Ác Thủ Tiểu Tử - Chương 19 - Phần 2

Chu Mộng Châu đối với Bạch Vân quả thật tình như chị em, chàng nhận thấy Bạch Vân dịu dàng nhu mì, chăm sóc chàng chu đáo, nên tình cảm đối với Bạch Vân rất lớn. Khi ấy chàng nói:

- Có nhiều chuyện để nói lắm, ài... không ngờ chúng ta lại gặp nhau, Vân tỷ sao lại đến đây?

Bạch Vân nói:

- Lần ấy ta nghe Châu đệ sau này sẽ về Từ Vân Tự, lần này nghe có tỷ đấu lôi đài trong Liên Vân Bảo, ta nghĩ thế nào Châu đệ cũng về Trường An, nên mới tìm đến đây.

Chẳng may khéo gặp...

Nói đến câu cuối, mắt nàng nhìn quanh, phát hiện ra ngôi mộ mới nhưng tấm bia thì chưa khắc chữ, ngạc nhiên hỏi:

- Mộ phần này của ai? Tại sao trên bia không khắc tên tuổi?

Chu Mộng Châu mặt u buồn, nói:

- Chính là của gia sư...

- Hả? Kim La Hán thiền sư viên tịch rồi ư? Bao giờ? Tại sao?

Chu Mộng Châu lắc đầu đáp:

- Mọi điều còn chưa rõ lắm, nhưng có lẽ từ sau khi tiểu đệ rời người...

Nói rồi chàng kể nhiều điều mà chàng đã nói chuyện với Đạo An thiền sư cho Bạch Vân nghe.

Cuối cùng chàng nói:

- Chính vì nội tình huyết án năm xưa chưa rõ ràng, cho nên tiểu đệ mới không dám khắc tên tuổi ân sư lên bia, sợ đối phương bị đánh động tất có sự chuẩn bị đối phó.

Bạch Vân nói:

- Kim sư phụ bị hàm oan mà uổng tử, chẳng lẽ năm xưa Kim sư phụ bị dính líu vào một vụ án nào sao?

Chu Mộng Châu ngước mắt nhìn Bạch Vân, chàng vốn không định nói ra cho Bạch Vân nghe, nhưng rồi nghĩ giờ chàng chỉ có duy nhất bước là thân cận, có thể giải bày nỗi lòng. Khi ấy chàng bèn kể ra những điều mấu chốt trong huyết án năm xưa của cha chàng cho Bạch Vân nghe, nhưng chung quy không nhắc đến mẫu thân chàng là Tuyệt Dương nữ ni.

Bạch Vân nghe xong trầm ngâm hồi lâu, nói:

- Không ngờ trong chuyện của Châu đệ cũng có tay Đằng Thận nhúng vào, con người hắn thật là nham hiểm thâm độc!

Nói đến cuối câu nàng tỏ ra vô cùng căm hận, Chu Mộng Châu bèn hỏi:

- Vân tỷ sao mãi chạy trốn bọn Quy Hồn Bảo vậy, chẳng lẽ giữa Vân tỷ với bọn chúng có thù oán gì?

Bạch Vân nghe hỏi thì thở dài, hồi lâu mới kể:

- Năm xưa khi gia phụ bị nạn thì ta còn nhỏ lắm, chưa biết gì nhiều. Nhưng sau này khi kiếp nạn ập đến cho gia đình chúng ta thì ta đã mười ba tuổi. Ta nhớ là một bọn người bịt mặt đánh gia đình chúng ta không chừa, sau đó lại còn phóng hỏa đốt cháy sạch. May mà hai chị em ta thoát nạn...

Chu Mộng Châu chen ngang hỏi:

- Nhưng mà giữa gia đình Vân tỷ với Quy Hồn Bảo thì có thù oán gì?

Bạch Vân lắc đầu nói:

- Thù oán thì có lẽ không, nhưng tranh chấp thì có thể có... Gia phụ vốn là tiền nhiệm Quy Hồn Bảo chủ, sau khi người mất tích một cách bí mật thì Đằng Thận mới nghiễm nhiên lên được cương vị Quy Hồn Bảo chủ!

Chu Mộng Châu gật đầu thốt lên:

- A! Thì ra thế, sao mà giống tình cảnh gia phụ tiểu đệ đến thế?

Bạch Vân gật đầu:

- Phải, tiểu đệ không bị truy sát, còn chị em chúng ta phải dắt nhau chạy lánh nạn, bọn người Quy Hồn Bảo không lúc nào không truy đuổi.

