn hồi tốt hơn
nhiều so với mong đợi. Anh quyết định rốt cuộc nó cũng có vẻ phù hợp với việc
cố định vòi nước hỏng. Anh kéo cuộn ống nước đó ra khỏi buồng để đồ cọ rửa.

Cái vòi nước hỏng đã chìm xuống tận đáy nước trong bồn. Anh
đưa tay vớt lên. Trông nó giống như cái đầu bị chặt ra của một con rồng, miệng
ngoác ra. Sau khi mở cái vòi bị bung ra ấy, anh ấn nó vào miệng đường ống và
cuốn vài vòng ống cao su quanh nó, kết thúc bằng một nút thắt thật chặt. Kiểm
tra để đảm bảo rằng nó đã được cố định chắc chắn, anh từ từ khóa nước lại. Dòng
nước cuối cùng cũng ngưng. Không một giọt nước rỉ ra ở chỗ nào nữa. Dòng chảy
đã được chặn lại.

Kamiya thở một hơi thật dài nhẹ nhõm. Cho dù khó mà coi đó
là một thành tựu mang tính sáng tạo, nhưng anh vẫn thấy dâng trào cảm giác
thành công.

“Nếu đây mà là một buổi diễn…” Anh băn khoăn không hiểu
chính xác mình sẽ thể hiện cảm giác nhẹ nhõm này trên sân khấu như thế nào.
Nhảy lên hân hoan vui sướng thì quá ngu ngốc và lộ liễu. Nhưng chỉ mỉm cười thôi
cũng không được. Nếu giờ nhìn vào trong gương, có lẽ anh sẽ thấy một người với
nét mặt đờ đẫn. Đúng hơn thì trông anh vẫn khổ sở như thế.

Trên thực tế anh phải nhìn vào gương để xem diễn biến nội
tâm hiện tại được phản ánh trên mặt như thế nào. Anh sẽ học được cách thể hiện
tự nhiên nhất cảm xúc trong một tình huống thế này.

Anh tự hỏi tại sao đến tận bây giờ anh vẫn không thể bắt kịp
được nó. Chắc chắn tâm trí anh đã bị choáng ngợp đến mức anh đã thấy nhưng
không ghi lại được. Hẳn là ngay sau khi anh xử lí xong vụ rò nước, nó đã bắt
đầu tiến lên phía trước trong ý thức anh rồi.

Trong gương anh nhìn thấy năm cửa buồng toilet. Cửa hai
buồng bên trái và hai buồng bên phải đang mở. Chỉ có buồng ở giữa là đóng. Các
cánh cửa này đã được thiết kế sao cho chỉ đóng khi có người ở trong.

… Nói cách khác…

Kamiya quay lại và nhìn chằm chằm thật lâu vào cửa toilet
đang đóng. Dường như không thể tượng tượng nổi rằng lại có người ở trong đó
được.

Tất cả đèn đều tắt khi anh lên tầng này. Khu vệ sinh cũng chìm
trong bóng tối tuyệt đối. Kamiya đã phải bật các ngọn đèn lên.

Anh suy nghĩ rất lung xem tiếp theo nên làm gì. Anh không
muốn dính líu tới bất cứ điều gì bất thường. Anh đã hoàn thanh việc phải làm
khi lên đây rồi. Anh nghe thấy một giọng nói bảo anh khẩn trương quay lại vị
trí. Đồng thời, cơn tò mò của anh cũng càng trở nên khó cưỡng lại. Sau tất cả, tính
tò mò ham hiểu biết vẫn là một phẩm chất đáng khao khát ở một diễn viên. Chẳng
phải Kiyohara vẫn luôn bảo họ như thế sao?

Kamiya tiến lại gần một chút và lấy cán cây lau sàn đẩy cửa
một cái.

Cánh cửa không chịu nhúc nhích.

Rồi anh thử đẩy bằng tay. Nhưng không phải cửa bị kẹt. Nó bị
khóa từ bên trong.