Chu Mộng Châu ngạc nhiên nói:

- Chẳng lẽ Đằng Thận dám ngang nhiên như vậy sao?

Bạch Vân nói:

- Chúng hô hoán lên là chị em ta trộm Bảo lệnh trốn chạy, cho nên truy bắt lấy lại Bảo lệnh.

- Thì ra là vậy!

Chu Mộng Châu hỏi tiếp:

- Vậy Vân tỷ chẳng lẽ chạy trốn mãi?

- Không, ta định trước hết tìm cho được Hân đệ đệ, sau đó truy tìm mọi chứng cớ rõ ràng rồi mới thanh toán với Đằng Thận.

Nói rồi nàng lại hỏi Chu Mộng Châu:

- Vậy Châu đệ giờ định làm gì?

Chu Mộng Châu đáp:

- Trước hết tiểu đệ sẽ vào Liên Vân Bảo tìm cách bức vấn Hồ Dã, nếu lão chịu nói ra thì tiểu đệ sẽ nhẹ tay, bằng không sẽ quyết với lão ta một trận, sau đó sẽ tìm đến Đằng Thận.

Chàng dừng lại một lúc, rồi nói tiếp:

- Sáng mai tiểu đệ vào Liên Vân Bảo, Vân tỷ cứ ở lại đây, hy vọng tiểu đệ có tin tức về cho Vân tỷ.

- Ừm, hy vọng là như vậy!

oo Trong Liên Vân Bảo đã trải qua bốn ngày thi đấu vừa ngoạn mục vừa gay cấn, anh hùng hào khách các lộ được dịp thi thố tài năng sở học của mình, càng gần đến ngày chung cuộc thì không khí càng trở lên sôi động hơn.

Những ngày qua, thiên kim ái nữ của Liên Vân Bảo chủ - Hồ Vân Thường thỉnh thoảng vẫn xuất hiện trên khán đài với chiếc trường y thiên thanh, quả thật là trang quốc sắc thiên hương nghiêng nước nghiêng thành, khiến cho hào khách càng thêm phấn chấn tinh thần thi đấu. Bọn họ lần này tề tựu về đây đấu lôi đài hiển nhiên không chỉ để dương danh đánh tiếng, mà chính là còn muốn chiếm được giai nhân.

Thế nhưng, Liên Vân Bảo chủ Hồ Dã hẳn bên trong đã ngầm có sự chuẩn bị, lần mở lôi đài này đều có tính toán trong đầu, thiên kim ái nữ của mình gả cho ai thì tự bản thân ông đã có chỗ định, cho nên ông đã ngầm mời bảy tay cao thủ làm hộ đài giám thị, thật chất chính là để đề phòng Liêu Thứ vạn nhất gặp bất trắc.

Phàm là người đến đây thuần túy đấu tài trau luyện võ nghệ thì có thể tùy nghi chọn đối thủ tỷ đấu, nhưng người nào có ý men thêm bước nữa chiếm lấy giai nhân, thì tất phải qua kiếm khảo ba trong số bảy vị giám sát hộ đài này. Chỉ khi nào qua nổi cửa quan này thì mới được gọi là đủ tư cách vào đấu chính thức tranh chức hộ hoa sứ giả.

Hôm nay là ngày cuối cùng đấu lôi đài, Hồ Dã cùng thêm mấy tay cao thủ thân phận cực cao đăng khán đài. Toàn trường vẫn tề tựu trước mặt lôi đài như thường lệ, nhưng hôm nay không khí xem ra trang trọng khẩn trương hơn nhiều. Vừa thấy Hồ Dã lên khán đài, lập tức mọi người im phăng phắc, hẳn bọn họ đều chờ lời tuyên bố của vị Liên Vân Bảo chủ.

Hồ Dã quét mắt nhìn toàn trường, hắng giọng mấy tiếng mới bắt đầu nói:

- Tại hạ lần này mở ra “anh hùng lôi đài”, mục đích chính cũng chỉ là tề tập anh hùng trẻ tuổi về đây, mọi người bằng vào tuyệt học của mình đấu luyện trau dồi, ngõ hầu tìm ra nhân tài tương đồng có thể tiến cử chấp chưởng vài địa vị quan trọng trong giang hồ về sau.

Thứ đến mới là chuyện chọn vị hiền tế cho tiểu nữ.

Nói đến đó lão hơi dừng lại, đưa mắt nhìn tiếp một vòng rồi nói:

- Hôm nay là ngày chung cuộc đấu lôi đài, chư vị anh hùng như chỉ trau dồi võ nghệ thì tự tìm đấu thủ, thắng phụ thế nào đều có tưởng thưởng, đến chiều sẽ chọn ra người võ nghệ được xem cao cường nhất. Còn nếu vị có ý sánh duyên cùng tiểu nữ, thì vẫn theo lệ như bốn ngày trước, thông qua khảo nghiệm của ba trong bảy vị hộ đài. Nếu như số người đủ tư cách không chỉ là một người, thì sẽ tỷ đấu kén chọn hiền tế của lão phu!

Thật ra thì những lời tuyên bố này ngay từ ngày đầu tiên khi khai mạc lôi đài, vị tổng quản Thiên Cang Thủ Lạc Đại Xuân cũng đã nói rõ.

Nhưng lúc này chính đích thân Liên Vân Bảo chủ Hồ Dã tuyên bố thì toàn trường cũng không tránh khỏi ồ lên sôi động.

Hồ Dã tuyên bố xong, vừa ngồi xuống ghế thái sư đã lập tức thấy một gã đại hán trạc tuổi ba mươi nhảy lên lôi đài.

Thiên Cang thủ thân phận tổng quản, lúc này cũng nằm trong bảy vị hộ đài, bản thân là chủ nên liền đứng lên ra mặt trước.

Gã đại hán liền báo tính danh:

- Tại hạ họ Tôn, tên Chí Tây, đệ tử đời thứ mười ba phái Hoa Sơn, xin lĩnh giáo cao kiến các vị hộ đài.

Tôn Chí Tây vừa đăng đài tuyên bố rõ như vậy, cả trường quần hùng reo ầm lên vang dậy.

Nguyên là trong bốn ngày qua đã có không ít những trận đấu ngoạn mục, tuy thế trước sau vẫn chỉ mới là những trận đấu có tính khai mào dương uy diễn võ. Chứ chưa có người nào mạnh dạn thách đấu vượt ải bảy vị hộ đài, nguyên do bọn họ đều nhận ra bảy vị hộ đài cao niên lão bối, thần thái mỗi người cũng đủ thấy đều là cao thủ thành danh không nhỏ trong giang hồ, nên ai cũng chờ đợi có người ra mặt trước xem tình hình thế nào mới dám hạ kế sách.

Thiên Cang Thủ nghe báo danh tánh môn phái, ôm quyền thi lễ nói:

- Như tôn giá đã có ý chỉ giáo, Thiên Cang Thủ Lạc Đại Xuân này nguyện tiếp trận đầu. Tôn giá qua nổi năm mươi chiêu, coi như qua được cửa thứ nhất!

Tôn Chí Tây không muốn nhiều lời, liền rút trường kiếm hoa lên một vòng, nói:

- Tôn Chí Tây xin lĩnh giáo vài chiêu kiếm!

Phái Hoa Sơn kiếm pháp kỳ tuyệt, thịnh danh giang hồ, gã vừa đăng đài yêu cầu đấu kiếm không phải là chuyện khiến người ta đáng lấy làm ngạc nhiên.

Thiên Cang Thủ cũng liền lấy thanh bảo kiếm tùy thân từ góc đài, bước ra giữa, ngưng thần cao giọng nói:

- Mời!

Tôn Chí Tây đã có chuẩn bị nên vừa nghe thì tả thủ yết lưỡi kiếm, hữu thủ thâu kiếm rồi lướt tới đâm một thế Thanh Long Thám Huyệt nhắm vào bả vai trái đối phương.

Thiên Cang Thủ hai mắt nhìn chăm vào mũi kiếm đang lướt đến, hẳn lão cũng thừa hiểu đây chỉ là chiêu đầu dò thám nhau, nên không hốt hoảng cũng chẳng vội vàng né tránh hay trả đòn. Đợi đến khi mũi kiếm chỉ còn cách vai trái mấy thốn, lão xoay nhẹ vai đủ để lưỡi kiếm lướt qua, tay trái thuận thế búng ra kình chỉ lực vào lưỡi kiếm, hữu thủ lướt kiếm ra chiêu Phi Giao Nhập Huyệt từ trên chếch xuống đúng tiểu phúc đối phương.