Anh đang định lên tiếng hỏi có ai trong đó không, nhưng nghĩ
lại lại thôi. Có vẻ đó là một câu hỏi quá ngớ ngẩn, và nếu có ai trả lời thật
thì anh sẽ chết vì sốc.

Vừa kiềm chế cơn tò mò, Kamiya vừa dần lùi bước ra xa cánh
cửa. Anh tự nhủ đã đến lúc phải quay về buồng hiệu ứng âm thanh.

Mỗi lần anh nhấc chân lên, mớ tóc anh lôi ra từ ống thoát
nước lại cuốn vào gót chân anh. Phải đến giờ anh mới nhận ra, nước trên sàn nhà
vệ sinh đang chảy thành dòng. Nước bắt đầu chảy qua cánh cửa buồng toilet đóng
kín vào không gian phía sau nó.

Tiếng giật nước phát ra từ buồng toilet. Như bị kéo về phía
âm thanh đó, nước đang ngập sàn dồn hết vào cái buồng ấy, ùng ục sau cánh cửa
khóa.

Kamiya tự trấn an, cả người anh giờ đã cứng đơ từ đầu đến
chân. Dù là ai thì người trong kia cũng vừa mới xong. Kamiya nghe thấy tiếng
lách cách mở chốt cửa, và nó bắt đầu mở ra. Qua khe cửa hé mở, anh thấy thứ gì
đó màu đen uốn éo ngoằn nghoèo – không phải là một mà là vô số thực thể đen
đang ngoằn ngoèo uốn éo.

Im lặng chết chóc bao trùm. Một tiếng thét lớn đưa ý thức
của Kamiya về thực tế một chút. Anh đã đắm chìm quá sâu trong diễn xuất đến mức
quên mất vì sao tất cả khán giả đều đang đổ dồn ánh mắt vào mình. Anh đang hít
thở bầu không khí đích thực của buổi diễn của chính mình.

4

Trong vòng một tháng sau khi Kairin Maru kết thúc đợt diễn
vở Màu nước – tác phẩm thứ mười ba của đoàn – tất cả các tờ báo lớn về sân khấu
đều có bài bình luận. Nói chung họ đều tỏ ra thiện chí, nhưng một số nhà phê
bình phàn nàn rằng cấu trúc vở kịch căn bản là quá kì quặc.

Hãy thử trích dẫn vài bài bình luận chính.

Tờ Nguyệt san định hướng kịch nói số tháng Mười một:

Tôi vẫn không chắc việc kết hợp tầm quan trọng của địa điểm
vào vở diễn, về phần đạo diễn Kenzo Kiyohara, là một thủ pháp có chủ định đến
đâu. Phải thừa nhận rằng tôi bị mê hoặc bởi thủ pháp mở màn vở kịch bằng một
thiết bị của anh ta, rất độc đáo.

Không nghi ngờ gì, chủ đề của vở kịch là nước, cho dù nước
không hẳn là ý tưởng gốc. Bản thân người đạo diễn có lẽ cũng sẽ đồng ý rằng anh
buộc lòng phải mang nước vào vở kịch để lợi dụng cấu trúc độc nhất vô nhị của
tòa nhà, từng một thời nổi tiếng vì là nơi tọa lạc của vũ trường Mephisto.

Dù vậy, vở kịch đã được đầu tư suy nghĩ rất công phu. Các
cảnh được diễn trên tầng ba, bốn, năm của tòa nhà, với nước chảy từ tầng trên
xuống tầng dưới, do đó tạo được sợi chỉ xuyên suốt thống nhất các cảnh diễn
theo chiều dọc. Với một đoàn kịch nhỏ, phải cực kì táo bạo mới dám sử dụng một
lượng nước lớn đến vậy trên sân khấu, đặc biệt là phải vô cùng khéo kéo mới có
thể làm thoát hết số nước đó được. Nhưng dám chấp nhận thử thách có vẻ chẳng hề
dễ chịu như thế chính là dấu xác nhận tài năng của Kenzo Kiyohara.