Một chiêu vừa nhanh vừa hiểm khiến chẳng những đám quần hùng dưới đài vỗ tay reo hò, mà ngay cả vị chủ tọa Liên Vân Bảo chủ và những nhân vật danh đầu cũng phải kêu:

- Hảo!

Tôn Chí Tây chiêu đầu bị đối phương vừa hóa vừa công thật sự hơi bất ngờ, thế nhưng không dễ bị hoảng loạn. Lưỡng kiếm đi bộ tránh chiêu, đồng thời thế kiếm đang hết đà biến chiêu Tà Khiêu Bắc Đẩu hồi kiếm nhắm đúng ngực Thiên Cang Thủ đâm tới.

Chỉ một chiêu phản thủ tấn công này cũng đủ thấy Tôn Chí Tây không kém Thiên Cang Thủ chút nào.

Đám quần hùng võ lâm đến đây tuy để tham dự “anh hùng lôi đài” nhưng thực chất phần đông chỉ là đến chiêm ngưỡng thưởng thức tinh hoa võ học các phái, cho nên hễ thấy bất kỳ ai có thức hay thế lạ, họ đều reo hò hoan hô một cách vô tư.

Lúc này nhìn thấy một chiêu tuyệt học của Tôn Chí Tây, họ không thể không vỗ tay tán thưởng.

Song phương trên đài đấu, ngược lại chỉ qua giao thủ một chiêu đầu cũng đã nhận biết nhau, cho nên không ai dám khinh suất coi thường đối phương. Ai cũng liền giở hết sở học ra chiêu quyết đấu.

Trong nháy mắt, bọn Tôn Chí Tây và Thiên Cang Thủ đã đấu nhau ba mươi chiêu, bên ngoài thì thấy đấu rất quyết liệt, nhưng nói chung không bí hiểm tinh ảo như những chiêu đầu.

Thiên Cang Thủ vai chủ nhà, cho nên trong đầu đã có tính toán, đánh rất tỉnh táo thong thả, nhưng Tôn Chí Tây thì thấy càng lúc càng nao núng nóng vội.

Tôn Chí Tây vốn là cao thủ nhất nhì trong đời thứ mười ba đệ tử phái Hoa Sơn, bản lĩnh kiếm pháp tự nhiên hấp thụ được chính truyền, hỏa hầu cũng đạt bảy tám phần. Mấy hôm nay gã chỉ ở dưới đài quan sát theo dõi các trận đấu, nhận thấy kiếm pháp Hoa Sơn tinh diệu hơn cả, tự bản thân gã hấp thụ bảy tám thành hỏa hầu, tuy không dám chắc có thể qua nổi ba vị hộ đài, nhưng cũng không đến nỗi mới trận đầu đã bị đánh lui.

Thấy sau ba mươi chiêu trở đi, kiếm pháp của Thiên Cang Thủ vẫn trầm ổn thong thả, quả khó lòng phá nổi, Tôn Chí Tây càng giở hết các ngón tuyệt học tấn công.

Thiên Cang Thủ đã nhận thấy từ đầu, Tôn Chí Tây kiếm thuật tinh thông, thế nhưng công lực chưa đạt đến trình độ thâm hậu. Vốn lão có ý để cho Tôn Chí Tây vượt qua ải này, thế nhưng nhận thấy nếu để cho hắn qua được, tất nhiên có nhiều cao thủ trẻ tuổi khác cũng phấn chí mà đăng đài quyết đấu, như thế kết cục sẽ thêm khó cho Liêu Thứ, bởi vậy lão thi triển kiếm pháp càng tinh diệu hơn, quyết bức lùi Tôn Chí Tây. Chẳng ngờ ngoài bốn mươi chiêu, Tôn Chí Tây bỗng thay đổi kiếm pháp, thi triển liên hoàn cửu kiếm, chín chiêu tuyệt học chân truyền của Hoa Sơn.

Toàn trường quần hùng dưới đài nhìn thấy song phương quyện lấy nhau kiếm thép trùm không gian, biết trận đấu đã đến hồi quyết liệt nhất, cho nên họ càng ngưng mắt chuyên chú hơn. Hai người ra chiêu cực nhanh, nháy mắt đã năm chiêu chỉ nghe Tôn Chí Tây hét lớn một tiếng, thân hình từ trong vòng kiếm ảnh vọt nhanh ra ngoài. Thiên Cang Thủ mặt đắc ý, trường kiếm vươn theo một chiêu Nộ Sát Hoàng Long nhắm ngực Tôn Chí Tây lướt tới.