Chi tiết nổi bật của vở kịch là phần diễn xuất của Kamiya, người
đã một mình vật lộn để kiểm soát chỗ nước rò trên trần. Trong một cảnh dài
ngang với cả một buổi độc diễn, diễn xuất của anh ta chứa đựng cả một vài khoảnh
khắc rất quái đản. Nhưng, có người sẽ không hiểu sao lại phải diễn theo kiểu
hoảng loạn đến vậy. Về khía cạnh này, cảnh đó vẫn còn là một ẩn sổ…

Số tháng Mười một của tờ Triễn lãm Sân khấu:

Việc diễn viên bước xuống sân khấu về phía khán giả không hẳn
là một thủ pháp đặc biệt mới mẻ. Trên thực tế, chẳng mấy, nếu không muốn nói là
không đoàn kịch tư nhân nào lại chưa từng áp dụng thủ pháp này. Nhưng cách làm
được sử dụng trong vở diễn của Kenzo Kiyohara phức tạp hơn thế nhiều. Vũ trường
Mephisto từng hoạt động trên ba tầng lầu, mỗi tầng phục vụ khách hàng dựa vào
các gu khác nhau. Mỗi tầng đều có cửa xoay riêng để khách mua vé vào. Kiyohara
đã dựa theo hệ thống này, dựng lên mỗi sân khấu ở mỗi tầng – ba, bốn và năm –
một vở kịch. Phương diện đóng vai trò kết nối ba sâu khấu này là nước. Dưới tác
động của trọng lực, nước luôn rớt xuống. Thậm chí trong một công trình bê tông,
nước cũng sẽ tìm được đường rỉ xuống qua các vết nứt nhỏ nhất. Sử dụng hiệu quả
nước trong hành trình chảy xuống đã buộc cả ba sân khấu lại bằng một kết nối
dọc xuyên suốt.

Điều làm nên một Kiyohara – ông bầu, nhà kinh doanh tài giỏi
nằm ở chỗ đã tính giá vé theo từng tầng. Những người đã vở diễn ở tầng ba sẽ bị
kích thích muốn xem vở diễn ở tầng tư, đến lượt nó lại thôi thúc họ lên tầng
năm xem diễn. Bởi thế, để hiểu được ý nghĩa của việc nam nhân vật xuất hiện từ
phòng vệ sinh ngập nước, người ta sẽ phải xem vở kịch trên tầng năm. Cứ như thế,
khán giả bị kéo đến nhà hát này liền ba đêm liên tiếp.

Từ tờ tam nguyệt san Nghệ thuật Trình diễn, số mùa đông:

Một sâu khấu gần như đã bị biến thành bể bơi, nước phun trào
và bắn tung tóe khắp nơi. Xử lí cho ngần ấy nước thoát hết hẳn sẽ đặt ra cho
đoàn kịch những khó khăn không nhỏ. Nhưng toàn bộ trải nghiệm này hoàn toàn
đáng để nỗ lực. Với tôi, cảnh những sợi tóc nhuộm nhiều màu dập dềnh uốn lượn
trong nước khá ấn tượng. Kĩ thuật ánh sáng hiệu quả đã khiến tôi sởn gai ốc
trước vẻ đẹp và sự dị thường của cả vở diễn.

Mớ tóc nhiều màu tượng trưng cho các cô gái từng nhảy ở đó.
Dù mớ tóc đó là dấu hiệu chuyển sang cảnh khiêu vũ tập thể, vẫn không thể phủ
nhận rằng khán giả đã không được cung cấp một lời giải thích đầy đủ liên quan
tới những gì đang diễn ra. Tuy nhiên, sự đối lập ngoạn mục giữa cái tĩnh lặng
của nước và sự ồn ào bùng nổ của cảnh nhảy múa đã phủ nhận chính nhu cầu giải
thích đó. Nếu mục đích của việc dàn dựng sân khấu này là cái đẹp, và chỉ thế, thì
người viết bài phê bình này thừa nhận rằng mình đã bị khuất phục trước dàn dựng
đó. Bỏ qua mọi lí thuyết, tôi thực sự đã tìm thấy vẻ đẹp trong sự bệnh hoạn của
thế giới đó.

Báo cáo nội dung xấu