Tôn Chí Tây vừa rồi phải nhảy tránh ra ngoài màn kiếm ảnh, lúc này thấy thế kiếm hung mãnh tuyệt luân của đối phương truy tới, thoáng chút chần chừ, rồi vội nhảy người năm bộ né đòn, không dám trực tiếp nghênh chiêu. Thiên Cang Thủ thấy thế thì mừng thầm trong lòng, cười lạt một tiếng, người lướt tới kiếm thổ xuất tiếp một chiêu, trùm lấy toàn thân Tôn Chí Tây.

Tôn Chí Tây vừa rồi không dám trực tiếp nghênh chiêu, cũng chỉ là vì nhất thời thất cơ trúng chiêu, tay trái còn ê ẩm, nhưng lúc này cũng đã ổn định trở lại. Lần này quyết định lên đài tỷ đấu, trong lòng gã vốn tự tin, huống gì đây còn là danh dự cho toàn phái Hoa Sơn, lẽ nào dễ dàng để bại trước Thiên Cang Thủ.

Lúc ấy nghiến răng vận tận chân lực, múa kiếm ra liền ba chiêu cuối tinh diệu nhất trong Hoa Sơn kiếm pháp Tiên Viên Hiến Quả, Thượng Cùng Cửu U, Nhất Nguyên Phục Thỉ.

Tuy thế Thiên Cang Thủ kiếm thuật tinh thông, chẳng những hoá giải được ba chiêu kiếm của đối phương, mà còn bức Tôn Chí Tây lùi liền mấy bước.

Lôi đài bằng gỗ diện tích không lớn lắm, lúc này sau khi Tôn Chí Tây lùi liên tiếp bảy bộ thì đã thấy đến mé đài, nếu chỉ cần lùi thêm một bước nữa tất sẽ rơi xuống đài, chẳng phải là thua một cách đáng thẹn mặt sao?

Dưới đài, quần hùng thưởng mục đã nghe thấy những tiếng reo hò kích động sôi nổi, xem ra cuộc đấu đã đến hồi kết thúc. Thiên Cang Thủ chiếm hoàn toàn ở thế thượng phong không bỏ lỡ cơ hội, kiếm ảnh loang loáng ra tiếp một chiêu Quân Lâm Đại Địa, kiếm trùm cả không gian phân làm ngũ hướng, ập tới người Tôn Chí Tây.

Nên biết đây là chiêu kiếm tối uy lực nhất trong Thiên Cang kiếm pháp, Thiên Cang Thủ Lạc Đại Xuân vẫn thường kết thúc đối phương bằng chiêu kiếm đầy uy vũ này.

Tôn Chí Tây nghiến răng múa kiếm phong kín cả người hóa giải chiêu tuyệt kiếm của đối phương. Tuy rằng đắc thủ, nhưng vốn nội công căn bản của Tôn Chí Tây vẫn kém so với Thiên Cang Thủ, bởi thấy kiếm khí bức tới ngực khiến gã thót mình, không thể không nhảy thoái lui né tránh.

Thân hình Tôn Chí Tây đã thấy tung lên không nhào hai vòng, thoạt xem thì sắp rơi xuống đất trong chớp mắt. Nào ngờ Tôn Chí Tây chẳng thẹn mặt cao thủ nhất lưu Hoa Sơn phái, đề khí đan điền nhào người bằng thế Lý Ngư Đả Đỉnh, người đang rơi xuống tung ngược lên mặt đài đứng một cách trầm ổn, tuy vậy cách vị trí ban đầu đến tám chín xích.

Quần hùng lần này lại reo hò tán thưởng một thế đảo người phi thân của Tôn Chí Tây.

Thiên Cang Thủ chẳng ngờ đối phương vẫn chưa bị rơi xuống đất, lão hơi tức giận liền phóng người nhảy tới, kiếm tiếp tục ra chiêu.

Tôn Chí Tây trở lại được mặt đài đã là thành công lớn, lúc này người chưa ổn định đã thấy kiếm ào ào chém tới cực kỳ hung mãnh, gã lạnh người định nhảy sang bên né tránh, nhưng nghĩ né tránh mãi thì đáng mặt anh hùng sao? Mà nếu không tránh, trực tiếp ra chiêu chống đỡ thì nguy hiểm vô cùng...

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.